BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Năm 23rd, 2009

Nổi loạn chống người TQ tràn ngập ở Ghi-nê

Posted by adminbasam trên 23/05/2009

THE AUSTRALIAN

Những kẻ đột nhập các cửa hàng bị bắn chết giữa cảnh lộn xộn của các cuộc

nổi loạn chống sự hiện diện của người Trung Quốc ở Papua New Guinea

Rowan Callick, Phóng viên tại châu Á-Thái Bình Dương

Ngày 23-5-2009

 

Papua New Guinea đang  quay cuồng bởi những cuộc nổi loạn chống Trung Quốc liên quan tới mấy chục ngàn người dân. Những cuộc nổi loạn để lại bốn người chết và những thành phố lớn của quốc gia nầy bị đóng cửa khi những cửa hàng do người Hoa làm chủ bị cướp phá.
 
Quốc hội Papua New Guinea [PNG] đã phải hình thành một nhóm gồm 15 thành viên của các đảng để điều tra về các cuộc nổi loạn, bao gồm “việc xem xét lại những loại hình kinh doanh được điều hành bởi những người Á châu, và những nguyện nhân gây ra sự oán hận của dân chúng chống lại những người Á châu liên quan tới các hoạt động kinh doanh đó.”

Chuỗi hành động bạo lực và phá hoại đã bắt đầu hai tuần trước, với một trận ẩu đả giữa những công nhân Trung Quốc và công nhân người Guinea tại một nhà máy tinh chế quặng nickel được xây dựng như là một phần của dự án Ramu trị giá 1,4 tỉ đô la do tập đoàn khổng lồ của nhà nước Trung Quốc Metallurgical Construction Corporation (làm chủ phần lớn liên doanh nầy) thực hiện.

Ba công nhân Trung Quốc với những vết thương nghiêm trọng đã được di chuyển khỏi nơi xảy ra ẩu đả, tại bờ biển phía nam Madang, để đưa tới bệnh viện ở Port Moresby. Ba chục xe cộ đã bị hỏng hoặc phá hủy và 70 người Guinea đã bị buộc tội qua cuộc ẩu đả.

Ít ngày sau đó, một cuộc biểu tình tuần hành đã được tổ chức tại Port Moresby để trao kiến nghị tới chính phủ đòi giảm lượng người nhập cư từ Á châu – một thuật ngữ chung để ám chỉ chủ yếu  là những người từ Trung Quốc đại lục và người Malaysia (cũng chủ yếu là người gốc Hoa).  Những người biểu tình đã yêu cầu Chính phủ phải rà soát lại những đơn xin vào quốc tịch cẩn thận nhiều hơn nữa và bảo vệ và siết chặt an ninh biên giới nói chung.

Noel Anjo, chủ tịch một nhóm được gọi là các tổ chức phi chính phủ [NGO] và Đối tác Liên minh Xã hội Dân sự, tuyên bố: “Chúng tôi chào đón những nhà đầu tư lớn. Chỉ có những người ngoại quốc tập trung quá đông vào những hoạt động kinh doanh nhỏ là chúng tôi muốn họ phải rời bỏ khỏi quốc gia chúng tôi, những người Guinea có khả năng điều hành  kinh doanh loại này.”

Những cửa hàng thức ăn nhanh được biết đến như là “đồ ăn hộp” và các loại hình kinh doanh nhỏ khác được điều hành bởi những người Á châu ngay lập tức đã phải đóng cửa ở Port Moresby và các thành phố khác khi các cuộc biểu tình lan rộng.

Những hoạt động bán lẻ như vậy là lối điển hình cung cấp kênh phân phối chính cho người PNG để gây dựng hoạt động kinh doanh. Thế nhưng phần lớn chúng đã bị chiếm trong những năm gần đây bởi những người chủ Á châu với quyền tiếp cận tới những hàng hóa rẻ hơn rất nhiều.

Cuộc nổi loạn trước hết loang rộng đến thành phố thứ hai của PNG, Lae, và tiếp đến là Madang và lan sang vùng Cao nguyên, tới Kainantu, Goroka, Wabag và Mount Hagen. Giá cả các mặt hàng cơ bản đã tăng vọt khi các cửa hàng của nhiều thành phố đã phải đóng cửa trong 2 ngày.

Ít nhất ba kẻ cướp đã bị bắn chết vào tuần trước và trong tuần này trong các cuộc cướp bóc các cửa hàng do người châu Á làm chủ, trong khi một người thứ tư đã bị giẫm đạp tới chết trong một trận xô đẩy hỗn loạn.

Malcolm Kela Smith, cựu binh người Úc tại Việt Nam đã trở thành một thương gia thành công và là Tỉnh trưởng vùng Cao nguyên Đông phần, đã gặp gỡ với một đám đông tại Công viên Hòa bình ở Goroka và đã đồng ý trình bản kiến nghị của họ tới quốc hội. Ông nói: “Tôi đã để ý thấy sự giận dữ trên những nét mặt của những người trẻ tuổi của chúng ta, và rõ ràng là một số người đã có những nỗi bất bình chính đáng.”

Các nghị sĩ phần lớn đã đổ lỗi cho các cuộc nổi loạn là do nạn thất nghiệp, hiện đang diễn ra tại các thành phố lên tới 80%, đặc biệt trong số thanh niên. Cựu chánh án và là Tỉnh Trưởng thành  phố Madang Arnold Amet nói rằng tình trạng đói nghèo, được tiếp sức bởi nạn thất nghiệp, đã dẫn tới “những mối bất bình thật sự.”

Quyền Thủ tướng, ông Puka Temu, đã xin lỗi về những cuộc tấn công này, khi nói rằng: “Trong khi Thủ tướng của chúng ta Michael Somare đang ở nước ngoài để cố gắng khuyến-dụ các nhà đầu tư tới nước ta, thì ở đây chúng ta có một nhúm những kẻ lưu manh và phần tử cơ hội chủ nghĩa đang hành động đúng là trái ngược.”

Ông Somare vào tuần trước đã tới Nhật Bản và vào tháng trước đã ở Trung Quốc.

Tờ nhật báo National – sở hữu bởi công ty gỗ của Malaysia Rimbunan Hijau – đã có bài xã luận viết: “Sự hiện diện áp đảo của người Á châu trong hầu hết các doanh nghiệp và họ đang  nắm quyền điều hành trong tất cả các khu trung tâm thương mại lớn trên khắp đất nước đã tạo nên một không khí bùng nổ cho các cuộc nổi loạn.

“Có một nhận thức cho rằng các quan chức chính phủ tham nhũng đã mở cửa cho  làn sóng nhập cư của quá nhiều người Á châu vào Guinea, mà nhiều người đó không có những giấy tờ hợp lệ.”

Rhona Nadile, quan chức có trách nhiệm cấp chiếu khán nhập cảnh, đã cho biết rằng những công nhân Trung Quốc được đưa vào nước này là để cho dự án nickel Ramu, họ được miễn trừ một đòi hỏi theo qui định  mà những người ngoại quốc khác đang làm việc ở PNG phải có là: phải nói được một trong ba thứ tiếng: tiếng Anh, tiếng Pidgin hoặc tiếng Motu.

Bà đã cho Phòng Thương mại Úc ở PNG biết rằng “chúng tôi tuân theo những hướng dẫn của chính phủ để cấp phát các giấy phép lao động.”

Hiệu đính: Trần Hoàng

—–

 

Lời bình của TH:

Nước Guinea diện tích hơn 462.000 km vuông, nằm ở một nữa phía Đông của Đảo Guinea, (phía tây của hòn đảo nầy thuộc về nước Indonesia). Guinea có dân số 6 triệu người.  18% dân chúng sống ở thành thị, và 82% sống ở miền quê.

Guinea bị 3 cường quốc chiếm làm thuộc địa. Đức chiếm 1884, Úc chiếm phần khác năm 1914, và còn thuộc quyền sở hữu của Anh.

Năm 1975, Úc tự ý trao trả độc lập cho Guinea mà dân Guinea không cần phải làm cuộc chiến tranh cách mạng giải phóng gì hết.

Với quá trình lịch sử mới mẻ như vậy và hiến pháp mới được soạn thảo và ban hành năm 1976, nhưng luật pháp của người Guinea còn BIẾT đưa ra qui định lao động ngoại quốc muốn làm việc ở Guinea là phải biết nói tiếng Anh hoặc tiếng Guinea.

Guinea và Úc nằm cách nhau một eo biển, 70 km, và cách xa Trung Quốc 5000 km. Như thế, Guinea hoàn toàn không có tranh chấp biên giới hay lãnh hải với Trung Quốc và cũng không có một chút liên hệ lịch sử nào với TQ.

Vậy mà chỉ cần vài ba năm sau khi chính quyền Guinea bắt đầu cho các công ty quốc doanh người TQ vào khai thác hầm mỏ, thì dân chúng Guinea đã bắt đầu nổi dậy chống lại sự hiện diện của người Trung Quốc vì họ nhận ra rằng các cửa hàng bán thực phẩm, các nhà hàng ăn uống, và doanh nghiệp nhỏ người TQ đã lấn át và đè bẹp các doanh nghiệp nhỏ và vừa của người Guinea bản xứ.

Khi các công ty quốc doanh người TQ đầu tư vào Guinea vào 2000, họ mang theo người TQ  nhập cư vào Guinea bằng cả 2 con đường hợp pháp và bất hợp pháp. Khi các doanh nghiệp Trung Quốc mua chuộc được chính quyền trung ương, họ đem người TQ vào nhiều hơn nữa.

Ở Guinea, một vài năm đầu họ giả đóng vai làm công nhân và về sau họ dò xét tình hình, và rồi mua lại chủ các cửa hàng ăn uống ở các tỉnh thành hoặc mở các cửa hàng tạp hóa hay các doanh nghiệp nhỏ. Kế hoạch nầy lan rộng và nay thì người người TQ đã mở các trung tâm thương mại tại các 18 trong số 20 tỉnh và thành phố lớn của Guinea.

Giống như đã làm ở Phi Châu, chính quyền Trung Quốc đã cho Hoa kiều mượn tiền với  lãi suất rất thấp để người TQ mua nhà cửa, mua đất đai để làm doanh nghiệp và tìm cách ở lại các nước ngoài. Trong các cuộc phỏng vấn của các nhà báo ở Phi Châu của tờ báo Daily News, các doanh nghiệp người TQ còn rất trẻ, chưa tới 40 tuổi, đã cho biết họ đã mượn được hơn 1 triệu đô la để mua đất đai, xây nhà, mua nông cụ, và thuê người bản xứ trồng trọt ở Phi Châu. Họ cho biết rằng thủ tục mượn tiền của các Hoa kiều rất dễ dàng và đòi hỏi người mượn chỉ thỏa mãn một ít nhiệm vụ.

Nhiệm vụ của các doanh nghiệp Hoa kiều ở Phi Châu và Guinea là mua bán, khai thác và xuất khẩu các nguyên liệu thô về TQ; đối với các Hoa kiều thích làm nghề kinh doanh hàng hóa và nhà hàng thì họ mở cửa hàng tiêu thụ các hàng hóa của TQ bán qua các nước nầy. Không một doanh nghiệp nào của người bản xứ có thể cạnh tranh với doanh nghiệp của người TQ vì những mối dây liên hệ chặt chẻ về ngôn ngữ, về việc mua tận gốc và bán tận ngọn của họ.

Giờ đây, khi thỏa thuận làm ăn với các doanh nghiệp quốc doanh Trung Quốc, Việt Nam đã có chính sách giống hệt như của chính phủ Guinea và của 20 trong số 46  nước ở Phi Châu: Cho dân chúng Trung Quốc di dân vào Việt Nam.

Các nhà trí thức và giới trẻ VN đang phản đối công khai và thành lập các diễn đàn trên mạng internet ngày càng nhiều để bày tỏ sự bất đồng quan điểm với chính quyền VN làm ăn với các doanh nghiệp quốc doanh của TQ.

Nếu chính sách của VN vẫn không thay đổi, một cuộc phản kháng của dân chúng VN đối với sự hiện diện của người Trung Quốc chắc chắn là điều không thể tránh khỏi. Khi cuộc phản kháng ấy bùng nổ, đó sẽ là một dịp để chính phủ TQ  can thiệp và bảo vệ người dân TQ của họ ở VN như họ đã từng lấy đó làm một trong những cái cớ để tấn công VN vào năm 1979.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in Bô-xít Tây Nguyên, Trung Quốc | Leave a Comment »

 
%d người thích bài này: