BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Tư 3rd, 2009

Những trò chơi nguy hiểm trên đồng vốn của Hà Nội

Posted by adminbasam trên 03/04/2009

Trong 15 tháng qua, Việt Nam hạ giá tiền Đồng 10%– Vật giá lại sắp lên CAO

THE WALL STREET JOURNAL

Những trò chơi nguy hiểm trên đồng vốn của Hà Nội

Hạ thấp giá đồng bạc VN hiện nay không bao giờ là một ý kiến tốt, thậm chí nếu – đặc biệt nếu – Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế bảo quí vị làm như thế.

2-4-2009

Lời phàn nàn về tiền tệ thường xảy ra trong những ngày này là việc đồng đô la Mỹ không cung cấp một cái neo đủ chắc chắn trong những vùng biển đang bị bão tố.

Điều tồi tệ nhất mà một nền kinh tế đang phát triển có thể làm là tạo ra một tình trạng không chắc chắn về tiền tệ nhiều hơn nữa. Vậy mà hiện nay đó chính là những gì mà Việt Nam đang chọn lựa.

Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam đã loan báo vào tuần trước rằng cơ quan này sẽ cho phép tiền đồng trao đổi bên trong phạm vi biên độ cộng hay trừ 5% của tỉ giá trao đổi ngoại tệ dựa vào đồng đô la, biên độ nầy rộng hơn so với trước đó là cộng hay trừ 3%.

Mục đích này là “giúp cho tỉ giá trao đổi tiền tệ để bán hay mua linh hoạt hơn và phản ánh đúng nguồn cung cấp và nhu cầu trao đổi ngoại tệ,” ngân hàng này đã cho biết như vậy trong một bản tuyên bố.

Thế nhưng đầu tư ở Việt Nam đang trên đà xuống dốc, do cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, và mọi người đều trông đợi rằng thậm chí (tiền đồng) sẽ còn sụt giảm hơn nữa.

Với những lực nói trên đang đẩy tiền đồng xuống thấp tới mức mà các thương gia có thể bỏ đi, vì mọi sự mở rộng biên độ đều tương đương với một sự hạ giá trị tiền đồng.

Kể từ tháng 12-2007, Hà Nội đã năm lần mở rộng biên độ giao dịch (hạ giá tiền đồng 5 lần). Mỗi lần như vậy tiền đồng lại nhanh chóng đứng ở mức thấp hơn.

Lần này lên đến đỉnh điểm của một sự hạ giá tiền đồng tổng cộng 5% trong tỉ lệ chính thức ở mức trung điểm mà Ngân hàng Nhà nước đặt ra.

Mọi người đều nói rằng tiền đồng đã rớt giá 10% so với đồng đô la kể từ tháng Một năm 2008.

Có thể điều này dường như không được ưa thích nhiều lắm, căn cứ vào những sự kiện đang xảy ra tại những nơi khác của châu Á. Đồng won của Hàn Quốc đã rớt giá 30% so với đô la trong cùng thời kỳ. Sau một sự phục hồi vào giữa năm 2008, đồng đô la của Đài Loan đã giảm giá 11% so với thời điểm cao giá nhất của nó.

Thế nhưng việc hạ giá đồng tiền có những hiệu ứng phụ nghiêm trọng và thường thường là không lường trước được, những điều nầy đang được cảm nhận nghiêm trọng nhất trong một nước đang phát triển, tương đối nghèo, và nhỏ.

Một điều lo ngại hiện nay là nạn làm phát. Việt Nam mới đang bắt đầu tự lấy lại thăng bằng sau khi mức lạm phát vọt lên tới 28% vào năm 2008. Chỉ số giá tiêu dùng [CPI] đã chạm mức 11,25% vào tháng Ba năm 2009, chưa tệ như năm ngoái nhưng cũng không phải là tốt nữa.

Trong khi mức lạm phát chút ít có thể là có lợi cho một nền kinh tế đang phát triển (có nhiều việc làm hơn), thì việc “giả” gia tăng giá hàng hóa tính bằng tiền đồng qua việc hạ giá đồng bạc là phương cách sai lầm để làm chuyện ấy.

Hạ giá tiền tệ cũng gây nguy hiểm là làm suy yếu khu vực tài chính mới bắt đầu phát triển của Việt Nam.

Khoảng một phần năm tới một phần tư các khoản vay ngân hàng tại Việt Nam được tính bằng đô la; chính ngân hàng trung ương vừa mới phát hành 230 triệu đô la trái phiếu tính bằng đô la có thời hạn một, hai và ba năm. Tình trạng hạ giá đồng bạc tiếp tục sẽ làm cho những khoản vay đó càng khó trả hơn đối với các công ty đang kinh doanh bằng tiền đồng, hoặc cho một chính phủ đang thu những khoản thuế bằng tiền đồng.

Những nguyên lý kinh tế tương tự đã châm ngòi cho cuộc khủng khoảng tài chính ở châu Á những năm 1997-1998 lại một lần nữa đi vào hoạt động.

Trong một bản báo cáo tháng Một năm 2009, Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright được Đại học Harvard hỗ trợ đóng tại Thành phố Hồ Chí Minh đã đưa ra lý lẽ chống lại việc tiền đồng “quá mạnh so với những đồng tiền khác của các bạn hàng thương mại của Việt Nam.”

Bởi vì đồng tiền mạnh này sẽ làm cho các hàng nhập khẩu rẻ hơn và hàng xuất khẩu ít có lợi hơn, “Việt Nam không thể chấp nhận giá trị thực của tiền đồng được nâng lên quá cao.”

Như đối với Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, vị đại diện tại nước này là Benedict Bingham đã nói với chúng tôi trong một bức thư điện tử vào tuần trước, rằng “chúng tôi đã ủng hộ động thái [của Việt Nam] trong 12 đến 15 tháng trước … theo hướng có tỉ giá hối đoái linh hoạt hơn.”

Ông nói thêm rằng điều này cần phải diễn ra “một cách thận trọng” và “trong bối cảnh của một khuôn khổ chính sách khinh tế vĩ mô lành mạnh.”

Thế nhưng việc này bỏ qua vai trò quan trọng mà một tỉ giá trao đổi tiền tệ ổn định thể hiện trong việc khuyến khích đầu tư, không tính đến việc cho phép các doanh nghiệp lên kế hoạch và rốt cục là để đẩy mạnh sự phát triển và tiêu dùng.

Sự ổn định tiền tệ cũng sẽ làm cho người Việt Nam có thể gia tăng mức tiêu dùng của riêng họ theo thời gian, một mục tiêu chính sách nhằm cắt giảm lạm phát đang có nguy cơ thất bại.

Nếu như Hà Nội muốn làm những việc có lợi cho nền kinh tế của họ, tốt hơn hết các nhà hoạch định chính sách hãy nhắm vào những cải cách thực sự chẳng hạn như mở rộng tự do hóa quy chế quản lý và tư nhân hóa hơn nữa các doanh nghiệp do nhà nước làm chủ.

Hạ giá đồng tiền, dân dần từng bước một hay bằng cách nào khác, không phải là phương thuốc làm lành lại những gì đang gây ra khó khăn cho Việt Nam.

Hiệu đính: Trần Hoàng

by Dylan Martinez/Reuters
 

Những người biểu tình chạy xuyên qua các đường phố Luân Đôn ngay đàng trước tòa nhà nơi có cuộc hội đàm của lãnh đạo 20 nước. Họ phản đối hệ thống tài chánh toàn cầu  và nói rằng hệ thống tài chánh đã cướp tiền  của người nghèo làm lợi cho kẻ giàu,

Sự Thật ở Luân Đôn

By Michael Goldfarb – GlobalPost

2 tháng 4, 2009

20 quốc gia kỹ nghệ giàu có nhất họp ở Anh vào mấy ngày qua. Thủ tướng Anh Gordon Brown nói: Sự sửa sai tài chánh không phải là nhanh. Lãnh đạo của 20 nước đồng ý bỏ vào Ũy Tiền Tệ Quốc tế IMF 1100 tỉ đô la để kích thích nền kinh tế và hy vọng số tiền nầy sẽ rút ngắn thời gian của cuộc khủng hoảng. Số tiền nầy sẽ được bắt đầu chi ra trong 18 tháng tới, tức là cuối năm 2010.

Đức và Pháp nói: Nếu không có cải tổ các ngân hàng, thi không đóng góp tiền vào.

Anh và Mỹ đang bị khủng hoảng tài chánh trầm trọng nhất và dân chúng chỉ có hy vọng mùa Hè năm 2010 may ra dễ thở hơn một chút.

Nhật hứa sẽ góp 100 tỉ đô la. Trung Quốc hứa sẽ đóng góp vào IMF 40 tỉ đô la.

Có sáng kiến đề nghị IMF bán vàng (IMF có 3000 tấn vàng) để cho vay tiền đến các quốc gia nghèo nhất. Các nước nầy nghèo quá đến đổi dù được mượn tiền với bất cứ lãi suất nào, họ cũng không có đủ tiền trả tiền lời.

Về sự khủng hoảng tài chánh hiện nay đã từng được một ít nhà kinh tế học tiên đoán, nổi tiếng nhất ở Mỹ là giáo sư Nouriel Roubini của trường Đại Học New York NYU (tiên đoán vào năm 2005 trong cuộc họp của quỹ Tiền  Tệ Quốc  Tế; nhưng đã không có ai tin, mà còn ông cười nhạo và hỏi ông có bị say rượu không)

Ở Anh có Vince Cable phó thủ lãnh của đảng Dân Chủ Tự Do, và là người phát ngôn của đảng nầy về vấn đề tài chánh. Khi được bác Ba Sàm phỏng vấn là:

Chuyện gì sẽ xảy ra một khi các lãnh tụ các nước trở về nước của họ? Nếu các bạn còn nước mắt để đổ,  thì hãy chuẩn bị để cho nước mắt tuôn ra thêm nữa nhé:

“Trong vòng 12 tháng tới nền kinh tế sẽ đi xuống dốc và rất đáng sợ. Chúng ta vẫn chưa bước ra khỏi giai đoạn đầu tiên của cuộc khủng hoảng. Sẽ còn có nhiều ngân hàng và tổ chức tài chánh đi xuống (phá sản). Hiện có một câu hỏi là liệu các biện pháp cứu chữa  được tung vào cuộc khủng hoảng có hiệu quả gì không.”

(Trần  Hoàng lược dịch)

http://www.globalpost.com/dispatch/united-kingdom/090402/g20-ground-truth-london

******************************************************


Việt Nam ngoan ngoãn hơn.

Xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước

Sau khi dâng mỏ khoáng sản ở Tây Nguyên, hiện nay Việt Nam lên kế hoạch mượn tiền xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước. Cung cúc và tận tụy như thế thì còn gì bằng.

Chỉ có 1 tờ báo đăng tin dưới đây

**********************************

Xây đường sắt phục vụ Trung Quốc đem bô xít về nước

Thứ Năm, 2/4/2009, 17:02 (GMT+7)

(TBKTSG Online) – Tổng công ty Đường sắt Việt Nam và Công ty cổ phần An Viên sẽ ký thỏa thuận hợp tác đầu tư xây dựng, khai thác hệ thống đường sắt Bình Phước, với tổng chiều dài dự kiến khoảng 160 đến 180 km, nằm trong khuôn khổ vận hành dự án chế biến bauxite-alumin (ôxit nhôm) tại mỏ bauxite Bình Phước.

Ông Nguyễn Đạt Tường, Phó tổng giám đốc Tổng công ty Đường sắt Việt Nam nói trong thông cáo báo chí gửi đi ngày 2-4 rằng, khi dự án được triển khai, Tổng công ty và An Viên mỗi bên góp 50% vốn để xây dựng.

Khi tuyến đường sắt này được đưa vào khai thác, ngoài việc phục vụ chính cho dự án khai thác mỏ bauxite tại Bình Phước, còn chạy qua Bình Dương, đến Vũng Tàu hoặc TPHCM (độ dài tùy theo kết quả nghiên cứu, khảo sát) góp phần thúc đẩy xuất khẩu hàng hóa thông thương ra cảng biển.

Như vậy, bên cạnh việc triển khai dự án làm đường sắt từ Đắc Nông (Tây Nguyên) về Kê Gà (Bình Thuận) với chiều dài khoảng 280 km của Tập đoàn Than Khoáng sản Việt Nam (TKV), đây là tuyến đường sắt thứ hai phục vụ cho các dự án khai thác bauxite tại Đắc Nông và Bình Phước.

Theo dự tính của ngành đường sắt và An Viên, sau một đến hai năm khảo sát sẽ lập xong báo cáo khả thi để trình phê duyệt, xây dựng.

NGỌC LAN

http://www.thesaigontimes.vn/Home/dothi/hatang/17139/

 

Hanoi’s Capital Games

Currency devaluation is never a good idea, even if – especially if – the IMF tells you to do it.

From today’s Wall Street Journal Asia.

APRIL 2, 2009, 12:27 P.M. ET

The usual currency complaint these days is that the U.S. dollar isn’t offering a sure enough anchor in stormy seas. The worst thing a developing economy can do is create even greater currency uncertainty. Yet that’s just what Vietnam is opting for now.

The State Bank of Vietnam announced last week that it will allow the dong to trade within a band of plus or minus 5% of the target dollar exchange rate, broader than the previous plus or minus 3%. The aim is to “facilitate the exchange rate to move more flexibly and fairly reflect the foreign exchange supply and demand,” the bank said in a statement.

But investment in Vietnam is declining, courtesy of the global financial crisis, and everyone expects even more depreciation. With those forces pushing the dong as low as traders can get away with, every widening of the band amounts to a depreciation. Since December 2007, Hanoi has widened the trading band five times. Each time the dong has quickly settled lower. This comes on top of a total 5% devaluation in the official mid-point rate the State Bank sets. All told, the dong has dropped 10% versus the dollar since January last year.

That may not seem like much, given events elsewhere in Asia. The Korean won has fallen 30% against the dollar in the same period. After a mid-year rally, the Taiwan dollar has fallen 11% from its peak. But depreciation has serious and often unintended side effects, which are felt most severely in small, relatively poor, developing economies. One immediate concern is inflation. Vietnam is just starting to right itself after inflation peaked at 28% last year. The latest CPI hit 11.25% for March, not as bad as last year but not good either. While some inflation can be healthy for a developing economy, artificially pumping up the dong price of goods via devaluation is the wrong way to do it.

Devaluation also risks undermining Vietnam’s nascent financial sector. Between one-fifth and one-quarter of bank loans in Vietnam are denominated in dollars; the central bank itself just issued $230 million in one-, two- and three-year dollar-denominated bonds. Continued devaluation makes those loans harder to repay for companies doing business in dong, or for a government that receives dong tax payments.

The same economic theories that sparked the Asian financial crisis of 1997-98 are once again in play. In a January report, the Harvard-backed Fulbright Economics Teaching Program based in Ho Chi Minh City argued the dong “is too strong relative to the currencies of Vietnam’s trading partners.” Because this strength makes imports cheaper and exports less profitable, “Vietnam cannot allow the real value of the [dong] to rise too high.” As for the International Monetary Fund, country representative Benedict Bingham told us in an email last week, “We have supported [Vietnam’s] move over the past 12-15 months . . . towards greater exchange rate flexibility.” He adds that this should happen “carefully” and “in the context of a sound macroeconomic policy framework.”

But this ignores the crucial role a stable exchange rate plays in encouraging investment, not to mention allowing businesses to plan and ultimately boosting growth and consumption. Currency stability will also make it possible for Vietnamese to increase their own consumption over time, a policy goal an inflationary depreciation risks thwarting.

If Hanoi wants to tinker with its economy, policy makers would be better off looking at real reforms such as further regulatory liberalization and privatization of state-owned companies. Devaluation, gradual or otherwise, isn’t the cure to what ails Vietnam.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in Bô-xít Tây Nguyên, Kinh tế Việt Nam, Quan hệ Việt-Trung | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: