BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Chính quyền TQ che giấu sự thật Thiên An Môn

Posted by adminbasam trên 09/06/2009

THE WEEKLY STANDARD

Cuộc thảm sát Thiên An Môn vẫn không được nhiều người tuổi trẻ hay biết

Bắc Kinh đang phạm một sai lầm khi vẫn che giấu sự thật về cuộc thảm sát Thiên An Môn
 
Gordon G. Chang

Ngày 8-6-2009, Tập 014, Ấn bản số 36

 

Năm 1996, Min, lúc đó còn ở độ tuổi giữa 20-30, đã biểu thị mối hoài nghi khi lần đầu tiên cô nghe nói về vụ tàn sát ở Quảng trường Thiên An Môn. Câu chuyện bi kịch nầy đã xuất hiện trong một cuộc chuyện trò vào buổi ăn tối ở thành phố Thượng Hải quê hương của cô cùng Chris, anh bạn trai người Mỹ của cô.

Tôi đã lấy làm ngạc nhiên rằng bất cứ ai đã sống tại một thành phố lớn ở Trung Quốc trong quãng thời gian xảy ra cuộc náo loạn năm 1989 đó và không biết rằng một triệu người dân đã từng tập trung tại quãng trường nầy, trái tim tinh thần của đất nước nầy, rằng  quân đoàn số 27 đã nã đạn vào các đường phố Bắc Kinh vào đêm mùng 3 tháng Sáu, và rằng bộ đội TQ đã tái chiếm được quảng trường nầy trước bình minh sau khi có lẽ đã giết chết 3.000 người. Vào khoảng thời gian ấy, đã có nhiều cuộc biểu tình và các hoạt động dân chủ đã diễn ra trong 371 thành phố ở TQ, tính luôn cả  những cuộc tập trung phản đối rất lớn ở thành phố Thượng Hải của cô Min.

Những ai đã từng sống qua Mùa xuân ở Bắc Kinh vào năm 1989 sẽ không bao giờ quên được niềm vui của việc tụ tập ở  quảng trường và nỗi kinh hoàng khủng khiếp của cuộc đàn áp giết chóc, song chế độ TQ giờ đây vẫn có khả năng giữ kín phần lớn các điều đó. Thế nhưng chỉ một phần ở đất nước này đã bị mang vết sẹo. Đối với giới trẻ Trung Quốc, vụ Thiên An Môn chưa từng bao giờ xảy ra.

Trong 20 năm qua, đảng Cộng sản Trung Quốc đã thường xuyên nói trại đi khi họ phải nhắc tới sự kiện Thiên An Môn, họ ám chỉ một cách tế nhị cuộc tàn sát ấy như là “một biến cố đã xảy ra vào cuối những năm 1980 của thế kỷ trước”, hoặc đơn giản hơn như là “sự việc năm 1989 đó”.

Phần lớn, chính quyền TQ đã có khả năng ngăn chận một cuộc thảo luận công khai về vụ Thiên An Môn ở bên trong nướcTrung Quốc.

Các cuốn sách giáo khoa không nhắc tới nó, thầy cô giáo không dạy về nó, và phương tiện truyền thông nhà nước cố gắng tránh nói tới sự kiện này để không thừa nhận chuyện ấy.

Các diễn đàn chuyện gẫu trên mạng của đại lục đều dọn dẹp sạch hết những gì ám chỉ tới những cuộc giết chóc này, và các công cụ tìm kiếm trên mạng của Trung Quốc đã chặn những bài báo viết về vụ Thiên An Môn.

Các nhân viên kiểm duyệt nhanh chóng xóa đi những số “64″, loại mã mà người Trung Quốc đã thành lập để ám chỉ tới các sự kiện ngày 4 tháng 6.

Tất nhiên, việc xóa bỏ sự kiện lịch sử  có thể không bao giờ thành công hoàn toàn. Ví dụ như vào tháng 6 năm 2007, một tờ báo của thành phố Chengdu phía đông nam nước này đã chạy một đoạn quảng cáo trên mục rao vặt để kỷ niệm cho các bà mẹ của những nạn nhân trong cuộc thảm sát. Thư ký tòa soạn đã chấp nhận đoạn quảng cáo vì bà chưa từng được nghe nói về vụ thảm sát này. Rốt cục, ba biên tập viên đã bị đuổi việc.

Sau cùng, người ta phát hiện ra  và trở nên vỡ mộng với chính phủ của họ, đặc biệt vì họ nhận ra rằng họ có thể biết được sự thật về đất nước họ chỉ từ những người nước ngoài mà thôi.

Và việc thiếu các tin tức về  biến cố Thiên An Môn có thể là gây nguy hiểm cho chế độ nầy hơn là sự thật đầy đủ về chuyện ấy. Bởi vì họ không biết tất cả những gì đã từng xảy ra năm 1989, những người Trung Quốc trẻ tuổi vẫn xem chính phủ của họ không phải là mối đe doạ.

“Điều duy nhất tôi có thể nhớ về ngày 4 tháng Sáu là khi xem truyền hình và nghe nói rằng có cảnh sát chống bạo động đã hy sinh,” Lu Jing, 6 tuổi vào thời điểm xảy ra vụ tàn sát, nói với một phóng viên hãng thông tấn Pháp AFP như vậy. “Tôi không tin là có bất cứ sinh viên nào đã chết. Về khía cạnh này, Trung Quốc là nước dân chủ bởi vì thế chính quyền Trung Quốc sẽ không làm hại người dân của họ.”

Như người phụ trách cột báo trên tờ New York Times Nicholas Kristof đã lưu ý, là người Trung Quốc không kéo nhau  ra đường khi họ giận dữ. Họ làm vậy khi họ nghĩ là họ có thể gây ra (chuyện ấy) mà không ai phát hiện.

“Chính quyền Trung Quốc luôn gây ra những mức độ của sự sợ hãi nào đó, và nỗi sợ hãi đó giờ đây đang xói mòn và giảm dần rồi,” ông đã viết như vậy vào năm 2003.

Sự xói mòn đó đã phát triển quá mức đến nổi mà bài học quan trọng Đặng Tiểu Bình đã tìm cách để thấm nhuần vào năm 1989 – rằng đảng Cộng sản muốn chọn  bạo lực giết người trên một quy mô to lớn – đã và đang phần lớn mất đi.

Vào đầu tháng này, trong lúc tôi đang chuyện trò với một thương gia nổi tiếng trong văn phòng rộng lớn của ông trên tòa nhà cao tầng ở Thượng Hải, và ông đã thừa nhận về mức độ thay đổi của đất nước Trung Quốc trong 20 năm qua nhiều đến thế nào. “Không còn ai sợ chính phủ nầy chút nào nữa,” ông giải thích với một nụ cười mở rộng.

Và tại sao họ lại có được thái độ như vậy? Có sự thay đổi xã hội không thể tưởng tượng nổi đang xảy ra với tốc độ nhanh chóng. Nước Cộng hòa Nhân dân đang bắt đầu trông giống như, và thậm chí một số  cảm giác, là (đất nước của) một thế giới hiện đại. Nói tóm lại,  đất nước Trung Quốc giờ đây trông ít có vẻ Trung Hoa (hơn ngày xưa), và cũng ít độc đoán hơn.

Sự không thừa nhận về vụ thảm sát 1989 đang góp phần vào nhận thức của một xã hội tự do hơn giữa những con người trẻ tuổi – và hầu hết bọn họ là không kiên định – những thành phần cơ bản của dân số TQ. Họ không biết gì song lại thành đạt và xem nhẹ mọi chuyện.

Trong lúc nền kinh tế chao đảo – và đất nước đã bước vào một giai thời kỳ không hoặc chậm tăng trưởng mà có thể sẽ kéo dài nhiều năm – thế hệ thanh niên được cho là thờ ơ có thể tìm kiếm nguyên nhân cho các hành động chính trị, đúng như lớp trẻ đã làm trong những năm 1980.

Hiện nay, người Trung Quốc trẻ tuổi tin là họ có những quyền và không gian để sử dụng những quyền này, và kết quả là những nhà lãnh đạo ở Bắc Kinh có thể phải đối mặt với một làn sóng thách thức mới.

Những chính phủ độc đoán, ổn định nhất nói chung là những chính thể có những kẻ cai trị tàn nhẫn nhất. Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào được cho là đã tuyên bố với một trong những ủy viên gần gủi nhất ở Bắc Kinh là: “Về mặt chính trị, Bắc Triều Tiên đã và đang thi hành rất đúng.”

Ông Kim Chính Nhật đã có khả năng siết chặt ách kìm kẹp của ông ấy đối với một quốc gia đã bị suy yếu bởi nạn đói triền miên và tình cảnh túng thiếu trên phần lớn đất nước bởi vì những bản án tử hình ở nơi công cộng và các sách lược khác mà những những chuyện nầy đang tiêm nhiễm dần dần nổi sợ bị giết chết và nổi lo sợ bất an  giữa những người Bắc Triều Tiên

Giống như ông Kim, Mao Trạch Đông và ông Đặng Tiểu Bình có khả năng phạm phải những hành động tội ác ghê gớm chống lại những người dân của họ khi nào mà họ cảm thấy cần thiết phải bảo vệ chế độ của họ.

Những người kế vị họ là những nhà kỹ trị và ôn hòa và đặc biệt không phải là những kẻ khát máu. Ôn Gia Bảo, thủ tướng hiện thời, được biết đến như là “thủ tướng mau nước mắt” và là “Cụ Ôn”. Những chiến thuật đàn áp của ông ta  hiện đại hơn và tinh tế hơn so với ông Kim – và không hiệu quả bằng. (bằng chứng là) Có hàng chục ngàn cuộc phản kháng biểu tình mỗi năm ở Trung Quốc còn ở Bắc Triều Tiên thì chỉ vài ba cuộc biểu tình.

Không nghi ngờ gì hết, dịp kỷ niệm sự kiện Thiên An Môn năm nay chắc chắn sẽ qua đi mà không có lời bình luận chính thức nào [từ phía chính phủ]. Cũng như trong quá khứ, một ít công dân nước này sẽ được trích dẫn trên phương tiện truyền thông phương Tây với lời nói rằng vụ việc là chuyện lịch sử xa xưa, và họ đã “tiến lên phía trước”.

Tuy nhiên những người lãnh đạo đảng Cộng sản, suy đoán từ sự miễn cưỡng của họ trong việc thảo luận về các sụ kiện 20 năm trước, đã không như vậy. Bởi vì họ không thể cởi mở và thành thật, họ không thể tự bảo vệ chính họ trước những con người đang vẫn còn đang nhớ về chuyện quá khứ đó. Và bằng cách ngăn chặn hoạt động tưởng niệm biến cố Mùa Xuân Bắc Kinh, họ đang giải bớt nỗi sợ hãi từng giữ cho cái nhà nước độc đảng này được tồn tại trong quyền lực. Đối với những kẻ chuyên quyền ở Trung Quốc ngày nay, có thể không có câu trả lời đúng đắn về sự kiện Thiên An Môn.

Gordon G. Chang là tác giả của cuốn Triển vọng Sụp đổ của Trung Quốc.

Hiệu đính: Trần Hoàng

 

Lời bình của TH

Cũng ngày 4-6-1989, cách đây 20 năm, người Ba Lan đã tổ chức cuộc bầu cử tự do (161/460 số dân biểu) ở Hạ Viện và bầu cử hoàn toàn tự do 100 thượng nghị sĩ ở Thượng Viện. Công đoàn Đoàn Kết thắng được 160/161 ghế ở hạ viện và 92/100 ghế ở Thượng Viện. Từ một thắng lợi nhỏ nầy (vì đa số ghế ở Hạ Viện vẫn do đảng CS nắm),  mà kết quả là những tháng sau đó, họ đã loại bỏ chế độ độc tài đảng trị, và xây dựng một chế độ dân chủ đầu tiên sau 45 năm sống dưới chế độ cộng sản.

Người Ba Lan đã dũng cảm, chịu đựng biết bao gian khổ, và tập trung dưới sự lãnh đạo của Công Đoàn Đoàn Kết để đấu tranh với chế độc độc tài 9 năm ròng rã. Dưới trướng của Công đoàn Đoàn Kết là 10  triệu người thuộc nhiều thành phần và tôn giáo khác nhau, thuộc nhiều đảng phái khác nhau…nhưng họ biết đặt sang một bên những mục đích khác biệt và tập trung vào mục đích là làm sao loại bỏ chế độ độc tài (do đảng cộng sản Ba Lan cai trị) bằng con đường bầu cử.Người ta gọi đây là cuộc cách mạng nhung.

Ngày nay, Ba Lan trở thành quốc gia giàu có đứng hàng 7 ở Âu Châu và đứng thứ 18 trên thế giới, (sau Nam Hàn, Hòa Lan và Thổ Nhĩ Kỳ). Ba Lan có  GDP 526 tỉ đô la năm 2008 và dân số  38 triệu dân. ( GDP của VN là 70 tỉ đô la và dân số là 86 triệu dân, 2008). GDP là tổng sản phẩm và dịch vụ mà dân chúng của  một nước làm ra trong 1 năm.

————————————————-

 

THE WEEKLY SANDARD

The Unknown Massacre Beijing is making a mistake by suppressing the

truth about Tiananmen.

by Gordon G. Chang

06/08/2009, Volume 014, Issue 36

In 1996, Min, then in her mid-20s, expressed disbelief when she first heard of the massacre in Tiananmen Square. The tragedy had come up in a casual dinner conversation I was having in her hometown of Shanghai with her and Chris, her American boyfriend.

I was taken aback that anyone could have lived in a major city in China during the turmoil of 1989 and not known that a million people had gathered in the spiritual heart of the country, that the vicious 27th Army had shot its way through the streets of Beijing on the night of June 3, and that soldiers had reclaimed the square by morning after perhaps 3,000 had been killed. There were at the time democracy protests and activities in 371 cities in China, including big rallies in Min’s Shanghai.

Those who lived through the Beijing Spring of 1989 will never forget the exhilaration of gathering in the square and the horror of the murderous crackdown, but the regime can for the most part keep them silent. But only a part of the nation has been scarred. For China’s young, Tiananmen never happened.

For 20 years, China’s Communist party has resorted to euphemisms when it has had to talk about Tiananmen, delicately referring to the slaughter as “the event that happened in the late 1980s of last century” or more simply as “that 1989 affair.” For the most part, it has been able to prevent an open discussion of the matter inside China. Textbooks don’t mention it, teachers don’t teach it, and the state media go out of their way to ignore it.

Mainland chat rooms are scrubbed of references to the killings, and Chinese search engines block Tiananmen articles. Censors are quick to delete the number “64,” the code the Chinese have developed for referring to the events of June 4.

The erasure of history can never be completely successful, of course. In June 2007, for instance, a paper in the southwestern city of Chengdu ran a classified ad commemorating the mothers of victims of the massacre. The clerk accepted the ad because she had never heard of the incident. Ultimately, three editors were fired.

Eventually people find out and become disillusioned with their government, especially because they realize they can learn the truth about their country only from foreigners. And ignorance of Tiananmen might be more dangerous to the regime than full knowledge of it. Because they don’t know all that occurred in 1989, younger Chinese view their government as unthreatening.

“The only thing I can remember about June 4 is watching television and hearing that riot police had died,” said Lu Jing, who was six at the time of the massacre, to an Agence France-Presse reporter. “I don’t believe any students died. China in this respect is democratic as China wouldn’t hurt its own people.”

As New York Times columnist Nicholas Kristof has noted, the Chinese don’t take to the streets when they are angry. They do so when they think they can get away with it. “China has always operated to some degree on fear, and that fear is now eroding,” he wrote in 2003.

The erosion has progressed so far that the essential lesson Deng Xiaoping sought to instill in 1989–that the Communist party is willing to resort to deadly violence on a mass scale–has been largely lost.

Earlier this month, I was talking to a prominent businessman in his spacious office in a Shanghai skyscraper, and he acknowledged how much China had changed in the last 20 years. “No one fears the government any more,” he noted with a broad smile.

And why should they? There’s unimaginable societal change happening at speed. The People’s Republic is beginning to take on the look, and even some of the feel, of the modern world. In short, China looks less Chinese, and less authoritarian as well.

Ignorance of 1989 is contributing to the perception of a freer society among the youngest–and most volatile–elements of the population. They have known nothing but prosperity and take it for granted. As the economy stumbles–and the country has entered a period of no or slow growth that could last years—

China’s supposedly apathetic generation could find cause for political activism, just as the young did in the 1980s. Young Chinese believe they have rights and the space to exercise them, and Beijing’s leaders could face a new wave of defiance as a result.

The most stable authoritarian governments are generally the ones with the harshest rulers. Chinese president Hu Jintao is reputed to have said inside one of Beijing’s closed councils: “Politically, North Korea has been consistently correct.” Kim Jong Il has been able to tighten his grip over a state weakened by continual famine and destitution in large part because of public executions and other tactics that instill dread and apprehension among ordinary North Koreans.

Like Kim, Mao Zedong and Deng were capable of great crimes against their people when they felt the need to defend their regime. Their successors are technocratic and bland and not especially bloodthirsty. Wen Jiabao, the current premier, is known as the “crying prime minister” and “Grandpa Wen.” His repressive tactics have been more modern and subtle than Kim’s–and not as effective. There are tens of thousands of protests each year in China and few in North Korea.

The Tiananmen anniversary will undoubtedly pass without official comment this year. As in the past, a few citizens will be quoted in Western media as saying the incident is old history, and they have “moved on.”

Yet Communist party leaders, judging from their reluctance to discuss the events of 20 years ago, have not. Because they cannot be candid, they cannot defend themselves in front of those who remember. And by repressing the memory of the Beijing Spring, they are lessening the fear that has kept the one-party state in power. For Chinese autocrats these days, there may be no right answer on Tiananmen.

Gordon G. Chang is the author of The Coming Collapse of China.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: