BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Úc phòng vệ vì hoạt động quân sự của TQ

Posted by adminbasam trên 07/05/2009

theage.com.au

Úc Mua Tàu Ngầm và Tuần dương hạm vì các hoạt động quân sự của Trung Quốc

Daniel Flitton

May 5, 2009

*Úc phòng vệ bằng cách mua thêm 12  tàu ngầm và 8 tuần dương hạm.
*Nhật và Nam Hàn chọn thái độ hiếu chiến mạnh mẻ để đương đầu với Trung Quốc
*Dân chúng  Đài Loan cương quyết không giao thiệp với Trung Cộng và chọn thái độ hiếu chiến.
* Cộng Hòa XHCN Việt  Nam làm gì?
 
người dịch: Trần Hoàng
 
 

Đối với hình ảnh của sự gia tăng nỗi quan ngại ngày càng nhiều về các kế hoạch quân sự của TQ ở miền Châu Á Thái Bình Dương, chúng ta hãy nhớ lại câu chuyện hàng không mẫu hạm mang tên HMAS Melbourne. Đã từng là chiếc tàu sân bay vĩ đại của Hải Quân Hoàng Gia Úc, chiếc hàng không mẫu hạm nầy đã được bán cho một công ty TQ với giá 1.4 triệu đô la in 1985, để bị đập ra làm sắt vụn.

Nhưng có bằng chứng cho thấy là nhà cầm quyền TQ đã có các kế hoạch khác. Chiếc tàu sân bay cũ kỹ nầy đã được kéo tới một hải cảng của hải quân TQ và, thông qua các nổ lực cẩn trọng kéo dài nhiều năm, họ rã ra và tách từ từ từng phần một của chiếc tàu sân bay – từ phần trước của tàu cho đến vỏ của tàu từng mảnh nhỏ nầy đến mảnh nhỏ khác – họ làm tất cả những việc ấy nhằm có được một hình ảnh rõ ràng nhất để biết cách làm sao xây dựng được một tàu sân bay từ bước đầu.

Tàu sân bay Melbourne phản ảnh lại một phần kỹ thuật hiện đại, đã được hạ thủy dùng một thời gian ngắn ngay sau chiến tranh thế giới lần II. Nhưng sự hiểu biết từ bên trong thu thập được từ việc tháo ra thành từng mảnh chiếc tàu sân bay nầy đã giúp cho các kế hoạch của TQ mở rộng lực lương hải quân của họ.

Hiểu được sự khác biệt giữa điều mà TQ nói và điều mà TQ làm là một vấn đề tranh luận chính ở Úc hiện nay.

TQ, xuyên qua Chinalco một công ty do nhà nước làm chủ, đang đòi hỏi có được một phần hùn nhiều tỉ đô la ở trong công ty khai mỏ khổng lồ Rio Tinto, họ cho rằng công ty Chinalco chỉ làm doanh nghiệp thu lợi nhuận một cách thuần túy.

Nhưng nhiều người sợ rằng TQ có một động thái tiềm ẩn sâu xa hơn: nắm một phần hùn cai quản tài nguyên khoáng sản giàu có của Úc.

Một cuộc tranh luận tương tự về các khuynh hướng của TQ đang làm tức giận sôi lên giữa những người quan sát sâu sắc về chính sách đối ngoại của TQ. Thứ Bảy tuần trước, Thủ tướng Kevin Rudd đã tung ra một chiến dịch bảo vệ cho quan điểm của ông bằng bạch thư: Bảo Vệ nước Úc trong thế kỷ Châu Á Thái Bình Dương, bạch thư nầy được công bố như là quan điểm chiến lược then chốt để hướng dẫn quân đội Úc trong hai chục năm sắp tới.

Sự trổi dậy của Trung Quốc là một điểm chính của bạch thư nầy, cùng với các câu hỏi về: Bắc Kinh có kế hoạch làm gì với số lượng to lớn của các vũ khí và quân dụng mà họ hiện đang tồn trữ trong kho.

Bạch thư nầy cảnh báo “Các cuộc phô bày lực lượng qua việc  các quyền lực (kinh tế, chính trị) gia tăng chắc chắc trở thành phổ biến khi khả năng quân sự của họ bành trướng.”

Và quốc gia duy nhất được ám chỉ về sự gia tăng quyền lực là TQ.

TQ sẽ trở thành một cường quốc quân sự Châu Á hùng mạnh nhất trong những năm sắp tới, (báo cáo nầy ghi nhận), với một khả năng thích hợp cho tình trạng của TQ như là một cường quốc của thế giới. “Nhưng tốc độ, lãnh vực hoạt động và cấu trúc của việc hiện đại hóa quân đội của TQ có khả năng làm cho các quốc gia láng giềng của TQ quan ngại nếu TQ không cắt nghĩa một cách cẩn thận.”

Trung Quốc cho rằng việc hiện đại hóa quân đội của họ xuất phát từ sự tiến bộ vượt bực về kinh tế của họ trong các năm gần đây – và giống như nhiều quốc gia khác, TQ bào chữa rằng lục quân của họ là hướng tới các mục đích “phòng vệ”.

Nhưng vấn đề là, chúng ta có nên tin cậy vào Bắc Kinh không?

Hoa kỳ cũng nuôi dưỡng nhiều quan ngại về thái độ quân sự của TQ và một sự thiếu minh bạch về chuyện TQ hy vọng điều gì để đạt được với sự gia tăng quân số nhanh chóng của các lực lượng bộ binh của TQ.

Kể từ năm 2000, hàng năm, Bộ quốc Phòng Mỹ đều gởi đến Quốc Hội Mỹ một bản báo cáo cập nhật về sức mạnh quân sự của TQ. Báo cáo mới đây nhất được đưa ra cách đây vài ba tuần và làm cho người ta bừng tỉnh ngộ khi đọc.

Số lượng tiền bạc chi tiêu vào Quân Đội Giải Phóng đã gấp đôi trong 8 năm qua và lên tới 60,1 tỉ Mỹ kim, theo báo cáo của Ngũ Giác Đài.

Dĩ nhiên, sự chi tiêu về quân sự của TQ là ít hơn khi đem so sánh với việc chi tiêu của quân đội Mỹ — một cuộc nghiên cứu gần đây đánh giá sự chi tiêu của các chương trình vũ khí hạt nhân của Hoa Kỳ là hơn 50 tỉ đô la hàng năm.

Nhưng sự mở rộng quân sự to lớn của TQ không kèm theo những trấn an về mục đích của họ về việc xây dựng kho vũ khí đồ sộ của mình.

“Trung Quốc đang tiếp tục tuyên bố số tiền chi tiêu về quốc phòng không rõ ràng,” bản báo cáo của Bộ Quốc phòng Hoa kỳ cho biết. “Sự minh bạch trong quân đội TQ và các lãnh vực an ninh đặt ra những nguy cơ tới sự ổn định bằng cách tạo ra một sự kiện không rõ ràng và gia tăng tiềm năng của sự ngộ nhận và tính toán sai lầm.”

Kích cở của bộ máy quân đôi của TQ rất đáng ngạc nhiên, giả sử các con số (60 tỉ đô) do Mỹ đưa ra là chính xác. Hơn 1,25 triệu bộ đội chính quy — hơn 1/3 của lực lượng nầy đang đóng dọc theo miền duyên hải quanh eo biển Đài Loan. Khoảng 2300 máy bay chiến đấu đang sẵn sàng hành quân – 1450 phi cơ chiến đấu kiểu cũ và các máy bay ném bom đang được sử dụng trong việc huấn luyện.

Các lực lượng nầy đang được hỗ trợ thêm chuyên môn kỹ thuật. TQ có tới 200 đầu đạn hạt nhân, hàng trăm hỏa tiễn, khác biệt nhau theo tầm hoạt động từ một vài trăm Km tới các hỏa tiển có khả năng bay vượt qua các đại lục và các đại dương.

Năm 2007, TQ đã thử nghiệm loại hỏa tiễn rất tinh vi có khả năng bắn hạ một vệ tinh đang bay vòng quanh trái đất – một khả năng đi kèm theo với các nỗ lực đột nhập vào trong các hệ thống liên lạc của chính quyền Phương Tây trong thời đại chiến tranh tin học nầy.

Nhưng chính sự phát triển của lực lượng hải quân TQ là nguyên nhân của mối quan ngại nhất, sự phát triển của cái gọi là hạm đội “đại dương” để thay thế cho các tàu chiến cũ kỹ ít có khả năng hành quân xa khỏi miền duyên hải. TQ được ghi nhận là có 6 tàu ngầm tấn công bằng nguyên tử, với nhiều tá tàu ngầm chạy bằng dầu cặn (diesel). Ba hạm đội – bắc, đông, nam – gồm có các khu trục hạm, các tuần dương hạm, và hộ tống hạm có khả năng đổ bộ hàng ngàn xe tăng và bộ đội.

Chủ tịch Trung Quốc, ông Hồ Cẩm Đào, đã hứa hẹn một “lực lượng hải quân nhân dân hùng mạnh” để bảo vệ các quyền lợi và lãnh hải  của TQ. Nhưng sự bảo vệ nói trên có ý nghĩa chính xác là dùng vào việc gì đối với các tình thế có tiềm năng gây bùng nổ bạo lực đột ngột ở chung quanh miền hải phận nầy thì không được TQ nói cho rõ ràng.

Thí dụ, Trung Quốc đang cho là họ có chủ quyền về quần đảo Trường Sa ở Biển Đông (tức Biển Nam Hải)*, một đòi hỏi chủ quyền trùng lặp với các chủ quyền của một số quốc gia khác trong vùng, gồm có Phi luật Tân, Mã Lai, và Việt Nam.

Trong quá khứ, các nỗ lực của bất cứ quốc gia nào nhằm xây dựng một hải cảng đánh cá hay các tháp radio trên các hòn đảo nầy đều châm ngòi cho các cuộc va chạm đối đầu.

Bắc Hàn là một vấn nạn khác. Người ta nói rằng các tay buôn lậu đang buôn bán các loại thuốc phiện và các mặt hàng cấm khác ngoài ốc đảo Stalinist này, và với các lực lượng quốc tế đã triển khai trong miền nầy để củng cố sự cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Các đội tàu của Trung Quốc sẽ làm tăng số lượng tàu hiện diện trong vùng biển vốn đã chật chội rồi.

  1. Nhật – và Nam Hàn – cũng đang chọn lựa cho mình một thái độ hiếu chiến trong việc đáp ứng với sự trỗi dậy của TQ, chuyện nầy đang châm ngòi cho nhiều nổi lo sợ về một sự xung đột nào đó (trong tương lai sẽ xẩy ra.)

NHƯNG, khi nói đến các vấn nạn trong vùng, thì điều nhức đầu nhất là Đài Loan – hòn đảo đã tách rời khỏi đại lục sau cuộc cách mạng của cộng sản 1949.

Báo cáo của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ: Sức mạnh quân sự của Quân Đội TQ 2009 đánh giá rằng khuynh hướng của TQ là xây dựng quân đội của họ và ngăn chận bất cứ hành động nào của Đài Loan muốn tuyên bố độc lập chính thức. Nhưng áp lực nầy cùng một lúc là một nỗ lực nhằm “ ngăn trở, làm chậm lại, hay phủ nhận bất cứ sự hỗ trợ nào của Hoa Kỳ dành cho hòn đảo Đài Loan nầy trong trường hợp có xung đột”.

Trở lại chuyện ở Úc, kế hoạch của chính quyền Rudd là gia tăng lực lượng hải quân với 12 tàu ngầm mới và một kế hoạch xây dựng 8 khu trục hạm đời mới có tên là “Tương Lai”.  Sắp đặt chống lại sức mạnh của Trung Quốc dường như là một khả năng chưa quan trọng. Nhưng chính một điều mà bản bạch thư (của Kevin Rudd) đang yêu sách sẽ quá đủ lớn rộng để bảo vệ các con đường dẫn tới nước Úc bằng đường biển, đi kèm theo cái được gọi là “các tình thế cấp bách về chiến lược” ở miền Châu Á Thái Bình Dương – “bao gồm việc bảo vệ những vùng cách xa Úc, nếu cần thiết”

Như bản báo cáo cắt nghĩa: “Thêm vào đó, một lực lượng tàu ngầm to lớn sẽ làm gia tăng các thách thức quân sự khi đối diện với quân thù, và để làm gia tăng kích thước và khả năng của lực lượng tàu ngầm nầy họ sẽ phải chuẩn bị thi hành tấn công chúng ta một cách trực tiếp,” hay gây áp lực, hăm dọa, hay dùng sức mạnh quân sự chống lại chúng ta.

Nói theo ngôn ngữ thông thường, TQ sẽ cần suy nghĩ rất cẩn thận trước khi chọn giao tranh với Úc.

Brendan Taylor, một nhà chuyên môn về khu vực Bắc Á Châu của Trường Đại Học Quốc Gia Úc (ANU), đồng ý rằng vẫn còn có nhiều điều không ai biết rõ về các khuynh hướng của TQ.

“Đôi khi tôi tự hỏi không biết người TQ có hiểu được các tham vọng quân sự của chính họ hay không– đó là một đất nước rất phức tạp” ông phát biểu.

Nhưng mặc dù có phàn nàn chút đỉnh, ông ta nghi ngờ rằng Bắc Kinh sẽ tức giận về những lời trong bản bạch thư của Úc.

“Ở Úc, chúng ta có khuynh hướng đánh giá số lượng sự chú ý của TQ đối với chúng ta nhiều hay ít,” ông cho biết. “Chắc chắn, sẽ có một lời đáp trả xuất phát từ TQ về bạch thư nầy, nhưng tôi không nghĩ rằng họ sẽ mất ngủ quá nhiều (vì lo lắng) về chuyện ấy.”

Vào lúc này, TQ đang tập trung vào chính họ, với một lực lượng vũ trang nhắm vào việc đàn áp các nhà bất đồng chính kiến trong nước trong một quốc gia độc tài. Nạn thất nghiệp ở TQ đã và đang lên cao theo một ước đoán là có 20 triệu người bị thất nghiệp vào năm ngoái kể từ khi có khủng hoãng tài chánh toàn cầu.

Nhưng với các vùng biên giới bao gồm Pakistan vad Afgahanistan, Nga và Ấn Độ, Bắc Hàn và Miến Điện, TQ còn có nhiều nỗi lo âu khác – tất cả lo âu đó cộng lại thành một mối hỗn hợp những bất an. Như bản bạch thư viết như vậy: “Úc nên xây dựng một sự hiểu biết về TQ. …TQ rất quan trọng tới sự ổn định ở miền Bắc Á Châu và vùng đất lớn rộng hơn”.

Úc ở xa Trung Quốc, nhưng họ đang lo lắng về việc gia tăng quốc phòng và các hoạt động mở rộng quân đội và hải quân của TQ. ÚC mua thêm 12 tàu ngầm và 8 tuần dương hạm để bào vệ vùng biển trước tiềm năng đe dọa của  TQ.

Việt Nam sau 34 năm cố sức, nhưng vẫn không phát triển kinh tế và sống mãi trong cảnh nghèo. Thôi thì cứ bám vào Trung Quốc là khỏi tốn tiền lo chuyện quốc phòng…

 

Úc ở xa Trung Quốc, nhưng họ đang lo lắng về việc gia tăng quốc phòng và các hoạt động mở rộng quân đội và hải quân của TQ. ÚC mua thêm 12 tàu ngầm và 8 tuần dương hạm để bào vệ vùng biển trước tiềm năng đe dọa của  TQ.
Việt Nam sau 34 năm cố sức, nhưng vẫn không phát triển kinh tế và sống mãi trong cảnh nghèo. Thôi thì cứ bám vào Trung Quốc là khỏi tốn tiền lo chuyện quốc phòng…
Úc sẽ chi tiêu 100 tỉ đô la theo như bản bạch thư của bộ quốc phòng Úc để đối phó với Trung Quốc.
 

WHAT AUSTRALIA WILL SPEND
$100 BILLION The defence white paper outlined a boost in military capacity to deal with the rise of China. It included:
– 12 new submarines with 20 or more cruise missiles that can be fired while submerged.
– 3 air warfare destroyers equipped with long-range, anti-aircraft missiles, designed to protect ground forces or cities against attack.
– 2 transport troop landing ships; 8 new larger frigates.
– 20 Corvettes: offshore combatant vessels (bigger than patrol boats but smaller than frigates).
– 100 fifth generation, stealthy and multi-role F-35 joint strike fighters.
– 24 new naval combat helicopters armed with air-to-surface missiles.
– 8 new maritime patrol aircraft.
– Army expanded by two battalions.
– 7 high-altitude, long-endurance unmanned aerial vehicles for maritime and border patrol.
– 7 Chinook helicopters.
– 1100 armoured vehicles to give troops greater protection and firepower.
– Purchases to be made over roughly 20 years.

 

WHAT CHINA HAS IN PLACE
Since 2000, the “official” budget for China’s defence forces has grown from $38 billion to $82 billion in 2008.
PERSONNEL 1.25 million active personnel in the People Liberation Army.
The PLA ground forces are organised into group armies (of which there are 18). Infantry, armour, and artillery units are organised into a combination of divisions (19) and brigades
(24) deployed throughout seven military regions.
AIRCRAFT 2300 operational combat aircraft in the airforce and navy, including 1655 fighters, 645 bombers/attack.
NAVY China’s navy has the largest force of principal combatants, submarines and amphibious warfare in Asia. It includes 27 destroyers, 48 frigates, 54 diesel attack
submarines, 6 nuclear attack subs, 27 tank landing ships, 28 medium landing ships, 70 coastal patrol (armed with missiles)
MISSILES A rough estimate has China with about 1400 ballistic and cruise missiles that can travel varying distances, up to and beyond 7200 kilometres.
NUCLEAR ARSENAL Consists of about 20 silo-based, liquid-fuelled intercontinental-range ballistic missiles; solid-fuelled, road-mobile ICBMs, about 20 liquid-fuelled, limited-range ICBMs; between 15 to 20 liquid-fuelled, intermediate-range ballistic missiles; road-mobile, solid-fuelled MRBMs (for regional deterrence missions); and submarine-launched ballistic missiles.
SOURCES: AUSTRALIAN DEFENCE DEPARTMENT; US DEFENCE DEPARTMENT

Daniel Flitton is diplomatic editor.

 

theage.com.au

Getting defensive

Daniel Flitton

May 5, 2009

For a snap shot of the growing concern over China’s military plans in the Asia-Pacific, recall the sorry tale of HMAS Melbourne. Once the mighty flagship of the Royal Australian Navy, the aircraft carrier was eventually sold to a Chinese shipping company for $1.4 million in 1985, to be broken up for scrap metal.

But the Chinese regime evidently had other plans. The old vessel was towed to a naval dockyard and, through painstaking efforts lasting years, slowly pulled apart — bow to stern, piece by piece — all to obtain a picture of the best way to actually build an aircraft carrier from scratch.

The Melbourne hardly reflected state-of-the-art technology, having been commissioned shortly after World War II. But the insight gained from dismantling the carrier undoubtedly helped with China’s plans to extend its naval reach.

Understanding the difference between what China says and what China does is now a key debate in Australia.

China, through state-owned company Chinalco, is pressing for a multibillion-dollar stake in mining giant Rio Tinto, claiming it simply makes sound business sense. But many people fear China has an ulterior motive: to seize a controlling stake in Australia’s mineral wealth.

A similar debate over China’s intentions is raging among close observers of Australia’s foreign affairs. Last Saturday, Prime Minister Kevin Rudd launched the defence white paper Defending Australia in the Asia-Pacific Century, billed as the key strategic vision to guide Australia’s military over the next two decades. China’s rise is a theme of the paper, along with questions about what exactly Beijing plans to do with the vast quantity of sophisticated military hardware it is stockpiling.

“Shows of force by rising powers are likely to become more common as their military capabilities expand,” the paper warns.

And the only country to be signalled out for its “rise” in power? China.

China will be the strongest Asian military power in the years ahead, the paper states, with a capability befitting its stature as a world power. “But the pace, scope and structure of China’s military modernisation have the potential to give its neighbours cause for concern if not carefully explained.”

And, in an blunt message, Australia says China must reach out to others in the region and build confidence about its military plans: “China has begun to do this in recent years, but needs to do more.”

China claims its military modernisation stems from its economic boom over recent years — and like all countries, it argues its armed force is directed towards “defensive” purposes.

But the question is, should Beijing be trusted?

The United States also harbours concerns about China’s military posture and a lack of transparency over what the country hopes to achieve with its rapidly expanding armed forces.

Every year since 2000, America’s Defence Department has sent the US Congress an annual update of China’s military power. The latest report was released a few weeks ago and makes for sobering reading.

The amount of money spent on the People’s Liberation Army has more than doubled in the past eight years to $US60.1 billion ($A82 billion) annually, according to the Pentagon report.

China’s expenditure, of course, pales in comparison to US military spending — one recent study put the cost of America’s nuclear weapons program alone at more than $US50 billion each year.

But China’s massive military expansion has not been accompanied by reassurances about the purpose of building its massive arsenal.

“China continues to promulgate incomplete defence expenditure figures,” the US report says. “The limited transparency in China’s military and security affairs poses risks to stability by creating uncertainty and increasing the potential for misunderstanding and miscalculation.”

The size of China’s military machine is staggering, assuming the US figures are accurate. More than 1.25 million personnel in uniform — over a third of these positioned along the coast of the Taiwan Strait. Some 2300 combat aircraft are in operation — another 1450 older fighters and bombers serve in training roles.

These forces are complemented by added technical expertise. China has up to 200 nuclear warheads, hundreds of missiles, varying in range from a few hundred kilometres to those capable of streaking across continents and oceans.

In 2007, China tested a sophisticated missile able to knock down a satellite orbiting the Earth — a capability paired with China’s attempts to hack into Western governments’ communications systems in the age of information warfare.

But it is China’s growing naval force that is the cause of most concern, the development of what is called a “blue-water” fleet to replace older ships barely able to operate far from the safety of the coastline. China is said to have six nuclear attack submarines, with dozens more diesel-powered boats. Three fleets — north, east and south — comprise destroyers, frigates and amphibious ships able to land thousand of tanks and troops.

China’s President, Hu Jintao, has promised a “powerful people’s navy” to uphold the country’s maritime rights and interests. But what exactly this might mean for the potential flash points around the region is not clear.

For example, China claims sovereignty over the Spratly Islands in the South China Sea, a claim that overlaps stakes from a number of other regional nations, including the Philippines, Malaysia and Vietnam.

In the past, attempts by any of the countries to build a fishing port or radio towers on the islands have sparked confrontations.

North Korea is another problem. Smugglers are said to regularly run drugs and other illicit goods out of the reclusive Stalinist state, and with international forces deployed in the area to enforce United Nations sanctions, China’s ships will add to already crowded waters.

Japan — and increasingly, South Korea — have also adopted a hawkish stance in response to China’s rise, fuelling fears of conflict.

BUT when it comes to regional problems, the major headache is Taiwan — the island lost to the mainland after the communist revolution.

The Pentagon report Military Power of the People’s Republic of China 2009 judges that China’s intention is to build up its military and to stop any moves by Taipei to declare formal independence. But this pressure is simultaneously an attempt “to deter, delay, or deny any possible US support for the island in case of conflict”.

Enter Australia, and the Rudd Government’s plan to up its naval power with 12 new submarines and a plan to build eight new “Future” frigates. Stacked against China’s might, this seems a piddling capability. But it is one the white paper claims will be large enough to defend the approaches to Australia by sea, along with obliquely named “strategic contingencies” in the Asia-Pacific region — “including at considerable distance from Australia, if necessary”.

As the paper explains: “Moreover, a larger submarine force would significantly increase the military planning challenges faced by any adversaries, and increase the size and capabilities of the force they would have to be prepared to commit to attack us directly, or coerce, intimidate or otherwise employ military power against us.”

Putting this in plain language, China would need to think very carefully before picking a fight with Australia.

Brendan Taylor, a North Asia specialist with the Australian National University, agrees that much uncertainty surrounds China’s intentions.

“Sometimes I wonder if the Chinese understand their own military ambitions themselves — it’s such a complex place,” he said.

But despite the odd grumble, he doubts Beijing will take umbrage at the claims in the Australian white paper.

“We in Australia tend to over-estimate the amount of attention China pays to us,” he says. “Sure, there will probably be a statement that comes out from China about the white paper, but I don’t think they’ll lose too much sleep over it.”

For the moment, China is focused heavily upon itself, with an armed force mostly directed at suppressing internal dissent in the authoritarian state. Unemployment has surged by an estimated 20 million people in the past year alone since the global financial crunch.

But with land borders that include Pakistan and Afghanistan, Russia and India, North Korea and Burma, China has plenty of other worries — it all adds up to a heady mix of anxieties. As the white paper puts it, “Australia must build a deeper understanding of China … China is critical to stability in North-East Asia and the wider region”.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: