BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

664. Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị

Posted by adminbasam on 25/01/2012

Đôi lời: Một thông điệp rõ ràng về “một thông điệp hết sức sáng sủa”! “Không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng”, nhưng “tôi” chấp nhận cái chết đó.

Tại sao cứ bắt/muốn người ta nghĩ, làm như ta (muốn). “Người ta” đã chót dại, muốn bằng danh tiếng của mình để hòng mau chóng biến đổi xã hội cho bằng thiên hạ, nhưng giờ đã tỉnh ra rồi, chấp nhận cũng với danh tiếng, chuyên môn ấy, chỉ xin làm cái chức phận nhỏ nhoi thôi.

Tội lỗi tất cả là ở những kẻ khốn cùng quá khát khao có được người nói thay cho mình, khi có thì quá vội tin, rồi vỡ mộng. Đừng có mà nguyền rủa “người trong mộng”!

Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị

Phạm Toàn

Tại sao một thông điệp hết sức sáng sủa, mạch lạc của giáo sư Ngô Bản Châu lại bị rất nhiều người hiểu lầm, hiện tượng tâm lý đó rất cần được phân tích.

Đây là quan điểm gốc đã được Ngô Bảo Châu nói trên Tuổi trẻ cuối tuần:

Đối với tôi, trí thức là người lao động trí óc. Cũng như những người lao động khác, anh ta cần được đánh giá trước hết trên kết quả lao động của mình. […]  giá trị của trí thức là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội.

Nghĩ rằng ý tứ của mệnh đề gốc này thế là quá rõ: trí thức là người lao động (dĩ nhiên, đó là loại lao động trí óc) – và đã là người lao động thì phải làm ra sản phẩm (dĩ nhiên, đó là loại sản phẩm của trí óc, và thuộc chuyên ngành của mình).

Chỗ gây hiểu lầm ở đây là khi Ngô Bảo Châu làm cho bạn đọc hiểu rằng giá trị của người trí thức hình như chỉ là giá trị của sản phẩm mà anh ta làm ra, và không liên quan gì đến vai trò phản biện xã hội của nhà trí thức hết. Thực ra thì người trí thức bao giờ cũng có hai trách nhiệm – một trách nhiệm nghiệp vụ và một trách nhiệm xã hội, một trách nhiệm vật chất và một trách nhiệm tinh thần.

Cũng cần nói luôn rằng, trước việc gánh vác hai trách nhiệm đó, người trí thức được hoàn toàn tự do, và mọi người cũng không nên và càng không có quyền áp đặt cho người trí thức những nhiệm vụ (công việc) theo cách nghĩ chủ quan của mình.

Có một điều thú vị là tại sao lại có cái tâm lý trong xã hội muốn lôi cuốn mọi nhà trí thức, nhất là những người như Ngô Bảo Châu, vào những công việc “phản biện” khó khăn, rắc rối, phức tạp?

Đó là tâm lý sinh ra từ nỗi sợ đã được tạo ra và nuôi dưỡng bởi một thứ quyền lực không cho phép ai được cãi. Thật vậy, bài học vẫn còn sờ sờ từ năm chục năm trước, chỉ vì những “góp ý kiến” chân thành mà vô số người đã “da ngựa bọc thây”  – những tên tuổi Trần Đức Thảo, Nguyễn Mạnh Tường, Trần Dần, Phùng Quán, Nguyễn Hữu Đang … cả một danh sách dài những số phận tuẫn đạo.

Thế nhưng, cuộc sống thực có sức mạnh vô biên – trong đời sống xã hội lại vẫn cứ hình thành dần một sự bất phục tùng dân sự đối với nhiều điều bị coi là sai trái trong việc điều hành và tổ chức xã hội.

Nguyễn Văn Linh là người cán bộ chính trị đầu tiên vô tình châm ngòi cho sự bất phục tùng dân sự  khiến đã nổ bùng một cao trào không chịu “bẻ cong ngòi bút” và không “ăn theo nói leo”. 

Song thực ra công lao Nguyễn Văn Linh chẳng đáng gì trong việc bật nút cho nỗi đau xã hội lộ diện – Phùng Gia Lộc mới thực sự là người anh hùng đã soi bó đuốc cho thấy cái đêm hôm ấy đêm gì  – cái đêm trước thời đổi mới.

Dám nói đến công lao ấy và nói rõ sự so sánh ấy, bằng chứng là Nguyễn Văn Linh hô hoán xong thì vẫn an toàn, trong khi Phùng Gia Lộc in xong bài phóng sự thì phải chui nhủi muốn chết!

Vài chục năm sau, ngay cả với sự bùng nỗ thông tin, dù có thấy đội quân phẫn nộ đã lớn, song nỗi sợ cũ vẫn còn nguyên. Viên đại tá có tấm lòng cao quý bút danh Lê Hoài Nguyên cũng chỉ rất dè dặt thận trọng gãi gãi lại vụ án Nhân văn – Giai phẩm. Nhưng hành động của anh giữ hộ rồi trao trả gia đình Trần Dần những tài liệu quý cho thấy các thày tu trung thực cũng có xoa dịu được phần nào cái tàn ác Trung Cổ.

Dẫu sao, cái ác đâu có dễ dàng xóa bỏ trong một đêm? Những nhà trí thức bất phục tùng đầu tiên của thời Internet đã nghĩ ra thuật ngữ phản biện để che chắn cho một làn sóng, đồng thời cũng tìm cách cho cái ác đỡ run sợ và đỡ làm liều trước cái thiện.

Vậy thôi, nhưng bạn Ngô Bảo Châu đã không lưu tâm tới nỗi sợ trong cuộc đời thực của từng con người trong một xã hội toàn trị. Và người ta phản pháo bạn!

Người ta không lắng nghe kỹ lưỡng thông điệp của Ngô Bảo Châu gửi đi tới đâu thì đã quá rõ: không có phản biện, xã hội đã chết lâm sàng. Xin lưu ý cách nói chết lâm sàng – nó gợi lên hình ảnh một xác chết vẫn như còn đang sống, vẫn thở khò khò như đang tập khí công, thức ăn vẫn chui vào bụng qua lỗ mũi, ấy vậy mà vẫn chưa thể triệu tập cuộc hội nghị quan trọng bàn việc phát tang.

Ngô Bảo Châu nói với cả hai phe –  giới “trí thức phản biện” và nhà “lãnh đạo lương thiện” giả định là “văn minh và có bản lĩnh”:

Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Học hàm, học vị không thể đảm bảo rằng cái anh nói ra là mặc nhiên đúng. Với thói quen làm việc khoa học của mình, cái mà anh có thể làm là đưa ra những lập luận vững chắc và có tính thuyết phục. Nhà lãnh đạo văn minh, có bản lĩnh sẽ biết lắng nghe những lập luận đó. Họ có thể làm theo hoặc không làm theo kết luận của anh. Trong trường hợp họ không làm theo, vẫn dưới giả thiết là lãnh đạo văn minh và có bản lĩnh, lãnh đạo sẽ phải đưa ra những lập luận ít nhất cũng vững chắc bằng những lập luận của anh để bảo vệ quyết định của mình.

Thật khó hiểu, tại sao nhiều bạn đọc không thấy Ngô Bảo Châu nói với cả hai ba bốn năm phe rằng chúng ta không phe nào được phép độc quyền chân lý.

Rành rọt đến thế mà vẫn phản ứng, tại sao? Nghĩ rằng, có lẽ đó là vì Ngô Bảo Châu đã chạm vào một sai lầm về nhận thức rất phổ biến hiện thời.

Cùng với cao trào “phản biện”, người ta kháo nhau và mở to TiVi nghe và vỗ tay rầm rầm cổ vũ cho lời nói. Có ông nghị gần suốt hai nhiệm kỳ chỉ nói những điều vô thưởng vô phạt, gần hết nhiệm kỳ bỗng uống thuốc quá liều đòi hỏi quá đáng đụng chạm vào những lợi ích phe nhóm. Thế là cái guồng máy vốn cho phép được mở miệng cũng ra lệnh bịt miệng.

Đến nước ấy rồi mà vẫn không chịu tỉnh ngộ nghe lời Ngô Bảo Châu hãy lao động và làm ra sản phẩm theo đúng chuyên môn hẹp của mình đi. Muộn rồi, bây giờ mới thấy lao động quả thật là rất khó. Sản phẩm lao động tạo ra chẳng dễ gì!

Ấy vậy nhưng trong “giới phản biện” vẫn có anh chưa tỉnh ngộ. Chứng cớ là vẫn có người chuyện gì cũng tham gia phản biện được, chẳng hạn lên tiếng định nghĩa khái niệm tự in đậm trong blog như thế này:

Trí thức là sự cảm nhận của người khác, là sự quan sát, nhận định từ bên ngoài, đánh giá một con người dựa vào những tiêu chí mà người quan sát, nhận định có sẵn trong đầu.  

Không có gì siêu hình, rẻ tiền và dễ dãi hơn!

Ta có thể thích hòn sỏi hoặc không thích hòn sỏi, nhưng đâu có vì ý nghĩ của ta (hoặc vì dư luận xã hội) mà hòn sỏi mất đi thuộc tính sỏi của nó và trở thành mềm mại dễ uốn như cái lưng và cái lưỡi? Ta có thể thích hoặc không thích mắm tôm, nhưng đâu có vì “dư luận xã hội” ấy mà mắm tôm có thể dùng thay dầu gội đầu hoặc nước hoa Chanel?

Xin hãy khiêm nhường và hãy ngừng công kích Ngô Bảo Châu. Hãy để anh ấy làm việc theo cung cách với niềm tin rằng ít nhất anh ấy cũng biết cách không làm liều. Nên nhớ là tất cả mọi người vẫn đang sống trong một thế giới toàn trị vừa đầy sức mạnh vừa đầy mánh khóe. Và cái Lực của mỗi người, dù là người trí thức đấy, thì cũng mong manh như cây sậy mà thôi.

Sớm mồng Ba Tết Nhâm Thìn

P.T.

245 phản hồi to “664. Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị”

  1. linh chi said

    Thanks , I have recently been looking for information about this subject
    for ages and yours is the best I’ve discovered till now. However, what in regards to the bottom line? Are you positive concerning the supply?

  2. Tôi đồng ý với suy nghĩ của GS NBC: Những người có học, có tri thức thật ra cần phải rất tỉnh táo khi tham gia việc phản biện xã hội. Học hàm, học vị không thể đảm bảo rằng cái anh nói ra là mặc nhiên đúng. Với thói quen làm việc khoa học của mình, cái mà anh có thể làm là đưa ra những lập luận vững chắc và có tính thuyết phục. Nhà lãnh đạo văn minh, có bản lĩnh sẽ biết lắng nghe những lập luận đó. Họ có thể làm theo hoặc không làm theo kết luận của anh. Trong trường hợp họ không làm theo, vẫn dưới giả thiết là lãnh đạo văn minh và có bản lĩnh, lãnh đạo sẽ phải đưa ra những lập luận ít nhất cũng vững chắc bằng những lập luận của anh để bảo vệ quyết định của mình. mỗi người, trên cương vị của mình đều có quyền và có trách nhiệm đóng góp cho sự phát triển của đất nước. Hãy đóng góp sức lực, trí truệ của mình một cách thiết thực, cụ thể chứ không phải cứ to giọng phê phán thậm chí chửi bới người khác là tỏ ra mình thông thái, yêu nước.

  3. […] sự nghiệp lớn của dân tộc mà đảng đã nhận lấy sứ mệnh đảm đương”.Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị basam–Đôi lời: Một thông điệp rõ ràng về “một thông điệp hết sức […]

  4. […] 25/1/12 trênhttps://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, nhà giáo Phạm Toàn lại hỏi: “Tại sao một thông điệp hết sức sáng […]

  5. XEM CÁI TÀI HOA của Nhạc sĩ ca sĩ Charles Trenet rất nổi tiếng của PHÁP bàn luận về
    các bác Tri thức
    LES INTELLECTUELS

    Đây là các bác Tri thức
    Sống giữa Trời và Đất
    Có thiên khiếu mắn mắn
    Giàu ắp Tư tưởng
    Ce sont des intellectuels
    Qui vivent entre terre et ciel
    Ils ont le don providentiel
    De la pensée

    Các bác Trí ngủ biết hết Vũ trụ
    Từ chỗ bác chùm chăn đến mặt trái cuộc đời
    Đổi thay tấm da văn bản mới thay cũ
    Cái vòm thiên thể thiên hà
    Ils connaissent tout de l’Univers
    De son endroit de son envers
    Changeant en un grand palimpseste
    La voûte céleste
    Đây là các bác Trí thức
    Tìm thấy trong tháp nhà nguyện
    Bác phán điều gì cũng rất tu từ
    Điều sâu kín thăm thẳm
    Ce sont des intellectuels
    Qui se retrouvent dans des chapelles
    Que se disent-ils que se disent-elles
    Des choses profondes
    Những tâm hồn lãng tử
    Âmes vagabondes

    Các bác Trí thức
    Các bác Trí ngủ
    Các bác Trí ngu….
    Des intellectuels
    Des intellectuels
    Des intellec tu tu els els oui oui

  6. Nguyễn Kiều Dung said

    Mặt trái của sự kiện Ngô Bảo Châu

    Năm 2009, việc bà Ostrom, một giáo sư về khoa học chính trị, đoạt giải Nobel kinh tế đã dấy lên một đợt công kích chưa từng có trong giới nghiên cứu kinh tế. Ngay cả những giáo sư nổi tiếng như Krugman (Nobel kinh tế), Levitt (Huy chương Clack) cũng buông lời chỉ trích thành tích của bà, bởi bà hầu như không có bài báo nào trên các tạp chí kinh tế hàng đầu. Ở Mỹ, (và có lẽ ở các nước khác cũng vậy), ngoài ngành toán ra hầu như không ai biết GS Ngô Bảo Châu bởi ngành nào cũng niềm tự hào riêng và họ không quảng cáo hộ ngành khác. Thậm chí, đợt tháng 8 năm ngoái, website khoa toán của các trường đại học lớn như Harvard, Stanford, MIT…những nơi không liên quan gì đến giải Fields cũng không đưa tin về giải này, có lẽ nhằm mục đích bảo vệ uy tín cho các giáo sư của họ. Không đúng như báo chí Việt nam tuyên truyền, GS Châu không tạo được ảnh hưởng gì đáng kể ở phương tây bởi ông ấy không phải người của công chúng (NCCC) ở các nước đấy. Hoa kỳ có hơn 10000 NCCC các loại, (khoa học gia hiếm khi thuộc nhóm này), và một người chỉ xuất hiện trên một vài lần trên truyền thông thì không đủ khiến công chúng ghi nhớ.

    Triết lý của các xã hội văn minh là luôn tránh để ngành nọ “dẫm lên chân” ngành kia, người nọ làm tổn hại đến lòng tự tôn của người kia. Còn ở Việt nam, báo chí đã bơm thổi sự kiện Ngô Bảo Châu đến mức khiến công chúng hiểu sai bản chất của vấn đề, khiến một số người ngoại đạo coi GS Châu như thánh sống, trong khi cho rằng những nhà khoa học khác thật kém cỏi. Sự việc không dừng lại ở đấy, khi một số người phản ứng đã bị các fan của ông Châu thóa mạ bằng những lời lẽ khiếm nhã. Có những người là bạn của ông Châu, đã viết những câu kiểu như “cái chí hạ mình, quyết theo học thầy”(1) hoặc cho rằng những người chỉ trích GS. Châu là không “suy nghĩ kỹ lưỡng”, “gây rối”, không “có tính xây dựng”(2). Có những bạn trẻ vào blog của các nhà nghiên cứu khác, hồn nhiên cho rằng những người này cũng sùng bài ông Châu như cấp trên, gây bất bình cho nhiều người. Trên blog của GS Châu vẫn còn lưu bài viết “Ai xe cát”(3) của bạn ông ấy – một mẩu chuyện so sánh con người với động vật rất bất nhã. Tôi thông cảm với bối cảnh Việt nam, khi lần đầu tiên có nhà khoa học được giải thưởng thuộc hàng cao nhất của một lĩnh vực. Tuy nhiên, hậu quả do hệ thống truyền thông gây ra rất nghiêm trọng và lâu dài, cho nên rất cần phải trao đổi một lần về vấn đề này.

    Việc thành lập viện toán cao cấp có lẽ cũng góp phần tạo nên những hiểu biết sai lầm, bởi công chúng nghĩ rằng nhà nước bằng mọi giá phải mời GS Châu về làm lãnh đạo. Trên thực tế, Việt nam có nên đầu tư trọng điểm vào toán học, đặc biệt là toán lý thuyết – sở trường của ông Châu – hay không còn là vấn đề cần phải tranh cãi. Rất nhiều nước như Canada, Tây ban nha, Hungary, Rumany, bốn con rồng Châu Á, có nền khoa học phát triển hơn nước ta nhiều mà không cần đến huy chương Fields hay chủ trương thiên vị toán nào cả. Thứ hai, các trường/viện nghiên cứu ở các nước phát triển hiếm khi trao các chức vụ lãnh đạo cao cấp cho những người đoạt giải Nobel, Fields, bởi những người này thường chỉ giỏi chuyên môn, trong khi vị trí lãnh đạo cao cấp đòi hỏi các kỹ năng khác. Các chức vụ giám đốc điều hành cũng thường do các giáo sư trong khoa luân phiên đảm nhiệm, để tránh quan liêu, cửa quyền. Những người giỏi chuyên môn thường chỉ đảm nhiệm các chức lãnh đạo về chuyên ngành của họ, ví dụ trưởng bộ môn hình học, trưởng bộ môn đại số… Ngay cả các chức vụ lãnh đạo tinh thần cũng không nhất thiết phải trao cho những người xuất sắc về chuyên môn. Hiệp hội kinh tế Mỹ có lẽ là hiệp hội kinh tế uy tín nhất thế giới, với hơn 70% giải Nobel kinh tế thuộc về các thành viên của hội. Tuy nhiên, mỗi năm hiệp hội bầu lại chủ tịch một lần và không nhất thiết một người được giải Nobel hoặc một giải thưởng lớn nào khác sẽ được bầu. Thứ ba, môi trường học thuật ở phương Tây đặc biệt đề cao tinh thần bình đẳng và khuyến khích sáng tạo. Một giáo sư hàng đầu gửi bài báo cũng có thể bị tòa soạn từ chối trong khi lại nhận đăng bài của một sinh viên chưa tốt nghiệp, chưa có uy tín khoa học gì đáng kể. Tinh thần tự do trong môi trường khoa học cũng khác hẳn với các môi trường khác (chẳng hạn môi trường công ty). Các giáo sư đại học được tự do lựa chọn đề tài nghiên cứu theo sở thích chứ không ai giao việc cho họ. Việc hợp tác nghiên cứu cũng trên tinh thần tự nguyện và tôn trọng lẫn nhau chứ không phải người này ra lệnh cho người kia.

    Cũng cần phải nói thêm rằng ngoài GS. Châu, có nhiều nhà nghiên cứu gốc Việt khác rất thành công. Một ví dụ là TS Huỳnh Mỹ Hằng đã đoạt giải thưởng MacArthur, là một trong những giải danh giá nhất của ngành hóa. Ở Mỹ, số người biết đến giải MacArthur có lẽ còn nhiều hơn giải Fields, bởi giá trị của giải (500.000 UDS) và là giải rất lớn được trao cho nhiều ngành. Nhiều người khác cũng đã trở thành các chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực của họ. Nhưng quan trọng hơn cả, người phương Tây không so sánh người nọ với người kia, ngành nọ với ngành kia như ở Việt nam, bởi hành động đấy rất thiếu nhân văn. Giải thưởng chỉ là một thước đo tài năng nhưng không phải tất cả. Có những học giả như Samuel Huntington, Claude Strauss, Fareed Zakaria… mặc dù không giành được giải thưởng lớn nào, nhưng vô cùng nối tiếng và có tầm ảnh hưởng trên phạm vi toàn thế giới.

    Ở các nước phát triển, các nhà nghiên cứu về các vấn đề lý thuyết trừu tượng hiếm khi trở thành NCCC, bởi các công trình họ làm ra không có chức năng giải trí, không dễ hiểu, và cũng không gắn liền với các vấn đề chính trị, xã hội mà công chúng quan tâm. Một số hiếm hoi trở thành biểu tượng của truyền thông như Einstein, Hawking,… bắt buộc phải tuân theo quy luật đối với NCCC, nghĩa là phải chấp nhận khen chê đa chiều. Bởi nếu chỉ “nói thật một chiều” như đợt tuyên truyền về GS Châu vừa qua sẽ dẫn đến thần thánh hóa rất nguy hiểm, đồng thời khiến cho không gian học thuật trở nên ngột ngạt, bức bối. Giới nghiên cứu có sự tự tôn rất cao. Họ có thể chia vui với thành công của người khác trong một vài ngày, vài tuần. Nhưng nếu “niềm vui” ấy kéo dài vài tháng thậm chí hàng năm trời thì sẽ trở thành sự tra tấn mệt mỏi. Ngoài ra, cần phải công bằng với các thế hệ đi trước. Trong suốt 15 năm ông Châu nghiên cứu đóng góp cho thế giới thì những người khác có những đóng góp trực tiếp hơn cho Việt nam. Chưa kể có thể có những nhà khoa học tài năng không thua kém gì những người đoạt giải Fields, Nobel, nhưng do thiếu may mắn, cho nên đã không có cơ hội tỏa sáng.

    Như đã nêu trong bài Bình đẳng Về Danh Dự và Phẩm giá(4), khái niệm Bình đẳng Đạo Đức đã trở thành giá trị phổ quát ở các xã hội văn minh. (Con người có thể khác nhau về của cải vật chất, về vị trí làm việc, nhưng phải được bình đẳng với nhau về mặt tinh thần. Nghĩa là về nguyên tắc phải được tôn trọng như nhau. Nếu bạn khiến ai đó phiền muộn bởi cho rằng họ không cao quý, không giá trị bằng một ai khác, bạn cần hiểu rằng đó là hành vi phi đạo đức). Không chỉ giới nghiên cứu mà tất cả các giới khác trong xã hội đều có nhu cầu được tôn trọng tối đa, bởi đó là một trong những Nhu cầu cơ bản nhất của con người. Ngay cả các bạn trẻ mới tốt nghiệp đại học như Lương Phương Thảo(5) cũng từng thể hiện ý nguyện này: “Phải chăng mỗi bạn trẻ ngày nay đều là một nhân tài, mang trong mình một sức mạnh ghê gớm mà chúng ta chưa khai thác hết. Tôi cho rằng còn rất nhiều định nghĩa, khái niệm khác nhau về nhân tài.” Thế kỷ 19, ở Việt nam không có nhà toán học nào cả nhưng sang đến thế kỷ 20, rất nhiều nhà toán học xuất hiện. Điều này không phải do gen toán Việt đến thế kỷ 20 mới từ trên trời rơi xuống, mà chỉ do nền giáo dục thời đó không hỗ trợ bất kỳ một tài năng toán nào phát triển. Tương tự, ở thời điểm hiện nay, có thể có vô số tài năng “sinh nhầm nước”, “sinh nhầm thời đại” cho nên sẽ không có cơ hội tỏa sáng. Thần tượng ai đó là quyền của mỗi người. Tuy nhiên bạn cần hiểu rằng, những người khác cũng có quyền không nghĩ giống bạn.

    Còn một lý do nữa khiến cho giới khoa học hiếm khi trở thành NCCC. Đó là trước đây, chính vì tư tưởng đề cao một vài ngành khoa học rất phi nhân cho nên các học giả phương tây đã phổ biến thuyết “Đa trí thông minh”, nhằm tôn vinh các dạng tài năng khác biệt trong xã hội. Ở nước nào cũng vậy, số người không theo đuổi một chuyên môn hay có đam mê đặc biệt nào cả luôn chiếm đa số. Và do vậy, theo đúng tỷ lệ dân số, Trí thông minh phục vụ cộng đồng mới là dạng Trí thông minh để trở thành NCCC. Những người sống không có đam mê, lý tưởng cần được hướng vào các hoạt động cộng đồng – những công việc phù hợp với sức họ – chứ không phải cần những tấm gương các nhà khoa học, mà họ không có những tố chất để phấn đấu trở thành người như vậy. Thời kỳ phát triển công nghiệp, trong số 10 người được giới teen Mỹ ngưỡng mộ nhất có Clara Barton, nữ hộ lý và là người sáng lập tổ chức Chữ Thập Đỏ Hoa kỳ, và Annie Sullivan, một nữ giáo viên giảng dạy người khuyết tật. Nước Mỹ có rất nhiều danh nhân, nhưng chỉ có ba người có tên trong các Ngày Nghỉ Lễ Chính thức (public holidays): đó là Columbus – người tìm ra châu Mỹ; Martin Luther King – nhà hoạt động nhân quyền da đen; và Washington – tổng thống đầu tiên. (Ngày Washington cũng đang dần bị thay thế bởi Ngày Tổng Thống, để kỷ niệm chung cho tất cả các tổng thống). Ngày nay, có lẽ chỉ còn Việt nam là quốc gia lạc lõng, ra sức đề cao toán học một cách phi lý. Người viết bài này cho rằng chỉ khi nào hoạt động cộng đồng được đề cao ngang với các hoạt động chuyên môn thì Việt nam mới có thể có được một xã hội đầy tính nhân văn, đủ sức hỗ trợ cho quản lý vỹ mô, và cuối cùng dẫn đến thúc đẩy khoa học kỹ thuật phát triển. Những người hành nghề chuyên môn cần những góc riêng, tách biệt để khuyến học đối với thiểu số công chúng theo đuổi các chuyên môn này, nhưng cũng đồng thời để tránh “dẫm lên chân” các ngành nghề khác. Nhà khoa học dù sao cũng chỉ là người theo đuổi lợi ích cá nhân, hoặc lợi ích cục bộ của những người giống mình. Tầm nhìn và hiểu biết của họ thường bị hạn chế bởi chuyên môn hạn hẹp của họ, chứ không hướng đến lợi ích tối ưu cho toàn xã hội.

    Một quốc gia 90 triệu dân mà chỉ có một nhà toán học được coi là đại diện cho trí tuệ là lối tư duy vừa tự ti, vừa xúc phạm đối với đông đảo trí thức đầy tự trọng, vừa phá hoại cộng đồng khoa học. Điều này cũng đi ngược lại với xu thế của thời đại, tôn vinh “Sự khác biệt” và “Đa trí thông minh”. Đặc biệt là GS. Châu đạt thành công trong bối cảnh hoàn toàn ở nước ngoài. Quốc gia nào cũng phải coi trọng những đóng góp trực tiếp cho chính nước mình ngang bằng, nếu không nói là hơn đóng góp quốc tế. Ngoài ra, không nên lạm bàn về nhân cách, đạo đức của một người, phần vì điều đó chỉ phù hợp khi người ấy đã đi đến cuối cuộc đời, phần vì trong khó khăn, cùng quẫn, đạo đức mới có cơ hội được minh chứng. GS. Châu còn rất trẻ, từ trước đến giờ luôn may mắn, thuận lợi hơn những người cùng thời, cho nên cần nhiều thời gian để thử thách. Tốt nhất là không nên cố gắng biến ông ấy trở thành NCCC. Việc GS Châu im lặng để bạn bè, học trò, nhân danh mình xúc phạm các nhà khoa học khác, nếu là một người chỉ làm chuyên môn thì không có vấn đề gì, nhưng để làm lãnh đạo thì cần phải xem lại. Bởi lẽ công việc lãnh đạo đòi hỏi khả năng đoàn kết nội bộ, giải quyết mâu thuẫn và khuyến khích sự tôn trọng lẫn nhau trong cộng đồng khoa học. Các tòa báo nên lập danh sách cố vấn khuyến học công khai bao gồm vài trăm học giả thuộc nhiều ngành nghề thì tốt hơn là chỉ tập trung vào một vài người.

    Nguyễn Kiều Dung
    Nghiên cứu sinh kinh tế, Hoa kỳ.
    (1) http://news.tiasang.com.vn/2010/11/09/cho-voi-ti-ganh/
    (2) http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-11-20-tang-nha-cho-gs-chau-va-chuyen-leo-len-mieng-ho-sau
    (3) http://thichhoctoan.wordpress.com/category/chuy%E1%BB%87n-khac/c%E1%BB%A5-hinh/
    (4) http://www.chungta.com.vn/Desktop.aspx/ChungTa-SuyNgam/Luan-Ly/Binh_dang_ve_Danh_du_va_Pham_gia/
    (5) http://tuoitre.vn/Tet-Viet-2011/421810/Luong-Phuong-Thao-Nhung-hat-giong-khac-biet.html

  7. dân ngu nói said

    Đọc bài của bạn Hâm Mộ Đảng Ta đã nói:
    . Về cái nhà: NBC có quyền nhận nhà. Đóng góp của NBC không tính được bằng tiền. Tôi theo dõi qua báo chí, các trang mạng thì nhận ra rằng NBC đã tạo ra được niềm say mê học tập, chí hướng phấn đấu của lớp trẻ mà có lẽ trừ những tấm gương trong chiến tranh, chưa ai làm được điều này. Truyền một ngọn lửa đam mê học tập, vươn lên trong khoa học cho rất nhiều em từ thiếu niên học sinh đến thanh niên sinh viên thì 10 tỷ kia thật quá nhỏ bé.

    Tôi thấy bạn HMĐT nói chỉ để lấy được,chứ thực ra bạn ấy chưa hiểu về tình hình đất nước VN ta.10 tỷ đồng nhỏ là so với những cán bộ nhà nước đánh ván cờ 5 tỷ đồng,chứ còn so với mức thu nhập của người công nhân Việt Nam lao động bình thường của chúng ta như hiện nay, có nằm mơ tới mười đời cũng không có được.
    Tôi đồng ý với bạn nếu như số tiền 10 tỷ kia do tiền của chính bạn hay do của chính Phó Thủ Tướng Nguyễn Thiện Nhân bỏ ra cho, thì chẳng ai thèm bàn luận làm gì cho mất thời giờ.
    Nhưng ngặt nỗi số tiền đó lại được lấy ra từ nguồn tiền “Thuế” của người dân lao động VN, nên mới có chuyện đáng nên bàn.Nếu như Ngô Bảo Châu được chính cái môi trường đất nước VN đào tạo mà có được giải thưởng toán học cao quý đó thì nước VN ta mới thật sự đáng tự hào là VN đào tạo và có được một nhân tài thực thụ.
    Chứ còn cái ánh hào quang mà NBC có được ngày hôm nay, một phần lại do công lao của nước Pháp đào tạo nên, thì phần vinh dự đó công lao đầu tiên thuộc về nước Pháp, chứ VN ta chỉ được hưởng lây thôi bạn ạ? chưa nói tới trường hợp như bạn Quỳnh trong comment Người đân đã nói:
    Bọn mình đang chờ GS Châu trả lời xem khi nhận giải thưởng Field thì GS khai báo với BTC là mình mang quốc tịch gì đấy! Mọi người đều biết rồi nhưng vẫn muốn xem GS có thật thà không. Thật thà là đức tính ko thể thiếu được của 1 nhà KH, 1 Trí thức, nhất là trí thức XHCN. Hãy dũng cảm lên 1 chút GS ơ…” – trich

    Nếu như khi nhận giải thưởng Fields mà NBC mang quốc tịch VN thì người VN còn có phần đáng để mà tự hào,chứ còn mang cái quốc tịch của nước Pháp thì phải nên xem lại cái tự hào đó thuộc về ai phải vậy không bạn?
    Bạn nên nhớ rằng nhân tài VN ta đang sống và làm việc ở những nước tiên tiến không ít,rất nhiều người đã làm cho Thế giới phải kính phục tài năng và trí thông minh của người VN ta đấy bạn ạ?
    Còn bạn cho rằng:
    Mỗi năm nhà nước đã đều đặn chi hàng ngàn tỷ đồng cho nghiên cứu khoa học nhưng thử hỏi các nhà khoa học của VN đã dùng tiền đó làm gì khi sản phẩm nghiên cứu không có, ngoài vài bài báo không để lại dấu ấn gì ? Rồi số tiền chi cho ngành giáo dục để nghiên cứu, để tiến hành các đề án dự án là bao nhiêu ? Hãy cộng toàn bộ số tiền đó vào và các ngài sẽ thấy nó là con số thất thoát vô cùng lớn.
    Các ngài không thấy bất bình thường sao khi Năm 2011, Bộ VH-TT&DL đề xuất một con số khổng lồ cho việc tu bổ, tôn tạo di tích: 11.000 tỉ đồng .

    Bạn lên án những việc làm sai trái trên làm thất thoát tiền của nhân dân là hoàn toàn đúng tôi ủng hộ hành động của bạn,chứ còn bạn cho rằng :
    2. Về Viện Toán cao cấp và số tiền 650 tỷ:

    Thành lập Viện. Tốt ! Số tiền chi cho Viện. Tôi thấy bình thường.
    Nhưng cái BẤT BÌNH THƯỜNG chính là ở chỗ sau khi NBC nhận giải thì Viện được vội vàng lập ra và số tiền cũng được quyết định rất nhanh. (tôi không theo dõi sự kiện này những đọc lướt các còm thì biết vậy). Vẫn là lối làm ăn rất hồ đồ, chạy theo bề nổi.

    3. Tôi cho rằng câu nói của PTT mang nghĩa tích cực rằng chính phủ giao toàn quyền về mặt khoa học cho các vị có trách nhiệm của Viện mà không áp đặt các đề tài cụ thể.
    Chắc PTT không để mất kiểm soát cái miệng đến mức phát ngôn vô trách nhiệm rằng Viện, NBC nhận tiền mà không làm gì cũng được.

    Bạn nên nhớ rằng Dân Tộc VN ta là một dân tộc thông minh cần cù và ham học không thua kém bất kỳ một Dân Tộc nào trên Thế giới.Nhưng tại sao nước VN ta thiếu vắng nhân tài vấn đề này nếu như bạn có tri thức bạn tìm hiểu về hoàn cảnh cũng như cơ chế hiện nay bạn sẽ rỏ?
    Bạn nên biết rằng hiện tại VN ta có rất nhiều bạn trẻ rất ham học và muốn được học, nhưng do điều kiện và hoàn cảnh không cho phép nên đành phải bỏ học nữa chừng.Những số phận nghèo hèn đó nếu như được sự quan tâm của ngành giáo dục của chúng ta tài trợ và đào tạo tốt, thì biết đâu chừng VN ta có thể có những bậc kỳ tài made in VN còn hơn cả NBC hiện nay phải vậy không bạn?
    Vậy thì thay vì bỏ 650 tỷ đồng từ tiền thuế của dân để xây cái Viện toán cao cấp gì đó, thì nhà nước ta nên bỏ số tiền ấy ra giúp đở cho những em học sinh nghèo nhưng không có điều kiện học, thì hay hơn là xây cái “Viện to” mà thiếu người học thì chỉ đốt tiền thuế của dân thôi bạn ạ? Mà chính bạn cũng đã nhận thấy điều bất cập trong khi vội vàng xây cái Viện toán đó rồi phải vậy không bạn?

    • nguoi dan said

      ông “âm mộ” là người cõi âm đó bác, suy nghĩ của “âm mộ” lúc nào cũng tối thui à.

  8. […] sự nghiệp lớn của dân tộc mà đảng đã nhận lấy sứ mệnh đảm đương”.Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị basam–Đôi lời: Một thông điệp rõ ràng về “một thông điệp hết sức […]

  9. […] Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị   Phạm Toàn 25-1-2012 […]

  10. […] 25/1/12 trênhttps://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, nhà giáo Phạm Toàn lại hỏi: "Tại sao một thông điệp hết sức sáng sủa, […]

  11. […] phần lớn đồng tình với quan điểm của G/S Nguyễn Huệ Chi. Ngày 25/1/12 trên https://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, nhà giáo Phạm Toàn lại hỏi: “Tại sao một thông điệp hết sức sáng […]

  12. Hâm mộ Đảng ta said

    Tôi còm bên nhà Trương Duy Nhất:

    1. Về cái nhà: NBC có quyền nhận nhà. Đóng góp của NBC không tính được bằng tiền. Tôi theo dõi qua báo chí, các trang mạng thì nhận ra rằng NBC đã tạo ra được niềm say mê học tập, chí hướng phấn đấu của lớp trẻ mà có lẽ trừ những tấm gương trong chiến tranh, chưa ai làm được điều này. Truyền một ngọn lửa đam mê học tập, vươn lên trong khoa học cho rất nhiều em từ thiếu niên học sinh đến thanh niên sinh viên thì 10 tỷ kia thật quá nhỏ bé.

    Các ngài hãy thử so sánh với các cầu thủ mà xem. Họ đã làm được gì khi mà những khoản thưởng rất lớn lại dành cho họ ? Cả nước như một đám ông đồng bà cốt, sôi sục xuống đường vì những trận bóng thuộc đẳng cấp trẻ con và những số tiền khổng lồ được trao và hứa hẹn trao cho cầu thủ, những khoản tiền lương khổng lồ để thuê huấn luyện viên ngoại. Các ngài coi đó là chuyện bình thường ?
    Mỗi năm nhà nước đã đều đặn chi hàng ngàn tỷ đồng cho nghiên cứu khoa học nhưng thử hỏi các nhà khoa học của VN đã dùng tiền đó làm gì khi sản phẩm nghiên cứu không có, ngoài vài bài báo không để lại dấu ấn gì ? Rồi số tiền chi cho ngành giáo dục để nghiên cứu, để tiến hành các đề án dự án là bao nhiêu ? Hãy cộng toàn bộ số tiền đó vào và các ngài sẽ thấy nó là con số thất thoát vô cùng lớn.
    Các ngài không thấy bất bình thường sao khi Năm 2011, Bộ VH-TT&DL đề xuất một con số khổng lồ cho việc tu bổ, tôn tạo di tích: 11.000 tỉ đồng .

    Chỉ lướt báo mạng thôi, tôi thấy quá nhiều tiền đã chi cho những việc hết sức vớ vẩn, sao các ngài không thắc mắc ?

    2. Về Viện Toán cao cấp và số tiền 650 tỷ:

    Thành lập Viện. Tốt ! Số tiền chi cho Viện. Tôi thấy bình thường.
    Nhưng cái BẤT BÌNH THƯỜNG chính là ở chỗ sau khi NBC nhận giải thì Viện được vội vàng lập ra và số tiền cũng được quyết định rất nhanh. (tôi không theo dõi sự kiện này những đọc lướt các còm thì biết vậy). Vẫn là lối làm ăn rất hồ đồ, chạy theo bề nổi.

    3. Tôi cho rằng câu nói của PTT mang nghĩa tích cực rằng chính phủ giao toàn quyền về mặt khoa học cho các vị có trách nhiệm của Viện mà không áp đặt các đề tài cụ thể.
    Chắc PTT không để mất kiểm soát cái miệng đến mức phát ngôn vô trách nhiệm rằng Viện, NBC nhận tiền mà không làm gì cũng được.

    4. Tôi nghĩ rằng NBC nên tập trung với chuyên môn thì hơn. Đây là lần thứ 2 trên blog TDN, tôi bày tỏ điều này. NBC rất giỏi toán nhưng anh sẽ không thể biết được thế giới mạng hiểm ác như thế nào đâu.

  13. Tôi thấy về đầu óc ông Châu là số một : – Tam quốc Trạng nguyên (Gốc Việt Nam. Thành tài ở Pháp, Lập nghiệp tại Mỹ khi được giải Fields Medal); Đúng là chưa từng có xưa nay. Ông có công góp phần làm cho bản thân ông, gia đình và Việt nam được danh giá hơn. Ông cũng làm cho nước Pháp được tôn vinh vì có công đào tạo ông. Ông cũng làm cho nước Mỹ rạng rỡ vì có công giúp ông làm nên kỳ tích.
    Đó là sự thật.
    Cái đó ta không bao giờ có thể tước đi được.
    Ta chỉ có thể hy vọng thêm ở ông có cái nhìn sáng suốt, đừng bán rẻ danh tiếng nghìn vàng của ông để đánh đổi lấy vàng thật, vàng vật chất mà thôi.
    Vì nếu như thế thì tiếc cho ông ấy quá.

  14. Dân lang thang said

    Thưa các bác, bọn em ít học chả hiểu Ngô giáo sư nói gì. Em mạn phép phiên dịch ra ngôn ngữ của chúng em cho dễ hiểu ạ:

    Giá trị xã hội của phản biện như thế nào, em đã viết rõ, không cần viết lại nữa.

    (chúng mày ngu vừa thôi nhé, tao có phủ nhận giá trị phản biện bao giờ đâu. Đọc lại đi, đừng cắt xén lời tao ra mà châm chích. Tao không thừa lời nhắc lại nhé!)

    Còn cái định nghĩa trí thức em nêu, đúng là nó hơi cổ hủ, không được hiện đại như của anh Sartre, anh Chomsky. Thú thực với bọ là, đối với cái sọ của em, định nghĩa của mấy anh này rắc rối quá.

    (chỉ vẽ chuyện! đành rằng định nghĩa trí thức của tao hơi bị… có vấn đề, nhưng chẳng qua hơi cổ hủ tí, chứ đã làm sao! Cái sọ của tao không dành để tư duy những chuyện ruồi bu này nhé!)

    Chả nhẽ anh công nhân, bác nông dân, các đồng chí doanh nhân thì không được phản biện. Phản biện xong mà bị phong hàm nông dân trí thức, công nhân trí thức … thì phiền phức lắm.

    (thế cứ phản biện thì được coi là trí thức à? Ông lão kéo cày lên tiếng kêu gào đòi công bằng vì mất đất, chúng mày cũng gọi đấy là trí thức chắc?)

    Có người khác thích định nghĩa trí thức như của anh Sartre anh Chomsky thì cũng rất là tốt.

    (Ai thích Satre hay Chomsky thì cứ tự nhiên. Tao có phản đối đâu! Miễn đừng động đến bộ lông của tao là được!)

    Cá nhân em không có cái lo lắng đau đáu xem mình có phải là trí thức hay không đâu bọ ạ.

    (Tao chẳng cần tìm cách tỏ ra mình là trí thức, vì tao đã thừa trí thức ra rồi, thậm chí là trí thức hàng đầu thế giới. Cái trò “lo lắng đau đáu” để tỏ ra là trí thức chỉ là trò của những kẻ chưa xứng đáng trí thức.”) – (Câu văn dịch này bản quyền của bác Nhất Linh bên Quê choa, em xin thành thật khai báo)

    Nếu có rủi ro mình bị loại khỏi hàng ngũ trí thức trong đầu ai đó thì cũng phải chịu thôi bọ ạ. Em nghĩ là bọ cũng như thế. Việc gì mà nhiều người phải nổi đóa lên như thế.

    (chúng mày không coi tao là trí thức, thì đã sao? Đứa nào làm gì được tao sất? Làm gì mà phải kêu toáng lên như thế? Chuyện vặt!)

    Khi bọ cho rằng em ủng hộ mấy anh trùm chăn, không ủng hộ mấy anh không trùm chăn, thì bọ đang suy diễn đấy.

    (có ai bắt tận tay, day tận trán là tao ủng hộ bọn trùm chăn đâu? )

    Bọ rút kinh nghiêm thôi không chế tạo ra những cơn bão trong cốc thủy tinh nữa bọ nhé. Vui thì vui rồi, nhưng đợi một tuần nữa nhìn lại mà xem, sẽ thấy nó thảm lắm bọ ạ.

    (chuyện bé xé ra to. Rõ một lũ ngu. Tỉnh lại đi chúng mày sẽ thấy chúng mày ngu như thế nào)

  15. […] phần lớn đồng tình với quan điểm của G/S Nguyễn Huệ Chi. Ngày 25/1/12 trên https://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, nhà giáo Phạm Toàn lại hỏi: “Tại sao một thông điệp hết sức sáng […]

  16. dân ngu nói said

    bạn Khách đã nói bạn cho rằng:
    Chào bạn Dân Ngu,
    Tôi tình cờ đọc được bài viết của tác giả Phạm Toàn trên trang này, trong khi bạn cứ lên án một Hải Châu nào đó! Tôi đoán chắc là do thù oán cá nhân thôi! Nếu là thù oán cá nhân thì đừng đưa ra đây bạn nhé! Ngoài ra, tôi cũng thấy những comment của bạn chẳng ăn nhập gì với nội dung bài báo ở trên! Không là trí thức, nhưng tôi biết không phải ai là trí thức cũng có thể đóng vai trò phản biện xã hội như mọi người mong đợi!

    Nói như bạn vậy những comment nào góp ý kiến về những lời phát biểu biểu của bạn Hải Châu cũng điều thù oán cá nhân với bạn Hải Châu phải vậy không bạn?Nếu như vậy thì trong diễn đàn tranh luận này tôi thấy không chỉ riêng mình tôi, mà có không ít người cũng thù oán cá nhân với bạn Hải Châu theo như cách suy diễn của bạn?

    Bạn còn cho rằng :
    Nếu tôi đoán không lầm, bạn là trí thức! Bạn có gì để phản biện cho xã hội không? Nếu không thì cũng chẳng sao, không ai trách bạn đâu!

    Tôi xin thưa với bạn tôi có là trí thức gì đâu mà bạn kêu gọi tôi phải phản biện cho xã hội.Hiện tại tôi chỉ là trí ngủ thôi bạn ạ!Trong xã hội ta hiện tại làm trí ngủ cho sướng thân khỏi phải đụng chạm tới ai phải vậy không bạn?.
    Mà tôi xin hỏi nhỏ vậy bạn có biết cụm từ “phản biện” mang ý nghĩa như thế nào để tôi được khai thị không vậy bạn?Chứ tôi cứ nghĩ những bài comment của mình góp ý với bạn Hải Châu cũng mang tính phản biện giữa cá nhân với nhau có phải vậy không bạn?
    Còn về bài viết của tác giả Phạm Toàn cố diễn giải những lời phát biểu của Ngô Bảo Châu tôi chỉ xin được lấy trích đoạn một phần trong bài phát biểu của NBC,trong :
    http://tuoitre.vn/Giao-duc/454377/Gi…hai-giang.html

    như sau:
    GS Ngô Bảo Châu chia sẻ: “Cách đây một năm, khi tôi được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp, ông có nói với tôi, khi ông được nhắn tin về giải thưởng Fields của tôi, điều đầu tiên ông làm là đến một góc toà nhà của Chính phủ thắp nén hương

    cho cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Điều đó với tôi rất cảm động”.

    Ông Ngô Bảo Châu nhắc nhở các em học sinh: “Không có những người như các ông chúng ta không có các ngành khoa học, sự nghiệp nghiên cứu khoa học như hôm nay, cũng như không có khối chuyên Toán. Ta luôn nhớ đến điều đó”

    Với câu phát biểu như trên của NBC thì một ngàn lời phân trần của tác giả Phạm Toàn cũng bằng thừa thôi bạn ạ?

  17. […] Ngày 25/1/12 trên https://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, […]

  18. […] phần lớn đồng tình với quan điểm của G/S Nguyễn Huệ Chi. Ngày 25/1/12 trên https://anhbasam.wordpress.com/2012/01/25/664-luc-cua-nguoi-tri-thuc-trong-the-gioi-toan-tri/#more-42…, nhà giáo Phạm Toàn lại hỏi: “Tại sao một thông điệp hết sức sáng […]

  19. Khách said

    Bây giờ dân tin ma hơn tin người

  20. tút tút said

    ” Dân hữu ngũ sĩ vi chi tiên … ” ngày xưa gọi là sĩ phu và hễ action một chút thì gọi là sĩ khí, anh nào rụt cổ thì cho là gà phải cáo, .. thời đương đại gọi là trí thức, anh nào can trường phản biện cho lẽ phaỉ như Nguyễn Minh Thuyết thì GS Ngô cho là không cần có trách nhiệm như vậy, chỉ cần làm ra sản phẩm thôi ! túm lại là không cần sĩ … khí .. cứ như con gà trống thiến là tốt !.. nếu bị phỏng vấn hoạch họe thì cứ như Chu Hảo, Phạm Xuân Nguyên … ậm ừ như cóc mgậm vôi và lôi nhân dân vào gán cho họ đang đồng tình, ca vài câu đảng ta được sự tín nhiệm cao ..( trưng cầu dân ý .. biết liền ) … hoặc như mụ Doan trơ trẽn đến phát mửa !.. đỉnh cao trí tuệ thật biết thuật dùng người, đưa con nặc nô này ra để trị đám trí thức nửa mùa, trí thức trùm chăn và trí thức lạnh cẳng, trí thức lá chuối lót cho mát đít !.. trí thức cục phân của bác Mao si tong kính iêu.. ! hic !

  21. […] của người trí thức trong thế giới toàn trị Phạm Toàn (anhbasam) – Tại sao một thông điệp hết sức sáng sủa, mạch lạc của giáo sư Ngô Bảo […]

  22. nguoi dan said

    ” Quỳnh
    26/01/2012 lúc 19:48 |

    Bọn mình đang chờ GS Châu trả lời xem khi nhận giải thưởng Field thì GS khai báo với BTC là mình mang quốc tịch gì đấy! Mọi người đều biết rồi nhưng vẫn muốn xem GS có thật thà không. Thật thà là đức tính ko thể thiếu được của 1 nhà KH, 1 Trí thức, nhất là trí thức XHCN. Hãy dũng cảm lên 1 chút GS ơ…” – trich
    —————————-
    Đọc được một com. này trên mạng, khi sự thực phơi bầy, liệu vị GS “khả kính Châu ” có đáng để cho thế hệ trẻ VN tự hào nữa hay không ?

    • Khách said

      Đội tuyển toán Pháp gỡ bàn danh dự cho đội tuyển bóng đá Pháp bằng chức vô địch thế giới 2010.

      Médaille Fields 2010 pour Cédric Villani et Ngô Bao Châu – deux anciens élèves de l’École normale supérieure

  23. LEE said

    Chã là theo một số người thì hoàn hảo nhât là Châu nên hô ” Đả đảo đảng cộng sản Việt Nam”. Như thế thì hết nhẽ.

  24. Nguyen Hung said

    Bác Gates có được ta coi là trí thức không nhỉ. Có lẽ không, bởi vì không được như bác Phạm Toàn bác ấy chưa phản biện gì cho Đảng và Nhà nước ta cả.
    Bác ấy không là trí thức, nhưng không có cái Windows và cái Office của bác ấy thì không biết thế nào. Còn không có bác Phạm Toàn thì chắc chắn “cuộc đời vẫn đẹp sao”.

    • @Nguyen Hung

      Điểm 10 cho còm của bạn

    • Khách said

      Người ta xem Gates thuộc về giới doanh nhân bác ạ, còn nói kiểu như bác thì chúng ta cũng nên cảm ơn bà con trồng lúa ở ĐBSCL cho chúng ta có gạo ăn một thể luôn

      Việc phản biện dành cho tất cả mọi tầng lớp quan tâm, tuy nhiên điều bác Phạn Toàn mong muốn tầng lớp trí thức nên tích cực hơn nữa trong việc này

  25. vịt said

    Xã hôị này đã tạo ra những con người như vậy , thờ ơ với thời cuộc, với đồng loại. Cho nên có thể tạm sử dụng lại từ cũ trước đây dùng để gọi tàng lớp sĩ phu là những tầng lớp sẵn sàng can gián vua nếu vua làm sai, sẵn sàng treo ấn từ quan không hợp tác với giặc hoặc với triều đại mà mình không muốn phụng sự. Họ tỏ rõ sĩ khí của mình.
    Ngày nay cần phân biệt trí thức là những người có học, có chút chuyên môn, và những trí thức dấn thân, những sĩ phu dấn thân ngày nay, sẵn sàng đem sở học và can trường của mình ra giúp đời

  26. Mac Trang said

    Tôi xin nói thêm 1 câu:
    Cần phân biệt giữa “phản biện” và “bầy tỏ thái độ”. Phản biện cần luận giải, chứng minh bằng lý lẽ có tính khách quan về vấn đề được đề cập… (cần tránh áp đặt chủ quan). Còn bầy tỏ thái độ thì mọi người đều có quyền, kể cả trẻ em; mà thái độ thì mang nặng tính chủ quan, tùy mỗi người. Thái độ cũng có giá trị xã hội rất quan trọng, ví dụ như bầu cử đó. Thái độ phản ánh tâm trạng xã hội, tạo nên dư luận xã hội…. Lẽ dĩ nhiên sự bầy tỏ thái độ gì, như thế nào cũng nói lên một phần bản tính của người ấy…

  27. […] gốc: 664. Lực của người trí thức trong thế giới toàn […]

  28. […] Lực của người trí thức trong thế giới toàn trị    –  Phạm Toàn (anhbasam)  […]

  29. […] ABS Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. Categories: Chính […]

  30. […] Basamnews Like this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in Áo Trắng ơi. Bookmark the permalink. ← Tin hay không tin […]

  31. […] Basamnews Share this:ShareTwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink. ← Tin hay không tin […]


  32. Amartya Sen : Chân dung TRÍ THỨC TỰ DO

    =================================================

    Một Lương tâm Kinh tế (1) giữa Thời đại khủng hoảng Kinh tế Toàn cầu

    =================================================

    « Amartya Sen is Conscience and “Mother Teresa” of Economics
     Amartya Sen là Lương tâm và “Mẹ Teresa” của Kinh tế học»
    Nhà Kinh tế Mỹ Robert Solow,
    Giải Nobel Kinh tế 1987 vinh danh sự nghiệp một đời cho Lý thuyết Tăng trưởng Kinh tế : Mô hình Solow.

    “Freedoms are not only the primary ends of development, they are also among its principal means.
    Tự do không những chỉ là mục tiêu cuối cùng của phát triển, Tự do cũng là cứu cánh chủ yếu lâu dài ”
    (p.10, ‘Development as Freedom – Phát triển như là Tự do ‘ by Amartya Sen)

    Amartya Sen, Nhà Kinh tế gốc Ấn Độ, người được trao tặng giải Nobel Kinh tế năm 1998. Amartya Sen là người châu Á đầu tiên được Nobel về Kinh tế

    Lương tri dành cho Quê hương cùng Nhân loại
    Đỉnh Toán Kinh tế – Triết gia Đông lẫn Tây kỳ tài
    Đồng cảm sâu xa với hàng tỷ Kiếp người cùng khổ
    Xã hội hài hòa : Tự Do là thước đo không bao giờ sai !
    Định luật Kinh tế bất biến như Định lý Toán học
    Dân chủ mục tiêu cuối cùng cũng là cứu cánh lâu dài
    Nạn đói khắp nơi vì xã hội thiếu vận hành Dân chủ
    Anh hùng Thời đại : bậc Trí thức Công bộc (1) Thiên tài
    TỶ LƯƠNG DÂN
    1. Public Intellectual

    BS: Xin lỗi bác Nguyễn Hữu Viện, sẽ phải chặn phản hồi của bác trong một thời gian, vì quá mất công dọn dẹp bớt trong khi điều kiện có hạn, quá nhiều góp ý nhẹ nhàng nhưng bác không sửa được mấy.

    • Khách said

      Tôi đồng tình với anh Ba. Nhà cửa phải gọn gàng sạch sẽ.

    • Long A said

      Bác Viện nên lắng nghe mọi người góp ý, bác Viện à. A3S cực kỳ nhu mì với bác rồi đấy.

      1 cái blog riêng là phương án tốt nhất, bác ạ !

  33. dân ngu nói said

    Đọc qua bài viết của Hải Châu,tôi nhận thấy bạn Hải Châu vừa không hiểu về thời cuộc,lại vừa không hiểu về cách nịnh qua câu nói của bạn ấy như sau:
    Kính gửi Giáo Sư Ngô Bảo Châu,
    Tôi yêu giáo sư, Nhân dân Việt Nam cũng yêu quý và tự hào về Giáo Sư

    Bạn nên biết rằng thành quả mà Ngô Bảo Châu có được ngày hôm nay, là do một phần công lao đào tạo của nước Pháp,là nước mà cách đây không lâu, cũng chính miệng Hải Châu gọi là “Thực dân, hay là bọn Đế quốc”phải vậy không bạn?Vậy mà cũng chính bạn hôm nay lại yêu quý và tự hào vế một con người được bọn “Thực dân,Đế quốc” đào tạo nên,thì có khác vì chính bạn tự quay lại tát vào chính cài miệng của mình?
    Bạn nên nhớ rằng nếu như Ngô Bảo Châu không được nước Pháp, đưa sang Pháp và được các nhà toán học Pháp đào tạo, thì làm gì có một Ngô Bảo Châu như ngày hôm nay để cho bạn tâng bốc và tự hào?Mà ngôi trường đào tạo NBC đã từng có chín người đoạt giải thưởng Fields như NBC rồi bạn ạ?
    Bạn cũng nên nhớ rằng nước Việt Nam ta không thiếu nhân tài,nhưng do cơ chế của đất nước ta không biết phát huy và sử dụng nhân tài,nên nhân tài của chúng ta càng ngày bị mai một đi?Tôi lấy một trường hợp đơn cử cho bạn dể hiễu như sau;
    ngày trước VN ta cũng xuất hiện một Lê Bá Khánh Trình, cũng từng đoạt nhiều giải thưởng toán học kể cả huy chương vàng Olympic toán của thế giới,vậy mà giờ đậy bạn Lê Bá Khánh Trình chỉ là một anh thầy dạy toán quèn bị chìm vào quên lãng ,tại sao vậy?Tại vì bạn LBKT không có được môi trường đào tạo tốt và may mắn như bạn NBC vậy thôi?
    Tôi khuyên bạn từ nay cái gì biết thì thưa thốt, không biết thì nên dựa cột mà nghe chứ “Nịnh” mà không đúng cách thiên hạ họ cười cho bạn ạ?Tôi thiết nghĩ bạn và tôi điều là con người VN, được sinh ra và lớn lên trên chính mãnh đất Quê hương do Tổ Tiên chúng ta gầy dựng nên, cùng uống chung một dòng sửa “Mẹ VN”, thì chúng ta nên cùng nhau đóng góp những điều tốt đẹp cho đất nước,chung tay đấu tranh nhầm loại bỏ những điều tiêu cực có hại cho nhân dân và cho đất nước thì đó mới là điều đáng được trân trọng và đáng quý bạn a?

    • Văn minh, khoa học là của nhân loại không phải của thực dân, vả lại nước Pháp ngày nay khác với nước Pháp cách đây 70 năm khi mà bọn thực dân mang pháo hạm đi cướp đất. Cũng như vậy, Nhân dân VN nhiều lần khẳng định, chúng ta chí đánh Đế Quốc Mỹ (bọn chủ trương gây chiến-chứ không đánh nhân dân Mỹ) và đánh cho “Nguỵ nhào” tứ ta không phải đánh nhân dân miền Nam mà chỉ đánh chính quyền bù nhìn Miền Nam và bọn tay sai cho Mỹ bắn giết nhân dân miền Nam mà thồi…cần lý giải cho đúng nếu không ta chỉ vòng quanh “cái cối xay ” mà thôi…

      • Dan Ngu Khu Den said

        Đọc mấy dòng trên của ông Hải Châu, chợt nhớ đến các nhà sử học “quốc doanh” trên tạp chí Nghiên cứu lịch sử những năm 1960. Chắc ông HC là “hậu….duệ” của họ. Thói thường, khi con vẹt đang cao giọng thì sự lựa chọn tốt nhất của các sinh vật khác là ….im lặng

      • dân ngu nói said

        Bạn Hải Châu ạ!tôi thật sự khó hiểu cho cách lỳ giải mang tính trẻ con thiếu hiểu biết như bạn khi mà bạn cho rằng :
        Văn minh, khoa học là của nhân loại không phải của thực dân, vả lại nước Pháp ngày nay khác với nước Pháp cách đây 70 năm khi mà bọn thực dân mang pháo hạm đi cướp đất.

        Tôi hỏi bạn: giả sử như trong tương lai nước Pháp lại đem quân xâm lược nước VN ta, thì lúc đó bạn có còn bảo nước Pháp không phải là thực dân hay đế quốc không vậy bạn?Cái ngôn từ khi cho rằng:
        Nhân dân VN nhiều lần khẳng định, chúng ta chí đánh Đế Quốc Mỹ (bọn chủ trương gây chiến-chứ không đánh nhân dân Mỹ)

        Chẳng qua là ngôn từ che đậy cho lời phát biểu một cách quá đà khi diễn đạt một trạng thái đối nghịch lẫn nhau mà thôi bạn ạ? Ở đây tôi lưu ý bạn khi tranh luận hay nói bất kỳ vấn đề gì bạn chỉ nên lấy tư cách cá nhân bạn, chứ bạn đừng lôi kéo cà nhân dân VN vào bài tranh luận của bạn.Câu nói trên là của một số ít người sử dụng chứ không phải của toàn thể nhân dân VN bạn nên hiểu điều đó?
        Tôi chỉ hỏi bạn một câu: vậy chứ những người lính Mỹ khi cầm súng sang VN chiến đấu họ có phải là nhân dân hay là con em của nước Mỹ không vậy bạn?
        Nhân đây tôi xin nhắn nhũ vài lời để bạn hiểu như sau:
        Vinh quang là phải do chính bản thân mình tạo được thì mới thực sự đáng quý,chứ còn như vinh quang do sự giúp đở của những người khác mà có, thì trước tiên phải cám ơn những người đã giúp mình làm nên vinh quang đó,phải không bạn?

        • Việt Mường said

          Tranh luận làm gì mất thời gian bác Dân Ngu ơi, ông Hải Châu này chỉ là con vẹt chứ có biết quan sát hay lương tri con người đâu. Biết bao nhiêu còm ông ấy đã thể hiện như thế, chỉ biết nói lấy được mà không biết rằng nhân dân VN đang phải chịu cảnh khốn khổ, mất nhân quyền, mất đất đai lãnh thổ, bị nhiều kẻ cầm quyền tham nhũng, dốt nát, đè nén nhân dân, tuyên truyền dối trá, vô nhân đạo, sống sa đọa, văn hóa VN đang suy đồi nghiêm trọng, hầu hết các lĩnh vực đều yếu kém, ngày càng tụt hậu.

        • @ Dân ngu !
          Bác nói “Vinh quang do sự giúp đỡ của những người khác mà có…”
          Tôi thật sự bị shock khi nghe định nghiữa vinh quang của bạn…
          Thực tế kiến thức khoa học là của nhân loại, được đúc kết từ nhiều thế hệ loài người, của nhiều vĩ nhân. Nếu anh là nhà nghiên cứu khoa học biết chắt lọc, biết phân tích khoa học và thêm sự sáng tạo thì anh sẽ được thành quả, mức độ vinh quang như thế nào là do thành quả của nhà khoa học đó quyết định.[…]

          • dân ngu nói said

            Bạn Hải Châu ạ,không lẽ kiến thức của bạn hạn hẹp đúng như bạn Việt Mường đã nói:
            Tranh luận làm gì mất thời gian bác Dân Ngu ơi, ông Hải Châu này chỉ là con vẹt chứ có biết quan sát hay lương tri con người đâu.

            Khi bạn muốn góp ý vấn đề gì thì bạn nên đọc thật kỹ xem nội dung mà mình muốn góp ý nói như thế nào ý nghĩa ra làm sao rồi hảy thưa thốt,trong khi câu văn tôi viết:
            Vinh quang là phải do chính bản thân mình tạo được thì mới thực sự đáng quý,chứ còn như vinh quang do sự giúp đở của những người khác mà có, thì trước tiên phải cám ơn những người đã giúp mình làm nên vinh quang đó,phải không bạn?

            Vậy mà bạn trích ngang một đoạn ngắn câu văn của tôi:
            Bác nói “Vinh quang do sự giúp đỡ của những người khác mà có…”

            Rồi bạn bảo bạn bị shock khi nghe tôi định nghĩa từ vinh quang
            Tôi mới thật sự bị “shock” ,vì không thể nào hiểu được cái kiến thức tiếng Việt của bạn như thế nào, mà bạn không thể phân biệt được giữa một “câu nói” với định nghĩa?Mà phàm một người không phân biệt được giữa câu nói với định nghĩa thì bạn làm sao đủ khả năng phản biện bất cứ vấn đề gì?
            Thôi để tôi chịu khó khai thị lần cuối cho bạn hiểu rõ câu nói của tôi về vấn đề vinh quang của một cá thể như sau:
            Trường hợp một:
            Có một anh bạn được sinh ra trong một “gia đình nghèo khó”, nhưng bản thân anh là một người rất có tinh thần cầu tiến, muốn làm thật nhiều tiền để cho bản thân mình nói riêng và gia đình mình nói chung, được thoát ra khỏi cảnh nghèo đói,đồng thời để những gia đình chung quanh nhìn vào phải kính nể và khen ngợi gia đình mình,nói tóm lại là bạn ấy muốn đem lại vinh quang cho bản thân cũng như cho gia đình mình.
            Vậy mà sau nhiều năm làm ăn, tìm mọi cách làm giàu nhưng mà rốt cuộc rồi anh bạn đó cũng không tài nào thoát nổi cái cảnh nghèo,do cơ chế, do điều kiện của gia đình anh không tạo thuận lợi cho ước muốn làm giàu của anh, mặc dù trong đầu của anh bạn đó ấp ủ rất nhiều hoài bảo làm giàu.Vậy thì theo bạn Hải Chầu thì anh bạn đó có đem lại vinh quang bản thân và cho gia đình mình không vậy bạn?
            Trường hợp thứ hai:
            Có một gia đình hàng xóm rất “giàu có”,nhìn thấy được tìm năng và hoài bảo của anh bạn nhà nghèo, nhưng do không có môi trường tốt để phát huy được hoài bảo của mình,nên mới đánh tiếng với gia đình nhà nghèo, xin cho anh bạn có hoài bảo làm giàu đó sang gia đình mình để tìm cách giúp đở cho anh bạn đó phát huy được một cách trọn vẹn khả năng và hoài bảo làm giàu của mình.
            Không phải gia đình nhà giàu đó có lòng tốt hoàn đâu bạn Hải Châu ạ?Chẳng qua là gia đình họ đã có rất nhiều người con đã thành đạt đem lại tiếng tâm và sự giàu có cũng như vinh quang cho họ rồi.Cái mà họ muốn giúp anh bạn nhà nghèo, chẳng qua là họ nhìn thấy được khả năng làm giàu, tìm ẩn trong một anh bạn” nhà nghèo”, nên họ mới chịu khó giúp. Nếu như sau này anh bạn nhà nghèo có ăn nên làm ra, đem lại vinh quang cho bản thân mình nói riêng và gia đình “nghèo” của mình nói chung, thì cái gia đình “nhà giàu” bỏ công giúp đở cho anh “nhà nghèo” cũng được hưởng tiếng thơm lây, do cái vinh quang anh nhà nghèo hiện có là một phần do công lao của anh nhà giàu tạo dựng lên,có phải như vậy không bạn Hải Châu?
            Tôi giải thích một cách rõ ràng và mạch lạc như vậy, bạn đã hiểu được ý nghĩa câu nói trên của tôi chưa vậy bạn?Nếu như bạn còn chưa đủ khả năng hiểu được lời giải thích của tôi, thì chì còn cách đưa bạn vào BV Chợ Quán xem lại dây thần kinh hiểu biết của mình mà thôi bạn ạ?

          • Khách said

            Thôi đi “cu” biết gì về thời chiến tranh du kích ở MN mà dóc láo , nếu có thì cũng nghe kể lại hoặc đọc qua sách vỡ .Thực ra đa số toàn là những trận đánh lẻ tẻ, nhảy xuống hầm cá tra trốn ,trốn vào đồng sâu,trồn vào rừng tràm v. v… ,chủ yếu là gây rối và tuyên truyền mà thôi , chỉ có đợt tổng tiến công Tết Mậu Thân là đáng nói do sai lầm trong sách lược hay chiến lược và kết quả thì sao cũng rõ rồi .Sau trận mùa hè đổ lửa năm 1972 do nắm bắt được thời cơ nên mang lại chiến thắng Miền Nam VN chứ đánh đấm gì hay mà múa mồm

      • Thạch Thào said

        @ Hải Châu “….chỉ đánh chính quyền bù nhìn […]

        BS: Nhờ bác trích dẫn mới phát hiện bác HC tiếp tục những lối nói gây chia rẽ. Vẫn như vậy thì không chừng không dám mời bác HC vô thăm nhà nữa.

      • Long A said

        Ông Hải Châu cho rằng cuộc chiến VN là cuộc chiến tranh Mỹ xâm lược. Còn tôi thì nghĩ khác đấy.

        Ông nên tìm & đọc Hiệp định Geneve 1954 & Hiệp định Paris 1973 thì có thể ông sẽ mường tượng ra “ai” đi xâm lược.

        • Tôi cũng mời ban xem phim “Ten thousand Day War “của Richard Basehart – Người Mỹ nhé và những lời của ông Nguyễn Cao Kỳ nói về cuộc hiến…Happy new Year ! thì đầu óc của bạn sẽ có sự thay đổi về tên gọi và bản chât cuộc chiến…

    • Khách said

      Chào bạn Dân Ngu,
      Tôi tình cờ đọc được bài viết của tác giả Phạm Toàn trên trang này, trong khi bạn cứ lên án một Hải Châu nào đó! Tôi đoán chắc là do thù oán cá nhân thôi! Nếu là thù oán cá nhân thì đừng đưa ra đây bạn nhé! Ngoài ra, tôi cũng thấy những comment của bạn chẳng ăn nhập gì với nội dung bài báo ở trên! Không là trí thức, nhưng tôi biết không phải ai là trí thức cũng có thể đóng vai trò phản biện xã hội như mọi người mong đợi!
      Nếu tôi đoán không lầm, bạn là trí thức! Bạn có gì để phản biện cho xã hội không? Nếu không thì cũng chẳng sao, không ai trách bạn đâu! Chỉ mong bạn đừng chửi bới người khác một cách vô căn cứ và phản cảm như vậy! Còn nếu như bạn cho rằng mình có lý thì hãy chỉ ra cho tôi thấy chỗ nào trong bài báo ở trên ghi tên Hải Châu! Còn như nếu không có thì bạn hãy đi chỗ khác mà comment nhé, đừng để người khác phải đọc những lời comment khiếm nhã của bạn.
      Chúc bạn vui và khỏe.
      TLQ

  34. Vân said

    Ồ châu với báu gì đâu cũng chỉ là phường […]

  35. Hà Ái Quốc said

    Được XH công nhận là ‘Trí thức” là anh phải có trách nhiệm XH. Mỗi lời nói của anh ảnh hưởng đến XH cả. Đó là ý của nhiều người. Ý của Châu là người trí thức chỉ là người làm việc chuyên môn bằng đầu óc. Thế là đủ vì Châu tự xác định nghĩa của từ này theo ý mình. Đây là vấn đề của tự điển thôi. Bình luận là thừa quá.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: