BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Hãy Giữ Ổn Định cho vùng Biển Đông

Posted by adminbasam trên 22/04/2009

The Star Online

Hãy giữ ổn định cho vùng Biển Đông

MOHD NIZAM BASIRON

Thứ Hai, ngày 20-4-2009

 

Những vụ việc xảy ra gần đây trên vùng Biển Nam Trung Hoa[Biển Đông] có thể đã đánh thức những nước có yêu sách đối với các khu vực đang tranh chấp hãy đồng ý tự kềm chế trong các hoạt động tại đó thông qua Bản Công bố về cách hành  sử chung (DOC) của các nước trong khu vực.

Bản Công bố chung vào năm 2002 là một công cụ có tính tạm thời để kiểm soát những xung đột giữa các bên có yêu sách chủ quyền trên vùng Biển Đông trong khi các quốc gia cùng hành động hướng tới “một giải pháp hòa bình và bền vững” cho vấn đề này.

Các bên ký kết bao gồm thành viên của các quốc gia trong Asean và Trung Quốc.

Trong khi bản công bố các hành sử chung góp phần giảm bớt cường độ xung đột, thì nó lại không phải là một chuyến ra khơi êm ái trong khoảng thời gian giữa năm 2002 và hiện nay. Thời kỳ này đã được đánh dấu bằng những vụ xô xát nhỏ nhưng đôi khi là những biến cố chết chóc ví như hành động bắn giết các ngư dân Việt Nam của Trung Quốc vào những năm 2005 và 2007 *.

Bất chấp lời kêu gọi trong Bản Công  Bố chung dành cho những quốc gia đang đòi hỏi chủ quyền hãy giới hạn bớt các hành động ở trong vùng Biển Đông, các quốc gia liên quan đã hiếm khi tiết giảm việc tiến hành các hoạt động nhằm củng cố cho những đòi hỏi chủ quyền của họ.

Trung Quốc, Philippines và Việt Nam, là một ví dụ, đã hoàn tất một thỏa thuận khảo sát địa chấn ba bên vào năm 2007 **.

Điều thú vị là thỏa thuận khảo sát cũng đã tính đến cả những khu vực không được Trung Quốc và Việt Nam yêu sách chủ quyền song rõ ràng lại nằm bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines. Đã có một sự suy đoán như là: tại sao Philippines lại đồng ý việc khảo sát, với một số chuyên gia gợi lên ý kiến cho rằng nó na ná như trò “bán rẻ” có tính chất ngoại giao về phía Manila để hỗ trợ những gia tăng về mặt kinh tế.

Việc khảo sát địa chấn (giữa 3 nước) cũng có thể là bằng chứng cho chính sách chia-để-trị của Trung Quốc giữa những thành viên đang có yêu sách chủ quyền ở trong khối Châu Á.

Hơn nữa, việc khảo sát địa chấn này còn kích động một loạt những hành động của các nước có yêu sách chủ quyền khác, ví như chuyến viếng thăm của Tổng thống Đài Loan tới đảo Đông Sa ở Trung Quốc(?) vào tháng Hai năm ngoái nhằm đáng dấu việc hoàn thành một phi đạo trên đảo này ***.

Trong tình trạng bị cách ly, các biến cố này có thể bị coi như những sự việc nhỏ trong cả bối cảnh rộng lớn hơn của tình hình an ninh trên Biển Đông. Tuy nhiên, chúng có thể tạo nên một mối đe doạ cho sự ổn định khó lòng mà có được trong khu vực và ngấm ngầm phá hoại ít nhất là về mặt tinh thần nếu như không muốn nói là (phá hoại) nội dung của Bản công bố thỏa thuận DOC.

Những sự việc xảy ra gần đây nhất trong năm nay bao gồm việc những tàu giám sát của Mỹ trên Biển Đông và một đạo luật mới về đường cơ sở của Philippines cũng có thể đã gia tăng áp lực lên sự ổn định vốn đã mong manh này.

Hai tàu giám sát của Hoa Kỳ – USNS Impeccable và USNS Bowditch – đã được thấy là hiện diện trên vùng Biển Đông.

Philippines đã đưa ra một đạo luật mới coi Hoàng Sa (cũng là một khu vực mà Trung Quốc muốn yêu sách chủ quyền) bao gồm trong vùng ranh giới biển của họ.

Phản ứng có tính cách gây hấn của Trung Quốc đối với những việc này là có thể hiểu được, song lại gây thêm sự phức tạp.

Có thể hiểu được là không có quốc gia nào muốn thấy một con tàu khảo sát đại dương của người ngoại quốc ở 75 dặm cách căn cứ tàu ngầm chính của mình, nhưng việc sử dụng những tàu không phải của quân đội thay vì là các tàu quân sự  của Trung Quốc để đương đầu với chiếc USNS Impeccable lại đòi hỏi sự giải thích.

Có phải đó là một sự phô bày về tính kềm chế về phía Trung Quốc hay không? Không rõ Trung Quốc đã học được bài học từ vụ chiếc phi cơ EP-3 năm 2001 trực tiếp đối đầu về quân sự với Hoa Kỳ sẽ không có lợi cho bất cứ bên nào? Và nếu như biến cố ấy xảy ra lần nữa, liệu Hải quân Quân đội Giải phóng Nhân dân có  xuất hiện thay vì những chiếc tàu “dân sự”?

Đây là những câu hỏi cần có những câu trả lời.

Sự hiện diện của những chiếc tàu Hoa Kỳ gợi nên suy đoán rằng Hoa Kỳ đang săn lùng những chiến tàu ngầm của Trung Quốc trên Biển Đông. Quả thực các giới chức quốc phòng Hoa Kỳ, phát biểu trong tình trạng nặc danh, đã cho biết rằng chiếc USNS Impeccable “là một  phận của một hoạt động giám sát được tính toán trước của Hoa Kỳ trong vùng Biển Đông đang có những tranh chấp.”

Và Trung Quốc cũng đã sử dụng loại tàu đánh cá có vũ trang trong vùng quần đảo Hoàng Sa để đáp trả lại bộ luật về đường cơ sở của Philippines.

Loại tàu đánh cá có vũ trang được gửi tới vùng biển này có lẻ là vì  Trung Quốc đã có một thỏa thuận với Philippines về việc cùng đánh bắt hải sản, song với bộ luật mới, Trung Quốc có thể nghĩ rằng Philippines đã đơn phương thủ tiêu thỏa thuận này.

Hiện giờ thì sao? Nếu như những nước có yêu sách chủ quyền trên vùng Biển Đông muốn tỏ thái độ nghiêm túc đối với hòa bình và ổn định trong khu vực, thì họ sẽ phải tìm kiếm những phương cách nào đó và có ý nghĩa là đưa bản tuyên bố chung về cách hành sử (DOC) ra thi hành.

Bản Công bố chung DOC đã không được thi hành một cách có hiệu quả kể từ buổi lễ ký kết năm 2002. Chẳng có chi tiết nào trong chương trình nghị sự của nó bàn về nghiên cứu khoa học biển, ngăn ngừa ô nhiễm, bảo vệ môi trường và an toàn cho ngành hàng hải được thực hiện. Có lẽ hiện trạng với những cuộc xung đột không liên tục là có thể chấp nhận được cho tất cả các bên liên quan.

Điều này sẽ là nguy hiểm, căn cứ vào mức độ căng thẳng đang gia tăng, hành vi khiêu khích và sự bùng nổ có thể xảy ra của những xung đột cũng như sự có mặt của hải quân Hoa Kỳ trong khu vực này.

Tóm lại, nếu như một số quốc gia có thể được xem như là “đang khuyến dụ con rồng” theo như một nhà phân tích nổi tiếng ám chỉ, thì họ nên cẩn thận đừng làm rung động con thuyền Biển Đông quá mạnh.

Mohd Nizam Basiron là một thành viên nghiên cứu tại Viện Hàng hải thuộc Malaysia. Những quan điểm trong bài là của riêng tác giả.

Ghi chú:

* Xem: bài số 70-Quáng gà lụy cáo già.

** Xem: Chớ có phản bội trong thỏa thuận Trường Sa; Quần đảo Trường Sa 101; Phản bội Trường Sa? – trên trang basam.tk

*** Xem: Đài Loan nhận chủ quyền Trường Sa (BBC).

 

The Star Online

Keeping stability in South China Sea

By MOHD NIZAM BASIRON

Monday April 20, 2009

THE recent happenings in South China Sea may have awaken claimants of the disputed zone which have agreed to exercise self-restraint in activities there via declaration on the code of conduct (DOC) of parties in that area.

The DOC is an interim instrument to manage conflicts between claimants in the South China Sea while the countries work towards “a peaceful and durable solution” to the problem in 2002.

The signatories include member states of Asean and China.

While the declaration has contributed to a reduction in the intensity of the conflict, it has not been a smooth sailing between 2002 and now. The period has been punctuated by minor but sometimes deadly incidents such as China’s shooting of Vietnamese fishermen in 2005 and 2007.

Despite the DOC’s call for claimants to exercise restraint in the South China Sea, the countries concerned have hardly been reticent in carrying out activities which would strengthen their claims. China, the Philippines and Vietnam, for example, completed a trilateral seismic survey in 2007.

Interestingly, the survey also included areas not claimed by China and Vietnam but clearly within the exclusive economic zone of the Philippines. There has been speculation as to why the Philippines agreed to the survey, with some analysts suggesting that it was akin to a diplomatic “ sellout ” on Manila’s part in favour of economic gains.

The survey could also be evidence of China’s divide-and-rule policy among the Asean claimants.

Moreover, it stimulated a series of activities by the other claimants, such as the visit of Taiwan’s President to Dongsha island in China in February last year to mark the completion of an airstrip on the island.

In isolation, these incidents might be considered minor events in the wider context of the South China Sea security. However, they could constitute a threat to hard-earned stability in the area and undermine at least the spirit if not the letter of the DOC.

The latest happenings this year include two American surveillance ships in the South China Sea and a new Philippine baseline law that could also add pressure to this already fragile stability.

Two US surveillance ships – USNS Impeccable and USNS Bowditch – were found present in the South China Sea.

The Philippines has set a new rule that saw Paracels (also an area that China wanted to claim) included in its maritime boundary.

China’s aggressive response to these incidents was understandable but somewhat perplexing.

Understandably, no country would like having a sophisticated foreign ocean survey vessel 75 miles off its main submarine base but the use of non-military vessels instead of military vessels by China to confront the USNS Impeccable begs explanation.

Was it a show of restraint on China’s part? Has China learnt from the EP-3 incident in 2001 that direct military confrontation with the United States will not benefit either party? And if it happens again, would the People’s Liberation Army Navy make an appearance instead of the “civilian” vessels?

These are the questions that needed answers.

The presence of the US vessels prompted speculation that the US was hunting for Chinese submarines in the South China Sea. Indeed US defence officials, speaking on conditions of anonymity, have indicated that the USNS Impeccable “was part of a calculated US surveillance operation in the disputed South China Sea.”

And China was also only using its fisheries enforcement vessel into the Paracels in response to the Philippines’ baseline law.

The fisheries enforcement vessel was sent probably because China had an agreement with the Philippines on joint fishing but with the new law, it may think the Philippines had unilaterally abrogated it.

What now? If the claimants of the South China Sea are serious about peace and stability in the region, they would have to find ways and mean s to move the DOC forward.

The DOC has not effectively moved beyond the 2002 signing ceremony. None of its agenda in marine scientific research, pollution prevention, environmental protection and safety of navigation have progressed. Perhaps the status quo with its intermittent conflicts is acceptable to all concerned.

This would be dangerous, given the heightened level of tension, provocative behaviour and possible outbreak of conflicts as well as the presence of the US navy in the region.

Indeed if some countries can be seen to be “tempting the dragon” as one prominent analyst suggests, they should be careful not to rock the South China Sea boat too hard.

l Mohd Nizam Basiron is a research fellow at the Maritime Institute of Malaysia. The opinions expressed are the writer’s personal views.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: