BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

262. NGƯỜI MỌC ĐUÔI

Posted by adminbasam on 14/08/2011

NGƯỜI MỌC ĐUÔI

Phạm Xuân Nguyên

Chủ nhật 7/8/2011, mình ở quê Hà Tĩnh. Mình về quê giỗ mẹ, nhưng cũng là để thay đổi một chút không khí bức bối ở Hà Nội. Mặc dù quê mình giờ cũng đã lên phố, trở thành phường của thành phố Hà Tĩnh mới tuổi lên bốn. Mặc dù quê mình miền Trung nhiệt độ mùa hè luôn cao hơn ở ngoài Bắc. Nhưng về quê vẫn là về quê, ngay cả khi quê đã khác.

Giỗ mẹ hôm thứ bảy. Sáng chủ nhật, mình ngồi cà phê với anh em, bạn bè ở quê. Bật iPhone vào trang basam, nguyenxuandien xem cập nhật tin biểu tình ở quanh Hồ Gươm. Cuộc biểu tình thứ 9, nhưng là cuộc biểu tình thứ nhất sau lời tuyên bố “Biểu tình phản đối Trung Quốc mang tính chất yêu nước” và lời hứa “Công an thành phố và cấp trên không ai có chủ trương đàn áp, trấn áp và bắt giữ người trong các cuộc biểu tình” của trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II (Bộ Công an), Giám đốc sở công an Hà Nội. Nhìn những tấm ảnh chụp băng cờ, khẩu hiệu và gương mặt những người quen thuộc trong đoàn biểu tình, mình lại thấy rạo rực, sôi nổi, lại muốn được có mặt trong đoàn.

Mình chìa máy cho mọi người xem, có người lần đầu tiên mới biết ở Hà Nội có biểu tình thế này. Nhân tiện, mình kể cho anh em nghe những lần đi biểu tình trước. Và không giấu cả chuyện mình “có đuôi”. Thì vừa lúc đó có một tin nhắn đến trên điện thoại. Có khách đấy! Thế là sáng nay chủ nhật, như thường lệ, “đuôi” mình lại mọc.

Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo. Cứ chủ nhật là có lính canh, không cần biết mình có nhà hay không.

Sáng chủ nhật 7/8/2011 mình ở Hà Tĩnh, vẫn biết có 6 lính canh túc trực ở Hà Nội tại nơi mình sống, và trong khi trông chừng đối tượng (không biết là đang vắng nhà) thì các anh lính bày trò chơi bài tam cúc cho hết thì giờ nhàn rỗi. Tới trưa thì các anh về, vì đoàn biểu tình chỉ đi buổi sáng. Nếu mình ở nhà khi đó, mình sẽ nói với các lính đó rằng: “Ơ, thế ra các chú không đọc lời tướng Nhanh tuyên bố đã đăng đầy trên các báo à, vậy là các chú không tuân lệnh thủ trưởng cao nhất của công an thành phố à? Anh đi biểu tình là yêu nước theo lời tướng Nhanh nói, sao các chú vẫn còn canh chừng, theo dõi, mà lại tốn đến nửa tiểu đội thế này?

Trên xe từ Hà Tĩnh ra Hà Nội trưa chủ nhật 7/8/2011, vào mạng mình đọc thấy tin anh bạn phượng hồng ở Sài Gòn cũng trong hoàn cảnh “Messi bị bốn hậu vệ kèm”. Gọi máy thì chàng đang ngồi cụng ly với Quê Choa. Kể với Lập chuyện “anh Nguyên không đi cho em về nhé” cả bọn cười vang bên kia điện thoại.

Lần đầu tiên mình phát sinh hiện tượng “mọc đuôi” là chủ nhật 10/7/2011. Nhưng lần đó thì mới quá nên mình không biết. Thế mới chán. Sáng dậy, mình xuống nhà đi ăn cùng đội 382, một anh bạn đợi sẵn chở đi. (Mở ngoặc nói lại về cái “đội 382” mà đã có lần mình viết rồi để tránh những suy diễn, gán ghép dễ gây nguy tai: mình, một anh bạn nữa, và giáo sư Phạm Duy Hiển thường cuối tuần gặp nhau ăn sáng, cà phê, cả ba đều đi xe máy Honda 82 giống nhau, nên gọi nhau là “đội 382” cho vui. Chấm hết). Sáng đó giáo sư Hiển bận, anh bạn chở mình ra địa điểm quen thuộc là cà phê Trung Nguyên “Hội quán sáng tạo” (36B Điện Biên Phủ). Hai thằng đi vào thấy anh Ba Sàm đang ngồi một mình liền tụ vào luôn và ba tên tán gẫu đến tận trưa. Khi về nhà, mình mới được hàng xóm cho biết là “có đuôi”. Thực ra khi đang ngồi quán, mình có nhận được một tin nhắn hỏi thăm sức khỏe, dạo này ốm yếu thế nào mà mọc đuôi dài ra thế. Vì chưa có kinh nghiệm “đuôi” nên đọc tin đó mình cũng không suy luận gì. Bây giờ thì, à ra thế, cứ chủ nhật là mình cảm thấy ngứa ngáy.

Chủ nhật 17/7/2011, mình không tính đi biểu tình vì có việc bận. Cả đêm thứ bảy ngồi suy nghĩ viết một bài gì nhân kỷ niệm 45 năm ngày chủ tịch Hồ Chí Minh đọc lời kêu gọi chống Mỹ cứu nước nổi tiếng mà những tư tưởng của ông vẫn còn ý nghĩa thời sự đến hôm nay cho đất nước, nhân dân. Sáng dậy đi xuống nhà ăn sáng. Tới chân cầu thang nhìn qua hàng nước thấy ngay một người ngồi biết ngay là ai. Ăn sáng xong, về lại hàng nước, bảo ngay với chú lính: “Chú về đi, sáng nay anh có việc bận nên không đi biểu tình đâu”.

Anh bạn béo người, mặt không khó đăm đăm, liền trả lời nhẹ nhõm: “Ôi, thế thì may cho em quá. Anh không biết chứ cả tuần qua em vất vả lắm”.

– Thôi, chú cứ về, anh đã bảo không đi là không đi. Mà anh biết các chú canh đây, anh đi ngủ chỗ khác thì các chú làm sao biết được.

– Vâng, anh không về nhà thì bọn em cũng chịu.

Chuyện trò đôi ba câu như vậy, uống xong chén nước, mình lên nhà tầng năm. Trưa xuống mới hay các chú mới rút đi mươi lăm phút trước.

Chủ nhật 24/7/2011, mình đi biểu tình. Xuống cầu thang, ra lấy xe máy, thì anh “đuôi” hôm trước mặc quần soóc, áo phông vàng, rà xe máy lại hỏi: “Hôm nay anh đi à?” “Ừ, hôm nay anh đi biểu tình”.

Vậy là mình trước, “đuôi” sau. Mình ghé mua xăng, “đuôi” chờ. Mình vào ăn sáng cùng anh bạn 382, “đuôi” chờ. Mình và anh bạn đến nhà giáo sư Phạm Duy Hiển, “đuôi” chờ. Thấy vậy, trong lúc đợi anh Hiển mở cổng, mình gọi bảo: “Thôi, chú lại đây đi cùng bọn anh, chứ cứ chạy theo thế thì mệt và tội quá”. Đùa chút vậy cho đỡ căng thẳng cả hai bên.

Đội 382 bỏ xe máy lại, gọi taxi ra quảng trường Lý Thái Tổ. Vào nhà hàng 2 Lê Thạch, gọi cốc cà phê, ngó ra tượng cụ Lý đã thấy “đuôi” áo vàng ở đó. Anh em hỏi nhau: sao chỉ huy công an bắt lính tráng khổ thế nhỉ, đã biết người ta đi biểu tình rồi thì cứ ra nơi đó là thấy, canh chừng theo dõi nữa làm gì cho tốn người, tốn sức?

Bữa đó, tiến sĩ Nguyễn Quang A căng hơn mình vì bị ngăn chặn, xét hỏi giấy tờ ở nhà và dọc đường, nhưng rồi anh cũng thoát ra được nhập đoàn cùng mọi người. Trưa về lại nhà anh Hiển, vợ anh bảo có hai người sáng nay cứ qua lại trước nhà, lúc lúc lại dòm vào. Mình nghĩ khéo không mình lại làm tội vị giáo sư đáng kính vì để “đuôi” bám đến nhà anh. Nhưng mặc, nghỉ ngơi chốc lát, mình gọi một người bạn đánh xe ô tô đến và mình cầm lái chở cả đội 382 lên Vĩnh Yên ăn cá Đầm Vạc ngon lành. Tuy nhiên khi quay lại lấy xe máy về nhà, mình bảo anh bạn đi cùng đến tận chân cầu thang đề phòng có chuyện gì đó bất trắc dọc đường. Biết đâu đấy!

Chủ nhật 31/7/2011 đoàn biểu tình nghỉ tuần hành trên phố, chiều đó gặp nhau tại cà phê Trung Nguyên “Hội quán sáng tạo”. Mình ở nhà cả ngày, chỉ xuống đi lúc 4h chiều nên không biết sáng đó có “đuôi” mọc không. Có lẽ là vẫn có, suy luận theo các chủ nhật trước và chủ nhật 7/8 vừa rồi. Nhưng giữa hai chủ nhật này có một lần “đuôi” mọc khiến mình bất ngờ. Đó là sáng 2/8/2011, ngày xử phúc thẩm vụ án Cù Huy Hà Vũ. Mình không ký kiến nghị về CHHV, cũng không ký đơn xin tham dự phiên xử phúc thẩm, nên mình không có ý định ra xem quang cảnh phiên tòa.

Kế hoạch hôm đó của mình là buổi sáng ở nhà làm việc, buổi chiều đi họp thường trực BCH Hội liên hiệp VHNT Hà Nội. Sáng dậy, viết xong bài “Con tập đi cho ngay” về CHHV gửi cho Quechoa đăng luôn, trong khi chờ xem tường thuật phiên xử trên mạng thì có anh bạn từ tỉnh xa về coi phiên tòa nhưng không được vào, nên gọi điện rủ đi uống cà phê. Hẹn bạn gặp nhau ở cà phê Trung Nguyên 52 Hai Bà Trưng, gần trụ sở hai Tòa (Hà Nội và Tối cao) cho bạn dễ tìm.

Mình xuống nhà, lấy xe ung dung, thoải mái, thì bất ngờ thấy mặt anh lính đã quen. Vì đã quen cứ chủ nhật mới mọc “đuôi” nên mình ngớ ra một chút, nói thực là thế. Nhưng ngay đó mình vẫy tay bảo:

– Chú về đi, anh đi ăn sáng với bạn, không ra chỗ xử án đâu. Chú biết anh rồi đấy, nói đi là đi, nói không đi là không đi. Chú cứ yên tâm mà về.

– Vâng, vâng, em biết, các anh khác cũng nói thế cả.

– Mà này, chú tên là gì nhỉ?

– Em tên là Thắng, đã có lần em định nói chuyện với anh, cái hôm anh mua hoa sen về ấy, nhưng anh chưa cho.

– À à…

Và rồi trong lúc mình đang loay hoay nổ máy cái xe Honda 82 cũ sắp thành cổ thì Thắng đứng cạnh bên rút ngay máy điện thoại gọi: “Alô, thưa anh, anh Nguyên nói là anh ấy không ra chỗ xử án, vậy anh cho em về nhé, cho em thôi trực nhé…” Mình nghe thế thấy buồn cười, phóng xe đi. Ấy vậy, trưa về hàng xóm nói là người đi nhưng “đuôi” vẫn còn quanh quẩn.

Mình đi biểu tình ngay từ lần đầu tiên, ngày 5/6/2011, tại Sài Gòn, khi đang có chuyến công tác trong đó. Ra Hà Nội, mình có mặt trong các cuộc biểu tình ngày 12/6 và ngày 3/7. Cho đến khi ấy mình không bị ai hỏi han, theo dõi gì trong cuộc sống thường ngày. (Còn chuyện bị quay phim, chụp ảnh khi đi biểu tình là cố nhiên).

Ngày 7/7/2011, tại đại hội XI của Hội Liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội, mình đọc bản tham luận “Văn học nghệ thuật của lòng yêu nước” trước toàn thể đại biểu và trước ông Phạm Quang Nghị, ủy viên Bộ chính trị, bí thư thành ủy Hà Nội, cùng nhiều ông bà chức quyền của đảng và chính quyền thành phố. Và từ ngày 10/7/2011 mình bắt đầu có “đuôi” bám. Trước đó một ngày, ông Viện trưởng cơ quan mình (Viện Văn Học) đã gọi điện cho mình truyền đạt ý kiến của lãnh đạo Viện trên (Viện Khoa Học Xã Hội Việt Nam) sau khi được cơ quan an ninh sang làm việc về trường hợp của mình. Sự nhắc nhở hai cấp này còn được lặp lại vào ngày 4/8/2011. Nhắc rằng anh Nguyên phải cẩn thận, đừng để có chuyện gì đáng tiếc xảy ra rồi lại nói là không báo trước.

Bây giờ, mỗi lần đi xuống cầu thang và đi đường, mình bực mình vì lẽ ra phải nhìn thẳng luôn luôn, thì mình lại phải chốc chốc nhìn xung quanh và nhìn phía sau. Bị thành “người mọc đuôi” quả là một sự gớm ghiếc. Chưa biết lúc nào thì mình được “cắt đuôi” hay tự  “cắt đuôi” được cho mình.

Hà Nội, 8-8-2011

Advertisements

92 phản hồi to “262. NGƯỜI MỌC ĐUÔI”

  1. […] Phạm Xuân Nguyên: “Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo. […]

  2. […] Phạm Xuân Nguyên: Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo.  Cứ chủ nhật là có lính canh, không cần biết mình có nhà hay không…  Bây giờ, mỗi lần đi xuống cầu thang và đi đường, mình bực mình vì lẽ ra phải nhìn thẳng luôn luôn, thì mình lại phải chốc chốc nhìn xung quanh và nhìn   phía sau. Bị thành ‘người mọc đuôi’ quả là một sự gớm ghiếc. Chưa biết lúc nào thì mình được ‘cắt đuôi’ hay tự ‘cắt đuôi’ được cho mình. […]

  3. […] Phạm Xuân Nguyên: “Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo. […]

  4. […] Phạm Xuân Nguyên: “Nhà mình là một căn hộ ở tầng 5 của một chung cư năm tầng, gọi là khu tập thể của Viện Khoa học Xã hội Việt Nam (phòng 503, nhà H1, ngõ 37, Kim Mã Thượng, Ba Đình, Hà Nội). Các anh lính đến ngồi ở quán nước cạnh chân cầu thang và canh chừng mình đi xuống để đi theo. […]

  5. […] đối với tiến sĩ Nguyễn Quang A, cũng trong đợt biểu tình chống Trung Quốc ấy, có lúc có đến 3 công an và 3 […]

  6. […] nói gà, bà nói vịt hay sao? Viết đến đây lại làm tôi chợt nhớ tới bài “Người mọc đuôi” của Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nói về những cái đuôi an ninh chìm, quân […]

  7. […] đến đây lại làm tôi chợt nhớ tới bài “Người mọc đuôi” của Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nói về […]

  8. […] đến đây lại làm tôi chợt nhớ tới bài “Người mọc đuôi” của Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nói về những cái đuôi an ninh chìm, quân […]

  9. […] đến đây lại làm tôi chợt nhớ tới bài “Người mọc đuôi” của Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên nói về những cái đuôi an ninh chìm, […]

  10. […] Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân Nguyên Eco World Content From Across The Internet. Featured on […]

  11. […] Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân […]

  12. […] Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân Nguyên Like this:LikeBe the first to like this […]

  13. […] thích: 1. Xem bài “Công an đang quấy rầy tôi” của Nguyễn Quang A 2. Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân Nguyên * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. […]

  14. […] thích: 1. Xem bài “Công an đang quấy rầy tôi” của Nguyễn Quang A 2. Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân Nguyên * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. […]

  15. […] thích: 1. Xem bài “Công an đang quấy rầy tôi” của Nguyễn Quang A 2. Xem bài “Người mọc đuôi” của Phạm Xuân Nguyên * Blog của Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc là blog cá nhân. […]

  16. […] https://anhbasam.wordpress.com/2011/08/14/262-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-m%E1%BB%8Dc-duoi/ Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this post. « Thư Sài Gòn […]

  17. hoa665 said

    ban oi ! neu duoc moc duoi vi hoa binh nhu ban toi xin moc het ca nguoi . chi tiec rang nhung cai duoi ay khong biet gi ve nhan quyen hoac co tinh vi pham nhan quyen. chia xe noi dau cung ban.

  18. Gốc Đề said

    Ông Phạm Xuân Nguyên ơi !
    Nghe ông có đuôi (già rồi mới mọc đuôi) tôi thấy có cái gì thú vị.Hôm nào xin tiếp kiến ông để khảo sát, đo đạc mô tả và làm một bài báo cho tờ Nhân Học (Anhthropology)

    Thưở xưa đi học, người ta dạy tôi con người có tổ tiên từ lòai bú dù có đuôi. Tổ tiên trực tiếp sinh ra cái giống người lại là một trong số bốn lòai vượn đã tiến hóa không có đuôi. Từ nhánh ấy mà sinh ra lòai người.

    Sau này đọc sách thấy có thời Tây nó tuyên truyền phản động rằng “Việt Minh là lũ người có đuôi mà mọc lông ở đít” ai cũng cười và bảo sao Tây nó ngu thế.

    Bỗng đến thế kỉ XXI này, tự nhiên lại xuất hiện ra người có đuôi. Đúng là động trời trong giới khoa học rồi

    Xã hội lòai người tiến hóa gần tới chủ nghĩa Cộng sản rồi thì nảy sinh ra đột biến mới “mọc đuôi trở lại”

    Đề nghị Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cử ngay các Giáo Sư Tiến Sỹ đến nghiên cứu ngay hiện tượng này để cải cách sách giáo khoa, đi trước đón đầu thiên hạ. Cần dạy cho sinh viên rằng “Con người sau khi đã là người rồi thì lại mọc đuôi trở lại . Tóm lại sẽ quay trở lại thành một lũ bú dù mới”.

    Mong ông Nguyên cho phép được tiếp cận nghiên cứu hiện tượng thú vị này.

    Gốc Đề

  19. buiphuc said

    hô hô hóa ra bác Phạm Xuân Nguyên đồng hương với bà tui,không khéo cùng phường cụng nên,hâm mộ bác quá

  20. Khách said

    Bọn ngu sao thích làm đuôi,
    Để cho dân chúng kẻ cười người chê ?

    • Đuôi said

      Dạ, tui em đâu có thích làm đuôi, làm đầu còn chưa ăn ai nữa là, nhưng vì sếp em nó lịnh rồi, không làm đâu có cơm mà ăn. Em cũng như các bác còn phải nuôi vợ, nuôi con, mẹ già nữa chớ. Huhu

      Các bác chửi mấy chả lịnh cho em, chớ đừng chưởi em, tội nghiệp. Huhu

      Bác Nguyên ơi, em tử tế với bác dzậy mà bác kể ra, họ chứi em quá trời. Huhu, bác Nguyên ơi là bác Nguyên …

  21. Khách said

    Bác Nguyên thôi đã thôi rồi,
    Mới 50 tuổi đã chồi cái đuôi,
    Bọn ngu sao thích làm đuôi,
    Để cho dân chúng kẻ cười người

  22. Khách said

    Thưa mấy ông lãnh đạo Bộ Công an !

    Tiền thuế của dân không phải là rác, là nước lã nhá !

  23. ND VIỆT NAM said

    Ôi chán quá! Bây giờ tính như vầy :chúng ta nghỉ ăn tết một năm bắt đầu từ ngày chủ nhật 21.08.2011 đến ngày 21.08.2012.

  24. […] Xuân Nguyên, blog Ba Sàm – Chủ nhật 7/8/2011, mình ở quê Hà Tĩnh. Mình về quê giỗ mẹ, nhưng cũng là để […]

  25. khách said

    Bác nào là luật sư hay người có am hiểu về luật xin cho biết:

    – Luật VN cho phép theo dõi đối tượng nào, khi nào ?

    Đối với các bác: Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Quang A, Đỗ Trung Quân, … họ không phải là tội phạm, không quấy rối trật tự an ninh, ai cho phép CA theo dõi, quấy rầy cuộc sống cá nhân của họ ?

    Tôi nghĩ bác Nguyên nên làm cho ra nhẽ và tất cả mọi người phải lên tiếng phản đối cái “nhà nước-mật thám” này.

    • NHÂN DÂN said

      Thưa bác Nguyên – Mách bác
      – Nếu thấy đuôi gây ngứa khó chịu thì mời bác đến ngay:bác sĩ , ts, Thày thuốc ưu tú Nguyễn Hữu Thợi SỐ NHÀ 8, NGÕ 253 tHUỴ KHUÊ.
      -Có thể bác nhầm – Đây là sự quan tâm đầy đủ của Đảng và Chính phủ dành cho Nhân sĩ yêu nước , như vậy còn quan trọng hơn Bộ Chính trị đấy . Chứng minh: Ở khu hồ ba mẫu ( ngõ Hoàng An) vẫn còn nhà vvc công cộng , bác vào thì bảo vến đấy .ệ vào theo , chứ Uỷ viên Bộ Chính trị chắc không có vệ sĩ theo đấy.
      – Nếu thử nghiệm đúng – Bác nên yêu cầu cấp 300 mét vuông đất ở khu biệt thự Hồ Tây ngay ( tiêu chuẩn từ bí thư trung ương trở lên mà )
      căn hộ nhà 5 tầng bác gọi bán cho em lấy tiền uống cà phê và bồi dưỡng đi biểu tình.

  26. Đọc bài ” Có đuôi” của Bác Nguyên thấy cũng hay hay đấy chứ, cứ tưởng bác có đuôi sam thì mới lo, chứ “Đuôi” này thì bây giờ hơi bị nhiều đấy, chả là biên chế AN giờ thì khá nhiều loại , cứ nhìn đồng phục các kiểu thì biết ngay, Này nhé đầu tiên Đội giữ gìn trật tự công cộng, sau đến đội dân phòng, Cảnh sát giao thông, cảnh sát Phường, CS khu vực nữa này… Đội quân nào cũng quan trọng và được giao nhiệm vụ chồng chéo lên nhau, vì vậy họ khg đi theo dõi mấy bác thì họ ngồi chơi xơi nước hay sao? Các Bác cứ thích đùa , nhà cháu khg đi theo các bác ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra thì các bác lại bảo ” ăn hại tiền thuế của dân”, vì thế muốn hay khg nhà cháu cứ phải theo chân bác suốt đêm ngày, mong các bác hiểu cho.

  27. Dốt thì đừng vào ngành AN ! said

    Không thể biện minh cho cách làm đáng xấu hổ như thế này được.

    Cần phải thay đổi quan niệm trong việc chọn người vào ngành.. Xưa nay ngành công an, an ninh hay ưu tiên cho người nhà. Vì vậy chất lượng cán bộ kém. Họ chỉ lấy số đông làm mạnh. Vì vậy để lực lượng an ninh tinh nhuệ, giàu tri thức, không bị dân chúng coi thường thì phải tuyển những người giỏi thật sự.

  28. TỔ QUỐC NHÌN TỪ SÂU said

    Trừ một số người làm việc nghiêm túc còn nhiều trí thức dỏm hiện nay chỉ nghĩ đến tiền. Họ im lặng, ca tụng, theo đuôi cũng chỉ vì đồng tiền. tóm lại là cái hạng trí thức xôi thịt.
    Để bảo vệ sự xôi thịt của mình thì họ phải to mồmn chửi người khác.
    Mai sau nhân dân sẽ luận tội bọn trí thức hại cơm dân, tốn tiền thuế của người lao động này. Những kẻ này tối mắt vì vật chất, danh lợi. Họ chỉ chí choé đề đạt xin tiền cho dự án này, đề án kia để chấm mút. Rồi tranh giành chức vụ, giải thưởng . Họ thật đáng khi nh và đáng thương.

  29. khách said

    Không tin nhũng người như Phạm Xuân Nguyên, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Duy Hiển, … thì tin ai hở bác Trọng ?
    Nước mất nhà tan phải chăng vì sự lú lẫn, mù quáng này ?

  30. Không phản động said

    Không có từ nào để diễn tả đúng hơn là:ngu quá cỡ thợ mộc !

    Tôi mù chữ tôi cũng không ngu như hạng người này.

    Con tôi sống ở nước ngoài lâu năm đọc bài này xong nó bảo kho hiểu làm sao mà người Việt Nam chịu đựng được những việc làm quái thai quái gở đến mức này. Đất nước nghèo là vì những kẻ tâm thần như vậy sao.
    Đừng chụp cho tôi mũ phản động nhá.
    Tôi cũng ghét phản động lắm. Nhưng chính những kẻ hại dân hại nước kiểu này cũng là phản động đấy. Con cháu mai sau nó cười cho bục mặt các ông công an ạ.

  31. […] Phạm Xuân Nguyên, Anh Ba Sàm: Chủ nhật 7/8/2011, mình ở quê Hà Tĩnh. Mình về quê giỗ mẹ, nhưng cũng là để thay đổi một chút không khí bức bối ở Hà Nội. Mặc dù quê mình giờ cũng đã lên phố, trở thành phường của thành phố Hà Tĩnh mới tuổi lên bốn. Mặc dù quê mình miền Trung nhiệt độ mùa hè luôn cao hơn ở ngoài Bắc. Nhưng về quê vẫn là về quê, ngay cả khi quê đã khác.Giỗ mẹ hôm thứ bảy. Sáng chủ nhật, mình ngồi cà phê với anh em, bạn bè ở quê. Bật iPhone vào trang basam, nguyenxuandien xem cập nhật tin biểu tình ở quanh Hồ Gươm. Cuộc biểu tình thứ 9, nhưng là cuộc biểu tình thứ nhất sau lời tuyên bố “Biểu tình phản đối Trung Quốc mang tính chất yêu nước” và lời hứa “Công an thành phố và cấp trên không ai có chủ trương đàn áp, trấn áp và bắt giữ người trong các cuộc biểu tình” của trung tướng Nguyễn Đức Nhanh, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh II (Bộ Công an), Giám đốc sở công an Hà Nội. Nhìn những tấm ảnh chụp băng cờ, khẩu hiệu và gương mặt những người quen thuộc trong đoàn biểu tình, mình lại thấy rạo rực, sôi nổi, lại muốn được có mặt trong đoàn. […]

  32. Hanoi said

    Gửi bác Nguyên!
    Lúc nào bác nói với đuôi là về phản ảnh với cấp trên là kiểu theo dõi này vô tác dụng vì mọi người biết hết rồi. Cứ để cho bác tự do, bác có làm gì phản động thì có địa chỉ đấy việc gì mà phải chầu chực cho mệt.

    Loại mật thám kiểu này dưới các chế độ độc tài thường có nhiều. Tuy nhiên, khi người ta đã dùng đuôi kiểu này thường là phải kín đáo lắm, như trong các phim trinh thám ấy. Đằng này mật thám lại lộ mặt, lại còn bắt chuyện với đối tượng nữa thì chả còn ý nghĩa gì nữa. Có lẽ chỉ những kẻ đầu bò mới cố mà làm những chuyện này.

  33. Cựu chiến binh said

    Tôi cũng không phản động nhưng tôi rất muốn chửi những kẻ dùng tiền thuế của dân để làm những việc vớ va vớ vẩn.

    Bao nhiêu năm dân đi theo đảng, hy sinh cho đảng để đảng cho CA làm những việc đốn mạt như đạp mặt dân, làm đuôi của dân như những con cún sao ? Ngu !

  34. Giáo Thứ said

    Thế mới biết cái ‘Vi hành” của ông Nguyễn Ái Quốc (cứ cho là thế đi) là một cái truyện thật khéo. Bây giờ đọc ‘Cái đuôi” của ông Phạm Xuân Nguyên thấy có cái cay, cái bực, cái khinh, nhưng thiếu cái hài. Giá mà ông Nguyên viết hài hài một tí thì mình thích hơn. Ấy là mình rất thích rồi, nhưng mình muốn thích hơn. Mình rất thích cái Vi hành của ông Quốc (cứ cho là thế đi), vì nó cho ta cái cảm giác rất chi là tự tin tự chủ của ông ấy. Nhưng cũng chả biết được, nếu ông Quốc rơi vào hoàn cảnh của ông Nguyên thì chưa chắc đã có cái Vi hành. Vì ông Quốc không phải người của chế độ ấy, còn ông Nguyên lại là đảng viên, là chức sắc của chế độ. Chả biết thế nào mà lần. U u minh minh…

  35. Nghe An said

    Hay là đất nước này nhập vào Trung Quốc rồi mà dân ta không biết. Chỉ có thành một nước chư hầu thì mới có những việc làm “ruồi bâu” như thế. Chúng sống là nhờ tiền thuế của dân đóng góp đấy

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: