BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

670. Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng

Posted by adminbasam trên 30/01/2012

Foreign Policy

Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng

Lý giải vì sao sự trỗi dậy của Trung Quốc lại thật sự nguy hại cho Mỹ – và sự hoạt động của các thế lực đen tối khác.

Tác giả: GIDEON RACHMAN

Người dịch: Nguyễn Tâm

24-01-2012

Tôi đã trải qua quãng đời làm việc lâu dài để viết về chủ đề chính trị quốc tế theo quan điểm của tạp chí Economist, và nay là tờ Financial Times. Chung quanh tôi toàn những người chuyên theo dõi diễn biến thị trường và tình hình kinh doanh, nên lẽ tất nhiên tôi luôn cảm nhận, quan sát tình hình kinh tế, chính trị quốc tế như những vấn đề có liên quan sâu sắc với nhau.

Trong cuốn sách tựa đề Zero-Sum Future (Tương lai với tổng-bằng-không) do tôi viết năm 2009, tôi đã cố gắng tiên đoán cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu sẽ làm thay đổi tình hình chính trị quốc tế như thế nào.  Với tiêu đề sách mang hàm ý khá ảm đạm, tôi lập luận rằng quan hệ giữa các cường quốc chủ yếu có khả năng trở nên ngày càng căng thẳng, mang nặng tính xung đột. Trong bối cảnh kinh tế đang mỗi lúc tồi tệ hơn, các nền kinh tế lớn sẽ rất khó nhìn nhận mối quan hệ của họ với nhau mang tính chất cùng có lợi – hay còn gọi là các bên cùng thắng. Thay vào đó, họ sẽ tăng cường xem xét những mối quan hệ này theo khía cạnh tổng-bằng-không. Những gì tốt cho Trung Quốc sẽ bị xem là nguy hiểm đối với Mỹ. Những gì có lợi cho Đức sẽ có hại cho Ý, Tây Ban Nha và Hy lạp.

Giờ đây, khi ấn bản bìa mềm của cuốn sách này được xuất bản, những dự đoán của tôi đã được xác nhận – với tư cách là tác giả cuốn sách, đó là điều phấn khởi, mặc dù tôi cảm thấy hơi lo lắng với tư cách là thành viên của cộng đồng nhân loại. Sự trỗi dậy của lôgic tổng-bằng-không đã trở thành dòng mạch phổ biến, liên kết các diễn biến có vẻ khác nhau trong nền chính trị quốc tế: cuộc khủng hoảng trong lòng Liên minh Châu Âu, mối quan hệ đang xấu đi giữa Mỹ và Trung Quốc, và sự bế tắc trong vấn đề quản trị trên phạm vi toàn cầu.

Tâm trạng mới nhưng đầy bất an này đã được phản ánh tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới năm nay. Trong 20 năm qua, trước khi xảy ra khủng hoảng tài chính, Davos lúc ấy gần như là lễ hội của toàn cầu hóa, khi các nhà lãnh đạo chính trị từ khắp thế giới đến chia sẻ những ý tưởng tâm đầu ý hợp về lợi ích chung của thương mại và đầu tư, và tương tự như vậy, họ cũng như tranh thủ giới chủ những ngân hàng đầu tư và giới điều hành các tập đoàn đa quốc gia. Năm nay, tâm trạng tại Davos chất chứa nhiều hoài nghi hơn, với nhiều phiên thảo luận với chủ đề nhìn nhận lại chủ nghĩa tư bản và cuộc khủng hoảng của khu vực đồng euro. Liên minh Châu Âu là một tổ chức được xây dựng trong khuôn khổ lôgic kinh tế các bên cùng thắng. Những nhà sáng lập [Liên minh] Châu Âu tin rằng, các nước Châu Âu có thể gác lại đằng sau những thế kỷ xung đột bằng việc tập trung vào công cuộc hợp tác kinh tế cùng có lợi. Bằng cách xây dựng một thị trường chung, san phẳng mọi rào cản đối với thương mại và đầu tư, toàn bộ các nước Châu Âu sẽ trở nên giàu có hơn và, sau cùng, sẽ làm quen với việc kề vai sát cánh làm việc với nhau. Kinh tế sung túc sẽ làm chính trị vững mạnh. Khi ấy, các nước Châu Âu sẽ cùng nhau phát triển.

Trong hàng thập niên, lôgic này vận hành rất tốt. Thế nhưng, khi đối mặt với khủng hoảng kinh tế trầm trọng, lôgic tích cực mang tính chất cùng thắng này lại gây hiệu ứng ngược lại. Thay vì cùng nhau vực dậy, các nước Châu Âu lại sợ rằng, họ đang kéo nhau cùng đi xuống. Các nước Nam Âu: Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Ý và Tây Ban Nha ngày càng cảm thấy việc họ bị mắc kẹt vào liên minh tiền tệ với Đức đã khiến nền kinh tế của họ trở nên mất khả năng cạnh tranh một cách thảm hại. Với họ, Châu Âu thống nhất không còn đồng hành với phát triển, thịnh vượng. Thay vào đó, nó trở thành con đường dẫn đến nợ nần khủng khiếp và thất nghiệp tràn lan. Đối với các nước Bắc Âu như Đức, Phần Lan và Hà Lan – họ ngày càng bực bội khi phải cho vay hàng tỷ euro để giải cứu những nước láng giềng phương Nam đang vật lộn trong khó khăn. Họ lo ngại sẽ chẳng bao giờ thu hồi được số tiền này, và các nền kinh tế thịnh vượng của họ sẽ bị kéo xuống dốc. Hiện giờ, Pháp đã mất mức tín nhiệm AAA, khu vực đồng euro chỉ còn Đức là nước lớn duy nhất duy trì được mức tín nhiệm AAA. Nhiều người Đức cảm thấy họ đã phải làm việc cật lực và tuân thủ luật lệ, nhưng giờ đây lại bị yêu cầu phải cứu lấy những quốc gia, nơi người dân thường xuyên gian lận thuế và về hưu ở độ tuổi 50.

Từ lúc khởi đầu cuộc khủng hoảng, giới chính trị gia Châu Âu cho rằng giải pháp đối với cuộc khủng hoảng tàn khốc này là “củng cố Châu Âu hơn nữa”, hợp nhất sâu rộng hơn. Thật đáng tiếc, sự diễn giải của họ về điều này lại khá khác nhau và bị ảnh hưởng bởi những cuộc tranh luận của từng quốc gia riêng lẻ. Đối với người dân Nam Âu, “củng cố Châu Âu hơn nữa” có nghĩa là chấp nhận trái phiếu Châu Âu – công cụ vay nợ được phát hành chung bởi toàn khối Liên minh Châu Âu, sẽ giúp các nước thành viên vay vốn với lãi suất thấp hơn, và tạo điều kiện dễ dàng hơn trong việc tạo nguồn cho ngân sách chính phủ. Nhưng người Đức xem đây là một cam kết nguy hiểm, chỉ để bảo lãnh các khoản nợ cho những nước láng giềng, dây dưa kéo dài trong tương lai. Với họ, “củng cố Châu Âu hơn nữa” có nghĩa phải áp dụng kỷ luật bắt buộc thực hiện ngân sách khắc khe hơn từ trung tâm [Châu Âu] – áp đặt luật lệ của Đức cho mọi nước thành viên.

Trong năm tới, mâu thuẫn cố hữu này có khả năng gây thêm bất hòa và kình địch ngay trong nội bộ EU, khi lập luận chính trị này cất lên nhằm đối phó với tình hình kinh tế đang xấu đi. Việc nước Anh khước từ tham gia hiệp ước Châu Âu mới tại Hội nghị thượng đỉnh Brussels vào tháng 12 năm 2011 đã dẫn đến những dòng tít kêu gào trên báo chí về một sự “ly hôn” của lục địa [Châu Âu]. Nhưng đây có thể chỉ là một sự nếm trải trước những gì sắp đến. Diễn biến tình hình chính trị Châu Âu cần quan sát sẽ chính là sự trỗi dậy của các đảng phái chính trị sặc mùi chủ nghĩa dân tộc, tỏ thái độ hoài nghi hơn đối với Liên minh Châu Âu – chưa kể đến vấn đề sử dụng đồng tiền chung. Bà Marine Le Pen và Mặt trận Dân tộc sẽ tích cực hoạt động trong cuộc bầu cử tổng thống Pháp sắp đến. Những đảng phái khác đang nổi lên, vốn theo khuynh hướng hoài nghi đồng tiền chung euro, gồm các đảng Tự do tại Hà Lan và Áo, Liên đoàn phương Bắc ở Ý, đảng Người Phần Lan đích thực tại Phần Lan, và một tập hợp pha tạp gồm các đảng cực hữu và cực tả tại Hy Lạp.

Thật trớ trêu, cơn khủng hoảng đang dâng cao tại Châu Âu đúng lúc Mỹ quyết định tái điều chỉnh chính sách đối ngoại để tập trung nhiều hơn vào Châu Á và vùng Thái Bình Dương. Tuy sách lược “chuyển trọng tâm hướng về Châu Á” đang được trình bày như một cách ứng phó nhìn xa trông rộng đối với những xu hướng kinh tế dài hạn, nó cũng đại diện cho sự điều chỉnh nhằm tạo ra thay đổi trong cán cân quyền lực thế giới, hệ quả của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu.

Nói một cách thẳng thắn, Mỹ đang phản ứng với sự vươn lên của Trung Quốc hết sức nghiêm túc. Ưu thế vượt trội của Mỹ, xét về tương lai lâu dài, có thể không còn được xem là điều hiển nhiên. Không thể nào cho rằng một Trung Quốc giàu hơn, mạnh hơn là tin tốt lành cho Mỹ, khi lần lượt các vị tổng thống Mỹ từng lập luận theo cách nhìn về thời điểm quá khứ 1978. Ngược lại, đứng trên cả hai góc độ cá nhân và quốc gia, người Mỹ đang cảm thấy khó chịu trước sự việc một khi Trung Quốc giàu mạnh hơn có thể đồng nghĩa rằng nước Mỹ khi ấy sẽ tương đối nghèo yếu đi. Nói cách khác, sự trỗi dậy của Trung Quốc không đem lại ý nghĩa cùng thắng cho cả hai quốc gia. Đó là một cuộc chơi có tổng-bằng-không [được ăn cả, ngã về không]. Niềm tin này hiện đang lan tỏa vào cuộc bầu cử tổng thống và được phản ánh qua hai nơi: sự hùng biện chủ trương đường lối bảo hộ của ứng cử viên Mitt Romney và chính sách “kiềm chế mềm” đối với Trung Quốc của chính quyền Obama.

Ông Romney hứa sẽ xác định Trung Quốc chính là “quốc gia thao túng thị trường tiền tệ” và đánh thuế mạnh vào hàng hóa Trung Quốc. Những loại lập luận này từng xuất hiện trước đây, đặc biệt trong suốt các kỳ bầu cử tổng thống – nhưng lần này, điều không bình thường là những lý lẽ đó xuất phát từ ứng viên đảng Cộng hòa theo quan điểm ủng hộ giới kinh doanh. Tuy nhiên, với nước Mỹ bị trĩu bặng bởi những lo âu về tỷ lệ thất nghiệp cao và nợ công đang tăng vọt, những ý tưởng giản đơn, cũ kỹ về tự do thương mại sẽ dễ dàng bị vứt bỏ. Tuy bị mất hút trong sự ồn ào của kỳ bầu cử tổng thống, nhưng trong chừng mực nào đó, chủ nghĩa bảo hộ hiện đang được giới trí thức khôi phục lại.  Các kinh tế gia đáng kính như Paul Krugman và Fred Bergsten cho rằng áp thuế sẽ là biện pháp đáp trả hợp pháp của Mỹ đối với chính sách tiền tệ của Trung Quốc.

Một đổi thay tương tự đang được thực hiện trong tư duy chiến lược và quân sự của Mỹ. Chiến lược chuyển hướng về Châu Á vốn được quảng bá dồn dập, về cơ bản chính là sự đối phó với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Theo tờ Economist, Trung Quốc có khả năng sẽ trở thành nền kinh tế lớn nhất thế giới vào năm 2018 (theo các điều kiện thực tế). Và Washington đang theo dõi các động thái của Bắc Kinh như phô trương sức mạnh, gia tăng chi tiêu quân sự, thể hiện đường lối cứng rắn hơn trong tranh chấp biên giới với một loạt các nước láng giềng, gồm Ấn Độ, Nhật và Việt Nam. Vì thế, Mỹ đang cố gắng đứng cùng phe với các nước láng giềng đang lo lắng của Trung Quốc, ủng hộ sự liên minh với các đồng minh truyền thống tại Châu Á, trong khi cam kết tăng cường sự hiện diện quân sự [của Mỹ] trong khu vực. Bước đi này mang ý nghĩa quan trọng vì nó được thực hiện trong bối cảnh Mỹ có kế hoạch cắt giảm sâu chi tiêu quân sự một cách toàn diện.

Người Trung Quốc không sai khi xem chính sách này về thực chất là một hình thức “kiềm chế mềm”. Họ có thể sẽ không phản ứng thụ động. Ban lãnh đạo mới của Trung Quốc – dưới sức ép của dư luận trong nước theo chủ nghĩa dân tộc – có khả năng sẽ phản công mạnh.

Quan hệ Mỹ-Trung từ lâu đã chứa đựng những yếu tố vừa đối đầu, vừa hợp tác. Thế nhưng, các yếu tố đối đầu ngày càng đóng vai trò hàng đầu. Đây chưa phải là một cuộc chiến tranh lạnh mới. Tuy nhiên, tình hình quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc – siêu cường độc nhất và đối thủ xảo trá duy nhất – có khả năng sẽ thiết lập sắc thái cho vũ đài chính trị quốc tế trong thập niên sắp tới.

Thực ra, cuộc đối đầu đang gia tăng giữa Washington và Bắc Kinh là một yếu tố quan trọng góp phần cho màn phô diễn chính lần thứ ba của hiện tượng phổ biến lôgic tổng-bằng-không qua hệ thống quốc tế — ngày càng thêm bế tắc trong ngoại giao đa phương, từ Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) đến các vòng đàm phán về biến đổi khí hậu, cho đến các nỗ lực bị trì hoãn liên quan đến việc điều chỉnh các quy định kiểm soát tài chính toàn cầu.

Trong thời cực thịnh của toàn cầu hóa suốt ba thập niên qua, các hiệp định thương mại lớn là biểu tượng, đồng thời là nhân tố dẫn dắt sự tăng cường lợi ích chung giữa các cường quốc chủ chốt trên thế giới. Việc xây dựng thị trường chung Châu Âu năm 1992, thiết lập khu vực thương mại tự do Bắc Mỹ năm 1994, thành lập WTO năm 1995, sự gia nhập của Trung Quốc vào WTO năm 2001, tất cả đều là những bước ngoặc tạo nên nền kinh tế toàn cầu hóa thật sự. Nhưng ngày tháng của những bản hiệp định thương mại mới và hoành tráng đã qua. Giới lãnh đạo trên thế giới thậm chí ngừng kêu gọi hoàn tất các vòng đàm phán thương mại Doha; những lời hô hào lập đi lập lại đến sáo rỗng đã trở nên ngượng ngùng. Tuy vậy, vẫn có một vài chiến thắng nho nhỏ: Cuối năm 2011, quốc hội sau cùng đã thông qua hiệp định thương mại tự do giữa Mỹ và Hàn Quốc, khoảng cùng thời gian đó Nga được gia nhập vào WTO. Nhưng giờ đây, WTO chủ yếu chơi phòng thủ, cố gắng ngăn chặn đợt bùng phát mới của chủ nghĩa bảo hộ ở quy mô lớn. Giới chức WTO sợ một ngày nào đó bị yêu cầu phải đứng ra phân xử vụ tranh chấp Mỹ – Trung liên quan đến định giá tiền tệ, họ lo ngại bất kỳ vụ xử nào như vậy sẽ có những phán quyết bị chi phối bởi tác động chính trị, điều này có thể thổi bay hệ thống thương mại thế giới.

Một bức tranh tương tự tại các lĩnh vực khác, nơi đã có một thời đầy hy vọng về hợp tác đa phương. Các cuộc đàm phán về khí hậu thế giới đã được cứu khỏi thất bại hoàn toàn tại hội nghị Durban, Nam Phi vào cuối năm 2011 – nhưng ít người tin rằng thỏa thuận [về biến đổi khí hậu] mơ hồ, chỉ mang tính kế thừa đạt được tại Durban liệu có tác động thật sự nào đến vấn đề toàn cầu này. Nỗ lực của khối G-20 nhằm thúc đẩy những quy định mới về giám sát tài chính toàn cầu cũng không sáng sủa gì. Cuộc khủng hoảng ngay trong lòng Liên minh Châu Âu – vốn tự cho mình là nhà quán quân thế giới về quản trị, đã hủy hoại toàn bộ ý nghĩa của chủ nghĩa đa phương.

Cách đây vài tháng, tôi chợt nhận ra mình đang ngồi cạnh một quan chức cao cấp của EU, người từng đọc cuốn sách của tôi. Ông ấy nói vui “Công việc của tôi là chứng minh luận điểm tổng-bằng-không của ông là sai”. Tôi liền đáp, là tác giả cuốn sách, tôi hy vọng được chứng minh là đúng – nhưng là con người và là người Châu Âu, tôi lại mong mình bị chứng minh là sai. Người cùng ăn trưa với tôi phá lên cười “Điều đó thật quá biện chứng với tôi”.

Đó là một trong những kỷ niệm đẹp về những quan chức EU giỏi nhất, họ sẵn lòng trò chuyện với những người chỉ trích họ và thoải mái dùng những từ như “biện chứng”. Tuy nhiên, tôi e rằng những nhà kỹ trị có văn hóa như vậy sẽ thật sự không làm được việc trong kỷ nguyên mới này. Một thế giới có tổng-bằng-không chỉ có thể quy tụ toàn những thế lực khá đen tối.

Nguồn: Foreign Policy

36 phản hồi tới “670. Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng”

  1. Thầy Mo Bản Mèo said

    Con lạy bác Hải Châu ! Da bác thì mỏng , xương bác cũng mềm , bác có thương con thật lòng, thì xin bác đừng có mà dại dột đi “vuốt râu hùm” nữa bác nhé . “Mệt mỏi” lắm bác ơi . Thú thật ! Bác “vuốt” không nhiều bằng con đâu, nhưng nay thì con đã “chừa” hẳn rồi bác ạ .

  2. Vu Vơ said

    Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng.
    Điều này thế giới đáng lẽ cần phải nhận ra sớm hơn, vì làm sao một thế giới bát nháo, các nước không tôn trọng lẫn nhau, lăm le cá lớn nuốt cá bé lại cùng thắng được?
    Trước đây, trong cuộc đấu tranh “ai thắng ai” đã phân ra thắng bại, phe “kinh tế thị trường” đã thắng phe “kinh tế kế hoạch”. Cuộc đấu tranh đó còn tiếp diễn., để thế giới cùng nhau chung sống hòa bình, tôn trong lẫn nhau, giữa các quốc gia lẫn con người với con người.
    Tác gỉa trong phần kết luận đã hoàn toàn đúng, và có chút lạc quan về EU.
    Châu Âu đã được xây dựng trên nền tảng đả có hàng nghìn năm : đó là Tư duy về Dân Chủ của Hy lạp, Tư duy về Nhà nước và công dân (nền Cộng Hòa) của La Mã, và Tư duy Thiên chúa giáo về Tự do, Công lý, Nhân quyền.
    Vì những gía trị đó, các nước Bắc Âu sẽ giúp đỡ các nước Nam Âu vượt qua khủng hoàng.
    Tác gỉa viết: “Một thế giới có tổng-bằng-không chỉ có thể quy tụ toàn những thế lực khá đen tối”.
    Độc tài, chà đạp công lý, vi phạm nhân quyền, tàn phá môi trường chỉ vì lợi nhuận… là cực kỳ đen tối.

  3. Trung Quốc mạnh lên là do Mỹ !

    Khi Mỹ bị sa lầy ở cuộc chiến xâm lược Việt Nam và nhất là sau cuộc Tổng tiến công Mậu Thân làm cho cả hai Mỹ và Trung Quốc đều không muốn nhìn thấy Quân Giải phòng Miền Nam Việt Nam mạnh lên.

    Trung Quốc không muốn VN giải phóng Miền Nam ra khỏi ách thực dân mới Mỹ thì chúng ta đã rõ.
    Lúc đó tuy bên trong là muốn chấm dứt viện trợ cho Việt Nam, nhưng bên ngoài TQ vẫn giả vờ như vẫn cỗ vũ Việt Nam đánh Mỹ..

    Sau cuộc gặp gỡ Thượng Hải, Mỹ và TQ đã bắt đầu chia sẻ những gánh nặng cho cuộc chiến tranh xâm lược của Mỹ ở VN. Bằng cách TQ cắt viện trợ quân sự hàng loạt cho Bắc Việt, đổi lại Mỹ phải tài trợ cho Trung Quốc phát triển.

    Cuộc Tổng tấn công 30/4/1975 rất ngoạn mục, làm cho Mỹ và TQ không hài lòng và TQ đẩy quân Polpot như một con dao găm đâm ngang sườn Việt Nam theo sự ủng hộ bí mật của Mỹ…Và Mỹ vẫn tiếp tục tài trợ “ác liệt” cho TQ phát triển.
    Lẽ ra Mỹ phải nhỏ giọt và để ý đến TQ, nhưng vì lòng căm thù Việt Nam nơi đã “nướng” hơn 60K quân Mỹ và làm cho qùe quặt nhiều trăm ngàn lính Mỹ khác, cái lớn hơn là sự mất mặt của Mỹ, một nước Đế quốc hạng sang mà tháo chạy cả thầy lẫn tớ trước lưỡi lê và gậy tầm vông của người Việt..nhục nhã nào bằng, thì đây là cơ hội mượn tay Trung Cộng để hạ gục Việt Cộng còn Mỹ chỉ đứng nhìn và “xuýt chó vào bụi râm”…

    Nhưng như mọi người đều biết Trung Cộng rất khôn ngoan và nham hiểm, tiền, kĩ thuật, âm mưu của Mỹ cộng với lòng lang dạ sói của Tàu thì chỉ có Tàu mạnh còn Mỹ thì …kiệt xác…bây giờ chẳng cần sờ voi nữa mà ai cũng thấy Tàu mạnh là do sự căm thù Việt Nam của Mỹ, vung phí của Mỹ cho Tàu…nên Tàu mạnh…nó mạnh đến Mỹ phải hốt hoảng và tính lại bần cờ…

    Nhưng những người thông minh như dân tộc Việt nam ta phải biết rằng, cho dù Tàu mạnh nhưng chúng không thể thắng được VN, vì năm 2012 tình hình Quốc tế khác đi, chứ không phải như năm 1979 khi mà cả “đàn sói thế giới dẫn đầu do TQ” lao vào cắn xé VN để cho hả giận và để trả thù VN vì thắng Mỹ…. Và do đó cũng không được phép, không bao giờ được phép để một chút longhf tin nào vào nước Mỹ trong việc hỗ trợ chống Tàu. Đừng quên cuộc ăn chia máu trên lưng người Việt Nam năm 1972 tại Thượng Hải, do tên cao bồi hạng bét – Đặng Tiểu Bình và tên khát máu Nixon là chủ tiềc…

    • TH said

      Trích :
      “Khi Mỹ bị sa lầy ở cuộc chiến xâm lược Việt Nam và nhất là sau cuộc Tổng tiến công Mậu Thân làm cho cả hai Mỹ và Trung Quốc đều không muốn nhìn thấy Quân Giải phòng Miền Nam Việt Nam mạnh lên.”

      Hải Châu tìm hiểu cặn kẽ vấn đề này “Tổng tiến công Mậu Thân” —>”Quân Giải phòng và Bắc Việt” mạnh lên ????

      Tôi chỉ chỗ cho mà đọc : Phát biêu của Võ văn Kiệt trên một tờ báo Xuân Tuổi Trẻ…

      TH

      • Thân gửi TH:
        Đọc tạm cái này, tuy còn hạn chế nhưng đã thấy Cuộc TTC Mậu Thân như thế nào:

        http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_T%E1%BA%BFt_M%E1%BA%ADu_Th%C3%A2n

        Thân mến,

        • TH said

          Cảm ơn bạn đã chỉ ra đúng chỗ tôi muốn nêu :
          Trích:
          “Trong 3 đợt của cuộc tấn công, quân Giải phóng đã gây cho Mỹ và đồng minh những thiệt hại lớn. Theo các thông cáo chính thức của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam thì trong cả năm 1968 họ đã loại ra khỏi vòng chiến 630.000 quân đối phương cả Mỹ-VNCH lẫn đồng minh, 13.000 xe cơ giới, 1.000 tàu chiến, 700 kho đạn, 15.000 đồn bót; trong đó riêng 2 tháng đợt 1 đã diệt được 150 ngàn quân đối phương[28]. Tài liệu Hoa Kỳ xác nhận tổn thất trong đợt 1 là hơn 48.500 quân và 552 máy bay bị phá hủy, và năm 1968 trở thành năm đẫm máu nhất đối với quân viễn chinh Mỹ tại Việt Nam với 16.511 lính chết và 87.388 bị thương chưa kể mất tích[29]. Đối với quân lực VNCH thì đây là năm đẫm máu thứ 2 (chỉ sau năm 1972) với 28.800 thiệt mạng và 172.512 bị thương chưa kể mất tích[30]. Nhiều đơn vị tinh nhuệ của quân đội này phải mất 1 năm để tái huấn luyện bổ sung tổn thất.
          Tuy nhiên, để đạt kết quả trên, quân Giải phóng cũng chịu thương vong hơn 11 vạn người. Tuy về số học là nhỏ hơn đối phương, nhưng đối với họ, mức tổn thất này nghiêm trọng hơn. Bởi họ bị quân Mỹ và đồng minh vượt trội về quân số (1,2 triệu so với chưa đầy 300 ngàn), do đó tỷ lệ thương vong của họ lớn hơn (hơn 1/3 quân số so với 1/5 của đối phương). Về tổn thất vũ khí cũng tương tự, tổn thất của Mỹ lớn hơn nhiều về giá trị nhưng có thể được bổ sung nhanh chóng từ kho vũ khí không lồ của họ, trong khi quân Giải phóng chỉ trông chờ vào những chuyến hàng tiếp tế đầy khó khăn từ miền Bắc.
          Sau tổng tiến công Mậu Thân, vùng kiểm soát của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam bị thu hẹp. Quân Giải phóng bị đẩy ra xa và suy yếu trầm trọng: các đơn vị quân sự suy yếu, các lực lượng chính trị bị lộ và bị triệt phá gần hết, thương vong cao hơn hẳn các năm trước, phải đến năm 1970 lực lượng của họ mới hồi phục lại được. Mất đất mất dân, quân đội của họ mất thế đứng chân tại nhiều nơi trên chiến trường miền Nam, phải rút về miền nông thôn, rừng núi hoặc phải sang ẩn tránh tại các vùng bên kia biên giới Lào và Campuchia. Do khó khăn về tiếp tế, đã có ý kiến trong giới lãnh đạo của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam và ở Hà Nội đề nghị giải tán các đơn vị cỡ sư đoàn, quay về lối đánh cấp trung đoàn trở xuống.
          Chiến trường miền Nam trở nên yên tĩnh. Trong các năm sau Mậu Thân, từ 1969 đến đầu 1970, là thời gian Quân lực Việt Nam Cộng hòa chủ động tiến công tìm diệt quân Giải phóng, thực hiện kế hoạch Phượng Hoàng, bình định và triệt phá phong trào chính trị của Mặt trận Dân tộc Giải phóng Miền Nam ở nông thôn và thành thị. Vai trò của đấu tranh chính trị của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam từ nay suy giảm đi nhiều vì các hệ thống cơ sở chính trị của họ bị phá và với sự ác liệt không khoan nhượng của chiến tranh ở giai đoạn này không cho phép dân chúng tụ tập trên chiến trường để yêu sách chính trị.[cần dẫn nguồn] Từ đó trở đi vai trò của quân chủ lực chính quy mang tính chất quyết định, vai trò của quân du kích chỉ còn là thứ yếu.
          Quân giải phóng miền Nam thiệt hại trong năm 1968[31]
          Chết 44.824
          Bị thương 61.267
          Mất tích 4.511
          Bị bắt 912
          Lạc 1.265
          Đào ngũ 10.899
          Đầu hàng 416
          Tổng (không tính đào ngũ) 113.295
          Đó là cơ sở để các tướng lĩnh Mỹ và chính phủ Việt Nam Cộng hòa cho rằng cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân của quân Giải phóng đã thất bại. 40 năm sau sự kiện Tết Mậu Thân, tướng Lê Khả Phiêu lúc đó là chính uỷ kiêm Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9, đơn vị chủ lực đánh vào thành Huế và giữ Huế 25 ngày, thừa nhận: Sau chiến dịch Mậu Thân 1968, chúng tôi ở chiến trường lao đao mất 2 năm rưỡi, đến năm 1972 ta mới có được những chuyền biến tích cực. Vinh quang có thật, tinh thần chiến đấu thì anh dũng tuyệt vời, nhưng đúng là có khó khăn. Giữ được Huế 25 ngày như thế đã là “ghê” lắm rồi. Khi rút ra ngoài, cả trung đoàn chỉ còn đúng 5 cân gạo. [32].

          Thế thì lớn mạnh hay thiệt hại quá sức tưởng tượng ???

          TH

          • Số là bác không biết đấy, đơn vị tôi khi mới bắt đầu tiến công Đà Nẵng ngay đêm đầu chúng tôi đã hy sinh 980 người, đêm hôm sau chúng tôi hi sinh gần như thế nữa…Tổng chiến dich chúng tôi hi sinh hơn bảy ngàn chiến sĩ, nhưng càng đánh chúng tôi càng tin tưởng là sẽ giành thắng lợi. Chúng tôi có thêm hàng vạn chiến sĩ mới được tự giác đăng kí ghi tên vào LLGPQ…chúng tôi có thêm nhiều vùng giải phóng rộng lớn.

            Điều đặc biệt là Mỹ cách chức Westmoreland và Johln tuyến bố không ra ứng cử, cả nước Mỹ bị choáng vì chúng tôi đánh sâu vào hang ổ kẻ thù, quân Saigon đầu hàng hàng tiểu đoàn một, và phần lớn chúng đều trốn và đào ngũ.

            Một chiến thắng chiến lược nhất là Mỹ-Nguỵ vẫn coi Việt Cộng là rebels nhưng ngày 15/3/1968 Rebels và Mỹ bắt đầu ngồi ngang nhau hội đàm tại Paris, vụ này báo chí Phương Tây nói:” Đó là cái thòng lòng đang tròng vào cổ quân Mỹ và lũ Tay sai….

            Trong chiến tranh chống kẻ thù để cứu nước, chúng tôi là kẻ yếu sự hi sinh nhiều hơn địch là chuyện thường tình, cuối cùng là ai thắng ai mới là điều quan trọng (Tổng bí thơ Trần Phú đã nói với kẻ thù như vậy)

    • TH said

      Tôi xin tiếp ông thêm một bài viết nữa nè :

      http://anonymouse.org/cgi-bin/anon-www.cgi/http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/hue-massacre-the-contradictory-facts-02072012171606.html

      Hãy đọc cho kỹ và nghiền nghẫm trước khi phát biểu

      TH

  4. Vị Nhân said

    Xem ra lời “bình ” chỉ đúng một nửa: Sư lo ngại cuả Mỹ trước sự trỗi dậy cuả Trung Quốc. Còn nửa sau:Và sự hoạt động cuả các “thế lực đen tối khác” thì chưa (hay không) thuyết phục! Các thế lực đen tối khác là gì? Là Ai? Nếu không là do khủng hoảng kinh tế xảy ra làm cho mỗi nước phải lo cho mình trước, không lý gì đến “việc chung”, cũng là lý do làm cho chủ nghĩa Dân Tộc ở một số nước trỗi dậy!

    • Trần Quốc said

      Đã gửi lời cảm ơn bác từ trưa nay, không hiểu sao không post được.
      May quá gặp bác ở đây, chính điều bác nêu lên lúc 08: 53 là điều mà tôi thấy rắc rối, cho nên không rút ra được cái đại ý.
      Thành thực tôi quan niệm Đông là mấy ông XHCN ở châu Á , còn Tây là Mỹ , Âu và kể cả Nhật, Nam Hàn, HK, Sing, Thái …( vì các nước này thực chất là Tây rồi). Không hẳn ‘muôn đời’, nhưng hiện thời Đông phải chủ động gặp và học Tây thôi.
      Cảm ơn bác nhiều.

  5. […] Basamnews Like this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in Áo Trắng ơi. Bookmark the permalink. ← Giáo Sư Ngô Bảo Châu, dư luận và tâm lý nhà cầm quyền […]

  6. […] Basamnews Share this:ShareTwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink. ← Giáo Sư Ngô Bảo Châu, dư luận và tâm lý nhà cầm quyền […]

  7. […] byBasamnews on 30/01/2012 Tôi đã trải qua quãng đời làm việc lâu dài để viết về chủ […]

  8. […] byBasamnews on 30/01/2012 Tôi đã trải qua quãng đời làm việc lâu dài để viết về chủ […]

  9. […] byBasamnews on 30/01/2012 Tôi đã trải qua quãng đời làm việc lâu dài để viết về chủ […]

  10. Khi nền kinh tế thế giới ngập sâu vào khủng hoảng hơn nữa, kéo theo khủng hoảng năng lượng càng nghiêm trong hơn. Những Quốc gia yếu có tiềm năng dầu mỏ càng phải cảnh giác:

    – Các nước Iraq, Afghainstan, Libya là những nước giàu về dầu mỏ hoặc năm trên hành lang dầu mỏ đã bị đánh chiếm để các Đế quốc chia nhau cướp dầu với chiêu bài “Dân chủ , nhân quyền” nay sẽ đến lượt Iran, Syria và các nước có tiềm năng dầu khí khác.

    Việt Nam là một nước yếu có dầu mỏ chính phủ cần thận trọng, coi chừng bọn Đế quốc hay lợi dụng các thế lực bất mãn, cơ hội dựng ngọn cờ “Dân Chủ, Nhân quyền” ban đầu dưới ngọn cờ “đấu tranh bất bạo động” như ở Syria, Libya…sau đó chúng kêu gọi nước ngoài can thiệp và tiến hành xâm lược bằng quân sự..

    Đó là bài học xương máu, nên chính quyền VNCS nhất thiết phải bằng mọi giá đập tan ngay lập tức không khoan nhượng cái gọi là “đối lập” khi chũng còn đang quẫy trong trứng…

    • Ẩn danh said

      Ở Syria, độc tài vẫn còn cầm quyền đấy,đề nghị bác Hải Chẩu sang đấy làm cố vấn cho họ, giống khi xưa ông nghị QH VN Hoàng Hữu Phước định sang Iraq làm cố vấn, thì bọn đế quốc chắc sẽ thua, thế giới mới có hòa bình ổn định. Nếu được như vậy, dân tộc ta sẽ tự hào về bác.

    • Việt Mường said

      “Các nước Iraq, Afghainstan, Libya là những nước giàu về dầu mỏ hoặc năm trên hành lang dầu mỏ đã bị đánh chiếm để các Đế quốc chia nhau cướp dầu”.
      ————————-
      Ông Hải Châu hãy đưa bằng chứng về việc “đánh chiếm” và “cướp dầu”, còn không thì câm miệng lại?
      Ông chỉ là một con vẹt không hơn không kém vì thiếu lương tri của con người, không có tình thương với với dân dân tộc đang phải chịu cảnh bất công, bị chà đạp. Vì thiếu tư duy tối thiểu của một con người khi không biết được đâu là những nguy cơ thật sự (nguy cơ từ hiểm họa TQ lớn hơn nhiều lần so với nguy cơ từ Mỹ), chống lại sự tiến bộ (là phản động).

      • Dear Việt Mường,

        Bạn hãy xem lại các cuộc biểu tình của người Mỹ khi Nước Mỹ tiến công Iraq, ngay trước nhà trắng có các câu hiệu của những người Mỹ lương thiện giăng lên như sau: ” Don’t exchange US Youth Blood for Iraqis oil” hay là: “Bush is the biggest terrorist” nếu bạn không hiểu thỉ là: Đừng đánh đổi máu thanh niên Mỹ để lấy dầu Iraq, và: Bush mới là tên khủng bố lớn nhất “…

        Trong tranh luận xin đừng dùng những từ hàm hồ và thô lỗ, những thứ đó chỉ dành cho nhưng người ở chợ Cầu Muối trước giải phong mà thôi…thân mến…

        • Người Cầu Muối said

          Bạn Hải Châu thân mến !
          Bạn có biết rằng trước 1975 , rất nhiều người Cầu Muối đã nuôi giấu , che chắn , nhịn ăn để nuôi sống các bạn , sẵn lòng chết thay cho các bạn , … để các bạn có được niềm vui trọn vẹn của “Mùa Xuân thần thánh 1975” không ?
          Ngày hôm nay chúng tôi nhận lại những được gì từ các bạn ?
          Hãy giữ lại một chút gì gọi là Lương Tri Con Người bạn ạ !
          Cuộc đời này không mãi mãi đơn giản như Hài Châu nghĩ đâu .
          Mọi sự trên cõi đời này đều có cái “Thời điểm kết thúc” của nó .
          “Ngày ấy” cũng đã sắp đến rồi Hài Châu biết không ?
          Tôi là một trong số những người đã từng ủng hộ mạnh mẽ các bạn , nhưng bây giờ lại là người mong ước sớm thấy được “Ngày ấy” nhất (!)
          Hãy quay trở lại cùng Tồ Quốc và Nhân Dân , vẫn chưa muộn đâu Hài Châu ạ !
          Chúc Hải Châu cùng thân hữu luôn hạnh phúc nhé !

          • Ha Ha Hải Châu cũng rất mong nhìn thấy bạn đi đầu cầm banner trong “cái ngày ấy”. Tôi cũng mong có cái ngày ấy khi mà những bọn ôm chân đế quốc bị trôi dạt nay biết đường trở về với cuộc đời lương thiện và nói lời sám hối với Nhân dân…

        • Việt Mường said

          Chiến tranh Irắc đã đi qua, Mỹ đã rút quân khỏi Irắc, bên đối diện đã bị tiêu diệt, Mỹ đã cướp bao nhiêu dầu của Irắc vậy ông Hải Châu? (không bàn chuyện chính/phi nghĩa của cuộc chiến).

          • @Việt Mường

            Bác biết ít quá, theo tài liệu của LHQ công bố, sô tiền để “Xây dựng lại Iraq” sau Saddam lên đến 400 tỉ đô la, Các Nhà thầu Mỹ trúng 75% số còn lai chia đều cho Anh và Irael..hớ hớ …hớ…. cac bước tiếp theo chưa tính nữa à nghen….

          • Sarah-Hằng (Cali) said

            “Ngày ấy” , bạn Cầu-Muối không phải là người đi đầu cầm Banner đâu Hải-Châu ạ ! Mà chính là những người thân yêu nhất của Hải-Châu đấy !
            Và chúng tôi – “những kẻ trôi dạt” , sẽ không còn “ôm chân” Đế-Quốc nữa . Nhưng sẽ trở về để được “ôm chân” những người như bạn đấy (!)

  11. Phan said

    Rất đung thế giới luôn tồn tai sự đói lập để cân bằng Nếu tấ cả cùng thắng thì tất nhiên sẽ đến giai đoan tất cả cùng thua Suy cho cùng Tổng cúng bằng không Bởi vậy không một cá nhân ,một xã hội hay một thể chế ,một quốc gia nào chịu mình thua Thế nên đưng mơ đến xã hội không tưởng của Max-Angel

    Cảm ơn bài viết Tôi cho rằng bài dịch đã trọn ý dù chưa biết bản gốc

    • Bạch Dương said

      “Tổng bằng không” mà chú thích là “được ăn cả, ngã về không” là dịch không chuẩn

  12. Trần Quốc said

    Cố đọc chậm đến hai lần mà cũng không rút ra được cái đại ý. Có nghĩa là không hiểu.
    Mà, hai cái paragraph cuối bài lại đưa đến một cái buồn man mác: Đông là Đông, Tây là Tây!

    • Vị Nhân said

      Đây là một viễn ảnh đen tối cho “toàn cầu hóa”, thay vì tất cả các nước được hưởng lợi từ sự hợp tác, nhưng trước cảnh khủng hoảng kinh tế thế giới thì mỗi nước phải lo “tự cứu” mình trước(có thể một trong những nguyên nhân là do chủ nghĩa dân tộc).Nếu chỉ lo cho mình thì không thể lo chung được, và ắt là giữa những nước có đối nghịch quyền lợi thì càng không tìm được tiếng nói chung. Thí dụ Hoa Kỳ và Trung Quốc. Sống nhờ xuất khẩu nên TQ không muốn hạ giá đồng Nguyên, vì làm như vậy, thiệt cho xuất khẩu. Trong khi HK là nước nhập nhiều nhất cuả TQ, muốn tiền TQ rẻ so với đồng Đô La. Nếu Đô La có giá hơn đồng Nguyên thì HK có lợi khi nhập hàng.

      Cũng không hẳn là Đông Tây “muôn đời” không gặp nhau, Như các nước trong Liên Hiệp Châu Âu thì có đông tây gì đâu, trừ khi hiểu theo nghĩa hẹp là Tây Âu với Đông Âu.

  13. Jimmy Hoàng (Dallas) said

    Thuyết “Tổng = 0” chính là “Phần chìm cơ bản” của Tảng băng Nhân loại , và thực chất chỉ có 2 “Số hạng” . Không có chuyện “đu dây” hoặc “ở trên và ở ngoài” giữa 2 “Số hạng” này đâu các bạn ạ ! Chúng ta sẽ “lãnh đạn” từ cả 2 phía đấy .
    Đó là một Thách thức Hệ trọng nhất của Toàn Thể Dân Tộc cho Sự Lựa Chọn Cuối Cùng này .
    Chúng tôi luôn tin rằng Tổ Quốc và Nhân Dân VN ta sẽ thuộc về một “Số hạng” tối ưu nhất .
    Chúc các Anh Em trong Nước luôn hạnh phúc và trản ngập nhiều hy vọng cho một Tương lai VN tươi sáng !

    • hugo said

      Bạn Nguyễn Tâm mến
      Bản dịch như vậy là không ổn, rất không ổn, cũng giống như rất, rất, rất, rất nhiều bài dịch trên blog anhbasam này ( mình là độc giả trung thành của Financial Times và The Economist) Chúng ta có thể trao đổi với nhau được không?

      BS: “…rất, rất, rất, rất nhiều bài dịch”? Thưa bác Hugo, bác có thể cho biết cụ thể hơn được không, để BBT sửa kịp thời? Cám ơn bác nhiều.

  14. Lãng Tử said

    Không phải thuyết nào đúng hơn mà là đúng trong giai đoạn nào, nghĩa là chúng thay thế nhau theo chu kỳ. Cứ sau một giai đoạn tăng trưởng kinh tế đi cùng với phương thức “cùng thắng” là giai đoạn khủng hoảng kèm theo hành vi “hơn-thua” của các chủ thể. Hiện nay giai đoạn “tổng bằng không” đang lặp lại thời kỳ trước hai cuộc chiến tranh thế giới. Sự liên quan khủng hoảng kinh tế với chiến tranh đã được nhiều học giả nhắc đến.
    Chiến tranh dễ xảy ra cũng liên quan đến việc tăng cường quân sự nhờ tăng trưởng kinh tế. Thể chế của sức mạnh này không dễ dàng tự mất đi mà chỉ mong có dịp để thể hiện. Và thường thì các cường quốc không hề muốn thể hiện vũ lực ngay trên chính đất nước mình, mà chọn một nơi nào đó làm vật hy sinh.
    Việt nam lần này chắc là thoát khỏi sự chọn lựa đen tối đó. Thế giới đang dõi theo hành vi của Philippines, Iran, Israel, nam và bắc Triều Tiên.

  15. Haisg said

    Bài viết thể hiên rõ sự biến hóa nhanh khôn lường của thế giới tư bản để tìm đường thoát khỏi khủng hoảng kinh tế dường như ngày càng có chu kỳ ngắn hơn trước
    Câu “cùng tất biến, biến tất thông” lại càng đúng trong lập luận của bài viết
    Thuyết “tổng bằng không” trái ngươc với thuyết “cùng thắng”. Thực tế sẽ chứng minh ai đúng ai sai
    Việt Nam ta cũng thể đi ra ngoài cái quỹ đạo chung đó
    Sự khôn ngoan, sáng suốt thể hiện ở việc lèo lái con tàu kinh tế đất nước đi về đâu trong bối cảnh kinh tế, chính trị thế giới là như thế ?

    TH

  16. Chết cha Việt nam rồi ! Làm sao mà cùng thắng với Trung Quốc được đây!

  17. […] Chấm dứt giai đoạn cả thế giới cùng thắng […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: