BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

731. Báo Trung Quốc: Vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến biên giới Việt – Trung

Posted by adminbasam on 16/02/2012

Mạng Sina

Vài tình tiết bí mật được tiết lộ trong tài liệu nội bộ về cuộc chiến phản kích tự vệ với Việt Nam năm 1979

Tác giả: Triệu Cấp Báo

Người dịch: Quốc Thanh

30-5-2011

Trong các bài viết về cuộc chiến với Việt Nam, hiện đa số đều nói đến vai trò rất lớn của Đặng Tiểu Bình, đương nhiên, vì ông ta là Phó Chủ tịch Quân ủy khi đó, nhưng cuộc chiến với Việt Nam là quyết định tập thể của trung ương, chứ không phải chỉ có mỗi một mình ông Đặng. Đồng chí Trần Vân cũng có vai trò rất lớn khi đó. Ngày ấy tôi đang học cao trung, có cha làm trong Bộ Tuyên truyền Thị ủy, hàng ngày cũng được đọc các bản báo cáo chiến trận. Năm 1980, tôi được đọc một bản tư liệu nội bộ của trung ương, tổng kết về cuộc chiến lần này. Vẫn còn nhớ một vài nội dung như sau:

I. Cuộc chiến biên giới lần này là cuộc chiến với bên ngoài, lần đầu tiên không có Mao Chủ tịch kể từ ngày lập quốc

Chiến tranh biên giới liên quan đến đấu tranh quân sự, chính trị, ngoại giao, hết sức phức tạp, nhiều cuộc chiến biên giới kể từ ngày lập quốc đến nay đều dưới sự chỉ huy trực tiếp của Mao Chủ tịch, cho nên, [cuộc chiến lần này] trong tình trạng không có Mao Chủ tịch, liệu có thể vượt qua thử thách, giành được thắng lợi hay không, đây là vấn đề lớn mà rất nhiều người thời ấy đã phải trăn trở. Vì thế, phải làm cho tốt khâu chuẩn bị tư tưởng. Đồng thời, quân đội nhiều năm chưa đánh trận, sức chiến đấu chẳng còn được bao nhiêu, đó cũng là điều đáng nghi vấn.

II.  Phản ứng của Liên Xô là mấu chốt của vấn đề

Khi đó, “Hiệp ước Phòng thủ Chung Xô-Việt” vừa có hiệu lực. Theo qui định của Hiệp ước, đánh Việt Nam cũng có nghĩa là đánh Liên Xô, phía bên kia phải khai chiến với kẻ thù chung. Trung ương cho rằng sẽ có 4 khả năng về phản ứng của Liên Xô: Lăng mạ, dọa dẫm, xung đột quy mô nhỏ, chiến tranh hoặc xâm nhập biên giới quy mô lớn. Khi đó, hai phản ứng đầu được cho rằng chắc chắn là có, xác suất gây xung đột quy mô nhỏ cũng tồn tại, nhưng xác suất gây chiến tranh hoặc xâm nhập biên giới quy mô lớn là tương đối ít. Bởi vì Liên Xô nếu muốn xâm nhập quy mô lớn vào Trung Quốc, thì ở Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Liên Xô, từ khâu ra nghị quyết cho đến khi hoàn thành việc chuẩn bị chiến tranh cũng phải mất tới nửa năm, tới lúc đó thì Trung Quốc đã rút quân từ lâu rồi (Liên Xô không phát triển chiến tranh với Trung Quốc vì Việt Nam, mà là muốn hoàn thành sự bao vây đối với Trung Quốc, Việt Nam là khu vực quan trọng nhất để họ tranh quyền tranh bá với Mỹ ở Thái Bình Dương, có tác dụng ngăn chặn, uy hiếp đối với cả Mỹ lẫn Trung Quốc).

Nhưng ý đồ chiến tranh của Liên Xô đối với Trung Quốc không rõ ràng lắm, cần phải quan sát một thời gian, đợi cho đến khi họ quan sát xong còn chưa đưa ra được kết luận, thì Trung Quốc đã rút quân mất rồi. Cho nên, vấn đề không phải là lớn lắm, nhưng phải đề cao cảnh giác, chuẩn bị tốt (hiện nay có những người nói không quân Trung Quốc chưa ra tay, là vì sợ MIG – 21 của Không quân Việt Nam, hoàn toàn là hồ đồ. Có những người phê phán Trung Quốc thà để cho chiến sĩ hy sinh nhiều, chứ không dám dùng tên lửa và máy bay. Tất cả những lời phẫn nộ giản đơn này thực sự là không cần thiết, chiến tranh kết hợp cả với chính trị, ngoại giao, không thể chỉ đơn độc dùng chiến tranh để nói về chiến tranh. Lúc đó chủ yếu là ngăn chặn chiến tranh leo thang, sợ Liên Xô có phản ứng quá nhạy cảm, cho nên ngay cả tên lửa cũng chưa sử dụng. Nếu thực sự có xảy ra xung đột Trung-Xô, thì không những mục đích trừng phạt Việt Nam không đạt được, mà trái lại còn bị sa vào hoàn cảnh chiến tranh nghiêm trọng, hai đầu thọ địch. Cho nên việc khống chế quy mô và tầng cấp chiến tranh là hoàn toàn cần thiết. Các vị ở Trung ương là những bậc lão thành cách mạng, đã kinh qua thử thách lâu dài, chẳng lẽ lại không có đủ kinh nghiệm như những cư dân mạng này?

III.  Cống hiến của Trần Vân trong cuộc chiến với Việt Nam

Mấy lần Hội nghị Trung ương trước cuộc chiến, ông [Trần Vân] tỏ ra rất hiểu tình hình bày binh bố trận, tình hình trang bị của quân đội Việt Nam, thậm chí còn rõ hơn cả vị chịu trách nhiệm chỉ huy chiến dịch của quân ta. Ông đưa ra rất nhiều kiến nghị về việc bày binh bố trận, phương án chiến dịch, tiến trình chiến tranh cho quân ta (lúc đó, ông chưa đảm nhận nhiệm vụ ở Quân ủy Trung ương), có thể nói, vai trò của Trần Vân trong toàn bộ cuộc chiến với Việt Nam là hết sức lớn, song đáng tiếc là đã bị chôn vùi trong lịch sử. Đặng Tiểu Bình không trực tiếp theo dõi tình hình chiến dịch, nhưng việc chọn tướng (Hứa Thế Hữu, Dương Đắc Chí), tuyên bố khai chiến và kết thúc chiến tranh thì chủ yếu là từ ông ta, ông ta theo dõi cả tiến trình chiến dịch, nhưng đưa ra những chỉ thị cụ thể thì không.

IV.  Phản ứng của Liên Xô

Khi cuộc chiến bắt đầu, Liên Xô bày tỏ khiển trách mạnh mẽ, đồng thời cảnh cáo Trung Quốc phải rút quân ngay lập tức. Khi cuộc chiến diễn ra đến ngày thứ 7, Liên Xô ra tuyên bố, nếu Trung Quốc rút quân ngay bây giờ thì còn kịp, nếu không sẽ phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng không thể tránh khỏi. Trước tình hình này, Trung Quốc đã không có động thái gì, mà tiếp tục chuẩn bị tấn công Lạng Sơn, hòng thúc quân Việt Nam phải rút khỏi Campuchia, nhưng đáng tiếc là mục đích này đã không đạt được (cho nên sau đó chỉ tuyên truyền về các anh hùng chiến tranh, còn việc tuyên truyền về ý nghĩa của cuộc chiến đã bị giảm bớt).

Thực tế, một số nước Đông Nam Á tuy mồm thì nói phản đối hoặc hô hào nọ kia, nhưng trong bụng thì vẫn khoái chí khi thấy Việt Nam bị trừng phạt. Dĩ nhiên, nếu Trung Quốc chiếm Việt Nam, chắc sẽ khiến cho những nước này bị hoảng hốt, bởi những nước này cũng đang hết sức cảnh giác với Trung Quốc. Cùng lúc, Trung Quốc tăng cường viện trợ gấp rút cho Campuchia. Lúc này Trung – Mỹ vừa mới thiết lập bang giao, mối quan hệ hết sức mặn nồng, mọi người đã được công khai nghe Đài Tiếng nói Hoa Kỳ  –  “Voice of America”. Lúc đó, tôi nghe đài Mỹ nói, Trung Quốc vừa viện trợ cho Campuchia 24 chiếc xe tăng, Campuchia không biết sử dụng, thế là rơi vào tay quân đội Việt Nam.

V. Tình hình biên giới Trung-Xô

Khi cuộc chiến bắt đầu, cả hai phía khu vực biên giới Trung-Xô ở vùng Đông Bắc và Nội Mông đều căng thẳng cao độ, luôn trong trạng thái cảnh giới. Hai bên đều hết sức lo sợ đối phương đánh vào, kết quả là, phía Trung Quốc có những vùng đang tranh nhau mua hàng hóa, bỗng có người kêu lên “Liên Xô đánh vào rồi kìa!”, thế là cả đám người hoảng hốt bỏ chạy về nội địa, khiến cho phía Liên Xô và Mông Cổ cũng hoảng loạn theo, cho là Trung Quốc phân tán dân để chuẩn bị chiến tranh, kết quả, phía Liên Xô cũng tạo thành một cuộc đại lưu tán náo loạn, cố sức rút chạy về phía sau. Trung ương đã phê bình đảng ủy và chính quyền địa phương, nói rằng không được để “tiền tuyến thì đánh thắng trận, hậu phương thì làm trò cười cho thiên hạ”.

Kết cục, Liên Xô đã không tuân theo hiệp ước với Việt Nam, ngay cả xung đột quy mô nhỏ cũng không xảy ra.

Nguồn: Sina

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Quốc Trung

Mời xem thêm bài dịch từ quyển sách “China’s War with Vietnam, 1979”, của King C. Chen: Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979   –   Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979: phần 2   –   Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979: phần 2 (tiếp theo)Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979: phần 3   –   Chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979: phần 3 (tiếp theo) – (x-café/ Nguyễn Văn Son). Và bài dịch: Quan hệ Xô Trung và cuộc xung đột Trung-Việt tháng 2/1979   –   (viet-studies).

About these ads

22 phản hồi to “731. Báo Trung Quốc: Vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến biên giới Việt – Trung”

  1. [...] Báo Trung Quốc: Vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến biên giới Việt – Trung   (Nhật Báo Ba Sàm) [...]

  2. Xe Thồ đã nói

    Bài viết này, nhìn chung có vẻ thật thà. Ha Ha, một nước to đánh một nước bé tẹo mà vừa đánh vừa run, vừa lo, tâm lý của trộm cướp. Cướp đến đâu đốt phá sạch đến đó, chứng tỏ lãnh đạo TQ là tiểu nhân. “Bạn chơi với ai, tôi sẽ biết bạn là người như thế nào”. Hãy nhìn đó mà chơi các ông Vua ạ.

  3. HI đã nói

    Đây là chuyện kể lại của nhá ngoại giao Bắc việt Dương Danh Dy

    Trích từ trang boxite:

    “Chúng ta không nói lại chuyện cũ là vì nghĩa lớn, chứ không phải vì chúng ta không có lý, không phải vì người Việt Nam sợ hãi hay chóng quên.”

    “Tôi được đồng chí đại sứ phân công đọc và lựa chọn các tài liệu lưu trữ quan trọng, cái phải gửi về nhà, cái có thể hủy,Tháng 12 năm 1978 trong chuyến thăm mấy nước Đông Nam Á, trong một cuộc trả lời phỏng vấn, Đặng Tiểu Bình vừa hùng hổ vừa tức tối nói một câu không xứng đáng với tư cách của một người lãnh đạo một nước được coi là văn minh: “Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học”.
    Tôi không bao giờ có thể quên vẻ mặt lỗ mãng và lời nói “bạo đồ” đầy giọng tức tối của ông ta qua truyền hình trực tiếp và tiếng người phiên dịch sang tiếng Anh là “hooligan” – tức du côn, côn đồ.”

    “Đầu tháng 1 năm 1979 quân đội Việt Nam bất ngờ phản công trên toàn tuyến biên giới Tây Nam, chỉ trong thời gian ngắn đã đập tan sức chống cự của bè lũ Polpot, tiến vào giải phóng Phom Penh. Đây cũng là điều mà Đặng Tiểu Bình không ngờ.

    Lại một quả đắng khó nuốt nữa đối với nhà lãnh đạo Trung Quốc này”

    “Năm 1977, Nhà máy dệt Vĩnh Phúc do Trung Quốc viện trợ cho ta, sau một hồi chạy thử vẫn không hiện đúng màu nhuộm cần thiết, một kỹ sư Trung Quốc đã bí mật cung cấp cho ta bí quyết. Khi các chuyên gia Trung Quốc khác thấy kết quả đó, không biết do ai chỉ đạo, họ đã “xử lý” một cách tàn bạo, anh bị đánh tới chết.

    Khi đoàn chuyên gia Trung Quốc thi công cầu Thăng Long bị cấp trên của họ điều về nước, một số đồng chí đã để lại khá nhiều bản vẽ, tài liệu kỹ thuật về chiếc cầu này cho ta. Tôi biết chiếc cầu Chương Dương do ta tự thiết kế thi công sau này đã dùng một số sắt thép do phía Trung Quốc đưa sang để dựng cầu Thăng Long.

    Mặc dù khi truyền hình trực tiếp , Trung Quốc không thể cắt được câu nói lỗ mãng của Đặng Tiểu Bình: Việt Nam là côn đồ, nhưng báo chí chính thức ngày hôm sau của Trung Quốc đã cắt bỏ câu này khi đưa tin ( chỉ còn đăng câu “phải dạy cho Việt Nam bài học” , nghĩa là đỡ tệ hơn).” (hết trích)

    Ai cũng biết và thấy mọi cuộc chiến tranh dù đứng dưới danh nghĩa nào cũng đều là vô lý, con người cứ mượn chủ nghĩa này, luận thuyết kia để tiêu diệt lẫn nhau mà không cảm thấy xấu hổ và ân hận sao ?

    HI

  4. HI đã nói

    Tình báo Hoa nam bị tiêu diệt (vì lộ mặt) cùng với sau 30/4

  5. Lộc Nguyễn đã nói

    Viec cua qua khu nen bo lai qua khu !Chien tranh voi Tau da do troi dinh truoc:
    Ke minh ngoc thu thien khuynh bac(Sam Trang Trinh)sau khi kiem Ke tai san o mien Nam, dan Tau o Cho Lon bi nan tuoc mat tai san,Tau tuc danh Bac Ky de tra thu cho dan Hoa Kieu!

  6. [...] 730. Báo Trung Quốc: Vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến biên giới Việt – Trung [...]

  7. CON NGƯỜI và Ý CHÍ CON NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH CHIÊN THẮNG …..chớ không phải VŨ KHÍ

    Ý CHÍ ở đây phải hiểu cả Ý HỆ !

    Ý HỆ cộng sản đã quá lỗi thời và phản động đi ngược lại quyền lợi của TỔ QUỐC và DÂN TỘC xa lánh TRÀO LƯU THỜI ĐẠI …TÀU KHỰA sẽ chiếm Việt Nam không cần 1 viên đạn CHÚNG CHỈ nuôi béo chưa đến 100 thằng chóp bu BÁN NƯỚC HẠI DÂN

    CHO DÙ có mua 60 tầu ngầm KILO 100 chiến đấu cơ SUKHOI cũng không tranh bì kịp với kho VŨ KHI HIỆN ĐẠI của TÀU KHỰA


    Oh Our beloved Spratly Islands : 38 years have passed ! …Oh Our beloved Paracel Islands : 24 years have passed ! …
    ==========================================
    For All the Vietnamese heroic Soldiers on the both sides dedicating their lives for defending our Motherland…..

    The East Sea is your Cemetery
    There is a lonelier sea than this
    Where were our comrades-at-arms found ?
    Nowhere this side of this real World !

    The fighting’s glory was end :
    All young comrades-at-arms who fought and died
    Each precious life whom war has taken away
    When they did their duty for the Motherland that day

    Please tell us how heroically they died !
    To their beloved families who are in desolation and sorrow forever
    They have fallen yesterday’s dusk for a Tomorrow’s Dawn

    Please tell it to our comrades-at-arms dead floating in the East Sea

    Battleships sunk – our comrades-at-arms killed
    Battleships sunk – our comrades-at-arms imprisoned
    Battleships sunk – our comrades-at-arms missing and believed dead
    Yes, oh yes, when others of my blood have lost their lives and their Freedom

    They died still young
    On Crescent Islets on Amphitrite Group on Woody Island
    Under a bright crystal moon on the Archipelago 
    They died that day on Macclesfield on Pescadores on Spratly Islands
    From  17 to 19 January 1974 

    They died still young
    On Southwest Cay  on Northeast Cay on Sin Cowe Island (1) on Mischief reef
    Under a bright crystal moon
    They died that day from nearby Paracel Islands
     On 14 March 1988

    Lost at sea
    Their souls come back home again
    R.I.P.

    No more Remembrance Day
    The Vietnamese traitors want to forget to flatter the Chinese agressor
    With no mournful parades under lowered national flag
    Our comrades-at-arms killed on the battlefield haven’t become forget-me-not flowers
    The sea ghosts have slipped their anchor chains to come back peaceful home
    The anniversaries afterwards dwindle into oblivion and neglect
    There are only lonely souls.
    The dusk the toll is ringing even my Poetry’s heart
    The Vietnamese are struggling for another naval battle on the East Sea

    There are the corridors that haunt our fishermen and death waited
    We have an understanding about their lives their fishboats and their wives
    Where Chinese warships killed Vietnamese civilians

    We miss our brave soldiers
    I miss those lonely islands and islets
    They stand at the strategic crossroad on the East Sea

    We miss the courageous young and innocent faces
    Some of whom we’ll never see again
    We miss the Youth at it’s best unlike the rest
    We miss the young soldiers died

    It is rainning on the Survior Island (1)
    My Poetry hears it fall
    My Poetry hears it not every drop but almost all drops

    Rain is falling down the young soldiers’ face
    Rain is soaking their military uniforms
    Rain is washing their innocent and brave souls

    Do we miss the white night for waiting the enemy’s attack ?
    When it’s cold, wet, and windy on this Survivor Island (1)
    Drink hot tea more than our share
    Do we miss the white night for waiting the enemy’s attack ?
    From the corner of our eyes
    We are searching for the cruel eternal Chinese enemy

    The sea wind is howling and blowing
    The sons of Vietnam fix bayonets ready to combat the same eternal enemy
    On rainning night men once both sides fought and died
    Under the same moon and stars
    While in the silent moonlit nights
    Both are ready for battle
    They are carrying on a war long ended
    War creates unhappiness and misery
    My poem is now blaming the war
    War destructs human beings from inside to outside
    The dead lies where they’ve fallen.
    And all the while 250 km away
    The children of the rich and the power danced got drunk and slept
    They say « It’s a part of the past and the memories won’t last… »

    Forget Me Not
    As we stare into the eyes of their comrades-at-arms
    Killed by the Chinese automatic guns
    On the naval battlefield at Johnson South Reef (2) coral islet
    His hands are still holding the national flag
    We never forget our heroic comrades-at-arms
    We never forget these beautiful forget-me-not flowers

    We never forget the disciplined death
    We never forget the soldiers’ fates
    The stars remain the same in the sky
    They died in the East Sea
    Dreams forgotten and ambition’s unfulfilled honour
    Dreams forgotten and Freedom

    When we have fallen for our Motherland
    Please don’t place me not in mother earth’s soil
    We still feel the cold winds of the East Sea
    That makes our bodies stronger, yes even the strongest now
    Let sea wind purge our free souls

    Do scatter our ashes on the Mother Sea
    Like our fathers before me
    Like our ancestors before me
    Let the Vietnam’s wind take our earthly remnants
    As we return home one last time
    To the Fatherland of our births

    On our heroic Ancestors’ wings
    Such a noble feeling of endless joy we have never felt
    Tears of pure happiness so warm so loving
    Our old Mothers welcome us
    Flying above the naval battlefield
    Our comrades are smiling
    Our enemies are crying
    We are flying home on the wings of our heroic Ancestors

    Truly brave young naval soldiers died on the East Sea in the Past
    Did a flock of seagull brings forth your tears?
    Shall this Motherland which is touched ?
    Do stay serene forever and pray for Peace ….
    Cold and windy on the East Sea
    Our dying comrades-at-arms lost in the ocean waves
    Their young lives slowly seep from the heavy wounds
    Where now were our comrades’ souls
    They see their old mothers’ faces
    They see their white hairs
    These old Vietnamese mothers tenderly embrace their dying sons
    Only my soul but not for the dying bodies
    Their sons’ lives are nearly over
    Our Peace hopes and aspirations ends on this East Sea

    Does my Poetry hear hundreds of souls falling ?
    Does my Poetry hear hundreds of their last breaths ? ?
    What if the young Vietnamese soldiers should die before the dawn ?
    And if the young Vietnamese soldiers should die before the dusk
    What news of you living in peaceful inland ?

    Safe last night you slept with your wives and children
    It is the alarm of war from the East Sea
    That keeps all of you awake
    That some the saddest price created by Ho Chi Minh was paid
    For the young generations of today
    That our children should never forget « Uncle Ho’s » worst mistakes
    While in his moments of political play
    Millions of brave young men died for nothing

    Millions of dead persons passed my Poetry by
    Fathers – sons and brothers – friends, died…
    They touched my soul and my poetic inspiration
    Their Souls passed in my heart by this time

    Vien NGUYEN

    Paris, January 19th 2012

    The 38th Anniversary of the Spratly Islands’ Naval War

    January 19th 1974  – January 19th 2012

    (1) Đảo Sinh Tồn
    (2) Đảo Gạc Ma

  8. Thành Ly đã nói

    Đời đời nhớ ơn các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trong cuộc chiến chống Tàu Khựa năm 1979 .
    Nhân dân các tỉnh biên giới trong trận chiến 1979 quang vinh muôn năm.

  9. nguyenhong đã nói

    Theo báo Nga:”Liên Xô đã hỗ trợ đầy đủ cho Việt Nam. Nhằm lôi kéo quân đội Trung Quốc từ phía Nam, 29 sư đoàn súng trường cơ giới của quân đội Liên Xô với sự hỗ trợ của không quân đã được điều tới biên giới Xô-Trung trong khu vực Mãn Châu. Để bảo vệ Việt Nam trước những hành động của Hạm đội hải quân Nam Trung Quốc, 30 tàu chiến của Liên Xô được tập trung tại những khu vực chiến lược quan trọng của Biển Đông. Một nhóm các cố vấn quân sự Liên Xô đã được gửi thêm đến Việt Nam.”
    Xem:http://longnguyen48.blogspot.com/2012/02/viet-nam-cuoc-xam-luoc-cua-trung-quoc.html

  10. Người Đà Nẵng đã nói

    khi Trung Quốc đánh Trường Sa, chiếm Gạc Ma năm 1988, Một hạm đội hải Quân Liên Xô đóng ở Cam Ranh cũng im thin thít !

  11. Ly Toet đã nói

    Xin bác UYBS tìm đọc bài viết của nhà văn Phạm Đình Trọng, con số trên tôi nhớ lại bài viết đó.Tôi không nhớ
    ,hình như đọc trên trang Baxite hơi lâu rồi .Bác thư gõ :nhà văn Pham Đình Trọng ,chắc sẽ tìm thấy .Nếu chưa đoc thì nên đọc các bài viết của Ô. Trọng .Đây là nhà văn,vốn là đai tá công an biên phòng,có nhân cách và bản
    lĩnh ,tôi rất kính phục!

  12. bongvang đã nói

    Những năm 1975-1980 là những năm ảo tưởng về sức mạnh bách chiến.
    Từ năm 1988-2011 là những năm rơi xuống hố sợ hãi Trung hoa, bám váy xườn xám, lo xây dựng cơ đồ cá nhân. Ông Nông là một ví dụ.

  13. UY BS đã nói

    8000 Km2. Bác Lý có bằng chứng không? Nếu có thật thì đau quá!


  14. Thơ vinh danh Kỷ niệm 32 năm Chiến tranh Biên giới Bắc
    =====================================

    Thưa Đồng bào trong cả Nước !
    Thưa Đồng hương ngòai Nước Việt !
    Hôm nay vinh danh Kỷ niệm 32 Năm
    Chúng ta cùng thắp nén Tâm hương Tưởng niệm hàng vạn Anh linh
    Hàng vạn Dân Quân nằm xuống cho Tổ Quốc trường tồn
    Hãy phất tung cao Ngọn cờ Đất Nước
    Bao lần chiến thắng Bắc phương truyền kiếp xâm lược
    Hãy phất tung cao Ngọn cờ Tổ Quốc
    Và xin đừng quên hàng triệu Chiến sĩ Việt Nam can trường
    Hiến dâng đời thanh xuân cho Quê hương
    Ngã mình nằm xuống đi vào Lòng Đất Mẹ trên vùng biên giới
    Hàng triệu Vong linh hiến dâng đời cho Quê hương
    Thuộc về tất cả chúng ta

    **

    Hôm nay vinh danh Kỷ niệm 32 Năm
    Tưởng niệm Linh hồn hàng vạn Dân Quân dâng hiến cuộc đời
    Những người chiến sĩ gan dạ mãi mãi không về nhà
    Hỡi Tòan dân con Nước Việt !
    Hãy thầm khóc hôm nay tưởng nhớ Hy sinh vô bến vô bờ
    Ngày này 32 năm về trước tiếng súng quân thù đã vang trên bầu trời biên giới
    Lửa bùng cháy và máu đã đổ trên mảnh đất tiền phương trên khắp dải biên cương
    Và Độc lập Tự do lại bị đe dọa
    Thúc giục gọi toàn dân vào cuộc chiến đấu mới chống quân Tàu bành trướng dày xéo dã man

    ***

    Những người lính chiến vừa trở về sau cuộc kháng chiến
    Thi đậu vào đại học đang học tại khoa Lưu học sinh chờ du học nước ngoài.
    Họ lại nộp đơn tình nguyện ký tên bằng máu tái ngũ lên đường ra trận …
    Việt Sử đã trao cho Thế hệ này Sứ mệnh Thiêng liêng
    Các Anh còn mang trên mình sao còn lắm vết thương chưa lành
    Vẫn sục sôi khí thế bất khuất hào hùng
    Các Anh – Người con Tinh hoa của Mẹ Việt Nam vẫn lại hiên ngang ra chiến trường
    Đất Nước của ngàn chiến công tưởng chừng như thần thọai
    Vạn Kiếp – Chi Lăng – Hà Hồi – Bạch Đằng – Đống Đa
    Việt Nam ! Ôi nước Việt yêu thương !
    Đang réo gọi nối tiếp thêm những bản Anh hùng ca !
    Vì một Lý tưởng sống cao đẹp cho Tổ Quốc
    Vì Độc Lập – vì Dân chủ – vì Tự Do

    **

    Hàng vạn Người bất khuất đã ngã xuống để bảo vệ từng tấc đất nơi biên cương
    Hàng vạn Dân Quân quyết tử đến cùng cho Tổ Quốc quyết sinh
    Hôm nay không tờ báo lề phải nào đề cập tới vì buộc phải ngậm miệng ?
    Kỷ niệm sự kiện lịch sử quan trọng ngay trong quá khứ gần như vậy mà bọn lãnh đạo vẫn thờ ơ
    Thấy cảnh phát ấn phát lương hồi hương nhởn nhơ
    Thơ tôi chạnh lòng thấy thương cho hàng vạn người đã nằm xuống
    Hàng vạn Người con của Mẹ Việt Nam đã chịu mất mát hi sinh vì Tổ Quốc
    Phải chăng Liệt sĩ thương binh quật cường đã cố tình bị lãng quên ?
    Chẳng lẽ có điều gì bất nhân còn lớn hơn cả Lòng yêu Nước ?
    Chẳng lẽ có điều gì cấm kỵ ương hèn lớn hơn cả Truyền thống uống nước nhớ nguồn của Dân tộc Việt ? ?
    Chẳng lẽ có điều gì thâm hiểm lớn hơn cả lòng biết ơn đối với triệu con người chẳng tiếc xương máu bảo vệ Non Sông ? ? ?
    Các chiến sỹ Việt Nam đã hy sinh
    Các anh là những anh hùng bất tử
    Tổ Quốc và Nhân dân sẽ ghi công danh các anh mãi mãi !!!
    Ai cố tình lãng quyên là có tội lớn với Dân tộc

    **

    Ngày này 32 năm về trước tiếng xe tăng kẻ thù truyền kiếp nghiền nát biên giới
    Hàng triệu Dân Quân quyết tử đến cùng cho Tổ Quốc quyết sinh
    Hàng vạn Liệt sĩ bỏ mình
    Hàng vạn khuôn mặt thanh xuân sắt thép trên đầu súng lưỡi lê
    Những Người hy sinh bất tử vào giấc ngủ vĩnh viễn
    Đi vào Đền Hùng – Lòng Đất Mẹ miên hằng triền miên
    Khi biên giới Bắc – Lạng Sơn bị xâm lăng làm tổn thương
    Khi Độc lập – Tự do trong tầm hiểm nguy
    Hàng triệu Dân Quân còn hơi thở còn tiếp tục chiến đấu đến kỳ cùng
    Tử thủ đến khi ngã mình xuống Linh hồn bất tử vào giấc thụy miên
    Khi Lạng Sơn – Lào Cai – Hà Giang đang trong cảnh thanh bình
    Khi cháu bé thơ ngây đang chơi vui ngòai sân bỗng đạn bắn đầy mình
    Khi giặc tàn sát thảm sát tập thể cả thôn làng liệng vào hố giếng
    Hàng triệu Dân Quân quyết tử đến cùng cho Tổ Quốc quyết sinh
    Hàng vạn Liệt sĩ bỏ mình

    **

    Tất cả những chiến sĩ Việt Nam chết ngòai biên giới
    Mỗi Người lính ngã mình trên quan ải Bắc
    Mỗi Người con này mãi mãi thuộc về Việt Nam
    Mỗi Con người gắn liền máu mủ với Tổ Quốc Việt
    Máu đã dàn trải trên suốt dọc đường biên giới Việt-Trung hơn 4.000 Năm
    Đó là máu thắm đỏ Việt Nam
    Châu thân hàng vạn Dân Quân thấm đẫm máu mình
    Vẫn hiên ngang ghìm súng nhắm thẳng quân thù biển người mà bắn
    Mỗi người tiêu diệt mười hai mươi tên giặc ngọai xâm
    Rồi Chiến sĩ Việt Nam can trường ngã xuống vào mãi mãi Ngàn thu

    **

    Và khi Chiến trận chiều hôm buông xuống
    Vang vọng lời Chiến sĩ trận vong
    « Chúng con đang hấp hối
    Hãy hạnh phúc những đồng bào đồng hương yêu thương
    Chúng con quyết tử chống kẻ thù tàn bạo điên cuồng
    Chúng con đang sắp bước vào cuộc lữ hành vĩnh viễn
    Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi ! »

    Cầu mong linh hồn Liệt sĩ hy sinh oanh liệt trong chiến tranh biên giới siêu thoát
    Hình ảnh hàng vạn người con trai lên đường nhập ngũ chiến đấu tận biên giới
    Hàng vạn bà Mẹ đau đáu chờ thư con hàng ngày nghe đài đưa tin chiến sự ác liệt đang diễn ra
    Ôi tuyệt vời những Người chiến binh
    Ôi vĩ đại thay tấm lòng vô bờ bến hy sinh
    Việt Nam bất diệt muôn đời !
    Quân đội Việt Nam muôn năm ngàn đời

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    Paris – ngày 17/02/1979 – 17/02/2011

  15. [...] Nguồn anhbasam [...]

  16. Ly Toet đã nói

    Xin sửa con số 2.000 là 8.000

  17. Ly Toet đã nói

    Các bạn cũng đừng nên”tự hào” quá mà mất cảnh giác với bọn khựa .Chóp bu của nó toàn những cái đầu có “sỏi” đó!Toàn những người được đào tạo thật sự ,không phải toàn bằng rởm như lãnh đạo của ta đâu. Năm 1979 chính do thói tự cao của cụ Lê và bộ c.t nên chủ quan khinh địch cho rằng”Ta thắng Tây ,Mỹ rồi thifkhong kẻ nào dám động đến lông chân của ta” nên mới bị tầu chơi cho một quả cũng đau đấy!Nay nó chiếm mất hơn 2.000km2 biên giới sao không đau.Lại mất cả hoàng sa vafmootj phần
    Trường sa nữa!Ngày đó nó xua toàn lũ lính phương Nam,toàn là lính nguwowifChuang ,Nùng,Tày…là những tộc người thuộc dân Bách Việt thời cổ, chúng cho
    là man di cần phải mượn tay V.N giết bớt để dân Hán làm chủ đất T.Q .Mặt khac lấy mưu biển nguwoif để dọa V.N,lại còn gây thù truyền kiếp ở biên giới hòng quấy nhiễu
    lâu dài khiến người Việt không phát triển được.Lại tạo cho người mình tưởng q.s nó lạc hâụ sinh thói kiêu căng coi thường địch, lúc đó nó mới ra tay!Đó chính là thâm ý của bọn lãnh đạo B.K ,mà theo chỗ tôi biết nhiều tương lĩnh q.s của ta còn không nhận ra ,cứ toang toác nói với lính của ta là q.s nó lạc hậu, không sợ ,thì đúng là
    không chịu “tri kỷ tri bỉ”.Ngày xưa các bâc tiền bối đều tinh thông chữ hán, đọc sách của nó ,học nó nên mới thắng nó.Ngày nay toàn những tương chỉ học mấy tiếng nước ngoài a.b.c mà đòi đánh thắng những đối thủ trên tài mình chỉ có năm mơ!Cứ xem cách hành sử nhu nhược của nhà nước ta hiện nay chứng tỏ các ngaì dốt chẳng hiểu gì nên mới sợ nó thế !Chỉ được cái tài là đàn áp dân lành là nhất thế giới!?

  18. cslykhai đã nói

    đồng bào cũng không bằng đồng tiền

  19. [...] Báo Trung Quốc: Vai trò của Liên Xô trong cuộc chiến biên giới Việt – Trung [...]

  20. Khải đã nói

    Vậy sao các ông Linh Mười Phiêu Mạnh Trọng lại rước Tàu vào cao nguyên ? Và rải khắp Việt nam .
    Các ông không xót cho máu đồng bào ?

  21. vr đã nói

    Haha, em là người sinh sau. Không biết nó khôc liệt thế nào. Tuy nhiên, em đọc nhiều sách báo và xem cả những bức tranh cổ động của cả hai bên thì thấy bọn khựa này chiến thua Việt Nam cả trăm năm. Trước khi xuất quân là thổi tù và. Hài hước vãi. Nhưng thật đáng tiếc và đáng buồn. Nếu lúc đó mà lấy được 1 cái đầu của 1 thằng tướng tàu để về tế ở gò Đống Đa thì sử sách còn lưu mãi.

  22. hoa vu đã nói

    Cái loại quân chỉ biết vạn lý trường chinh, thổi tù và xông lên lại còn to mồm, ko biết nhục

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: