BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Chính quyền TQ che Đậy Vụ Động đất

Posted by adminbasam trên 05/05/2009

THE INDEPENDENT

Trò che đậy sự thực ở Trung Quốc về trận động đất

Các gia đình tìm kiếm công lý cho những đứa trẻ là nạn nhân đang bị nhà nước đe doạ, theo tuyên bố của Tổ chức Ân xá Quốc tế

Clifford Coonan tường trình từ Bắc Kinh

Thứ Hai, ngày 4-5-2009

 

Gần được một năm trôi qua kể từ trận động đất ở Tứ Xuyên, Tổ chức Ân xá Quốc tế đã kêu gọi chính phủ Trung Quốc hãy chấm dứt đe doạ các bậc cha mẹ và người thân của những đứa trẻ là nạn nhân ở đây, những người nầy đang đối diện với sự quấy nhiễu và bắt bớ khi tìm kiếm công lý cho những trường hợp bị chết và bị thương.

Thời điểm xảy ra trận động đất ngày 12 tháng 5 năm 2008 là đặc biệt tàn nhẫn đối với những đứa trẻ tại tỉnh này – bất thình lình vào lúc 2 giờ 28 phút, khi hầu hết học sinh đang ở trong lớp, vào lúc  nhiều học sinh nhỏ tuổi đang ngủ trưa trước khi trở lại tiếp tục với các bài vở.

Số trẻ bị tử nạn chưa bao giờ được công bố chính thức, song một số người ước đoán là vào khoảng 10.000 – trong tổng số 80.000 người chết. Hơn 8.000 gia đình đã mất đứa con duy nhất của mình trong thảm họa này, trong khi những bậc cha mẹ đã quy lỗi cho tình trạng xây cất tồi tệ – mà họ gọi là “công trình xây dựng kiểu tàu hủ ky (đậu phụ)” – đã dẫn đến những tổn thất đó.

Mặc dù có sự cởi mở lúc ban đầu trong việc cho phép truyền thông ngoại quốc tới chứng kiến hậu quả của trận động đất, nhưng khi nỗi tức giận của công chúng ở Trung Quốc đã dâng cao về việc những ngôi trường được xây dựng một cách tồi tệ, thì sự cởi mở không còn nữa, và khi các nhà báo đặt câu hỏi đến những cáo buộc về tham nhũng  thì các viên chức trong chính quyền đã giữ  thái độ im lặng lạnh lùng.

Bản báo cáo của Tổ chức Ân xá, với tựa đề là: “Công lý đã bị chối từ: (chính quyền) quấy nhiễu những người sống sót sau trận động đất ở Tứ Xuyên và các nhà hoạt động đấu tranh xã hội”, đang phác hoạ lại cách thức các viên chức nhà nước tại tỉnh này cản trở các bậc cha mẹ và người thân của các nạn nhân trong suốt ba tuần lễ vì họ đòi có những câu trả lời về lý do tại sao con cái của họ đã chết. Một số người đã bị cầm giữ nhiều lần và có cả trẻ nhỏ mới tám tuổi cũng bị tống giam. “Bằng việc ngăn chặn một cách bất hợp pháp những bậc cha mẹ của những đứa trẻ bị tử nạn, chính quyền đang gây ra thêm những đau khổ cho dân chúng, những người mà trong một số trường hợp đã cho biết là họ mất tất cả trong trận động đất ở Tứ Xuyên,” theo ông Roseann Rife, Phó Giám đốc Chương trình châu Á-Thái Bình Dương của Tổ chức Ân xá Quốc tế. “Chính phủ Trung Quốc nên chấm dứt hành động quấy nhiễu những người sống sót này, họ đang cố gắng chắp vá lại những mảnh vụn của cuộc đời đã bị tan nát của họ.”

Tại một trong những ngôi trường bị ảnh hưởng tồi tệ nhất, Trường Trung học cơ sở Juyuan, tại Dujiangyan, tòa nhà có các lớp học đã đổ sụp, song các cư xá và tòa nhà văn phòng làm việc gần kề vẫn đứng vững. Hàng trăm học sinh đã chết. Trong vòng mấy tuần, khu vực này đã bị bao vây với một hàng rào cao và được tuần tra bởi các công an.  Những công an này nhanh chóng ngăn chặn bất cứ nỗ lực nào nhằm quay phim hoặc đưa tin tức gần khu vực nầy. Những người dân địa phương đã không muốn nói chuyện, vì lo sợ bị trả thù.

Các bậc cha mẹ nào mang các đơn kiến nghị có chữ ký gửi tới văn phòng tòa án địa phương thì thường bị quấy nhiễu hoặc bị bắt giam. Những người ngoài cuộc có quen biết các gia đình nạn nhân thì bị đuổi ra khỏi tòa án, trước khi công an khám xét bất ngờ xe cộ của họ và tịch thu các máy móc hay dụng cụ gì (máy ảnh, cell phone, máy thu âm) có khả năng chứa đựng chứng cứ.

Bản báo cáo của tổ chức Ân xá đã trình bày tỉ mỉ cách thức mà các bậc cha mẹ đã bị đặt trong tình trạng bị giám sát hòng ngăn chặn họ không được theo đuổi các việc thưa kiện nữa, và một số nhà hoạt động xã hội tỏ ý muốn giúp đỡ các gia đình này hiện đang phải đối diện với những phiên tòa liên quan tới chính trị về tội gây nguy hiểm cho an ninh quốc gia, một lối buộc tội thường được áp đặt vào những nhà bất đồng chính kiến. Một nhà hoạt động đó là ông Huanb Qi, đã bị cầm giữ mà không được liên lạc với bất cứ ai trong 100 ngày trước khi được cho phép gặp mặt một luật sư. Bị bắt giữ từ tháng Chín năm ngoái, phiên toà của ông đã bị trì hoãn và ông vẫn bị giam giữ mà không được gặp mặt gia đình.

Bản báo cáo cũng đã thu hút sự chú ý về một chỉ thị đã được đưa ra bởi tòa án tỉnh Tứ Xuyên, tòa án nầy cấm tất cả các tòa án cấp dưới không được nhận xử những vụ án được cho là nhạy cảm. Chính quyền đã đưa ra các biện pháp nhằm cố che đậy bất cứ quan điểm bất đồng nào nảy sinh từ sau  trận động đất. Giờ đây, khi nền kinh tế Trung Quốc tăng trưởng chậm lại, chính quyền thậm chí càng cương quyết hơn để bưng bít bất cứ vấn đề nào mà họ cảm thấy có thể dẫn tới sự rối loạn xã hội. Bắc Kinh cũng đã cáo buộc các chính phủ và các tổ chức nhân quyền nước ngoài đã can thiệp vào những vấn đề nội bộ của họ.

Các bậc cha mẹ được trao cho một số tiền tổng cộng là 100 nhân dân tệ một tháng (16 đô la Mỹ) trong các trợ cấp bổ sung và họ nhận được thư từ hỗ trợ tinh thần nhằm giảm bớt hậu quả có tính chất chính trị về những tiêu chuẩn xây dựng tồi tệ và việc giám sát thi công sơ sài trong việc xây dựng trường học.

Uỷ ban kế hoạch hóa gia đình ở Thành phố Chengdu đã thiết lập một chương trình nhằm trợ giúp cho những bậc cha mẹ chỉ có một con nhưng (con của họ) đã bị tử nạn hoặc thương tích trầm trọng qua vụ động đất.

Thế nhưng nhiều bậc cha mẹ đang tìm kiếm nhiều điều khác hơn thế nữa.

“Tôi muốn tìm kiếm công lý cho các cháu học sinh đã chết,” đó là lời của một người cha được trích dẫn trong bản báo cáo của tổ chức Ân xá. Ông đã mất đứa con 15 tuổi tại Trường Trung học cơ sở Beichuan. “Tình trạng tham nhũng đang tràn lan ở Trung Quốc,” ông cho biết thêm.” Bọn trẻ con ấy vẫn còn quá ngây thơ vô tội và rồi đột nhiên chúng đã chết đi.

“Một số thi thể của chúng vẫn bị vùi trong đống gạch vụn và chúng tôi sẽ không bao giờ tìm thấy được nữa. Đó là lý do vì sao nhiều gia đình đã quá đau buồn.

“Ngoại trừ ngôi trường học, các tòa nhà khác ở thị trấn Beichuan đã không bị sụp đổ trong trận động đất ấy. Đây là loại động đất kiểu gì vậy?”

Cuộc đấu tranh của tôi cho công lý: Một câu chuyện của người cha

Người cha đang ở tuổi trung niên không cho biết  danh tính vì ông lo sợ sẽ có những hậu quả, sợ những hình phạt khác còn tồi tệ hơn cả bị bắt.

Con gái của ông đã chết tại Trường Trung học cơ sở ở Dujiangyan, khi trận động đất nổ ra tại Tứ Xuyên tháng Năm năm 2008.

Em đã 18 tuổi nhưng vẫn còn học tại Trường Phổ thông cơ sở, trong một lớp học mà hầu hết là các học sinh nhỏ tuổi hơn. Em đã phải lưu ban nhiều lần vì nghỉ học do bố em quá nghèo và cần em ở nhà làm ruộng.

“Chính quyền đã bảo là chúng tôi có thể có đứa con thứ hai, và nhiều người trong làng này đã có thai, nhưng nhiều người đã bị sẩy thai, “người cha đau khổ của cô bé kể.

“Tôi có thể nói là vào khoảng 60% bị sẩy thai. Vợ tôi cũng đã bị sẩy thai sau khi mang thai được ba tháng, một số người thì bị mất em bé sau khi mang thai được năm tháng. Con cái chúng tôi đều ở tuổi thanh thiếu niên, chúng tôi đã quá già và không thể làm cha làm mẹ được nữa .”

Tuần trước ông đã lên Bắc Kinh để đưa một lá đơn thỉnh cầu tới văn phòng Hội đồng Nhà nước, hay còn gọi là chính phủ Trung Quốc. Ông cho biết là đã nhận được một vài cú điện thoại đe doạ. Những người gọi điện thoại không cho biết họ là ai, song thông điệp của họ là rõ ràng: mọi việc ở đâu thì nên để yên đó, chớ có chữa lợn lành thành lợn què nếu như anh biết cái gì là tốt cho anh.

Nhưng người cha ở Tứ Xuyên bảo rằng ông đã sẵn sàng để công an bắt đi nếu như điều đó đem tới công lý cho đứa con gái đã chết của ông.

“Tôi đã nhận được 80.000 nhân dân tệ (13.200 đô la) bồi thường. Song tôi muốn có một cuộc điều tra triệt để,” ông nói. “Tôi không quan tâm chuyện nếu như họ muốn bắt tôi. Cứ để họ bắt tôi đi. Tôi đã mất con, tôi không quan tâm những gì họ muốn làm.”

“Chính phủ trung ương có những chính sách đúng đắn, nhưng chúng không được chính quyền địa phương thi hành. Chính quyền địa phương cướp đất đai của chúng tôi mà không cần phép tắc gì và họ làm đủ thứ trò xấu xa. Vậy thì chúng tôi có thể trông mong gì ở họ chăm sóc chúng tôi sau khi có chuyện xảy ra như vậy?” Ông nói.

“Chúng tôi đang gởi thư tới Hội đồng Nhà nước, vì họ sẽ hiểu. Xin vui lòng cho biết địa chỉ của Hội đồng Nhà nước là ở đâu ạ? Tôi không biết địa chỉ.”

The Independent

China’s quake cover-up

Families seeking justice for child victims are being intimidated by the state, alleges Amnesty

By Clifford Coonan in Beijing

Monday, 4 May 2009

Almost one year on from the Sichuan earthquake, Amnesty International has called on the Chinese government to stop intimidating parents and relatives of the child victims, who face harassment and arrest as they seek justice for the dead and injured.

The timing of the quake on 12 May 2008 was particularly harsh for the province’s children – it struck at 2.28pm, when most students were in class. Many of the younger pupils were having a nap before resuming lessons.

The number of children who perished has never been released officially, but some estimates put it at around 10,000 – out of a death toll of 80,000. More than 8,000 families lost their only child in the disaster, with angry parents blaming shoddy building – or “tofu construction” – for their loss.

Despite an initial openness in allowing foreign media to witness the aftermath of the quake, when public anger in China rose over badly built schoolhouses, the shutdown was swift and accusations of corruption were met with a stony silence.

The Amnesty report, entitled “Justice Denied: Harassment of Sichuan earthquake survivors and activists”, outlines how officials in the province detained parents and relatives for up to three weeks for simply trying to get anwers about how their children died. Some were held repeatedly and the youngest detainee was only eight years old. “By unlawfully locking up parents of children who died, the government is creating more misery for people who have said in some cases they lost everything in the Sichuan earthquake,” said Roseann Rife, Amnesty’s Asia-Pacific Deputy Programme Director. “The Chinese government must stop harassing survivors who are trying to pick up the pieces of their shattered lives.”

At one of the worst-affected schools, Juyuan Middle School in Dujiangyan, the classroom building collapsed, but nearby apartments and offices remained standing. Hundreds of schoolchildren died. Within weeks, it was ringed with a high security fence and patrolled by public security officers, who were quick to stop any efforts to film or report near the area. Locals were unwilling to talk, fearful of retribution.

Parents bringing signed petitions to local court offices were often harassed and jailed. Some outsiders who accompanied the victims’ families were ejected from the court buildings, before police raided their vehicles and confiscated equipment that might contain evidence.

The Amnesty report details how parents have been placed under surveillance to stop them from pursuing their cases and some activists who offered assistance to families are facing politically motivated trials on charges of endangering state security, a charge normally levelled at dissidents. One such activist is Huang Qi, who was held incommunicado for 100 days before being allowed to meet a lawyer. Detained since September last year, his trial has been postponed and he remains locked up without access to his family.

The report also draws attention to a directive issued by the provincial court in Sichuan, which bans all lower courts from accepting cases deemed sensitive. The government introduced measures to try to contain any dissent arising from the aftermath of the earthquake. Now, as China’s economy slows, the government is even more keen to keep a lid on any contentious issues which it feels might lead to social unrest. Beijing has also accused foreign governments and human rights groups of meddling in its internal affairs.

Parents were given a lump sum and 100 yuan each (£11) per month in supplementary benefits and sent messages of support to reduce the political fallout over shabby building standards and poor supervision of school construction.

The family planning commission in Chengdu City set up a special programme to support those parents whose only child was killed or badly injured in the quake.

But many of the parents are looking for something more.

“I want to seek justice for the dead students,” said a father quoted in the Amnesty report. He lost a 15-year-old at Beichuan Middle School. “Corruption is rampant in China,” he added. “The children were still so innocent and suddenly they passed away.

“Some of their bodies are still buried under the rubble and we will never find them. That’s why it is so heartbreaking for many parents.

“Except the school building, other buildings in Beichuan county did not collapse during the earthquake. What kind of earthquake was this?”

My fight for justice: One father’s tale

The middle-aged father cannot be identified because he is worried about the consequences, worried about penalties worse than arrest.

His daughter died at Juyuan Middle School in Dujiangyan, when the earthquake hit Sichuan last May.

She was 18 but was still at the Middle School, in a class with mostly younger students. She had had to delay her studies at various intervals because her parents were poor and needed her to stay and work the land.

“The government has said that we can have a second child, and a lot of people in the village are pregnant, but many are having miscarriages,” her grieving father said.

“I would say about 60 per cent are having miscarriages. My wife had a miscarriage after three months, some people are losing the baby after five months. Our children were teenagers, we are too old to become parents again.”

Last week he came to Beijing to deliver a petition to the office of the State Council, or China’s cabinet. He said he had already received several threatening phone calls. The callers don’t say who they are, but their message is clear: leave well alone if you know what’s good for you.

But the Sichuan father said he was ready to be picked up by police if that was what it took to get justice for his dead daughter.

“I received 80,000 yuan (£8,500) in compensation. But I want a thorough investigation,” he said. “I don’t care if they arrest me. Let them arrest me. I’ve lost my child, I don’t care what they do.

“The central government has good policies, but they don’t work because of the local government. The local government takes our land without permission and they do all kinds of bad things. So how can we expect them to look after us after something like this?” he said.

“We are taking our message to the State Council, because they will understand. What is the address of the State Council, please? I don’t know it.”

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: