BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

598. Mưu đồ can thiệp Đại Việt của nhà Thanh cuối thế kỷ XVIII

Posted by adminbasam on 29/12/2011

TẠP CHÍ XƯA & NAY

Mưu đ can thiệp Đại Việt của nhà Thanh cuối thế kỷ XVIII

SỐ 393 THÁNG 12 – 2011

Nguyễn Duy Chính

Đường lối bành trướng của Trung Quốc

Trước tình hình rối ren của Đại Việt cuốỉ thế kỷ XVIII, việc đem binh xuống phương nam không phải chỉ vì cái cơ hội nhất thời, mà đã nằm trong kế hoạch mở rộng biên cương của nhà Thanh từ lâu. Vua Càn Long muốn tỏ ra mình là một vị vua dũng liệt nên tìm đủ mọi cách để bành trướng thế lực và lãnh thổ ra mọi phía.

Nhà Thanh trong nửa cuối thế kỷ XVIII đã có ảnh hưởng quan trọng đối với Xiêm La khi một người Tàu gốc Quảng  Đông tên là Trịnh Chiêu vì có công đánh đuổi quân Miến Điện nên lên làm vua (tức vua Taksin). Ồng ta sai sứ sang Bắc Kinh cầu phong nhưng sứ giả chưa kịp về đến nhà thì Trịnh Chiêu đã bị một tướng lãnh của ông ta là Maha Kasatsuk lật đổ lên làm vua tức Chakri(1) hay Rama I. Chakri cũng sợ nhà Thanh truy cứu việc giết vua Taksin nên đổi tên Hán là Trịnh Hoa, mạo xưng là con của Trịnh Chiêu để nối ngôi và được phong làm Xiêm La quốc vương. Nhà Thanh cũng nhân cơ hội tìm cách vươn dài ảnh hưởng tới thành phần Hoa kiều ngày càng trở nên có thế lực cả kinh tế lẫn chính trị ở vùng Đông Nam Á(2).

Ngoài Xiêm La, nhà Thanh cũng tìm cách mở rộng ảnh hưởng xuống Miến Điện Cũng như Việt Nam, Miến Điện luôn luôn bị áp lực trực tiếp vì có một khoảng biên giới tiếp giáp với nước Tàu. Người Miến cũng là một dân tộc quật cường, luôn luôn chống lại và có những thắng lợi rất tương cận với thắng lợi của Đại Việt(3).

Tới nửa cuối thế kỷ XVIII, nhà Thanh lấn chiếm một số khu vực phía tây và tây nam tỉnh Vân Nam nhưng người Miến cương quyết đòi lại. Năm Ất Dậu, Càn Long 30 (1765), vua Miến Hsin- byushin bắt một số tiểu quốc người Shan triều cống nên gây chiến với một số bộ lạc mà người Trung Hoa bảo trợ. Quân Thanh thua, tổng đốc Vân Nam Lưu Tảo tự sát. Năm Đinh Hợi, Càn Long 32 (1767), tổng đốc kế nhiệm là Dương Ứng Cư cũng bị đánh bại khiến vua Càn Long nổi giận đem họ Dương ra xử tử rồi sai Minh Thụy đem quân sang đánh Miến Điện. Năm Mậu Tý, Càn Long 33 (1768), Minh Thụy bị vây và tử trận. A Quế, vị tướng lừng danh của Thanh triều trong các trận đánh Tân Cương, Mông cổ đem quân sang lần thứ ba năm Kỷ Sửu, Càn Long 34 (1769) nhưng cũng bị đại bại.

Sau ba lần thua Miến Điện, nội bộ Thanh triều đã có những rạn nứt và bất đồng, nhiều tướng tài bị hi sinh, nhất là vua Miến Hsinbyushin lại cứng đầu không chịu thần phục. Một số tướng lãnh và quân sĩ bị bắt làm tù binh không được thả và vua Càn Long đành phải chấp nhận rằng Miến Điện là xứ nóng không thích hợp cho kỵ binh nhà Thanh như khi chinh phục vùng Tân Cương(4). May sao, quân Miến lúc này phải đối phó với quân Xiêm La và Lào tấn công ở phía nam nên nhà Thanh có cơ hội đàm phán cầu hòa cho đỡ mất mặt. Để trừng phạt, vua Càn Long hạ lệnh cấm thông thương với Miến Điện và hai bên chỉ trở lại bình thường năm Mậu Thân, Càn Long 53 (1788), mấy tháng trước khi họ đem quân sang nước ta.

Riêng với Đại Việt, Thanh đình vẫn e ngại bị thất bại như những triều trước nên không muốn chủ động gây chuyện can qua. Việc nước ta chia thành hai miền Đàng Trong và Đàng Ngoài vô hình trung phù hợp với chủ trương không muốn có một quốc gia cường thịnh ở phương nam. Đã nhiều lần xứ Đàng Trong toan tách ra đi thẳng với Thanh triều thay vì phải thần phục vua Lê ở miền Bắc nhưng vì không muốn tạo ra những khó khăn mới nên nhà Thanh chưa bằng lòng. Đến khi nhà Tây Sơn nổi lên, thế phân liệt Nam Bắc cũ đã mất, Thanh triều nhìn thấy đây là một cơ hội để can thiệp vào phương nam, rồi sẽ tùy theo tình hình mà khai thác. Việc thân quyến và bầy tôi nhà Lê chạy trốn sang Long Châu phù hợp với tham vọng đó.

Thoạt tiên, nhà Thanh vẫn chủ trương làm sao cho những phiên thuộc không quá mạnh, nên muốn Việt Nam chia ra thành ít nhất là hai tiểu quốc. Tôn Sĩ Nghị vì thế đã đưa ra kế hoạch chia cắt Đại Việt thành hai phần(5), miền Nam sẽ giao lại cho Xiêm La (khi đó đang khống chế cả Chân Lạp), và miền Bắc dành cho nhà Lê (dưới quyền bảo hộ của nhà Thanh). Tuy nhiên vua Càn Long đã bỏ kế hoạch đó vì không muốn cho Xiêm La nhúng tay vào, ngại rằng sẽ làm mất thể diện thiên triều phải liên minh với một thuộc quốc(6).

Dựa theo tin tức thu lượm được, vua Càn Long đưa ra một kế hoạch kẻ cả hơn. Đó là giao miền Trung lại cho Chiêm Thành lấy cớ nước này đã từng triều cống xưng thần với Trung Hoa trong mấy thế kỷ mà không biết rằng vương quốc Chiêm nay không còn và những vùng đất cũ của họ nay chỉ toàn người Việt(7). Vua Càn Long cũng chủ trương dùng người Việt đánh người Việt, quân Thanh càng ít tổn thất càng tốt. Trong một lá thư gửi Tôn Sĩ Nghị, vua Càn Long đã viết:

Bọn chúng (tức bầy tôi nhà Lê ở Bắc Hà) khi nghe quân Thiên triều đến chinh phạt, t sẽ nổi lên hưởng ứng rất đông, tính chuyện diệt Nguyễn phù Lê, nếu như ta án binh bất động, bọn họ không khỏi có dạ trông chờ. Đây là một cơ hội rất tốt, xem ra khi đó quan quân nội địa (tức quân Thanh) ở vào cái thế không thể không hành động…(8).

Chiến lược đó không phải mới mẻ gì vì cũng là đại kế hoạch mà người Mãn Châu trước đây đưa ra để làm chủ Trung Nguyên. Khi thôn tính nhà Minh, người Mãn Châu cũng nêu cao danh nghĩa giúp người Hán tái lập một vương triều trong sạch hơn triều đình thối nát hiện đang trị vì. Công lao lấy được trung nguyên cũng phần lớn nhờ vào nội phản, điển hình là các tướng lãnh nhà Minh có nhiệm vụ ngăn chặn những giống dân du mục nay trở giáo chạy theo quân Thanh.

Sau khi làm chủ Giang Bắc, họ cũng sử dụng những tướng lãnh nhà Minh đã đầu hàng để chiếm nốt miền Nam Trung Hoa, kể cả việc truy sát những ông vua cuốỉ cùng của Minh triều đang trốn lánh trong rừng sâu núi thẳm. Họ đã được phong vương, cai trị một cách khá độc lập nhiều khu vực lớn mà sử gọi là Tam Phiên, mấy chục năm sau mới bị tước đoạt quyền bính(9). Với kinh nghiệm đó, người Mãn Châu muốn trước hết nhờ tay đám thần tử nhà Lê tiễu trừ Tây Sơn, sau đó sẽ phong vương cho họ theo nghĩa phiên trấn nội thuộc như bọn Ngô Tam Quế, Cảnh Trọng Minh, Thượng Khả Hỉ, rồi dần dần biến thành quận huyện của Tàu như chính sách thời đầu nhà Thanh. Kế hoạch đồng hoá từng bước đó đã thành công tại những quốc gia Tây Vực và họ cũng toan áp dụng ở phương nam.

Kế hoạch của nhà Thanh

Để đem quân sang nước ta, ngoài việc tính toán cho chu đáo, sao cho lợi nhiều hơn hại, giảm thiểu về nhân mạng cũng như về tài chánh, nhà Thanh cần một danh nghĩa để che đậy những dã tâm của họ(10). Do đó Tôn Sĩ Nghị cần những bằng chứng cụ thể để thuyết phục vua Càn Long cho phép động binh.

Cho đến nay, các sử gia Trung Hoa vẫn khăng khăng cho rằng việc nhà Thanh đem quân sang giúp Lê Chiêu Thống là một hành vi “nhân chí nghĩa tận” (hết sức nhân nghĩa) hoàn toàn chỉ vì mục tiêu muốn dựng lại dòng chính thống cho nhà Lê chứ không có âm mưu chiếm đóng hay tham vọng đất đai nào.

Theo lời tâu của Tôn Sĩ Nghị (tổng đốc Lưỡng Quảng) và Tôn Vĩnh Thanh (tuần phủ Quảng Tây) thì khi vua Hiển Tông thăng hà, “hoàng tôn Lê Duy Kỳ không có quốc ấn vì khi họ Trịnh còn nắm quyền đã ăn trộm mất ấn tín để mưu việc soán đoạt. Lê Duy Kỳ có viết biểu tâu lên để xin một quả ấn khác (tức ấn An Nam quốc vương của nhà Thanh phong cho) nhưng Tôn Sĩ Nghị chưa tiếp được bản cáo ai, lại chưa được chiếu chỉ cho phép nên đã từ chốỉ”(11). Căn cứ vào đó, hoàng tôn Lê Duy Kỳ được coi như dòng chính thống và việc Nguyễn Huệ chiếm Thăng Long là một hành vi tiếm nghịch nên nhà Thanh phải can thiệp để lấy lại nước cho vua Lê.

Để thực hiện âm mưu lũng đoạn, chiến dịch đem quân can thiệp của nhà Thanh bao gồm hai giai đoạn chính:

Tái chiếm Bắc Hà để giao lại cho nhà Lê

Để đem quân sang nước ta nhà Thanh nêu cao chủ trương “Hưng diệt kế tuyệt, phất lợi kỳ thổ địa thần dân” [Hưng lên kẻ bị diệt, nối lại dòng bị đứt, không mưu lợi đất đai hay dân chúng]:

- Lê triều đã thần phục và triều cống Trung Hoa trong hơn một trăm năm qua [chỉ tính riêng nhà Thanh vì mỗi khi mệnh trời đổi coi như một nước mới]. Việc nối lại triều Lê là một hành vi thích đáng vì thiên triều có bổn phận với thuộc quốc, không thể để cho loạn thẩn ngang nhiên cướp ngôi một dòng họ đã được họ công nhận chính thức.

- Vua Càn Long cũng khẳng định là việc đem quân sang nước ta không phải vì có tham vọng Muốn chiếm đất đai hay dân chúng. Trong nhiều văn thư, ông cũng ra lệnh đem gạo thóc từ “nội địa” sang để nuôi quân, không tơ hào tài sản của nước Nam và ra lệnh cho Tôn Sĩ Nghị ước thúc quân lính không cho quấy nhiễu.

Tiến quân đánh Thuận Hóa

Dự tính nguyên thủy của Thanh triều không chỉ lấy kinh đô Thăng Long rồi giao lại cho nhà Lê mà coi việc tái chiếm Bắc Hà mới là bước đầu. Một khi thành công, quân Thanh sẽ tiếp tục đánh xuống Thuận Hóa để “đảo huyệt cầm cừ” [đánh vào sào huyệt bắt kẻ cầm đầu] rồi tùy theo tình hình mà chia nước ta thành nhiều khu vực tự trị. Từ vị trí một ngoại phiên (tương tự như Triều Tiên, Lưu Cầu, Xiêm La…), An Nam sẽ trở thành một nội phiên như Tây Tạng, Mông cổ, Tân Cương… tuy vẫn do những lãnh tụ bản xứ cai trị nhưng thực chất chỉ là những quan lại do triều đình bổ nhiệm.

Âm mưu đó trước khi xuất chinh còn mơ hồ – chỉ mới nằm trong những mật tấu của Tôn Sĩ Nghị – thì sau khi chiếm được Thăng Long lại trở nên khá rõ rệt. Có lẽ việc tiến quân quá dễ dàng khiến vua Càn Long và Tôn Sĩ Nghị đều tin rằng quân Thanh có thể làm hơn thế nữa. Ngay sau khi chiếm được Thăng Long, Tôn Sĩ Nghị liền tính toán kế hoạch đóng thuyền và lập đài trạm từ Thăng Long vào Thuận Hóa để đến ra giêng tiến quân xuống phương Nam. Tuy nhiên kế hoạch đó không thực hiện được vì những khó khăn về quân đội, lương thực, nhân sự, tài chánh… nhất là e ngại một cuộc sa lầy tại phương nam giống như tại Miến Điện trước đây nên vua Cao Tông đã ra lệnh rút quân về.

Ngày 19 tháng 6 năm Càn Long 53 [22-7-1788], vua Cao Tông gửi một đạo dụ cho Tôn Sĩ Nghị dịch ra như sau(12):

Lưỡng Quảng, tổng đốc Tôn Sĩ Nghị tâu lên, tiếp theo căn cứ vào lời bẩm của Tả Giang Trấn thì thân quyến tự tôn nước An Nam chạy qua nội địa nên ta đã ra lệnh cho tùy nghi lo liệu, lại sai người đến ngay Long Châu, xem xét tình hình để tâu lên cho rõ ràng. Việc này trước đây khi Tôn Vĩnh Thanh tâu lên, trâm sợ rằng viên tri  phủ đó không có chủ kiến nên lập tức giáng chỉ ra lệnh cho Tôn Sĩ Nghị lập tức tra xét lo liệu.

 Hiện nay viên tổng đốc kia chưa đợi dụ chỉ đã khởi trình đến trước rồi, như thế thực là biết việc nặng nhẹ, không thẹn là kẻ đại thần ở biên cương, thật đáng khen ngợi. Trong tấu triệp của Tôn Vĩnh Thanh trước đây, chưa biết tung tích của tự tôn Lê Duy Kỳ đang ở đâu, mà chạy sang đến hơn sáu chục người thì có liên hệ thế nào? Trẫm đã từng ra lệnh tra xét cho thấu đáo, rồi tâu ngay lên cho ta.

Nay cứ theo như lời tâu của Tôn Sĩ Nghị, lúc đầu cứ tưởng có cả Lê Duy Kỳ đi theo. Thế nhưng nếu ví thử Lê Duy Kỳ đích thân dẫn quyến thuộc sang nội địa thì cớ gì lại phải ra lệnh cho di quan Nguyễn Huy Túc đứng tên, còn bọn thổ tù Nguyễn Nhạc kia sau khi công phá Lê thành, thấy Lê Duy Kỳ bôn đào nên dn binh truy sát. Nếu cả nước đã bị họ Nguyễn chiếm mất rồi, ắt Lê Duy Kỳ mang quyến thuộc theo, tuy không quá 60 người, nhưng lẽ  nào đi đường không lo liệu tính toán gì mà đến được nội địa?

Lê Duy Kỳ nếu đã đến Long Châu nên truyền dụ cho Tôn Sĩ Nghị đến đó tận mặt hỏi Lê Duy Kỳ xem việc họ Nguyễn nổi loạn ra sao, hai bên vì cớ gì gây hấn, gặp nạn chạy sang nội địa cốt  lo bảo toàn tính mạng mẹ  con mà phải bỏ đất cho họ Nguyễn. Y bỏ nước chạy sang đây rồi, trong nước thần tử có ai lo chuyện diệt giặc khôi phục để nghinh đón mẹ con y vê hay không, xem chủ kiến y thế nào?

 Nếu như Lê Duy Kỳ  cũngng không biết rõ ràng thì nên hỏi bọn Nguyễn Huy Túc để cho rõ tình hình nước đó ngõ hầu theo tình hình mà trù biện. Theo ý trẫm thì vì quẫn bách mà tự tôn nước đó chạy sang nội địa, tuy trình lên không có giọng muốn xin quân cứu viện, nhưng nếu trấn mục nước đó có thể tụ tập dân binh, tảo trừ hung nghịch đón tự tôn về thì thế là tốt nhất. Còn như nhà Nguyễn đã chiếm được cả địa phương ở Lê thành nhưng các nơi khác vẫn thuộc họ Lê, các trấn mục không diệt được họ Nguyễn nhưng việc đã định vẫn có thể sắp xếp cho ổn thỏa để nghinh đoán tự tôn thì đất nước của nhà Lê cũng chưa đoạn tuyệt, cũng không cần phải hưng sư cho lớn chuyện làm gì.

Còn như họ Nguyễn công phá Lê thành xong chiếm hết nước An Nam, con cháu nhà Lê bị giết hại thì tự tôn nước đó không còn nước mà trở về. An Nam thn phục bản triều, rất là cung thuận, nay bị cường thần soán đoạt phải chạy sang đây nếu như ta bỏ qua không lý đến thật không phải là cái đạo tn vong nên phải tập trung binh lực kể tội sang chinh thảo.

Trẫm nay đã định đoạt rồi, lại truyền dụ cho Tôn Sĩ Nghị, tuân theo dụ chỉ trước đây, xem két kỹ lưỡng thêm nữa, trù biện cho chín chắn, cứ theo tình thực mà nhanh chóng tâu lên ta s đợi tới khi đó sẽ hạ chỉ để cho biện lý. Còn về phn thân thuộc của Lê Duy Kỳ thì nên sắp xếp cho ổn thỏa, cung cấp thêm chớ nên hẹp hòi, còn như các nơi cửa quan thì điều động một nghìn binh sĩ phân b ra trấn đóng.

Ngặt vì binh lính không có nhiều,  e rằng bọn phỉ thấy quan ít ỏi đâm ra coi thường thì hãy điều động thêm các nơi chung quanh hai ba nghìn lính na, phân  b‘ quan ải để làm thanh viện, đ đốc Tam Đức là người từng chinh chiến lâu năm, nên sai y đến đây thông lãnh, họp với việc đàn áp tra xét, không cần phải lo gì nữa. Còn Tôn Sĩ Nghị sau khi nghe bẩm báo, lập tức lên đường đến ngay thật đúng như ý trm, hịch văn cũng thật là đắc thể, ngoài những điều trm đã nói cũng không có gì khác, nay thưởng thêm cho một đôi hà bao lớn, một đôi hà bao nhỏ để tưởng lệ. 

Cùng ngày hôm đó, Tôn Sĩ Nghị tâu lên rằng một khi hư trương thanh thế, truyền hịch đem quân sang đánh nước Nam, ắt nhứng người đã theo Tây Sơn sẽ nổi lên chống lại, và nhà Thanh không phải hao quân tổn tướng mà vẫn đạt được thắng lợi’13‘. Vả lại, An Nam vốn chẳng phải là đất của Tây Sơn nên khi nghe tin quân Thanh sang đánh, họ sẽ rút về Quảng Nam không luyến tiếc. Mục tiêu gần của anh em Nguyễn Nhạc là thu vét tài vật thì họ đã làm xong, chiếm lĩnh đất đai chỉ là thứ yếu nên chắc chắn ra quân sẽ thành công.

Nói tóm lại, chủ trương của Thanh triều là làm sao tìm được vua Lê để tiền hô hậu ủng đưa ông về Lê thành [kinh đô Thăng Long], phong vương rồi can thiệp càng lúc càng sâu vào nội tình nước ta như một vùng nội phiên. Điều lợi trước mắt là vua Lê sẽ đích thân tham dự lễ Bát Tuần Khánh Thọ, vừa chúc mừng, vừa tạ ơn đúng như ước nguyện của vua Càn Long để ông có dịp phô trương với mọi người về chính sách “nhân chí nghĩa tận” đối với thuộc quốc. Cơ hội nghìn năm một thuở này sẽ bắc cầu cho tiền trình thăng quan tiến chức của Tôn Sĩ Nghị.

Chiêu bài “Hưng diệt kế tuyệt”

Sau khi nhận được chỉ dụ của vua Càn Long, Tôn Sĩ Nghị xem xét tình hình mọi việc, ngày mồng 8 tháng 7 năm Mậu Thân, Càn Long 53 [9-8-1788] tâu lên chính yếu dịch ra như sau:

Tra xét việc hai họ Lê Nguyễn thù hằn giết chóc ln nhau nguyên do đã từ lâu. Theo lời bọn Nguyễn Huy Túc thì Nguyễn Nhạc là một họ nhỏ đất Tây Sơn, không phải họ lớn phụ chính (tức chúa Nguyễn ở Đàng Trong) nhưng hai bên đánh ln nhau cũng đã nhiều năm. Nay đất An Nam (nói về Bắc Hà) một nửa thuộc về Nguyễn Nhạc còn tự tôn vẩn làm chủ một giải Sơn Nam, đất đó có thể giữ được, quân binh có thể chiến đu, xem ra dòng nhà Lê chưa đến nỗi tuyệt, tước mà bản triều phong cho vẫn còn.

Còn như đất đai khi rộng khi hẹp, quốc thế lúc thịnh lúc suy, ngoại phiên của thiên triều thật nhiều, thế không thể lấy thước tấc mà đo, không phải lúc nào cũng lấy binh mã lương tiền của nội địa mà bao biện cho được. Nếu Nguyễn Nhạc có bụng chiếm cả nước An Nam, không để cho tự tôn một tấc đất, một nước triều cống trong một trăm mấy chục năm qua, nay bỗng dưng bị diệt, thực có liên quan đến thể thống thiên triều, không thể không điều động quan binh phạt bạo thảo tội.

(Ớ đây có lời châu phê của vua Càn Long: Trẫm phân vân chính là ở chỗ đó)

Dụ chỉ của hoàng thượng thật công bằng ngay chính, thần chỉ biết tùy thời tùy việc mà tuân theo biện lý.

Xin để cho thần tìm hiểu dư luận cho kỹ lưỡng, hỏi cặn kẽ tình hình nước man di kia, nếu như Nguyễn Nhạc có bụng gây họa, muốn chiếm cả nước An Nam thì nội địa không thể chỉ vì họ Lê trợ thế dương uy, e rằng tự tôn khó có thể giữ được nước, càng lúc càng tan rã, lúc đó Nguyễn Nhạc có cả nước An Nam, khí cục đã thành, không thể không hao phí binh lực nội địa, đến lúc đó cũng đã muộn rồi, thành thử thần xin được điều bát binh lực các nơi chung quanh, huấn luyện thao phòng, nói rõ định ngày ra quân, chia đường tiến đánh(14).

Nguyễn Huệ cũng hay biết tin này nên sai quân trấn thủ Văn Uyên là Hoàng Đình cầu và Nguyễn Đình Liễn đem lễ vật lên tiến cống, trên từ biểu ký tên là Nguyễn Quang Bình(15). Tuy chưa biết rõ tình hình ra sao nhưng Tôn Sĩ Nghị cũng hư trương thanh thế để dò xem phản ứng của quân Tây Sơn thế nào. Ngày mồng 1 tháng 7 năm Càn Long 53 [2-8-1788], Tôn Sĩ Nghị đích thân đến Nam Quan ra lệnh cho phó tướng Vương Đàn hiện đang chỉ huy hiệp Tân Thái đứng trên cửa quan, lớn tiếng đọc bản hịch kết tội rồi ném hịch văn qua bên ngoài tường để cho quân Tây Sơn nhặt được(16).

Trong tình hình đó, vua Càn Long ra lệnh cho Quân Cơ Xứ nghiên cứu tình hình, đến ngày mồng 5 tháng 7 năm Càn Long 53 [6-8-1788], A Quế trình lên dịch ra như sau(17):

Nước An Nam kia ở nơi phương nam xa xôi nóng nực, từ khi kiến quốc tự đời Tống đến nay, họ Nguyễn, họ Lý, họ Trần, họ Lê qua mây đời soán đoạt tranh chấp lẫn nhau. Đời Vĩnh Lạc nhà tiền Minh, nhân vì Lê Quí Ly cướp ngôi nhà Trần nên đã ba lần sang dẹp loạn, mất đến hơn chục năm, ngặt vì dân nước đó tính tình phản phúc, nên cũng phải bỏ về nhân vì họ Trần vô hậu, khi Lê Lợi cầu phong liền sách lập trở lại.

Về sau hai họ Lê Mạc tranh giành nhiều năm, triều ta uy đức tràn đầy nên nước đó khuynh tâm thần phục, triều cng không dứt. Nhưng họ Lê không tự phấn chấn lên được, bị cường thần chế ngự, hiệu lệnh lại không ban bố xuống được toàn cõi, nguy cơ từ đó mà ra. Nay Lê Duy Kỳ bị Nguyễn Nhạc bức bách phải bôn đào, theo lời bọn di mục Nguyễn Huy Túc thì tự tôn nay chạy về một giải Sơn Nam mưu tính chuyện khôi phục.

Nếu như lòng người còn nhớ đến triều đại cũ, Lê Duy Kỳ có thể tụ tập binh dân tiễu trừ được Nguyễn Nhạc, thu phục Lê thành, nghinh đón quyến thuộc trở về. Hoặc giả tuy Lê Duy Kỳ hiện đang trn tránh, các di mục cũng có thể đón tự tôn mưu tính việc khôi phục, theo như thánh dụ đợi cho đến lúc mọi sự đã định, lúc đó sẽ đón quyến thuộc về nước, không cần phải hưng sư làm cho lớn chuyện. Còn như tất cả nước An Nam đã bị Nguyễn Nhạc chiếm đóng rồi, đợi cho Tôn Sĩ Nghị tra xét rõ rằng tin tức cùa Lê Duy Kỳ, tâu lên, nặng hay nhẹ, gấp rút hay thư thả, khi đó phải làm gì ắt thánh minh sẽ có biện pháp.

Quân Cơ Xứ là cơ quan quyền lực tối cao của nhà Thanh, chỉ sau hoàng đế, mọi việc đều do tập thể nhỏ bé này quyết định, A Quế là người đứng đầu nhưng chỉ trình lên rất chung chung, đủ biết họ không muốn can thiệp vào việc này. Trước đây, sử thường cho rằng những việc liên quan đến nước ta có thể lo lót một cá nhân mà xong việc. Thiển kiến đó xét ra không phù hợp với thực trạng đưa đến những nhận định sai lạc.

Chúng ta có thể khẳng định rằng các đại thần nhà Thanh đã không hưởng ứng việc đưa quân sang nước ta, việc động binh là do ý riêng của vua Càn Long và Tôn Sĩ Nghị, không thông qua quyết định của Quân Cơ Xứ.

CHÚ THÍCH:

1. Chakri nguyên nghĩa là nguyên soái hay tướng quân vì trước đây ông ta chỉ huy quân đội của Phraya Tak- sin và dùng tên này làm tên triều đại.

2. Đông Nam Á người Trung Hoa gọi là Nam Dương (biển phía nam) bao gồm khu vực mà ngày nay chúng ta đặt tên là Southeast Asia, Mã Lai A, Indonesia, Philippines.

3. Năm 1273, khi Nguyên Thế Tổ (Kubilai) nhà Nguyên đòi vua Miến triều cống và thân hành sang chầu, vua Miến Điện đã xử tử sứ giả. Năm 1277, nhà Nguyên đem quân từ Vân Nam xuống đánh, thắng được tại vùng lòng chảo Nam Ti nhưng người Miến vẫn không chịu khuất phục. Năm sau, 1278, nhà Nguyên lại đem quân sang đánh lần nữa, nhưng vẫn không tiến được đến kinh đô Bhamo. Khí hậu viêm nhiệt nhất là bệnh dịch đã khiến cho quân Mông cổ tổn thất nặng nề.

Năm năm sau, 1283, một đạo quân do tướng Mông cổ Singtur (thay vì do người Hồi chỉ huy như trước đây) tiến đánh thung lũng Ir­-rawaddy và ép vào kinh thành khiến, vua Miến phải lui về vùng đầm lầy để chống trả. Đến năm 1287, quân Nguyên chiếm được Miến Điện (khi đó có tên là Pagan) và sáp nhập vào đế quốc Mông cổ. Miến Điện chỉ thu hồi được lãnh thổ khi nhà Nguyên bị diệt vong. c.p. Fitzgerald, The Southern Expansion of the Chinese People, New York-Washington, Prae- ger Publishers, 1972, tr.81.

4. Alexander Woodside, “The Ch’ien-LungReign”, trong Willard J. Peterson (ed.), The Cambridge His­tory of China, Vol. 9, Part One: The Ch’ing Dynasty to 1800. Cambridge University Press, 2002, tr.264-68.

5. Để phá vỡ quyền lực của Nguyễn Huệ, Tôn Sĩ Nghị đề nghị với Càn Long rằng Việt Nam cần phải được chia cắt ra. Miền trung Việt Nam sẽ được thưởng cho Xiêm, để trả công cho sự giúp đỡ của Thái chống anh em Tây Sơn. Rõ ràng là đối với Tôn Sĩ Nghị và Càn Long, vua Lê mà họ đang ủng hộ hoàn toàn không có khả năng, ngay cả trong việc làm một lãnh tụ tượng trưng. Ban đầu, Càn Long nghĩ rằng một liên minh quân sự với triều đình Thái “dường như là một thứ có thể thực hiện được”. Sau đó ông bác bỏ ý tưởng này, không phải vì nó vô đạo đức về mặt chính trị, mà bởi nó sẽ cho thấy sự nhỏ mọn trước vua Thái, thậm chí tệ hơn là phá hoại danh tiếng ông có được trong chiến thắng Sinkiang với việc chỉ sử dụng quân đội của mình và không chấp nhận sự giúp đỡ của “thế lực quân sự bên ngoài”. Alexander Woodside, Sđd, tr.277.

6. Tuy nhiên theo một lá thư của giáo sĩ Le Labousse gửi từ Sài Gòn ngày 15 tháng 6 năm 1789 thì Nguyễn Ánh đã bắt được một bức thư của vua Càn Long gửi vua Xiêm yêu cầu đánh vào mặt nam Đại Việt (Le Roy d’ici (tức Nguyễn Ánh) a intercepté une lettre écrire au nom de L’empereur de Chinois au Roy de Siam pour lui dire de venir attaquer les T.s. de coté-ci par la Cochinchine). Nguyễn Nhã, “Một Thiên Tài Quân Sự”, trong Một vài sử liệu về Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ. Cali, Đại Nam, 1992, tr. 107-8, cước chú 38.

7. Alexander Woodside, Sđd, tr.277.

8. Trang Cát Phát, Thanh Cao Tông Thập Toàn Võ Công Nghiên Cứu, Đài Loan, Cố Cung Tùng San, Giáp Chủng số 26, 6-1982, tr.362.

9. Đời Thuận Trị, nhà Thanh phong cho Ngô Tam Quế làm Bình Tây Vương trấn đóng ở Vân Nam, Cảnh Trọng Minh làm Tĩnh Nam Vương, trấn đóng Phúc Kiến, Thượng Khả Hỉ làm Bình Nam Vương, trấn đóng Quảng Đông. Tam Phiên khi đó được giữ trọng binh, thế lực càng lúc càng lớn. Tháng 3 năm Khang Hy thứ 12 (1673), Thượng Khả Hỉ dâng sớ xin cáo lão về Liêu Đông để cho con là Thượng Chi Tín kế vị, nhân cơ hội đó triều đình xuống chiếu triệt phiên. Tới tháng 7, Ngô Tam Quế và Cảnh Tinh Trung (con của Cảnh Trọng Minh) cũng dâng sớ xin triệt binh, vua Khang Hy liền ra lệnh cho cả 3 phiên di chuyển ra ngoài Sơn Hải Quan. Ngày 21 tháng 1, Ngô Tam Quế khởi binh chống lại nhà Thanh, tuyên bố ủng lập Chu Tam Thái Tử (tức Chu Từ Quýnh, con của Sùng Trinh hoàng đế, khi đó thất tung nhưng người Hán dùng danh vị để phát động phong trào phản Thanh phục Minh), viết thư cho Cảnh Tinh Trung, Thượng Khả Hỉ cùng khởi sự, gây ra cái loạn Tam Phiên. Năm Khang Hy thứ 17, Ngô Tam Quế xưng đế ở Hành Châu, quốc hiệu Đại Chu nhưng chẳng bao lâu thì từ trần, cháu là Ngô Thế Phan kế vị. Ngày 19 tháng 10 năm Khang Hy thứ 20, quân Thanh đánh tới Côn Minh, Ngô Thế Phan tự tử, loạn Tam Phiên chấm dứt, tổng cộng 8 năm.

10. Mỗi lần nhà Thanh động binh đều phải tìm một cớ “chính đáng”, không bình định nội loạn thì cũng chinh phạt ngoại hoạn… Tuỳ trường hợp mà họ dùng một động từ thật kêu chẳng hạn như bình định Kim Xuyên, đãng bình Chuẩn Cát Nhĩ, chinh phục Hồi bộ, thảo phạt Miến Điện, tĩnh tuy Đài Loan, thảo hàng An Nam…

11. Lai Phúc Thuận, Càn Long trọng yếu chiến tranh chi quân nhu nghiên cứu, Đài Bắc, Quốc Lập Cố Cung Bác Vật Viện, 1984, tr. 30, trích từ Cung Trung Đáng, Cố Cung Bác Vật Viện, tấu chương của hai họ Tôn ngày mồng 8 tháng 5 năm Càn Long thứ 52 [22-6-1787]: “Nhiên dĩ vong thất quốc chi ấn tín, nhân Trịnh thị thiện quyền thời, tằng thiết đoạt quốc ấn, mưu thủ soán vị. Lê Duy Kỳ nãi tư thỉnh bằng tín, Lưỡng Quảng tổng đốc Tôn Sĩ Nghị dĩ kỳ vị kinh cụ bản cáo ai, thượng vị phụng chỉ thừa tập, bất tiện tiên cấp ấn tín, cự chi”.

12. Thanh Cao Tông thuần hoàng đế thực lục [Thanh Thực Lục], q 1307, tr 9, ỷ tín thượng dụ ngày Canh Tuất, tháng Sáu, Càn Long năm thứ 53. Trang Cát Phát, Sđd, tr.348-9.

 13. Nguyên văn theo tấu thư là “điếu phạt chi sư vị động, hưng kế chi nghiệp khả thành” quân điếu phạt chưa cần ra tay thì công việc làm cho kẻ mất nghiệp kia được trở lại đã thành rồi.

14. Trang Cát Phát, Sđd, tr.349. Cung Trung Đáng, CCBVV, tấu triệp của Tôn Sĩ Nghị đề ngày mồng 8 tháng 7, Càn Long thứ 53 (1788); Quân Cơ Xứ, CCBW, bản sao tấu triệp của Tôn Sĩ Nghị ngày mồng 8 tháng 7 năm Càn Long 53.

15. Trang Cát Phát, Sđd, tr.353

16. Ngươi Nguyễn Nhạc đuổi chủ làm loạn cương thường, vọng tưởng việc soán nghịch. Tổng đốc nghe tin đã đích thân đến đây, đã tâu lên đại hoàng đế điu động quan binh các tỉnh Vân Quí, Xuyên Quảng, Phúc Kiến vài mươi vạn, chia đường ra tiến đánh. Nguyễn Nhạc ngươi nếu không hi tội tự mình đổi mới, nghinh đón chủ củ trở về, bảo toàn gia quyến, lại dám quấy nhiễu thiên triều, đem nạp công vật.

Di mục các ngươi đã từng nhận quan chức của họ Lê, bỗng dưng trở mặt thờ kẻ thù, thay chúng gõ cửa quan cầu xin, thực đúng là kẻ vô liêm sỉ. Đúng ra ta phải bắt các ngươi ngay để xin hoàng thượng hạ chỉ đem ra chính pháp. Nhưng nghĩ rằng các ngươi chỉ là những di quan thấp kém, không đáng để trừng trị, vậy hãy mau mau trở về nói cho Nguyễn Nhạc biết rằng, hoạ phúc chỉ trong nháy mắt, các ngươi tự thu lấy.

Trang Cát Phát, Sđd, tr.353-4. Cung Trung Đáng, CCBW, bản sao tấu thư của Tôn Sĩ Nghị đề ngày mồng 8 tháng 7 năm Càn Long 53 [9- 8-1788]. Bản văn này cũng xuất hiện trong Khâm định An Nam kỷ lược [quyển II], Cố Cung Bác Vật viện, Hải Nam, Hải Nam xuất bản xã, 2000 (bản dịch Nguyễn Duy Chính, chưa xuất bản).

17. Quân Cơ Xứ, CCBVV. Trang Cát Phát, Sđd, tr.350.

About these ads

24 phản hồi to “598. Mưu đồ can thiệp Đại Việt của nhà Thanh cuối thế kỷ XVIII”

  1. Hoàng Thach đã nói

    Còn nữa TQ thế kỷ 19 bi Anh Quốc xam chiếm,mất Hồng kong , mất Ma cao cho Bồ đào Nha.những năm 30-40 của thế kỷ trước bị Nhật xâm chiếm,nhờ có Lien xô và Mỹ mới giải phóng được,Những năm Mỹ đua quân vào Miền nam VN sao ko dám tuyên bồ Biển Đông,Hoàng sa,Trường sa là của TQ? chỉ khi Mỹ rút quân theo hiep đinh Pari năm 1973 thì mới dám đánh úp Hoàng sa của VN,qua đó chứng tỏ TQ rất tiểu nhân chỉ bắt nạt những nước nhỏ thôi,còn với những nước lớn thì co vòi
    Hoàng Thạch

  2. qx đã nói

    Cảm ơn bác anhcedc chia sẻ câu chuyện ngụ ngôn hay. Mến chúc bác một năm mới thật như ý!

    qx

  3. anhcedc@gmail.com đã nói

    Gưỉ tơí bac Qx.
    Trên đì naỳ chăng thiếu gì kẻ tự cho minh là ” nhất “.
    Măc dù họ chăng chứng minh nôỉ đươc điêù gì hay.
    Năm mơí đến rôì ,ta chẳng nên châp nê lam gì vơí họ cho thêm mệt.
    Kết thúc năm cũ 2011 – Xin mươn Bức tường dân chủ AnhBaSam gưỉ các vị blogger và bac Qx câu chuyên ngụ ngôn cho vui diễn đàn .
    Chuyên kể răng ,có một ngươì vốn là hiền nhân,khi nhàn cư cũng thừơng vào thăm vừơn nhà AnhBaSam cùng mọi người suy ngẫm cuôc đơi cho vui ” Ung dung bầu rươụ tuí thơ,thảnh thơi ngôì ngẫm cuộc cờ Tràng An.”
    Có môt hôm ông naỳ cươĩ lừa đi chơi chẳng may gặp phaỉ một gã thanh niên to beó , có một bộ măt khá gớm giếc đang cỡ môt con ngựa đi ngươc chiêù.
    Không cần phaỉ thưa gửi phải trái nhiều,gã thanh niên nọ liền chỉ tay vaò người hiền nhân kia , rôì quát lớn :
    _ Này tên kia ! Ta đây xưa nay không có thoí quen nhường đường cho những kẻ ngu ngốc.
    Thâý vâỵ,v ị hiên nhân nọ liền trả lơì :
    _ Nếu thế thì, trái lại tôi laị có thoí quen đó !
    Trả lơì rôì ,vi hìên nhân kia liền giuc lừa rẽ đi một lối khác .
    Hết,xin cam ơn mọi người,thanks!

  4. qx đã nói

    Hồi ký của Nguyễn Cao Kỳ, Đỗ Mậu? Ặc, bác tin vào những mớ giấy lộn ấy thì bỏ bu thật rồi. Lúc nào rỗi, bác ghé mấy tòa án xem bọn đâm cha giết chú nó biện hộ trước tòa nhé, giọng điệu giống mớ hồi ký đó y chang, bảo đảm không sai.

    Còn những vấn đề khác bác nói kiểu thực chất của bác thì buồn cười. Những điều bác nói là ý kiến của con ếch, kể cả cách dùng từ khai ra rằng bác nói lại những gì chế độ đang đại nhồi sọ bác lâu nay (hồi xưa tui cũng bị họ nhồi những lời như bác bôi trét ở trên), sau tui tìm đọc mới ồ à chửi cha họ, bỏ tuốt, không tin, không làm không công rao giảng những lời đổi đen thay trắng của họ.

    Thôi, xem ra năm cũ nên chấm dứt ở đây, hẹn bác lúc khác trong năm mới với những kiến thức mới (vốn cho không nhiều lắm, chỉ bỏ chút công đọc để thoát khỏi cái miệng giếng cho đời bớt hạn hẹp).

  5. Quy nuoc Nam đã nói

    Lê Chiêu Thống thì đời nào cũng có. Còn Nguyễn Huệ thì chưa chắc…

  6. Hai Trung đã nói

    Thua Bac Qx. Lich sử là môt dong chaỷ liên tục chăng ai nguy biên đươc cả.
    Tôi không quan tâm đên caí tên goị , công san hay không công san.Mà quan tâm đên caí thưc chât.
    Tât cả cac đang phaí ,cac chính thê ở VN,từ sau năm 1945 ngoài chinh phủ VNDCCH ra, chả có gương măt chinh trị naò ra hồn cả.
    Viêt nam quôc dân Đang thì theo Tâù Tưởng , sống ở TQ ,sau naỳ chêt toi ở đât TQ,chăng biêt có nên đáng ca ngơị hay không ?
    VNCH cuả anh em ông Diêm Nhu cứ phaỉ ăn theo Hoaky .
    Đến khi Hoaky không Ok nưã thì , tên nhân viên tình baó CIA hang bét cuả Hoak ỳ chỉ cần chi số tiên chưa đên 40 ngan USD thôi mà hai ông naỳ bị thuôc hạ giêt tươi.
    Thưa ông Qx,Hoaky dân chủ tư do sao laị coi caí giá 2 ông Diêm- Nhu lãnh tụ đông minh VNCH bèo bọt vây nhỉ.
    Ông Nguyên văn Thiêụ cũng là Tông thỔng VNCH, nhưng chi là tay sai cuả ngoai bang – Hoa ky nó goi thì ” dạ “, nó baỏ thì ” vâng ” . Chả lẽ ông Qx cũng khen ngơị hay sao ?
    Tôi xin dẫn chứng,khi bàn bac kêt thuc chíên tranh VN chăng thâý ngươì cuả ông Thiêụ đâu cả , mà chỉ thâý ông Lê đưc Thọ-MB VN và ông Kisinger – Hoaky ngôì vơí nhau để mà quyết caí ” mệnh ” cuả VNCH.
    Đại diên cuả ông Thiêụ cũng phaỉ thò but ký Hiêp đinh Paris.để rôi sau naỳ
    Quân lưc VNCH có hang triêu linh ,đanh nhau vơí Quân giaỉ phong chưa đâỳ hai tháng từ 10/3 đ ến 30/4 1975 mà đã thua chạy tan loạn .
    So sánh còn kém xa nhà đôc taì Lybia Cadaphi ,ông này còn cầm cự vơí NATO được 6 tháng.
    Nêú ông Qx không tin lơì tôi nóí , thì xin mời ông đọc Hôi ký cuả cac ông Nguyên cao Kỳ,ông Hoang Linh Đỗ Mâụ … Họ từng là lãnh đaọ quôc gia VNCH đêù từng thừa nhận đ ều naỳ cả đâý.
    Sau khi đoc Hòang Lê nhât thống chí,tôi thâý thất vong về ông Vua VN Lê Chiêu Thống bị tứơng Nhà Thanh là Tôn Si Nghi nó coi không ra gì.
    và tôi cũng nghĩ số phân những kẻ làm tay sai cho ngoai bang chỉ có được như thế mà thôi.
    ” Những ngươì bất nghiã tiêu vong.
    Ngàn năm chỉ có anh hùng lưu danh… ” Bach Đằng Giang Phú- Trương Hán Siêu.

  7. HỒ THƠM đã nói

    Cảm ơn bác Mạnh ! Tui chỉ tính tròn số chẳn .
    Có phải bác Lông Đức Mạnh không zậy ???
    he he …

  8. qx đã nói

    Mấy điều sơ lược tui nói với bác là hồi xưa (lâu rồi) tui bị học thí mother gần 200 tiết ở giảng đường, học xong quăng bố nó mấy quyển sách thổ tả đó rồi. Vừa rồi search trên Google lại lòi ra một mớ (tức là nhiều lắm), bác làm ơn dành chút thời giờ quí báu để search trên Google và lĩnh hội sự thật bác nhé.

    Chúc bác an khương.

    qx

  9. Ba chẽ đã nói

    Xin cho cái nguồn chứng minh điều bác nói đi. Sách nào, báo nào, tác giả nào, nhà xuất bản nào, năm nào,..

    Các cụ có câu “nói có sách, mách có chứng” bác ạ

  10. Mạnh đã nói

    29 vạn công nhân bác ạ!

  11. qx đã nói

    Khà khà, phong cách của ông Chính là ở chỗ ông vạch trần thói nham hiểm của Tàu qua việc nuôi dưỡng một số cá nhân, một tổ chức người Việt thân Tàu để làm cái cớ thọc vào chính sự Việt Nam và thôn tính cả Việt Nam.

    Cái trò đó có từ xa xưa. Gần đây thì thấy cái trò ấy lập lại y chang qua việc nuôi dưỡng một số đông người Việt tụ tập ở bển, dung túng các hội đoàn tiền thân cộng sản và sau này là nguyên cái đảng cộng sản.

    Chuyện ngu khôn thì đừng vội tuyên bố thế, kỳ lắm, lịch sử còn sống sờ sờ, chả ai xào nấu được đâu.

    qx

  12. qx đã nói

    Khà khà … không lẽ bác còn quanh quẩn với lối ngụy biện cũ nát rằng thì là người này cũng thế này, người kia cũng thế kia (và tất nhiên là ngầm kết luật “nên chúng tôi cũng thế, có phải riêng chúng tôi đâu” rất là biện chứng vật).

    Sự tình nó như vầy: ai sao không biết, bọn họ chết hết rồi, tổ chức của họ tan biến mất rồi, chế độ của họ cũng tiêu tan rồi.

    Chỉ mỗi đảng cộng sản là còn dai nhách cho tới hôm nay, nó lập chế độ trên cái đảng cs đó. Không nói cái đang vật vờ thì nói cái nào đây?

    qx

  13. Khách đã nói

    Qx nhầm lẫn lich sử nói năng lung tung.
    Chăng rêng Ông Hô chi Minh ,mà ông Phạm Hồng Thái,ông Nguyên Hải Thần và ông Nguyễn tường Tam -VNQDĐ, kể cả các chí sỹ như cụ Phan Bội Châu,và cụ Hồ Học Lãm đều từng dựa vào TQ làm căn cứ địa để khôi phục nền độc lập cho VN.
    Nhiêu ngừơi VN yêu nước còn sang Thái lan,quân đội VN còn sang đất Lào, và Campuchia để vao MN VN chiến đấu với Mỹ.
    VN là một nước nhỏ,phai dựa vào ung hộ quôc tế mà gianh Độc lâp là tốt,chăng có gì là kém cỏi và chê trách cả.

  14. Khách đã nói

    Theo Đại việt sử ký Toàn thư Ngô Si Liên thì -Trân Hưu Lương la dòng dõi Tran ich Tắc thời Trần chay trốn sang TQ ,từng được Hoàng đế nhà Nguyên phong lam An nam quốc vương bù nhìn,
    Trân Hưu Luơng đã từng có tơí trăm van quân chông cư với Chu nguyen Chương,sau này là Hoàng đế đầu triều nhà Minh,
    Thời kỳ này Trần Hưũ Lượng có lần sai sứ giả đưa thư sang Viet nam xin vien binh,nhung trieu đinh Viet nam khi đó đã cự tuyệt yêu cầu này vì ngại lôi thôi vơi TQ.
    Tran Hưu Lượng sau nay bi thua hoàn toàn trong một trận đánh lớn với Chu Nguyên Chương.
    Sẽ là trớ trêu của Lịch sử ,nếu Trân Hưu Lượng lên làm Hoàng đế ở Trung quoc thi chăc chắn ông này se xâm luợc Viet nam để phục thù cho ông tổ là Trần Ích Tắc.

  15. Ba Chẽ đã nói

    Bác nên đọc thêm nhiều sách vở, tài liệu khác nữa trước khi đưa ra kết luận về một sự kiện lịch sử. Hãy học phong cách của tác giả Nguyễn Duy Chính đã viết trong bài này, ông Chính đã sử dụng tới hàng chục nguồn tài liệu khác nhau rồi mới dám đưa ra kết luận


    Bác bình ở blog nào thì tôi không biết, nhưng ở trang Basam này thì độc giả không đến nỗi “ngu” để ai nói gì nghe nấy, bác nên rút kinh nghiệm

  16. Ba Chẽ đã nói

    Dương Ngạn Địch, Mạc Cữu, Lý Tài, Tập Đình lúc đó đã chết lâu rồi bác ạ, tất cả đều chết hàng chục năm trước khi Càn Long cho quân sang

  17. tvst đã nói

    Kinh thật. Đọc cái này mới thấy dã tâm kinh khủng của loài cẩu. Thế mà sách lịch sử cho trẻ con học thì viết qua loa. Thật là tội nhân muôn thủa.

  18. HỒ THƠM đã nói

    Mưu đồ bành trướng , xâm chiếm Nước Nam ta luôn luôn ở trong đầu các hoàng đế Trung Hoa , từ Tần Thủy Hoàng cho đến tận ngày nay . Khi thì ngông nghênh trắng trợn (Thời Nguyên Mông ), khi thì vờ lấy chính nghĩa để can thiệp ( Thời Minh , Thanh ) khi thì ve vãn ngoại giao mềm dẻo …

    Mưu đồ can thiệp nước Nam của nhà Thanh cuối thế kỷ XVIII lộ rõ khi vua Càn Long động binh …
    Cuối năm 1788 , nhận lời mời của … đồng chí Lê Chiêu Thống , vua Càn Long cử đồng chí Đại tướng Tôn Sĩ Nghị đưa hai mươi vạn “công nhân” sang thăm nước ta , nhưng âm mưu của bọn chúng đã bị Hoàng đế Quang Trung – vị anh hùng dân tộc lỗi lạc mà đến tận ngày nay, đã hơn hai trăm năm ,vẫn chưa có ai có thể sánh ngang được – đánh cho tơi bời , bẻ gãy âm mưu can thiệp của bọn chúng , từ đó cho đến hết đời Nhà Nguyễn , bọn Trung Hoa không còn dám dòm ngó Đại Việt nữa .

  19. Hoàng Khải đã nói

    Bác Vân à:
    Kinh Dịch thì ăn cướp của VN; Quân Nguyên (Hung nô) thì nhờ VN đuổi (Trần Hữu Lượng), Nhà Thanh thì nhờ Anh quốc làm suy yếu; Khoa học kỹ thuật thì ăn cắp của thế giới….
    Thế mới là Đại …. Hán chứ!

  20. Hoàng Khải đã nói

    “Mọi câu trả lời đều có trong lịch sử”
    Có phải không anh 3S … +D.

  21. 0123 đã nói

    Sự thịnh vượng hoang đường
    http://vn.360plus.yahoo.com/binhminh_0123/

  22. qx đã nói

    Bài thật nhiều chi tiết giá trị.

    Đọc bài tự nhiên nhớ lại chuyện cái Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (thực chất là Việt Nam Thanh niên Cách mạng đồng chí Hội) theo đường lối Marxist – Leninist, thành lập năm 1925 ở Quảng Châu bên Tàu, do Tàu, bởi Tàu và phục vụ lợi ích Tàu kiềm chế nước phương nam.

    Tàu nuôi dưỡng rồi tung về cài khắp Việt Nam (và bán đảo Đông Dương Việt – Miên – Lào) theo ba nhóm: Đông Dương Cộng sản Đảng, An Nam Cộng sản Đảng, Đông Dương Cộng sản Liên đoàn. Đến năm 1930 thì ông Hồ tụ tập ba nhóm lại cũng tại Hương Cảng, Tàu mần cái Đảng Cộng Sản.

    Ông Hồ mần xong thì thiên triều Tàu cho quân đưa về Việt Nam gọi là nghĩa vụ quốc tế vô sản, tất nhiên là có nghĩa “nhân chí nghĩa tận” (hết sức nhân nghĩa) như nhà Thanh, Tàu đã tỏ lòng!

    Xem ra cổ sử không phải là cổ mà thật mới, rớm máu tận hum ni.

    qx

  23. Nails Man đã nói

    Ngoài ý đồ chiếm VN , trong thâm tâm của vua Càn Long nhà Thanh còn có ý định tiêu diệt luôn nhóm Thiên Địa Hội Phản Thanh Phục Minh đang lẫn trốn ở Miền Nam. Rất nhiều tướng lãnh và quân nhà Minh đã chạy sang VN sau khi bị quân Thanh truy lùng trong đó có Dương Ngạn Địch , Mặc Cửu , Tập Đình , Lý Tài

  24. KTS Trần Thanh Vân đã nói

    Người Hán ngông nghênh, bá quyền đã chiến thắng được ai? Chỉ xem sơ sơ gần 1000 năm trở lại đây cũng đủ.
    Đầu thế kỷ thứ 12 bị đế quốc Nguyên Mông của cha con nhà Thành Cát Tư Hãn Hốt và Tất Liệt xâm chiếm, đô hộ, lập nên nhà Nguyên mới bắt đầu đóng đô ở Bắc Kinh.
    Sau khi Nguyên Mông thua Đại Việt thì Chu Nguyên Chương mới khởi nghĩa giành lại độc lập và lập nên Triều Minh. Cố cung ở Bắc Kinh hoành tráng oai phong cũng nhờ một tay KTS Đại Việt là Nguyễn An xây nên.
    Nhưng rồi Triều Minh cũng tan nát, đất nước của họ lại rơi vào tay một dân tộc thiểu số ở vùng Đông Bắc có tên là Mãn Châu để lập nên Thanh Triều cho đến lúc chế độ phong kiến của nhà Thanmh chấm dứt đầu thế kỷ 20.
    Ây thế mà dân Hán huyênh hoang ngu xuẩn vẫn tự hào nhắc đến Thành Cát Tư Hãn và Càn Long như Tổ tên oanh liệt của mình.
    Thật nhục nhã.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: