318. Lễ kỷ niệm chính trị ở Trung Quốc: vòng luẩn quẩn lâu dài sắp đến hồi kết
Được đăng bởi adminbasam trên 01/09/2011
Financial Times
Lễ kỷ niệm chính trị ở Trung Quốc:
vòng luẩn quẩn lâu dài sắp đến hồi kết
Jamil Anderlini
01-07-2011
Ngay trong khu liên hợp các cửa hàng lộng lẫy nhất giữa trung tâm thành phố Thượng Hải, nép giữa các nhà hàng sang trọng và tấm biển quảng cáo khổng lồ của hãng Gucci là một ngôi nhà cũ nhỏ bằng đá, chứa đựng một trong những di tích bảo tàng được coi là quan trọng nhất của Ðảng Cộng sản Trung Quốc.
Trên con đường phía ngoài ngôi nhà, một người bán hàng rong đồ chơi nói rằng ông ta không hề biết một chút gì về ngôi nhà đó. Tuy nhiên, đó chính là ngôi nhà mà 13 thành viên sáng lập của Ðảng Cộng sản Trung Quốc đã tiến hành hội nghị toàn quốc lần thứ nhất của đảng, 90 năm trước vào tháng [Bảy] này.
Trong khi người bán hàng rong đang trả lời câu hỏi ông ấy nghĩ thế nào về Ðảng Cộng sản và 6 thập kỷ thống trị của nó, ông ấy đã bị xua đuổi bởi một nhân viên an ninh của khu liên hợp Tân Thiên Ðịa (Xintiandi), hay Thiên Ðường Mới Trên Mặt Ðất, đúng nghĩa theo cái tên của khu cửa hàng mua sắm sang trọng đó. “Ðảng cộng sản là vĩ đại, vĩ đại. Thôi tôi đi đây, tôi đi đây“. Người bán hàng rong ngoái đầu hét lên trả lời, trong khi hấp tấp chạy đi.
Ðảng Cộng sản [Trung Quốc] được thành lập năm 1921 trên danh nghĩa của những người [lao khổ] như ông ấy. Nhưng ngày nay hầu hết tất cả mọi người đều coi nó là đại diện cho đặc quyền của giới thượng lưu giàu có, những người chi cho một bữa ăn ở Tân Thiên Ðịa nhiều hơn số tiền mà kẻ bán hàng rong kia có thể kiếm được trong vòng một năm.
Khi bước qua cột mốc lịch sử trong tháng này, Ðảng tự thấy mình đang ở vào một thời điểm khó khăn hết sức nghiêm trọng: với sự chuyển giao quyền lực chỉ xảy ra một lần trong một thập kỷ được dự định trong năm tới; là một trong những nước có sự bất bình đẳng thu nhập tồi tệ nhất thế giới; không có sự đồng thuận về những điều cần phải tiến hành để bảo đảm cho sự sống còn lâu dài của đảng, trong khi mô hình tăng trưởng vốn đã phục vụ hết sức đắc lực [cho Ðảng] trong vòng 3 thập kỷ qua nay đã bắt đầu kiệt sức.
Với hơn 80 triệu đảng viên, đó là một tổ chức chính trị lớn nhất trên thế giới. Mặc dù Ðảng khẳng định nó vẫn là một đảng kế thừa chân chính của chủ nghĩa Mác – Lênin và Mao, nhưng đúng hơn có lẽ là nên coi nó như là phòng thương mại lớn nhất thế giới (nguyên văn: the world’s largest chamber of commerce).
Câu đầu tiên trong tuyên ngôn của Ðảng Cộng sản Trung Quốc tuyên bố rằng, đảng “là đội quân tiên phong của giai cấp công nhân“. Vậy mà ngày nay, chỉ có ít hơn 9% thành viên của đảng được xếp vào thành phần “công nhân” trong khi đó trên 70% được kết nạp từ thành phần các quan chức chính phủ, những người kinh doanh, những người làm việc chuyên nghiệp, tốt nghiệp đại học và binh lính trong quân đội.
Khả năng tự biến đổi và thích ứng với thay đổi, bảo đảm cho sự sống sót kéo dài của Ðảng sau sự tan rã của Liên Xô cũng như sự tàn lụi của chủ nghĩa cộng sản toàn cầu. Cải cách kinh tế của Ðảng và việc theo đuổi kinh tế thị trường đã giúp đưa Trung Quốc trở thành một siêu cường và là nền kinh tế đứng hàng thứ 2 trên thế giới, đưa hàng trăm triệu người thoát ra khỏi cảnh đói nghèo khủng khiếp. Tuy vậy, do thiếu các cố gắng nghiêm túc trong cải tổ chính trị, khoảng cách giữa điều mà đảng tuyên bố đại diện và một hiện thực tư bản bè phái được chính quyền bảo trợ ngày càng tiếp tục gia tăng.
Trong ba thập kỷ vừa qua “kinh tế đã phát triển nhanh chóng nhưng sự phát triển chính trị đã tụt chậm lại sau. Thực tế là ngày nay nhiều người đã nuôi dưỡng sự căm ghét các quan chức chính quyền và căm ghét những người giàu có“, theo Yang Jisheng, một cựu phóng viên của chính quyền và là tác giả của cuốn “Tấm Bia Mộ“ viết điều tra về tai hoạ Ðại Nhảy Vọt năm 1958.
Mặc dù có một sự công nhận của thế giới về một nước Trung Quốc đang đi lên, ngày một quyết đoán và hùng mạnh hơn, trong những năm gần đây Ðảng tỏ ra ít tin tưởng hơn về khả năng duy trì nắm giữ quyền lực vào lúc này hơn bất cứ lúc nào khác. Trong bài phát biểu cho 6.000 cán bộ của đảng vào hôm thứ Sáu [mùng 1 tháng 7, 2011], Hồ Cẩm Ðào, Chủ tịch Trung Quốc và là Tổng bí thư Ðảng Cộng sản đã ca ngợi “đảng chính trị Maxist đúng đắn, vinh quang, vĩ đại” của ông ta và đánh giá cao công trạng “tất cả các thành quả của chúng ta trong vòng 90 năm qua đối với cuộc đấu tranh ngoan cường được phát động bởi Ðảng Cộng sản và nhân dân Trung Quốc qua mấy thế hệ“.
Tuy vậy, ông ta cảnh báo rằng “toàn đảng đang đối mặt với một mối nguy hiểm đang gia tăng của việc thiếu cố gắng, thiếu năng lực, thoát rời khỏi nhân dân, thiếu sáng kiến và tham nhũng“.
Bài diễn văn của ông ta được phát ra với các méo mó biến dạng lý thuyết [của chủ thuyết cộng sản] mà Ðảng dựa trên đó để mở rộng ý thức hệ cho đa số quần chúng. Và mặc dù các cảnh báo của ông ta [đối với Ðảng] là rất nghiêm trọng, toa thuốc của ông ta cho sự hồi sinh [của Ðảng] là một mớ rối rắm mơ hồ các chính sách đầy mâu thuẫn, như việc ông ta kêu gọi các đồng chí của mình kiên trì chủ nghĩa Mác – Lênin – Mao Trạch Ðông trong khi lại thúc đẩy “nền kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa” và “nền dân chủ xã hội chủ nghĩa“.
Minxin Pei, giáo sư về [môn] chính quyền tại Đại học Claremont McKenna ở California mô tả lập trường thực sự của Ðảng hiện nay là một “ý thức hệ của quyền lực” trong đó duy trì quyền thống trị của đảng đã trở thành mục đính bao trùm, và là lý lẽ bào chữa chính cho các hành động của nó”.
Nhiều người ở Trung Quốc đã chỉ ra sự khôi hài vốn có ngay trong chính chiến dịch tuyên truyền được phát động của Ðảng, kỷ niệm 90 ngày sinh của nó, mà chính thức vào ngày 1 tháng 7. Phim ảnh, các cuộc thi ca hát và các màn trình chiếu trên TV, các biển quảng cáo và các bài phát biểu, tất cả đều tán dương ca tụng những người sáng lập đảng và cuộc cách mạng mà họ đã phát động chống lại nền thống trị chuyên chế phong kiến, những điều thực là quái gở để kỷ niệm trong một nước [cũng] chuyên chế toàn trị, nơi mà các đảng đối lập bị cấm và chính quyền phản ứng với một sức mạnh áp đảo đối với bất cứ một ám chỉ đầu tiên nào của sự bất đồng nghiêm túc.
Tại nhà bảo tàng ở Thượng Hải, các bức ảnh về các đại biểu dự đại hội đầu tiên của Ðảng đem lại một sự nhắc nhở rằng việc chiến thắng cuối cùng [của Ðảng] là khó khăn như thế nào. Trong số 13 người tham dự cuộc họp kéo dài 1 tuần năm 1921, năm người đã từ bỏ đảng chỉ trong vòng một hoặc 2 năm sau đó, bốn người đã hy sinh hoặc chết do ốm đau trong khoảng hơn mười năm, và một người đã bị trục xuất do tham gia phong trào của Trotsky.
Chỉ có Mao và một người tham dự khác nữa là còn sống và dốc hết sức cho các mục tiêu cộng sản. Khi những người trung thành của ông ta chiến thắng những người dân tộc chủ nghĩa (chỉ Quốc Dân đảng của Tưởng Giới Thạch lúc bấy giờ – ND) trên hầu hết khắp nước, Mao tốc chiến vào Bắc Kinh năm 1949 và tuyên bố thành lập nước Cộng hoà Nhân dânTrung Hoa.
Cố gắng của ông ta (Mao) nhằm xóa bỏ chủ nghĩa tư bản và xây dựng một thiên đường cho những người lao động đã đưa tới các thảm họa như Ðại Nhảy Vọt, một cuộc cải cách kinh kế thất bại trong đó có khoảng 45 triệu người chết đói, và Cuộc Cách mạng Văn hóa tiếp theo sau đã đẩy đất nước vào thời kỳ hỗn loạn trong một thập kỷ.
Sau khi Mao mất năm 1976, Ðặng tiểu Bình khôn ngoan cuối cùng đã thâu tóm được vai trò lãnh đạo tối cao, và đã đưa đất nước vào con đường cải tổ thị trường và hồi sinh về kinh tế. Sau vụ thảm sát Thiên An Môn năm 1989, Ðặng đã gia tăng các cải tổ kinh tế trong khi siết chặt các kiểm soát chính trị, thiết lập một hợp đồng xã hội còn tồn tại cho tới ngày hôm nay: dân chúng được tự do làm giàu và sống cuộc sống không bị chi phối lớn từ nhà nước cho đến khi nào họ không chất vấn sự độc tài của đảng về mặt quyền lực.
Người kế thừa Ðặng, Giang Trạch Dân đã đưa các chính sách này đi xa hơn bằng cách cho phép các nhà kinh doanh và tư sản gia nhập đảng trong phần đầu của của thập kỷ trước. Khi chính phủ Hồ Cẩm Ðào bắt tay điều hành hồi năm 2003 trong một sự chuyển giao quyền lực có trật tự lần đầu tiên của đảng, chính phủ này đã hứa hẹn một sự lãnh đạo mềm dẻo hơn, môi trường sạch sẽ hơn và một mô hình [xã hội] công bằng hơn. Nhưng nhiều người ở Trung Quốc coi chính phủ này đặc trưng bởi các khẩu hiệu rỗng tuếch và một sự cai trị yếu kém.
“Mỗi thế hệ [lãnh đạo sau] trở nên yếu kém hơn thế hệ trước: Giang Trạch Dân yếu hơn Ðặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào yếu hơn Giang Trạch Dân, và thế hệ lãnh đạo tiếp theo thậm chí còn yếu hơn cả Hồ“, Li Datong, một cựu biên tập của một tạp chí và là người cổ võ cho dân chủ, nói. Ông Li chỉ ra rằng tư cách hợp hiến của Ðảng giờ đây chủ yếu bắt nguồn từ khả năng của nó trong việc duy trì được sự tăng trưởng kinh tế nhanh.
Tuy nhiên, nhiều người ngay cả trong đảng tin rằng, đảng đang đối mặt với một cuộc khủng hoảng về sự sống còn khi đảng đang chuẩn bị cho nền kinh tế rốt cuộc cũng không thể tránh khỏi một quá trình chậm lại, tại thời điểm khi mà đòi hỏi cho các quyền đại diện lớn hơn đối với tầng lớp trung lưu thành thị đang gia tăng.
Trong khi đất nước đang chuẩn bị cho sự chuyển giao quyền lực trong đó ông Hồ được dự định sẽ bàn giao chức vụ cho ông Tập Cận Bình, người kế nhiệm ông ta, các dấu hiệu xuất hiện cho thấy rạn nứt sâu sắc trong giới lãnh đạo cao cấp trên vấn đề đường lối mà đảng sẽ phải tiến hành để bảo đảm cho sự sống còn của nó.
Một bộ phận nhỏ và tương đối yếu trong giới lãnh đạo tin rằng, hợp đồng không chính thức do Ðặng đặt ra, đã đến hồi kết thúc lợi ích của nó, và rằng để tránh một sự nổi loạn nghiêm trọng trong xã hội, người dân Trung Quốc phải được bày tỏ nguyện vọng chính trị.
Trong bài phát biểu hôm thứ sáu, ông Hồ đã nhắc đến từ ‘dân chủ’ 32 lần. Tuy nhiên, rõ ràng là toàn bộ diễn văn cải tổ chính trị của ông ta vẫn còn nằm ngoài nghị trình, và rằng đảng thừa nhận đó là chìa khóa chính cho sự sống còn của nó.
Ông Hồ nói: “Chúng ta sẽ bảo đảm rằng, đảng sẽ đóng vai trò lãnh đạo chủ chốt trong việc thi hành toàn bộ trách nhiệm và phối hợp cố gắng của tất cả các thành phần. Theo đuổi phát triển kinh tế như là một nhiệm vụ trọng tâm của chúng ta, là cơ sở cho sự tiếp thêm sinh lực cho Trung Quốc và đạt được sự phồn vinh, duy trì sự ổn định chính trị cho đảng ta và cho đất nước của chúng ta“.
Nguyễn Trùng Dương dịch từ: Financial Times
23 bình luận to “318. Lễ kỷ niệm chính trị ở Trung Quốc: vòng luẩn quẩn lâu dài sắp đến hồi kết”
Sorry, the comment form is closed at this time.






Lễ kỷ niệm chính trị ở Trung Quốc: vòng luẩn quẩn lâu dài sắp đến hồi kết « haikhung said
[…] https://anhbasam.wordpress.com/2011/09/01/ky-niem-chinh-tri-o-tq-sap-den-hoi-ket/#more-25954 […]
Nguyễn Trùng Dương said
Một điểm đáng để các bác CS có lương tâm suy nghĩ : trong số 13 người sáng lập ra Ðảng CS TQ, có đến 5 người từ bỏ đảng (chỉ sau 1-2 năm), 1 người bị khai trừ vì theo Trosky – vị chi đã gần 50% phản bội lại đảng (cứ cho là những người chết vẫn trung thành với đảng).
Những người sáng lập đảng mà còn như vậy, thử hỏi có được 10% đảng viên là thực sự tin vào lý tưởng CS.
Vậy tại sao cái 10% của 1 đảng chỉ chiếm 3% dân số lại bắt toàn dân tộc (100%) phải phục vụ cho cái lý tưởng mà ngay cả đảng viên cũng chẳng mấy ai tin ?
Trần Tự Do said
Có thể tóm tắt cái lễ kỷ niệm chính trị Trung Quốc như sau:
Mượn cái học thuyết (Mác, Ắng nghen, Lên Nin) mà chính tại các nước ( nước Anh, nước Đức) sản sinh ra tác giả của nó không sử dụng, hoặc chót sử dụng nhưng nhân dân ở đó đã kịp vứt bỏ như nước Nga, nhưng ĐCSTQ lại lừa được số đông người dân cực khổ và lạc hậu của TQ.
Sau khi nắm quyền, ĐCS ( cao nhất là Mao) đã mang cả đất nước hàng trăm triệu dân ra thí nghiệm với một loạt mô hình, phong trào quái đản, biến cả nước thành một trại tập trung kiểu mới, người dân ăn cũng không đủ mà lại phải cắn xé, giết chóc lẫn nhau theo lệnh của đảng CS như: đấu tố trong cải cách ruộng đất, trong cách mạng văn hóa; đấu tranh giai cấp và chiến đấu với vô số kẻ thù hữu hình và vô hình do ĐCS sáng tạo ra, thậm trí chiến đấu ngay cả với các đồng chí của chính ĐCSTQ.
Thời Mao ( lãnh tụ số một ĐCSTQ ) lãnh đạo, người TQ đã bị lừa bịp để hãm hại lẫn nhau, giết chết khoảng 70 triệu người TQ, tàn ác hơn cả Hitle, vì Hítle – là người Đức chỉ giết giống người không phải là người Đức.
Khi Mao chết, Đặng lên thì người dân TQ cũng khá hơn, nhưng cũng ” chỉ được làm kinh tế ( giống vật nuôi chỉ được ăn thoải mái ), không được chất vấn đảng lãnh đạo”.
Đến nay kinh tế phát triển với khối tài sản lớn tập trung vào tay tư bản thân hữu và lãnh đạo ĐCS tạo khoảng cách quá lớn giữa người giầu ( giới lãnh đạo và nhóm TB thân hữu) và số đông dân nghèo bị đè nén mọi mặt, nhưng với công nghệ thông tin phát triển, dân trí nâng lên khó có thể kiềm hãm được người dân “không được chất vấn đảng lãnh đạo” như thời Đặng.
Nếu Hồ CĐ, Tập CB không “tháo kíp” được chắc chắn quả bom TQ sẽ nổ. Không khéo VN cũng “ăn miểng” lây?!
ĐCSVN có giống ĐCSTQ không ?
danden said
em nghe noi cac cuoc bieu tinh da chinh thuc bi dap tat roi ah.the la ti lu moi nhen nhom da bi dap tat roi sao.
mot thang nay em thuong theo doi trang basam -moi biet trang nay 1 thang-thay rang:
1/ta co biet bao la cac nha tri thuc co ten tuoi ma sao thay tren trang nay it vay(loanh quanh van la ts Xuan Dien,ts Quang A,gs Hue Chi,tuong Trong Vinh. va mot so it nua-chac chi 30 bac/ong) chang le cac tri thuc khac ko quan tam gi den tinh hinh dat nuoc hay ko doc bao mang -hay ko len tieng gi het vay.nguoi co tam con vay thi dan den com chao gi?
2/ co ve nhu da so cac tri thuc len tieng toan la cac nguoi cao tuoi vay-trung nien di dau het roi-phai chang gia roi len moi du can dam de len tieng thi phai-tre co qua nhieu loi lo thi phai??
3/thay co kha nhieu don kien nghi hay thu ngo-nhung ko biet cac quan chuc co doc chung ko?hay lai nhan roi cho vao ….
Xem ra dan den con phai cho doi cai cai ngay tuoi dep con xa lam
NguoiViet said
Ai cũng biết cái chữ CỘNG SẢN trong tên Đảng là đồ giả hiệu, mấy cuốn kinh thánh ngày xưa của cộng sản như TƯ BẢN LUẬN đã cho ra hàng ve chai từ khuya, các bác nhà ta chưa chắc đã hiểu nổi nửa chữ trong cái cuốn nhức đầu đó, nhưng cứ bô bô cộng sản là để che cái bản chất đích thực là độc tài.
Quần chúng công nông thực sự thì đang chạy ăn mửa mật, bị đè nén bất công đủ thứ mà chẳng được Đảng công nông bảo vệ.
Chiêu bài cộng sản bây giờ như các áo rách nát, dù đã cố vá chằng đụp thêm mấy miếng “học tập đạo đức…”, đầy tớ công bộc gì gì…cũng không giữ được tới ngày rơi xuống, còn trơ lại một gã trần trùng trục!
Văn Đức said
“Phắn” thôi !
Mới đọc đoạn đầu. :-)!
“Cung sản tảng oan suây!” – Phắn thôi;
Mỉa mai thay!
Please respect FT.com’s ts&cs and copyright policy which allow you to: share links; copy content for personal use; & redistribute limited extracts. Email ftsales.support@ft.com to buy additional rights or use this link to reference the artic said
[…] anhbasam Eco World Content From Across The Internet. Featured on EcoPressed Extended-range hybrids […]
Haisg said
Trích:
“dân chúng được tự do làm giàu và sống cuộc sống không bị chi phối lớn từ nhà nước cho đến khi nào họ không chất vấn sự độc tài của đảng về mặt quyền lực.”
Tôi thích nhất ý này…
TH
Nhân Dân said
Theo lời Hồ Cảm Đào như vậy chính đảng cộng sản đã thừa nhận là ĐỘC TÀI, ĐỘC QUYỀN rồi nhé, còn chối cãi gì nữa không?
Môt chiến thuật RU NGỦ DÂN mà thôi, còn các tự do khác thì sao ? Tự do ngôn luận? tự do báo chí? tự do tôn giáo?v.v…
Ông Hồ Cảm Đào nghĩ rằng, khi dân chúng giàu có, họ sẽ ăn chơi sung sướng, lúc đó ho sẽ quên đi cái độc tài, độc quyên của đảng cộng sản, như vậy đảng viên cộng sản sẽ yên tâm hơn trong việc tham nhũng, hối lộ, bòn rút của công, hút máu nhân dân.
Bạn “ngây thơ” quá đấy.
Cuồng Phu said
Để có góc nhìn khác, tuy có vẻ thiên lệch nhưng rất nhiều tư liệu, mời các bạn xem “cửu bình cộng sản đảng” – http://www.youtube.com/watch?v=TcdkbFNn5m4 hoặc ” 九评 共产党“ http://www.youtube.com/watch?v=xaOgCN7f0Zg.
Qua đó tìm ra “phái” truy cầu tự do bên TQ với bên VN, Trung cộng với Việt cộng có gì tương đồng và khác biệt.
Phân biệt Trung Quốc với Trung cộng cũng như Việt Nam với Việt cộng.
Đảng quốc xã của Hít-le (tên đầy đủ là Quốc gia xã hội chủ nghĩa) có gì tương đồng và khác biệt với cái gọi là Quốc tế xã hội chủ nghĩa?
Có thể dùng nó làm tư liệu để giải thích vì sao trong hiến pháp đầu tiên (1946) của Việt Nam, Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam, thậm chí di chúc của Hồ chủ tịch cũng không có cụm từ XHCN nào?
LOA PHƯỜNG said
Đảng vĩ đại đại diện cho giai cấp công nhân mà số đảng viên “công nhân” chiếm 9%, ô hô vậy thì hiện tại nó đại diện cho ai nhỉ.
Đọc bài này lại liên tưởng đến một câu chuyện trong một khu rừng nọ, khi chúa sơn lâm ăn thịt các loài khác quá nhiều, hươu, nai, dê, cừu, thỏ làm chúng không sống được, chúng họp lại lập mưu giết chúa sơn lâm, thỏ mưu trí, có công nhiều nhất nên sau được đưa lên làm lãnh đạo, mới làm lãnh đạo thỏ vẫn ăn cỏ và hứa suốt đời phục vụ, bảo vệ, làm đầy tớ trung thành cho hươu nai dê cừu đồng thời sẽ mang đầy đủ cỏ, lá cây nước uống cho hươu nai dê cừu, nhưng một thời gian sau, khi ý thức được quyền lực của mình lại không có con nào kiểm soát, thì bỗng dưng thỏ thèm thịt, ăn dần thành quen, thỏ không muốn ăn cỏ nữa, cộng với việc với việc phát triển quá nhiều của hươu nai dê cừu làm cho khu rừng không còn cỏ hay lá cây mà ăn nữa, thỏ chuyển sang ăn thịt hoàn toàn, không chỉ mình thỏ ăn thịt mà vợ thỏ, con thỏ, bạn thân của thỏ cũng được tặng thịt ăn, dần dần thỏ ăn thịt hươu nai dê cừu còn hơn cả chúa sơn lâm khi xưa, cái răng ăn cỏ đáng yêu ngày nào biến thành nanh, thành vuốt, họ nhà thỏ sinh sôi ngày càng đông, càng ăn thịt nhiều. Cả khu rừng ngập tràn tang tóc ai oán, bọn hươu nai dê cừu chỉ dám chửi bới sau lưng vì lên tiếng trước mặt đám tay chân của thỏ sẽ xử lý ăn thịt ngay. Đến giờ thì bọn hươu nai dê cừu chỉ còn biết than, biết thế khi xưa đừng giết chết chúa sơn lâm, chỉ bẻ bớt răng, bớt nanh thì hay hơn, biết thế đừng bầu một mình thỏ lên, biết thế… biết thế…
Hai Lúa MT said
Đảng CSTQ là đảng chính trị lớn nhưng chỉ phục vụ lợi ích của một số nhỏ trong xã hội TQ , cũng đầy rẫy cán bộ tham ngũng và sống trên pháp luật
Hoa said
Chủ nghĩa cộng sản TQ tiêu rồi, kinh tế phát triển nhưng lại đi ngược lợi ich người dân vì chỉ có thiểu số được hưởng lợi ích đỏ.
Thất Phu said
“Chừng nào đá nổi lông chìm
Sông khô Hồ cạn búa liềm ra tro”
Câu đồng dao này tui nghe trẻ mục đồng hát từ những năm 1975. Giờ tự nhiên nhớ lại vì thấy nó ứng với mấy cái tên: đá = Tưởng Giới Thạch, lông = Mao Trạch Đông, sông = Giang Trạch Dân, hồ = Hồ cẩm Đào ….
Có lý nào không nhỉ ???
Việt Quốc Huy said
Đọc rồi nghĩ lại không biết giai cấp công nhân mình chiếm được 9% trong “Đảng ta” không nhỉ. Từ nhỏ tới lớn em tin vào “Chị” lắm, nhưng giờ đỡ nhiều rồi!
KTS Trần Thanh Vân said
Ông Hồ Cẩm Đào, tuổi Nhâm Ngọ, Lãnh tụ tối cao của ĐCSTQ – Hồng Vệ Binh thứ thiệt, đích thị là con NGỰA GỖ,
Nhưng ông Hồ này lại khoác trên mình lớp NHŨ VÀNG để giả vờ làm con NGỰA ĐỒNG CƯỠI LÊN CHIM ÉN ĐẠP LÊN QUẢ ĐỊA CẦU như sự tích QUÝ VẬT ĐÓN QUÝ NHÂN ở tỉnh Cam Túc thì ông ta ắt bị CON NGỰA VÀNG đánh đổ thôi.
http://www.nguyenvanthanh.vnweblogs.com/post/8644/248864
Tập Cận Bình do ông Hồ đào tạo có kijo làm nên cơm cháo gì không?
Củ mì said
VN sao chép nguyên bản từ TQ.
ĐOÀN NAM SINH said
Việc chọn người kế tục không theo một lộ trình khoa học, vẫn quy hoạch, đào tạo, cơ cấu,…những người chỉ biết nín nhịn, tuân phục tập thể không có chính kiến, sáng tạo riêng tư thì tìm đâu ra người tài giỏi.
Chưa kể cung cách nhân trị bằng lòng tin, cha truyền con nối thì càng đại họa.
Lễ kỷ niệm chính trị ở Trung Quốc: vòng luẩn quẩn lâu dài sắp đến hồi kết « TIN TỨC HÀNG NGÀY – Online said
[…] Theo: Blog ABS […]
ban doc bao said
mời xem “trại súc vật” : http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=542&rb=08
Ẩn danh said
Con đường mà DCSVN đang đi cũng đang được sao chép nguyên bản từ DCSTQ,chúng rồi ra cũng sẽ kéo nhau xuống hố cả lũ thôi
Mai said
Gần 100 triệu người đã thoái Đảng ở Trung Quốc
LTDA said
Tem! Đở buồn hè.