BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

185. Một kịch bản tương tự Gruzia cho Đông Nam Á

Posted by adminbasam trên 15/07/2011

Đôi lời: Dường như trước đây có độc giả đã nhắc BS nên tìm các bài viết của các học giả phương Tây theo hướng ủng hộ Trung Quốc để giới thiệu cho bà con. Và đây là một trong những bài như vậy, xin giới thiệu cùng độc giả.

Bài viết này có nhiều ý kiến thiên vị (biased) Trung Quốc mà độc giả có thể nhận ra, chẳng hạn như câu “…Bắc Kinh phẫn nộ trước việc Hà Nội tiếp tục chủ động thăm dò những khu vực tranh chấp”. Ý kiến này hoàn toàn thể hiện quan điểm của Trung Quốc, bởi vì vùng biển mà VN thăm dò, hoàn toàn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam, không phải vùng biển tranh chấp với Trung Quốc. Chẳng hạn như cái nhà của ta đang ở, tay hàng xóm tới bảo, cái sân nhà là của nó, rồi ta cãi lại, chẳng lẽ cái sân này trở thành “dispute” giữa ta với tay hàng xóm?

Còn nhiều điểm nữa trong bài thể hiện quan điểm Trung Quốc, quý độc giả có thể tìm và dùng lý lẽ để phản bác, hoặc độc giả nào biết tiếng Anh có thể vào bài gốc trên Foreign Policy để viết comment tranh luận. Khi tranh luận, nhất là ở các diễn đàn nước ngoài, độc giả chú ý, quan trọng nhất là chúng ta sử dụng lý lẽ để thắng họ.

Foreign Policy

Một kịch bản tương tự Gruzia cho Đông Nam Á

Lyle Goldstein

11-7-2011

Đối với tranh chấp giữa Trung Quốc và các nước láng giềng của Trung Quốc, Mỹ không thể làm liều.

Ngày 22-6 tại Honolulu, khi Thôi Thiên Khải (Cui Tiankai), Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc, cảnh báo các quan chức Hoa Kỳ rằng “các nước (ở Đông Nam Á) đang đùa với lửa”, và ông ta hy vọng “lửa ấy sẽ không lan tới Mỹ”, thì đó là một sự chấm dứt những luận điệu thường lệ trong các cuộc hội nghị thượng đỉnh. Thông điệp của Trung Quốc là: Đừng can thiệp vào tranh chấp quần đảo Spratly (tên quốc tế của quần đảo Trường Sa – ND) trên biển Hoa Nam (tức Biển Đông – ND), nơi năm nước có yêu sách chủ quyền khác đang tranh giành với Trung Quốc quyền khai thác trữ lượng tài nguyên dồi dào dưới biển ở khu vực này.

Trong hoàn cảnh đó, quan hệ Trung Quốc-Việt Nam, vốn vẫn tương đối tích cực kể từ năm 1990 tới nay, đã đột ngột chuyển hướng để rơi vào một cuộc khủng hoảng nguy hiểm. Việt Nam đã tiến hành 5 cuộc tập trận bắn đạn thật, như một lời cảnh báo rõ ràng với Bắc Kinh, và giới chức Mỹ cũng phụ họa vào bằng những tuyên bố thể hiện “mối quan ngại ngày càng lớn”, đồng thời củng cố quan hệ thân thiết truyền thống với Philippines, một trong các quốc gia có yêu sách chủ quyền ở vùng biển tranh chấp này. Tại một cuộc gặp với người đứng đầu Bộ Tổng tham mưu Hoa Kỳ, Đô đốc Michael Mullen, ở Bắc Kinh hôm 11-7, Tổng tư lệnh Trung Quốc Trần Bỉnh Đức (Chen Bingde) đã đánh giá các cuộc tập trận của Mỹ với Việt Nam và Philippines là “cực kỳ không thích hợp”. Đang tham gia tới ba cuộc chiến ở Trung Đông, các nhà lãnh đạo Mỹ hiện giờ sẽ phải làm sao để cho thấy rằng “sức mạnh thông minh”, chứ không phải chiến tranh quân sự, sẽ chỉ ra lối thoát cho cuộc khủng hoảng hiện tại, để tiến tới một khu vực châu Á-Thái Bình Dương hòa bình và ổn định hơn.

Trong phần lớn thập kỷ qua, Biển Đông quả thật đã tương đối yên tĩnh nhờ có thỏa thuận năm 2002 giữa Bắc Kinh và Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) về một “bộ quy tắc ứng xử” cho Biển Đông. Hiệp định này đã góp phần giảm nhẹ những căng thẳng hình thành sau vụ hải chiến năm 1988 và hành động tranh giành lợi ích một cách hung hãn hơn vào thập niên 1990. Học giả Joshua Kurlantzick và một số người khác gọi tư duy và chiến lược của Trung Quốc ở Đông Nam Á trong thập kỷ qua là “thế công mê hoặc” (charm offensive), mà cốt lõi của nó là ký được hiệp định mậu dịch tự do Trung Quốc-ASEAN, một hiệp định có thể phần nào giúp khu vực ra khỏi tình trạng tệ hại nhất hiện nay trong cơn suy thoái toàn cầu.

Tuy nhiên, việc Trung Quốc triển khai tàu ngầm hạt nhân và các chiến hạm tân tiến khác tới một căn cứ mới xây, còn đang ngổn ngang ở đảo Hải Nam trên Biển Đông đã khiến toàn khu vực phải nhíu mày suốt cả thập kỷ qua. Căng thẳng lớn bắt đầu bùng lên từ mùa xuân năm 2009 khi một đội tàu Trung Quốc quấy nhiễu một tàu khảo sát Hoa Kỳ hoạt động trên vùng biển quốc tế ở phía nam đảo Hải Nam. Những hoạt động khảo sát kiểu Chiến tranh lạnh đó vẫn hay được lực lượng vũ trang Hoa Kỳ tổ chức thường xuyên dọc bờ biển Trung Quốc (nhưng ngoài giới hạn lãnh hải 12 hải lý) – tuy nhiên đó là hoạt động mà giới lãnh đạo quân sự Trung Quốc coi là đe dọa nghiêm trọng tới họ và hiện giờ thì họ đánh giá đó là rào cản chính đối với hợp tác quân sự Mỹ-Trung. Những cuộc va chạm nguy hiểm giữa máy bay Mỹ và Trung Quốc bây giờ đã trở thành bình thường, một người đã thiệt mạng trong vụ máy bay khảo sát tháng 4/2001 (cũng diễn ra gần đảo Hải Nam trên Biển Đông).

Trong khi đó, những nước khác trong khu vực như Việt Nam đã và đang sôi sục theo đuổi công việc thăm dò dầu khí tại những nơi nằm gần hoặc nằm trong vùng biển khổng lồ mà Trung Quốc đòi chủ quyền, chiếm gần hết diện tích Biển Đông. Vào năm 2009 khi Hà Nội tuyên bố dự định đầu tư ngân sách đáng kể để mua sáu tàu ngầm Nga, có thể thấy rõ là cuộc chạy đua vũ trang trong khu vực, bị kiềm chế và sôi sục nhiều năm, nay đã nóng lên nghiêm trọng.

Tháng ba năm ngoái, căng thẳng lên tới điểm sôi. Quan chức Mỹ hẳn đã phải bận tâm khi giới chức cấp cao Trung Quốc coi Biển Đông là “lợi ích cốt lõi”. Đây được coi là bằng chứng mới nhất về một sự thay đổi bước ngoặt mới, bị đánh giá là hiếu chiến, trong chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Sau đó, khoảnh khắc mang tính chất xúc tác xảy ra vào tháng 7/2010 tại Diễn đàn Khu vực ASEAN, tổ chức tại Hà Nội. Tại cuộc họp này, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton khẳng định Mỹ có lợi ích quốc gia trong vấn đề tự do hàng hải trên Biển Đông, và cảnh cáo “việc sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực từ bất kỳ quốc gia có yêu sách chủ quyền nào”. Tham dự hội nghị này, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Dương Khiết Trì (Yang Jiechi) tỏ ra rất ngạc nhiên và phẫn nộ trước bình luận của bà Clinton. Sau đó vào tháng 8, quan chức Việt Nam được mời lên thăm tàu khu trục Mỹ George Washington, cho thấy tín hiệu rõ ràng rằng quân đội Mỹ có dự định thắt chặt quan hệ với lực lượng vũ trang Việt Nam để cản bước Trung Quốc. Tháng 8/2010, Trung Quốc cũng tiến hành những cuộc tập trận lớn trên biển Hoa Nam.

Mùa xuân năm nay, một loạt căng thẳng mới lại bùng nổ. Philippines khiếu nại về việc Trung Quốc xâm phạm vùng biển thuộc chủ quyền Philippines, còn Việt Nam buộc tội Trung Quốc cắt cáp khảo sát địa chấn của họ – một hành động vừa là sự leo thang tranh chấp vừa là biểu hiện của sự phẫn nộ của Bắc Kinh trước việc Hà Nội tiếp tục chủ động thăm dò những khu vực tranh chấp (*). Phản ứng của Washington thống nhất: Trong một bài diễn văn trước Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế của Hội nghị Thượng đỉnh An ninh châu Á, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates đề nghị “triển khai tàu chiến tuần duyên của Mỹ tới Singapore” và “tăng cường sự tham gia của hải quân trong toàn khu vực”.

Sự tập trung của Washington vào vấn đề “tự do hàng hải” – điều đã trở thành cái xương sống trong chính sách hiện nay của Mỹ trong khu vực, một cách rất khó giải thích – quả thật khá lạ lùng. Trung Quốc  – quốc gia mà kiểu gì cũng buôn bán bằng đường biển nhiều nhất thế giới – ít có khả năng nào lại là kẻ đe dọa quyền tự do hàng hải; nền kinh tế của họ gần như phụ thuộc hoàn toàn vào quyền ấy (ND nhấn mạnh). Cũng vậy, quan điểm cho rằng Trung Quốc phản đối các hoạt động khảo sát quân sự thường xuyên của Mỹ nghĩa là Trung Quốc “đe dọa tự do hàng hải” là quan điểm không đúng đắn và thể hiện một khuynh hướng không tốt: khuynh hướng sử dụng sáo ngữ (nguyên văn: sound bite) một cách khôn khéo. Trên thực tế, các hoạt động như vậy của Mỹ suốt dọc bờ biển Trung Quốc là thái quá đến mức phá hoại nghiêm trọng quan hệ song phương, và do vậy cần phải được giảm bớt, nhất là nếu xét đến những tiến bộ gần đây của Trung Quốc về độ minh bạch trong quân sự.

Hơn thế nữa, cái được coi là hiểm họa Trung Quốc đối với các nước ASEAN dường như lại có vẻ là cường điệu quá so với thực tế. Người ta đã nói nhiều về căn cứ tàu ngầm hạt nhân mới của Trung Quốc trên đảo Hải Nam, nhưng điều làm người ta ngạc nhiên là cho đến giờ Bắc Kinh mới chỉ có một căn cứ tàu ngầm hạt nhân (Thanh Đảo – Qingdao) khá tầm thường so với bốn chiếc mà hải quân Mỹ vận hành trên Thái Bình Dương. Tương tự, việc đặt căn cứ cho một chiếc tàu ngầm tên lửa đạn đạo, thậm chí tàu khu trục đầu tiên, của Trung Quốc tại Hải Nam chắc chắn là sẽ bộc lộ sự yếu kém thay vì sức mạnh của họ. Và xét tới cùng, bố trí căn cứ ở miền bắc Trung Quốc chỉ có nghĩa là những tài sản giá trị sẽ được đặt gần sức tấn công rất ấn tượng của các hạm đội Mỹ và Nhật (đóng chủ yếu ở Đông Bắc Á) hơn và do đó dễ bị oanh kích hơn.

Có thể đặt vài câu hỏi duy lý cho những ai coi “thái độ hung hăng” của Trung Quốc là yếu tố gây nên căng thẳng hiện nay; rằng tại sao Trung Quốc chỉ có sáu điểm đóng quân trên quần đảo Trường Sa (so với con số 29 điểm mà Việt Nam đang giữ); tại sao Bắc Kinh là một trong số ít quốc gia có yêu sách về chủ quyền mà đã và đang không hề hút dầu khỏi Biển Đông; và tại sao hòn đảo lớn nhất Trường Sa lại do Đài Loan cai quản. Trên thực tế, chính sách của Trung Quốc ở Biển Đông nói chung chỉ mang tính phản kháng, cả trong tình hình hiện tại lẫn quá khứ; điều này giải thích nhiều về sự rời rạc, thiếu mạch lạc trong chính sách hiện nay của Trung Quốc. Trung Quốc đã giải quyết đa số những tranh chấp biên giới của họ một cách hòa bình, và trong việc thực thi các yêu sách trên Biển Đông thì họ chủ yếu trông cậy vào những tàu tuần tra nhỏ không trang bị vũ khí – rõ ràng đây là một dấu hiệu cho thấy họ không có ý định leo thang đến chiến tranh vũ trang.

Và tình hình sẽ như thế nào nếu các vai trò bị đảo ngược? Điều gì sẽ xảy ra nếu Trung Quốc ký một hiệp định hợp tác về quốc phòng với Venezuela (đấy là chưa nói tới các căn cứ ở Canada) và sôi sục theo đuổi việc tập trận quân sự hàng năm với Cuba, đồng thời xin làm trung gian hòa giải các tranh chấp tài nguyên khác nhau ở biển Ca-ri-bê (Carribean)? Trong những hoạt động ấy, Washington có lẽ sẽ không tỏ vẻ tử tế thế đâu.

Tuy nhiên, sự thật cay đắng là Đông Nam Á tuyệt nhiên không để tâm đến thế cân bằng quyền lực toàn cầu. Phần lớn quốc gia trong khu vực này là những nước nghèo nàn, nhỏ bé, chẳng có tí vai trò quan trọng nào, nhưng những “cường quốc cỡ trung” ở khu vực như Việt Nam, Indonesia và Australia đều sẽ rất tự nhiên và tự nguyện đứng lên chống lại một Trung Quốc có khả năng sẽ trở thành hung hăng. Nếu Trung Quốc và Việt Nam có chiến tranh vì vài tảng đá ngoài biển kia, sẽ không tránh khỏi việc cả hai đều phải chịu một loạt những hậu quả tai hại, nhưng điều ấy sẽ chỉ gây ảnh hưởng rất không đáng kể đối với an ninh quốc gia Mỹ. Và quả thật, các tuyến đường biển đều có vai trò sống còn đối với nền kinh tế Nhật Bản, Hàn Quốc, nhưng cả hai nước này đều được trang bị các đội tàu lớn, hùng mạnh, lại cũng là một thế lực kiểm soát tham vọng của Bắc Kinh.

Hơn thế nữa, Bắc Kinh hiểu quá rõ điều gì đã xảy ra với Gruzia năm 2008. Trong câu chuyện không may mắn đó, Mỹ đã đổ lên đồng minh mới của mình cả loạt cố vấn quân sự cùng sự quan tâm chú ý ở mức cao nhất. Nhưng khi xe tăng Nga lăn bánh vào, sáp nhập thành công một phần lớn lãnh thổ Gruzia và đánh bại hoàn toàn các lực lượng vũ trang của Tbilisi, thì phản ứng của Washington chỉ lên tới mức than vãn. Cuối cùng thì không thú vị gì khi phải mạo hiểm xung đột mở rộng với Mátxcơva vì một quốc gia có lợi ích chiến lược cận biên (marginal strategic interest; từ “marginal” vừa có nghĩa là “cận biên” vừa mang ý nghĩa “bên lề”, “phụ thêm” – ND). Bài học ấy nên được chỉ rõ cho Đông Nam Á.

Washington phải tránh mọi sự cám dỗ có thể xui khiến họ mạo hiểm quá tay – mặc dù các quốc gia trong khu vực sẽ reo mừng vì điều đó bất cứ khi nào có dịp. Nguyên tắc căn bản trong chính sách của Hoa Kỳ trên Biển Đông đã và nên được duy trì theo đường lối không can thiệp. Tranh chấp tài nguyên vốn dĩ là phức tạp và chắc chắn sẽ không thể được giải quyết bằng những tuyên bố to tát hoặc các hội nghị thượng đỉnh đa phương. Thay vì thế, những tiến triển đạt được sẽ xuất phát từ sự kết hợp chính sách ngoại giao trong hậu trường, không công khai, với việc một hoặc một số quốc gia tham gia tranh chấp thỉnh thoảng lại tổ chức một cuộc biểu diễn lực lượng. Trên thực tế, thành tích giải quyết xung đột của Bắc Kinh trong suốt 30 năm quả là đáng kích lệ: Kể từ năm 1979 đến nay, Trung Quốc chưa lần nào sử dụng vũ lực đáng kể.

Tiến trình lộn xộn đó không nhất thiết sẽ làm rối loạn trật tự khu vực châu Á hoặc trật tự toàn cầu. Phải ưu tiên đối thoại. Sự hợp tác chủ động của Mỹ với Trung Quốc ở Đông Nam Á, chẳng hạn trong cuộc chiến chống nạn cướp biển và khủng bố – vốn là những vấn đề có thể thực sự đe dọa các tuyến đường hàng hải sống còn – có thể có tác dụng xây dựng niềm tin trong lĩnh vực hợp tác an ninh, khía cạnh mà bây giờ đang thiếu vắng nghiêm trọng. Sự hợp tác đó cũng có tác dụng tái bảo đảm cho các quốc gia khu vực không muốn thấy Đông Nam Á trở thành chiến trường mới của các siêu cường.

Chắc chắn là Mỹ phải duy trì chính sách “cây gậy lớn”, song họ còn phải làm nhiều việc hơn thế để “thuyết phục nhẹ nhàng” thông qua chính sách ngoại giao linh hoạt, thực tiễn, và ít lời. Mỹ cũng nên tránh mọi cam kết mới, chẳng hạn việc củng cố quan hệ quốc phòng với Việt Nam hay bất kỳ nước có yêu sách chủ quyền nào khác trong khu vực, để ngăn chặn việc căng thẳng có thể leo thang mạnh hơn mà biến thành bạo lực thực sự.

Lyle Goldstein là phó giáo sư Viện Nghiên cứu Hàng hải Trung Quốc, thuộc Cao đẳng Hải chiến Hoa Kỳ ở Newport, tiểu bang Rhode Island. Ông là đồng chủ biên các bộ sách gần đây về Trung Quốc, Mỹ và thế kỷ 21.

Người dịch chú thích: Xin lưu ý độc giả: Cả hai điểm tại đó Trung Quốc cắt cáp khảo sát địa chấn của Việt Nam đều nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Tuy nhiên ở đây, độc giả có thể thấy Trung Quốc đã thành công trong việc biến vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam thành khu vực tranh chấp.

Người dịch: Thủy Trúc

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

40 bình luận trước “185. Một kịch bản tương tự Gruzia cho Đông Nam Á”

  1. Ẩn danh said

    Bài viết này chủ yếu phục vụ cho TQ.
    Nhưng cũng có cảnh báo về chuyện của Grudia. Đúng là khi Liên xô mang quan sang giải phóng vùng đất có lịch sử mang tính khu tự trị. Grudia lại là một nước không có dân chủ, không có nhân quyền cho con người. Chính vì thế mà Mỹ đứng ngoài cuộc. Mỹ không thể giúp đỡ một nước mà xã hội không có dân chủ, con người không có nhân quyền.
    Bây giờ VN và TQ đánh nhau là hai đảng cộng sản đánh nhau.( nói vậy chứ làm gì còn có cộng sản) Hai nước không có dân chủ, không có nhân quyền đánh nhau Mỹ chẳng tội gì mà can thiệp.
    Người VN phải tự lực tự cường chống Tàu thôi, Chống cái chủ nghĩa bành trướng và tiêu diệt chúng.

  2. cslykhai said

    sao cai goi la pho giao su nay lai ko hieu gi ve cultural process trong culturology cua hoaky nhi vi dieu quan trong nhat trong qua trinh van hoa ma ong nay dang tham gia vo do la ong phai co thai do impartial validation thi ong moi thau nhan duoc cai consensual validation cua moi nguoi , nghia la ong danh gia su viec ko thien vi thi ong moi duoc moi nguoi dong thuan voi ong, tui e rang ongnay chi moi la assistant prof. nen moi thieu kien thuc co ban mhu vay ,nho dich gia coi lai gium,xin cam on

  3. kim san said

    tay phó giáo sư này chất vấn những ai kết luận TQ là hung hăng khi VN giữ 29 điểm trên đảo Trường sa.còn TQ chỉ giữ 6 điểm ? ko rõ hiểu biết của tay giáo sư này đến đâu?Ông giáo sư này có biết chủ quyền Hoàng sa,trường sa của ai ko mà đã hoàn toàn đồng tình với việc chiếm giữ trái phép của TQ(ko biet thằng cha này có mua mua bằng ko nhỉ?).Mặt khác,tay này nói tiếp:”tàu quân sự của TQ ko hề trang bị vũ trang khi tuần tra trên biển”.Đọc xong mà người đọc càng thấy sự ngô nghê của ông.Tàu hải quân TQ bắt ngư dân,chỉa súng đe doạ,đánh đập,cướp hải sản,ngư cụ,đập phá tàu thuyền bắt nhốt,đòi tiền chuộc ..trên vùng biển cách xa TQ cả hơn ngàn cây số(>1100km) rồi lu loa rằng xâm phạm vùng biển TQ.không biết ông có đọc hay nghe những hành động cướp bóc, gây hấn của TQ trên các phương tiện thông tin đại chúng trong và ngoài nước đều đăng ..Rồi tiếp tục :” trong 30 năm qua TQ chưa hề sử dụng vũ lực là điều đáng khích lệ”.Ông có biết vụ TQ dùng vũ lực giết 70 người lính vn năm 1988 rồi cướp 1 phần đảo trường sa của Vn ko(từ 1979 đến năm 1988 là bao nhiêu năm)?Đọc sơ lượt bài viết,thực tình có thể thấy Hoặc ông có thể ngô nghê khi viết bài này khi ko thu thập đầy đủ thông tin cần thiết khi viết,Hoặc Ông cố tình hợp pháp hoá và che đậy bản chất gây hấn,đe doạ,bành trướng .. của TQ thành 1 hành động chính nghĩa .Nói như cách nói của nhà toán học Ngô Bảo Châu: “muốn viết dốt hơn ông này chắc cũng ko có ai làm tốt hơn”.

  4. Thường said

    Tác giả này người gốc trung quốc, tất nhiên là 1 điệp viên nằm vùng của trung quốc ở mỹ. Tay tác giả này phân tích lòng vòng nhưng lờ đi điều quan trọng nhất là: Hoàng sa Trường Sa là của Việt Nam, mà trung quốc dùng vũ lực chiếm đóng bất hợp pháp một số đảo, và lưỡi bò thì xâm phạm sâu vào thềm lục địa Việt Nam.
    Tay tác giả này còn quên một điều nữa: trung quốc và Việt Nam đã đánh nhau từ hàng ngàn năm trước, từ khi nước mỹ chưa ra đời. Việt Nam trung quốc đánh nhau do lợi ích của 2 nước xung đột, chứ không vì mỹ, tất nhiên mỹ muốn xúi 2 anh cộng sản đánh nhau càng lâu càng tốt, đánh nhau đến chết mỹ càng hoan nghênh.
    Trung quốc không muốn chiến tranh thì nên tôn trọng Việt Nam chứ khỏi cần đe dọa mỹ vì mỹ không có muốn chiến tranh tốn kém còn Việt Nam kiên cường dũng cảm tất nhiên sẽ đánh nhau với trung quốc đông người nhiều tiền dã tâm bành trướng, đây là quy luật trong quan hệ hàng ngàn năm giữa 2 nước, không phụ thuộc vào thế giới nghĩ gì. Khi Việt Nam trung quốc đánh nhau, nhiều hy vọng là mỹ sẽ tặng Việt Nam một số vũ khí cũ trong kho và vài vũ khí mới cần thử nghiệm, tạo điều kiện để Việt Nam kéo trung quốc sa lầy tụt hậu nửa thế kỷ thì coi như mỹ đã tự giúp mình.
    Chiến tranh là hành vi đắt giá không siêu cường nào chịu nổi, nhưng chắc chắn Việt Nam chịu được vì buộc phải tự vệ để sinh tồn. Kết quả thắng bại đã thấy rõ từ khi chưa đánh.

  5. – Tựa đề bài viết đã thể hiện sự hâm dọa. Ở một vài khía cạnh về quyền lợi nước lớn thì cũng có thể xảy ra. Nhưng có điều Việt Nam & ASEAN khác hoàn toàn Gruzia.
    – Tay tác giả này Lyle goldstein một là không biết đủ thông tin hoặc là “Chán hó= Chó hán”.
    – Trong vấn đề Biển Đông Nam Á thì nếu Mỹ đầu tư vào( không cần phải trực tiếp) thì chắc chắn sẽ rất hời, không có chuyện rủi ro và cũng khác trường hợp Gruzia.
    – Ở đây chúng ta thấy sức mạnh tiềm năng dân tộc rất quan trọng, hấp dẫn để người ta đầu tư. Vì vậy phải đoàn kết dân tộc, dân chủ, phá tan mọi kìm hãm phát triển của đất nước.
    – Việt Nam đã hòa hiếu, không hề muốn chiến tranh, chịu nhịn. Nhưng khi đã hết giới hạn, mất chủ quyền thì phải nhất quyết giữ công lý.
    – Nếu có đụng độ giới hạn trên biển xảy ra do trung quốc gây sự, chúng ta phải cố gắng giành sự ủng hộ của Mỹ và thế giới, đặc biệt phải kiên trì kháng chiến ở 2 mặc trận Hoàng Sa và Trường Sa, buộc chúng phải trả lại Hoàng Sa nếu không thì nhất quyết không ngừng chiến đấu. trung quốc không thể chịu đựng lâu.
    – Nếu chiến tranh lan rộng trên đất liền và toàn vùng Asean đây là vấn đề đau đớn nhưng nếu xảy ra là dịp làm sụp đổ, tan rã trung quốc. Dẫn đến hình thành Cường quốc Bách việt và diệt tận gốc hoàn toàn nguy cơ bắc thuộc.
    – Điều quan trọng là chính nghĩa, sự ủng hộ của quốc tế, lòng can đảm, sự kiên trì, cái tâm và trí tuệ của mỗi người Việt chúng ta.

  6. Văn Minh said

    Không có sự trợ giúp (khí tài và cố vấn) của CSTQ thì VN không thể thắng Pháp, Không có sự trợ giúp (khí tài và cố vấn) của CSTQ thì VN không thể thắng Mỹ, Không có sự trợ giúp của CSTQ về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội v.v. thì CSVN không thể tồn tại. cho nên CSVN phải nhượng bộ CSTQ từng bước là đúng rồi

    • Xàm said

      CSVN là cái GỐI chống Tư Bản cho CSTQ chứ tốt lành gì, CSVN cũng giống như CS Bắc Hàn vậy. Cuối cùng dân Việt chết còn dân TQ sống phè phè, đất nước nó không có chiến tranh còn đất nước mình thì chiến tranh liên miên. Dân ai khổ, dất nước ai tan nát?

  7. dongphong said

    viet nam can vu khi cua my cho khong can my nhun tay vao vay la du

  8. Xe Thồ said

    Nói gì thì nói cũng sặc mùi Bắc Kinh, ABS đăng, đọc thêm lộn gan, dể tăng huyết áp quá ! Không rãnh để cãi. Bắc Kinh sợ Mỹ thấy rõ, đang tích cực cản trở Mỹ gắn chặt thêm với Asean.

    HOAN NGHÊNH TÀU HÃI QUÂN MỸ ĐẾN VIỆT NAM !

    HOAN NGHÊNH ASEAN ĐOÀN KẾT CHỐNG BÀNH TRƯỚNG !

    ĐẢ ĐẢO HẢI TẶC TRUNG QUỐC !

    XÓA SẠCH ĐƯỜNG CHỮ U !

  9. nongdan said

    Hỡi những người Việt đã ủng hộ Nga đánh Grudia bây giờ đâu rồi ? Tôi đã cảnh báo rồi nhưng những cái đầu nô lệ Nga vẫn không nghe, vẫn thích thằng Nga, thế mới buồn .Mà ai là nô lệ tay sai Nga ? là những ai chưỡi MN là chó Mỹ ,là tay sai . MN bị ảnh hưởng của Mỹ là sự thật, nhưng thằng Mỹ chơi không đẹp là phản kháng liền. Nhưng có những người cũng bị ảnh hưởng của LX, nhưng thằng LX nó o ép thì đếch dám lên tiếng, mù quán cái của LX cũng tốt đến nổi trăng LX còn tròn hơn trăng các nước. Nó xăm lăng Grudia thì cũng bênh vực nó,mặc dù là lãnh thổ của Grudia, nhưng cũng bênh vực cho thằng Puttin . Bây giờ TQ xăm phạm biển VN thì sao ? Sao không ủng hộ TQ đi ?79 kí hiệp ước tương trợ với thằng LX, nhưng khi TQ đánh VN thì thằng LX nó đứng nhìn , thế mà chẵng có thằng nào dám nói là thằng LX xấu, chỉ trích nó?Mà kí hiệp ước tương trợ toàn diện thì sao lại bảo Vn nghèo là do Mỹ cấm vận? thằng LX giỏi lắm mà sao để VN nghèo?Thằng Mỹ nó xấu mà sao các nước đồng minh với nó thì lại giàu? chó Mỹ Nam Triều Tiên, Nhật sao giàu thế nhỉ ?Nó mà không làm chó Mỹ không biết có phim bốc mùi kim chi để các cô các chị chiều chiều cấm đầu vào xem không ? thì làm gì có tiền viện trợ cho VN ? rồi xe hơi , xe máy làm gì có cho các bác vi vu? hây các bác đi xe Minsk dạo phố ?xe hơi LX có thằng nhà giàu nào dám leo lên không ?Ủng não hết rùi

    • Thành Ca said

      Bác Nongdan đừng nóng quá. Tui trước đây cũng thíc Nga và ghét Mỹ, bác phải thông cảm lúc đó chỉ biết nhà nước nói thế thì mình biết thế, đâu có internet như bây giờ đâu mà biết khác. Việc đó là do hoàn cảnh và chế độ hạn chế dân mình thôi. Ngay cả chuyện trận chiến Gạc Ma tui cũng mới chỉ biết cách đây 1 năm à.

      Nhà nước đã hạn chế hiểu biết của dân chúng bằng cách ngăn cản dân tiếp cận được các thông tin đa chiều bằng rất nhiều cách như nhồi nhét vào đều tư tưởng XHCN với dày đặc các môn học liên quan, thiết kế chương trình giáo dục nặng nề để học sinh trở thành… ngơ ngơ, vô cảm, tạo tường lửa trên mạng internet, cấm đoán, bắt bớ những người đọc thông tin không khen mình,…

      Bây giờ nhiều người dân cũng giống tui cách đây mấy năm lắm, chúng ta cần phải tuyên truyền cho họ có cái nhìn đa chiều và tự họ nhận định vấn đề.

      Còn đối với việc chơi với Mỹ thì phải chân thành mới có hiệu quả, chứ cứ kiểu đu dây thì chẳng được việc gì đâu. Và một niềm tin chắc chắn rằng chơi với Mỹ thì không bị lấy mất đất đai.

      • Xàm said

        Chơi với Mỹ thì phải biết lo canh tân đất nước và kinh tế, chứ ăn bám và tham nhũng hối lộ quá thì trở thành gánh nặng cho Mỹ, thì trước sau gì họ cũng đạp văng ra thôi.

        Cũng như VNCH lúc trước chỉ biết lo đối đầu với CS, bị tấn công liên miên tại vì ở vào thế buột là thủ không được công. Không có cơ hội phát triển kinh tế mà chỉ dựa vào viện trợ của Mỹ, lâu dài trở thành gánh nặng cho nhân dân và nước Mỹ. Cuối năm 72 Mỹ bắt đầu rút khỏi VN để lại một khoãng trống quân sự và kinh tế, nhất là kinh tế lúc đó không đủ để hậu thuẩn cho một quân đội lớn như thế. Kết cuộc ra sao thì biết rồi.

        Đó là bài học.

      • TÁM XE ÔM said

        Bác Thành Ca nói như thế thì Tám Xe Ôm tui ko chịu đâu nhe.
        Anh Nông Dân nói đúng.
        Theo tui thì dù có Nhà nước có muốn làm cho ngu dân đi nữa , nhưng mình sống phài biết chân lý là gì chứ.?
        Mình ko ngu là đượC rồi ai bảo mình muốn ngu để làm kẻ cơ hội, bây giờ quay lại đổ thừa là : DO.. BỞI.. TẠI VÌ…
        E nghĩ Bác Thành Ca cũng là người được ăn học. cŨNG đã từng là đỉnh cao trí tuệ, nên bây giờ bị cho leo trụ đèn chứ gì?
        E đây khi đang học cấp 3 trường huyện thì e chẳng tin nổi Đoàn thanh niên, Khi vào đại học thì có học qua chủ nghĩa Mac-Le thì e càng ko tin thêm.
        Thế đấy. NGU BỞI TẠI TA. KHÔN BỞI TẠI TA. SỐNG PHẢI TƯ DUY, CÁI GÌ ĐÚNG VỚI LẺ PHẢI-CHÂN LÝ CUỘC SỐNG LÀ OK

  10. BUI DINH QUYEN said

    Thời này kẻ nào có ý định làm Lê Chiêu Thống , Trần ích Tắc thì khó lắm . Hở ý đồ ra là dân ta biết liền, cho lên , có ai có ý đồ này, tôi khuyên là nên bỏ ngay ý đồ xấu này đi, là tốt nhất , tốt cả cho bản thân ,tốt cả cho gia đình , tốt cả cho dòng họ, tốt cả cho đất nước : không là ,họa sẽ bất trùng lai, sẽ tức khắc ập đến : Bản thân ,gia đình và dòng họ sẽ bị nguyền rủa muôn đời: Nhân dân nói có nghe thấy không , có hiểu không, thưa mấy ông Trần ích Tắc và lê Chiêu Thống tương lai của Việt nam ? Nói thẳng luôn ,các ông đang vào tầm ngắm của 87 triệu dân Việt nam và trên 4 triệu đồng bào xa tổ quốc sống trên toàn thế giới ( Đừng lên để đang là ông biến thành thằng )?? Tôi nhắc lại : Lưới trời lồng lộng , đang trong tầm ngắm của trên 90 triệu đồng bào ? Nếu có Lê Chiêu Thống , Trần ích Tắc thời nay mà xuất hiện , tức khắc sẽ bị đánh tơi bời ngay lập tức ( mấy ông đi xứ cần thận trọng )
    Bùi Đình Quyên tham gia góp ý xây dựng quê hương đất nước : hòa thành phản hồi này vào 9h05 ngày 16/ 07/2011.

    TRUNG QUỐC HỌ THỪA TIỀN ,VÀ GIÁM XÂY DỰNG MỘT THÀNH PHỐ KHÔNG CÓ NGƯỜI, Ở KHU CÓ NHIỀU LƯỢNG DẦU MỎ ,TẠI MIỀN ĐẤT NỘI MÔNG ,NAY GỌI LÀ THÀNH PHỐ MA: VẬY BIỂN ĐÔNG CŨNG CÓ NHIỀU DẦU MỎ ,THÌ CHẲNG LÝ DO GÌ HỌ KHÔNG ĐẦU TƯ BẰNG MỌI GIÁ : VIỆT NAM TA TÍNH SAO ĐÂY ? VỚI BÀI ĐÁP ĐÁ QUA SÔNG NÀY ??? ĐÂY LÀ SỰ THẬT KHÔNG PHẢI NÓI CHƠI ĐÂU ???
    Được xây để làm nơi sinh sống cho khoảng 1 triệu người nhưng quận Kangbashi, thành phố Ordos ở khu Nội Mông, vẫn trống không sau 5 năm mọc lên.

    Quận Kangbashi khởi nguồn là một dự án công ở Ordos, thành phố khai mỏ giàu có ở Nội Mông. Khu vực này có đầy đủ các toà nhà văn phòng, trung tâm hành chính, toà nhà chính phủ, bảo tàng, nhà hát, sân vận động và nhiều khu biệt thự. Nó chỉ có một vấn đề duy nhất: Quận này được thiết kế dành cho 1 triệu người sinh sống nhưng tới giờ vẫn chưa có một ai sống ở đây sau 5 năm mọc lên.

    Dù một số bất động sản ở Kangbashi đã được bán và một triệu người sẽ sống ở quận này tính đến 2010 nhưng hiện giờ nó vẫn trống không.

    Các khu chung cư hầu như không có người ở tại Kangbashi, nơi hầu hết 1,5 triệu dân Ordos gọi là nhà.

    Hai công nhân đang lau dọn bên ngoài một thư viện công cộng. Ordos tự khoe là thành phố có thu nhập bình quân đầu người cao thứ hai ở Trung Quốc, trước Bắc Kinh và sau Thượng Hải.

    Các công nhân vác những tấm xốp lên cầu thang của bảo tàng Ordos, nơi hiện vẫn đang xây dựng.

    Hầu hết các khu nhà nằm ở xa xa đều không có người ở. Đường phố cũng vắng ngắt dù là giờ cao điểm buổi sáng

    Một người đi bộ bước qua khu buôn bán hầu như chưa có cửa hàng nào mở cửa.

    Các dự án xây dựng ở Kangbashi vẫn tiếp tục được triển khai dù không có người ở.

    Kangbashi vẫn đang chờ đợi các cư dân đem lại sự sống cho quận này.
    Hoài Linh (Theo Time)

  11. Ba Phai said

    Chúng ta phải luôn luôn đề cao cảnh giác trước mọi âm mưu cũng như hành động của NCQ Trung Cộng. Nếu họ chỉ mới
    hăm he đe dọa, mà chúng ta đã tỏ ra sợ hãi, thì sẽ có cơ mất biển mất tài nguyên.
    Chúng ta phải nhớ rằng, NCQ Trung Cộng không phải chỉ bây giờ mới âm mưu thôn tính nước ta, mà đã có từ ngàn năm
    xưa bất cứ khi nào họ cảm thấy mạnh và không bị nội chiến. Vào thời điểm này thì tham vọng ấy lên đến tột đỉnh vì chúng
    ta giàu tài nguyên thiên nhiên, một điều mà NCQ Trung Cộng đang khao khát cho nền kinh tế của họ. Điểm thứ hai, Biển
    đông là con đường chiến lược và sống còn của Trung Cộng cả về kinh tế lẫn quân sự, nên họ rất mong muốn kiểm soát
    được để không bị lệ thuộc nếu có biến loạn hay tranh chấp xảy ra.
    NCQ Trung Cộng có thể dùng chiến thuật vết dầu loang để từ từ lấn chiếm biển đảo của chúng ta cùng với chiến thuật vừa
    đánh trống vừa ăn cướp mà họ đã và đang thi hành. Một mặt họ tuyên bố là họ không dùng biện pháp quân sự, nhưng sau
    lưng họ cứ đuổi ngư dân ta không cho đánh bắt cá, dùng sức mạnh và cả súng ống để uy hiếp cướp bóc cá và ngư cụ của
    ngư dân ta, thậm chí còn dùng tầu lớn để đâm chìm tầu của ngư dân ta mà NCQ/csVN vẫn câm mồm không dám dù chỉ là
    lên tiếng tố cáo trước nhân dân và quốc tế. Thái độ hèn nhát và nhu nhược của NCQ/csVN chỉ làm cho NCQ Trung Cộng
    càng ngang ngược và hung hăng thêm với ngư dân Việt Nam. Sẽ làm nản lòng các chính phủ và các công ty khoan dầu lớn
    trên thế giới không dám đầu tư vào VN vì không được bảo vệ an toàn đầy đủ.
    Và việc gì sẽ xảy ra nếu trong tương lai gần, NCQ Trung Cộng cứ cho kéo dàn khoan nước xâu vào trong hải phận Việt Nam
    ngang nhiên tìm kiếm, thăm dò và khoan thử mà bất chấp ngay cả sự phản đối của NCQ/csVN ???

  12. Songcau said

    – Đúng, TQ kiêu căng như vậy thì hãy trách mình trước đã.
    – Sau bao năm chiến tranh đẩy dân ta đến: Đói, nghèo, bệnh tật. Mọi người mới nhìn lại thấy cần một cái gì đấy cho mình chứ.
    – Chuyển đổi nền kinh tế, luật lệ chưa kín kẽ, nhiều khe hở cho sự bòn rút tài nguyên, kinh tế của đất nước.
    – Nền tảng tư tưởng không rõ ràng, lại phải bám vào những ngọn cờ tư tưởng đạo đức đã cũ kĩ.
    – Quản lý nhà nước yếu kém, không đánh giá đúng và chớp thời cơ, ích kỷ vụ lợi…..nên ta tự làm yếu ta nhiều.
    Chẳng nói, ai cũng hiểu, đã muộn rồi, nhưng chả nhẽ cứ để mãi tình trạng như thế này sao.

    • lao dong said

      Khỉ thật!Toàn một lũ ăn bòn .Các bác hãy điểm lại xem ,có ông bà nào nghèo như khi chưa nằm trong 250,300 nhân sự chóp bu? Khi các ông,bà đã lọt vào nhân sự cao cấp thì…………….. Chỉ một điều bác dạy : Kiếm cho mau kẻo hết nhiệm kì.Trung cộng là cha ông chúng nó mà.Cha ông muốn sao con cháu phải lo như vậy.Một lũ Lê chiêu Thống thế kỉ 20,21 .Tôi chỉ e ông sử gia Dương trung Quốc không dám nói và viết sự thật ,vài mươi năm nữa con cháu không biết tại sao 1974 chúng ta mất một góc Trường Sa,1988 mất thêm một tí nữa,1999,2000 mất một nữa thác Bản Giốc,2009,2010 cho Trung cộng lên nóc nhà Đông dương khai thác bauxit ,trồng rừng dọc biên giới phía Bắc và bây giờ sắp mất biển Đông!

  13. Người Huế said

    Xin cho hỏi người dịch, từ Phó Giáo sư nguyên gốc tiếng Anh là gì?. Theo tôi biết tại các nước, từ Giáo sư là ngạch trật trong các trường Đại học còn tại Việt Nam nó là hàm và từ Phó chỉ Việt Nam mới có.
    Đọc bài viết biết ngay hoặc tác giả ăn tiền của TQ hoặc tác giả thù ghét VN đến độ mụ mẫm, ai bảo ở Mỹ là không có hàng “đểu”.

  14. Binh Dan said

    Mọi sự so sánh chỉ là so sánh. Nga không phải là Trung Quốc về mặt côn đồ và xảo trá. Việt Nam chẳng thể giống Grudia về mọi mặt. Nhưng giả như có 1 kịch bản như thế thì Việt Nam phải làm gì ngay từ bây giờ. Hay cứ nằm trùm đầu bịt tai chờ cho con dã thú kia “thức tỉnh”, chán ăn hay vui vẻ chấp nhận sự kết thúc nghiệt ngã của 1 số kiếp phù du của mình!

  15. Lẩn Thẩn said

    Tác giả là người ngoài cuộc, cờ ngoài bài trong mà.
    Chính VN phải tự kiểm mình trước, muốn tự kiểm thì phải dân chủ – tự do. 1000 bộ óc chắc hơn 100 thuộc các quyền lợi phe nhóm khác nhau.
    Chìa khoá của chấn hưng đất nước chính là dân chủ.

  16. […] Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011 This entry was posted in english, vietnamese. Bookmark the permalink. ← US-Vietnam naval […]

  17. Ẩn danh said

    Việt Nam và Asean không phải Gruzia. Trung Quốc phải biết điều đó

  18. Hiểu RÕ những điều viết ĐÚNG

    Bài viết thể hiện sự phân tích lạnh lùng và khá khách quan của một nhà chuyên môn, cung cấp cái nhìn cần thiết từ phía khác. Thực tế, như lưu ý của người dịch ở cuối bài, là Trung Quốc đã thể hiện hành động côn đồ trong vùng biển thuộc vùng kinh tế đặc quyền của Việt Nam. Nhận định: „… những tiến triển đạt được sẽ xuất phát từ sự kết hợp chính sách ngoại giao trong hậu trường, không công khai, với việc một hoặc một số quốc gia tham gia tranh chấp thỉnh thoảng lại tổ chức một cuộc biểu diễn lực lượng.“ chỉ đúng với những chính quyền đại diện được cho quyền lợi dân tộc và có sức điều hành quản lý quốc gia (Thí dụ như ở Mỹ là nơi tác giả sống và phục vụ). Vươn tới điều đó, không có giải pháp nào tốt hơn là tăng cường tinh thần và sức mạnh quốc gia như những đề xuất mới đây trong „kiến nghị 1007“ gửi các cấp lãnh đạo đất nước. Nếu lời khuyên „các nhà lãnh đạo Mỹ hiện giờ sẽ phải làm sao để cho thấy rằng “sức mạnh thông minh”, chứ không phải chiến tranh quân sự, sẽ chỉ ra lối thoát cho cuộc khủng hoảng hiện tại,..“ là chân tình và đúng cho người Mỹ, thì nó cũng đúng với Việt Nam „để tiến tớităng cường cức mạnh dân tộc phục vụ công cuộc Vệ quốc và Kiến quốc.

    Cảm ơn dịch giả và Trang chủ.
    Kính.

  19. Thành Ca said

    Nó “rung cây dọa khỉ” mà sợ gì. Nó rất sợ Mỹ tham gia nên nó “rung” như thế. VN bắt buộc phải quan hệ thân thiện với Mỹ và từng bước tách khỏi TQ trong quan hệ chính trị, chỉ quan hệ kinh tế hạn chế. Nếu xẩy ra chiến tranh, chỉ cần Mỹ cho mượn, bán chịu hoặc bán rẻ cho ít vũ khí hiện đại là bọn TQ tèo.

  20. Ẩn danh said

    Tác giả này thân TQ quá, nhưng anh ta so sách Gruzia với Đông Nam Á thật là hài hước. Một bên là một quốc gia nhỏ xíu (diện tích:67,000km2, dân số 4,6triệu), một bên là Đông Nam Á với diện tích 4,4tr km2 (gấp 67 lần) và dân số 556tr (gấp 120 lần), để bảo rằng Mỹ cũng đối xử với ĐNA trong cuộc tranh chấp với TQ cũng như với Gruzia trong cuộc tranh chấp với Nga thì thật là dốt…không hiểu gì về Mỹ cũng như các nước ĐNA

    • buncuoiwa said

      Nhưng nếu xảy ra chiến tranh giữa VN&TQ thì chắc chắn Mỹ chẳng bảo vệ VN hơn Gruzia!Trong khi đó ĐCSVN cai trị thì thua thằng Gruzia về chính trị là cái mà ai cũng thấy!Vì vậy mới có câu đảng ta thà giữ lấy độc quyền chính trị(giữ được đảng) thì từ từ (khoai cũng dừ) Việt nam tỉnh,Hà nội quận…xuất hiện!Và nếu chúng ta chấp nhận như vậy thì ngày mai cứ ngủ nướng đến quá ngọ mới dậy cho nó …lành!

  21. Ẩn danh said

    Việc PR về mình trong cuộc tranh chấp tại Biển Đông như bài này (của tác giả Trung Quốc) trước dư luận quốc tế, chứng tỏ bọn Tàu đã có một kế hoạch bài bản trong chiến lược thông tin, Việt Nam ta có làm được như thế này không???

  22. Ẩn danh said

    Mong ABS bình thêm về bài báo này.Đọc xong thấy “khó ở” và tội cho VN mình quá!
    Mong

    • Khách said

      Chia sẻ với ưu tư của Bác, nhưng tôi thiển nghĩ nước nào cũng vậy, họ luôn nghĩ đến quyền lợi quốc gia dân tộc họ trước, Mỹ cũng vậy thôi.
      Tiên trách kỷ, hậu trách nhân, đất nước mình đã bỏ lỡ quá nhiều cơ hội để có thể bằng chị bằng em trong khu vực, để không ai hiếp đáp được, nhưng…
      Bác đọc thêm nhé:
      Cụ Nguyễn Trường Tộ đã phải nuối tiếc mà than rằng: 
      “Một lỡ bước đi, muôn thuở hận
      Ngoảnh đầu nhìn lại đã trăm năm”. 
      http://quy-blog.blogspot.com/2011/07/nhung-cai-ngu-cua-nguoi-viet.html

      • D.Nhật Lệ said

        Đúng là “tiên trách kỷ hậu trách nhân” !
        Chỉ vì mình nói năng ấm ớ,bất nhất và
        còn nói một đường làm một nẻo,nên tác
        giả bài này hiểu lầm cũng phải,có lẽ ta
        không nên trách người cho bằng trách
        chính ta,kẻ trong cuộc !

      • nongdan said

        Bác nói đúng đấy, cũng không trách được thằng Mỹ, nó phải lo cho dân của nó trước chứ, Thế mới xứng đáng là lãnh đạo của nướ nó, không thì dân nó cho về vườn. Chỉ tội cho những dân tộc mà lãnh đạo đi lo chuyện bao đồng tào lao của ai ai , còn dân mình thì đói khát,khổ sở. Không lo cho dân tộc, đất nước lo đi canh giữ hòa bình thế giới quên lo bảo vệ sân nhà .

    • nongdan said

      Đếch có thằng nào tin tưởng VN, đếch có thằng nào coi VN là bạn cả. Í quên, có chứ , VN có người anh em như trời đất sinh ra cùng canh giữ hòa bình thế giới, tên là CUBA. Sao không thấy anh Cuba thức dậy , ngủ nhiều thế? Dậy đi anh Cuba, Biển Đông nóng lên kìa. Có khi nào bọn TQ lợi dụng 2 hanh em cùng ngủ để quậy không nhỉ?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: