BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

163. Không có đảng nào như Đảng Cộng Sản

Posted by adminbasam on 07/07/2011

Foreign Policy

PHÓNG SỰ ẢNH

Không có đảng nào như Đảng Cộng Sản

Nhìn lại 90 năm Đảng Cộng Sản ở Trung Quốc

Người viết các chú thích ảnh: Ty McCormick

Ngày 1 tháng 7 năm 2011

1 – Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) đang chuẩn bị cho việc kỷ niệm lần thứ 90 ngày thành lập của họ vào tuần này. Trong một nỗ lực tuyên truyền nhằm gây ấn tượng, CCP đã bảo trợ các buổi hòa nhạc, các buổi biểu diễn và các cuộc triển lãm nghệ thuật cách mạng cũng như “đại hội thể thao đỏ” và “du lịch đỏ” – tất cả đều nhằm lôi kéo sự quan tâm tới một thứ như là tiểu sử các “vị thánh” Cách Mạng. Thậm chí để đánh dấu dịp này CCP còn mua hai bức thư viết tay của Karl Marx. Cách đây chín mươi năm, khi Mao và 12 đại biểu ban đêm bí mật gặp nhau để thành lập CCP thì chủ đích của họ là tạo dựng một xã hội vô sản không tưởng. Trong những năm sau đó Mao đã kích động một cuộc cách mạng quần chúng nông dân để chống lại lực lượng Quốc dân đảng và Nhật và cuối cùng đã thống nhất đất nước Trung Quốc dưới sự cai trị của cộng sản vào năm 1949. Nhưng di sản ý thức hệ của Mao là một di sản đầy gai góc, bởi lẽ trong khi tầm nhìn lý tưởng của ông ta đến giờ vẫn còn gợi lên một nỗi hoài cổ nhất định nào đó thì những chính sách trên thực tế của ông ta – cụ thể là Đại Nhảy Vọt và Cách Mạng Văn Hóa – đã để lại hơn 20 triệu cái chết và gây tác hại không thể kể xiết cho cơ cấu xã hội của Trung Quốc.

Trong một thế giới của sự trỗi dậy về kinh tế của Trung Quốc thì người ta ngày càng khó nhận ra sự liên quan giữa chủ nghĩa cộng sản và vị thế ngày càng lớn mạnh của những nhà tư bản khổng lồ ở đất nước này. Hôm nay, đảng vẫn tiếp tục duy trì sự tồn tại chủ yếu như là một mạng lưới bảo trợ cho phép các đảng viên có cơ hội nhận được những công việc tốt trong chính phủ và khu vực nhà nước. Như tờ Bloomberg đã diễn tả, đảng hứa hẹn đảm bảo “an ninh, sức mạnh và một đường lối để đi đến sự thịnh vượng.” Mặc dù 1,24 triệu sinh viên đại học đã gia nhập đảng trong năm ngoái, song có lẽ người ta đã hiểu tại sao những lý tưởng cách mạng về ruộng đất đang có vẻ như là một cơ hội kinh doanh hơn là một triết học soi đường chỉ lối.

Dưới đây là một cái nhìn để thấy lãnh đạo CCP đã điều khiển như thế nào công cuộc đổi thay đáng kinh ngạc của Trung Quốc trong 90 năm qua.

2 – Mao đang nói chuyện trước một đám đông tại Đại học Kangdah Cave năm 1939, kêu gọi kháng chiến mạnh mẽ hơn nữa chống lại Quân đội Hoàng Gia Nhật. Bài nói chuyện này được thực hiện trong thời gian  cuộc Chiến tranh Trung-Nhật lần thứ 2 (1937-1945), cuộc chiến tranh này chủ yếu là giữa Trung Hoa Dân Quốc và Đế chế Nhật Bản xâm lược.  Trước khi nổ ra cuộc chiến tranh này, Đảng Cộng sản Trung Quốc của Mao đã tiến hành một cuộc nội chiến chống Kuomingtang (KMT hoặc gọi theo tiếng Trung Quốc là Trung Hoa Quốc Dân Đảng) là đảng đã lật đổ nhà Thanh vào năm 1911 nhưng hai phe đã liên minh lại để thành lập một mặt trận thống nhất nhằm tống cổ người Nhật. Sau khi Nhật đầu hàng năm 1945 thì cuộc chiến giữa CCP và KMT lại nổ ra một lần nữa.

3 – Cộng quân đang tiến tới gần Thượng Hải hôm 21 tháng 5 năm 1949 trong cuộc Nội chiến Trung Quốc. Cuộc nội chiến này cuối cùng đã dẫn đến sự ly khai của Trung Hoa Dân Quốc (nay là Đài Loan) và Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, đã kéo dài – với sự gián đoạn vì cuộc chiến kháng Nhật từ năm 1927 – từ năm 1927 cho tới khi Mao tuyên bố thắng lợi trước lãnh tụ Tưởng Giới Thạch của Quốc Dân Đảng vào tháng 10 năm 1949. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (PRC) chính thức được thành lập vào ngày 1 tháng 10 nsăm 1949.

4 – Từ trái sang phải: Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô Nikita Khrushchev, Mao, và Lưu Thiếu Kỳ [Liu Shaoqi], chủ tịch nước thứ hai của PRC, đang duyệt đội quân danh dự tại sân bay Bắc Kinh năm 1959 trong đợt kỷ niệm lần thứ 10 ngày thành lập PRC. Mối bất hòa Trung-Xô đang ngày càng khoét rộng ngay từ giai đoạn đó và trong lễ khai mạc Đại hội Đảng 22 tại Moscow năm 1961 Khrushchev đã gọi Trung Hoa Đỏ là “nhóm chống đảng” và những kiến thức “Sta-lin-nít” của họ đã chống lại Moscow.

5 – Mao và Lâm Bưu [Lin Biao], phó thủ tướng của PRC, đang diễu qua đám đông trên Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh năm 1966. Lâm Bưu sau này đã bị mất tích trong một tai nạn máy bay bí ẩn sau âm mưu cho người ám sát Mao.

6 – Thanh niên đang lấy tư thế để chụp ảnh trong cuộc Đại Cách mạng Văn hóa Vô sản của Trung Quốc [thường gọi tắt là Cách Mạng Văn Hóa] năm 1967. Được bắt đầu vào năm 1966 và kéo dài cho tới khi Mao mất năm 1976, cuộc Cách mạng Văn hóa là một ý định nhằm thanh trừng chủ nghĩa tư bản ra khỏi xã hội Trung Quốc và nhất là để loại bỏ những người thuộc “giai cấp tư sản” đã thâm nhập vào CCP. Hậu quả thật thảm khốc: Hoạt động kinh tế bị nghừng trệ và những đối thủ chính trị của Mao bị thủ tiêu.

7 – Một dàn đồng ca của Hồng Quân Trung Quốc đang ca ngợi Mao Chủ tịch trong một buổi lễ ăn mừng vụ thu hoạch lúa mì năm 1967.

8 – Một đám đông đang hăng hái giơ cuốn “Cuốn sách nhỏ màu đỏ” để cổ vũ Mao tại sân vận động Bắc Kinh năm 1967. Đầu đề chính thức là Những lời trích dẫn Mao Chủ tịch, cuốn sách là một tuyển chọn những bài nói chuyện và trước tác về nhiều chủ đề liên quan đến tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Cuốn sách được coi là một biểu tượng của Cách mạng Văn hóa và nằm trong số những cuốn sách được in với số lượng nhiều nhất của mọi thời đại.

9 – Năm 1969, nông dân Trung Quốc ở vùng Hoằng Cảnh [Hungching] đang đọc to Mao tuyển. Chữ viết dưới chân dung của Mao Chủ tịch viết: “Kỷ niệm khai mạc thành công Đại hội Đảng lần thứ chín! Hãy phấn khởi học tập và làm theo lời dạy của Mao để hưởng ứng một sự kiện trọng đại mới.”

10 – Một tốp Hồng Vệ binh đang vui vẻ lấy tư thế cùng các dụng cụ làm ruộng trong một bức ảnh được đăng bởi hãng tin chính thức của Trung Quốc hồi năm 1971. Trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, Hồng Vệ Binh được giao nhiệm vụ bài trừ tập quán, văn hoá, thói quen và tư tưởng cũ, nhưng vào năm 1968 – sau một số cuộc đụng độ với Quân Giải phóng Nhân dân – Hồng Vệ Binh đã bị giải tán và bị đưa về các vùng nông thôn.

11 – Nông dân ở ngoại ô Bắc Kinh tới viếng Mao qua đời ngày 9 tháng 9 năm 1976 ở tuổi 82. Lễ truy điệu ông đã diễn ra trong tám ngày ở Bắc Kinh. Đám tang của ông được tổ chức tại Đại Lễ đường Nhân dân với sự tham dự của “cả thế giới,” theo tạp chí Time.  

12 – Một cuộc mít tinh lớn của quân đội và nhân dân để bày tỏ sự ủng hộ dành cho Hoa Quốc Phong [Hua Guofeng] được bầu làm tổng bí thư của CCP. Hoa Quốc Phong, người kế tục do Mao chọn, đã nhậm chức vào ngày 6 tháng 10 năm 1976, nhưng sau đó đã bị lu mờ trước Đặng Tiểu Bình táo bạo và có hiểu biết hơn, người rút cục đã biến đổi đất nước Trung Quốc thành một cường quốc kinh tế theo hướng thị trường. Mặc dù vậy, thời gian  Hoa Quốc Phong làm việc trên cương vị người cầm lái CCP đã có những cải cách kinh tế và giáo dục mang tính ôn hòa tạo ra một cầu nối quan trọng giữa những năm tháng cuối cùng của Cách mạng Văn hóa chống tư bản của Mao và bước ngoặt bước vào nền kinh tế toàn cầu của Đặng Tiểu Bình. 

13 – Triệu Tử Dương [Zhao Ziyang], một trong những kiến trúc sư chính của những cải cách thị trường tự do của Trung Quốc và là thủ tướng của Trung Quốc từ năm 1980 đến 1987. Bức ảnh được chụp vào năm đầu tiên ông làm thủ tướng.

14 – Triệu Tử Dương và lãnh tụ Cộng sản Tối cao Đặng Tiểu Bình đang hội ý tại Đại hội Đảng lần thứ 13 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vào tháng 10 năm 1987. Mặc dù Đặng Tiểu Bình chưa bao giờ giữ chức nguyên thủ quốc gia – ông đồng thời là chủ tịch Ủy ban Cố vấn Trung ương Đảng và chủ tịch Quân ủy Trung ương – song sự tận tụy của ông đối với vấn đề thương mại quốc tế và tiến bộ công nghệ đã giúp ông trở thành người anh hùng của thời kỳ nổi lên nhanh chóng của Trung Quốc trong nền kinh tế toàn cầu.

15 – Hàng trăm nhà hoạt động là sinh viên đang đối mặt với cảnh sát trên Quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh hôm 22 tháng 4 năm 1989. Các cuộc biểu tình vì dân chủ đã nổ ra sau khi Hồ Diệu Bang [Hu Yaoban], một quan chức của CCP bị sa thải vì đã ủng hộ công cuộc tự do do hóa chính trị, và chỉ bị dập tắt sau khi các đơn vị Quân Giải phóng Nhân dân đã tàn sát dã man hàng trăm, có thể là hàng nghìn sinh viên biểu tình trong tháng 6 năm 1989.

16 – Triệu Tử Dương nói chuyện với những sinh viên biểu tình trên Quảng trường Thiên An Môn chưa đầy một tháng trước khi xảy ra cuộc đàn áp dã man. Trong bài nói chuyện mang tính hòa giải của ông, ông đã cầu khẩn sinh viên chấm dứt tuyệt thực và đối thoại với chính phủ, đây là một dịp hiếm hoi đảng đã thú nhận những thất bại.”Mọi điều các bạn nói và chỉ trích chúng tôi đều là xứng đáng. Mục đích của tôi ở đây không phải là xin các bạn tha thứ,” ông nói trước khi đề nghị sinh viên hãy chấp nhận một bước đi cải cách mang tính thực tế hơn. “Nếu các bạn ngừng tuyệt thực, chính phủ sẽ không đóng lại cánh cửa đối thoại, dứt khoát không! Những gì các bạn đã đề xuất thì chúng ta có thể tiếp tục thảo luận.” Bài nói chuyện này đã khiến Triệu Tử Dương sớm ra khỏi ban lãnh đạo đảng và bị quản thúc tại gia trong suốt quãng đời còn lại.

17 – Tổng bí thứ Đảng Cộng sản Trung Quốc Giang Trạch Dân, người kế nhiệm Triệu Tử Dương, đang phát biểu tại đại hội Đảng lần thứ 14 hôm 12 tháng 10 năm 1992. Trong thời gian ông giữ chức vụ tổng bí thư từ năm 1989 đến 2002, Giang Trạch Dâmn đã đóng một vai trò quan trọng trong việc chỉ đạo đưa Trung Quốc từ bỏ nền kinh tế quốc doanh chủ đạo của thời kỳ Mao để hướng tới một nền kinh tế thị trường có kế hoạch. 

18 – Những con búp bê matryoshka truyền thống của Nga được vẽ chân dung những lãnh tụ Trung Quốc kể từ thời kỳ lật đổ nhà Thanh năm 1911. Từ trái qua phải: chủ tịch lâm thời của Trung Hoa Dân quốc Tôn Trung Sơn, lãnh tụ Quốc dân Đảng Tưởng Giới Thạch, người sáng lập nước Trung Hoa cộng sản Mao Trạch Đông, lãnh tụ tối cao Đặng Tiểu Bình, và Chủ tịch Giang Trạch Dân.  

19 – Hồ Cẩm Đào, tổng bí thư hiện nay của CCP, đang phát biểu trước các nhà lãnh đạo các nước tại một bữa tiệc đánh dấu ngày cuối cùng của Thế vận hội Olympic Bắc Kinh hôm 24 tháng 8 năm 2008. Hồ Cẩm Đào thay Giang Trạch Dân làm tổng bí thư vào năm 2002.

20 – Cựu chiến binh 94 tuổi Liu Jiaqi ứa nước mắt khi đội lên đầu chiếc mũ lưỡi trai tại một dịp kỷ niệm “Ôn lại cuộc Vạn lý Trường Chinh,” hôm 22 tháng 7 năm 2006. Vạn lý Trường Chinh  là một cuộc rút lui kéo dài một năm qua 8000 dặm của Hồng Quân Cộng sản bắt đầu từ năm 1934. Chính trong cuộc rút lui này mà nhiều nhà sáng lập PRC, trong đó có Mao, đã lên nắm quyền hành.

21 – Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo phát biểu tại Đại hội nhân dân toàn quốc lần thứ 11 tại Đại lễ đường Nhân dân hôm 5 tháng 3 năm 2010. Trung Quốc đã vượt qua Nhật Bản để trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới.

22 – “Khách du lịch đỏ” đang khua những lá cờ cộng sản trong một cuộc diễu hành tại một di tích đóng quân lịch sử của Hồng Quân ở gần Quuỳnh Hải [Qionghai] hôm 16 tháng 4 năm 2011. Sự khôi phục trở lại mối quan tâm tới những lý tưởng cách mạng của Mao bắt đầu từ chiến dịch kỷ niệm sinh nhật lần thứ 90 của CCP – chỉ có điều hơi trớ trêu một chút – ấy là việc đẻ ra một cái nhãn hiệu du lịch mới mẻ sinh lời như thế này đã lại càng củng cố khuynh hướng ưa thích tư bản của đất nước Trung Quốc. Chỉ cần hơn 23 đô la bạn có thể tới thăm hàng chục di tích cách mạng ở Diên An [Yanan], một thành phố nhỏ của tỉnh Quảng Tây của Trung Quốc và  được xem tái hiện chiến thắng của cộng sản đối với KMT với đầy đủ pháo binh, xe tăng và máy bay bốc cháy rơi từ trên trời xuống. Toàn bộ dự án này đã thu về 1,17 tỉ đô la chỉ trong năm ngoái.  

23 – Các diễn viên múa đang biểu diễn tại buổi lễ kỷ niệm lần thứ 90 tại Đại lễ đường Nhân dân ở Bắc Kinh hôm 28 tháng 6 năm 2011.

Ty McCormick là một nhà nghiên cứu thuộc ban biên tập của Foreign Policy.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

About these ads

34 phản hồi to “163. Không có đảng nào như Đảng Cộng Sản”

  1. phan anh đã nói

    Quan bây giờ phải thế…không như thế đừng hòng làm được quan.

  2. Khách đã nói

    dung chui dang cong san trung quoc nua ,no la cho dua vung chac cua dang ta ma.

  3. Lữ khách đã nói

    Người ta hiểu nhưng theo hướng có lợi cho người ta thôi, còn hại cho dân thì không thành vấn đề với họ.

  4. Trần Thắng đã nói

    Có thể dịch giả tôn trọng tác giả nên dịch như thế. Không chừng tác giả làm nghề cóp-pết nên không cần biết Diên An ở đâu.

  5. diemdan đã nói

    bác Mao đã bảo HS+TS là của TQ.

  6. tàu khựa đã nói

    Nước không VUA nhưng có triệu VUA….Nhân dân gọi loài này là ĐẦY TỚ

  7. Người Xóm liều HaiPhong đã nói

    Bác Hồ có nói ” bác có thể sai nhưng… Bác Mao không bao giờ sai !!!”

    Tôi dể câu trả lời cho quý vị.

  8. Nguyễn Việt Long đã nói

    Dịch giả Hiền Ba ơi, Diên An thuộc tỉnh Thiểm Tây tít phía bắc Trung Quốc chứ không phải tỉnh Quảng Tây giáp Việt Nam đâu nhé.

  9. dang vien đã nói

    Vậy mới là “cộng sản”

  10. D.Nhật Lệ đã nói

    “Trăm nghe không bằng mắt thấy” nên những kẻ đứng
    xa mà nghe,ngay cả ở ngoài nhìn vào chẳng biết gì về
    sự tàn ác (có chứng cứ) của MTĐ.và đảng CSTàu,dù
    họ có là người thông minh đi nữa.
    Ngoài ra,họ Mao còn tinh ranh lợi dụng chính người Mỹ
    người Pháp để tuyên truyền cho mình,thành thử đã lừa
    bịp được các trí thức ở mấy nước đó.Điển hình như nhà
    văn Mỹ Edgar Snow (hay mới đây có Rittenberg) được
    Mao cấp biệt thự sang trọng để ở thoái mái với điều kiện
    là phải suốt ngày ca tụng Mao và đảng CS.Tàu lên chín
    tầng mây xanh !
    Do đó,Jean Paul Sartre từng xuống đường hò hét tung
    hô đến độ sùng bái họ Mao vang lừng trên đường phố Paris những năm 1966-1968 với đám thiên tả Pháp !

  11. Đởm đã nói

    Tôi còn nhớ những năm 60 ở miền Bắc VN rất nhiều Đảng viên,cán bộ,bộ đội ai cũng có quyển sổ nhỏ màu đỏ (trước tác Mao) trong người hay cất trong ba lô.Lũ trẻ con chúng tôi thuộc cả quốc ca TQ,đông phương hồng mặt trời lên…..Chính sách tuyên truyền của CNCS thật kinh khủng.

  12. Kichbu đã nói

    Cho Kichbu góp thêm:

    Kỷ niệm 90 năm đảng CS Trung Quốc

    http://kichbu.multiply.com/journal/item/1729/1729

  13. nemo đã nói

    Ai cũng hiểu chỉ một mình Đảng ko kiểu !

  14. nobita đã nói

    Nhìn như những con chiên đang đọc kinh thánh trong giờ hành lễ. Giáo đường là bất cứ nơi đâu. Giáo lí là một mớ hổ lốn, ngông cuồng, ngu xuẩn. Giáo phái là những con rối mê muội và khát máu. Và giáo chủ của nó là những con quỷ.

  15. wenjabao đã nói

    Đến đứa trẻ ẵm ngửa cũng biết ĐCSTQ (КПК) đâu phải là ĐCS. Chúng chỉ là một lũ mao ít đeo mặt nạ mác xít lê nin nít thôi. Người có công lột trần cái mặt nạ mác xít lê nin nít ấy để lộ ra bộ mặt thật chống cộng chống Liên Xô của chúng trước bàn dân thiên hạ chính là anh Ba của chúng ta. basam chẳng chịu học hành gì cả.

  16. Người không tham dự tiệc dù được mời đã nói

    Tôi có nhiều người trong họ tộc cũng nằm trong đội tiệc. Khi được hỏi rằng sau đợt học tập ấy, họ rút ra được điều gì không? Tất cả đầu trả lời : “Chỉ tốn thời gian. Ai mà học được. Rõ vớ vẩn nhưng vẫn phải đi, phải tham gia viết bài không thì chết.” Một người chú, đi giảng bài về việc đó, cuối buổi, tất cả các đơn vị mời đều đưa phong bì, chí ít cũng 500 ngàn. Trời ạ, đã đi rao giảng cái đó còn thò tay nhận phong bì thì là kiểu giảng và học gì đây. Đã là đi tu cửa phật thì lại còn ăn thịt, hỏi có được không? Cả xã hội, bộ máy… làm những việc mà tự nó đã thấy dối trá. Kẻ dối trá, nói dối trá, học dối trá….Những người có lương tâm coi đó là dối trá. Vì thế, có người rất tốt nhưng không tham dự tiệc vì họ không phải ăn các thức ăn và phải gắp thức ăn dối trá cho người khác….

  17. [...] Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011 This entry was posted in english, vietnamese. Bookmark the permalink. ← Riding a tiger: [...]

  18. Khách đã nói

    Nhìn các công dân Trung Hoa dàn cảnh giả vờ chăm chú đọc trước tác Mao mà thấy giống y sì phong trào này nọ ở ta… Một bản cópy đáng xấu hổ.

    Ở ta cũng có những việc làm mang cung cách hình thức… Hàng vạn vạn người chép bài, bịa đặt, sáng tác cốt để đủ số bài yêu cầu nộp cho họ, họ biết vậy nhưng vẫn cứ tiếp tục duy trì năm này qua năm khác. Một việc làm hoàn toàn không có hiệu quả gì lại gây lãng phí, tốn kém nhưng họ cũng chẳng buồn động não để thay đổi cách khác, nhằm nâng cao đạo đức của dân và quan. Dân trí và quan trí của ta quá tệ hại vì học theo bạn quá nhiều. Nhưng cái hay không học, học toàn cái dở…

    Tôi không biết khi xưa người cộng sản Việt Nam như thế nào nhưng bây giờ nhìn vào đâu cũng thấy rất nhiều đảng viên mà xấu xa tệ hại đủ đường. Ở cơ quan nào cũng vậy. Họ tham lam, vụ lợi, bất chấp, dối trá, ham thành tích. Nhiều kẻ dốt nhưng ngạo mạn, hống hách.
    Buồn hơn nữa là các cấp trên lại dung túng, cổ vũ cho những thói xấu đó của họ.

  19. bạn của cẩu quan đã nói

    Có một diều xưa nay tôi thấy lạ là không hiểu sao bao nhiêu bạn bè tôi cứ ai lên làm cán bộ dù to hay nhỏ đều trở nên bạc bẽo với bạn bè ,làng xóm ,gian manh giả dối .Họ bênh vực những cái sai trái của lãnh đạo.Không còn có tưởng đồng cảm với mình như bao năm đã đồng cảm với nhau .Nay thấy bạn nói lên diều tôi từng trăn trở .Cẩu quan .Cứ làm quan là thành cẩu .Lạ thật!

  20. Nhân chi sơ tính bản thiện.Người CS cũng như thế,họ đã trải qua:cháu ngoan,hstt,…nhưng khi họ trở thành “con người CS”và nằm trong “tổ chức”thì bắt đầu họ phải thay đổi để sinh tồn.Hằng ngày,hằng giờ họ phải “đạp”con người “thật”của mình xuống và phải sống cho phù hợp với “tập thể”những người CS.Thế là họ trở nên dối trá,thủ đoạn,vô cảm và ác độc.Từ đó ta suy ra rằng:chính tổ chức theo đường lối CS và cách vận động tồn tại của CS đã biến những người CS từ Người sang Con-Con Người->mất chữ Người còn lại chữ Con ngày càng làm chủ họ.Thật đáng thương cho họ nhất là đáng thương cho đại khối Con Người là Nhân Dân phải sống dưới sự thống trị của “đám con”này.Tất cả đều nằm trong một chân lý:khi quyền lực không có một cơ chế kiểm soát nó hiệu quả thì quyền lực ấy sẽ biến thành Ác Quỷ với chính họ và với tất cả những người nằm dưới sự cai trị của họ.

  21. [...] https://anhbasam.wordpress.com/2011/07/07/163-khong-co-d%E1%BA%A3ng-nao-nh%C6%B0-d%E1%BA%A3ng-c%E1%BB… [...]

  22. Long A đã nói

    Sự thật về lai lịch người kế vị Mao Trạch Đông : Hoa Quốc Phong http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=11854&rb=0402

  23. NHUC QUA đã nói

    Kho cho DANG CONG SAN VIET NAM ma dung dau la dong chi tong bi thu NGUYEN PHU TRONG.Biet [...] MAO chu tich dua nhan dan trung quoc di tu tham hoa nay den tham hoa khac,nao la cach mang van hoa,nao la dai nhay vot,nao la giet chim xe u.Toan la duong loi cach mang khung khiep lam ca the gioi vai linh hon.Ay vay ma chi co dang cong san viet nam luc nao cung tung ho tinh huu nghi,[...]

  24. U Oa. đã nói

    Năm 1972, trong một trận chiến tại vùng Mỏ Vẹt Cao Miên giáp ranh Đồng Tháp người ta tìm thấy sách đỏ Mao Tuyển trong ba lô của một số tử sỉ Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

  25. Hoang Lan Moc Chau. đã nói

    Cách nhìn của G. Washington đối với các đảng phài chính trị.
    Trong diễn từ giã biệt gửi nhân dân Mỹ gần cuối nhiệm kỳ thứ hai của TT George Washington (1796) có đọan quan trọng ông viết về các đảng phái. Ông chấp nhận sự kiện người dân có quyền thành lập và điều hành những nhóm như đảng phái chính trị, nhưng ông cũng cho rằng mỗi chính phủ phải nhận thấy các đảng phái chính trị là kẻ thù và phải tìm cách đè bẹp nó vì nó luôn có khuynh hướng tìm cách vượt qua, trả thù các đảng đối lập, và giành quyền cai trị.
    Đi xa hơn nữa, Washington viết rằng cách thay phiên nhau cai trị (the alternate domination) và trả đũa lẫn nhau giữa các đối thủ có thể dẫn đến sự chuyên quyền.
    Ông viết các đảng phái chính trị cần phải bị kiềm chế vì chúng luôn có khuynh hướng làm nhiễu loạn chính phủ,tạo sự ganh ghét giữa các nhóm và khu vực, vùng miền, làm những báo động giả trong dân chúng, thúc đẩy bạo động và nổi dậy, liên kết với ngọai bang.
    Cách nhìn của Washington đối với các đảng phái chính trị không khác gì cách đánh gía các đảng phái khác của đảng Cộng Sản bây giờ. (Đảng CS càng không chấp nhận người dân có quyền thành lập và điều hành những đảng phái chính trị)
    Hơn hai trăm năm đã qua người Mỹ không làm theo lời dặn này của vị Cha Già Lập Quốc đáng kính của họ và nền dân chủ Mỹ càng ngày càng phát triển hơn.
    http://avalon.law.yale.edu/18th_century/washing.asp

  26. DO NGHE đã nói

    Kinh qua bao cuộc đổi DỜI
    Từ Lưu BANG đến cuộc ĐỜI của MAO
    Ác GIAN Hán ĐẾ Đại TRÀO
    Cũng NHƯ Bè lũ Cẩm ĐÀO Hôm NAY
    Mặc cho quả Đất ngừng QUAY
    Phải gom THIÊN HẠ vào tay CON TRỜI
    Thương ôi Bách VIỆT Tiêu RỒI
    Dành cho Nam VIỆT Giống Nòi Hùng ANH
    Quả thật Nhân KIÊT Địa LINH
    Trãi qua Bách CHIẾN Tự MÌNH Đứng LÊN
    Bắc Phạt TÔNG Nam BÌNH CHIÊM
    Bốn ngàn VĂN HIẾN chứng minh Rõ RÀNG
    Gấm vốc một Giãi GIANG SAN
    Ngỡ nào BẢN GIỐC Nam QUAN Mất RỒI
    Biển ĐÔNG tủi nhục Trời ƠI
    Khiến cho NHÂN LOẠI ngậm ngùi THƯƠNG TA
    Chung Lòng BẢO VỆ Trường SA
    No Bel Tài PHIỆT kinh qua Giặc TÀU
    Bác Hồ đả CỐP từ LÂU
    Tuyên ngôn Hiến PHÁP cớ sao Không DÙNG
    Theo MỸ quyền SỐNG Ung DUNG
    Theo TÀU Chiêu THỐNG đả TỪNG THẤY CHƯA

  27. Dân đen đã nói

    Chế độ phát xít không giết dân nước mình & cha mẹ cũng không ăn thịt con, còn ĐCS TQ đã giết chết hàng chục dân của nước mình, cha mẹ phải ăn thịt con. Thế nhưng cái Đảng đó đang được tung hô ở VN, đang được coi là đồng chí tốt. Ối giời đất ơi!

  28. Khách đã nói

    Dân tộc Trung Hoa là một trong những dân tộc có nền văn minh lâu đời và rực rỡ. Những tưởng là, với một nền tảng văn hóa đồ sộ vững chắc như thế, họ sẽ thẳng tiến tới cõi văn minh tươi đẹp.
    Vậy mà, không hiểu vì sao có những thời kỳ cả dân tộc ấy trở nên lú lẫn mê muội tận cùng. Làm sao mà cả một dân tộc gần cả tỉ người bị một con quỷ cho uống thuốc LÚ đến mức ngớ ngẩn tôn nó lên làm thánh?
    Không thể nào lý giải nổi điều thậm vô lý này bằng tư duy logic thông thường của cõi người.
    Và thật khủng khiếp là dân tộc Trung Hoa đang chuyển dần từ thời kỳ LÚ LẪN sang thời kỳ GIAN MANH -TÀN ĐỘC với một mức độ chưa từng có trong xã hội loài người (đọc các tác phẩm do chính người Trung Hoa viết về Cách mạng văn hóa bạn sẽ thấy điều này rất rõ).
    Và thật oái oăm, thật nghiệt ngã là tạo hóa đã bố trí cho Trung Hoa trở thành kẻ hàng xóm láng giềng của dân tộc Việt Nam. Đau cho chúng ta quá, “thiên đường thì xa mà bọn Tàu khựa lại quá gần”

  29. Nguyễn Thị Chinh đã nói

    Tội ác của Đảng Cộng sản Trung Quốc là một sự thật lịch sử, một trang đen tối nhất của lịch sử Trung quốc từ trước tới nay. Nó tàn phá đất nước Trung Quốc về mọi mặt: Đạo đức, văn hóa, kinh tế, chính trị,… Nay, đất nước Trung Quốc vẫn do ĐCS TQ lãnh đạo, nhưng thực chất là tư bản đỏ. Nó đang chất chứa trong lòng nó những mâu thuẫn nội tại không thể sửa chữa. Một nước Trung Hoa dân chủ sắp bắt đầu.

  30. Nguyễn Trung Thành đã nói

    Anh Ba thân, mục blog/web bên tay mặt nên viết tắt nghề nghiệp, chức danh, còn tên họ thì ghi đầy đủ. VD: NV Nguyễn Quang Lập, đỡ nhầm với Ngô Quang Lập.

  31. Quá khứ -hiện tại hãi hùng đã nói

    Nghĩ lại lạnh tóc gáy .Nhìn hiện tại và tương lai sao thấy bủn rủn chân tay.Lịch sử loài người sao lại sinh ra những điều quái ác đến vậy.Không có cánh nào gột tẩy nó khỏi ám ảnh loài người khốn khổ hay sao ?

  32. BCS đã nói

    Mấy đảng khác do vận động mà ra, còn ĐCS là do “lịch sử giao phó” vì vậy nó phải khác các đảng còn lại kẹc kẹc kẹc

  33. Đảng đã cho ta cả một mùa xuân: đã nói

    Anh Ba thâm thật, “Dân” thì anh lại đánh là “Dâm”, nhưng miễn là anh đừng đánh “nhân dân” thành “nhân dâm” là oki. he he

  34. Hồ hởi đã nói

    Hãy nhìn cái bản mặt của ngài đtb, tướng số người ta gọi cái bản mặt này là dạng “mặt thớt”

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: