BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Tự do cá nhân ở Hà Nội

Posted by adminbasam trên 11/05/2009

globalpost

Tự do cá nhân ở Hà Nội

Do phải đối mặt với một tình trạng gia tăng sử dụng chất ma túy và mại dâm, nên Việt Nam cấm … nhảy?

Matt Steinglass – tạp chí GlobalPost

Ngày 9-5-2009

 

HÀ NỘI — Trên con phố Bùi Thị Xuân ở Hà Nội, các quán karaoke bắt đầu đông nghẹt vào khoảng 9 giờ tối. Những đám đông tuổi xấp xỉ đôi mươi – những chàng trai ăn vận như những thương gia, các cô gái thì sơ mi xa tanh, quần bò chặt cứng và đi giày cao gót – họ lao vút tới trên những chiếc mô tô và khệnh khạng bước vào. Từ những căn phòng bên trong các quán bar này phát ra âm thanh nghèn nghẹt với những bản nhạc bình dân [pop] ủy mị của Việt Nam, và những giọng hát lạc điệu đều đều bị nén lại bởi giàn thiết bị điện tử rẻ tiền.

Thế nhưng sẽ không phải là một ý nghĩ hay nếu như thử nhảy nhót trong một quán karaoke rộng rãi của thành phố này. Chính phủ Việt Nam đang đưa ra đề xuất sẽ cấm hoạt động nhảy nhót kiểu này.

Nếu như một quốc gia phương Tây mà cố cấm đoán nhảy trong những câu lạc bộ có nhiều người lui tới, phản ứng của dân chúng sẽ dễ đoán trước được. Các thanh thiếu niên và những người chủ câu lạc bộ sẽ giận điên lên, và chính phủ sẽ bị nhạo báng. Song ở một xã hội Nho giáo như Việt Nam – nơi mà một đề nghị mới của Bộ Văn hóa và Thông tin [Bộ Văn hóa-Thể thao-Du lịch] được đưa ra – mọi chuyện không rõ ràng như ở phương Tây. Bản đề xuất bao gồm một số biện pháp chống lại việc sử dụng ma tuý bất hợp pháp và nạn mại dâm, và đối với nhiều người Việt Nam, ý tưởng cho rằng nhảy nhót trong các quán karaoke sẽ dẫn tới biểu hiện suy đồi có vẻ như hợp lý.

“Có lẽ do là một người Âu châu, bạn hoàn toàn không hiểu được sự khác biệt giữa nhảy nhót ở Việt Nam và ở các quốc gia châu Âu,” theo ông Nguyễn Minh Thuyết, một phó chủ tịch Ủy ban Văn hóa, Giáo dục của Quốc hội. “Ở Việt Nam, một số người dân đi nhảy do họ thích được nhảy, họ nhảy theo một lối có lợi cho sức khỏe. Thế nhưng trong một số trường hợp họ nhảy cho những mục đích khác.”

Nếu như người dân muốn nhảy, ông Thuyết nói, thì họ cần phải đến một phòng khiêu vũ được cấp phép. Nhảy ở những quán karaoke có khuynh hướng tạo nên một cái vỏ bọc cho những người trẻ tuổi sử dụng các loại thuốc gây nghiện như ecstasy và amphetamine, hay những người đã trưởng thành thuê “những gái nhảy” cho các dịch vụ tình dục.

Ai đó có thể ngạc nhiên là tại sao chính phủ không làm cái việc đơn giản là tích cực hơn nữa truy bắt kẻ sử dụng ma túy và mại dâm, hơn là đi theo dõi việc nhảy nhót. Và quả thực, tại một quán karaoke ở quận Long Biên vào tuần trước, vài khách hàng quen trẻ tuổi người Việt ở đây đã nhận thấy quy định được đề nghị đó là ngớ ngẩn.

“Người dân có thể sử dụng ma túy bất cứ nơi nào, bất cứ lúc nào, họ không phải tới các quán karaoke,” theo nhận xét của cô Nguyễn Thu Hà, một học sinh trung học 18 tuổi.

Nhưng giới trẻ không thể đến bất cứ đâu để có hoạt động giải trí, Phạm Thu Huyền, một học sinh ngành thương mại thuộc trường Đại học Hà Nội nói. “Giới trẻ Việt Nam có quá ít nơi để giải trí, cho nên chúng tôi phải tới đây để nhảy,” cô Huyền bộc bạch. “Nếu như nhà nước muốn cấm nó, thì họ cần phải tạo nên những nơi khác cho chúng tôi nhảy. Cứ khi nào chính phủ không kiểm soát được cái gì, là họ lại cấm đoán.”

Đúng là giới trẻ Việt Nam khá là ít có những cơ hội giải trí. Phó chủ tịch ủy ban của Quốc hội, ông Thuyết thừa nhận rằng các chính quyền địa phương đã không chi phí đủ để có các phương tiện thể thao và các trung tâm văn hóa. Khi họ đầu tư vào văn hóa, thì thường theo khuynh hướng bảo thủ, chịu sự kiểm soát từ trên và dành cho mục đícch tuyên truyền. Trong một số hướng đi, giới trẻ Việt Nam ngày nay có những nét tương đồng với giới trẻ phương Tây ở những năm 1950: một sự gia tăng đông đảo chưa từng có trên đất nước này những thanh thiếu niên, thế hệ trẻ đầu tiên được tự do trong việc sử dụng thời gian và tiền bạc của mình, và ít phải suy nghĩ về những gì mình làm. Giống như lớp thanh thiếu niên phương Tây những năm 1950, họ làm cho thế hệ đi trước thấy chướng tai gai mắt bằng những cuộc đua xe (xe tay ga, không phải xe hơi), khiêu vũ điên cuồng và sử dụng ma túy. Thế nhưng không phải ai ai cũng hợp với lối sống của lớp người lười biếng này.

“Trong nhóm tôi không ai sử dụng ma túy,” Nguyễn Việt Thanh, nhân vật đàn anh ở tuổi 35 tại khu vui chơi nhảy breakdance của Hà Nội nói. “Nhóm” của Thanh được xếp thứ sáu trong cuộc thi nhảy breakdance có tên là Battle of the Year của châu Á vào năm ngoái. “Nếu họ sử dụng ma túy, họ không thể nhảy được. Họ nhảy từ 5 giờ chiều tới 10 giờ tối, mỗi hôm năm tiếng đồng hồ.”

Anh Thanh thuê một phòng tập ở ngoại ô Hà Nội, là nơi có một vài nhóm nhảy breakdance địa phương sử dụng như là đại bản doanh cho mình. Cứ mỗi tối, sân tập đông nghẹt những thanh thiếu niên trong đội bóng rổ Kevin Garnett vận áo nịt đen, nhiều người có kiểu tóc được chải xoăn tít để bắt chước kiểu các cầu thủ người Mỹ gốc Phi.

Thanh cho là việc cấm nhảy tại các quán karaoke sẽ không gây nên khác biệt gì nhiều đối với anh. Anh và các bạn của mình tới quán karaoke để hát thôi. Khi họ muốn nhảy, họ tổ chức những cuộc trình diễn hip-hop – thứ mà trong những ngày này, theo anh, đang hoạt động thoải mái.

Trong khi đó, một số người thuộc giới trẻ ở Việt Nam nghĩ rằng lệnh cấm nhảy trong quán karaoke là ý tưởng tốt, ví như ca sĩ 21 tuổi Nguyễn Thanh Huyền, người vẫn biểu diễn ở vài câu lạc bộ quanh Hà Nội.

“Nếu như tôi là một thanh niên bình thường, tôi có thể phản đối quy định này, thế nhưng tôi là một ca sĩ và tôi đã trực tiếp chứng kiến những gì xảy ra trong những quán rượu nhỏ và câu lạc bộ karaoke. Huyền nói. “Tôi nghĩ là nó cần phải bị cấm.”

Có sự đồng cảm lan rộng ở Việt Nam cho ý tưởng rằng chính phủ cần phải giúp cho người dân kiềm chế những bản năng xấu nhất trong con người họ. Tạ Thúy Minh, 25 tuổi, người dẫn những chương trình trò chuyện nổi tiếng có tên là “Vân Tay” trên đài truyền hình Việt Nam, đã không đồng ý với lệnh cấm nhảy này, song cô nói rằng các giải pháp khác của bản quy chế, như là duy trì một quy định về thời gian đóng cửa lúc nửa đêm cho các quán rượu, câu lạc bộ karaoke và phòng nhảy, là khôn ngoan.

“Ở Việt Nam có những khác biệt so với các nước phương Tây. Hầu hết những người trẻ tuổi sống với cha mẹ,” Minh nói. “Người ta đóng cửa các sàn nhảy giành cho giới trẻ trước nửa đêm vì đó là lúc họ phải về nhà.”

“Tôi tán thành với bản quy định này,” theo lời người quản lý của một trong những câu lạc bộ karaoke “kiểu gia đình” trên phố Bùi Thị Xuân, nơi mà những khách tới hát đã thuần hơn. (Anh từ chối cho biết tên khi nhận xét về quy định của chính quyền, thậm chí cả khi anh đã tán thành nó.) “Nếu như anh cho phép nhảy trong các phòng hát karaoke, thì sẽ tạo nên những cảnh không lành mạnh, như chuyện giới trẻ sử dụng ma túy chẳng hạn.”

Trong một căn phòng trên gác, một nhóm các nhân viên đến từ công ty máy tính và truyền thông FPT đang có một cuộc liên hoan sinh nhật. Giám đốc Phạm Anh Tuấn, 35 tuổi, cho rằng bản quy định là một ý tưởng hay.

“Bản quy định cần phải rất rõ ràng để phân biệt những người làm việc ở các văn phòng công sở tới để hát kaoraoke và giải tỏa căng thẳng với những người tới quán karaoke chỉ để nhảy nhót,” anh Tuấn nói.

Thế rồi anh đã tự nguyện làm người có lẽ có cách giải thích ngắn gọn nhất cho khuynh hướng của dân chúng trong một xã hội Nho giáo như Việt Nam khi ủng hộ loại quy định này.

“Nếu như chính phủ đưa ra bản quy định này,” anh Tuấn nói, “thì nhân dân cần phải tuân theo nó.”

———-

 

globalpost

Footloose in Hanoi

Faced with a rise in drugs and prostitution, Vietnam bans …. dancing?

By Matt Steinglass – GlobalPost

Published: May 9, 2009 13:21 ET

HANOI — On Bui Thi Xuan street in Hanoi, the karaoke bars start to fill up around 9 p.m. Crowds of 20-somethings — the boys in business clothes, girls in satin shirts, tight jeans and high heels — hop off of motorbikes and sashay in. From the rooms inside comes the muffled sound of syrupy Vietnamese pop, and the drone of off-key voices muffled by thick reverb.

But it’s not a good idea to try dancing in one of the city’s thumping karaoke bars. The Vietnamese government is proposing to ban it.

If a Western country tried to ban dancing at popular clubs, the reaction would be predictable. Teenagers and club owners would be furious, and the government would be ridiculed. But in a Confucian society like Vietnam — where a new decree proposed by the Ministry of Culture and Information would make dancing at karaoke bars illegal — things aren’t quite so clear. The decree includes several measures to combat illegal drug use and prostitution, and for many Vietnamese, the idea that dancing in karaoke bars leads to vice seems logical.

“Maybe as a European, you don’t fully understand the difference between dancing in Vietnam and in Western countries,” said Nguyen Minh Thuyet, a National Assembly deputy who leads the Committee on Culture, Education and Youth. “In Vietnam, some people go dancing because they love to dance, they dance in a healthy way. But in some cases they dance for other purposes.”

If people want to dance, Thuyet says, they should go to a licensed discotheque. Dancing at karaoke bars tends to be a cover for kids using ecstasy and amphetamines, or adults hiring “dancers” for sexual services.

One might wonder why the government does not simply pursue drug use and prostitution more aggressively, rather than go ing after dancing. And indeed, at a karaoke bar in the Long Bien district last week, several young Vietnamese patrons found the proposed decree absurd.

“People can use drugs anywhere, anytime, they don’t have to go to karaoke bars,” said Nguyen Thu Ha, an 18-year-old high school student.

But young people can’t go just anywhere for entertainment, said Pham Thu Huyen, a 19-year-old business student at Hanoi University. “Vietnamese young people have so few places for entertainment, so we have to come here to dance,” Huyen said. “If the government wants to ban it, they should create other places for us to dance. When the government cannot control something, they ban it.”

It’s true that Vietnamese youth have relatively few recreational opportunities. Assembly deputy Thuyet acknowledges that local governments fail to put enough money into sports facilities and cultural centers. When they do invest in culture, it tends to be staid, top-down and propagandistic. In some ways, Vietnam’s youth today resemble Western youth in the 1950s: a large bulge of teenagers, the first young generation ever in their country with free time and money to spend, and little idea what to do with it. Like Western teenagers in the 1950s, they scandalize their elders with drag-racing (motor scooters, not cars), frenzied dancing and drugs. But not everyone fits into this slacker generation framework.

“Nobody in my crew uses drugs,” said Nguyen Viet Thanh, the 35-year-old elder statesman of Hanoi’s breakdancing scene. Thanh’s “crew” placed sixth at last year’s breakdancing Battle of the Year in Asia. “If they use drugs, they can’t dance. They dance from 5 p.m. to 10 p.m., five hours a day.”

Thanh rents a gym in a southern neighborhood of Hanoi that several local breakdancing crews use as a headquarters. Every evening, the gym fills up with teenagers in Kevin Garnett basketball jerseys, many with their hair teased into tight curls to mimic African-American styles.

Thanh said the ban on dancing in karaoke bars wouldn’t make much difference to him. He and his friends go to karaoke bars to sing. When they want to dance, they organize hip-hop shows — which these days, he said, is easy to do.

Meanwhile, some of Vietnam’s young people think the karaoke dancing ban is a good idea, such as 21-year-old singer Nguyen Thanh Huyen, who performs at several clubs around Hanoi.

“If I were an ordinary young person I might be against the decree, but I’m a singer and I have directly witnessed the things that go on in small bars and karaoke clubs,” Huyen said. “I think it should be banned.”

There is widespread sympathy in Vietnam for the idea that the government should help people restrain their worst instincts. Ta Thuy Minh, 25, who hosts the pop celebrity talk show “Van Tay” (“ Fingerprint ”) on Vietnamese TV, disagreed with the ban on dancing, but she said the decree’s other measures, like maintaining a midnight closing time for bars, karaoke clubs and discos, made sense.

“In Vietnam it’s different from Western countries. Most young people live with their parents,” Minh said. “People shut down the disco before midnight for young people because that’s time to go home.”

“I agree with the decree,” said the manager of one of Bui Thi Xuan street’s “family” karaoke clubs, where activities are more tame. (He declined to give his name when commenting on government policy, even though he agreed with it.) “If you allow dancing in karaoke rooms, it will create unhealthy situations, like young people using drugs.”

In a room upstairs, a group of workers from the computer and IT firm FPT were having a birthday party. Manager Pham Anh Tuan, 35, said the decree was a good idea.

“The decree should be very specific in distinguishing people from offices who go to karaoke to sing and relieve stress from people who go to karaoke just to dance,” Tuan said.

Then he volunteered perhaps the most concise explanation for the tendency of people in a Confucian society like Vietnam’s to support this sort of decree.

“If the government releases this decree,” Tuan said, “people should obey it.”

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: