BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

60:Cán cân quân sự giữa VN và TQ năm 1979

Posted by adminbasam trên 06/02/2009

Nhớ những ngày này

cách đây 30 năm!


TIME

————————————————————————————————————

Cán cân quân sự


giữa  Việt Nam và


Trung Quốc năm 1979


Thứ Hai, ngày 5-3-1979

Hai lực lượng giao tranh trên vùng núi đá lởm chởm, không người ở, trong những điều kiện không thuận lợi của miền bắc Việt Nam là đối tượng của việc khảo sát rất kỹ lưỡng bởi các chuyên gia quân sự vào tuần trước.

Tại Washington, một lực lượng đặc nhiệm đã được thành lập từ cộng đồng tình báo Hoa Kỳ đã bắt đầu họp lại trong nhiều giờ về cuộc xâm lăng của Trung Quốc, đánh giá xem dữ liệu nào có thể thu được từ các thông báo chính thức của quân đội và bởi việc quan sát qua vệ tinh về quang cảnh trận đánh.

Tại Moscow, các chiến lược gia đã chú ý tới những mối liên hệ rộng lớn hơn của cuộc chiến. Quân Giải phóng Nhân dân [QGPND] TQ đang đánh nhau ra sao trong cuộc thử nghiệm chiến trận thực sự đầu tiên kể từ cuộc Chiến tranh Triều Tiên cách đây gần 30 năm có thể cung cấp những manh mối về khả năng của họ chống lại quân đội Sô Viết trên vùng biên giới phía bắc Trung Quốc.

Trận tuyến được dàn ra để chống lại QGPND là một công cụ quân sự ghê gớm được tôi luyện của Bộ trưởng Quốc phòng Võ Nguyến Giáp, người chiến thắng tại Điện Biên Phủ, mà các lực lượng của ông ta đã đánh bại quân đội của người Pháp và Mỹ trong hơn ba thập kỷ chiến đấu. Sức mạnh và những yếu kém của cả hai lực lượng, như đã được đánh giá bởi các nhà phân tích quân sự vào tuần trước, có vẻ như đang trong thế cân bằng mong manh.

Với 3,5 triệu người, đội quân đông nhất thế giới, Bắc Kinh có một lợi thế áp đảo về số lượng đối với 615.000 quân của Hà Nội. Trong một đòn tấn công trừng phạt có giới hạn, quân đội Trung Quốc chắc có lẻ đã không tung quá hơn 200.000 bộ đội, mặc dù những cánh quân trừ bị sẵn sàng của QGPND đang ở tại phía nam Trung Quốc vẫn đông đảo nếu như cuộc xung đột có thể lan rộng.

Hiện Trung Quốc có khoảng 1,6 triệu quân đóng dọc theo biên giới với Liên Xô – một lực lượng mà Bắc Kinh có thể quyết định tăng thêm nếu như Moscow gia tăng hành động chuẩn bị chiến đấu của đội quân 1 triệu người của họ trên vùng biên giới để đáp trả lại cơn khủng hoảng (tại biên giới Việt – Trung).

Một lợi thế chiến thuật thêm nữa cho QGPND là phần đông các lực lượng của Hà Nội đang bị mắc kẹt tại Cambodia và Lào và không thể di chuyển nhanh chóng tới tham chiến tại phía bắc.

Mặc dù người Trung Quốc không “bị đổ máu” qua kinh nghiệm chiến trường nào, song các nhà phân tích ở Ngũ Giác Đài tin rằng họ là những chiến binh giỏi. Một bộ đội của QGPND chưa từng đánh nhau, giống như người chỉ huy của anh ta, có thể háo hức hơn với trận mạc – và một cơ hội hiếm có để thăng chức. Kinh nghiệm mà người trưởng phòng hành quân các trận đánh của họ, Tướng Yang Teh-chin, 68 tuổi, đã thu được tại cuộc Chiến tranh Triều Tiên có thể đang dùng vào việc nâng cao niềm tin cho bính lính.

Việc tấn công trước cũng mang lại một lợi thế tinh thần nội tại. Tuy nhiên, QGPND đang bị khó khăn trong nhiều năm trời vì dính líu quá mức vào tình hình chính trị trong nội bộ Trung Quốc. Trong một thời gian dài, nhiệm vụ khó khăn nhất của quân đội TQ là ngăn chặn các sự thái quá của cuộc Cách mạng Văn hóa.

Đối với quân đội Việt Nam, họ có được lợi thế từ thực tế rằng họ đang bảo vệ đất nước của họ chống lại một kẻ thù đáng ghét theo truyền thống lịch sử. Họ đã chứng tỏ là những bộ đội với sức mạnh bền bỉ không thể chối cãi. “Bây giờ vẫn còn quá sớm để nói quân đội nào có ưu thế hơn,” theo nhận xét của một chuyên gia Bộ Quốc phòng Hoa kỳ. “Nếu so sánh về tương quan giữa các cá nhân, thì cán cân kinh nghiệm sẽ nghiêng về phía Việt Nam.”

Nội có một ưu thế rõ ràng hơn hẳn Bắc Kinh trong các loại vũ khí tinh vi. Mặc dù cả hai lực lượng này đều đang chiến đấu với những vũ khí sản xuất tại Liên Xô hoặc với những phiên bản của Liên Xô, nhưng nhiều vũ khí của QGPND kiếm được từ trước cuộc xung đột chia rẽ Trung Quốc-Liên Xô vào những năm cuối 1950.

Người Việt Nam cũng có một số thiết bị thu giữ được của Mỹ, đáng chú ý là loại đại bác 177mm, có thể đè bẹp hỏa lực của bất cứ khẩu pháo nào trong kho vũ khí của Trung Quốc.

Một trong những vũ khí nổi tiếng và hiệu quả nhất của Hà Nội, mà người Mỹ từng được biết đến tại Khe Sanh, là trọng pháo 130mm. Theo lời một nhà phân tích quân sự tại Hong Kong: “Người Việt Nam ưa thích loại 130mm và thực sự biết cách sử dụng nó. Chắc chắn họ thích có tầm bắn xa hơn người Trung Quốc.”

Người Trung Quốc có khoảng 10.000 xe tăng, so với 900 chiếc của Việt Nam. Thế nhưng địa thế miền núi của cuộc chiến tuần qua đang ngăn chặn việc sử dụng các xe tăng trong ngoại trừ trong những tuyến đường rất chật hẹp, và loại xe tăng T-34 cũ kỹ của Trung Quốc là rất dễ bị tổn hại trước những tên lửa chống tăng Sagger vô cùng chính xách được Liên Xô cung cấp cho người Việt Nam trong ba năm qua. Quân đội Trung Quốc không có thứ gì có thể so sánh được với loại Sagger này. “Đây là một trong những khiếm khuyết lớn trong chiến trận mà họ đang cố hiệu chỉnh bằng cách mua những tên lửa (chống tăng) HOT từ người Pháp,” một chuyên gia của Hoa Kỳ lưu ý.

Không quân Việt Nam thua kém nhiều so với Trung Quốc về số lượng, song chất lượng thì lại cao hơn hẳn. Hà Nội có tất cả 300 chiến đấu cơ; khoảng 700 phi cơ của Trung Quốc thì đang trong tầm truy kích Việt Nam. Mặc dù, hầu hết trong số các máy bay sẵn sàng lâm trận là những chiếc MiG-17 và MiG-19 đã cổ lỗ, trong khi đón quân đội Việt Nam không chỉ có những chiếc MiG-21 tiên tiến hơn mà họ còn có cả những “chiến đấu cơ” F-5 chiếm được từ người Mỹ.

Quân đội Việt Nam cũng có một lợi thế trong tiếp viện và vận chuyển. Vì những thiếu hụt của xe tải và xe chở hàng, quân đội Trung Quốc theo tin tức cho hay đã phải chuyên chở một số hàng quân nhu với khu vực chiến sự bằng xe có ngựa kéo. Trong khi quân đội Trung Quốc di chuyển chủ yếu bằng đi bộ, thì các đơn vị của Việt Nam có nhiều phương tiện chuyên chở hiện đại, một số lượng lớn trong đó được tịch thu từ (sự bỏ lại của) quân đội Hoa Kỳ.

Thêm vào đó, quân đội Trung Quốc có những phương tiện liên lạc chiến trường cổ lỗ; đôi lúc họ vẫn sử dụng người hoặc xe đạp. Người Việt Nam được trang bị điện đài và điện thoại dã chiến hiện đại, nhiều loại trong số đó được sản xuất tại Mỹ.

Mặc dù thế mạnh của Hà Nội là về kinh nghiệm, các loại vũ khí và hậu cần, song tinh thần chiến đấu thấp trong quân đội Việt Nam có thể làm cùn đi lợi thế của họ.

Tổn thất nặng nề ở Cambodia đã làm tổn hại ghê gớm ý chí chiến đấu của một số binh lính Việt Nam. Các tân binh đã hối lộ sĩ quan của mình để được về nhà.

Tỉ lệ vắng mặt không phép là rất cao đến nổi một quân lệnh được loan báo cho kế hoạch tái tổ chức hai năm để hợp nhất tốt hơn với các toán quân phía nam vốn bị mất tinh thần thành một lực lượng chiến đấu hăng hái hơn. Mao Trạch Đông có lẽ đã đúng khi ông ta nói, “Vũ khí là một yếu tố quan trọng trong chiến tranh song không phải là yếu tố quyết định; Chính con người, chứ không phải thứ gì khác, mới có tính chất quyết định.”


Hiệu đính: Trần Hoàng


Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009


————————————————————————————-

TIME

———————————-

The Military Balance

Monday, Mar. 05, 1979

The two forces engaged on the rugged, inhospitable terrain of northern Viet Nam were the object of intense scrutiny by military analysts last week. In Washington, a task force raised from the U.S. intelligence community began meeting within hours of the Chinese invasion, evaluating what data could be obtained from military communiques and by satellite observation of the battle scene. In Moscow, strategists were equally attentive to the broader implications of the war. How well the People’s Liberation Army does in its first real combat test since the Korean War nearly 30 years ago could provide clues to its capability against Soviet armies on China’s northern border.

Arrayed against the PLA was a formidable military instrument forged by Defense Minister Vo Nguyen Giap, the conqueror of Dien Bien Phu, whose forces had defeated French and U.S. armies in more than three decades of fighting. The strengths and weaknesses of both forces, as evaluated by the analysts last week, appeared to be in delicate balance.

With 3.5 million men, the world’s largest standing army, Peking has an overwhelming numerical advantage over Hanoi’s 615,000 troops. In a limited punitive strike, the Chinese would probably not deploy more than 200,000 men, though the PLA’s available reserves in southern China are immense if the conflict should widen.

China currently has about 1.6 million men along the Soviet border—a force that Peking may decide to augment if Moscow raises the combat readiness of its own 1 million troops on the frontier in response to the crisis. One tactical plus for the PLA is that many of Hanoi’s forces are tied down in Cambodia or Laos and cannot be readily transferred to the war in the north.

Although the Chinese are not “blooded” by battle experience, Pentagon specialists believe that they are good fighters. The untried PLA soldier, like his commander, may be eager for combat—and a rare chance for promotion.

The experience that their operations chief, General Yang Teh-chin, 68, gained in the Korean War may have served to boost the troops’ confidence. Being on the attack also confers an intangible morale advantage. The PLA, however, is troubled by years of excessive involvement in China’s internal politics.

For a long time its most arduous duty has been curbing the excesses of the Cultural Revolution.

As for the Vietnamese, they benefit from the fact that they are defending their own country against a historically hated enemy. They are proven fighters with undeniable staying power. “It’s too early to tell who is better,” says a U.S. Defense Department expert. “Man for man, the weight of experience would be on the Vietnamese side.”

Hanoi has a clear superiority over Peking in sophisticated weaponry. Although both forces are fighting with arms made in the U.S.S.R. or with copies of Soviet models, many of the PLA’s weapons were acquired before the Sino-Soviet split in the late 1950s. The Vietnamese also have some captured American equipment, notably the 177-mm howitzer, which outguns any artillery piece in the Chinese inventory.

One of Hanoi’s favorite and most effective weapons, as Americans learned at Khe Sanh, is the 130-mm howitzer. Says one military analyst in Hong Kong: “The Vietnamese love the 130 and really know how to use it. They must love to have the Chinese outranged.”

The Chinese have about 10,000 tanks, compared to Viet Nam’s 900. But the mountainous terrain of last week’s fighting precludes the use of tanks except in very narrow corridors, and China’s aged T-34 tanks are vulnerable to the extremely accurate Sagger antitank missiles supplied to the Vietnamese by the Soviet Union in the past three years. The Chinese have nothing comparable to the Sagger. “This is one of their major combat deficiencies, which they are trying to correct by buying HOT (antitank) missiles from the French,” notes one U.S. expert.

The Vietnamese air force is vastly inferior to the Chinese in quantity, but the quality is vastly superior. Hanoi has 300 combat aircraft in all; about 700 Chinese planes are within striking range of Viet Nam. Most of those ready for combat, however, are outdated MiG-17s and MiG-19s, whereas the Vietnamese have not only the slightly more advanced MiG-21s but also the versatile F-5 “freedom fighters” captured from the Americans.

The Vietnamese also have an advantage in supply and transport. Because of shortages of trucks and freight cars, the Chinese are reported to have brought some supplies to the combat area by horse-drawn vehicles. While the Chinese army moves primarily on foot, the Vietnamese forces have plenty of modern transport, much of it seized from the U.S.

Army. The Chinese, moreover, have primitive battlefield communications; they still sometimes use runners and bicyclists. The Vietnamese are equipped with modern radio and field telephones, many of them American-made.

Despite Hanoi’s superiority in experience, weaponry and logistics, low morale in the Vietnamese forces could blunt their advantages. Heavy casualties in Cambodia have severely impaired some Vietnamese soldiers’ will to fight. Recruits have bribed their officers to let them return home.

The AWOL rate is so high that the army command has announced a two-year reorganization plan that will better integrate the demoralized southern troops into a more aggressive fighting force. Mao Tse-tung may have been right when he said, “Weapons are an important factor in war but not the decisive factor; it is people not things that are decisive.”

2 bình luận trước “60:Cán cân quân sự giữa VN và TQ năm 1979”

  1. Ẩn danh said

    mminh co doc bai “viet nam danh mat co hoi 1979”. Doc xem ra thi dung, nhung chang qua la nha nuoc khong muon chien tranh lan rong nen khong dat muc tieu la tieu diet quan TQ vuot bien gioi thoi.

    Chien tranh lan rong thi VN cang thiet hai lon thoi. 🙂

  2. ko ten tuoi said

    thang trung quoc no cay dong nguoi chu lam gi

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d người thích bài này: