BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

186. Ràng buộc Trung Quốc về Biển Đông

Posted by adminbasam trên 16/07/2011

The Jakarta Post

Ràng buộc Trung Quốc về Biển Đông

Bambang Hartadi Nugroho

Ngày 14-7-2011

Hồi tháng 6, vấn đề Biển Đông một lần nữa lại thu hút sự chú ý của công chúng. Những tuyên bố chồng lấn về một vùng biển nằm ở phía nam Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa giữa 6 nước – Việt Nam, Brunei, Malaysia, Philippines, Trung Quốc và Đài Loan – đã trở thành một mối quan tâm chiến lược hệ trọng, bởi vì nó dính líu đến một cường quốc đang lên trong khu vực vốn có thái độ và những ý định vẫn còn trong bóng tối mặc dù đã trải qua nhiều năm tương tác với cộng đồng quốc tế. 

Làm cho mọi thứ trở nên phức tạp, cuộc xung đột gần như sẽ là một thanh nam châm hút Mỹ vào với tư cách là một cường quốc thế giới. 

Khi xem xét cuộc xung đột này, điều đáng chú ý là các bên hiểu quan điểm của Trung Quốc về vụ việc như thế nào, từ đó sẽ xác định cách thức họ phản ứng và lựa chọn cơ chế tốt nhất trong việc quản lý xung đột. 

Là một nước đang nổi lên, Trung Quốc đã thu hút cả sự quan tâm lẫn tò mò từ nhiều phía, trong đó có các nhà hoạch định chính sách và các học giả. Một trong những mối quan tâm lớn nhất về sự vươn dậy của Trung Quốc là nước này sẽ trở thành loại cường quốc mới nào, và nước này sẽ thể hiện kiểu hành xử nào một khi đã thành cường quốc. Những lo ngại như vậy làm gia tăng những e sợ vốn có từ lâu và sự thù nghịch giữa các quốc gia Đông Nam Á về Trung Quốc, do trước kia từng nếm trải sự lan truyền của chủ nghĩa cộng sản trong khu vực. 

Năm 2007, Avery Goldstein đã đề xuất hai cách để giải thích về sự nổi lên của Trung Quốc. Cách thứ nhất coi sự nổi lên của Trung Quốc như một hướng có thể tiến tới một sự chuyển giao quyền lực, đặc biệt ở Đông và Đông Nam Á. Trích dẫn giả thuyết ổn định dựa trên bá quyền, lập luận này cho rằng, sự nổi lên của Trung Quốc có thể cho thấy đất nước này đang phát triển nhắm tới thay thế vai trò của Mỹ như một nước bá chủ trong khu vực – hoặc thậm chí trên toàn cầu. 

Trong trường hợp tranh chấp ở Biển Đông, một viễn cảnh như vậy coi đó là các nỗ lực của Trung Quốc muốn tách ra khỏi cấu trúc an ninh trong khu vực vốn luôn nằm dưới ô bảo vệ an ninh của Mỹ. Một người có thể nhìn nhận chiến lược dài hạn của Trung Quốc là sự phát triển lực lượng hải quân viễn dương của nước này như một hàn thử biểu cho ý đồ tương lai này. 

Mặt khác, Goldstein cũng đưa ra một cách nhìn lạc quan hơn về sự nổi lên của Trung Quốc. Cách nhìn này không nhất thiết phải tin rằng Trung Quốc đang vươn lên một cách hòa bình nhưng nó phủ nhận sự e sợ mà hầu hết các nước cảm nhận về gã khổng lồ châu Á.

Lập luận cho cách nhìn thứ 2 là dù nước này luôn có lập trường gay gắt về một số vấn đề nhất định, trong đó có chủ quyền lãnh thổ, nhưng diễn biến gần đây cho thấy Trung Quốc sẵn sàng tham gia vào một số cơ chế và thể chế đa phương. Nhiều người coi việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) như một sự kiện quan trọng bênh vực cho những lập luận như vậy.

Chẳng hạn, với ASEAN, có thể thấy Trung Quốc hăm hở tham gia vào các cơ chế đa phương qua việc nước này gia nhập Hiệp định Thân thiện và Hợp tác (TAC) năm 2003, đi đầu trong số các nước lớn. Một năm trước đó, Trung Quốc cũng nhất trí tuân thủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).

Dù chúng có thể là sự ràng buộc không mang tính pháp lý, việc tham gia cả TAC và DOC đều cho thấy thiện chí của Trung Quốc muốn tạo nên một khu vực hòa bình và ổn định. 

Mặc dù không có nghĩa vụ pháp lý đối với các thỏa thuận đó, Trung Quốc thực ra vẫn có một trách nhiệm chính trị phải hành động phù hợp với những gì nước này đã nhất trí từ trước.

Trong các hoàn cảnh ít chính thức hơn, Trung Quốc còn tham gia vào một loạt các hội thảo về Biển Đông (SCSW) bằng cách cử các nhà chức trách và các học giả tới tham dự. 

Với hai mô hình đang nằm trên bàn thảo luận, giờ đây tùy thuộc ASEAN sẽ quyết định tin kiểu nào, và từ đó hành động một cách phù hợp. Tuy nhiên, có vẻ như trong tình hình hiện nay, lập trường của ASEAN rất lấp lửng. Có một khoảng cách đáng kể giữa vị thế của ASEAN như một tổ chức với các chính sách riêng rẽ của từng thành viên. 

Với vai trò là một tổ chức, ASEAN đang cố gắng ràng buộc Trung Quốc vào các cơ chế đa phương, như đã đề cập ở trên. Lập trường của khối là giải quyết vấn đề thông qua các giải pháp chính trị và hòa bình. 

Mặt khác, khi trở về là những thành viên riêng lẻ, một vài trong số các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông thường tỏ ý thiên về các biện pháp quân sự. Hợp tác quân sự với Mỹ, đặc biệt là dưới hình thức tập trận chung tại hoặc gần khu vực tranh chấp, có thể bị xem là liều lĩnh, xét đến tình hình căng thẳng vừa qua.

Những hành động như vậy rõ ràng làm xói mòn các nỗ lực của ASEAN nhằm tìm ra một giải pháp chính trị cho vụ việc và có thể phát một thông điệp sai tới địch thủ chung của họ – Trung Quốc. Chúng cũng có thể bị suy luận là các thành viên ASEAN, mà hóa ra chính là các bên tranh chấp, hoặc có một cách nhìn khác về Trung Quốc hoặc tính toán sai về tình hình. 

Ưu tiên của ASEAN muốn tìm ra các giải pháp chính trị thay vì các giải pháp quân sự cho những tranh chấp không chỉ bởi họ cam kết hướng tới một cách giải quyết hòa bình mà còn bởi nhận thức về sức mạnh hạn chế của họ so với các nước lớn khác, kể cả với vai trò là một khối. 

ASEAN hiểu rõ rằng họ không có cơ hội để đứng trong một sự đối đầu quân sự với Trung Quốc ở Biển Đông; do đó, họ phải viện đến các giải pháp chính trị. 

Một tình thế như vậy, dù không có lợi, đem đến cho các thành viên ASEAN những lựa chọn rất hạn chế để tạo ra một chiến lược đối diện với Trung Quốc trong trường hợp này. Chẳng hạn, mặc dù các thành viên có những lợi ích riêng trong tranh chấp hoặc triển vọng đối với Trung Quốc, họ không có lựa chọn nào khác là phải trung thành với lập trường chung của ASEAN; đó là, phải tiếp tục theo đuổi một giải pháp hòa bình và chính trị cho tranh chấp. 

Lời khuyên của nhiều học giả là duy trì sự liên quan của Mỹ trong vụ việc cần phải được hiểu là việc tiếp tục các cam kết và sự tham gia của nước này vào các diễn đàn đối thoại đa phương nhằm bàn thảo vụ việc; chứ không phải sự đóng góp của nước này vào các cuộc tập trận quân sự, chưa nói đến các chiến dịch. 

Không tính đến bản chất thực của việc nước này nổi lên, trên thực tế, Trung Quốc coi chủ quyền lãnh thổ là một vấn đề cốt yếu và, cũng như bất kỳ một nước nào khác, có thể bảo vệ lãnh thổ của mình bằng mọi khả năng khi phải đối mặt với tình hình nguy ngập.

Phản ứng của Trung Quốc – thông báo chính thức và triển khai tàu tuần tra – ngay sau khi Việt Nam tập trận là một chỉ dấu rõ ràng về một khả năng như vậy. 

Một lần nữa, tùy các nước ASEAN, đặc biệt là các bên tranh chấp, sẽ dùng lựa chọn nào. Dù sao, lựa chọn sáng suốt là tiếp tục ràng buộc Trung Quốc vào các thỏa thuận đa phương trong khi tự kiềm chế những hành động có tính khiêu khích ở vùng tranh chấp.

Với sự nhường nhịn lẫn nhau là một nguyên tắc cơ bản, rất khó mong chờ Trung Quốc hành xử phải phép nếu tự thân các nước ASEAN không làm như vậy. 

Người dịch: Trúc An

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

11 phản hồi to “186. Ràng buộc Trung Quốc về Biển Đông”

  1. AQ said

    Thiêu tướng Nguyễn trọng Vĩnh, cựu ĐS đặc mệnh toàn quyền VN tại TQ, đã phải ra lời về hành động trấn áp người VN yêu nước biểu tình chống TQ sáng nay tại HN, câu hỏi của vị thiếu tướng đáng kính này là : nhà nước của ta thành nhà nước cảnh sát rồi u?….
    Thưa cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, khi bà con gái của cụ trở về nhà, chắc chắn cụ sẽ có thêm nhiều tư liệu, sống động, tin cậy từ con gái cụ. và như vậy, chắc câu trả lời cho câu hỏi của cụ đã có, và như thế, những người cầm đầu cái nhà nước này, sẽ trở thành kẻ đợc tài…và lịch sử thì đã chỉ rõ, kết cục của độc tài là ở đâu, chỉ có điều là nhanh hay không nhanh.
    những người dám trút bỏ nổi sợ hãi và những tính toán có liên quan đến cuộc sống của bản thân và gia đình là không nhiêu, đó la sự thật, nhưng lòng người thì đã chuyển, đó là một thùng thuốc nổ không lồ…sau cơn mưa đen, trời chưa sáng, nhưng nhât định sẽ sáng…Lê chiêu Thống, Trấn ích Tắc muôn đời bị nguyền rủa, và những kẻ theo gót chiêu Thống, Ich Tắc cũng sẽ thế thôi…Thà hy sinh tất cả, quyết không chịu kiếp nô lệ cho giặc Tầu!

  2. thiensot said

    với những gì đang diễn ra trong cách hành xử của CA sáng nay, bộ mặt thật của các vị “đỉnh cao chí ….tuệ” càng ngày càng bị lộ rõ, thực sự các vị đã, đang và có thể sẽ làm những gì nữa, để trấn áp những người VN yêu nước, chống Tầu…
    Hy vọng rằng, 1 thực tế sẽ luôn tồn tại : trong hàng ngũ các vị và những người CS VN chân chính, không bán nước, sẽ luôn luôn còn, và ngày một phát triển về thế lực , và chính họ sẽ tập hợp và thay đổi tình thế hiểm nguy này của nước nhà. bởi “hào kiệt đời nào cũng có”.
    chính quyên đẻ ra trên đầu ngọn súng, nhưng nếu giữ chính quyền, chỉ dựa vào súng, thì đó là lập lại cách làm của những tên đồ tê khát máu độc tài như Hittler, và 1 ngày không xa, kết cục thảm hại của Hittler, nhất định sẽ đến với những kẻ đang nhắm mắt và lì lợm đi theo vết xe đổ của kẻ đi ngược nguyện vọng của dân tộc, đàn áp người VN yêu nước.

  3. […] Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011 This entry was posted in english, vietnamese. Bookmark the permalink. ← Chọn địa […]

  4. Ẩn danh said

    Các cường quốc có tham vọng bành trướng gây ảnh hưởng toàn cầu là chuyện đương nhiên. Nhưng các với các cường quốc như Mỹ, Nhật, Đức, Anh, Pháp,…bành trướng bằng khoa học, văn hóa, dân chủ, các giá trị nhân văn,…..thì Trung Quốc là cường quốc với tinh thần đại Hán luôn muốn bành trướng ở khía cạnh lãnh thổ, chủ quyền, độc tài,…chính vì thế Trung Quốc mới là cường quốc nguy hiểm cho nhân loại

  5. hung said

    Cai Thang Bam Bang tren la nguoi indonesia noi nham qua. No noi nhu vay boi vi nha no chua ai vao toi san de an cuop neu o vao hoan canh cua nuoc khac thi ko hen ha va nghe theo loi xui cua no. Hay nho rang ban chat cua giac banh truong PB da an sau vao mau chung roi neu con hen nhat khiep nhuoc thi chung se lan toi cuop het 80% bien Dong thi cac the he nguoi VN va ke ca que huong no lieu co yen khong? No hay nho lai nan CS o Indnesia vao nhung nam dau cua thap ky 60 the ky 20 di truoc khi khuyen dan nuoc khac ngoi nhin Tau khua cuop het. Voi nhan dan VN thi ko hen nhu vay: Tha chet chu ko bao gio khuat phuc ko bao gio chiu lam no le ngoai bang. Voi tinh than ay DAN TOC VN moi ton tai den bay gio va cho mai sau nua thang NGU a

  6. Phạm Thanh said

    Người viết bài này chẳng hiểu gì về đại Hán cả. Đại Hán là Bành trướng, là thôn tính các nước lân cận. Xưa thế này vẫn thế. Vì vậy, nếu ta cứ nhân nhượng trên bất kỳ lĩnh vực nào thì Đại Hán sẽ lấn tới ngay. Do vậy, muốn có hoà bình với Đại Hán không thể không mạnh,không thể không liều với chúng.

    • KhôngOán said

      Đồng ý với bác. Người viết thể hiện quan điểm cuả Indonesia, một nước không có tranh giành với TQ về biển đảo. Đối với mỗi một nước, TQ có một chính sách riêng. Nếu đoàn kết được các nước ASEAN thì các nước nhỏ mới có cơ hội, đằng này có nước lúc thì đa phương, lúc thì…đi đêm bí mật, lại còn tự hào hơn các nước khác vì có 16 chữ vàng và 4 tốt làm các Đại Hán đắc chí.

  7. No said

    Lúc nãy không nhớ vừa đoc bài của ai có đoạn viết, đại ý: Chốn cà-phê ấy là chốn không đáng để BNG sang mời các vị nhân sĩ Bắc Hà. Nhưng nếu ông Nguyễn Phú Trọng ngồi ở chốn đấy mà xem, không chẳng ồ cả sang…Khốn nạn thân các vị! Chảy cả nước mắt!

  8. KTS Trần Thanh Vân said

    Sáng nay Hà Nội lất phất mưa, tôi và một số bạn tâm giao cùng ngồi uống tách Cafe đắng ở Quán Cafe Trung Nguyên 36 Điện Biên Phủ, cái nơi đối diện với Bộ Ngoại giao, mà mấy ngày trước đây, có các vị đại cho giới Trí thức “tụ tập” để chờ một lời mời ( dù là mời miệng ) thì sẽ sang đường, bước vào cổng BNG, để nghe đại diện của Bộ này trả lời về các câu hỏi mà giới Trí thức đã đặt ra.
    Nơi đây khi xưa đặt Điện Kính Thiên của Hoàng thành Thăng Long. Mấy chục năm qua, nhờ có lá bùa “Điện Kính Thiên” này mà nơi đây chưa bị biến thành khách sạn hay Trung tâm thương mại
    Chúng tôi ngồi uống tách Cafe sáng để thưởng thức không khí dịu ngọt của một Hà Nội ban mai và vô tình, câu chuyện lại dẫn đến vấn đề tham vọng bá quyền của Trung Quốc, đến cách ứng xử thiếu văn minh, lịch thiệp của cái cơ quan có tên là Ngoại giao trong đối nội và đối ngoại.
    Một người bạn tôi nhắc đến những lời răn dậy của cha mẹ khi xưa, rằng khi hàng xóm có người ốm đau hoạn nạn, tang gia… thì không cần mời mà cứ phải xông tới. Đôi lúc buộc phải thiếu lịch sự, xô cửa mà vào.
    Nhưng ngược lại, khi nhà người ta có hội hè yến tệc, khi người ta có đám cưới hỏi, cỗ bàn… và đặc biệt, khi người ta còn vênh váo kênh kiệu và coi khinh mình, thì hãy thận trọng, đừng để cho người ta nghĩ là mình muốn “lấy C của người khác bôi vào mũi mình” ….
    Và người bạn tôi kết luận: 18 vị nhân sĩ Bắc Hà vừa rồi hành xử rất phải. “CHỐN ẤY” còn phồn vinh sang trọng lắm. “CHỐN ẤY” chưa có kẻ ốm đau hoạn nạn, chưa có “TANG MA”

    • Ghét Cộng Sản dối trá said

      Cháu chúc cô Vân luôn mạnh khỏe!

      • HQ604 said

        kính thưa KTS Thanh Vân,
        là một KTS cảnh quan, có thê biết về phong thủy, xin bà có đôi ý kiến vể dự án xây cầu đi bô băng qua sông SG của UBNDTP HCM….
        và nếu có thể được, xin bà hỏi giúp địa chỉ của nơi đào tạo nghễ “VẼ DỰ ÁN”, mức phí và điểu kiện để có thê theo học, quan trọng hơm, là có chỗ làm việc đúng nghề sau khi học. thưa KTS, nghề này có lẽ đang “hot” nhất hiện nay ở VN, được sinh ra tử “tư duy nhiệm ký” và do những người “Tham ăn, ăn cả, ăn tất tần tât mọi thứ” sáng tạo ra, …! xin cảm ơn KTS rất nhiều!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: