BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

453. Chủ nghĩa dân tộc của người Trung Hoa và những mặt trái của nó

Posted by adminbasam trên 31/10/2011

The National Interest, số tháng 10-11/2011

Chủ nghĩa dân tộc của người Trung Hoa và những mặt trái của nó

Robert S. Ross

Ngày 25-10-2011

Kể từ chiến tranh lạnh đến nay, chưa bao giờ quan hệ Mỹ-Trung tồi tệ hơn lúc này. Vâng, trong quá khứ đã từng có những xung đột lẻ tẻ về vấn đề Đài Loan, căng thẳng quanh vụ Mỹ ném bom trúng Đại sứ quán Trung Quốc ở Belgrade (Nam Tư), hay vụ máy bay phản lực chiến đấu Trung Quốc va chạm với máy bay trinh sát của Mỹ trên vùng trời Biển Đông (nguyên văn: biển Hoa Nam). Nhưng sự xuống cấp gần đây trong quan hệ hai nước phản ánh một khuynh hướng dài hạn tiềm tàng, với nguy cơ xung đột mở rộng và kéo dài là rất cao. Cũng phức tạp không kém là việc căng thẳng gia tăng như thế không chỉ không cần thiết mà sẽ còn rất tốn kém cho Mỹ.

Từ đầu năm 2009, Trung Quốc đã phạm một loạt sai lầm về ngoại giao, gây ra một sự chỉ trích gần như toàn cầu nhằm vào chính sách ngoại giao của họ. Danh sách các sai lầm rất dài:

– Tháng 3-2009, hải quân Trung Quốc va chạm với tàu trinh sát Impeccable của Mỹ đang hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Trung Quốc trên Biển Đông;

– Tại Hội nghị Liên Hợp Quốc về Biến đổi Khí hậu ở Copenhagen, tháng 12-2009, Bắc Kinh phản đối quyết liệt việc đàm phán, gây ra những xích mích về ngoại giao giữa họ với châu Âu và với Mỹ;

– Tháng 1-2010, với thái độ cứng rắn, Bắc Kinh phản đối quyết định bán vũ khí cho Đài Loan của Mỹ. Họ đe dọa sẽ thiết lập lệnh trừng phạt lên các công ty Mỹ có hợp tác về quốc phòng với Đài Bắc;

– Tháng 3-2010, Bắc Kinh xử lý không tốt vụ Bắc Triều Tiên đánh chìm tàu hải quân Hàn Quốc Cheonan, gây ra một làn sóng phẫn nộ ở Hàn Quốc đối với Trung Quốc;

– Những lời lẽ phản đối đinh tai nhức óc của Trung Quốc đối với các cuộc tập trận chung của hải quân Mỹ và Hàn Quốc trong vùng biển quốc tế ở Hoàng Hải;

– Sự thù địch thái quá của Trung Quốc đối với việc Nhật Bản, vào tháng 9-2010, bắt giữ thuyền trưởng một tàu cá Trung Quốc hoạt động trong vùng biển mà Nhật Bản đã tuyên bố chủ quyền rồi lại bẻ lái cho tàu đâm vào một tài tuần duyên của Nhật;

– Chiến dịch vụng về của chính phủ Trung Quốc nhằm buộc Google phải ngừng cung cấp dịch vụ tìm kiếm tại Trung Hoa lục địa;

– Tháng 12-2010, phản đối gay gắt và dai dẳng việc Lưu Hiểu Ba được trao giải Nobel Hòa bình;

– Ngày càng khẳng định một cách dữ dội những yêu sách về chủ quyền và kinh tế gây tranh cãi trên Biển Đông, gây khiếp sợ trên toàn Đông Nam Á.

Trái ngược với ba thập kỷ thực hiện thành công chiến lược “trỗi dậy hòa bình” – từng giúp cho Bắc Kinh phát triển quan hệ hợp tác với gần như tất cả các quốc gia trên thế giới – chỉ trong vòng hai năm qua, Trung Quốc đã làm hỏng mối bang giao với gần như tất cả các nước châu Á và các quốc gia công nghiệp phát triển.

Khởi nguồn của chính sách ngoại giao to mồm này của Trung Quốc không phải là việc họ nổi lên như một siêu cường khu vực với sự tự tin chừng mực vào những năng lực mới của mình. Thực chất, chính sách ngoại giao mới của Trung Quốc phản ánh sự tự tin đi theo hình xoắn ốc ở trong nước họ và tính phụ thuộc ngày càng nhiều vào chủ nghĩa dân tộc, nhằm có được ổn định bên trong. Washington đã hiểu sai tình hình chung (nguyên văn: state of affairs), phóng đại khả năng của Trung Quốc và về căn bản đã hiểu sai nguồn gốc của tất cả những chính sách ngoại giao hung hăng của Bắc Kinh.

SỰ THẬT là Trung Quốc không đặc biệt mạnh về quân sự mà cũng chẳng đặc biệt ổn định về quốc nội. Chính sách ngoại giao hiếu chiến của Trung Quốc ra đời không phải do Mỹ gặp khó khăn về kinh tế trong hình hình suy thoái, cũng chẳng phải là một chỉ dấu cho sự tự tin ngày càng dâng cao của Bắc Kinh. Ngược lại, trong những năm gần đây, Bắc Kinh đã không triển khai quân và không sử dụng năng lực hải quân tân tiến của mình, còn môi trường kinh tế trong nước họ thì hiện giờ đang tồi tệ hơn bất cứ lúc nào kể từ khi năm 1978 khi công cuộc cải cách kinh tế thời hậu Mao bắt đầu.

Nếu ra khỏi các vùng biển gần thì năng lực hải quân của Trung Quốc vẫn tiếp tục phải phụ thuộc vào tàu ngầm diesel tiên tiến, được vận hành lần đầu vào giữa thập niên 1990. Tính đến năm 2000, lực lượng tàu ngầm Trung Quốc đã bắt đầu là một thách thức đáng sợ đối với các hoạt động của hải quân Mỹ trên vùng biển Tây Thái Bình Dương. Nhưng kể từ năm 2000 đến nay, họ không triển khai thêm được sức mạnh hải quân nào có thể tạo một thách thức đáng kể đối với hải quân Mỹ hay là hệ thống bảo vệ về mặt quân sự mà Mỹ dành cho các nước đối tác về an ninh với họ. Trung Quốc vẫn chưa thể tự sản xuất máy bay quân sự tiên tiến, và cho đến nay cũng chưa cho ra được chiếc máy bay tiên tiến nào do họ tự thiết kế. Hai phi cơ chiến đấu J-15 và J-20 vẫn còn đang trong quá trình sản xuất. Cuối cùng họ đã cho cất cánh chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên, nhưng lại không có máy bay nào để hàng không mẫu hạm này chuyên chở. Hoạt động chống cướp biển của hải quân ở ngoài khơi Somalia chỉ ở mức căn bản. Việc bảo vệ những khu vực mà họ tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông thì phụ thuộc vào tàu tuần duyên. Trung Quốc đang phát triển năng lực ngăn chặn thâm nhập (access-denial) trong hàng hải công nghệ cao, bao gồm cả khả năng sử dụng tên lửa cao cấp; thế nhưng chưa có cái gì được thử nghiệm một cách phù hợp, lại càng ít cái được sử dụng thực tế. Chương trình tên lửa đạn đạo chống tàu không chạy được. Chương trình không gian của Trung Quốc đạt tiến bộ lớn, nhưng lực lượng Quân đội Giải phóng Nhân dân (PLA) chưa phát triển được năng lực đủ để có thể gây thách thức đáng kể với khả năng viễn thông trong không gian của Mỹ, cũng chưa xây dựng được năng lực chiến đấu trong không gian. PLA đang phát triển các máy bay không người lái và hệ thống radar, nhưng những thứ này cùng các dự án quốc phòng khác lại cũng đang ở trạng thái rất sơ khai hoặc đang được thử nghiệm. Trung Quốc sẽ tiếp tục hiện đại hóa năng lực quân sự, và cuối cùng sẽ triển khai các hệ thống cao cấp có thể chống phá an ninh Mỹ và ổn định khu vực, nhưng chính sách ngoại giao mới của Bắc Kinh không thể được lý giải chỉ nhờ 30 năm chi tiền vào quốc phòng và hiện đại hóa quân đội.

Chính sách ngoại giao to mồm đó cũng không phản ánh sự tự tin của Trung Quốc trong lĩnh vực kinh tế. Vào thời kỳ đỉnh điểm của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, kinh tế  Trung Quốc tiếp tục tăng trưởng xấp xỉ 10% một năm. Nhưng dưới cái mẽ ngoài thịnh vượng này, nền kinh tế Trung Quốc yếu đi một cách đáng kể. Tháng 10-2008, khi toàn thế giới suy thoái sâu sắc, lãnh đạo Trung Quốc tung ra một chương trình kích thích kinh tế đồ sộ nhưng rối loạn. Chương trình ấy không những không giải quyết nổi phần lớn những vấn đề có gốc rễ sâu xa từ trong hệ thống, mà còn sản sinh và nuôi dưỡng thêm nhiều vấn đề mới. Bất chấp gói kích thích, tỷ lệ thất nghiệp ở Trung Quốc vẫn rất cao tại các vùng nông thôn và trong lực lượng sinh viên vừa tốt nghiệp ở thành thị. Năm 2010, Thủ tướng Ôn Gia Bảo ước tính có khoảng 200 triệu người Trung Quốc thất nghiệp. Hơn thế nữa, trong suốt hai năm qua, bất bình đẳng xã hội – theo tiêu chuẩn quốc tế – đã trở nên cực kỳ cao. Hậu quả của gói kích thích là lạm phát tăng vọt, tác động tới giá lương thực thực phẩm, nhà ở và giao thông vận tải. Cho tới cuối năm ngoái, bong bóng bất động sản Trung Quốc đã xấu đi rõ rệt, các ngân hàng quốc doanh sa sút với một tốc độ ghê gớm hơn bất kỳ lúc nào khác trong 10 năm qua, và nợ công của các chính quyền địa phương thì lên cao ngất trời. Tăng trưởng kinh tế ngày càng phụ thuộc hơn vào những khoản đầu tư do chính phủ kích thích, chứ không dựa vào tiêu dùng – càng đổ thêm dầu vào lạm phát. Còn đáng lo ngại hơn thế, khu vực kinh tế quốc doanh đang mở rộng và khu vực tư nhân phải trả giá thay, do đó phá hoại mọi sự sáng tạo, đổi mới, trong khi lại chính trị hóa việc ra các quyết sách kinh tế. Đây đều là những vấn đề sâu rộng, đều cho thấy bất ổn định xã hội ở Trung Quốc sẽ gia tăng và tính chính đáng dựa trên cơ sở kinh tế của Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ bị bào mòn đáng kể.

Những vấn đề của Bắc Kinh chỉ bị trầm trọng hóa bởi một thực tế là các công cụ đàn áp của chính quyền đang kém đi. Trong 5 năm qua, số lượng các cuộc biểu tình tự phát quy mô nhỏ và lớn đã tăng lên nhiều như nấm. Gần đây, Internet làm chính phủ yếu hẳn đi trong việc kiểm soát thông tin và giảm thiểu sự bất mãn trên toàn quốc đối với đảng. Internet đã trở thành một thiết bị hiệu quả để người dân truyền tải sự phẫn nộ của họ về tình trạng thất nghiệp, lạm phát, cũng như tham nhũng về kinh tế và chính trị, sự bạo hành của công an, nạn che giấu tội phạm, suy thoái môi trường và cưỡng chiếm tài sản. Thêm vào đó, mạng xã hội đồng đẳng (Twitter và các biến thể tương tự ở Trung Quốc) có khả năng trợ lực cho những cuộc biểu tình rầm rộ, độc lập và tự phát của quần chúng. Trung Quốc. Vụ bắt người đầu tiên vì tội viết blog ở Trung Quốc xảy ra vào tháng 9-2010 trong những cuộc tuần hành phản đối Nhật Bản bắt giữ ngư dân Trung Quốc. Bất ổn định về kinh tế diễn ra đồng thời với việc Đảng Cộng sản mất dần tầm kiểm soát xã hội. Sự yếu kém từ bên trong nước này đã buộc chính phủ phải dựa ngày càng nhiều hơn vào chủ nghĩa dân tộc để có được tính chính đáng cho chế độ – và điều đó giải thích tại sao Bắc Kinh lại mắc nhiều sai lầm về ngoại giao.

Khi người dân Trung Quốc chứng kiến vị thế tương đối của họ trên thế giới được nâng cao dần lên (đặc biệt trong khi Nhật Bản đang đi xuống), Mỹ bị coi như vật cản cho việc Trung Hoa được quốc tế công nhận là siêu cường, vì thế cho nên Washington đang dần dần thế chỗ Tokyo để trở thành trung tâm của sự thù hận mang màu sắc dân tộc chủ nghĩa ở Trung Quốc. Giờ đây khi ảnh hưởng của đảng cộng sản bị suy thoái, đảng trở nên nhạy cảm hơn với sự đối kháng có tính chất dân tộc chủ nghĩa – cũng đang ngày càng dâng lên. Kể từ tháng 1-2010, trên mạng và trên báo chí, các tiếng nói dân tộc chủ nghĩa đã đòi Bắc Kinh phải quyết liệt hơn trên sân khấu quốc tế – trước cả khi chính quyền kịp tính đến một chính sách nào đó – đẩy các nhà lãnh đạo Trung Quốc vào thế phải tự vệ. Quả thật là trong vài năm gần đây, chủ nghĩa dân tộc đã lan rộng ra các khu vực thành thị, tác động đến không chỉ quân đội và những thanh niên bất mãn, mà còn tới cả công nhân, trí thức, cán bộ công chức, doanh nhân. Hơn nữa, công nghệ truyền thông trên nền Internet giúp cho các phần tử dân tộc chủ nghĩa ở Trung Hoa tương tác với nhau, và có thể tiếp sức cho những cuộc biểu tình rộng rãi chống lại chính sách ngoại giao của nhà nước, do vậy càng khuếch đại tầm quan trọng của chủ nghĩa dân tộc cũng như mối đe dọa của nó đối với sự ổn định của chế độ. Vì thế, các nhà lãnh đạo Trung Quốc, cảm thấy bất an và lo lắng cho ổn định quốc nội, buộc phải chú ý nhiều hơn bao giờ hết đến sự lên ngôi của chủ nghĩa dân tộc mỗi khi họ định hình chính sách đối ngoại.

Lần đầu tiên kể từ khi Mao Trạch Đông mất, giới lãnh đạo Trung Quốc phải chọn lựa giữa tận dụng chủ nghĩa dân tộc kết hợp chính sách ngoại giao to mồm cho vừa lòng đám khán giả trong nước, hay là sử dụng chiến lược trỗi dậy hòa bình của Trung Quốc cho phù hợp với cộng đồng quốc tế. Tới gần đây thì Trung Quốc vẫn chọn phương án sau. Nhưng kể từ năm 2009, nỗ lực của đảng nhằm vỗ về các phần tử dân tộc chủ nghĩa trong nước đã sinh ra một chính sách ngoại giao vụng về, khuấy động sự thù ghét trên toàn cầu đối với Trung Quốc và làm chính họ mất an toàn.

Chính sách ngoại giao dân tộc chủ nghĩa này gây ra mối lo ngại đáng kể trong các nước đồng minh của Mỹ ở Đông Á. Washington có ý định duy trì sự hiện diện chiến lược của họ ở đây để cân bằng với sự trỗi dậy của Trung Quốc không? Mỹ đã có phản ứng ngoại giao thẳng thắn đúng lúc. Nhưng họ đi quá xa, họ đối đầu với an ninh của Trung Quốc trong khu vực ngoại vi của Hoa lục, tạo ra nguy cơ về một cuộc xung đột an ninh mở rộng giữa các siêu cường và làm cho bất ổn trong khu vực càng gia tăng.

Tiếp sau vụ Bắc Triều Tiên đánh chìm tàu hải quân Hàn Quốc Cheonan hồi tháng 3-2010 và Trung Quốc không công khai lên án Bình Nhưỡng về hành động tấn công này, Mỹ đã triển khai một loạt sáng kiến hiệu quả trên vùng biển Đông Á, nhằm tái khẳng định quyết tâm của họ là đương đầu với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Rất nhiều sáng kiến trong đó là cần thiết và mang tính xây dựng. Cuối tháng 6, lần đầu tiên kể từ khi kết thúc Chiến tranh Lạnh, ba tàu ngầm hạt nhân Mỹ đồng thời nổi lên ở các cảng châu Á. Tháng 7-2010, trong chuyến thăm của cựu bộ trưởng quốc phòng Robert Gates đến Jakarta, Mỹ nhất trí mở rộng hợp tác quân sự với Indonesia. Tháng 11, trong chuyến công du của Ngoại trưởng  Hillary Clinton tới New Zealand, Mỹ đồng ý tái thiết hợp tác đầy đủ về quân sự với các cảng biển ở đây. Mỹ còn mở rộng quan hệ quân sự với Philippines, khẳng định cam kết sẽ bảo vệ Nhật Bản. Giữa lúc Trung-Nhật căng thẳng vì vụ việc bắt giữ thuyền trưởng tàu cá, bà Hillary Clinton tuyên bố hiệp ước quốc phòng Mỹ-Nhật sẽ xử lý cả những sự cố bất ngờ liên quan đến quần đảo Senkaku mà Nhật Bản đang quản lý nhưng Trung Quốc cũng đòi chủ quyền (gọi là Điếu Ngư – ND). Sau khi Nhật Bản thả thuyền trưởng tàu cá, Washington và Tokyo đã tiến hành cuộc tập trận chung lớn nhất từ trước tới nay giữa hải quân hai nước. Đây đó là một sự tái cam kết mạnh mẽ của Mỹ với đồng minh – điều này có thể phạm vào tham vọng to lớn của Trung Quốc, nhưng là phản ứng thích hợp và được trông đợi.

Nhưng sau đó, Washington đã tung ra một chính sách ngoại giao mạnh bạo thái quá, theo công thức của bà Hillary Clinton, là “ngoại giao tiến công” (nguyên văn: forward-deployed diplomacy, có người dịch là “ngoại giao triển khai phía trước” – ND). Đó là một sự quay trở lại với chính sách ngoại giao từng kéo dài nhiều năm của Mỹ, và bị Bắc Kinh xem như một thách thức ngày càng lớn dần lên, và rất khác.

Dưới thời George W. Bush, Mỹ đã giảm 40% quân số ở Hàn Quốc, chấm dứt triển khai quân tại khu vực nằm giữa vùng phi quân sự với Seoul, giảm mạnh mẽ quy mô tập trận chung hàng năm Mỹ-Hàn, và tuyên bố trong báo cáo quốc phòng của Bộ Quốc phòng (ra bốn năm một lần) rằng vào năm 2012, Mỹ sẽ chuyển giao bộ tư lệnh hành quân các lực lượng quân đội Hàn Quốc (operational command, OPCOM) cho Seoul. Cho dù ý định của chính quyền Mỹ là gì đi nữa, những việc làm này vẫn khiến cho Trung Quốc cảm thấy an toàn hơn trong khu vực lân cận của họ.

Giờ đây, chính quyền Obama đã thay đổi tình hình theo hướng ngược hẳn lại. Việc chuyển giao OPCOM cho Hàn Quốc đã bị hoãn ít nhất ba năm. Suốt năm 2010, Mỹ tiến hành một loạt cuộc tập trận đình đám, quy mô lớn với Seoul, trong đó có cả hoạt động tập trận hàng hải trên vùng biển phía tây Hàn Quốc. Cuối năm 2010, Mỹ và Hàn Quốc ký mới “Các nguyên tắc hợp tác quốc phòng Mỹ-Hàn”, theo đó lực lượng vũ trang hai bên sẽ đẩy mạnh tập trận chung và tương tác. Tất cả các diễn biến này đều cho thấy Mỹ kiên quyết giữ lợi ích của họ trong việc tái thiết lập sự hiện diện quân sự đáng kể, theo thông lệ, trên bán đảo Triều Tiên.

Sáng kiến an ninh của Mỹ với Hàn Quốc làm Bắc Kinh bớt tự tin về quan hệ chiến lược của họ với Seoul; Trung Quốc bây giờ ngày càng phụ thuộc nhiều hơn vào Bắc Triều Tiên như thể đó là đồng minh đáng tin cậy duy nhất của họ trên bán đảo, và họ cũng ngày càng đối kháng hơn với việc hợp nhất hai miền Triều Tiên vì sợ điều đó sẽ dẫn đến việc Mỹ mở rộng hiện diện quân sự hơn nữa, ra sát biên giới với Trung Quốc. Các lãnh đạo Trung Quốc bây giờ đánh giá cao hơn bao giờ hết sự ổn định ở Bắc Triều Tiên. Thay vì sử dụng đòn bẩy kinh tế để tác động khiến Bình Nhưỡng phải hợp tác với Mỹ về mục tiêu không phổ biến vũ khí hạt nhân, Bắc Kinh tăng cường ủng hộ ổn định chính trị và kinh tế ở Bắc Triều Tiên.

Và vào tháng 7-2010, khi tập trận Mỹ-Hàn diễn ra ở Hoàng Hải, bà Hillary Clinton đưa ra một sáng kiến chiến lược mới của Mỹ dành cho Đông Nam Á, tại một hội nghị an ninh khu vực châu Á tổ chức ở Hà Nội. Sau khi Washington tiến hành tham vấn đáng kể và có kế hoạch riêng với tất cả các quốc gia có yêu sách chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa (chỉ trừ Trung Quốc), Ngoại trưởng Clinton tuyên bố Mỹ ủng hộ một “tiến trình ngoại giao hợp tác” để giải quyết tranh chấp. Động thái này có ý nghĩa như một lời chỉ trích gay gắt nhằm vào Bắc Kinh – kẻ mà từ lâu đã ra yêu sách đòi chủ quyền ở khu vực tranh chấp – và hàm ý rằng Mỹ can thiệp ủng hộ các nước khác, tất cả những nước ủng hộ đàm phán đa phương. Đó là chưa kể, trước đây Mỹ đã từng tỏ thái độ ủng hộ một Biển Đông ổn định, nhưng họ chỉ tuyên bố như thế ở Washington DC, ở cấp trợ lý ngoại trưởng, chứ chưa bao giờ thông qua một cuộc thảo luận trước nào với bất kỳ quốc gia nào có liên quan đến tranh chấp.

Chính sách ngoại giao tiến công của chính quyền Mỹ cũng có nội dung hợp tác chiến lược với Việt Nam. Suốt hơn 20 năm Washington né tránh đàm phán với Việt Nam, với ý thức rằng Đông Dương không phải là lợi ích sống còn. Tuy nhiên, đến tháng 8, sau phát biểu của bà Clinton tại Hà Nội ủng hộ Việt Nam chống lại những yêu sách của Trung Quốc về chủ quyền hàng hải, thì hải quân Mỹ, trong đó có hàng không mẫu hạm George Washington, đã tổ chức tập trận chung với hải quân Việt Nam lần đầu tiên. Tháng 10, Bộ trưởng Gates thăm Hà Nội, tại đây ông tuyên bố khả năng mở rộng hợp tác quốc phòng Mỹ-Việt và bày tỏ hy vọng Việt Nam sẽ tiếp tục tham gia tập trận quân sự với Mỹ. Cuối tháng 10, bà Clinton trở lại Hà Nội và tuyên bố Mỹ có lợi ích trong việc phát triển “quan hệ đối tác chiến lược” với Việt Nam và hợp tác về “an ninh hàng hải”. Sau đó bà thăm Phnom Penh và đề nghị Campuchia xây dựng chính sách ngoại giao độc lập hơn với Trung Quốc. Ngoài ra, lần đầu tiên trong lịch sử, Mỹ thể hiện thái độ ủng hộ nỗ lực của các nước Đông Dương nhằm ngăn chặn việc Trung Quốc sử dụng nguồn nước thượng nguồn sông Mekong.

Bắc Kinh hiện đang tìm cách trừng phạt Việt Nam vì đã ngạo mạn mà hợp tác với Mỹ. Bắc Kinh muốn buộc Hà Nội phải chấp nhận siêu cường Trung Quốc. Năm 2011, họ leo thang cả về tần suất lẫn quy mô của những vụ quấy nhiễu bằng quân sự vào tàu cá Việt Nam hoạt động trong vùng biển tranh chấp, làm căng thẳng giữa đôi bên càng gia tăng và đe dọa ngành hải sản Việt Nam. Trung Quốc còn đẩy mạnh hành động quấy nhiễu trên biển vào các hoạt động kinh tế của Philippines trong khu vực tranh chấp. Nhưng đổi lại, họ chỉ làm Mỹ thắt chặt thêm cam kết với các nước Đông Nam Á. Tháng 7-2011, Mỹ lại tập trận lần nữa với Việt Nam. Sau đó Mỹ gửi một hàng không mẫu hạm tới thăm Việt Nam, và Lầu Năm Góc đã đạt được thỏa thuận quân sự đầu tiên với quân đội Việt Nam. Lầu Năm Góc cũng hỗ trợ phát triển năng lực tình báo của Philippines trên Biển Đông. Thứ trưởng ngoại giao Trung Quốc Trương Chí Quân (Cui Tiankai) gần đây ra lời cảnh cáo rằng một số nước Đông Nam Á đang “đùa với lửa”, và bày tỏ “hy vọng rằng ngọn lửa sẽ không lan tới Mỹ”.

Do đó, Washington đã tham gia vào một cuộc xung đột đa cực ngày càng lớn ở Đông Nam Á. Nhưng quan trọng hơn, và độc lập với quá trình tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, sự hợp tác của Mỹ với nỗ lực của Việt Nam trong việc sử dụng Mỹ để đối đầu với Trung Quốc không chỉ tốn kém mà còn ngu ngốc. Đường biên giới chung trên bộ của Việt Nam với Trung Quốc, tính chất dễ bị tổn thương của Việt Nam trên biển trước hải quân Trung Quốc, và sự phụ thuộc về mặt kinh tế của họ vào Bắc Kinh cho thấy chắc chắn rằng Mỹ sẽ không thể phát triển quan hệ quốc phòng đầy đủ với Việt Nam. Nhưng đã kéo Trung Quốc vào xung đột ngoại giao khu vực như thế này, thì mọi nỗ lực của Mỹ nhằm rút ra khỏi tranh chấp biển đảo bằng cách khích lệ các đối tác Đông Nam Á của mình cư xử ôn hòa, đều sẽ bị coi là hành động rút lui mang tính chiến lược.

Hợp tác an ninh ngày càng mở rộng của chính quyền Obama với các nước trong vùng ngoại vi của Trung Hoa lục địa là một phản ứng không tương xứng với chủ nghĩa dân tộc của người Trung Quốc. Nó không tương xứng với bất kỳ tiến bộ nào gần đây trong năng lực hải quân Trung Quốc mà có thể chống lại sức mạnh bao trùm của Mỹ trên biển. Nó cũng không phản ánh tầm quan trọng chiến lược ngày một tăng của bán đảo Triều Tiên hay Đông Dương đối với an ninh Mỹ. Kể từ năm 1997, Mỹ đã triển khai ngày càng nhiều vũ khí cao cấp đến Đông Á và thắt chặt hợp tác an ninh với các đối tác an ninh hàng hải, đồng thời vẫn duy trì hợp tác đáng kể với Trung Quốc. Đó mới là một chính sách hiệu quả.

Nhưng bây giờ giới lãnh đạo Trung Quốc đang đánh giá lại các dự định của phía Mỹ. Họ đi đến kết luận rằng Mỹ đang triển khai một chính sách thiên về tiến công, với các hoạt động bao vây và kiềm chế đối phương. Bất kể dự định của Washington là gì đi nữa, các hành động gần đây của Mỹ đã là bằng chứng thừa đủ để chứng minh cho kết luận của Trung Quốc.

Chính sách ngoại giao dân tộc chủ nghĩa của Bắc Kinh thật nguy hiểm. Phản ứng một cách thiếu nhận thức của Mỹ làm cho chính sách ấy còn nguy hiểm hơn nữa. Trung Quốc, về mặt quân sự, rất nhạy cảm với Mỹ, và chế độ của họ rất nhạy cảm với khái niệm “ổn định trong nước”. Vào lúc này, Washington đang bị lôi kéo vào tranh chấp chủ quyền đối với những hòn đảo chẳng có giá trị gì trên Biển Đông, và đang mở rộng sự hiện diện quân sự của họ trên vùng ngoại vi của Trung Quốc. Và trong một thời kỳ mà hợp tác với Trung Quốc ngày càng quan trọng hơn, thì Washington không cần thiết phải thách thức nền an ninh của Trung Quốc làm gì.

Mỹ mong đợi Trung Quốc sẽ kiềm chế các đối tác an ninh của họ ở Trung Đông và châu Á để các đối tác đó không làm trầm trọng thêm mâu thuẫn với Washington. Tương tự, Mỹ cũng phải có trách nhiệm kiềm chế các đối tác an ninh của họ.

Thế cân bằng quyền lực ở Đông Á là một thứ lợi ích an ninh quốc gia sống còn, và Mỹ cần phải đảm bảo cho các đối tác chiến lược biết rằng họ sẽ hỗ trợ các nước này về an ninh, bất chấp sự trỗi dậy của Trung Quốc. Quân đội Hoa Kỳ phải tiếp tục tập trung vào việc tích lũy vũ khí và triển khai sử dụng để duy trì an ninh của Mỹ trong khu vực. Nhiệm vụ trước mắt cho các nhà làm chính sách của Mỹ là phải xác định được các mục tiêu này trong khi vẫn duy trì hợp tác Mỹ-Trung. Chủ nghĩa dân tộc của người Trung Quốc sẽ tiếp tục thách thức chính sách ngoại giao của Mỹ trong một thời gian dài sắp tới. Điều này đòi hỏi chính quyền Obama phải thừa nhận cả ưu thế hàng hải của Mỹ lẫn những tổn thương trong nước và quốc tế của Trung Quốc, và vì thế phải thực hiện kiềm chế mạnh, chống những phản ứng thái quá đối với lãnh đạo Trung Quốc vốn đang trong tâm trạng bất an.

Ông Robert S. Ross là giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Boston và trợ lý giáo sư tại Trung tâm John King Fairbank về Trung Quốc học, Đại học Harvard.

Thủy Trúc dịch từ The National Interest

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

34 phản hồi tới “453. Chủ nghĩa dân tộc của người Trung Hoa và những mặt trái của nó”

  1. […] Chủ nghĩa dân tộc của người Trung Hoa và những mặt trái của nó […]


  2. Gián điệp kỹ thuật Tàu nhan nhản như ruồi nhặng tại Âu-Mỹ
    ==============================

    Chinese Student Spies Infiltrate Europe sinh viên TÀU cài vào châu Âu

    Đánh cắp bí mật công nghệ chuồn về đâu ?

    Bác Hoàng Khoa Học .. .. gián điệp Tàu !

    Lấy thông tin mật về thực phẩm mới

    Cuỗm thêm một loại thuốc mới trừ sâu !

    Vừa rồi trong hãng hàng không Mỹ

    Chú Chệt chép toàn họa đồ máy bay hàng đầu

    Tập đoàn xe hơi Ford cũng bị chôm bí quyết

    Loại xe lưỡng hệ mới đánh cắp đem về Tàu !

    TỶ LƯƠNG DÂN

    Một nhà khoa học gốc Trung Quốc, ông Hoàng Khoa Học, vừa thừa nhận đã đánh cắp bí mật kinh doanh của hai công ty Hoa Kỳ để chuyển sang Trung Quốc
    Ông Hoàng Khoa Học đã bị buộc tội làm gián điệp thương mại vì lấy cắp các thông tin mật về một loại thuốc trừ sâu và một thực phẩm mới đang được nghiên cứu chế biến.

    Đây là vụ mới nhất trong một loạt các cáo buộc tương tự liên quan gián điệp kinh tế Trung Quốc.
    Ông Hoàng Khoa Học sinh ra tại Trung Quốc nhưng có thẻ di trú nhân ở Hoa Kỳ.
    Ông đã nhận tội đánh cắp các bí mật của Dow AgroSciences, công ty con của hai tập đoàn Dow Chemical và Cargill Inc, khi còn làm việc ở đây.

    Ông Hoàng Khoa Học sẽ phải đối diện với án tù cao nhất có thể là 25 năm.

    Lanny Breur, thứ trưởng Tư pháp Mỹ, nói: “Ông Hoàng Khoa Học đã sử dụng tư cách nhân viên của hai công ty nông nghiệp lớn nhất Hoa Kỳ để đánh cắp các bí mậtkinh doanh quan trọng cho Trung Quốc, quê hương của ông ta”.

    Hiện đang có nhiều quan ngại về việc các bí mật kinh doanh của công ty Mỹ bị chuyển cho các đối thủ Trung Quốc.
    Hồi đầu năm, một kỹ sư Trung Quốc bị buộc tội ăn cắp bí quyết của tập đoàn xe hơi Ford cho công ty sản xuất xe hơi của Trung Quốc.
    Năm ngoái, một đôi vợ chồng bị buộc tội bán thông tin về loại xe mới của công ty General Motors cho tập đoàn Chery Automobile của Trung Quốc.

  3. […] Thủy Trúc dịch từ The National Interest Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011 Nguồn: anhbasam Like this:LikeBe the first to like this post. Để lại phản […]

  4. Em nói thật người Việt mình chỉ sôi sục khi ngoại bang nó đánh mình thôi, chứ bình thường rất nhụ ý chí trên nhiều lãnh vực.

    Em kể câu chuyện có thật để minh họa. Các bác tự tìm ví dụ liên hệ :

    Chuyện vào một buổi trưa 2003, lúc đó đi xe máy qua chỗ mạn đường Cao Bá Quát …Đối diện xa xa là nhà ông Vũ (nói thế để các bác dễ mường tượng)

    Thấy một đám đông xúm đông xúm đỏ, theo thói quen văn hóa Việt là tụ tập, tò mò, em cũng lượn qua. Thấy một thằng thanh niên thuộc Bạch Nga gì đó đang tóm tóc anh lái xe taxi. Hỏi bà con thì biết đại khái chú Tây không chả tiền đang thương lượng hay đôi co gì đó, thằng này cũng nói được chút tiếng Việt.

    Lúc đó em cũng sôi máu (bây giờ thì zát) vào giựt áo chú Tây (nó to cao hơn em), xong hét to cho mọi người nghe “Tại sao mày đánh người Việt Nam, tao phải giết mày!!!

    Chú Tây : “Bình tĩnh, đừng có đánh
    Mấy thanh niên, đàn ông quanh đó xen vào “anh đánh nó trước đi để bọn em theo
    Em nói nhỏ ghé tai : “Dọa nó thôi các anh ơi, đánh nó thì em toi à”

    Loằng ngoằng một lúc thì giải tán.

    ————————————-

    Đấy !

    Người Việt mình giỏi chém giết, chửi nhau, gây chia rẽ mâu thuẫn nhau từ đời bố đến đời con và cả đến đời cháu (lý lịch). Ra đường thanh thiếu niên gấu chút thì giết,chém, bắn người Việt không nương tay….

    …nhưng gặp người nước ngoài, Tây (nói chung) sao mà có cảm giác hèn kém quá cơ!

    Cái tinh tự ti khiến cho dân mình rụt rè e lệ, ở quê thì rón rén khi lên thành phố, dân thường thì ngại đụng tới quan lớn, biểu tình (1-2) lần đầu thì cũng nín thở nghe ngóng.

    Cho nên dân tộc Việt Nam bị Tàu nó đè cũng phải thôi, tất nhiên là không chết được nhưng mà không đủ dũng khí, tài năng, đoàn kết để vùng lên chơi ngang hàng với Tàu. Các bác đừng trách ĐCSVN thân Tàu hay ngại Tàu mà đảng nào/chế độ nào cũng phải thuần phục, sợ Tàu hết. Tại sao ? Tại mình phọt phẹt chứ tại sao nữa ?

    • Gà con said

      Bác viết 3 câu cuối chán thật vì đúng. Bốn ngàn năm rồi vẫn thế nhỉ? Tại thổ nhưỡng chăng?

    • Ẩn danh said


      “Cho nên dân tộc Việt Nam bị Tàu nó đè cũng phải thôi, tất nhiên là không chết được nhưng mà không đủ dũng khí, tài năng, đoàn kết để vùng lên chơi ngang hàng với Tàu.”

      Hậu quả Cộng sản – cuộc phá sản toàn diện !
      ============================

      Một niên kỷ Bắc thuộc bạo tàn

      Một thế kỷ thuộc địa dã man

      Dân Việt còn anh hùng bất khuất

      Năm thập kỷ Cộng sản ghé ngang

      Chúng hủy hoại tất cả truyền thống

      Nhân bản bao dung dũng khí tan

      Trí ngủ cung văn thi nô thỏ cáy

      Bi hài kịch vĩ đại Nước Nam !

      TRIỆU LƯƠNG DÂN


      ” Các bác đừng trách ĐCSVN thân Tàu !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! hay ngại Tàu !!!!!!!!!!!!!!!!mà đảng nào/chế độ nào cũng phải thuần phục, sợ Tàu hết.!!!!!!!!!!!!!!!!!!! (NHƯNG nghe theo HCM học trò cưng của MAO XẾNH XÁNG …..THÌ ĐÁNH đến không còn 1 NGƯỜI VIỆT NAM đốt hết cả TRƯỜNG SƠN……nhưng thật sự đánh MỸ là đánh GIÙM CHO TÀU CỘNG !:!!! ) Tại sao ? Tại mình phọt phẹt chứ tại sao nữa ?”

    • Ẩn danh said

      Đảng nào/chế độ nào cũng phải thuần phục, sợ Tàu hết.

      Nhầm lịch sử Việt Nam một cách căn bản thưa đồng chí “đảng viên biểu tình” ạ, về “hành động” biểu tình của anh thì tôi khâm phục nhưng về “tư duy” của anh thì tôi thấy coi thường. Xin lỗi nhiều khi hành động không đi kèm với tư duy

  5. Bác Ba Phi said

    BÁC BA PHI GỬI HỘI ĐỒNG LÚ LẪN TRUNG ƯƠNG

    Hội đồng lú lẫn trung ương
    Đỉnh cao ný nuận chọn đường mác – lê
    Kiên quyết phải thắng hoặc huề
    Thua thì chơi xấu nhất tề biện minh

    Chủ nghĩa xã hội chứng minh
    Ở thời quá độ đảng mình tiến lên
    Lý tưởng phải giữ vững bền
    Lập trường kiên định tuổi tên đảng nhà

    Bám vào cộng sản trung hoa
    Anh em gắn bó một nhà hại dân
    Hội đồng ný nuận lên gân
    Sợ bọn giãy chết kéo chân nên phòng

    Ný nuận cứ xoáy lòng vòng
    Khổ cho dân chúng ruột lòng rối tung
    Phản đối sẽ bị hành hung
    Nghe thì chỉ tổ lùng bùng lổ tai

    Kính thưa QÚY VỊ – QÚY NGÀI !
    Rỗi hơi ný nuận dông dài khổ dân
    Dân ta giờ cũng chẳng cần
    HỘI ĐỒNG LÚ LẪN PHẢI CẦN DẸP NGAY

    Hội đồng … một lũ chúng bay
    SÂU DÂN MỌT NƯỚC – ĐỘC TÀI ĐỘC TÔN
    Hãy nhìn kỹ bạn đồng môn
    Đa Phi phút cuối liệu hồn giữ thân.

  6. Dân Việt said

    Chủ nghĩa dân tộc của Trung quốc không nguy hiểm cho thế giới. Chỉ khi chủ nghĩa Mác-Lê nin nhập hồn vào thân xác Đại hán đen tối cuả Trung quốc đè chết những nốt những tư tưởng tiến bộ ,lương thiện ,yêu hòa bình nó mới thực sự là mối hiểm họa với loài người tiến bộ.Biến Trung quốc thành một con Quỷ Đỏ .Nanh vuốt của con Quỷ Đỏ này chờ chực xé xác những linh hồn yếu đuối lương thiện Trong và ngoài nước Trung hoa .


    • Con gấu trúc lớn « lạ » lông đen xấu xí
      ============================

      Con gấu trúc lớn « lạ » lông đen xấu xí

      Đang tham lam liều lĩnh

      Bước đi trên tảng băng mỏng !…

      Khắp Bắc cực Nam cực khắp địa cầu

      Con gấu trúc lớn « lạ » lông đen xấu xí

      Đạp ngang qua châu thổ Miến Điện

      Dẫm ngang qua sông Cửu Long

      Con gấu trúc lớn « lạ » lông đen xấu xí

      Đang tham lam liều lĩnh

      Bước đi trên tảng băng mỏng !…

      Đẫm nát dòng sông Nile nơi xứ Sudan khốn khổ

      Đạp nát dòng sông Omo xứ nghèo đói Ethiopa…

      Quả là con gấu trúc có không chân tình tham lợi

      Mỗi bước chân nó đi qua hủy hoại môi trường sống

      Vẫn nhai ngấu nghiến điệp khúc « Chị em » (1) Đại đồng .. ..

      TỶ LƯƠNG DÂN

      1. Hồ Cẩm Đào trong Diễn văn khai mạc Hội nghị Á-Phi ví Trung Quốc và Phi châu như Tình « Chị em » … giọng điệu 16 CHỮ DZÀNG DẺO + 4 DỐT + 3 KIÊN TRÌ ( của Tập Cận Bình!) dành cho thằng đàn em NƯỚC VỆ …bị thôi miên bởi mùi bô và mùi ống nhổ mà những thằng ham quyền lực + Nhăn Răng Tệ ĐÔ NA KHỰA … đến nỗi bán Nước buôn Dân lúc nào không biết !

  7. dưới chân núi lớn said

    độc sách ,không bắt buộc phải tin saćh.
    cộng sản đã tan,trung cộng đang tiến thối lưỡng nan,như cua mất càng,
    đã bắt đầu nội loạn,
    mỹ vaò châu á để kinh doanh, một rừng đâu có thể có hai con cọp.
    vn khôn sống ,bống chết.
    ”anh hùng như sao buổi sớm .
    tuấn kiệt như lá mùa thu” nguyễn trải.
    bao nhiêu năm toàn hồng hơn chuyên,làm sao đây?mấy ngã phãn biện trên báo mạng rất cần,trẻ tuổi ai không hăng tiết vịt ,gặp phải lổi lầm ,cầu trời cho họ làm được việc dân đở khổ
    làm sao mỡ rộng vòng tay dùng được người tài.
    trước mặt quã thật quá khó khăn,đừng chưởi bơí, đừng bênh vực,góp ýlàm sao giải quyết được việc.rất khó.không ai chịu nghe.

  8. freedom is not free said

    Chủ nghĩa dân tộc kiểu Đại Hán mà Bắc Kinh đang theo đuổi là mầm mống của một nhà nước phát xít mới, trong tương lai sẽ là ngòi nổ của chiến tranh thế giới thứ 3. Nuôi dưỡng chủ nghĩa dân tộc cực đoan là tội ác chống nhân loại, đả đảo nhà cầm quyền Bắc Kinh ! ! !
    Than ôi, Việt Nam nhỏ bé của ta tự bao đời một cổ mấy tròng, sao số phận của Mẹ con ta long đong đến vậy.

  9. DOQUOCMINH said

    “Chủ nghĩa dân tộc (CNDT)”-một con dao 2 lưỡi luôn nằm trong tay ĐCSTQ.Nhưng với bản chất đen tối,luôn có tham vọng là thiên tử bá quyền thiên hạ ,hạt nhân của vũ trụ (Trung quốc)…Họ luôn(và chủ yếu chỉ)dụng nó(CNDT) cho những MANH TÂM .Và cũng tiếc thay cho ĐCSTQ ở chỗ vì quá say sưa múa may con dao này trong lúc để đe nẹt hù dọa thiên hạ,họ lại thực thi những chính sách hà khắc với chính dân mình{…}dẫn đến sự PHÂN HÓA ĐA CỰC trên khắp lãng thổ trực thuộc (thậm chí đã có sự phân hóa sâu sắc ngay trong chính giới chóp bu);Họ cũng quên rằng chính cái gọi là TQ(CHNDTH)ngày nay vốn được/phải ra đời từ sự chinh phạt/cưỡng bức hàng loạt các quốc gia độc lập lân cận trước đó(trước Tần Thủy Hoàng),nay bối cảnh XH (như trên) cho phép lẽ nào họ không biết tự “tranh thủ”đứng lên ĐÒI độc lập(trong đó có hình thức vẫn gọi là tự trị)….Vậy nên TQ đang rất sợ, cái LƯỠI THỨ HAI của con dao DTCN này chắc chắn sẽ không tha cho chính chủ nhân của nó.Cũng chính vì lẽ ấy dù cho bất cứ khi nào cũng muốn “nuốt”trọn VN nhưng họ khó hòng chọn giải pháp “cứng”,vì chính đó mới là cơ hội chín muồi nhất để quả “pháo”TQ lập tức “nổ tung”thành nhiều mảnh.To mồm nạt VN nhưng trong thâm tâm thì TQ cực kỳ sợ tiếng súng!.

  10. Tần Cối said

    MÙI TÀU
    Bài viết của 1 giáo sư khoa học chính trị tại Đại học Boston và trợ lý giáo sư tại Trung tâm John King Fairbank về Trung Quốc học, Đại học Harvard mà lại sặc sụa mùi Tàu.

    Nó làm ra vẻ khoa học, có chút có lý nhưng nó đầy tràn sự tởm lợm:
    1/ Vùng ngoại vi của Trung Hoa là vùng gì? Tại sao phải tôn trọng và nhường cho Tàu vùng đó chỉ để cho các lãnh đạo Tàu “yên tâm”, trong khi vẫn khẳng định gần đây Tàu ngày càng hung hăng bất chấp luật lệ. Dâng cả vùng Đông Nam Á, Nhật Bản cho Tàu nó yên tâm hơn chăng?

    2/ Lý luận bá quyền chia chác thế giới theo kiểu nước lớn Mỹ – Trung là cách nói xấu nước Mỹ thâm độc nhất, và càng thâm độc hơn là từ miệng 1 giáo sư Mỹ. “Mỹ mong đợi Trung Quốc sẽ kiềm chế các đối tác an ninh của họ ở Trung Đông và châu Á để các đối tác đó không làm trầm trọng thêm mâu thuẫn với Washington. Tương tự, Mỹ cũng phải có trách nhiệm kiềm chế các đối tác an ninh của họ”.

    3/ Nó vừa ra sức chứng minh sức mạnh của PLA đang lớn dần nhưng vì cái gì cũng chưa thử nghiệm (Hic! chưa bắn tên lửa mang quả bom nguyên tử nào vào Nhật là còn OK?) nên coi như không đáng lo.

    4/ Ngược lại giáo sư Mỹ lại nói y hệt Tàu tuyên truyền: coi chừng Tàu hiểu lầm, coi chừng Tàu nổi nóng rồi Mỹ rút không ra khỏi ĐNA.

    Đề xuất chính sách của ông giáo sư Mỹ là gì?

    1/Đó là Chính phủ Hoa Kỳ NÊN ve vãn lãnh đạo đang có tâm lý “bất an” của Tàu, dù cho đó là sự bất an nội bộ không có cơ sở.

    2/ Chính phủ Hoa Kỳ NÊN bỏ mặc sự hốt hoảng, lo lắng của nhân dân các nước đồng minh (Nhật, Hàn, Phi, Thái + đối tác chiến lược Việt Nam) nhân dân khu vực ASEAN, nhân dân thế giới và cả nhân dân Hoa Kỳ trước chính sách hung hăng hiếu chiến của PLA và chủ nghĩa bành trướng lãnh thổ theo kiểu bá quyền khu vực của Trung Cộng.

    Câu hỏi đặt ra là ông giáo sư Robert S. Ross được cái gì khi ủng hộ chủ nghĩa bá quyền và ủng hộ CHIẾN TRANH ở khu vực ASEAN + Đông Á?

    • freedom is not free said

      Bạn đang “nhạy cảm” một cách hơi thái quá khi chỉ trích một số luận điểm của tác giả. E rằng khi bạn bài Hán một cách mù quáng thì chính bạn lại rơi vào cái bẫy chủ nghĩa dân tộc. Ở đây không có mùi Tàu xíu nào hết mà chỉ rặt mùi Mỹ thôi. Tác giả không hề ủng hộ chủ nghĩa bá quyền TQ mà chỉ phân tích chính sách của TQ để từ đó Mỹ có phản ứng một cách phù hợp với lợi ích Mỹ trước tiên, và tiếp theo đó là đảm bảo ở một chừng mực nào đó sự ổn định khu vực. Với vị thế “cảnh sát quốc tế” của mình, Mỹ đang nỗ lực kiềm chế ngòi nổ TQ, đồng thời vẫn phải tránh việc dồn TQ vào chân tường. Nhưng điều quan trọng ở đây không phải là việc Mỹ đặt TQ ở vào thế nào, mà là việc TQ tự nhận thấy mình đang ở đâu. Thực tế thì TQ hoàn toàn không phải là ở trong thế “chó cùng dứt dậu”, TQ hoàn toàn có cơ hội để tham gia vào cộng đồng quốc tế một cách trách nhiệm hơn và có cơ hội cải thiện hình ảnh của mình. Nhưng TQ vẫn làm ngược lại, cái này thì chỉ có thể giải thích theo cách anh BS, rằng đó là “bản chất bọ cạp”.
      Không có cách nào khác, các nước trong phạm vi ảnh hưởng của chủ nghĩa bá quyền TQ phải tập hợp lại tạo thành sức mạnh răn đe và cảnh giác trước mọi nguy cơ. Hãy nhìn chiến tranh bằng con mắt của chính mình chứ đừng bằng con mắt Mỹ.

      • F 361 said

        Tất cả những ai mềm lòng và lóa mất trước chủ nghĩa Bà quyền Đại Hán thì luôn bị chính cái chủ nghĩa đó tiêu diệt hoặc đồng hóa. Đáng tiếc là phần lớn tiền nhân chúng ta – các tộc Bách Việt – đã tham gia vào việc đuổi hươu tại Trung nguyên mà bị khuất phục, đồng hóa, vạn năm bất phục. Các nước Việt Câu Tiển, nước Sở, nước Mân… là ví dụ.
        Chỉ riêng tộc Lạc Việt chúng ta, có viễn kiến,đã sớm rút về đất tổ quê cha, nên không bị đồng hóa và tồn tại đến ngày nay. tuy vậy, nguy cơ bị đồng hóa vẫn chưa hết, với cái đám cầm quyền “chọng nú”.

        Quá trình tồn tại của Việt Nam cho thấy, chúng ta chưa bao giờ lạm dụng chủ nghĩa dân tộc. Chúng ta chỉ sử dụng nó vừa đủ để giử nước, còn sau đó là “việc nhân nghĩa cốt yên dân”. Dân đây là dân Việt và cả dân Hoa Nam. Hàng triệu người Hoa trên đất Việt là minh chứng. Thử hỏi có được chục vạn dân Kinh (tên gọi dân Việt ờ đất Hoa) không?

        Nếu Freedom là người Việt, thì nên đọc lại lịch sữ Việt.

        Nhân từ với kẻ thù truyền kiếp là tự sát, là tội ác với dân Việt!

        F 361

        • freedom is not free said

          Tớ chả nhân từ như ai đó nói đâu hề hề. Thậm chí đôi khi là hơi ác là khác. Nếu thằng Tàu một lần nữa động can qua với quê hương mình tớ dám chắc sẽ kiếm bất cứ vũ khí nào để sống mái với chúng. Và lúc đó sẽ thật khốn nạn cho thằng bành trướng nào trót rơi vào tay tớ. Lúc cần ác tớ sẽ ác chả kém thằng Tàu nào. Nhưng nói gì thì nói, làm gì thì làm vẫn cứ phải tỉnh táo. Mọi hành động đều phải cân nhắc thiệt hơn, chiến tranh là điều tối phi nghĩa, tối điên rồ mà chỉ có những bộ óc điên cuồng mới nghĩ ra được, bên nào cũng thế chả thằng nèo là chính nghĩa cả. Còn động khẩu thì sao lại động thủ? Chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi khơi dậy những cái đầu nóng, dẫn dắt các dân tộc đến chiến tranh. Chiến tranh thì chỉ có ruồi muỗi con tôm cái kiến chết thôi, chứ những thằng quyết định chiến tranh, chả có thằng nào mất cọng lông. Chính thế mới khiến chúng nó có thể ra một quyết định giết chết cả vạn người một cách dễ dàng như vậy.

    • F 361 said

      Tôi tán thành quan điểm của Tancoi.
      Lão giáo sư này là đồng bọn của phe Kissinger. Thực tế chính Kissinger đang bán rẻ quyền lợi của Mỹ. Càng ngày, người Mỹ càng ít tin phe nhóm lobby Do Thái trong chính trường Mỹ.
      Thành thủ, VN nên yên tâm với chính sách ngoại giao mỷ trong thập niên này. Đừng dao động vì mấy bài báo của mấy tên giáo sư Mỹ ăn tiền nhuận bút của Ba tàu Chì có một điều là VN phải nhanh chóng thoát khỏi cái vòng kim cô “16 chữ vàng”, tư xây dựng lực lượng, để trong vòng vài năm tới (khi đủ tàu ngầm, máy bay, tên lửa, xe tăng…), có thể ăn miếng trả miếng với Tàu, như thời bác Lê Duẩn.

      F 361

      • Phuc Nguyen said

        Lê Duẩn theo Nga nên mới dám chống Tàu.
        Việc Việt Nam có lạm dụng chủ nghĩa dân tộc hay ko mình ko chắc, nhưng ngoại bang lợi dụng chủ nghĩa dân tộc của VN thì quá rõ.

  11. ngudan said

    Phải đập tan chủ nghĩa dân tộc đại hán từ trong trứng nước trước khi nó biến tướng thành chủ nghĩa phát xit

  12. người dân said

    Reo gió gặp bão. Gây hấn thì sẽ bị kháng cự. Đi ăn cướp thì sẽ bị trả giá. Có thế thôi. Chỉ có điều là máu Đại Hán của Trung Quốc không mất đi được khi nước này chưa có một nền dân chủ kiểu phương Tây.

  13. Website http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang

    Sự tồn tại của nước Việt Nam trước các cuộc xâm lăng được quyết định bởi TINH THẦN DÂN TỘC của NGƯỜI DÂN Việt Nam. Đối với Trung Cộng hiện nay, nếu NGƯỜI DÂN Việt Nam không còn TINH THẦN DÂN TỘC thì nước Việt Nam phải mất thôi; đảng Cộng sản Việt Nam quá hèn nhát trước sức ép của đảng Cộng sản Trung Hoa, không thể giữ nước được. Người dân Việt Nam phải vùng lên và đòi quyền của mình. Những người dân Việt Nam dũng cảm phải chiến đấu cho tương lai của chính mình và phải đánh cho chế độ Cộng sản hoàn toàn sụp đổ. Nếu nhân dân Libya đã loại bỏ Gadhafi được thì nhân dân Việt Nam cũng loại bỏ ác đảng Cộng sản Việt Nam được. Đánh tan Việt Cộng yên lòng nhân dân!

    Website http://www.HerbalWorldCenter.com/phanrang

    • Ẩn danh said

      Rất cần một thủ lĩnh để phát động khởi nghĩa, nhưng than ôi chả thấy đâu????

    • Thường dân said

      Có đốt đuốc cũng không thấy thủ lĩnh đâu, chỉ thấy toàn chửi rủa cộng sản là nhiều mà chẳng ai làm được tích sự gì cả.

  14. SandyHuynh said

    Tac gia bai nay surely la nhan tien cua Trung Nam Hai de viet. Thuc te chinh sach cua Trung Quoc da di truoc mot buoc so voi nhung feedback cua My. Neu My buong xuoi, ho kg con cho dung chien luoc o Chau A nua, va mot Trung Quoc bat nat ca the gioi se xuat hien. The gioi nay da tho o voi mot Adolf Hiler, vay thi dung tho o nua voi mot truong hop nhu the nua.

  15. Minhnguyen said

    Bài nghiên cứu này khá chính xác tình hình đối nội, thực trạng về Kinh tễ-Xã hội TQ hiên nay…phần nhận dịnh, phân tích tình hình về quan hệ TQ với Mỹ, Asean chưa đúng…có vẻ suy diễn , phóng đại nhiều hơn thực tế hiện nay giữa TQ-Mỹ., Asean….
    -Chủ nghĩa dân tộc TQ đang trỗi dậy…nhưng điều này chỉ làm cho Thế giới dè dặt hơn trong quan hệ với TQ….? Việc hù dọa Philippines, Vn, Ásean…đồng nghĩa với việc gây bất ổn CHâu Á-TBD…đặc biệt vấn đề an ninh hàng hải quốc tế và sự tuan thủ luật Biển quốc tế UNCLOS-1982 tại Chau á…Tất nhiên các nước lớn, nhỏ… trong khu vực có quyền lợi lien quan sẽ không để bị động khi bị chèn ép, gay hấn mãi …Ngạn ngứ có câu: Gây ra việc gì, cũng phải có giá của NÓ.( Nhìn lại Chủ nghĩa dân tộc Đức Hitler, và Phát xít Nhật 1935-1945 thảm bai như thế nào….) …?

  16. binhnhidienbien said

    phat xit tau that dang ghet ma lai dang khinh vi ban chat nha que huyenh hoang kieu tu thit hoi,loai nguoi can lien minh chat che de kiem che va tien toi tieu diet bon phat xit moi nay duoi ngon co tu do va dan chu neu khong nhin ro loi ich song con lau dai ay thi moi la ngu ngoc ngai tro ly giao su ah

  17. Ngamnguihuycan said

    Do đó, Washington đã tham gia vào một cuộc xung đột đa cực ngày càng lớn ở Đông Nam Á. Nhưng quan trọng hơn, và độc lập với quá trình tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông, sự hợp tác của Mỹ với nỗ lực của Việt Nam trong việc sử dụng Mỹ để đối đầu với Trung Quốc không chỉ tốn kém mà còn ngu ngốc. Đường biên giới chung trên bộ của Việt Nam với Trung Quốc, tính chất dễ bị tổn thương của Việt Nam trên biển trước hải quân Trung Quốc, và sự phụ thuộc về mặt kinh tế của họ vào Bắc Kinh cho thấy chắc chắn rằng Mỹ sẽ không thể phát triển quan hệ quốc phòng đầy đủ với Việt Nam.

    • thang bom said

      Ông giáo sư này viết không được khách quan, bài viết có vẻ do một động lực riêng tư nào đó.

  18. Ẩn danh said

    Mot bai viet lung cung, tac gia hay dich gia?

  19. Quốc Hận said

    chủ nghĩa dân tộc Trung Hoa đã biến nước trung hoa trở thành đức quốc xã , bị cô lập trên toàn thế giới , một chủ nghĩa chắp vá cộng sản và dân tộc , không nước nào chấp nhận được , nó sẽ đi đến phá sản trở thành một lò lửa khổng lồ tự thiêu trụi mình , các nước độc tài trên thế giới hết , thì chủ nghĩa độc tài cộng sản cộng sản Trung Hoa bị thu hẹp , trở thành hiếu chiến trong khu vực gây bất an cho mọi nước láng giềng …..


    • Bành trướng Đại Hán vào Phi châu lục địa đen
      =====================================

      Mỹ bận lâm trận thừa thời cơ

      Chiến lược Tàu thế lực phất cờ

      Phi châu lẫn sân sau nước Mỹ

      Tài nguyên phong phú óc lờ khờ

      Chú lọ giương cao ô dù lớn

      Che nắng đại gia chệt lùn quơ

      Ngân hàng Tàu phù xuất-nhập khẩu

      Bỏ hai mươi tỷ đô gấp ba (1) cơ !

      Điện thoại cầm tay bia Thanh Đảo

      Cơm chiên Dương Châu lẫn mì xào

      Vịt Bắc Kinh truyền hình tràn ngập

      Đổ bộ lục địa đen đón chào

      Lớp Hoa ngữ tràn Viện Không Tử

      Tiếng gầm sư tử hết đêm sao

      Động cơ xe cần trục máy ủi

      Công trường ngày đêm cư ào ào

      Chủ nghĩa Đại Hán Đông Phương Hồng

      Công-Gô khai thác quả không công

      Dầu hỏa quả mặt hàng chiến lược

      Bạch tuộc hút về nước cho không

      Bỗng đùng đùng mang đi hết

      Xực luôn bầy chó chạy lông nhông

      Rượu Mao Đài xơi món thịt cẩu

      Rõ thực dân Hán Mao Trạch Đông !

      TỶ LƯƠNG DÂN

      1. Ngân hàng xuất-nhập khẩu Trung Quốc lên kế hoạch 20 tỷ mỹ kim cho lục địa đen từ 2009-2012 : gấp 3 lần ngân sách dự chi của Ngân hàng thế giới.

      600.000 công nhân Trung Hoa đổ bộ vào Lục địa đen

      Trung Hoa tại Tây Phi với 100 tỷ thu nhập trong 5 năm, tỷ lệ tăng trưởng cao nhất trong vùng.

      Tại Congo, công trình thủy điện Imboulou khánh thành năm 2009,sẽ gia tăng gấp đôi công xuất điện lực cho cả nước. Khi World Bank chê công trình này là thiếu bảo đảm, đại gia Tàu bỏ ngay 280 triệu mỹ kim sẵn sàng giúp bạn nhưng bạn trả sau bằng dầu hoả là mặt hàng chiến lược mà Bắc-Kinh muốn nhất. Phi châu cung cấp 20% tổng số dầu nhập vào Trung Quốc

      Nhưng mới đây các nước châu Phi bắt đầu thấy rõ bản mặt thực dân da vàng tàn ác bóc lột thậm tệ.

      Nigeria phản ứng bỏ hợp đồng khai thác 4 khu dầu hoả trị giá 2 tỷ đô la với Trung Quốc năm 2006.

      Guinea cũng đã hủy bỏ những hợp đống khai thác bauxite, uranium và đập nước thủy điện trị giá bạc tỷ.

      Niger cũng đã ký hợp đồng độc quyền khai thác mỏ uranium lớn nhất thế giới với Tập đoàn Areva của Pháp vào năm 2008.

  20. Thành said

    KEM đây, đến TEM nào!

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: