Ngay giữa thời điểm công an đang siết lại vòng kiểm soát, xảo trá thay, chính trị lại đang thoát ra khỏi những kẻ vốn nắm độc quyền về lĩnh vực này. Bản chất họ không muốn dân can dự vào chính trị làm gì; trong bối cảnh này, họ sợ sẽ có thêm người gia nhập đội ngũ bất đồng chính kiến. Kinh nghiệm của Trung Quốc đã thuyết phục họ: bản kiến nghị tung lên mạng năm 2008 bởi nhóm tác giả bản tuyên ngôn 08 (tương đương khối 8406 của Việt Nam) đã thu được một vạn chữ ký trong 2 tháng từ mọi tầng lớp trong xã hội, cả ở Trung Quốc cũng như ở nước ngoài. Ở Việt Nam, từ 2008, chính quyền lồng lên: một mặt tiếp tục loại bỏ các lãnh tụ tư tưởng của nhóm 8406, mặt khác nhắm bắn cả hệ thống mạng Internet. Đến năm 2010 tình trạng này vẫn còn, với việc cố tình đánh đồng giữa những nhà bất đồng chính kiến viết blog và những người viết blog có thể trở thành bất đồng chính kiến.
TRUNG QUỐC: GÃ KHỔNG LỒ KINH TẾ, CHÚ LÙN CHÍNH TRỊ?
TTXVN (Angiê 28/8)
Dưới đầu đề trên, mạng tin “Chiến tranh thông tin” mới đây đăng bài phân tích của tác giả S. Matrice, nội dung như sau:
Trung Quốc là một cường quốc kinh tế. Là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, Trung Quốc không còn là nước mới nổi – cụm từ lạm dụng mà Trung Quốc tiếp tục sử dụng đặc biệt đối với các nước đang phát triển mà nước này cho là rất gần gũi. Thuật hùng biện này tô hồng giọng điệu chính thức của Đế chế trung cổ, cho phép Bắc Kinh không phải bắt đầu vai trò cường quốc quan trọng, hợp pháp hoá mô hình phát triển và tăng cường ảnh hưởng tại các nước khao khát điều tương tự như Trung Quốc; phát triển và là cường quốc kinh tế. Trung Quốc cũng cho rằng có thể tập hợp dưới trướng mình, thông qua các hoạt động chung trong lĩnh vực kinh tế và thậm chí cả chính trị, các nước trong lịch sử đã bị một nước phương Tây “dã thú” cướp đoạt các nguồn tài nguyên. Theo cách này, không nghi ngờ gì, sẽ có một ý chí phục thù mà mọi diễn văn hợp tác quốc tế giữa châu Á (Trung Quốc đứng đầu) và phương Tây – trong phạm vi địa kinh tế rộng hơn được Trung Quốc chấp nhận – không thể xoá mờ.
Thật là sáo rỗng khi nói rằng Internet đã thay đổi tất cả. Ở Việt Nam cũng như ở Iran và Trung Quốc, điều khẳng định đó có điểm nổi bật riêng: thế giới thông tin, sự kiểm soát và tiếp cận hoàn toàn thay đổi. Đất nước được kết nối theo chiều hướng tốt hơn. Tính đến năm 2010, có tới 25 triệu người ở Việt Nam vào mạng thường xuyên và điều cốt yếu là phải nói rằng người ta có thể tìm thấy một hàng Internet tại bất kỳ một thị trấn nào ở tất cả các tỉnh. Chắc chắn ở những cửa hàng đó, trang thiết bị đều không mới cũng chẳng chạy nhanh, nhưng tất cả các quán net đều đông nghịt thanh thiếu niên đang giao tiếp với thế giới mà chỉ cần dùng đầu ngón tay. Do vậy, chỉ trong vài năm, các tờ báo truyền thống dưới dạng báo in, vốn rất nhiều song cũng đều bị kiểm duyệt, đã phải thành lập thêm báo mạng như các cơ quan báo chí quốc tế, các trang web nước ngoài bằng tiếng Việt, thậm chí có cả những tờ báo mới của Việt Nam chỉ tồn tại trên Internet và có phong cách khá tự do kiểu như Vietnamnet. Mặt khác, mạng Internet cho phép mọi cá nhân đều có thể tiếp xúc với những người truy cập khác trên toàn thế giới, trong đó đặc biệt có cả cộng đồng kiều bào ở nước ngoài, thông qua các trang báo điện tử, các trang web cá nhân, các diễn đàn và trang blog.
François Clemenceau, Vivre avec les Américains (Sống với người Mỹ), 2009. Philippe Rochot, Vivre avec les Chinois (Sống với người Hoa), 2008. Antoine Sfeir và Théo Klein, Israël survivra-t-il ? (Israel sẽ tiếp tục tồn tại ?), 2008. Randa Habib, Hussein, père et fils (Hussein, cha và con), 2008. Antoine Sfeir, Tunisie, terre de paradoxes (Tuynidi, mảnh đất của những điều nghịch lý), 2006. Bộ sách “Des hommes et des pays” (Con người và đất nước). Chủ biên: Antoine Sfeir.
CÁC TÁC PHẨM KHÁC CỦA PHILIPPE PAPIN : Ở Paris trong những cuộc chiến tôn giáo, NXB Arléa, 2007. Lịch sử Hà Nội, NXB Fayard, 2001. Việt Nam, chặng đường của một quốc gia, NXB Belin/La Documentation française, 2003. Một vùng thôn quê ở Bắc Kỳ, tái bản phê bình Charles Édouard Hocquard, NXB Arléa, 1999.
Dường như có thêm các nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc biến mất
Michael Wines
02-09-2011
Bắc Kinh – Hôm ngày 27 tháng 1 vừa qua, bà Govruud Huuchihuu, một nhà hoạt động nhân quyền người Nội Mông bỗng nhiên biến mất sau khi rời khỏi bệnh viện nơi bà đang điều trị bệnh ung thư. Hôm 16 tháng 2, Đường Cát Điền, luật sư nhân quyền Bắc Kinh biến mất sau khi các viên chức cảnh sát cưỡng bức bắt đi. Ngày 30 tháng 5, Ershidin Israel, người Tân Cương, bị biến mất sau khi bị trục xuất từ Kazakhstan về Trung Quốc như một nghi can khủng bố. Hai tuần lễ tiếp theo, ba người Tân Cương khác cũng biến mất.
Họa sĩ người Bắc Kinh và là nhà bất đồng chính kiến, ông Ngải Vị Vị đã bị biến mất trong đồn cảnh sát ngày 23 tháng 4 và không hề xuất hiện trở lại cho đến tận ngày 22 tháng 6, ông là một nhà hoạt động nổi tiếng nhất ở Trung Quốc bị “cưỡng chế mất tích ” theo cách gọi của các viên chức nhân quyền về các tình tiết như thế. Các chuyên gia này nói, trong năm 2011 có sự gia tăng nhanh và đáng ngại ở Trung Quốc về một chiến thuật an ninh mà Công ước của Liên Hợp quốc đã đặt ngoài vòng pháp luật.
Hồ Tú Bảo, Nguyễn Tiến Dũng, Trần Hữu Dũng, Giáp Văn Dương, Nguyễn Ngọc Giao, Ngô Vĩnh Long, Vĩnh Sính, Nguyễn Minh Thọ, Trần Văn Thọ, Cao Huy Thuần, Nguyễn Văn Tuấn, Hà Dương Tường, Vũ Quang Việt, Phạm Xuân Yêm
Lời giới thiệu
Văn bản dưới đây được soạn thảo trong mùa hè vừa qua, khi Trung Quốc xâm phạm chủ quyền của Việt Nam trên Biển Đông. Là người Việt Nam, không ai không khỏi giật mình tự đặt câu hỏi: làm sao đối phó với hiểm họa ngoại xâm khi nội lực của chúng ta đang có nhiều vấn đề đáng lo ngại: kinh tế bấp bênh, giáo dục và y tế xuống cấp, khoa học và công nghệ non yếu, đạo đức xã hội suy đồi, tham nhũng tràn lan, bộ máy nhà nước thiếu hiệu quả. Đọc tiếp »
1) Người Việt là tộc người đa số trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam[1]. Trong tiến trình lịch sử Việt Nam, người Việt đã cùng với các tộc người thiểu số sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam viết lên những trang lịch sử hào hùng trong các cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc cũng như trong xây dựng hòa bình. Do có ưu thế về số lượng dân cư, địa bàn sinh sống và trình độ phát triển kinh tế xã hội, mà văn hóa của người Việt giữ vai trò chủ đạo trong dòng chảy văn hóa Việt Nam, nhất là trong giai đoạn cận hiện đại. Hàng ngàn năm nay người Việt, một mặt vừa chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, với những kẻ thù xâm lược, mặt khác, đã sáng tạo cho mình những giá trị văn hóa, đồng thời lại tiếp thu có chọn lọc những giá trị văn hóa ngoại nhập, làm phong phú thêm văn hóa Việt Nam. Tất cả những giá trị văn hóa đó đã tạo nên bản sắc và sức mạnh để Việt Nam tiếp bước trên con đường phát triển, để thực hiện mục đích cao quý: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.
(V/v Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã phát sóng truyền hình có nội dung vu khống, xuyên tạc, xúc phạm những người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, vi phạm Luật báo chí và Bộ Luật dân sự)
Kính gửi: Tòa án nhân dân Quận Đống Đa – Thành phố Hà Nội
I. Nguyên đơn, gồm:
STT
Họ tên
Địa chỉ
1
Nguyên Ngọc
Nhà E7, khu tập thể số 8, Lý Nam Đế, Hà Nội
2
Nguyễn Huệ Chi
10 C3, Khu TT Viện KHXH, Cống Vị, Ba Đình, Hà Nội
3
Nguyễn Văn Khải
42 Thợ Nhuộm, Hoàn Kiếm, Hà Nội
4
Ngô Đức Thọ
50, ngõ 210/41/11 Đội Cấn, Ba Đình, Hà Nội
5
Vũ Ngọc Tiến
P.1106, nhà N5A, Hoàng Đạo Thúy, Cầu Giấy, Hà Nội
6
Phạm Xuân Nguyên
P.503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội.
7
Nguyễn Quang A
19 Đoàn Nhữ Hài, Hà Nội
8
Nguyễn Đăng Quang
Số 7, Đường Sông Tô Lịch, Quan Hoa, Cầu giấy, Hà Nội
9
Lê Dũng
54B, Hà Trì 3, Hà Cầu, Hà Đông, Hà Nội.
10
Nguyễn Xuân Diện
P.201, B8, Tập thể Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội.
II. Bị Đơn:
Đài Phát thanh và truyền hình Hà nội (Viết tắt Đài PT-TH Hà Nội)
(Bổ sung, ngày 13/9/2011, báo Thanh Niên: Khúc ballade cho Hoàng Sa. Mời đọc cuối bài. Tiếc là độc giả của Thanh niên chỉ được đọc … bài hát mà không được nghe).
——–
Kính Anh Basam,
Gửi anh bài hát với lời và hình ảnh của ông André Menras Hồ Cương Quyết * vừa được đưa lên mạng. Bài hát có giai điệu hay quá. Anh xem ai có thể giúp dịch và phổ biến bài hát bằng tiếng Việt không? Cảm ơn anh. Bài hát có tựa “Vì Hoàng Sa”.
Trung Quốc đang trong quá trình hoàn thiện việc sửa đổi mang tính bước ngoặt về Luật Tố Tụng Hình Sự. Trong số các đề nghị sửa đổi, một vài điều chắc sẽ xảy ra, ít nhất là về mặt lí thuyết, chấp thuận cho các nghi phạm hình thức bảo vệ mà họ đáng được hưởng.
Nhưng các nhà làm luật ở Bắc Kinh cũng đã đề nghị thay đổi luật lệ, có khả năng làm cho các nhà hoạt động cộng đồng và pháp lý ở Trung Quốc rùng mình lo sợ.
Một bản dự thảo về điều luật được sửa đổi (bằng tiếng Trung) đã đăng tải hôm thứ Ba vừa qua trên trang nhà của Quốc hội Trung Quốc, khẳng định điều mà các nhà cổ vũ nhân quyền đã lo sợ trước đó: Trung Quốc dự định hợp pháp hóa việc giam giữ kín và giam giữ bất hợp pháp đã từng được thi hành trước đó, vi phạm điều luật hiện hành.
Không hiểu vì sao Hiến pháp lại được đưa ra sửa khi những ý tưởng cải cách trong Đảng thì thiếu vắng và tình hình theo nhiều người là vẫn “chưa đủ xấu”. Nếu không xuất phát từ nhu cầu cải cách, việc sửa đổi Hiến pháp chỉ là vá víu. Rất tiếc là Đảng Cộng sản Việt Nam thường chỉ chấp nhận cải cách khi bị dồn tới chân tường, Đại hội VI năm 1986 là ví dụ.
BỘ NGOẠI GIAO TA YÊU CẦU PHÍA TRUNG QUỐC TRAO TRẢ SỚM CÁC THUỶ THỦ VIỆT NAM BỊ NẠN TRONG SỰ KIỆN NGÀY 14-3-1988 TẠI QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA
Ngày 1-4-1988, Vụ trưởng Vụ Trung Quốc, Bộ Ngoại giao Nguyễn Phượng Vũ đã tiếp và trao cho Đại Sứ Trung Quốc tại Việt Nam Lý Thế Thuần “Bản ghi nhớ”, nội dung như sau:
Phong trào biểu tình mùa Hè 2011 thu hút sự tham gia của nhiều giới và tầng lớp nhân dân, trong đó có thanh niên.
Theo dõi 11 cuộc biểu tình diễn ra ở Hà Nội, trung tâm của cả nước trong vòng gần ba tháng Hè liền, từ Chủ Nhật 5/6 tới Chủ Nhật 21/8/2011, có thể đánh giá đây là một trong những phong trào chính trị – xã hội nổi bật ở Việt Nam trong thời gian gần đây.
Ngày 2/9 có lẽ là ngay lý tưởng để suy nghiệm tiêu ngữ Độc lập – Tự do – Hạnh phúc dười hàng chữ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.
Hãy nói về Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Tên nước đứng sau cùng. Tên của chủ nghĩa đứng đầu. Nên nhớ rằng trước kia, Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt tên nước là Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Việt Nam đứng đầu, Dân Chủ và Cộng Hòa đứng sau. Dân tộc trên hết và vĩnh viễn, thể chế chính trị chỉ là tạm thời. Ấy thế mà sau này Đảng Cộng Sản Việt Nam sáng tác ra quốc danh đặt Việt Nam sau chủ thuyết chính trị! Quốc danh hiện nay là một cách xem thường dân tộc. Người ta chỉ xem Việt Nam như thể một cộng đồng dân tộc trong đại cộng đồng có tên là Xã Hội Chủ Nghĩa. Thế nhưng chúng ta biết rằng cái đại đồng đó không còn nữa. Quê hương của Xã Hội Chủ Nghĩa đã đập nát tượng Lénin và tên đồ tể Stalin. Nước ta ngày nay thực tế là một nước tư bản. Một loại tư bản đỏ. Tư bản dã man. Dã man với người dân. Như thế, ngay từ tên nước đã là một sự dối trá. Dối trá vì không đúng với thực tế và cũng chẳng phù hợp với lý tưởng. Thử hỏi trong giới lãnh đạo có mấy ai còn tin vào Chủ nghĩa Xã hội?
ĐỂ LÀM SÁNG TỎ VÀI VẤN ĐỀ VỀ PHƯƠNG PHÁP VIẾT VÀ NGHIÊN CỨU XÃ HỘI HỌC LỊCH SỬ (SOCIOLOGIE HISTORIQUE), TÁC GIẢ XIN MẠN PHÉP TÓM TẮT QUAN ĐIỂM LỊCH SỬ CỦA MAX WEBER ĐÃ HƯỚNG DẪN, SONG SONG VỚI DUY VẬT SỬ QUAN, NHỮNG LUẬN ĐỀ CHÍNH KHAI TRIỂN TRONG BÀI NÀY.
Về phương pháp lịch sử theo Max Weber trích từ Wirrschaft und Gesellschaft(1) (Tubingen, 1956) trong đó tác giả triển khai về bốn tôn giáo châu Á: Bà la môn (Ấn Độ), Lão, Nho, Phật (Trung Quốc).
Phương pháp nghiên cứu xã hội học lịch sử của Max Weber khai triển giả thuyết theo đó hạt nhân duy lý của thuyết “Tin lành” dưới ảnh hưởng của nhà thần học Calvin phủ nhận mọi tin tưởng thần bí, dị đoan, nặng xu hướng cứu thế đã làm nền tảng ý thức hệ cho kinh tế tư bản vì “[…]đạo Tin lành, với tư cách một hệ thống giá trị có vai trò to lớn trong việc tổ chức hành động của một số tác nhân xã hội và làm nẩy sinh chủ nghĩa tư bản. Đó là do, một mặt, nhà doanh nghiệp thanh giáo tự ngăn cấm mình hưởng thụ những của cải tích luỹ được và, mặt khác, anh ta tìm thấy sứ mạng của mình và sự cứu rỗi của mình ở lao động”(2).
TP Hồ Chí Minh – Sáng Chủ nhật vừa qua là buổi sáng đầu tiên trong suốt 12 tuần liên tục không có tin tức về biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội. Sau khi bắt giữ khoảng 40 người biểu tình hồi tuần trước, cảnh cáo trước sự đàn áp đối với những người biểu tình, chính quyền đã gửi một thông điệp rằng, những người biểu tình sẽ không còn được nhân nhượng tha thứ nữa. Hoa Kỳ đã chỉ trích việc bắt bớ, mặc dù quan hệ quân sự giữa hai nước đang ấm dần lên.
Mười một tuần có thể là một thời gian dài. Ðối với những người ở Hà Nội, đó là quãng thời gian chưa từng có tiền lệ. Các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bắt đầu từ hồi tháng Năm sau khi báo chí Việt Nam đưa tin các tàu Trung Quốc cắt cáp của một tàu thăm dò Việt Nam trên biển Ðông, khu vực cả hai nước đều tuyên bố chủ quyền. Các cuộc biểu tình liên tục xảy ra, cho đến tuần vừa rồi, với các đám đông không quá vài trăm người, đầu tiên tụ tập trước Ðại sứ quán Trung Quốc, sau đó tại hồ Hoàn Kiếm, diễn hành với biểu ngữ và hô khẩu hiệu phản đối các hành động của Trung Quốc trên vùng biển Ðông tranh chấp.
Một trong những nét văn hóa trong các cơ quan công quyền ở trong nước là “văn hóa im lặng”. Giới quan chức nói chung ít khi nào trả lời email hay thắc mắc của người dân, và càng im lặng trước những văn thư của quan chức nước ngoài. Thật khó giải thích thái độ im lặng đó, nhưng vấn đề là nó (sự im lặng) có khi gây tổn hại đến quốc gia …
Cách đây vài hôm tôi nhận được email của bạn đọc (là một sinh viên) phàn nàn rằng khi em gửi email đến thầy cô xin tư vấn thì đều không nhận được trả lời. Ngược lại, em này cho biết khi gửi email đến các thầy cô ở nước ngoài thì đều nhận được trả lời, có khi trả lời rất nhanh nữa. Em này hỏi tôi tại sao có sự khác biệt về thái độ giữa thầy cô ngoại và nội như thế. Tôi còn đang suy nghĩ câu trả lời thì chợt liên tưởng đến những chuyện gần đây. Những chuyện này nói lên cái văn hóa tôi gọi là văn hóa im lặng. Văn hóa này rất phổ biến trong giới quan chức.
Căn cứ vào khoản 4 Điều 10 của Luật Báo chí quy định về Những điều không được thông tin trên báo chí: “Không được đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống nhằm xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của công dân”; Bản tin của Đài truyền hình Hà Nội tối 22/8 đã đưa tin sai sự thật, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm danh dự của tổ chức, danh dự, nhân phẩm của các tổ chức và cá nhân sau đây:
1/ Cơ quan Công an Hà Nội và các cơ quan an ninh Việt Nam
– Nếu đúng có các thế lực thù địch có âm mưu lật đổ chính quyền, giật giây những hoạt động biểu tình vừa qua tại Hà Nội; thế mà các cơ quan chức năng của Hà Nội và của Việt Nam không phát hiện ra được, điều này có nghĩa là năng lực chuyên môn của các cơ quan này có vấn đề; hoặc phát hiện ra mà lại không nghiêm trị tức là can tội bao che, dung túng…Nếu quả có điều đó thì thật sự đó là một vấn đề hệ trọng liên quan tới an ninh quốc gia?
Đôi lời: Một độc giả mách bài báo này và gửi cho bản sao vì nó vừa được Tiền phong đưa lên hồi sáng, nhưng tới chiều thì không thấy nữa. BS vội tìm trên mạng, may mà còn có Tạp chí Pháp lý đăng lại. A, đây rồi! 18h30′: Một số độc giả cho biết, nó đã xuất hiện trở lại.
GS-TS Lê Hồng Hạnh, Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lý:
Không thể mài quyền lực để tư lợi
Ngày đăng bài: 1/ 9/ 2011
Nhân dịp Quốc khánh 2- 9, GS- TS Lê Hồng Hạnh, Viện trưởng Viện Khoa học Pháp lý (Bộ Tư pháp) trao đổi với PV xung quanh câu chuyện xây dựng Nhà nước pháp quyền và việc sửa đổi Hiến pháp sắp tới.
GS- TS Lê Hồng Hạnh
Dân chủ là mục tiêu tối thượng
Hiến pháp năm 1992 lần đầu tiên khẳng định việc xây dựng “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, ông có thể nói cụ thể về mục tiêu này?
Thực ra, việc xây dựng Nhà nước pháp quyền đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh đề cập từ trước khi nhà nước kiểu mới ra đời. Khi chỉ đạo và trực tiếp soạn thảo Hiến pháp 1946, Bác Hồ đã cố gắng thể hiện sâu sắc những nguyên tắc của Nhà nước pháp quyền trong điều kiện của đất nước vừa thoát khỏi chế độ nửa thực dân, nửa phong kiến.
Đôi lời: Giáo sư Lê Xuân Khoa, hiện đang sống tại Hoa Kỳ. Trước năm 1975, ông đã từng giữ chức Thứ trưởng Bộ Giáo dục, Phó Viện trưởng Viện Đại học Sài Gòn. Sau năm 1975, ông định cư ở Mỹ, giữ chức Chủ tịch Trung tâm Tác vụ Đông Nam Á và trở thành giáo sư thỉnh giảng tại trường Cao học Nghiên cứu Quốc tế, thuộc Ðại học Johns Hopkins. Được biết, GS Lê Xuân Khoa đã trở về Việt Nam giúp đỡ cho một số chương trình về nhân đạo và giáo dục. Ông cũng đã làm việc với cố thủ tướng Võ Văn Kiệt về một số đề án nghiên cứu với sự hợp tác của trí thức trong và ngoài nước, nhưng dự án chưa hoàn tất thì ông Võ Văn Kiệt đã ra đi.
——
RFA
Tận dụng sức mạnh dân tộc để đối phó hiểm họa ngoại bang
Ngọc Trân, thông tín viên RFA
31-08-2011
Việt Nam đang đứng trước nguy cơ, chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước đang bị đe dọa, nhất là gần đây khi Trung Quốc liên tục xâm phạm lãnh hải, đe dọa tấn công Việt Nam. Trước tình hình đó, nhiều nhân sĩ, trí thức trong nước đã lên tiếng với chính phủ Việt Nam, và mới đây, đã xuất hiện một Thư Ngỏ của trí thức hải ngoại, gửi lãnh đạo Việt Nam, nói lên mối lo ngại về hiểm họa ngoại bang, cũng như kêu gọi chính phủ Việt Nam tận dụng sức mạnh dân tộc để đối phó với hiểm họa đó.
Nhân dịp này, Thông tín viên Ngọc Trân đã phỏng vấn GS Lê Xuân Khoa, từng là Viện phó Viện Đại học Sài Gòn, sau đó nghiên cứu và giảng dạy ở trường Đại học Johns Hopkins. GS Lê Xuân Khoa cũng là một trong những người đã ký tên trong Thư Ngỏ này. Mời quý vị cùng nghe.
Cần dựa vào sức mạnh dân tộc để bảo vệ đất nước
Ngọc Trân: Được biết, Giáo sư cùng một số trí thức ở hải ngoại ký tên trên một lá Thư Ngỏ gửi các nhà lãnh đạo Việt Nam. Xin Giáo sư vui lòng cho biết hoàn cảnh ra đời của Thư Ngỏ này? Đây là bức thư do cá nhân ông hay do một tổ chức nào soạn thảo?
GS Lê Xuân Khoa: Vài năm qua, tôi có tham gia công việc với một số chuyên gia nghiên cứu về tình hình Biển Đông và Đồng bằng sông Cửu Long, trước nguy cơ Trung Quốc thôn tính Việt Nam và đe dọa an ninh toàn vùng Đông Nam Á. Đây không phải là một tổ chức chính thức có hội đồng quản trị hay ban điều hành mà chỉ là một số trí thức độc lập quen biết nhau, chia sẻ những công trình nghiên cứu khoa học về lịch sử, pháp lý và các khía cạnh chuyên môn. Ngoài việc nghiên cứu, nhóm cũng tìm kiếm những giải pháp thích hợp nhằm vận động các nhà làm chính sách ở các nước liên quan như Hoa Kỳ, ASEAN, và tất nhiên là cả Việt Nam nữa.
Ngay trong khu liên hợp các cửa hàng lộng lẫy nhất giữa trung tâm thành phố Thượng Hải, nép giữa các nhà hàng sang trọng và tấm biển quảng cáo khổng lồ của hãng Gucci là một ngôi nhà cũ nhỏ bằng đá, chứa đựng một trong những di tích bảo tàng được coi là quan trọng nhất của Ðảng Cộng sản Trung Quốc.
Trên con đường phía ngoài ngôi nhà, một người bán hàng rong đồ chơi nói rằng ông ta không hề biết một chút gì về ngôi nhà đó. Tuy nhiên, đó chính là ngôi nhà mà 13 thành viên sáng lập của Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã tiến hành hội nghị toàn quốc lần thứ nhất của đảng, 90 năm trước vào tháng [Bảy] này.
Trong khi người bán hàng rong đang trả lời câu hỏi ông ấy nghĩ thế nào về Ðảng Cộng sản và 6 thập kỷ thống trị của nó, ông ấy đã bị xua đuổi bởi một nhân viên an ninh của khu liên hợp Tân Thiên Ðịa (Xintiandi), hay Thiên Ðường Mới Trên Mặt Ðất, đúng nghĩa theo cái tên của khu cửa hàng mua sắm sang trọng đó. “Ðảng cộng sản là vĩ đại, vĩ đại. Thôi tôi đi đây, tôi đi đây“. Người bán hàng rong ngoái đầu hét lên trả lời, trong khi hấp tấp chạy đi.