BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

71:Phải tưởng niệm Chiến Tranh Biên Giới Việt Trung 1979

Posted by adminbasam on 16/02/2009


Nhớ những ngày này

cách đây 30 năm!


The Epoch Times

————————————————————————————————————

Vì sao Việt Nam


cần phải nhớ ngày


17 tháng Hai


Mối nguy hiểm nằm trong việc quên đi một cuộc chiến tàn khốc

Phạm Hồng Sơn

Ngày 15-2-2009


NỘI – Ngày 17 tháng Hai đánh dấu kỷ niệm lần thứ 30 ngày nổ ra cuộc Chiến tranh Trung Quốc-Việt Nam.

Cuộc chiến đã diễn ra ngắn ngủi – chỉ khoảng một tháng – song quá đẫm máu và tàn khốc hàng chục ngàn người đã bị cướp đi mạng sống của họ. Nhiều phụ nữ Việt Nam đã bị hãm hiếp, nhiều phụ nữ và trẻ em đã bị giết hại do bị chém bằng rìu hoặc dao rừng tới chết, và gần như tất cả cơ sở hạ tầng dân sự (nhà máy điện, cầu cống, đường sá,…) trên sáu tỉnh biên giới Việt Nam đã bị phá hủy hoàn toàn.

Trong khi tôi viết ra điều này, chỉ còn ít hôm nữa là tới ngày kỷ niệm lần thứ 30 cuộc chiến đó, thế nhưng không có bài báo nào trên phương tiện truyền thông nhà nước Việt Nam nhắc nhở sự kiện đó. Trong vài năm gần đây, các phương tiện truyền thông nhà nước ở Việt Nam đã và đang duy trì một thái độ nhút nhát hướng tới những đề tài liên hệ tới Trung Quốc thuộc loại đó cũng như là bản thỏa thuận về biên giới có tính chất bí mật vào năm 1999, và những quần đảo hay các mốc biên giới phải san sẻ hoặc bị xâm lấn bởi Trung Quốc.

Nhiều nhà hoạt động và các blogger đã  cố gắng nói về tội ác của Trung Quốc, thì đã và đang bị giam cầm hoặc đe doạ. Rõ ràng là những người lãnh đạo đương thời của Việt Nam không muốn vinh danh kỹ niệm bằng cách tổ chức buổi lễ dành cho một sự kiện như cuộc chiến tranh nầy; họ đang giữ im lặng và cố bắt những người khác phải câm họng đối diện với quyền bá chủ của Trung Quốc.

Những mối nguy hiểm của sự im lặng

Có ba mối nguy hiểm kết quả từ sự im lặng đó.

Trước hết, một mối nguy hiểm đang diễn ra bên trong nước Việt Nam. Một yếu tố quan trọng đã tạo dựng nên tính hợp pháp dành cho sự lãnh đạo đơn độc của Đảng Cộng sản Việt Nam trong năm thập kỷ qua đã là những nỗ lực của đảng để  bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Bất kể những quan điểm khác nhau có thể có về hai cuộc đấu tranh chính trong thế kỷ 20 tại Việt Nam, một với người Pháp và một với chế độ được người Mỹ yểm trợ, Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đã nắm quyền lãnh đạo và trở thành kẻ chiến thắng.

Trong lịch sử lâu dài của Việt Nam, niềm hãnh diện của dân tộc nằm trong thái độ không bao giờ cúi mình  trước những kẻ tấn công hay xâm lược, đặc biệt trước kẻ xâm lược phương Bắc truyền thống. Vài nhà lãnh đạo Việt Nam trong lịch sử từng sang nước láng giềng phương Bắc nhờ trợ giúp chống lại những cuộc nổi dậy của quần chúng đã và đang bị phản đối gay gắt.

Vả chăng, chiến lược của ĐCSVN trong việc đấu tranh cho quyền lực là luôn tìm kiếm mọi cơ hội để buộc tội các đối thủ về hành động hợp tác với một kẻ thù nước ngoài. Thế nhưng, mỉa mai thay, giờ đây chính là ĐCSVN họ đã và đang chấp nhận cho nhiều phần đất đai, biển, và hải đảo bị mất vào tay Trung Quốc trong năm chục năm qua (1958-2008).

ĐCSVN cần phải nhận ra rằng một sự phẫn nộ sôi sục đang hiện hữu  giữa những người dân, những người đang ý thức được về những hành động nhượng bộ này.

Một cựu bộ đội đã từng chiến đấu trong cuộc chiến tranh Trung Quốc-Việt Nam năm 1979 gần đây đã viết trên blog riêng của Osin rằng: “Cái mà chúng ta gọi là một “chiến thắng” đã phải trả cái giá bằng máu chảy đầu rơi … Và 30 năm đã trôi qua kể từ khi chúng tôi thẳng tiến lên biên giới phía bắc với lòng căm thù, thế nhưng những hải đảo vẫn đang bị mất và quốc gia nầy  vẫn phải im lặng.”

ĐCSVN giờ đây đang cố bằng mọi nỗ lực che giấu những nhượng bộ của họ trước kẻ xâm lược phương Bắc. ĐCSVN có lẽ đã thành công trong việc bịt miệng dân chúng tới mức độ nào đó, nhưng theo thời gian, với sự trợ giúp của một mạng internet huyền diệu,  sự thực sẽ đến với mỗi người dân. Và tình trạng yên lặng hiện nay sẽ trở nên nguy hiểm như một nắp vung đậy chặt trên một chiếc nồi nước nóng đang đầy hơi.

Những tham vọng của chế độ Trung Quốc

Mối nguy hiểm thứ hai (của sự im lặng của chính phủ VN) là khích lệ những tham vọng đế quốc của chế độ cai trị ở Trung Quốc.

Trung Quốc có đất đai rộng lớn và có nền văn hóa và lịch sử vĩ đại. Trong quá khứ xa xưa Trung Quốc đã từng là một siêu cường trong nhiều thế kỷ. Bởi thế  một tham vọng lấy lại hình ảnh quá khứ của một siêu cường dành cho một nước Trung Hoa hiện đại là có tính chất tự nhiên và dễ hiểu.

Thế nhưng Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), đảng vẫn nắm quyền lực độc nhất ở Trung Quốc từ năm 1949, đã thực hiện một số đường lối sai lầm và tai hại nhằm đạt cho được tham vọng này.

Trong kỷ nguyên của Mao từ năm 1949 đến 1976, Trung Quốc đã chỉ đạo hàng loạt những chính sách điên rồ như vậy như “Cuộc vận động chống hữu khuynh”(1957), “Bước Đại nhảy vọt” (1958-1960), và “Cách mạng Văn hóa” (1966-1969). Các cuộc vận động này chỉ đem tới chết chóc cho hàng chục triệu người dân và một sự tàn phá khổng lồ cho nền văn hóa cổ và môi trường tự nhiên của Trung Quốc.

Đặng Tiểu Bình trở thành người kế tục Mao vào năm 1978 và đã mở cửa nền kinh tế Trung Quốc và tìm kiếm công nghệ hiện đại. Tuy nhiên, Trung Quốc hiện vẫn đang chứa đựng trong chính họ những mầm mống của một thảm hoạ âm ỉ, tựa như Nhật Bản trong thời đại Thiên Hoàng  hay nước Đức trong thời kỳ hậu Đệ nhất Thế chiến đã từng đối diện.

Đức và Nhật, đã phát triển những nền kinh tế hùng mạnh bằng cách áp dụng kiến thức và bí quyết khoa học, cả hai nước được lãnh đạo bởi những nhà chính trị độc đoán lao vào một nổ tính đầy thảm khốc giành quyền bá chủ trong cuộc Đệ nhị Thế chiến.

Vì vậy thái độ im lặng hay tuân phục của ĐCSVN trước quyền bá chủ về phía nam của Trung Quốc có hiệu quả khuyến khích  ĐCSTQ để dám  liều lĩnh đi xa hơn nữa trên con đường sai lầm và tai hại.

Gây mất ổn định

Mối nguy hiểm thứ ba là gây mất ổn định cho hòa bình trong khu vực và hòa bình thế giới. Trong lịch sử dài lâu của những thời kỳ sớm sủa hơn, chiến tranh không phải là một hiện tượng hiếm hoi đối với hai quốc gia Việt Nam và người láng giềng phương Bắc. Gần như mỗi một  triều đại ở Trung Quốc đều đã làm ít nhất là một cuộc xâm lược vào người láng giềng Việt Nam ở phương nam của họ.

Thế nhưng các nhà lãnh đạo tiền nhân Việt Nam, cùng với dân chúng, đã từng luôn kiên quyết bảo vệ chủ quyền và danh dự của mình, xuyện qua những nhà lãnh đạo họ đã đi theo một đường lối ngoại giao khéo léo hướng về người láng giềng khổng lồ sau nhiều lần chiến thắng (trên chiến trường). Vì vậy trong nhiều thế kỷ, tinh thần kháng cự của người dân Việt Nam đã làm nên một tấm lá chắn không thể nào khuất phục được đối với các quốc gia Đông-Nam châu Á chống lại cuộc xâm lược của phương Bắc.

Nhưng giờ đây những người lãnh đạo đương thời của Việt Nam, ĐCSVN, đã không chịu đi theo sự khôn ngoan của tổ tiên họ và tấm lá chắn lịch sử mà Việt Nam đã cung cấp cho hòa bình của thế giới và trong khu vực đang bị đập nát.

Một con đường thoát

Vào thời điểm khủng hoảng kinh tế hiện nay, người dân có lẽ ít quan tâm tới những gì khác ngoài chuyện kiếm tiền. Vì vậy, một cuộc chiến tranh ngắn ngủi như cuộc chiến Trung Quốc-Việt Nam nổ ra cách đây 30 năm có thể không còn lôi kéo sự chú ý nữa. Tuy nhiên, tham vọng bá chủ của kẻ tấn công đó vẫn còn hung tợn  và dường như còn mạnh mẽ hơn.

Quan trọng hơn nữa, kẻ tấn công nầy đang cư xử một cách hung hăng không phải chỉ đối với người ngoài mà còn với cả người trong nước, như việc những nhà hoạt động dân chủ trong nước Trung Quốc đã phải đối mặt với hành động đàn áp.

Cùng lúc với nhiều người Trung Quốc ngày nay đang kêu gọi cho dân chủ, nhiều người Việt Nam cũng đã hành động như vậy. Dân chủ đã chứng tỏ là giải pháp tốt nhất để giải quyết bất cứ cuộc tranh chấp hoặc khó khăn bất ổn nào mà không cần phải dùng tới bạo lực và là cơ chế tốt nhất để xây dựng sự hài hòa trong xã hội và sự thịnh vượng của quốc gia trong một nền hoà bình bền vững.

Một bước nhỏ hướng tới việc đem nền dân chủ cho Việt Nam và cho Trung Quốc là hãy nói thẳng ra ý nghĩa của ngày 17 tháng Hai.


Bác sĩ Phạm Hồng Sơn vào đầu năm 2002 đã dịch sang tiếng Việt bài báo “Thế nào là Dân chủ?” đã được đưa lên một trang web của tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam. Bị kết án 13 năm tù, ông đã trải qua 4 năm rưỡi trong nhà giam và đã bị quản thúc tại gia ở Hà Nội kể từ khi được trả tự do vào tháng Tám năm 2006. Tác giả của nhiều bài tiểu luận trên mạng tập trung vào những chủ đề đáng quan tâm của đất nước về chính trị và xã hội, năm 2003 và 2008 ông là một trong những người thắng giải   của tổ chức Giám sát Nhân quyền Human Rights Watch Hellmann/Hammet, đã được trao tặng giải thưởng dành cho những nhà văn đang chịu đựng những hành động đàn áp về chính trị.


Hiệu đính: Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009


————————————————————————————————

The Epoch Times

———–

Why Vietnam Must Remember February 17

Danger lies in forgetting a cruel war

By Pham Hông Son

Feb 15, 2009

HANOI—February 17 marks the 30th anniversary day of the outbreak of the Sino -Vietnamese War. It was short—just about a month—but so bloody and cruel that tens of thousands of people lost their lives. Many Vietnamese women were raped, many women and children were killed by being hacked to death with axes or forest knives, and nearly all the civilian infrastructure in six border provinces of Vietnam was completely destroyed.

As I write this, only a few days remain before this 30th anniversary of this war, but no articles in Vietnam’s official media recall this event. In several recent years, official media in Vietnam have maintained a timid behavior towards such China-related issues as the secret border agreement in 1999, and islands or landmarks shared or occupied by China.

Many activists and bloggers who tried to speak out about China’s evil have been imprisoned or intimidated. It is clear that the incumbent leaders of Vietnam do not want to commemorate such an event as this war; they are keeping silent and attempting to silence others in the face of China’s hegemony.

The Dangers of Silence

Three dangers result from that silence.

First, a danger occurs inside Vietnam. An essential factor that made up the legitimacy for Communist Party of Vietnam’s sole leadership in the last five decades has been its efforts to defend national sovereignty.

Whatever the different opinions may be about the two major struggles in the twentieth century in Vietnam, one with the French and the other with the American-backed regime, the Communist Party of Vietnam (CPV) took the lead and became the winner.

In the long history of Vietnam, the nation’s pride lay in never bending before the attacker or invader, especially before the traditional Northern invader. A few Vietnamese leaders in history who went to the Northern neighbor for help against popular uprisings have been condemned severely.

Moreover, the CPV’s strategy in struggling for power was always to find every opportunity to accuse opponents of co-operating with a foreign enemy. But, ironically, now it is the CPV who has allowed many of Vietnam’s lands, seas, and islands to be lost into China’s hand over the last five decades.

The CPV must have observed that a simmering indignation exists among people who are aware of these concessions. A veteran soldier who fought in the Sino-Vietnamese war in 1979 recently wrote in the private blog Osin: “What we call a ‘victory’ had to be paid for with blood and human heads. … And 30 years have passed since we advanced furiously straight to the northern border, but islands are still lost and the country is still silent.”

The CPV is now trying every effort to hide their concessions to the Northern invader. The CPV may succeed in silencing people to some extent, but over time, with the support of a sophisticated Internet, the truth will come to every person. And the current silence will become as dangerous as a tight lid on a hot steaming pot.

Ambitions of the Chinese Regime

The second danger is to encourage the Chinese regime’s imperial ambitions. China is vast in geography and great in culture and history. In the far past China was for centuries a superpower. So an ambition to bring back the past image of a superpower for a contemporary China is understandable and natural.

But the Chinese Communist Party (CCP), which has held sole rule over China since 1949, took several wrong and disastrous ways to achieve this ambition. In the Mao era from 1949-1976, China conducted a series of such paranoid policies as the “Anti-rightist campaign”(1957), the “Great Leap Forward” (1958-1960), and the “Cultural Revolution” (1966-1969). These campaigns only brought the death of tens of millions of people and a huge devastation of China’s ancient culture and natural environment.

Deng Xiaoping became Mao’s successor in 1978 and opened up China’s economy and sought modern technology. However, China contains within itself the seeds of an insidious disaster, such as Japan in the Meiji era or Germany in the post-WWI period encountered. Germany and Japan, which developed powerful economies by applying scientific knowledge and know-how, were both led by authoritarian politics into a catastrophic attempt at hegemony –World War II.

So the silent or compliant behavior of the CPV before China’s hegemony southward has the effect of urging the CCP to venture further on a wrong and disastrous path.

Destabilizing

The third danger is to destabilize the regional and world peace. In the long history of earlier times, war was not a rare phenomenon for the two countries Vietnam and its Northern neighbor. Nearly every dynasty in China carried out at least one invasion into its southern neighbor Vietnam.

But Vietnam’s leaders, together with their people, were always determined to defend its sovereignty and its honor, though the leaders had to conduct a skillful diplomacy toward their giant neighbor after any victories. So for several centuries, the Vietnamese people’s resistant spirit made an indomitable shield for South-East Asia nations against Northern invasion. But now Vietnam’s contemporary leaders, the CPV, have failed to follow their ancestors’ wisdom and the shield Vietnam historically provided for regional and even world peace is being broken up.

A Way Out

In a time of economic crisis, people may neglect to care about anything other than making money. Thus, a brief war like the Sino-Vietnamese war that broke out 30 years ago may no longer draw much attention. However, the attacker ’s desire for hegemony remains fierce and appears stronger.

More importantly, the attacker behaves aggressively not just toward the outsider but toward the insider, as democracy activists inside China face suppression. Just as many Chinese are today calling for democracy, so are many Vietnamese. Democracy has proven to be the best solution to settle any dispute or trouble without violence and is the best mechanism to build social harmony and national prosperity in a durable peace.

One small step toward bringing democracy to Vietnam and to China is to speak out about the meaning of February 17.

Dr. Pham Hông Son in early 2002 translated into Vietnamese the article “What is Democracy?” that was posted on a website of the U.S. embassy in Vietnam. Sentenced to 13 years in prison, he spent 4.5 years in prison and has been under house arrest in Hanoi since his release in August 2006. Author of many on-line essays focusing on political and social subjects of national interest, in 2003 and 2008 he was one of the winners of Human Rights Watch Hellmann/Hammet grants, awarded to writers suffering political persecution.

About these ads

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: