BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

405. Năm 2012 là năm quyết định đối với châu Á và thế giới

Posted by adminbasam trên 07/10/2011

CBS News

Năm 2012 là năm quyết định đối với châu Á và thế giới

John Feffer

04-10-2011

(TomDispatch) –  Từ lâu Hoa Kỳ đã tự nhận là một cường quốc Thái Bình Dương. Nước này đã thiết lập một mô hình chống nổi loạn ở Philippines năm 1899 và đánh bại Nhật Bản hồi Thế chiến II. Mỹ đương đầu với Trung Quốc và Bắc Triều Tiên để giữ cho bán đảo Triều Tiên tách ra năm 1950, và trang bị vũ khí tận răng cho Đài Loan. Ngày nay, Mỹ tiếp tục là một cường quốc quân sự ở khu vực Thái Bình Dương, được hỗ trợ bởi một loạt các căn cứ quân sự, các liên minh song phương và khoảng 100.000 quân nhân. 

Tuy nhiên, Mỹ đã đạt tới mức cao nhất về sự hiện diện và ảnh hưởng của nước này ở Thái Bình Dương. Bản đồ địa chính trị sắp được vẽ lại. Đông Bắc Á, khu vực có mật độ cao nhất về các cường quốc kinh tế và quân sự, đang trên bờ của một sự chuyển đổi trong vùng. Và Mỹ, vẫn còn bận tâm ở Trung Đông và oằn mình với một nền kinh tế đình trệ, sẽ thành nước lạc lõng. 

Các cuộc bầu cử sẽ là một phần của sự thay đổi. Vào năm tới, người dân Hàn Quốc, Nga và Đài Loan đều sẽ đi bỏ phiếu. Năm 2012, Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng sẽ phê chuẩn sự lựa chọn một nhà lãnh đạo mới, kế nhiệm Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Người này sẽ là người chỉ đạo đất nước này từ vị trí thứ 2, vươn lên vị trí cao nhất trong nền kinh tế toàn cầu.

Tuy nhiên, có sẵn một sự ngạc nhiên thực sự dành cho Washington. Chất xúc tác của sự thay đổi có thể lại là nước trong khu vực cho đến nay đã thay đổi ít nhất: Bắc Triều Tiên. Chính phủ Bắc Triều Tiên đã công bố với dân chúng nước này lời cam kết, trong năm 2012 sẽ tạo ra một kangsong taeguk, tức là một đất nước mạnh mẽ về quân sự và phồn thịnh về kinh tế. Giờ đây, Bình Nhưỡng cũng phải thực hiện phần nào trong lời hứa đó – vào thời điểm lương thực bị thiếu hụt, kinh tế về tổng thể bị trì tệ và bất ổn chính trị. Giấc mơ của năm 2012 này đang buộc chế độ Bình Nhưỡng phải chuyển sang ngoại giao tối đa, và ngược lại, điều này đang tạo ra nhiều cơ hội lớn cho các cường quốc chủ chốt ở Thái Bình Dương.

Nhiều năm qua Washington đã tập trung vào kho hạt nhân nhỏ nhưng đang phát triển của Bắc Triều Tiên, không chú ý đến những phát triển lớn hơn ở châu Á. Sự chuyển đổi ở châu Á đang dần hiện ra cũng không trở thành một chủ đề nóng trong cuộc bầu cử tổng thống của chính chúng ta năm tới. Chúng ta sẽ tranh cãi về việc làm, chăm sóc sức khỏe, và liệu Tổng thống là một người theo chủ nghĩa xã hội hay một đối thủ thuộc phe Cộng hòa. Ngoài một số công kích nhằm vào Trung Quốc mang tính hình thức, châu Á sẽ rất ít được nhắc tới.

Tổng thống Obama lo lắng về việc tạo cớ cho đối thủ của ông, sẽ miễn cưỡng nhắc đến chính sách châu Á, vốn đã được đặt trong chế độ chạy tự động. Vì vậy, trong khi các nước khác thi nhau tái tạo Đông Á thì Mỹ sẽ phải chịu đựng từ chính kiểu trôi dạt lục địa khác thường của mình. 

Bình Nhưỡng chuyển sang quyến rũ

Ngày 15 tháng 4 năm1912, tại một góc khuất dưới sự chiếm đóng của đế chế Nhật Bản, một đứa bé chào đời trong gia đình theo đạo Tin lành tự hào về di sản Triều Tiên của mình. Kỷ niệm 100 năm ngày sinh của Kim Il Sung, người sáng lập và lãnh đạo triều đại Bắc Triều Tiên, sẽ diễn ra trong năm tới. Nói chung, một sự kiện như vậy sẽ có chẳng có ý nghĩa với ai ngoài 24 triệu dân Bắc Triều Tiên và một số người Triều Tiên ở những nơi khác. Nhưng lễ kỷ niệm trăm năm này cũng đánh dấu ngày mà chế độ Bắc Triều Tiên cam kết sẽ thay đổi hoàn toàn mọi thứ.

Mặc dù kỳ vọng tự lực tự cường, Bình Nhưỡng đã chứng minh rằng họ chỉ có thể xoay xở được nhờ nhiều sự giúp đỡ từ bạn bè. Tuy nhiên, cho tới gần đây, Bắc Triều Tiên lại không chơi đẹp với các nước khác. 

Nước này đáp trả theo một cách cực kỳ cứng rắn, chẳng hạn, những chính sách diều hâu hơn mà Tổng thống mới của Hàn Quốc, ông Lee Myung Bak, theo đuổi khi ông lên nắm quyền hồi tháng 2 năm 2008. Vụ bắn một du khách Hàn Quốc tại khu nghỉ mát núi Kim Cương tháng 7 năm đó, vụ đánh chìm tàu hải quân Cheonan của Hàn Quốc hồi tháng 3 năm 2010 (Bình Nhưỡng vẫn tuyên bố vô tội), và vụ nã pháo vào đảo Yeonpyeong cuối năm ngoái, tất cả những sự việc này càng làm xói mòn nhanh các quan hệ giữa hai miền Nam – Bắc.

Trong thời gian này, Bắc Triều Tiên còn tiến hành vụ thử hạt nhân thứ 2, khiến cho cả Trung Quốc, nước có mối quan hệ thân thiết nhất với Bắc Triều Tiên, cũng tỏ ý tức giận và ủng hộ một tuyên bố lên án của Liên Hợp Quốc. Bình Nhưỡng còn làm cho Washington xa lánh hơn bằng cách tiết lộ trong năm 2010 rằng, nước này thực tế đang theo đuổi một chương trình nhằm sản xuất uranium cấp độ vũ khí, có độ làm giàu cao hơn, điều mà nước này từ lâu vẫn chối bỏ.

Những hành động đó gây hậu quả kinh tế nặng nề. Hàn Quốc hủy bỏ gần như tất cả mọi hình thức hợp tác. Vụ thử hạt nhân thứ hai của Bình Nhưỡng đã khai tử mọi sự nối lại về quan hệ kinh tế vốn còn phôi thai với Mỹ. (Chính quyền Bush đã đưa Bắc Triều Tiên ra khỏi danh sách khủng bố và đã có nhiều dấu hiệu rằng các lệnh cấm vận kéo dài khác sớm hay muộn cũng có thể được hủy bỏ như một phần của việc hâm nóng các mối quan hệ). 

Chỉ mối quan hệ của Bắc Triều Tiên với Trung Quốc là không bị ảnh hưởng, chủ yếu là do Bắc Kinh đang thâu tóm số lượng lớn các tài nguyên khoáng sản giá trị và đảm bảo sự tiếp cận với các cảng để đổi thực phẩm và năng lượng chỉ vừa đủ để giữ cho nước này phải dựa vào trợ giúp đời sống và giữ cho chế độ hoạt động. Vào năm 2006 và năm 2009, nền kinh tế vốn đã yếu của Bắc Triều Tiên lại càng èo uột và nạn thiếu lương thực kinh niên tái diễn.

Những khó khăn về kinh tế phải được gộp với những khó khăn về chính trị. Ban lãnh đạo nước này đều đã quá tuổi về hưu từ lâu, với nhà lãnh đạo Kim Jong Il 70 tuổi, còn trẻ hơn hầu hết những người còn lại trong nhóm điều hành. Ông ta đã chọn con trai út của mình, Kim Jeong Eun, làm người kế nhiệm, nhưng điều duy nhất khiến cậu thanh niên bí ẩn này được chọn có lẽ là do cậu giống ông nội mình, Kim Il Sung. 

Mặc dù vậy, Bắc Triều tiên không có vẻ gì tiến gần hơn tới một sự sụp đổ hoàn toàn so với các cuộc khủng hoảng trước đó, chẳng hạn nạn đói thảm khốc vào giữa thập niên 1990. Một nhà nước cực kỳ hà khắc và một xã hội dân quyền số 0 này có lẽ bảo đảm chắc chắn rằng, không một cuộc cách mạng màu sắc nào hay “Mùa xuân Bình Nhưỡng” có thể nổ ra. Chờ đợi thể chế Bắc Triều Tiên nhẹ nhàng đi vào đêm đen chẳng khác nào chờ đợi Godot. 

Nhưng điều đó không có nghĩa thay đổi là điều viễn vông. Để khởi động nền kinh tế èo uột của nước này và tạo một lực đẩy về chính trị cho tân lãnh đạo trong năm kangsong taeguk, Bắc Triều Tiên đột ngột theo phương thức: hãy-cùng-đạt-thỏa thuận. 

Chuyến thăm gần đây của Kim Jong Il tới Siberia để gặp Tổng thống Nga Dmitry Medvedev, chẳng hạn, đã khiến không ít người ngạc nhiên. Hội ý tại một căn cứ quân sự Nga gần Hồ Baikal, lần đầu tiên trong một khoảng thời gian dài, lãnh đạo Triều Tiên thậm chí đã nêu ra khả năng tạm ngừng các hoạt động sản xuất và thử nghiệm vũ khí hạt nhân. Thực tế hơn, ông còn ký kết một thỏa thuận sơ bộ về một đường ống dẫn khí mà tự nó có thể bắt đầu sự chuyển đổi chính trị trong khu vực. Đường ống này sẽ chuyển khí đốt từ vùng Viễn Đông giàu năng lượng của Nga qua Bắc Triều Tiên tới Hàn Quốc, một đất nước đang bùng nổ kinh tế nhưng đói năng lượng. Thỏa thuận này có thể mang về cho Bình Nhưỡng 100 triệu USD mỗi năm. 

Cuộc tấn công quyến rũ mới của Bắc Triều Tiên sẽ không có hy vọng thành công nếu một sự thay đổi tương tự của trái tim không diễn ra ở Hàn Quốc. 

Tính toán sai lầm của Xe ủi đất

Khi lên nhậm chức, Tổng thống bảo thủ của Hàn Quốc, Lee Myung Bak, còn được biết đến là “Xe ủi đất” khi ông đứng đầu bộ phận kỹ thuật của tập đoàn Hyundai, đã cam kết đưa các mối quan hệ liên Triều lên một vị trí mới. 10 năm của “chính sách ràng buộc” với Bắc Triều Tiên, theo ông Lee, đã tạo ra một mối quan hệ bất đối xứng. Ông khẳng định Hàn Quốc đã cung cấp tất cả tiền bạc, và Bắc Triều Tiên làm rất ít để đổi lại. Ông Lee cam kết một mối quan hệ chỉ dựa trên cơ sở đôi bên cùng có lợi.

Thay vào đó, những gì ông nhận về là một sự ăn miếng trả miếng: đó là những ngôn từ khó nghe và hành động quân sự. Rốt cuộc là, mặc dù Bắc Triều Tiên không có bạn bên dưới vĩ tuyến, một kỷ nguyên mới của sự thù địch cũng không giúp ích gì cho chính quyền ông Lee. Người Hàn Quốc nói chung chứng kiến nỗi khiếp đảm khi mối quan hệ tương đối yên bình đổi hướng một cách nguy hiểm tiến sát tới xung đột quân sự. 

Đảng cầm quyền của ông Lee đã bị tổn hại trong cuộc bầu cử phụ hồi tháng 4 năm ngoái. Và trong tháng 8, ông thay bộ trưởng “thống nhất” cứng rắn của mình bằng một người hòa giải hơn. Tuy vẫn khăng khăng đòi một lời xin lỗi về vụ chìm tàu Cheonan và vụ nã pháo vào Yeonpyeong, đảng cầm quyền Hàn Quốc đang tìm kiếm các biện pháp nhằm phục hồi các mối quan hệ thương mại và một lần nữa cung cấp viện trợ nhân đạo cho Bắc Triều Tiên. Kể từ mùa hè này, các đại diện của miền Bắc và miền Nam đã gặp nhau hai lần để bàn thảo chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng. Mặc dù chưa đạt được tiến bộ đáng kể nào, hai bên đã có sự chuẩn bị cho việc nối lại tiến trình đàm phán sáu bên vốn đã đổ bể năm 2007 giữa hai miền Triều Tiên với Nga, Nhật Bản, Trung Quốc và Mỹ.

Ngay cả nếu đảng đối lập không hất phe bảo thủ khỏi quyền lực trong cuộc bầu cử năm 2012, Hàn Quốc có khả năng vẫn sẽ từ bỏ cách tiếp cận cứng rắn của ông Lee. Vào tháng 9, người nhiều khả năng sẽ kế nhiệm ông như là một ứng viên của đảng cầm quyền trong năm 2012, Park Geun-Hye, đã công khai chỉ trích cách tiếp cận của ông Lee được gọi là “trustpolitik” trong một bài báo đăng trên tờ Foreign Affairs.

Một dự án mà ông Park chọn để nêu ra là tuyến đường sắt liên Triều mà có thể sẽ “biến bán đảo Triều Tiên thành một sợi dây liên kết thương mại khu vực“. Đó là một câu nói làm giảm nhẹ. Khôi phục tuyến đường và kết nối nó với Tuyến đường sắt Xuyên Siberia của Nga sẽ kết nối bán đảo Triều Tiên với châu Âu, giảm thời gian vận chuyển hàng hóa từ đầu này của châu Âu tới đầu kia khoảng 2 tuần, và tiết kiệm cho Hàn Quốc khoảng 34-50 USD/tấn về chi phí vận chuyển. Trong khi đó, đường ống dẫn khí, mà Hàn Quốc đã phê chuẩn vào cuối tháng 9, có thể giảm chi phí về khí đốt tới 30%. Đối với nhà nhập khẩu khí đốt lớn thứ hai thế giới, điều này là một khoản tiết kiệm rất lớn. 

Nói cách khác, các bước đi nghiêm túc về kinh tế hướng tới thống nhất bán đảo Triều Tiên không chỉ là một giấc mơ, mà còn là [cơ hội] làm ăn tốt. Thậm chí vào những giờ khắc tồi tệ nhất trong khoảng thời gian tách biệt gần đây, đáng chú ý là hai nước đã duy trì được tổ hợp công nghiệp Kaesong nằm ở ngay phía bắc Vùng Phi quân sự. Do các giám đốc Hàn Quốc điều hành và thuê hơn 45.000 lao động Bắc Triều Tiên, vùng kinh doanh này là một lợi ích của cả hai phía. Nó giúp các doanh nghiệp Hàn Quốc đương đầu với sự cạnh tranh từ Trung Quốc, cũng như mang về đồng tiền mạnh và công ăn việc làm tốt cho người Bắc Triều Tiên. Đường sắt và đường ống dẫn khí sẽ mang lại những lợi ích chung tương tự.

Theo sự khôn ngoan thông thường, Bắc Triều Tiên sẵn sàng mặc cả đơn lẻ, kho hạt nhân nhỏ mà nước này sẽ không bao giờ từ bỏ. Nhưng một nhân viên về bất động sản sẽ nhìn nhận tình hình với một con mắt khác. Những gì Bắc Triều Tiên thực sự có là “vị trí, vị trí, vị trí” và rốt cục nước này có vẻ sẵn sàng kiếm chác từ vị trí trọng yếu của mình ở giữa tâm khu vực kinh tế năng động nhất thế giới. 

Tuyến đường tàu sẽ ràng buộc hai khu vực kinh tế lớn nhất thế giới vào một thị trường Âu Á khổng lồ. Và đường ống dẫn, kết hợp với các dự án năng lượng xanh ở Trung Quốc, Hàn Quốc, và Nhật Bản, có thể bắt đầu giúp châu Á không còn phụ thuộc vào dầu lửa Trung Đông và theo cách đó không phải dựa vào quân đội Mỹ để đảm bảo sự tiếp cận và bảo vệ các tuyến vận tải. 

Nói theo cách khác, những dự án này và những điều tương tự ẩn chứa trong tương lai Âu Á là rất quan trọng, không chỉ vì những gì chúng kết nối mà còn bởi những gì chúng xóa bỏ: Mỹ. 

Bị cho ra rìa

Chính quyền Bush đã lường trước được cách tiếp cận Bắc Triều Tiên của Lee Myung Bak bằng cách quăng ra củ cà rốt và vung vẩy cây gậy. Tuy nhiên, vào năm 2006, Washington đã có một cú vòng ngược lại và bắt đầu nghiêm túc lôi kéo Bình Nhưỡng. Chính quyền Obama thực hiện chiến thuật khác, cuối cùng theo chính sách “kiên trì chiến lược”, một lối nói trại của việc lờ Bắc Triều Tiên đi và hy vọng nước này không nổi cơn thịnh nộ. 

Chính sách đó không có tác dụng. Bắc Triều Tiên đã tăng tốc tối đa với chương trình hạt nhân của nước này. Chiến dịch không kích của Mỹ/NATO chống lại Muammar Gaddafi của Libya, người từ bỏ chương trình hạt nhân của mình để đảm bảo các mối quan hệ tốt hơn với phương Tây, sẽ càng khiến Bình Nhưỡng tin rằng vũ khí hạt nhân là sự đảm bảo tối thượng cho an ninh nước này. Chính quyền Obama tiếp tục đòi Bình Nhưỡng phải chứng tỏ sự thành thật về giải trừ hạt nhân như một điều kiện tiên quyết để nối lại đàm phán. Mặc dù Washington mới đây đã gửi một số lượng nhỏ hàng cứu trợ lũ lụt, nước này từ chối cung cấp bất kỳ một sự hỗ trợ thực phẩm nào. Thay vào đó, hồi tháng 6, Hạ viện Mỹ đã thông qua một sửa đổi đối với dự luật nông nghiệp, theo đó cấm mọi hoạt động viện trợ thực phẩm cho Bắc Triều Tiên, bất chấp sự cần thiết. 

Mặc dù chính quyền nhiều khả năng sẽ cử đặc sứ Stephen Bosworth tới Bắc Triều Tiên vào cuối năm nay, không ai hy vọng sẽ đạt được những thay đổi lớn trong chính sách hoặc các mối quan hệ. Với cuộc bầu cử Tổng thống sắp diễn ra, chính quyền Obama có thể sẽ không chi vốn chính trị về Triều Tiên – không phải khi phe Cộng hòa chắc chắn sẽ dán mác cho bất kỳ một động thái mới nào là “chính sách nhân nhượng” của một “nhà nước khủng bố”.

Obama lên nhậm chức với một khát vọng dịch chuyển chính sách của Mỹ khỏi trọng tâm Trung Đông và xác nhận lại tầm quan trọng của Mỹ như một cường quốc Thái Bình Dương, đặc biệt là trong bối cảnh Trung Quốc đang gia tăng sự ảnh hưởng trong khu vực. Nhưng Tổng thống Mỹ đã đầu tư vào những chiếc máy bay không người lái nhiều hơn vào ngoại giao, tiếp tục cuộc chiến chống khủng bố với cái giá của một kiểu ràng buộc đối phương một cách táo bạo hơn như ông từng gợi ý khi còn là một ứng viên. Trong khi đó, chính quyền sẵn sàng chờ điều đó diễn ra cho đến khi các cuộc bầu cử mới trở thành lịch sử – và đến khi ấy, có thể đã quá muộn để bắt kịp những biến chuyển trong khu vực. 

Sau tất cả, Washington đã chứng kiến Trung Quốc trở thành một đối tác thương mại hàng đầu của gần như tất cả các nước châu Á. Tương tự, các quan hệ kinh tế giữa Trung Quốc với Đài Loan đã gắn bó hơn đáng kể, một thực tế mà thậm chí phe đối lập ở hòn đảo này phải chào thua. Quyết định không chọc giận Bắc Kinh quá nhiều của chính quyền Obama mới đây do bán các phi cơ chiến đấu F-16 tân tiến cho Đài Loan, thay vào đó chọn một một phiên bản nâng cấp đơn thuần của F-16 mà đảo này mua trong những năm 1990, là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự suy giảm tương đối của Mỹ trong khu vực, theo nhà phân tích Robert Kaplan.

Tiếp theo, sự hiện diện quân sự của Mỹ ở Thái Bình Dương sẽ tiêu tốn rất lớn. Điều này có vẻ là một mục tiêu lý thú của những người cắt giảm ngân sách ở Washington. Các thành viên chủ chốt của Quốc hội như các thượng nghị sĩ John McCain và Carl Levin đã bày tỏ sự lo lắng về mức giá cao của kế hoạch “tái liên kết chiến lược” ở Châu Á mà trong số nhiều thứ khác có sự mở rộng căn cứ quân sự ở Guam cùng việc nâng cấp các cơ sở ở Okinawa. Phản ứng trước câu hỏi về việc cắt giảm quân sự tiền ẩn, tân Thứ trưởng Quốc phòng Ashton Carter khẳng định rằng việc giảm bớt quân số và căn cứ quân sự Mỹ ở nước ngoài “đang nằm trên bàn thảo luận”. 

Tương lai của Đông Á hầu như không phải là một sự định sẵn, một sự bùng nổ kinh tế và hội nhập cũng không phải là viễn cảnh có thể duy nhất. Gần như mỗi nước trong khu vực đều tăng mạnh chi tiêu quân sự của mình. Có rất nhiều căng thẳng, đặc biệt là ở những vùng biển giàu năng lượng mà các nước cùng tuyên bố chủ quyền. Sức tăng trưởng kinh tế sửng sốt của Trung Quốc có thể không bền vững trong thời gian dài. Và Bắc Triều Tiên rút cục có thể quyết định trở thành một cường quốc quân sự mạnh  mẽ nhưng nghèo túng về kinh tế. 

Tuy nhiên, các đường xu hướng cho năm 2012 và sau đó chỉ tới một sự ràng buộc lớn hơn trên bán đảo Triều Tiên, ngang qua eo biển Đào Loan, và giữa hai châu lục Âu – Á. Ngay lúc này, Mỹ – với tất cả sức mạnh quân sự của nước này – không phải là một phần thực sự trong bức tranh đang nổi lên này. Liệu chưa phải lúc người Mỹ thừa nhận rằng những năm tháng làm siêu cường Thái Bình Dương đã qua rồi và thay vào đó hãy nghĩ một cách sáng tạo về cách thức trở thành một đối tác Thái Bình Dương?

Về tác giả: Ông John Feffer là đồng giám đốc tạp chí Foreign Policy in Focus tại Viện Nghiên cứu Chính sách, viết chuyên mục World Beat của tạp chí và sắp ra mắt một cuốn sách về Islamophobia với nhà xuất bản City Lights năm 2012. Bài viết này lúc đầu được đăng ở TomDispatch. Các ý kiến đưa ra trong bài đều của tác giả.

Chú thích ảnh: Tướng Trần Bỉnh Đức (trái), Tổng Tham mưu trưởng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc và Đô đốc Mike Mullen (phải), Tổng Tham mưu trưởng Liên quân Mỹ, duyệt đội danh dự trong một buổi lễ đón tiếp ông Mullen tại Tòa nhà Bayi ngày 11 tháng 7 năm 2011 ở Bắc Kinh, Trung Quốc. Ông Mullen đang thăm Trung Quốc 4 ngày để bàn thảo về những tranh chấp giữa Trung Quốc với Philippines và Việt Nam về Biển Đông, cũng như các cuộc hội đàm hạt nhân bị trì hoãn với Bắc Triều Tiên. (Alexander F. Yuan-Pool/Getty Images)

Trúc An dịch từ CBS News

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

22 phản hồi tới “405. Năm 2012 là năm quyết định đối với châu Á và thế giới”

  1. băng XHĐ 79 Mã Lò Q.Bình Tân said

    Tàu Khoai Lang này còn thua tàu VINASHIN xa !!!

  2. hoabien said

    Ối dào, Bên bọn tư bản giãy chết, đặc biệt là bọn Mẽo thằng nào thích chưỡi tổng thống thì chưỡi còn được nói tới mấy tay bình luận, miễn sao đừng bảo tao muốn bắn obama là ok, không thằng cảnh sát nào dám làm gì. Cái ông già gân , ngồi trước nhà trắng giương biểu ngữ ” Bush là sa tang, là khủng bố ” từ lúc Bush đánh Iraq mà chẳng thấy thằng cớm nào của Mẽo đánh đấm gì, bọn cớm này ngu thật, tổng thống mẽo cũng quá khùng. Thế nên việc của Obama là Obama làm, thằng nào chưỡi thì cứ chưỡi cứ chê, chỉ có Hạ viện và Thượng việni và lá phiếu của toàn dân mới xin nhê thôi. Luật nó thế cứ làm từ Tổng thống đến phá thường dân. Thằng chí phèo BTT cứ phá, thằng bá Kiến cứ khích sau lưng vô tư, 2 thằng này càng quậy thì NTT , Nhật bản , Đài Loan càng gần Mẽo, càng cần Mẽo thì Mẽo càng có chổ đứng tại Thái Bình Dương. Bằng chứng là mấy ông già Nhật bản gần xuống lổ nhưng vẫn hận Mẽo vì thua trận , vì tinh thần dân tộc (sau chiến tranh thế giới lần 2 vì thua trận và kiệt quệ nên cố nén để chờ ngày Nhật hùng mạnh ) kiếm cớ đuổi cổ Mẽo ra khỏi căn cứ Okinawa, đến khi thằng chí phèo chơi mấy quả tên lưa liên lục địa bay ngang vùng biển Nhật thì xanh đít, sau đó chí phèo còn chơi vài chục trái pháo sang đảo của NTT và bắn chìm chiến hạm của NTT thì mấy ông già đó sợ vỡ mật nhưng làm bộ còn gân(sống được mấy năm nữa), nhưng đám thanh niên Nhật nó lại sợ thụt quần. Thế là việc di dời căn cứ Okinawa của Mẽo hoản vô thời hạn. Chí phí quốc phòng ư ? Bây giờ thằng Mẽo đếch chơi sang gánh 1 mình, nó bắt thằng Nhật ,thằng NTT chịu phí tổn chung, thế là mấy thằng này làm bộ la oi ói, nhưng thằng mẽo mà ra đi thì mấy thằng này không khác nào mấy anh đầu óc sáng láng nhưng trói gà đếch chặt, sẽ trở thành bị thịt cho thằng say ,nghiện chí phèo, thằng này dân giang hồ cộm cán toàn chơi hàng nóng. Chẳng thằng nào tốt đi canh giữ hòa bình thế giới để cho 2 thằng này ngủ yên giấc không công , một mình chịu mọi phí tổn cả, lúc nghèo thì Mẽo nó còn ra tay nghĩa hiệp bỏ mọi chi phí , đến lúc giàu rồi thì phải chia sẽ chi phí chứ, thói quen yên giấc ngủ có thằng Mẽo canh giữ hòa bình mà không mất 1 đồng nào ăn sâu vào não , nên bây giờ thằng Mẽo bảo gánh vác chí phí thì la làng, nhưng làm bộ làm tịt thôi bác Nhật, bác Nam Triền Tiên ạ, rồi đòi bắt tay thằng chí phèo để gây áp lực với chú Sam thôi. Nhưng các bác Nhật , và Nam Triều Tiên cũng biết rằng chẳng nên đánh đấm với thằng nghiện chí phèo có bá kiến chống lưng, vì như thế KT, ngân sách quốc gia sẽ ảnh hưởng rất nhiều, lính chết , dân chết tai tiếng với dân tộc, hơn nữa thằng Chí nổi tiếng là lưu manh và đếch có gì để mất nên nó sẽ rất nguy hiểm. Thế là chơi đòn Kinh Tế ru ngủ thằng này, thằng Chí này nó lú thật đếch đáng sợ, chỉ ngại thằng Bá Kiến lăm mưu chước quỷ nên không thể làm nhanh được ,phải từ từ mới có cơ hội hạ cặp bài trùng CHÍ PHÈO – BÁ KIẾN. Thằng thì lú nhưng nghiện nặng và được cái đếch có gì để mất, luôn luôn tâm niệm phải tỏ ra đắc lực, liều mạng, còn thằng thì lưu manh thượng thừa,giỏi sai khiến,cả thể giới sẽ còn điên đầu vì 2 thằng này. May ra chỉ có mấy anh em của Osama binladen mới trị được cặp bài trùng này, nói là may ra là do mấy anh em của Osama Binladen chỉ là học trò , học lại võ công của 2 anh này lúc còn hàn, nhưng được cái là có sáng tạo. Nhưng anh Bá Kiến cũng thành tin, lại ngầm nuôi dưỡng và dạy võ công cho 1 số em út của anh Binladen nên cũng có biết rõ chiệu thức bên kia và cũng có sáng chế thêm chiêu để khắc chế võ công bên phái anh em Osama binladen

  3. Để xem năm 2012 VN chuẩn bị sửa hiến pháp như thế nào. Chuyện này có liên quan đến sự tồn vong của chế độ.

  4. lehaichampal said

    Đây là bài bình luận đa chiều về thời cuộc của năm 2012,chủ yếu ở trục Đông,Nam,Bắc Á và Tây Thái Bình Dương của người có trách nhiệm với nước Mỹ-John Feffer,lại đăng trên CBS News cũng của nước Mỹ.
    Đọc xong,thấy đồng ý với tác giả về tình hình chung,cũng như các sự kiện của khu vực trên,phần nhiều sẽ diển ra như tác giả đã nhận định.
    Có chú ý đến mấy ý:”Mỹ đã đạt tới mức cao nhất về sự hiện diện và sự ảnh hưởng của nước này ở Thái Bình Dương. Bản đồ địa chính trị sắp được vẽ lại. Đông Bắc Á khu vực có mật độ cao nhất về các cường quốc kinh tế và quân sự,đang trên bờ của một sự chuyển đổi trong vùng. Và Mỹ,vẫn còn bận tâm ở Trung Đông,còn oằn mình với nền kinh tế đình trệ,sẽ trở thành nước lạc lõng”. “Người kế vị Hồ Cẩm Đào lãnh trọng trách đưa nền kinh tế Trung Quốc lên vị trí số Một”.” TQ đang gia tăng sự ảnh hưởng trong khu vực,Obama đúc máy bay không người lái nhiều hơn là quan tâm đến ngoại giao”.”và liệu Tổng thống là một người theo chủ nghĩa xã hội hay một người của phe Cộng hòa”.
    Tác giả nêu nhiều vấn đề của khu vực đã,đang và sẽ diển ra,đó là phần nổi của bài viết. Phần”nặng và chìm”chắc chắn là góp phần đánh tụt uy tín của vị Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama có mùi”hơi hướn”chủ nghĩa xã hội này.

  5. Võ Danh said

    Người Mỹ coi Bắc Triều Tiên như là con rối ở châu Á,một đất nước nghèo đói,hung hăng ăn cháo đái bát,Triều Tiên càng hung hăng Mỹ ,Nhật và Nam Hàn càng có cớ để phát triển,liên kết quân sự với nhau, tiếng là để phòng vệ nhưng thực chất là liên kết chống Trung Quốc.
    Với chính sách phát huy bành trướng của mình Trung Quốc ngày càng bị cô lập trên biển Đông,phía Đông á có Nhật ,Nam Hàn và Đài Loan.Phía Nam Á có Liên minh Mỹ – Phi. Ấn – Việt ( Liên minh này có sự hậu thuẫn của Nga) .Khối Asiane, Liên minh Mỹ – Úc (Anzus) chưa kể các mối liên kết giữa các nước trong vùng với nhau. Trung quốc hiểu được điều này, sự phô trương thanh thế,diễu võ dương oai chỉ làm trò hề cho thiên hạ .Mỹ giao Trung đông và Bắc Phi lại cho khối Na tô để rảnh rang quay về Châu Á .Với tiềm lực của Hải quân Mỹ từ thế kỷ trước cho đến nay, Mỹ vẫn là siệu cường ở Thái B Dương .Trung quốc dù cho có đến 10 cái tàu Thi Lang (ve chai) cũng không soán được vị trí siêu cường của Mỹ.Người Mỹ sẽ đánh vào cái “Bao tử” để tiêu diệt cái “Đầu” của Trung Quốc.
    Phải đến năm 2014 thì cục diện châu Á mới ngả ngũ, số phận của Trung quốc, Việt Nam và bắc Triều tiên mới được định đoạt.
    …Can qua xứ xứ khởi đao binh,
    Mã đề dương cước anh hùng tận

    • Võ Danh said

      Xin đọc lại : Mã đề giương cước anh hùng tận…
      Cám ơn.

  6. Dế Mèn said

    Nhà anh Jhon Feffer này có 1 bài với tựa đề giật gân : “ Sự kết thúc thế kỷ Thái Bình Dương của Mỷ ”. Bài này cùng ở chung với bài chúng ta vừa đọc ở tại http://warincontext.org/2011/10/04/john-feffer-the-end-of-americas-pacific-century/

    Tôi không muốn phân tích cái lảo khùng này để mình khỏi khùng theo. Bạn nào còn bịn rịn với Việt Nam chưa muốn dzọt, vào link trên sẽ đo
    được độ điên của lảo Jhon Feffer mà tỉnh lại.

    ABS hù đã thật.

  7. Bà Còng said

    Xem cho đỡ tức cái mắt nhé, Một đất nước sản sinh ra St.Job vĩ đại thì nền QP của họ khiến ta khg phải nghi ngờ gì hết, dựa vào ai, khg phải là lựa chọn của dân mà chính là sự lựa chọn của Đảng cầm quyền, của NN đó.

  8. Ngoc Lâm said

    Đây là bài học cho VN. Xin mọi người đọc kỹ.

    Chỉ mối quan hệ của Bắc Triều Tiên với Trung Quốc là không bị ảnh hưởng, chủ yếu là do Bắc Kinh đang thâu tóm số lượng lớn các tài nguyên khoáng sản giá trị và đảm bảo sự tiếp cận với các cảng để đổi thực phẩm và năng lượng chỉ vừa đủ để giữ cho nước này phải dựa vào trợ giúp đời sống và giữ cho chế độ hoạt động. Vào năm 2006 và năm 2009, nền kinh tế vốn đã yếu của Bắc Triều Tiên lại càng èo uột và nạn thiếu lương thực kinh niên tái diễn.

    Không biết số lượng ngừơi Trung Hoa tại Bắc Triều Tiên là bao nhiêu phần trăm rồi?

    VA` TAI VN ?

  9. lehaichampal said

    Chưa biết viết”phản hồi”trong ô phản hồi của độc giả. Nhờ BTV có thể chỉ cho cụ thể. Xin cảm ơn!

  10. KTS Trần Thanh Vân said

    Họ nhà KIM thống trị đất Bình Nhưỡng đã bốn đời.
    Đầu tiên là ông già KIM gì đó, bạn cùng thời với Mao Trạch Đông.
    Trong chiến Tranh Kháng Mỹ viện Triều, ông KIM đó chết ( con trai Mao Trạch Đông cũng chết trong cuộc chiến tranh này ), Chiến tranh kết thúc, nước Triều Tiên chia đôi,Trung Quốc dựng con trai cố LÃO KIM là KIM II SUNG ( Kim Nhật Thanh ) lên ngôi và người ta từng hát ca ngợi “Tướng quân anh minh Kim Nhật Thành, người muôn vàn thân mến….”
    Kim Nhật Thành để lại ngôi báu cho con là KIM JONG II và hôm nay ngôi báu đã truyền sang chắt nội là KIM JEONG UN.
    Rõ ràng đó là triều đại phong kiến NHÀ KIM cha truyền con nôi.

    Nếu nói về dân số thì một dúm người Bắc Triều Tiên thừa sức được vỗ béo bởi Bánh bao và Ca – la – thầu cùng xì dầu Trung Quốc. Nhưng dân Bắc Hàn này phản phúc lắm, nên Bắc Kinh vừa nâng đỡ vừa dằn mặt. Bởi vậy Bình Nhưỡng vẫn đang tìm đường tự thoát thân.
    Năm ngoái có tin Đại sứ Bình Nhưỡng tại Hà Nội đã “bí mật” gặp người Mỹ tại Hà Nội và xin Mỹ viện trợ, ( tôi may mắn được xem ảnh họ chụp với nhau. ) Ý định đó đến nay cũng chưa từ bỏ.
    Vì thế “Ba đảng anh em” Trung Quốc- Bắc Triều và Việt Nam là một kết cấu tưởng là chặt chẽ mà lỏng lẻo lắm.
    Thực lòng họ muốn bắt tay với Mỹ hơn, nhưng họ hèn hạ và rất sợ TQ.
    Năm 2012 chưa thay đổi được.
    Chờ Trung Quốc sụp đổ trước.

    • khách qua đường said

      Đúng như thế.Hãy chờ nhà họ Bành sụp đổ là có hiệu ứng Domino liền

  11. kosohudoa said

    Bài nhận định trên sai lạc hoàn toàn xu thế phát triển và hợp tác ở Châu Á-Thái Bình Dương hiện nay và 10 năm tới ….Có thể ai đó thuê tác giả viết bài này ….? Vớ vẩn, bịa đặt, sai sự thật, hoang tưởng… thời @ nhiều học giả dỏm, nhà báo tồi… viết theo đơn đặt hàng…ko đáng tin cậy…tôi theo dõi thời sự thế giới, tinh hình Thế giới 40 năm nay…có nhận định khác xa bài này…Bác bỏ hoàn toàn nội dung bài này…Thông tin thời @ cần chọn lọc, phân tích cẩn thận…nhiều bài, tin ko đúng thực tế…thường có hàm ý 2 mặt…phục vụ cho mưu đò nào đó…!
    KOSOHUDOA

    • Ẩn danh said

      Chán cho cái Mr.kosohudoa nào đó.Cứ tưởng mình theo “ròi” thế giới 40 năm mà sặc mùi thế. Người ta phân tích đang hoàng mà mình lại Khùng vậy. CHắc là chọc đúng vào nơi nào của Mr. rồi.
      Bài nào mà không phục vụ cho mưu đồ nào đó. chỉ co điều là phục vụ cho mưu hay cho đồ mà thôi.
      Mr. này đã đọc báo mạng thì cũng là dân @ rồi. Thế thì như Mr. nói cũng phải xem lại Mr. thôi.

    • Quyenduocnoi said

      Rất mong bác Kosohudoa viết một bài phân tích tình hình xu thế phát triển và hợp tác ở Châu Á-TBD, không cần 10 năm tới, chỉ cần năm 2012 thôi ạ, ( để dễ kiểm chứng ) và thiên hạ có thể được mở mang kiến thức ít nhiều, rất cảm ơn.

      • 5 bua said

        Ok

      • Kosohudoa said

        1-Căng thẳng ở Biển Đông thu hút sự quan tâm lớn của Thế giới , có sự gia tăng hợp tác quốc phòng giữa các nước lớn và các nước khối ÁSEAN, đặc biệt Philippines, VN, malaysia, Brunei, Indonesia, Singapore…cấc bên liên quan tranh chấp sẽ đẩy mạnh dối thoại đa phương, bộ Quy bắc ứng xử ở Biển Đống sẽ sớm được ký kết…
        +Khối Ásean hợp tác mạnh mẽ và phát triển vào chiều sâu các mục tieu chiến lược…Liên kết Ấn-Nga-Việt phát triển nhanh hơn…Mỹ tăng cường lực lượng hải quân ở Châu Ấ-Thái bình dương…Hợp tác chiến lược My-An-Nhật, Úc đang hình thành nhanh….
        @ Khó có khả năng xãy ra xung đột lớn ở Biển đông, moi hù dọa chỉ để hổ trợ đàm phàn trên bàn hội nghị…các va chạm nhỏ,gây hấn sẽ còn tiếp diễn…tùy theo tình hình đối thoại ?
        -Thế giới sẽ không có chiến tranh Thế giới thứ 3 theo lời đồn đại…các xung đột nhỏ và bất ổn ở Bắc Phi-Trung Đông… còn dai dẳng vài năm nữa…Chủ nghĩa khủng bố quốc tế đang lâm vào bế tắc…? Khủng bố lẻ tẻ còn dài dài…
        2-Đối thoại quốc phòng…ngày càng được quan tâm hơn. Ý thức hệ lùi vào quá khứ trong quan hệ hợp tác-phát triển Á-Âu …ý thức về chủ quyền quốc gia sẽ gia tăng mạnh mẽ và nhanh chóng…
        3-Công tác tuyên truyền về chủ quyền lãnh thổ, lãnh hải, biển đảo…ngày càng manh hơn…Xu thế đối thoại, hợp tác, dân chủ, hòa bình, hữu nghị..đang gia tăng…
        4-Ô nhiễm môi trường, biến đỏi khí hậu, động đất, bão lụt., sóng thần …thiếu nước ngọt, thiếu lương thực gây quan ngại cho nhiều Chính phủ…

  12. cslykhai said

    ngai john feffer dinh xe duyen cho hang khong mau ham nguyen tu uss george bush lam doi tac voi hang khong mau ham ve chai thi lang thi thien ha den phai cuoi sac mau ra lo mui ma chet ngat het mat thoi,sao ma o phuong tay lai cung co hang nguoi iq cao voi voi nhu the nhi ,toi that long ngac nhien hay lai bi hoang tuong phai vao nha thuong dien kham benh cho yen tam day

  13. F 361 said

    Đọc xong bài này, đổ mồ hôi hột!
    Không hiểu lão Jhon Feffer có tính viết bài này, dọa thằng gà chết VN, kiếm mớ nhuận bút nào của ba Tàu không?
    Còn nếu diển biến như câu cuối cùng của bài thì biển Đông đúng là sẽ thành Biển Nam Trung Hoa! Tên biển Đông sẽ không còn trong bộ nhớ của loài người.

    F 361 tôi phải ra lãng sự quán xin visa cũng như nộp đơn xin tái định cư ở Bolsa gió tanh mưa máu quá!

    F 361

  14. cslykhai said

    mua tau bo di nguoi ta ban ve chai ve lam hang khong mau ham ma khong biet nhuc ,that tinh toi khong muon ban them lam gi ve cai loi khoe me kieu tu thit hoi boi mo vao mep roi di khoe khap lang rang vua ngoi an co voi dia chu


  15. Lại bàn về chú THI LANG hết lang thang lò mò ra biển !…
    ============================

    Chàng THI LANG hết lang thang ra biển !

    Hàng triệu cư dân mạng Ba Tàu hoang mang

    THI LANG niềm tự hào của toàn dân Chệt

    Tầu sân bay đống vụn sắt nghênh ngang

    Con át chủ bài của Hải quân Trung Quốc

    Sau lần chạy thử thành công nằm bẹp đâu THI LANG  ? ?

    Quân cảng Đại Liên sửa chữa thêm bao giờ ra biển tiếp ? ?

    Hàng không mẫu hạm nguyên tử Mỹ quả Siêu hàng !

    Chú THI LANG lại KHOÁI chạy bằng động cơ cánh quạt

    Chàng THI LANG một mình không tầu hộ tống quả ngỡ ngàng !

    TRIỆU LƯƠNG DÂN

Sorry, the comment form is closed at this time.

 
%d bloggers like this: