BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

732. ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM 1979

Posted by adminbasam on 16/02/2012

.BTV: 33 năm trước, vào ngày 17 tháng 2 năm 1979, Trung Quốc đã xua quân tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc nước ta. Cuộc chiến khốc liệt này đã cướp đi sinh mạng của hàng ngàn người lính Việt Nam, những người đã xả thân bảo vệ Tổ Quốc, cũng như của rất nhiều thường dân vô tội ở biên giới phía Bắc. Hôm nay, xin quý độc giả hãy giành những giây phút tưởng niệm, để nhớ đến những người lính Việt Nam đã anh dũng ngã xuống, hy sinh thân mình bảo vệ mảnh đất thân yêu mà chúng ta đang sống hôm nay. Cũng  không quên những người dân vô tội sống dọc các tỉnh biên giới, đã bị Trung Quốc giết hại 33 năm trước.

Liên quan đến cuộc chiến này, chúng tôi xin giới thiệu 2 tài liệu để độc giả tham khảo: Một tài liệu nói về con số thương vong của hai phía Việt – Trung và một tài liệu khác, nói về vai trò của Liên Xô liên quan đến cuộc chiến này. Đây là 2 tài liệu do phía Trung Quốc đưa ra, nên những từ ngữ sử dụng trong bài, chúng tôi xin được giữ nguyên văn.

————-

China.com

ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM 1979

Vạn Lý Hải Cương

Người dịch: Quốc Thanh

27-9-2009

Ẩn số về thương vong của hai bên trong Chiến tranh Trung-Việt năm 1979

Về con số thương vong của hai bên Trung-Việt trong “Trận chiến phản kích tự vệ với Việt Nam” năm 1979, báo Lao Động của Việt Nam hồi năm đó nói, đã tiêu diệt hơn 3 vạn Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc; báo Giải Phóng quân của ta cho biết, quân ta thương vong 4.000 người, tiêu diệt 70.000 quân địch.

Theo ghi chép trong hồ sơ mật về trận chiến phản kích tự vệ với Việt Nam năm 1979 đã được giải mật từ lâu: con số thương vong của quân ta là hơn 27.000 người, trong đó, số sĩ quan binh lính chết trận là hơn 6.000, binh lính bị thương là hơn 21.000 người.

Trong thời kỳ đầu của trận chiến, tỉ lệ thương vong bên quân ta quả thực khá cao, cá biệt có những đại đội thậm chí còn bị thương tới 90%. Thường bộ đội thuộc những đại đội mũi nhọn, khi rút về nước sau cùng, chỉ còn lại có mười mấy người, một tiểu đội còn lại chưa đến một hai người. Về mặt này, có nguyên nhân là do sự phòng ngự kiên cố của Việt Nam, đồng thời cũng có cả nhân tố tham chiến thời kỳ đầu, các chỉ huy bên quân ta còn thiếu kinh nghiệm đánh trận thật. Sau khi đã thích ứng tạm thời, chỉ huy bên quân ta đã nhanh chóng điều chỉnh lại được trạng thái bình thường.   

Cao điểm 315 ở Đông Khê, Việt Nam, vào năm ấy (BTV: Tác giả nhắc lại trận đánh năm 1969 giữa Bắc Việt với Hoa Kỳ), quân Mỹ huy động binh lực hơn 30 máy bay ném bom và 2 trung đoàn, sau khi bao vây suốt một tuần mới miễn cưỡng buông tay. Đã phải trả giá bằng thương vong hơn 300 người, phần thu được chỉ là hơn 20 thi thể người Việt Nam [Bộ phim Mỹ “Đồi Thịt Băm” – Hamburger Hill – đã được dựng dựa theo trận đánh này]. Cũng ở Cao điểm 315 này, bộ đội phản kích tuyến phía đông của quân ta chỉ với binh lực 2 đại đội, chiến đấu trong 3 giờ, mà đã chiến thắng.   

Khi phòng ngự với quân Mỹ, Việt Nam thường áp dụng chiến tranh địa đạo để làm tiêu hao sức chiến đấu của bọn Mỹ. Nhưng chiến tranh địa đạo lại là do Trung Quốc phát minh, truyền lại cho Việt Nam, bây giờ mà lại dùng nó để ứng phó với Trung Quốc thì tất sẽ phản tác dụng. Trong các trận chiến ở Lào Cai, quân ta đã dùng hơi độc để làm chết ngạt người Việt Nam dưới địa đạo, về sau khi trao đổi tù binh với Việt Nam, được biết đường địa đạo này đã chôn vùi hơn 200 quân nhân và hơn 1.000 thường dân. Chiến tranh thật tàn khốc, anh không giết nó thì nó cũng giết anh, huống chi Việt Nam khi ấy quân với dân là một.  

Thương vong chủ yếu phía quân ta là, trong các trận đánh thọc sườn của tập đoàn quân tuyến phía đông, khi Đặng Tiểu Bình có ý định giải quyết trận chiến trong vòng mươi ngày nửa tháng, Tư lệnh Hứa Thế Hữu nóng lòng muốn cho xong, nên đã có chút khinh thường địch. Khi còn chưa thám sát tường tận địa hình, đã hạ lệnh đánh thọc vào, dẫn đến nhiều con đường đánh thọc sườn của quân ta gặp phải sự phục kích, với binh lực vượt trội của Việt Nam, thương vong rất nặng nề, thậm chí còn xuất hiện cả tình huống bị quân địch bắt sống nguyên cả đại đội. Tiến độ chiến đấu chậm chạp, về sau bộ đội thiết giáp của ta đã tìm cách thoát hiểm, liều chết vượt qua núi Phục Sơn cao tới 1.500 m so với mực nước biển, thọc một mũi dao vào sau lưng quân Việt, thì mới xoay chuyển được thế cục bất lợi. Nhưng bộ đội thiết giáp cũng đã bị thương tổn nặng nề, một lượng lớn xe tăng bị rơi xuống từ trên núi cao. Ngoài ra, còn có rất nhiều lính bộ binh ngồi trên xe tăng để chống rung lắc, đã tự trói mình ở trên đó, làm thành những tấm bia sống cho quân Việt Nam.

Sau khi đánh tới Lạng Sơn, do điện lệnh của Trung ương, thời gian tấn công đã phải lui lại 2 ngày, khiến cho quân Việt Nam nhân đó hoàn thành được việc bố trí phòng ngự đối với Lạng Sơn, lại còn tạo nên sự thương vong không đáng có của quân ta trong trận tấn công Lạng Sơn sau đó. Mặc dù vậy, bộ đội tuyến phía đông vẫn đem lại cho quân Việt những tổn thất nặng nề hơn. Chiến dịch Lạng Sơn đã vây diệt 13 sư đoàn át chủ bài của Việt Nam, đã tiêu diệt 24.000 quân chính quy Việt Nam, là chiến quả lớn nhất trong trận chiến phản kích tự vệ này.   

Nếu so sánh về mặt chiến quả, thì chiến tích của tập đoàn quân tuyến phía đông mạnh hơn tuyến phía tây; nếu so sánh về mặt con số thương vong thì tập đoàn quân tuyến phía đông lại lớn hơn tuyến phía tây rất nhiều. Nếu làm một phép so sánh, thì Dương Đắc Chí ở tuyến phía tây tỏ ra thận trọng hơn nhiều, mấy lần trì hoãn thời gian tổng công kích, cố gắng chuẩn bị mọi phương diện sao cho không để có gì sơ xuất, khi tấn công đã áp dụng phương pháp ẩn tiến, tích thắng nhỏ thành thắng lớn, nên đã giảm thiểu được thương vong cho bộ đội một cách có hiệu quả. Nhưng đồng thời cũng bởi quá thận trọng nên đã đánh mất cơ hội tiêu diệt sư đoàn 316 của quân địch, khiến nó chuồn khỏi giữa 2 sư đoàn của quân ta. Sau trận chiến, Thượng tướng Dương Đắc Chí được bổ nhiệm làm Tổng Tham mưu trưởng, còn Thượng tướng Hứa Thế Hữu kể từ đó đã “thề nguyền” không về Bắc Kinh. Đó là lời cuối của ông.     

Nếu so sánh về mặt trang bị súng ống, thì giữa quân ta với quân địch chênh lệch nhau chẳng bao nhiêu, bởi vì súng ống của Việt Nam chủ yếu là do Trung Quốc viện trợ, công nghiệp quân sự cũng do Trung Quốc viện trợ thành lập. Thời Đại Cách mạng Văn hóa, theo tinh thần chủ nghĩa quốc tế, nước ta luôn viện trợ cho Việt Nam các trang thiết bị tiên tiến nhất.

Sự chênh lệch lớn nhất giữa Việt Nam với quân ta là hỏa pháo, lục quân Trung Quốc học ở Liên Xô, hết sức coi trọng việc xây dựng đội ngũ pháo binh, hỏa lực pháo binh của chúng ta ngang ngửa với Liên Xô, mạnh hơn nhiều so với NATO và các nước trong Khối Warsaw. Trước khi tấn công vào trận địa Việt Nam, quân ta đều áp dụng biện pháp pháo kích kiểu rải thảm, hỏa lực mạnh gần như xới tung trận địa quân địch. Điểm mà quân ta mạnh hơn quân Mỹ ở chỗ, hỏa pháo cỡ vừa và nhỏ của quân ta có rất nhiều chủng loại, hết sức linh hoạt khi đánh trận thật, quả là phù hợp khi phải đối phó với trận địa phòng ngự cắm chốt ở khắp nơi của Việt Nam. Trong suốt thời gian diễn ra trận chiến phản kích tự vệ với Việt Nam, hỏa pháo Việt Nam luôn bị quân ta chế ngự, không thể nào chống trả nổi quân ta. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng làm cho phòng tuyến phía bắc của quân Việt Nam bị tan vỡ nhanh chóng. Phía bắc Việt Nam có rất nhiều rừng núi, sau khi bị quân ta pháo kích, đã biến thành đồi trọc, hơn 20 năm sau vẫn không mọc được cây, đủ để thấy hỏa pháo của quân ta năm ấy mạnh đến nhường nào.

Một sự chênh lệch quan trọng khác giữa hai bên chính là bộ đội thiết giáp. Khi đó,Việt Nam tuy có một lượng lớn xe tăng Mỹ, nhưng thực lực tổng thể bộ đội thiết giáp của họ lại yếu hơn Trung Quốc. Trong trận chiến phản kích tự vệ với Việt Nam năm 1979, quân ta tổng cộng huy động hơn 700 xe, còn Việt Nam chỉ có một số ít bộ đội át chủ bài thuộc sư đoàn 316A và sư đoàn 13 là có thể chống trả lại được với xe tăng của quân ta, kết quả đều bị quân ta đánh trọng thương, thậm chí tiêu diệt hoàn toàn. Ở thời kỳ đầu của trận chiến, Việt Nam nhờ vào địa hình rừng núi phức tạp, đã khiến cho bộ đội thiết giáp của ta bị tổn thất đôi chút, nhưng lại chưa bị sứt mẻ gì đến gân cốt. Kỳ tích bộ đội thiết giáp vượt qua núi Phục Sơn đã làm xoay chuyển chiến cục toàn bộ tuyến phía đông. Trận tấn công Lạng Sơn, quân ta dùng bộ đội thiết giáp mở đường, chỉ 24 giờ đã khống chế được toàn bộ Lạng Sơn. Sau khi tấn công Lạng Sơn, ở phía nam đều là đồng bằng, Hà Nội đã phòng thủ rất yếu, bộ đội thiết giáp của quân ta hoàn toàn có thể tiến thẳng vào.

Mới đầu, có nhiều người trong nước cho rằng, Việt Nam chỉ đưa vào một đội quân tạp nham và du kích. Thực ra, Việt Nam đã cho xuất vốn, trong số 4 sư đoàn át chủ bài được Liên Xô trang bị của họ (sư đoàn 316A, sư đoàn 8, sư đoàn 13, sư đoàn 27) có 3 sư đoàn được đưa ra tác chiến với quân ta, kết quả 1 sư đoàn bị tiêu diệt hoàn toàn, 2 sư đoàn bỏ trận vì bị tổn thất nặng. Theo tin tình báo quân ta có được, từ trước trận chiến, bộ đội phòng ngự ở vùng Bắc Việt có 15 vạn. Trận chiến vừa mở màn, chỉ riêng bộ đội chính quy Việt Nam thuộc biên chế giao tranh với quân ta đã có tới hơn 10 vạn, trong quá trình chiến đấu còn liên tục tăng quân ra tiền tuyến. Khi bộ đội tuyến phía tây của quân ta sắp tiến đến sông Kỳ Cùng ở Lạng Sơn, Tổng Bí thư Lê Duẩn của Việt Nam còn cho tăng viện thêm 2 sư đoàn phòng thủ Hà Nội đang giấu kỹ trong két, kết quả cũng là thả dê vào miệng hổ, một đi không trở về. Với Việt Nam, mỗi người dân là một chiến binh, trong trận chiến này, số lượng quân chính quy lần lượt tung vào vượt xa con số 20 vạn quân của quân ta.

Trái lại, số quân bên ta được tung vào trận chiến này thua xa Việt Nam, đối sánh lực lượng nghiêng về Việt Nam, chúng ta vừa không tổng động viên toàn quốc, lại cũng không điều động bộ đội át chủ bài tinh nhuệ nhất, mà chủ yếu là bộ đội biên phòng của vùng Quảng Tây và Vân Nam, có bổ sung thêm bộ phận tác chiến cốt cán của các quân khu khác, tổng số không quá 20 vạn, mà số quân thường trực của ta khi ấy là 450 vạn.

Khi rút quân, quả thực quân ta có tổn thất ít nhiều, theo hồi ức của một lão chiến binh tham chiến, cả tiểu đội 10 người của họ, 5 người đã hy sinh trước lúc khai chiến 3 ngày, 2 người hy sinh trên đường về nước, về đến nơi chỉ còn lại có 3 người. Trong 2 chiến sĩ hy sinh trên đường về nước, 1 người bị phụ nữ Việt Nam bắn tỉa chết. Còn quân ta bị thương vong khi rút quân chủ yếu do sự quấy rối của quân du kích Việt Nam, nông dân Việt Nam đã chôn mìn và bẫy trên rất nhiều con đường chính, dẫn đến sự thương vong nhất định cho quân ta.

Về con số thương vong của quân Việt Nam, phía Việt Nam vẫn luôn mập mờ. Theo ghi chép từ hồ sơ mật về Trận Phản kích Tự vệ với Việt Nam đã được giải mật: Ta tiêu diệt gần 6 vạn quân địch, trong đó hơn 42.000 đã chết và hơn 10.000 người bị thương, hơn 2.000 người bắt làm tù binh. Con số này chủ yếu là kết quả sau những cuộc giao tranh giữa quân ta với quân chính quy Việt Nam, bao gồm tiêu diệt gọn sư đoàn 6, sư đoàn 13, sư đoàn 25, tiêu diệt gọn cả 13 trung đoàn thuộc “Trung đoàn anh hùng”, gây tổn thất nặng cho nhiều nhánh quân thuộc sư đoàn 316A của Việt Nam, con số thương vong của dân binh và bộ đội công an địa phương chưa được tính vào đây. Còn theo số liệu do báo Lao Động của Việt Nam công bố, dân thường bị tổn thất 5 vạn người, từ đó có thể suy ra được con số thương vong của Việt Nam trong trận chiến năm 1979 có lẽ là trên 10 vạn người.

Trận phản kích tự vệ với Việt Nam năm 1979 là niềm vinh quang của quân ta, là niềm tự hào của dân tộc. Nó cho thấy Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc không hổ thẹn với danh hiệu “Trường thành gang thép”.

Nguồn: China.com

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Quốc Thanh

———

HISTORY.STNN

NGUYÊN NHÂN THỰC SỰ CỦA VIỆC TRUNG QUỐC KHÔNG TẤN CÔNG HÀ NỘI TRONG CUỘC CHIẾN TRUNG-VIỆT

31-8-2010

Quốc Thanh trích dịch

Ngày 17 tháng 2 năm 1979, Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc huy động binh lực hơn 20 vạn quân, phát động cuộc tiến công Việt Nam trên một trận tuyến dài 772 dặm. Trong trận chiến diễn ra 2 tuần, tuy quân đội Trung Quốc bị thương vong nặng nề, nhưng đã tiến sâu được vào đất Việt Nam khoảng 40km. Ngày 20 tháng 2, đại quân tuyến phía tây tấn công Lào Cai, Phong Thổ…, ngày 4 tháng 3 tấn công Sapa, đại quân tuyến phía đông tấn công Lạng Sơn vào cùng ngày, các thị trấn trọng điểm ở miền Bắc, Việt Nam đều bị Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc kiểm soát. Phía nam Lạng Sơn là vùng đồng bằng, thích hợp cho bộ đội thiết giáp Trung Quốc tác chiến, quân Việt Nam không thể phòng thủ nổi. Nhưng quân đội Trung Quốc không còn duy trì được chiến quả như ở thời ky đầu, nếu nói là do xuất phát từ việc phải hạn chế, không để cho thử thách chính trị có xung đột quá lớn, nhưng đúng hơn là do trang bị thiếu thốn.   

Dương Đạt so sánh tình trạng trang bị giữa hai quân đội:  “Khi ấy Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc vừa mới bước ra từ cuộc Đại Cách mạng Văn hóa, năng lực tác chiến không mạnh, khi tiến đánh các thành phố biên giới khác như Lạng Sơn, Lào Cai… đã phải trả giá rất lớn. Ví dụ như xe tăng của Quân Giải phóng rất dễ bị đánh đổ, chất lượng xe tăng rất kém, có những chiếc đạn pháo không nổ, có những chiếc số lượng đạn pháo bộ đội pháo binh bắn ra vào ngày đầu trận chiến còn nhiều hơn cả số lượng đạn pháo bắn ra của 20 năm trước. Còn bên quân Việt Nam thì vừa kết thúc cuộc chiến Việt Nam năm 1975, giàu kinh nghiệm tác chiến, trong tay còn nắm những trang bị vũ khí thu được của quân Mỹ, Liên Xô viện trợ một số lượng lớn hỏa lực, rồi cả viện trợ trước đó của Trung Quốc. Cho nên, nếu đánh xong Lạng Sơn mà hành động tiếp nữa thì sẽ rất bất lợi cho Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc”.

Nguồn: HISTORY.STNN

———

BTV: Về con số thương vong hai bên, BTV đã tham khảo nhiều nguồn tài liệu nước ngoài khác nhau, xin giới thiệu 2 nguồn này để độc giả tham khảo thêm:

THE CHINESE PEOPLE’S LIBERATION ARMY: “SHORT ARMS AND SLOW LEGS (Global Security). Theo tài liệu này, ông Russell D. Howard cho biết, quân Trung Quốc bị tổn thất 60.000 người, trong số đó, có 26.000 người bị giết: “The PLA suffered more than 60,000 casualties, including 26,000 killed.”

– Theo tạp chí Time, cuộc chiến biên giới Việt – Trung 30 năm sau: China-Vietnam Border War, 30 Years Later, cho biết, có ít nhất 20.000 lính Trung Quốc thiệt mạng, trong khi có khoảng chưa tới 10.000 lính Việt Nam bị giết. “Though casualty figures remain unclear, estimates suggest at least 20,000 Chinese soldiers died, while Vietnamese dead number under ten thousand.”

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

184 phản hồi to “732. ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM 1979”

  1. sach phong thuy trong xay dung nha o

    732. ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM 1979 « BA SÀM

  2. anh cuong said

    mẹ cái thằng Trung cộng,đánh không lại bỏ chạy còn to mồm…

  3. hatre said

    phan anh dung oi hai tui no la mot phe ong noi cho ai nghe vay

  4. Mạnh Đức said

    Vạn Lý Hải Cương viết bài về cuộc chiến 1979 thật lố bịch.
    Khi so sánh với lực lượng quân đội Mỹ tham chiến ở cao điểm 315 ở Đông Khê: ” …cũng ở cao điểm này … ” .
    Xin thưa rằng đó là một nhầm lẫn ngớ ngẩn. Trận mà người Mỹ tham chiến là cao điểm 937 ở tỉnh Thừa Thiên Huế, vĩ độ 16o15’11”, diễn ra ngày 20/05/1969 ( Đồi thịt băm)
    Hoặc giả là những trận ở đèo An Khê ( cũng có chữ Khê) thì xảy ra ở Bình Định với QĐ Pháp và Mỹ-Hàn sau này.
    Chỉ trừ vụ tập kích chớp nhoáng ở Sơn Tây – nhằm giải cứu tù binh, QĐ Mỹ chưa bao giờ đặt chân ( bộ binh) qua vĩ tuyến 17 thì nói chi tới các địa điểm biên giới phía bắc cách Hà Nội hàng mấy trăm km? Làm sao gót giày lính TQ đạp lên vết giày cũ của QĐ Mỹ được!! Vậy mà tuyên bố: ” … cũng tại cao điểm này … ”
    Bà con làng nước ơi thằng Tàu đã thua đau nhục còn lố bịch.

  5. Huỳnh Phan said

    Theo Trương Hiểu Minh (Zhang Xiaoming) trong “China’s 1979 War with Vietnam: A Reassessment”:(The China Quarterly, 2005):
    – Bắc Kinh ban đầu thừa nhận rằng có 20.000 binh lính Trung Quốc đã bị giết hoặc bị thương trong cuộc xung đột biên giới với Vietnam. Giới học thuật hiện tại có xu hướng nghiêng về một ước tính khoảng 25.000 quân Trung Quốc bị giết và 37.000 khác bị thương khi đánh nhau. Nguồn Trung Quốc gần đây nêu thiệt hại của quân đội Trung Quốc là 6.900 người chết và khoảng 15.000 bị thương, đưa ra một tổng số 21.900 thương vong từ một lực lượng xâm lược của hơn 300.000.
    – Hầu hết các nghiên cứu hiện đại lưu ý rằng Việt Nam “quả thực sự chiến đấu vượt trội” so với lực lượng Trung Quốc trên chiến trường do quân đội TQ có nhiều vấn đề của trong chiến dịch và nêu rằng TQ bị tổn thất nặng nề. Hà Nội tuyên bố rằng chỉ có lực lượng dân quân địa phương tham gia trong cuộc xung đột, và không dùng chiến thuật phòng thủ mà tấn công liên tục chống lại những kẻ xâm lược Trung Quốc. Họ bị mất Lạng Sơn, các thành phố khác chỉ sau khi gây thương vong rất lớn cho lực lượng TQ. Đài phát thanh Hà Nội vào lúc đó công bố rằng Việt Nam gây thiệt mạng và làm bị thương 42.000 quân TQ.
    – Trong cuộc xung đột, lực lượng TQ chiếm 3 thủ phủ của 3 tỉnh Việt Nam và hơn một chục thành phố biên giới và các thị xã, huyện lị, tuyên bố đã giết chết và làm bị thương 57.000 quân Việt Nam và làm thie5t hại nặng 4 sư đoàn chính quy và 10 trung đoàn khác cùng với việc chiếm một số lượng lớn vũ khí….

  6. Có ý kiến cho rằng: tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc đâu chỉ riêng mỗi Việt Nam ta, còn có Hàn Quốc, Nhật Bản (ở biển Hoa Đông), Philippines, Malaysia (ở biển Đông). Nhưng tại sao nó ép ta ghê vậy mà các nước khác nó không ép đến thế. Một trong những lý do sâu xa và tiềm ẩn từ bao đời nay đó là:
    Đến đầu thế kỷ 21, tham vọng của Trung Quốc là chia đôi Thái Bình Dương với Mỹ, đuổi kịp Mỹ vào giữa thế kỷ, và tiến tới soán ngôi bá chủ của Mỹ trên toàn thế giới vào cuối thế kỷ. Trong thời đại của cuộc cách mạng giao thông vận tải và thông tin liên lạc xuyên lục địa ngày nay, chẳng có nơi nào trên trái đất này “đáng gọi là xa” đối với tham vọng của chủ nghĩa Đại Hán cả.
    Hàng ngàn năm nay, dải đất hình chữ S phương Nam luôn là một miếng mồi ngon trong mắt người láng giềng phương Bắc, và chưa bao giờ họ thôi nghĩ đến chuyện thôn tính Việt Nam. Rõ ràng, để có thể tồn tại bên cạnh một “đối tác hợp tác chiến lược toàn diện 4 tốt 16 chữ vàng” song luôn nuôi tham vọng bành trướng này, Việt Nam cần phải dựa vào thực lực của chính mình trước khi trông chờ vào các “đối tác chiến lược” khác. Chỉ khi nào Việt Nam mạnh, Trung Quốc mới tôn trọng chúng ta, và các đối tác chiến lược khác mới đặt cược vào chúng ta.

    Sử gia Phan Huy Chú (1782-1840) từng viết: “Việc biên giới ở đời Lý, nước ta được nhà Tống trả lại đất rất nhiều. Bởi vì trước thì có oai thắng trận người trung châu hoảng sợ, đủ làm cho nhà Tống phải phục, sau thì sứ thần bàn bạc, lời lẽ thung dung, càng thêm khéo léo, cho nên cầu gì được nấy, làm cho lời tranh biện của người Trung Quốc phải khuất, mà thế lực của Nam Giao được mạnh. Xem đó cũng có thể biết qua thế cường thịnh của thời bấy giờ.” Sử gia Ngô Sỹ Liên cũng viết: “Nói về thế nước thì không đời nào mạnh bằng đời nhà Lý.” Rõ ràng, nếu chúng ta muốn cho Trung Quốc “phải phục” thì trước hết phải làm sao cho nước nhà trở nên cường thịnh; ngoài ra, trong thời đại ngày nay, chúng ta cũng phải tính đến chuyện tham gia vào một liên minh nào đó để củng cố thêm sức mạnh của mình, không phải để chống ai mà là để bảo vệ mình. Đây chính là điều kiện cần và điều kiện đủ để cho Việt Nam có thể tồn tại và phát triển bên cạnh người láng giềng “to xác và xấu bụng”.


  7. Những cuộc chiến hủy hoại âm thầm
    =====================

    Gây cuộc chiến hủy hoại âm thầm

    Kinh tế tầm thực chúng dã tâm

    Phá sản xuất còn trong trứng nước

    Bằng tiền giả hàng dỏm hàng lầm

    Ô nhiễm hạ nguồn từ nguồn thượng

    Xây đập ngăn suối chúng cóc cần

    Lấn đất chiếm vùng biển Tổ Quốc

    Bắt cùng khai thác dầu chia nhẹ cân !

    *

    Dầu loang Thanh Hoá đến Cà Mâu

    Dòng thải dạt từ Hải Nam đầu

    Hủy hoại bao bãi biển nổi tiếng

    Môi sinh hải sản chết úa mầu

    Du lịch bỏ hoang cùng phá sản

    Dầu loang vón cục ngập ngàn dâu

    Theo nước trôi sâu vào kênh lạch

    Dân ta lãnh đủ – bọn ác Tàu !

    Nguyễn Hữu Viện

    Dầu loang trên biển Việt Nam với diện rất rộng, trải dài từ Thanh Hoá cho đến mũi Cà Mâu và đã kéo dài nhiều ngày, ít nhất là từ tháng hai, cách đây đến gần một tháng rưỡi, đã ảnh hưởng lớn đến cảnh quan bờ biển Việt Nam và có thể ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường sống của hải sản và qua đó đời sống của một bộ phận lớn dân chúng sống nhờ vào khai thác biển và du lịch.

    Kiểm nghiệm dầu loang đầy bờ biển miền Trung Quảng Nam – Đà Nẵng cũng cho thấy là dầu không từ nguồn gốc mỏ dầu Việt Nam. Theo Báo Tuổi Trẻ, sau khi loại bỏ Vietsovpetro là thủ phạm của dầu loang, nhiều chuyên gia quay sang nghi vấn một số hoạt động liên quan đến mỏ dầu Liuhua 11-1 (Lưu Hoa, Trung Quốc). Một trong những lý do hàng đầu khiến người ta chú ý đến mỏ dầu này là kết quả phân tích ảnh, phân tích hướng gió và dòng chảy của Trung tâm Viễn thám cho thấy « có nhiều khả năng dầu trôi dạt từ phía tây, tây nam đảo Hải Nam (Trung Quốc)… »

  8. Nông dân quèn Miền Nam said

    Người viết nói rỏ rồi mà, toàn dân TQ làm ngụy tạo, không có dân VN tưởng nhớ gì cả bọn TQ. Link này nhằm chia rẻ dân tộc ta, cũng như bài viết trên, phải chăng bọn TQ tung ra nhằm làm khiếp nhược tinh thần chiến đấu của nhân dân VN, chúng đừng hòng.

  9. Tôi thấy ý kiến của bác Nguyễn Hồng Hà đặt câu hỏi so sánh hơi khập khiễng, như bác nói: ” tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc đâu chỉ riêng mỗi Việt Nam ta, còn có Hàn Quốc, Nhật Bản (ở biển Hoa Đông), Philippines, Malaysia (ở biển Đông). Nhưng tại sao nó ép ta ghê vậy mà các nước khác nó không ép đến thế? Phải chăng chính quyền của ta có một “điểm yếu” nào đó mà TQ khai thác triệt để, ép chúng ta triệt để” về hiện tượng bác so sánh thì không sai, nhưng theo tôi, mọi so sánh đều khập khiễng, vì bản chất của vấn đề rất khác nhau. Sự khác nhau ở đây thế hiện ở chỗ:
    Về khoảng cách của Việt nam với Trung Quốc cũng thuận lợi hơn mấy nước kia, về địa lý và tiềm năng của Việt Nam so với các nước kia cũng chênh nhau rất nhiều. Đó là lý do vì sao những nước lớn như Pháp, Mỹ chưa nói là Tàu lại chỉ nhăm nhăm xâm lược Việt Nam, nếu không ẩn chứa lợi ích thì họ đâu có dại mà đổ của vào cuộc chiến tranh lâu dài và khốc liệt như vậy.
    Tuy nhiên, Hàn Quốc và Nhật Bản là nước giàu và mạnh hơn Việt Nam ta nhiều lần, do vậy Trung Quốc không dễ bắt nạt họ như bắt nạt ta. Chưa kể Việt Nam ta vừa trải qua cuộc chiến tranh tàn khốc nhiều năm dài như vậy, kinh tế ta còn khó khăn, một số mặt ta yếu kém phải phụ thuộc vào Trung Quốc và các nước lớn. Đó là lý do Trung Quốc có cớ để ép chúng ta
    Tôi nghĩ nhìn sự việc gì cũng nên có cách nhìn khách quan, toàn diện thì sẽ đặt câu hỏi đúng và trúng, còn trong cách nhìn vẫn ẩn chứa nghi ngờ cảm tính thì sẽ thiếu đi tính thuyết phục người nghe.

  10. montaukmosquito said

    Tôi ủng hộ “Như Không” 1000000%. Trong khi chờ đợi từng bước xây dựng lại quân đội, ta phải làm hết mọi cách kể cả nhượng đất để giữ lấy sự ổn định và giúp đỡ của đảng và nhà nước TQ, phải xây dựng lực lượng công an thật vững mạnh để kiên quyết trừng trị những kẻ không chịu nghe theo đảng và nhà nước ta trong tình hữu nghị đối với Trung Quốc, kiên quyết ngăn cản “diễn biến hòa bình” âm mưu đưa dân chủ vào nước ta và bắt nước ta đi theo quỹ đạo của bọn tư bổn . Nhắc lại, con đường chúng ta đã chọn là con đường XHCN. Dù có sáp nhập vào TQ sau này, chúng ta vẫn có thể tự hào đang đứng dưới ngọn cờ XHCN mà đảng và chính phủ TQ đã chọn cho chúng ta . Chúng ta không mất gì cả mà sẽ được cả thế giới .

    Quân đội ta đang từng bước xây dựng mỗi kế hoạch 5 năm theo phương châm “kiến tha lâu sẽ không còn tổ để mà mất”.

    Nhân dân phải vững lòng tin vào đảng CỘNG SẢN vn trên con đường XHCN (không, không phải Xuống Hố Cả Nút/Nũ)

  11. […] ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM 1979   (Nhật Báo Ba Sàm) […]

  12. 1nxx said

    Vua Lê Thánh Tông từng nói :

    -“Kẻ nào dám để một thước, một tấc đất của vua Thái Tổ cho giặc lấn sẽ bị trị tội nặng ”

    -“Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại nên vứt bỏ? Nếu ngươi dám đem một thước một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc, thì tội phải tru di”

    Vua Trần Nhân Tông từng nói :

    -” Cho nên cái họa lâu đời của ta là họa Trung Hoa.”

    -“Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.

    -“Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.

  13. 1nxx said

    Xem cái links bác cho tôi buồn quá, chúng bán thật rồi, biết vậy rồi mà mình vẫn không muốn tin đó là sự thật, thở dài ngao ngán.

  14. Nguyễn said

    Báo Tuổi Trẻ có bài đăng về cuộc chiến bảo vệ biên giới phía bắc , rất đáng hoan nghênh.TTX VN phát hình Những sự kiện nổi bật của Ngày 17-2 không hề nhắc đến sự hy sinh cao cả của những người con dân Việt bảo vệ biên cương .Ngày hôm nay 26-1 âm lịch cũng là ngày giỗ của các liệt sĩ Hòang Sa – những người giữ đảo chỉ có cuốc xẻng trước họng pháo,đại liên của lũ giặc Tầu.

  15. khách said

    một ngày lịch dử đáng ghi nhớ như thế mà sao DCSVN không có ngày tưởng niệm , sợ TQ à ? vô lý

  16. Như Không said

    Cám ơn AnhBaSam đăng bài này để mọi người biết được 1 phần sự thật lịch sử. Anh em trên mạng được tự do tha hồ bạo miệng lên án TQ. Nhưng xét trên vị thế của lãnh đạo VN thì dù sự thật có cay đắng nhưng vì cân nhắc hại trong đối sách ngoại giao, lợi ích 2 nước cũng không được phép nói thật lòng. Mình cứ lấy ví dụ có ông hàng xóm cận nhà, có tiềm năng kinh tế, dân số gấp gần 20 lần mình, hung hăng, ngang ngược thỉnh thoảng sang trước nhà mình khiêu khích, gây sự thì mình phải ứng xử sao đây. Chẳng nhẽ lại động thủ chân tay thì lực không tương xứng, thấy thua là trước mắt như châu chấu đá xe. Thành ra phải rất là kềm chế, hòa nhã để tránh động thủ chân tay. Mặt khác phải tranh thủ sự ủng hộ của các hàng xóm khác để có tiếng nói đồng thuận ủng hộ mình và phải bỏ tiền mua 1 ít vũ khí phòng vệ khi cần. Không biết các bạn khác có cao kiến gì chăng? Theo tôi điều quan trọng hơn hết là VN phải phát huy nội lực, củng cố lòng tin với người dân thì dù tình hình có khó khăn cách mấy, có sức mạnh dân tộc sẽ giải quyết được vấn đề. Quan điểm của tôi là người Việt chỉ nên án chống lại chính sách ngang ngược của TQ, không nên có có thái độ bài xích, phỉ báng dân tộc TQ, gây thêm sự thù hận dân tộc vì lợi ích 2 nước cũng như ta cũng học hỏi của văn hóa họ nhiều điều hay và bổ ích.

    • Nguyễn Hồng Hà said

      Thưa bác, tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc đâu chỉ riêng mỗi Việt Nam ta, còn có Hàn Quốc, Nhật Bản (ở biển Hoa Đông), Philippines, Malaysia (ở biển Đông). Nhưng tại sao nó ép ta ghê vậy mà các nước khác nó không ép đến thế? Phải chăng chính quyền của ta có một “điểm yếu” nào đó mà TQ khai thác triệt để, ép chúng ta triệt để

      Ai biết chỉ dùm

      • Lam said

        Ngoài việc tiềm lực kinh tế và sức mạnh mềm của ta ko bằng Hàn Quốc và Nhật Bản, thì xét về vị trí địa lý, ta hoàn toàn bất lợi so với Philipin và Malasia, thậm chí và Hàn Quốc, Nhật Bản. Khi chiến tranh nổ ra, vấn đề hậu cần, tiếp vận, đổ bộ qua biển khó khăn hơn nhiều việc tấn công trên đất liền. Trung Quốc chả dại gì đổ lực vào đấy. Còn đối với VN, một nửa miền Bắc của ta và Hà Nội đều nằm trong bán kính tấn công của vô số các loại pháo và tên lửa hiện đại. Nói chúng ta đã từng chịu đựng bom Mỹ là chủ quan, đạn pháo thời nay khác những năm 60-70 rất nhiều. Biết là chúng ta ko sợ chết, nhưng chỉ cần 1 tháng cấp tập đạn pháo thì bao nhiêu sinh mạng dân thường phải trả giá, Trung Quốc thậm chí ko cần đổ lục quân vào Việt Nam cũng đủ làm tê liệt tất cả những gì chúng ta đã xây dựng 30 năm qua, nên chăng? Trung Quốc biết rõ chuyện đó và tôi nghĩ lãnh đạo chúng ta cũng biết chuyện đó? Mềm mỏng để tích lũy năng lực phòng thủ đến mức cao nhất có thể, vận động sự ủng hộ của quốc tế, ko tạo ra các điểm rơi thời cơ cho Trung Quốc lợi dụng là sách lược tồn tại có lẽ là duy nhất của chúng ta?

        • Nam ha said

          Hoang sa…chac the.

        • Minhhoang said

          Nghe bác Lam (hổng biết có phải là Già Lam không đây?) dặn dò mà Vịt tui lòng cũng thấy nao nao.

          Đau thiệt đau khi mà cả cộng đồng thế giới lên án Nga dùng oanh tạc cơ dội nhầm vào nhà …dân ở Georgia mấy năm trước, mà nước này một thời cũng thuộc Liên Bang Xô Viết (mà ta quen gọi là Liên Xô) nhưng chính phủ ta lại nhiệt liệt hoan nghênh cho việc xâm lăng bằng vũ lực này.

          Chiến cuộc chắc chắn sẽ xãy ra một lần nữa dù chóng hay chầy giữa Việt Nam và Trung Quốc, đảng ta lại sẽ gào những tiếng chát chúa xung phong “thà hy sinh tất cả”, hoặc”dù có đốt cháy cả dãy Trường Sơn”,…chúng ta sẽ sẵn sàng đốt rụi luôn cả “sạn đạo” bằng cách xây cầu biên giới, thuê rừng dài hạn, tung tin đồn chân trâu, đồi quế giá cao,… Nhưng đừng quên khi Cụ Lý Thường Kiệt thân chinh phạt Tống thì trước đó đã có Dạ Trạch Vương Triệu Quang Phục-Thánh Tổ Chiến Tranh Du Kích Việt Nam.

          Mẽo còn ê, Nga còn xệ (nơi A-phú-hãn), Do Thái cũng bẽ mặt với chiến thuật du kích (khi tung không quân và bộ binh với sự yểm trợ từ Kỵ binh Thiết vận để giải cứu duy nhất là một Hạ sĩ). Bộ binh Trung Quốc tràn vào (đã cài cắm bằng các dự ớn rùi!) thì dù cho đảng ta có phê tí sái nhưng dân ta rồi ra cũng đồng ca bai ca điếu sợ.

          “Anh bắn cho nát óc
          nhớ chừa lại vài con.
          Vài con, dù để đuôi sam
          Bắn chạy tóe khói nhớ đừng kêu van*!”

          *Chuyện Giàn Thiên Lý của Nhạc Sĩ Anh Bằng (Vịt tui thành thật xin lỗi Tác giả.)

    • 1nxx said

      Như Không đã nói :

      “Mặt khác phải tranh thủ sự ủng hộ của các hàng xóm khác để có tiếng nói đồng thuận ủng hộ mình…”

      -Theo điều tra dư luận đông nam Á 99% sẽ mở rượu champagne uống mừng nếu bây giờ TQ đánh VN.

      Bác Như Không có đang ngủ mơ không đấy?

      • Minhhoang said

        “Đu dây” đã là một sách lược một thời. “Đi tắt, đón đầu” có từ thời tổng Mạnh rồi yếm thế lại gào “chuyện nội bộ”.

        Trước đó thì có câu “Môi hở răng lạnh.”

    • 1nxx said

      Như Không đã nói :

      “…có ông hàng xóm cận nhà, có tiềm năng kinh tế, dân số gấp gần 20 lần mình, hung hăng, ngang ngược thỉnh thoảng sang trước nhà mình khiêu khích, gây sự thì mình phải ứng xử sao đây. Chẳng nhẽ lại động thủ chân tay thì lực không tương xứng, thấy thua là trước mắt như châu chấu đá xe. Thành ra phải rất là kềm chế, hòa nhã để tránh động thủ chân tay.”

      Không ai bảo bác phải động thủ chân tay khi lực lượng không tương xứng mà phải tìm đồng minh cũng yếu như mình để liên kết lại chống lại thằng khổng lồ ăn cướp. Mà muốn có đồng minh thì mình cũng phải là người tử tế dân chủ như họ thì họ mới chơi với mình. Mình cũng là thằng đểu độc tài XHCN giả danh như thằng TQ thì bố ai dám chơi với mình.

      Tiền thì ai chả quý nhưng vì tiền mà bán rẻ mồ mả tổ tiên xã tắc, ông bà cha mẹ, sơn hà nòi giống nên chăng?

      TQ có tử tế với dân Tây tạng, dân nội Mông, dân Choang Quảng tây, dân Duy Ngô Nhĩ Tân cương, dân Hồi Ninh hạ bao giờ đâu thì dân Việt Giao chỉ làm gì có hy vọng thóat chết?

      Làm cẩu săn cho giặc cắn người nhà, bán rẻ Tổ quốc cho giặc ngoại xâm có cảm thấy nhục nhã không? Hay tiền là trên hết?

      Loanh quanh vải thưa che mắt lừa dối nhân dân đến bao giờ nữa?

  17. Le Nhu Ai said

    Ngày 17 tháng 2 chúng ta hãy tạm gác lại những bất đồng về chính kiến, tôn giáo…v.v. Để nhớ lại những đau thương mà dân tộc ta đã phải gánh chịu. Để tưởng nhớ tới những người đã ngã xuống vì Tổ quốc và ghi nhớ một điều: Kẻ thù Phương Bắc không bao giờ để chúng ta yên.

  18. tallhand said

    Một trong cuộc chiến hiếm hoi mà cả hai bên đều thắng lợi vẻ vang.

  19. Xe Thồ said

    KÍNH GỠI NHÂN DÂN TRUNG HOA : Chỉ một câu nói của một người : “Dạy cho VN một bài học” mà đất nước các bạn phải mất đi bao nhiêu vạn người, mất đi bao nhiêu của cải. Sau khi đã “Dạy” VN, đất nước các bạn được gì ? Được trả công bằng một mối thù truyền kiếp.

    • montaukmosquito said

      Bác nhìn lại ta mất gì là bên Trung Quốc được . Còn bác không thấy mất gì cả thì em thua .

      Tính sơ sơ TQ đã bỏ được bộ chính chị vô túi, , Xong cái đó coi như xong .

      • 1nxx said

        Thôi rồi Lượm ơi

      • Xe Thồ said

        Bác chưa hiểu ý, chúng ta đang trải căm hờn nơi đây chứng tỏ chúng ta đã mất quá nhiều. Và “TQ đã bỏ được BCT vô túi … coi như xong”, vậy chúng ta đang nói chuyện với nhau để làm gì, để chấp nhận hay là để nhắc nhở nhau, khơi gợi, đấu tranh. Không muốn lệ thuộc TQ không chỉ chửi TQ là đủ.

      • Xe Thồ said

        Bác biết tách mình khỏi BCT Việt Nam, vậy ĐCS Trung Quốc không phải là nhân dân Trung Quốc, tôi chỉ nói chuyện với nhân dân TQ, là nạn nhân trong cuộc chiến.

        • montaukmosquito said

          Câu hỏi là bác có biết tách mình khỏi BCT không, hay vẫn theo những người đã ra lệnh cho lính vn làm bia tập bắn cho lính TQ ở đảo Gạc Ma năm nào ?

          Để nhắc cái mà họ được ngoài BCT, tất nhiên: đất, đảo, biển .

  20. 731. “Đại giải con số thương vong…..trong cuộc chiến Trung Việt 1979”
    “Nồi da,nấu thịt”
    mà bây giờ im thít!
    Uổng công những người con đất Việt,
    6000 sĩ quan, binh lính chết,
    cả thương vong 21 ngàn người!…
    Cuộc chiến 33 năm trôi…
    Các anh ơi, những con người
    dũng cảm ,
    Vì nước quên thân đâu hám lợi, hám danh!
    Cha mẹ, vợ con, người thân
    chờ đợi…
    Các anh cứ xa vời vợi
    mãi mãi chẳng thấy về!
    Dân và nước nguyện thề:
    Suốt đời nhớ ơn và ghi công
    Các Anh
    trong bảng vàng tổ quốc…
    Hận thù quân xâm lược!

    “Thù muôn đời, muôn kiếp không tan”.

  21. nghèo hèn lạc hậu said

    17/2/1979 ngày này không một người dân của 6 tỉnh phía bác cũ không bao giờ quên và cả nhân dân việt nam cũng không bao giờ quên đã được in thành sách thành lịch để ghi nhớ ngày đó .mấy năm đầu thì lịch ghi là “ngày chống quân bành trướng trung quốc xâm lược” đến mấy nam sau lịch ghi là ngày”bảo vệ biên giới phía bắc” mấy năm sau nữa lại ghi “bảo vệ tổ quốc ”
    còn gần chục năm trở lại đây thì chả thấy ghi gì?
    nhân dân thì không bao giờ quên rồi còn đảng cộng sản việt nam cố tình quyên thì đó là tội đồ phản quốc không thể dung tha đó là những ai thì phải chỉ đích danh là tổng bí thư là 14 vị trong bộ ct là 200 vị trong uvtwd .chỉ có những người này mơi quyết định được những vấn đề đó????
    việt nam đánh mỹ đánh pháp vừa được chửi vừa được tiền
    còn đánh trung quốc thì đéo dám chủi ngày nào đéo dám ghi lịch sử vì chỉ sợ nó đéo cho mượn tiền

  22. T. T. said

    “Không một tờ báo nào đăng tin, dù chỉ một dòng nhỏ về ngày 17.02.1979”
    May mà vẫn còn được nhắc ở đây. Nếu không ai nhắc thì dòng đời với bao mối lo toan cứ cuốn đi làm ta quên hết.
    Hôm nay, ngồi lắng lại mới nhớ: Hồi đó, cả Hà Nội đầy lo âu và hoảng loạn trong lòng vì được “trên” chỉ đạo chuẩn bị sơ tán khỏi Hà Nội phòng khi Trung Quốc đã chiếm Lạng Sơn đánh xuống. Các cơ quan, trường học… đều đã tìm chỗ lánh đến.
    Nhưng rồi may mà điều đó đã không xảy ra…

  23. […] 16/02/2012 by bahaidao Vạn Lý Hải Cương Người dịch: Quốc Thanh China.com Posted by Basamnews on […]

  24. Haisg said

    Dù thương vong cả hai phía ít hay nhiều đều là điều chẳng ai mong muốn chiến tranh xảy ra với đất nước mình và cả dân tộc khác trên thế giới.
    Tựu trung thảy đều là những cái chết của những người lính, đồng bào…mãi mãi vô danh để phục vụ cho các ý đồ chính trị đứng đằng sau cái danh nghĩa gây ra cuộc chiến tranh.
    Với tôi mọi cuộc chiến tranh đều vô lý mà con người điên cuồng mang ra áp dụng với nhau

    TH

    • F 361 said

      Ôi chao,dân ta mà có người lãnh đạo như pác thì quả là hồng phúc. Đất nước mãi mãi thanh bình, yên ấm làm ăn. co điều, dân Việt từ ngàn năm chẳng còn là dân Việt nữa, mà là dân Tàu khựa. Gần hơn nữa thi dân ta phải gióc tóc như Lê Chiêu Thống rồi!

      “…” Haisg! Mầy là đại Việt gian mới thở ra những câu bán nước như vầy!

      Tại sao Mod không xóa những câu như thế này! Hay pal nick nó luôn.

      F 361

    • 1nxx said

      “Dù thương vong cả hai phía ít hay nhiều đều là điều chẳng ai mong muốn chiến tranh xảy ra với đất nước mình và cả dân tộc khác trên thế giới.”

      -Cuộc chiến tranh biên giới TQ-VN 17/02/1979 do TQ gây ta. Kẻ chủ mưu chính là Đặng Tiểu Bình. Đồng thủ phạm là Mỹ.

      “Với tôi mọi cuộc chiến tranh đều vô lý mà con người điên cuồng mang ra áp dụng với nhau”

      -Quá lý thuyết và mơ hồ. Mọi cuộc chiến tranh bảo vệ Tổ quốc đều thiêng liêng và bắt buộc phải làm. Nó chưa và không bao giờ vô lý.

  25. […] Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012 […]

  26. Bờm said

    Đọc các comment thực sự là tinh thần chống Tàu của dân ta chưa khi nào vơi cả, nhưng chẳng hiểu sao người ta càng ở trên cao càng chẳng thể hiện gì cái tinh thần đó.

    Có một số comment em nghĩ là hơi thiếu tôn trọng với một số bác từng là bộ đội năm đó. Dù gì thì các bác ấy cũng đã từng chiến đấu, dù là chiến đấu dưới sự chỉ đạo của ai thì vẫn là chiến đấu vì Tổ quốc, quân đội nhân dân VN khi đó và các bác ấy xứng đáng được vinh danh và tôn trọng. Tiếc là chẳng thấy có hoạt động kỉ niệm nào vào dịp này ở nước mình.

    Có một số bác bảo sẽ mang hoa hồng ra nếu ta theo Mỹ, em không nghĩ thế. Nước Mỹ không lẽ là nhà từ thiện hay sao mà bỏ tiền bỏ của ra mà giúp Việt Nam mình. Nước nhà không mạnh thì rồi cũng trở thành một dạng như tay sai hay sân sau của Hoa Kỳ mất. Đồng bào Việt Nam đều đã có cả vạn người chết dưới tay hai đế quốc này, nói là theo Tàu hay theo Mỹ thì em vẫn thấy có lỗi với dân mình lắm !

    • Sao Khuê said

      Cứ học theo Hàn Quốc, đừng có học theo Bắc Triều Tiên

    • Bờm "phẩy" said

      Mệt cho Bờm. Hãy xem lại các đọan phim tư liệu trong chiến tranh thế giới 2, khi quân Mỹ và đồng minh tiến vào châu Âu, họ đã được người dân mang hoa hồng ra đón.
      Hãy cảm nhận tình hình thực tế tại các nước là đồng minh với Mỹ : Nhật bản, Hàn quốc, Đài loan…
      Vừa qua, tại hội nghị thượng đỉnh các nước châu Á, khi TT Obama vừa mới tuyên bố sẽ thành lập hiệp hội TPP (Gồm Úc, Sing, VN, Thái, Hàn, Đài, Nhật), ngay sau đó anh bạn to xác & xấu tính,sát VN, đã phải run sợ, không dám làm bậy nữa tại biển Đông.
      US, đúng là không phải chuyên đi làm từ thiện. Nhưng US sẽ tạo ra những chính sách, cơ chế… để làm lợi cho các đối tác của họ. Muốn trở thành đối tác tốt thì phải đủ độ tin cậy. Trong đó phải có tinh thần trách nhiệm…
      US sẽ quay mặt nếu như làm cho họ mất lòng tin, kiểu như Pakistan…
      Đến như Myanmar mới đây còn hân hoan đón chào bà Hillary, chắc là Myanmar điên?
      Đến như anh bạn Hun… còn tuyên bố Cam sẽ đứng trung lập tại biển Đông (Trước đó ko dám mạnh miệng tuyên bố như thế vì lo ko có viện trợ (mặc dù đã được che miệng bởi anh bạn to, với lời hứa cho vay 100 triệu đồng…). Chả nhẽ anh Hun ngây thơ???
      Nếu bạn Bờm có một người bạn giống US, bạn có mang hoa hồng ra đón, khi người bạn đó đến với bạn không?
      Tuy nhiên mang hoa hay không mang hoa, đón ai, là ý định của người đó. Có thể người nào đó không mang hoa ra đón nhưng họ bắt tay rất chặt, và thì thầm với người kia ” tối nay đến nhà tớ làm bữa liên hoan nhé” thì có giá trị bằng vạn cành hoa ấy chứ. Nhẩy???
      Cái mà nhiều người “to” chưa dám ngả hẳn sang US đó chính là trình độ dân trí của phần đông người VN chưa cao. Chưa phân biệt rõ hướng nào là hướng đi tới.
      Tình trạng nhóm lợi ích của nước ta quá nhiều. Họ không đặt lợi ích dân tộc lên trên.
      Với lại cũng cần phải có lộ trình và thời gian
      Nhiều vấn đề phức tạp lắm.
      Ta hãy chờ xem.

  27. Anonymous said

    Trận Đông Khê là giữa Pháp và Việt, gần Cao bằng, vào năm 1950. Phim Hamburger Hill dựa trên trận đánh gần A Lưới (miền Trung) giữa quân Mỹ và Bắc Việt, vào năm 1969. Tại sao lại trộn hai trận này vào nhau ?

  28. […] 731. ĐẠI GIẢI MẬT CON SỐ THƯƠNG VONG CỦA HAI BÊN TRONG CHIẾN TRANH TRUNG-VIỆT NĂM… […]

  29. CON NGƯỜI và Ý CHÍ CON NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH CHIÊN THẮNG …..chớ không phải VŨ KHÍ

    Ý CHÍ ở đây phải hiểu cả Ý HỆ !

    Ý HỆ cộng sản đã quá lỗi thời và phản động đi ngược lại quyền lợi của TỔ QUỐC và DÂN TỘC xa lánh TRÀO LƯU THỜI ĐẠI …TÀU KHỰA sẽ chiếm Việt Nam không cần 1 viên đạn CHÚNG CHỈ nuôi béo chưa đến 100 thằng chóp bu BÁN NƯỚC HẠI DÂN

    CHO DÙ có mua 60 tầu ngầm KILO 100 chiến đấu cơ SUKHOI cũng không tranh bì kịp với kho VŨ KHI HIỆN ĐẠI của TÀU KHỰA


    Oh Our beloved Spratly Islands : 38 years have passed ! …Oh Our beloved Paracel Islands : 24 years have passed ! …
    ==========================================
    For All the Vietnamese heroic Soldiers on the both sides dedicating their lives for defending our Motherland…..

    The East Sea is your Cemetery
    There is a lonelier sea than this
    Where were our comrades-at-arms found ?
    Nowhere this side of this real World !

    The fighting’s glory was end :
    All young comrades-at-arms who fought and died
    Each precious life whom war has taken away
    When they did their duty for the Motherland that day

    Please tell us how heroically they died !
    To their beloved families who are in desolation and sorrow forever
    They have fallen yesterday’s dusk for a Tomorrow’s Dawn

    Please tell it to our comrades-at-arms dead floating in the East Sea

    Battleships sunk – our comrades-at-arms killed
    Battleships sunk – our comrades-at-arms imprisoned
    Battleships sunk – our comrades-at-arms missing and believed dead
    Yes, oh yes, when others of my blood have lost their lives and their Freedom

    They died still young
    On Crescent Islets on Amphitrite Group on Woody Island
    Under a bright crystal moon on the Archipelago 
    They died that day on Macclesfield on Pescadores on Spratly Islands
    From  17 to 19 January 1974 

    They died still young
    On Southwest Cay  on Northeast Cay on Sin Cowe Island (1) on Mischief reef
    Under a bright crystal moon
    They died that day from nearby Paracel Islands
     On 14 March 1988

    Lost at sea
    Their souls come back home again
    R.I.P.

    No more Remembrance Day
    The Vietnamese traitors want to forget to flatter the Chinese agressor
    With no mournful parades under lowered national flag
    Our comrades-at-arms killed on the battlefield haven’t become forget-me-not flowers
    The sea ghosts have slipped their anchor chains to come back peaceful home
    The anniversaries afterwards dwindle into oblivion and neglect
    There are only lonely souls.
    The dusk the toll is ringing even my Poetry’s heart
    The Vietnamese are struggling for another naval battle on the East Sea

    There are the corridors that haunt our fishermen and death waited
    We have an understanding about their lives their fishboats and their wives
    Where Chinese warships killed Vietnamese civilians

    We miss our brave soldiers
    I miss those lonely islands and islets
    They stand at the strategic crossroad on the East Sea

    We miss the courageous young and innocent faces
    Some of whom we’ll never see again
    We miss the Youth at it’s best unlike the rest
    We miss the young soldiers died

    It is rainning on the Survior Island (1)
    My Poetry hears it fall
    My Poetry hears it not every drop but almost all drops

    Rain is falling down the young soldiers’ face
    Rain is soaking their military uniforms
    Rain is washing their innocent and brave souls

    Do we miss the white night for waiting the enemy’s attack ?
    When it’s cold, wet, and windy on this Survivor Island (1)
    Drink hot tea more than our share
    Do we miss the white night for waiting the enemy’s attack ?
    From the corner of our eyes
    We are searching for the cruel eternal Chinese enemy

    The sea wind is howling and blowing
    The sons of Vietnam fix bayonets ready to combat the same eternal enemy
    On rainning night men once both sides fought and died
    Under the same moon and stars
    While in the silent moonlit nights
    Both are ready for battle
    They are carrying on a war long ended
    War creates unhappiness and misery
    My poem is now blaming the war
    War destructs human beings from inside to outside
    The dead lies where they’ve fallen.
    And all the while 250 km away
    The children of the rich and the power danced got drunk and slept
    They say « It’s a part of the past and the memories won’t last… »

    Forget Me Not
    As we stare into the eyes of their comrades-at-arms
    Killed by the Chinese automatic guns
    On the naval battlefield at Johnson South Reef (2) coral islet
    His hands are still holding the national flag
    We never forget our heroic comrades-at-arms
    We never forget these beautiful forget-me-not flowers

    We never forget the disciplined death
    We never forget the soldiers’ fates
    The stars remain the same in the sky
    They died in the East Sea
    Dreams forgotten and ambition’s unfulfilled honour
    Dreams forgotten and Freedom

    When we have fallen for our Motherland
    Please don’t place me not in mother earth’s soil
    We still feel the cold winds of the East Sea
    That makes our bodies stronger, yes even the strongest now
    Let sea wind purge our free souls

    Do scatter our ashes on the Mother Sea
    Like our fathers before me
    Like our ancestors before me
    Let the Vietnam’s wind take our earthly remnants
    As we return home one last time
    To the Fatherland of our births

    On our heroic Ancestors’ wings
    Such a noble feeling of endless joy we have never felt
    Tears of pure happiness so warm so loving
    Our old Mothers welcome us
    Flying above the naval battlefield
    Our comrades are smiling
    Our enemies are crying
    We are flying home on the wings of our heroic Ancestors

    Truly brave young naval soldiers died on the East Sea in the Past
    Did a flock of seagull brings forth your tears?
    Shall this Motherland which is touched ?
    Do stay serene forever and pray for Peace ….
    Cold and windy on the East Sea
    Our dying comrades-at-arms lost in the ocean waves
    Their young lives slowly seep from the heavy wounds
    Where now were our comrades’ souls
    They see their old mothers’ faces
    They see their white hairs
    These old Vietnamese mothers tenderly embrace their dying sons
    Only my soul but not for the dying bodies
    Their sons’ lives are nearly over
    Our Peace hopes and aspirations ends on this East Sea

    Does my Poetry hear hundreds of souls falling ?
    Does my Poetry hear hundreds of their last breaths ? ?
    What if the young Vietnamese soldiers should die before the dawn ?
    And if the young Vietnamese soldiers should die before the dusk
    What news of you living in peaceful inland ?

    Safe last night you slept with your wives and children
    It is the alarm of war from the East Sea
    That keeps all of you awake
    That some the saddest price created by Ho Chi Minh was paid
    For the young generations of today
    That our children should never forget « Uncle Ho’s » worst mistakes
    While in his moments of political play
    Millions of brave young men died for nothing

    Millions of dead persons passed my Poetry by
    Fathers – sons and brothers – friends, died…
    They touched my soul and my poetic inspiration
    Their Souls passed in my heart by this time

    Vien NGUYEN

    Paris, January 19th 2012

    The 38th Anniversary of the Spratly Islands’ Naval War

    January 19th 1974  – January 19th 2012

    (1) Đảo Sinh Tồn
    (2) Đảo Gạc Ma

  30. […] Chinese soldiers died, while Vietnamese dead number under ten thousand.” Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012 Rate this: Share this:Like this:LikeBe the first to like this post. Posted in: Uncategorized […]

  31. Vũ Hải Triều said

    Vì thế đi theo Mỹ sẽ là mệnh lệnh của trái tim?Sẽ được đảm bảo đối với thế hệ con cháu chúng ta và nói theo CHHV là cần thiết.

    • montaukmosquito said

      Giữa Mỹ và Trung Hoa, em thích anh Tàu hơn

      1 Cả 2 cùng theo lý tưởng XHCN

      2 Vì thương, Anh Cả Đỏ mới cho roi cho vọt, cho cả đại bác xe tăng

      3 Anh Cả Đỏ rất rộng rãi, Anh không đòi dân chủ dân chiếc gì cả, chỉ “xin đểu” mấy “bãi chim ỉa” thôi .

    • 1nxx said

      Vũ Hải Triều đã nói :

      “Vì thế đi theo Mỹ sẽ là mệnh lệnh của trái tim?”

      -Không. Dân chủ là bảo đảm cho cơm no áo ấm cho dân tộc và an tòan cho Tổ quốc. Là bảo đảm cho con cháu chúng ta được an tòan hơn.
      -1 thể chế dân chủ sẽ được thế giới dân chủ đón chào và bảo vệ. Mỹ chỉ là 1 nước trong thế giới dân chủ mà thôi.

      “…và nói theo CHHV là cần thiết.”
      -Cái gì phải thì theo, CHHV đúng thì nghe, nếu CHHV sai thì không nghe.

  32. Nhan said

    Xin thắp một nén hương cho những người đã nằm xuống vì Tổ quốc Việt Nam. Bây giờ chỉ thích cầm súng bắn quan tham thôi. Ngày 17-2 này, những liệt sỹ không được nén nhang, những thương binh không được câu thăm hỏi thì quả là rất buồn đối với tổ chức ĐẢNG và MTTQ.

    • 1nxx said

      Ngày này bác mới buồn à? Máu của dân tộc này đã chẩy thành sông, xương của dân tộc này đã chất thành núi, nước mắt của dân tộc này đã chẩy thành biển suốt 67 năm trường vì họ rồi.

  33. Đã là chiến trận đương nhiên phải có thương vong. Phía TQ thú nhận thương vong gần 30 ngàn vậy số thương vong của VN là bao nhiêu? Chẳng lẽ là con số không? Bởi chẳng thấy một nghĩa trang nào dành cho quân dân tử vong trong trận chiến 1979? Và cũng chẳng bao giờ được nghe lễ truy điệu hàng năm dành cho các tử sĩ này? Như vậy họ hy sinh cho ai, vì ai? Để ngày nay nhà nước không những “vong ân” họ, lại còn tổ chức lễ truy điệu và vòng hoa “phúng điếu” cho các nghĩa trang lính TQ tại các tỉnh biên giới phía Bắc, lả những kẻ đã giết những tử sĩ của chúng ta, Tại Sao?

    • 1nxx said

      20-30 năm nữa ta sẽ là quận Giao chỉ, sự thật đã quá rõ chỉ có điều chúng ta không muốn nhìn thẳng vào sự thật và không muốn tin đó là sự thật mà thôi.

      Vì nó quá khủng khiếp đối với chúng ta.

  34. Le Nhu Ai said

    Hãy cho tôi lên đường.
    Cho tôi lên đường vì miền biên cương mịt mù khói súng.
    Hãy cho tôi lên đường.
    Tôi đi hỏi tội, lũ quân phản bội đổi trắng thay đen tàn ác vô cùng.
    Làm sao có thể ngồi yên khi người bạn tôi đã chết
    Đạn thù xuyên qua tim…/ Hãy cho tôi lên đường-Hoàng Hiệp/

    Ngày 17-2 chúng ta hãy nhớ tới những người đồng đội, đồng bào của mình đã chết dưới làn đạn, chết vì lưỡi lê tàn ác của tên kẻ thù truyền kiếp.

  35. Xe Dap Dia Hinh said

    “Hoàng Khải đã nói
    16/02/2012 lúc 13:25

    1. Nếu giải phóng miền Nam xong mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn là Bộ trưởng QP thì bố Đặng Tiểu Bình cũng không dám đánh VN.”

    ====>

    Chiến thắng của cuộc chiến không nằm hoàn toàn ở việc con số thương vong bên nào ít hơn !

    Cách đây rất lâu, Xe đã nói chuyện với một blogger, tuy quan điểm khác nhau, nhưng tôi vẫn tin vào quan điểm của mình, đó là tướng Giáp đã bị vô hiệu hóa trước khi cuộc chiến biên giới bắt đầu.

    Đó là : trước khi tiến hành chiến tranh biên giới phía Bắc với Việt Nam, Trung Quốc đã kịp nuôi Khơ me đỏ và tạo ra cuộc chiến biên giới phía Nam Việt Nam – kéo một lượng lớn sức mạnh quân sự của Việt Nam về phía này. Mặt khác, thông qua việc viện trợ, xây dựng công sự cho Việt Nam, Trung Quốc cũng đã kịp vô hiệu hóa tướng Giáp trước cuộc chiến này!

    Chiến tranh không chỉ xảy ra vào háng 2 năm 1979, mà còn được “nuôi” trong suốt những năm 198x. Chưa thể biết điều gì sẽ xảy ra giữa Việt Nam – Trung Quốc nếu cuộc chiến tranh lạnh trên thế giới chuyển thành chiến tranh nóng. Và khi chiến tranh lạnh kết thúc thì mối quan hệ ngoại giao Việt – Trung lại nồng ấm biết nhường nào, và nồng ấm ngay tức khắc ! Và cuộc chiến biên giới kéo dài như vậy, nhưng tướng Giáp vẫn “im lặng” !

    Với tướng Giáp, nếu chiến tranh lạnh được thay bằng chiến tranh nóng, có thể ông đã không còn !

    Thông qua việc viện trợ và “giúp” Việt Nam xây dựng công sự trước đây mà Trung Quốc đã làm được nhiều việc quan trọng đến vậy, không thể biết ngày mai Trung Quốc sẽ làm được gì, khi dự án Boxite Tây Nguyên và một số nhà máy điện của Việt Nam được Trung Quốc xây dựng trọn gói và có chuyên gia ở lại vận hành, thêm vào đó, có thể dự án đường sắt cao tốc và “ổ nuôi sâu bọ” – “viện Khổng Tử” sẽ được Trung Quốc xây dựng trên đất Việt Nam !

    Ai đó gọi ông Lê Duẩn là ông 100, 200 ngọn nến, nhìn lại lịch sử, nhận định ấy có chính xác không ?

    • Sao Khuê said

      Năm 1979,
      Bộ trưởng BQP: Võ Nguyên Giáp
      Tổng tham mưu trưởng: Lê Trọng Tấn

      Theo tôi nghĩ không có cụ Giáp + cụ Tấn thì mần răng mà chống lại TQ được

  36. dân said

    Đánh nhau với lính MN thì tung hô dữ dội nha, còn đánh nhau với TQ thì im lìm,Vậy người MN, lính MN là kẻ thù, Lính TQ là anh em mà anh em thì làm sao tung hô,thì làm sao vinh danh những người đánh nhau với người anh em TQ. Chuyện đánh bom giết chết ÔngGiáo sư Bông là người dân sự sắp lên làm thủ tướng MN, thế mà tây đánh bom ấy còn lên báo khoe chiến tích, còn tung hô nữa kìa . Thà đánh bom giết tướng VNCH còn hiểu được,đằng này đi đánh bom giết ông giáo sư sắp lên làm thủ tướng,hành động này là gì hở ?Hahahahaahah
    link nè: http://www.danviet.vn/41332p1c24/toi-am-sat-nguoi-sap-lam-thu-tuong-sai-gon.htm

    • Minh Duc said

      thuật ngữ khủng bố bi giờ hoàn toàn phù hợp với một bộ phận chuyên nghiệp của bộ đội khi xưa. Vụ tướng Loan bắt chết chiến sĩ đặc công anh hùng ấy, ai mà thấy bức xúc thì nhớ coi lại dùm vụ ám sát GS Bông và nhiều vụ khác ở Sài Gòn hồi xưa nữa!!!

  37. Tan said

    Có cái này kể thêm để bà con biết vì không thấy chính ( trị ) sử ghi, nhưng là một sự kiện rất đắt . Quân tàu xâm nhập vùng cột mốc 108 cũ, dùng tời hãm để xe tăng từ trên đỉnh núi dốc đổ xuống lưu vực suối Lê Nin rồi xua quân tràn vào hang Pác Bó dùng thuốc nổ phá sạch tượng Các Mác do cụ Hồ tạc trên một cột nhũ đá, phá sạch sành sanh mọi thứ trong hang ngoài hang. Bi giờ các bác có lên thăm di tích CM thì chỉ là xem các thứ được mông má lại = xi-măng thôi kể cả cái “bàn đá chông chênh dịch sử đảng”. Sử đảng này là lịch sử đảng bôn-sê-vic Nga, nên cái đảng này bị chông chênh từ dạo đó và đổ kềnh năm 1991.
    Chiến tranh biên giới V-T là một cuộc chiến giữa thằng khố rách đánh thằng áo ôm. Cuối cùng chỉ dân chết lính chết thôi. Người ta rất muốn quên nó đi như kiểu ” bắn súng lục vào quá khứ”. Còn tương lai cả VN, TQ không biết sẽ bị bắn trả bằng cái súng gì.
    Tinh thần dân tộc là tốt nhưng đừng thành tinh thần tự sướng.


  38. Nhân Kỷ niệm 32 năm chiến tranh biên giới Trung-Việt
    ========================================

    1974 : MAO chỉ huy tấn công Hòang Sa
    1979 : ĐẶNG chỉ đạo biển người tràn qua
    1988 : Trường Sa lại dưới mưa đạn họ Đặng !
    1991 : Qua THÀNH ĐÔ quỳ dâng Nước lũ MA

    1999 : Việt gian Lê Khả Phiêu hạ bút ký ! (1)
    Ải Nam quan – thác Bản Giốc – Lão Sơn
    2001 : Việt gian Nông Đức Mạnh ký tắt (2)
    Bauxit Tây Nguyên thảm họa trên Nước nhà !

    1. Cuối thế kỷ thứ 20, Lê Khả Phiêu, Tổng Bí Thư đời thứ 6
    của đảng CSVN cùng bày tôi các cấp như Lê Công Phụng, Vũ
    Khoan….., vì sợ hải bị mất quyền lực, vì đặt quyền lợi Ðảng lên
    trên quyền lợi Dân Tộc và Ðất Nước, đã cam tâm ký Hiệp Ðịnh
    Về Biên Giới với Trung Quốc 1999.

    Hiệp Ðịnh này nhường đứt hơn 720 cây số đường biên giới phía
    Bắc, nhường mất nhiều di tích lịch sử, đất đai, làng mạc và cả
    dân cư Việt cho người Trung Quốc. Trong số di tích lịch sử bị
    mất, có Ải Nam Quan.

    Ðây là nơi Nguyễn Trãi đã từ biệt cha Nguyễn Phi Khanh, trở về
    phò Lê Lợi diệt Minh, nơi tướng nước Tàu Liễu Thăng đã bị
    quân Nam phục binh chém rơi đầu, nơi Mạc Ðăng Dung từng lê
    lết trói mình, qùy lạy xin dâng đất. Ải Nam Quan của Nước Nam
    đã chính thức xoá tên từ tháng 12 năm 1999

    2. Vấn đề cộng tác với Trung Quốc để khai thác Bauxite đã
    được đảng Cộng sản Việt Nam thảo luận từ đại hội đảng kỳ IX
    (2001) và kỳ X (2006), tức là kéo dài trong 8 năm dưới thời
    Nông Đức Mạnh làm Tổng bí thư đảng. Để tiến hành việc thảo
    luận này, Nông Đức Mạnh đã cùng với ông Hồ Cẩm São – lúc
    đó là Phó chủ tịch nước Trung Quốc – ký tắt vào bản Tuyên bố
    hợp tác khai thác chung vào năm 2001.

    Dư luận chỉ mới biết đến dự án khai thác Bauxite từ tháng 6 năm
    2008 khi vấn đề này được chính thức nêu ra trong bản Tuyên bố
    chung giữa Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc, nhân chuyến
    thăm Bắc Kinh hồi cuối tháng 5 năm 2008 của Nông Đức
    Mạnh. Nói cách khác, dự án khai thác Bauxite đã được lãnh đạo
    cao cấp nhất của đảng Cộng sản Việt Nam bàn thảo và tính toán
    với Bắc Kinh cả 8 năm nay; nhưng hoàn toàn được giữ bí mật,
    không ai hay biết.

    TRIỆU LƯƠNG DÂN
    17/02/2011

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: