BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

173. Biển Đông: vùng biển chung chỉ dành riêng cho Trung Quốc?

Posted by adminbasam trên 10/07/2011

Asia Sentinel

Biển Đông: vùng biển chung

chỉ dành riêng cho Trung Quốc?    

Carlyle A. Thayer

Ngày 8-7-2011

Trung Quốc bác bỏ Công ước LHQ, khẳng định chủ quyền trên biển Hoa Nam.

Cùng với việc trung tâm kinh tế toàn cầu dịch chuyển về phía đông, cho thấy sự trỗi dậy của Trung Quốc với tư cách nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, những tuyến đường mậu dịch phục vụ cho khu vực đã trở nên quan trọng hơn nữa. Thực trạng này cũng tạo sự chú ý tới Công ước LHQ về Luật Biển 1982, viết tắt UNCLOS. Đây là cơ chế pháp lý quốc tế đã kiểm soát trật tự toàn cầu trên biển suốt một thập kỷ rưỡi qua, và Đông Á đã trở thành đấu trường mới cho các cuộc xung đột.

Chú thích ảnh: Trung Quốc bảo cái này là của họ=>

Trung Hoa vừa gửi đi những tín hiệu bác bỏ UNCLOS, bằng việc khẳng định “chủ quyền không thể tranh cãi” trên biển Hoa Nam. Lập trường của Trung Hoa va chạm với yêu sách của sáu nhà nước khác xung quanh khu vực biển Hoa Nam: Đài Loan, Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Cả sáu nhà nước này đều có những yêu sách khác nhau khẳng định chủ quyền biển đảo của mình, dựa trên UNCLOS.

Những yêu sách ra đời từ hàng chục thập niên trước, nay đã trở nên khẩn cấp hơn với việc Trung Quốc nổi lên như một cường quốc về mậu dịch, và phụ thuộc hơn bao giờ hết vào các tuyến đường biển quốc tế kéo dài từ vùng biển Đông Á sang tận Trung Đông. Một thời Trung Quốc đã từng tự cung tự cấp được về tài nguyên năng lượng. Bây giờ thì họ phải nhập khẩu dầu, và sự phụ thuộc của họ vào khí đốt nhập khẩu sẽ tăng lên rõ rệt trong hai thập niên tới. Mối quan tâm của Trung Quốc tới sự an toàn của các tuyến đường giao thông – liên lạc trên biển, nhu cầu của họ về tài nguyên băng cháy (1), dồn cả vào biển Hoa Nam, nơi được cho là có chứa những mỏ dầu và mỏ khí với trữ lượng rất đáng kể.

UNCLOS bắt đầu có hiệu lực từ năm 1996, như là một cơ chế pháp lý toàn cầu nhằm điều tiết quyền và trách nhiệm của các quốc gia ven biển trong lĩnh vực hàng hải. UNCLOS là một thỏa thuận rất tinh vi giữa các quốc gia ven biển và các quốc gia sử dụng biển vì mục đích kinh tế.

Theo UNCLOS, tất cả các quốc gia ven biển đều có quyền xác lập một vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý tính từ đường bờ biển của họ. Họ được hưởng chủ quyền đối với tất cả các tài nguyên trong khu vực này, kể cả biển và đáy biển. Các quốc gia sử dụng biển thì có quyền qua lại EEZ trên biển và trên không. UNCLOS bắt buộc cả quốc gia ven biển lẫn quốc gia sử dụng biển phải tôn trọng quyền của bên kia.

Thêm vào đó, UNCLOS phân biệt rõ giữa đảo và các cấu trúc địa lý khác, như là đá. Đảo (island) được định nghĩa là vùng đất có biển bao quanh và có thể tự nó duy trì sự sinh sống hoặc đời sống kinh tế của con người. Theo luật quốc tế, các đảo đều đủ điều kiện để có EEZ 200 hải lý. Các cấu trúc khác trên biển – gồm đá, vỉa san hô, đảo nhỏ (islet), bãi cát – đều không đạt điều kiện để có EEZ.

Những rắc rối trên biển Hoa Nam bắt nguồn vừa từ vị trí của nó (nằm ở trung tâm của khu vực giao thông hàng hải đông đúc thứ nhì thế giới, nối Đông Á với Trung Đông) vừa từ địa hình phức tạp của nó. Nó bao gồm hai quần đảo: Paracel (Hoàng Sa trong tiếng Việt – ND) ở phía bắc và Spratly (Trường Sa) ở phía trung tâm. Cả hai quần đảo này, với vô số cấu trúc địa lý đi kèm, đều được đánh dấu trên bản đồ hàng hải là vùng nguy hiểm. Vì lý do an toàn hàng hải, tuyến đường giao thông – liên lạc trên biển phải lượn vòng quanh những nhóm đảo này, phía đông đến gần Philippines và phía tây thì gần Việt Nam. Biển Hoa Nam có ý nghĩa kinh tế rất lớn vì vựa cá và nguồn băng cháy của nó, cả hai tài nguyên này đều đã được xác minh và rất có tiềm năng.

Trung Quốc và Đài Loan ra yêu sách chủ quyền đối với gần như toàn bộ biển Hoa Nam, căn cứ vào cái gọi là “phát hiện từ trong lịch sử”. Trung Quốc chiếm hữu toàn bộ nhóm đảo Paracel (Hoàng Sa) và ít nhất bảy cấu trúc địa lý (2) khác trên biển Hoa Nam. Đài Loan chiếm một đảo có thể nói là duy nhất – theo nghĩa pháp lý của UNCLOS – ở Spratly (Trường Sa).

Phần còn lại của quần đảo Spratly do các nhà nước như sau nắm giữ, mỗi bên một phần: Việt Nam chiếm hơn 20 cấu trúc (nghĩa là gồm cả đảo, đảo nhỏ, đá, vỉa san hô, bãi – ND), nhiều nhất; Philippines: 9; Malaysia: ít nhất 5. Brunei không chiếm mảnh nào và chỉ có yêu sách đòi vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý.

Năm 2002, Hiệp hội Các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) và Trung Quốc tìm cách kiểm soát tranh chấp chủ quyền bằng việc thông qua Tuyên bố chung về ứng xư của các bên trên biển Hoa Nam (DOC). Họ cam kết giải quyết các bất đồng một cách hòa bình, không sử dụng hoặc đe dọa sử dụng vũ lực. Văn bản này cũng vạch ra một số hoạt động hợp tác và các biện pháp xây dựng niềm tin, mà cuối cùng chưa bao giờ được thực hiện.

Những căng thẳng hiện nay trên biển Hoa Nam nảy sinh một phần từ sự kiện tháng 5 năm 2009, khi Ủy ban LHQ về ranh giới thềm lục địa ra hạn chót cho việc nộp hồ sơ xác lập thềm lục địa mở rộng, tức là vượt hơn mức 200 hải lý. Việt Nam và Malaysia đều đã gửi hồ sơ chung và riêng của họ. Động thái này khiến Trung Quốc phản đối.

Về phần hồ sơ của mình, Trung Quốc chính thức đệ trình – lần đầu tiên – một bản đồ biển Hoa Nam trong đó có một đường chín đoạn tạo thành hình chữ U, nằm ở bên dưới bờ biển phía đông của Việt Nam, chạy tới phía bắc Indonesia và sau đó tiếp tục hướng về phía bắc tới tận bờ biển tây của Philippines. Ngoài ra Trung Quốc không đưa thêm văn bản nào nữa chẳng hạn để nêu ra tọa độ địa lý của đường chữ U này, hoặc các đoạn được nối vào nhau như thế nào. Vùng chủ quyền của Trung Quốc, theo như yêu sách của họ, đi sâu vào vùng đặc quyền kinh tế của các quốc gia ven biển (ở Đông Nam Á – ND).

Nghiêm trọng hơn, Trung Quốc để các yêu sách của họ trong tình trạng không rõ ràng: Có phải bản đồ hình chữ U của Trung Quốc đòi chủ quyền đối với tất cả các đảo và các cấu trúc địa lý? Bản đồ đó đòi chủ quyền trên toàn bộ khu vực hàng hải (Đông Nam Á), coi đó là vùng biển của Trung Quốc? Hay là Trung Quốc muốn đưa ra yêu sách rằng những đảo đá (rock) kia thực chất là đảo (island) và do đó được phép có vùng đặc quyền kinh tế?

Trung Quốc đã gây sức ép đối với các công ty Mỹ, không cho họ hỗ trợ các nước khác trong việc thăm dò khai thác dầu khí. Trung Quốc đã đơn phương áp đặt lệnh cấm đánh bắt cá hàng năm lên ngư dân Việt Nam. Năm nay, Trung Quốc thể hiện một thái độ hung hãn bất thường khi họ can thiệp vào các hoạt động thương mại của tàu thăm dò khai thác dầu khí hoạt động trên vùng đặc quyền kinh tế của Philippines và Việt Nam. Việt Nam đã phản ứng lại với vụ Trung Quốc cắt cáp hai tàu của họ, bằng việc đưa một tàu trở lại hoạt động trên biển nhưng có tàu hộ tống mang vũ khí đi kèm, và tiến hành một cuộc tập trận bắn đạn thật ven biển của họ.

Các nước có yêu sách chủ quyền khác ở Đông Nam Á thì tìm cách giải quyết tranh chấp với Trung Quốc bằng cách hợp lại với nhau và đưa ra lập trường chung. Họ muốn đàm phán với Trung Quốc trên cơ sở đa phương. Còn Trung Quốc khẳng định rằng tất cả tranh chấp chủ quyền đều phải được giải quyết song phương giữa các nước có liên quan trực tiếp. Sự khác biệt về đường lối tiếp cận này gây khó khăn cho các nỗ lực ngoại giao giữa ASEAN và Trung Quốc nhằm thiết lập các nguyên tắc chung cho việc làm sống lại bản Tuyên bố chung 2002 đang hấp hối, và nâng cấp nó thành một bộ quy tắc ứng xử có tính ràng buộc về pháp lý hơn.

Mỹ và các siêu cường hải quân khác khẳng định họ có quyền lợi chính đáng liên quan và phải là một phần trong quá trình đàm phán. Ngoại trưởng Hillary Clinton tuyen bố Mỹ có lợi ích quốc gia trong vấn đề tự do hàng hải, tự do ra vào vùng biển chung của châu Á và trong việc các bên đều tôn trọng công pháp quốc tế trên biển Hoa Nam.

Thái độ quyết liệt một cách hung hãn của Trung Quốc đã thành phản tác dụng. Nó đã đẩy các bên có yêu sách chủ quyền ở ASEAN xích lại gần nhau và tạo cho Indonesia – chủ tịch ASEAN năm 2011 – cơ hội để khẳng định vai trò trung tâm của ASEAN trong an ninh khu vực. Các nước Đông Nam Á muốn Mỹ tham gia và hỗ trợ những nỗ lực của họ trong việc ứng xử với Trung Quốc. Thêm vào đó, hai quốc gia đã ký hiệp ước đồng minh là Philippines và Mỹ cũng đang hợp tác chặt chẽ hơn về lĩnh vực quốc phòng. Việt Nam và Mỹ đang thúc đẩy quan hệ mới chớm về quốc phòng.

Điều quan trọng sống còn là ASEAN và các siêu cường ủng hộ họ phải thành công trong việc giải quyết các tranh chấp chủ quyền trên biển Hoa Nam căn cứ vào UNCLOS. Nếu không thì “kẻ mạnh cứ làm gì chúng thích và người yếu thì phải chịu đựng những gì họ phải chịu” – như lời sử gia Hy Lạp Thucydides từng nói hàng thế kỷ trước. Việc Trung Quốc biến biển Hoa Nam thành một kiểu “biển của chúng tao” (3) thời hiện đại sẽ phá hoại cái cơ chế pháp lý quốc tế đang góp phần xây dựng trật tự toàn cầu kia.

(Carlyle A. Thayer là giáo sư danh dự Đại học New South Wales thuộc Học viện Quốc phòng Australia, Canberra. Bài báo này được in lại với sự cho phép của Trung tâm Nghiên cứu Toàn cầu hóa Yale.)

 

Chú thích ảnh: Trung Quốc bảo cái này là của họ

Chú thích của người dịch:

(1) Băng cháy: Hỗn hợp rắn giống băng, có cấu trúc gồm tinh thể nước bao quanh một phân tử khí hydro carbon. Hầu hết các vỉa băng cháy trên trái đất đều có thành phần khí là metan. Băng cháy đang được các quốc gia khát năng lượng xem là nhiên liệu lý tưởng thay thế dầu mỏ trong 10 năm tới. (SGTT, http://sgtt.vn/Thoi-su/Quoc-te/85720/Chau-A-Cuoc-dua-tim-kiem-bang-chay.html)

(2) Nguyên văn: Features. UNCLOS đề cập tới một số loại cấu trúc địa lý:

+ Đá (rock) có diện tích nhỏ hơn 0,001 hải lý vuông (1 hải lý [nautical mile] = 1,852 km)

+ Đảo nhỏ (islet) có diện tích 0,001 – 1 hải lý vuông

+ Đảo vừa (isle) có diện tích 1 – 1.000 hải lý vuông

+ Đảo lớn (island) có diện tích trên 1.000 hải lý vuông

Cho đến nay, vẫn chưa có sự phân loại các đảo một cách cụ thể chính xác của bất cứ cơ quan, tổ chức quốc tế nào. Tiếng Việt hiện nay chỉ có một từ chung là “đảo”, để chỉ cả rock, islet, isle và island, thậm chí cả từ “feature”.

(3) “mare nostrum”, tiếng Latin nghĩa là “biển của ta”, cách người La Mã ngày xưa gọi Địa Trung Hải.

Người dịch: Thủy Trúc

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

20 bình luận trước “173. Biển Đông: vùng biển chung chỉ dành riêng cho Trung Quốc?”

  1. Peter Dao said

    Chý Ý: Mọi người có thấy truyền thông của bọn Tầu bây giờ ăn nói khác trước nhiều lắm, cách đặt vấn đề của nó bây giờ là áp đặt và coi như mọi việc nó làm là bình thường để cho dư luận nghe quen tai. Ví dụ: hãng thông tấn bình luận Trung Quốc tối qua nói việc “tuần tra bảo vệ ngư chính là cách thể hiện chủ quyền và sự quản lý của Trung Quốc” đối với quần đảo Trường Sa.

    Cần cảnh giác và tố cáo kiểu tuyên truyền xảo trấ này của bọn Trung Quốc. Sao báo chí nhà ta chỉ đưa tin ” vu vơ” thế thôi nhỉ? khó hiểu thật. Theo mình thì việc thằng TQ “tuần tra bảo vệ ngư chính là cách thể hiện chủ quyền và sự quản lý của Trung Quốc” về mặt nào đó có khác gì việc nó cắt cáp đâu, sao chẳng thấy ông nào bà nào ở Việt Nam lên tiếng phản đối?

  2. Việt Nam Trong Trái Tim Tôi said

    Ý đồ bành trướng của tàu khựa đã quá rõ và hết sức vô lý, giờ lại bác bỏ Công ước LHQ. Bọn này ngày càng hỗn hào, luôn chứng tỏ ta đây là bá chủ thế giới, coi thế giới chẳng ra gì. Chúng ta trước tiên phải bình tĩnh trước những lời đe dọa của bọn chúng, luôn chuẩn bị sẵn sàng ứng phó mọi tình huống nếu bọn chúng muốn cướp biển đảo của chúng ta! Và chúng ta phải cùng hợp tác với cả thế giới để tranh thủ sự giúp đỡ của họ! Bọn chúng sẽ lại thất bại ê chề như cha ông chúng! Chúng ta sẽ chứng minh cho bọ chúng thấy con dân đất Việt ngàn đời vẫn anh hùng, không bao giờ chịu khuất phục trước bọn chúng!

  3. cokhokhong said

    Cần một sự minh bạch và nhanh nhậy vể thông tin trong cuộc đấu tranh để giữ toàn vẹn chủ quyền đất nước (biên giới trên đất liền, biển đảo ngoài khơi…), thời đánh Mỹ, trên sóng phát thanh, lính Mỹ vá người dân Mỹ cũng như nhân dân yêu chuộng tự do, công lý đã chăm chú và ngưỡng mộ lắng nghe giọng đọc của một nữ phát thanh viên, và qua giọng đọc cũa người phụ nữ VN này (Halena Vietnamese), mọi sự thật được phơi bầy, ranh giới giữa chính nghĩa và phi nghĩa rạch ròi, thế giới ủng hộ VN, …thế mới có JenFonda dẫn đầu biểu tình, có Morixon.tự thiêu để phản đối chiến tranh ngay trên đất Mỹ…
    cón bây giờ, mọi thứ “tù mù”, …bà PNga thì như “băng rè” tẻ nhạt, kẻ cướp vào nhà, giở thói côn đổ, ăn hiếp, chủ nhà nín thinh, lại còn …tốt với vàng…thế giới làm sao hiểu nổi, khi chính người VN yêu nước còn không thể hiểu nổi cách hành xử …LẠ này…trong khi chính các vị lãnh đạo tiền bồi đã khẳng định về dã tâm xâm lấn của bọn bành trướng TQ…ông bí thư thành ủy HN nói phải sử dụng sức mạnh tổng hợp, vậy xin được phép hỏi : biểu tình (tụ tập) để bầy tỏ lòng yêu nước, phản đối TQ xâm lấn có phải là một trong những nhân tố tạo nên sức mạnh tổng hợp ấy không ? nếu có, thì xin hãy có cách hành xử hợp lòng dân hơn trong việc này…!
    Hiểm họa đã thấy rõ, lù lù qua cái dàn khoan “khùng cả tỷ USD” đang kéo vào định vị ở vùng biển Trường sa, …bọn Tầu muốn làm sự đã rồi, còn chủ nhà, chắc là mải mê Tốt với Vàng, nên ‘giữ Im lặng là Vàng ‘ nữa chăng…?!

  4. […] Tác giả: Carlyle A. Thayer, Nguồn: lấy lại từ trang anhbasam […]

  5. Người Mẫu said

    Tàu trỗi dậy là do Mỹ và cha7u âu cầm tay kéo lên, từ khi Nixon đi Bắc Kinh năm 1972, nhưng không ngời Tàu tham quá vượt khỏi sự kiểm soát của Mỹ và Châu Âu. Ta là nước nhỏ bị các nước lớn mặc cả tên lưng, ta lại bị 16 chữ vàng và 4 tốt ru ngủ mới ra tình trạng này. Đây là cuộc nắn gân giữa các ông lớn mà thôi để tranh dành tài nguyên.

  6. Bần Cố Nông said

    Anh Hai phưong Bắc lại giở cái thói ăn nói hàm hồ ra nữa rồi. HS &TS là của nước Vệ thằng nào vào chiếm tao đánh…vỡ mồm!

  7. […] 173. Biển Đông: vùng biển chung chỉ dành riêng cho Trung Quốc? (abs) […]

  8. Ẩn danh said

    Bác nào biết chỉ giùm : Hình minh họa ở trên là đảo nào vậy ?

    • Ẩn danh said

      Đây là đảo Hoa Lau, nằm ở rìa phía Nam quần đảo Trường Sa, hiện Malaysia đang chiếm giữ (họ gọi tên là Layang Layang). Họ xây dựng sân bay trên đảo này và tăng cường khẳng định chủ quyền bằng cách mở đường bay thương mại và chào mời các tuyến du lịch quốc tế đến đảo này

      HPT

  9. Tằn yến said

    Tất cả tại Mỹ và các nước phương tây; không hiểu bản chất xâu sa khốn nạn của bon đại hán, chuyên bành trướng chiếm đất đai các nước khác. Nên Mỹ và các nước phương tây đã viện trợ khoa học ký thuận cho TQ. Có khoa học ký thuật chúng mới tiến nhanh, mạnh và bành trướng. Cứ cái luận điểm lưỡi bò; ngày mai TQ lại vẽ hêt vùng đất châu âu, hêt biển thái bình dương và nhận là lãnh thổ không thể chối cãi. Rồi đem quân tiến đánh, xâm lược và gọi đó là chiến tranh đòi lại chủ quyền lãnh thổ.

    • rockymt said

      Bạn nói Mỹ và Phương Tây viện trợ khoa học kỹ thuật là sai, họ chỉ mang các các nhà máy, cùng máy móc tới TQ để xử dụng nhân công rẻ và ít hại môi trường (điều này thì là tất nhiện vì mang lọi ích lớn cho người tiêu dùng ở phương tây) còn kỷ thuật mà TQ có được ngày là do học hỏi và ăn cắp. Ta cũng làm được nếu chúng ta có các hảng xưởng kỷ thuật cao đầu tư vào. và chúng ta phải có một nền giáo dục thực tiển rất tiếc là chúng ta có nền giáo dục lạc hậu không có các tầm nhìn xa và chiến lược phát triền nên nhớ trồng người cần thời gian (có lẻ cũng chưa trể?). Chúng ta có cần người dân thông minh (có suy tư), năng động hay là cần loại người chỉ biết cúi đầu và lặp lại các câu của nhưng kẻ lảnh đạo không có tài và không yêu nước (yêu nước là yếu tố quan trọng của các người lảnh đạo chứ không yêu gia đình, yêu gia tộc). tốt hơn là xử dụng sư trợ giúp của các nước phương Tây và chính chúng ta phải yêu nước đoàn kết . Nên nhớ phương Tây họ không bao giờ nước đồnhg hóa hay tiêu diệt VN, nhưng Tàu thì họ mong ước điều này từ lâu, nay họ mong muốn thực hiện vì đảng CS đang hăng say các thành quả (?) mà họ nghĩ họ đang có. Nên nhớ chính quyền TQ nào cũng mong muốn bành trướng CS hay không ) VN muốn tồn tại phải có kế hoạch lâu dài, nên nhớ đây là cuộc chiến chống Tàu khác với nhưng cuộc chiến Pháp hay nôi chiến vừa qua (thí dụ như mất đất đai lảnh thổ thì mất luôn trừ khi …..) Vài lời chia sẻ vì bạn trách phương Tây nhưng thật ra trách mình đúng hơn

  10. Tằn yến said

    Việt nam bây giờ chỉ có ban hảnh nghị định cho phép tàu cá, tàu vận tải được phép sử dụng vũ khí để tự vệ, chống trả cướp biển. Ngư dân mới có điều kiện tự bảo vệ mình.

  11. Khách said

    Thay mặt đảng và chính phủ nước Vệ, tôi thủ tướng Bạo chính thức ủng hộ toàn bộ và vô điều kiện tuyên bố bác bỏ UNCLOS và khẳng định chủ quyền trên biển Hoa Nam của nước Tề vừa là đồng chí vừa là anh em.

  12. dongphong said

    vietnam can chuan bi vu khi va cau ket voi tay phuong dap cho bon ba quyen banh truong mot tran an thua du . chi co viet nam . moi pha tan ao vong cua bon banh truong ba quyen tham o tieu xao danh cho gac mong ba chu hoan cau gac mo cua dua con thien tu nhao xuong ho luon . neu khong tru hoa thi viet nam se bi diet vong . nhin ve su hoach dinh chien luoc cua bon banh truong la thay rat ro tu dong song cuu long cho toi bien dong tat tat bon han doi tieu diet dong giong lac viet khong the chan tre hay nhin dan toc palestine thi thay ro viet nam khong the nao de cho bon han kiem soat cua ngo bien dong duoc . neu de lot vao tay cua bon banh truong thi vn se bi so phan nhu dan toc palestine co huy sinh hang trieu nguoi mau co do thanh bieng dong chung ta phai quyet tam phai huy sinh

  13. nguyen hung said

    Công ước LHQ UNCLOS ra đời nhằm giải quyết các tranh chấp về lảnh hải,đảm bảo tự do luu7 thông cũng như an ninh trên biển.Vì một lý do nào đó mà bất kỳ cường quốc nào muốn phớt lờ các công ước của LHQ(UNCLOS) cũng sẽ làm cho các quy tắt luật pháp quốc tế phá vở,dẫn đến chiến tranh.Trung Quốc với mộng làm bá quyền,bành trướng của mình muốn bác bỏ UNCLOS nhằm mục đích làm chủ cả vùng biển Đồng,việc làm trên sẽ dẩn đến Trung Quốc đối đầu với các nước trong khu vực cũng như những cường quốc có quyền lợi lưu thông trên biển như Mỹ,Nhật,Ấn Độ,Úc…Chiến tranh thế giới 3 nếu có sẽ ra thì Trung quốc chính là hạt nhân tạo ra

    • Dân đen said

      HITLER & TẦN DOANH CHÍNH
      Nhà Tần khác đế chế Đức ở chỗ sau khi cải cách kinh tế, pháp luật và mạnh dần lên đã từ từ nuốt các nước lân cận. Năm 230 TCN, Tần chiếm Hàn. Năm 225 TCN, Tần chiếm Ngụy. Năm 223 TCN, Tần chiếm Sở. Năm 222 TCN, Tần chiếm Yên và Triệu. Năm 221 TCN, Tần chiếm Tề, lập ra nước Trung Quốc. Hề hề. Nói là thế nhưng thực ra ban đầu chỉ lấn dần, tiêu hóa và mạnh lên.
      Như nước Triệu trong trận Trường Bình, 20 vạn quân Tần của Bạch Khởi chém hoặc bắt và chôn sống tổng cộng 45 vạn quân Triệu, Bạch Khởi còn cho thả 240 người ít tuổi về Hàm Đan để tuyên dương cái oai của nước Tần, kể từ thời điểm đó nước Triệu suy sút dân số, sức mạnh luôn.
      Đời Nhà Minh khi đô hộ nước Việt cũng đã thiến hết con trai nước VIỆT …, cũng đốt phá kinh sách như TẦN DOANH CHÍNH. Không có Lê Lợi – Nguyễn Trãi thì ngày nay cả con Tàu lai Việt cũng không có chứ nói gì nước Việt?
      Nếu Hitler sau khi chiếm Ba lan mà từ từ tiêu hóa, Đức hóa cho hết Tây Âu như Tần bạo chúa thì sự việc sẽ khác.
      Ngày nay, Tàu cộng sẽ bành trước và tiêu hóa từ từ như thời chiến quốc, sẽ chưa có chiến tranh thế giới thứ 3 nếu người Việt chưa biết nói tiếng Tàu đâu.

  14. deleted said

    Vấn đề thụ đắc chủ quyền đối với các hoang đảo trên biển là vấn đề thuộc quốc tế công pháp và khá phức tạp.
    Bắt đầu từ thế kỷ thứ 15, phong trào đi tìm thuộc địa của các quốc gia Tây phương bùng nổ mạnh, khởi đầu là Bồ Đào Nha, rồi đến Tây Ban Nha, Anh, Pháp, v.v. Đến năm 1922, thuộc địa Anh chiếm 1/4 tổng số diện tích toàn cầu với khoảng 1/8 dân số thế giới. Pháp là nước đứng thứ hai. Dĩ nhiên, trong cuộc chính phục thế giới này, vấn đề tranh chấp lãnh thổ thường xẩy ra, trong đó có vấn đề tranh chấp các hoang đảo, thường được gọi là các đảo vô chủ (ownerless islands).
    Để giải quyết tranh chấp về các hoang đảo trên biển, các nguyên tắc về chấp hữu đât vô chủ (possession of ownerless vacant land) ở trong dân luật của các quốc gia theo hệ thống Roman Law đã được đem áp dụng. Các nguyên tắc này được tìm thấy dễ dàng trong các bộ dân luật Pháp và dân luật VNCH trước đây.
    Nói một cách tổng quát, học lý, tục lệ và án lệ quốc tế chỉ công nhận quyền sở hữu của một quốc gia về một đảo vô chủ trên biển khi sự chấp hữu (possession) hội đủ những điều điều kiện sau đây:
    (1) Sự chấp hữu phải công khai và minh bạch (publique, non équivoque).
    (2) Sự chấp hữu phải hoà bình (paisible), tức không có sự đối kháng của người khác.
    (3) Sự chấp hữu phải liên tục và không gián đoạn (continue et non interrompue).
    (4) Sự chấp hữu phải với tư cách là sở hữu chủ (à titre de propriétaire). Nếu chỉ chấp hữu để làm một đài quan sát hay một nơi tạm trú, chứ không muốn làm chủ thì không được chấp nhận.
    Như chúng ta đã biết, các đảo thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đều là đảo đá (rocky islands) hay đảo đá ngầm (reefs), không thể có sự sống bình thường, nên cả Trung Hoa lẫn Việt Nam khó đáp ứng điều kiện thứ ba là đã chấp hữu một cách liên tục và không gián đoạn. Vì thế, khi Giáo sư Tô Hảo cho rằng Trung Quốc đã chấp hữu hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa cách đây 2000 năm, bà Bà Caitlyn L. Antrim, Phó Đại Diện Hoa Kỳ trong Hội Đồng LHQ về Luật Biển đã nói:
    “Tôi không hiểu Trung Quốc tuyên bố cái gì trong đường lưỡi bò đó. Nếu họ tuyên bố chủ quyền với các đảo do đường ấy bao quanh, thì câu hỏi đặt ra là họ có chứng minh được chủ quyền với các đảo đó hay không. Nếu Trung Quốc có tuyên bố chủ quyền với các đảo từ 500 năm trước, nhưng sau đó lại bỏ trống thì tuyên bố chủ quyền trở nên rất yếu.”

    Nói cách khác bà Antrim muốn lưu ý Trung Quốc rằng dù Trung Quốc có chấp hữu các đảo trong đường lưỡi bò 500 năm trước, nhưng sự chấp hữu đó không liên tục, bị gián đoạn, thì không thể được coi như đã thụ đắc chủ quyền trên các đảo đó.
    Điều kiện thứ hai là phải sự chấp hữu hoà bình, không có ai phản kháng. Nếu theo điều kiện này thì cả Trung Quốc lẫn Việt Nam khó hội đủ vì khi bên này chấp hữu, bên kia đã phản kháng ngay.
    Năm 1887, khi thảo luận về hiệp ước vịnh Bắc Bộ, Trung Quốc yêu cầu thảo luận luôn về Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng Pháp gạt đi, nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Vì có sự phản kháng của Trung Quốc, sự chấp hữu của Pháp và Việt Nam không thể được coi là hoà bình.
    Trong thực tế, sự chấp hữu có khi còn tiến hành bằng bạo lực, như trường hợp Trung Quốc chiếm đảo Hoàng Sa năm 1974 và 6 đảo ở Trường Sa năm 1988 (sát hại 74 người).

    Ngày 4.9.1958 của Chính phủ nước CHNDTQ đã đưa ra bản tuyên bố về lãnh hải của Trung Quốc là 12 hải lý, bao gồm cả đất liền và các đảo ngoài khơi. Khi tuyên bố như vậy Trung Quốc đã thừa nhận Biển Đông thuộc về nhiều quốc gia và là biển quốc tế. Nay Trung Quốc lại đưa ra “đường lưỡi bò”, coi Biển Đông như ao hồ của mình, tức là tự mâu thuẫn.

    • Dân đen said

      “Năm 1887, khi thảo luận về hiệp ước vịnh Bắc Bộ, Trung Quốc yêu cầu thảo luận luôn về Hoàng Sa và Trường Sa, nhưng Pháp gạt đi, nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Vì có sự phản kháng của Trung Quốc, sự chấp hữu của Pháp và Việt Nam không thể được coi là hoà bình.”: thế còn sự chấp hữu của Nhà Nguyễn Hoàng Sa và Trường Sa có hòa bình không? Chính phủ Pháp bảo hộ nước Đại Nam tất nhiên phải có trách nhiệm bảo hộ Hoàng Sa và Trường Sa chứ.
      Kiểu lập luận này thì nhiều nước đang bị Tàu tranh chấp nguyên cả nước chứ không chỉ là các đảo đâu, trong đó có “An Nam”.

  15. ThangHen said

    Trích; Trung Hoa vừa gửi đi những tín hiệu bác bỏ UNCLOS, bằng việc khẳng định “chủ quyền không thể tranh cãi” trên biển Hoa Nam. Lập trường của Trung Hoa va chạm với yêu sách của sáu nhà nước khác xung quanh khu vực biển Hoa Nam: Đài Loan, Việt Nam, Philippines, Malaysia và Brunei. Cả sáu nhà nước này đều có những yêu sách khác nhau khẳng định chủ quyền biển đảo của mình, dựa trên UNCLOS…

    Thoạt nhìn thì có vẽ nghịch lý nhưng nằm trong chiến thuật của TQ, chúng treo “bảng CH-PVĐ để bán Vịt Bắc Kinh” với quốc tế và chúng nhờ nhà nước VN và em Phương Nga làm tiếp thị cho chúng về cái gọi là “chủ quyền không thể tranh cãi” về biển Nam-Hải của TQ.

    Trong khi chúng tuyên vận với cái CH-PVĐ thì nhà nước VN ta coi nhự cái CH-PVĐ không bao giờ hiện diện trên cỏi đời này cả….thế thí giới báo chí quộc tế sẽ đánh giá nhà nước VN ta như thế nào ? Hỏi tức là đã trả lời rồi vậy.

  16. Than Ôi said

    Bọn Trung Quốc đuối lý giờ choi bẩn bằng cách bác bỏ Công ước LHQ.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: