BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

54:For Which It Stands-Việt Nam

Posted by adminbasam trên 01/02/2009


Global Post

————————————————————————————————————

For Which It Stands

C.M. Sennott – GlobalPost

Ngày 19-1-2009

GlobalPost tự hào được giới thiệu bản tường trình đặc biệt này, “… For Which It Stands.” Từ mọi ngóc ngách của thế giới, hơn 40 thông tín viên và những người phụ trách trang của GlobalPost đã đóng góp vào gần 50 câu chuyện được xây dựng quanh chỉ một câu hỏi: Tư tưởng của nước Mỹ có ý nghĩa gì đối với thế giới? Hướng dẫn này sẽ giúp bạn tìm ra con đường của mình qua hàng loạt câu chuyện, khởi đầu với những giới thiệu và dẫn dắt của chúng tôi thông qua lời thề trong vai trò một tổng thống của Tổng thống Barack Obama – một sự kiện được quảng bá như là buổi lễ nhậm chức có tính chất toàn cầu đầu tiên. Chúng tôi sẽ bổ sung vào loạt bài trong mục này trong vòng 100 ngày đầu tiên của nhiệm kỳ tổng thống Obama, điều mà ông đã gọi là một “cơ hội để khởi động lại hình ảnh của nước Mỹ trên thế giới.” Trong thời gian này, chúng tôi muốn biết những gì mà bạn nghĩ rằng nước Mỹ có ý nghĩa thế nào với thế giới, cũng như thế giới có ý nghĩa thế nào với nước Mỹ. Để đưa lên những lời bình, xin mời truy cập vào đây. Để biện hộ cho những lập luận ngắn gọn của riêng mình chia sẻ với trang web này, xin gửi một thư điện tử theo địa chỉ editors@globalpost.com.

Việt Nam

Hoa Kỳ và Việt Nam cùng tham gia vào một cuộc chiến, một tương lai đầy hy vọng và một chút thái độ hoài nghi.

Matt Steinglass – GlobalPost

Lên mạng ngày 19-1-2009

Cập nhật ngày 24-1-2009

HÀ NỘI, Việt Nam – Họ đã căm ghét những người Mỹ.

Một bức ảnh nổi tiếng từ những năm chiến tranh cho thấy những dòng chữ “Giết Mỹ” được khắc vào trong một thân cây dọc Đường mòn Hồ Chí Minh như là lời mở đầu của những người đang yêu nhau. Những phi công Mỹ bị bắn rơi đã bị những đám đông thường dân giận dữ đánh đập. Trong cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Bảo Ninh, “Nỗi buồn Chiến tranh,” người cựu quân nhân Bắc Việt Nam này đã viết về các đồng đội của mình bị ma ám bởi những giấc mơ về những người lính Mỹ gốc Phi lang thang trong rừng rậm, về những nữ chiến sĩ bị hãm hiếp rồi bị giết bởi các toán lính Mỹ, về những dân thường bị giết hại trong các cuộc ném bom rải thảm của phi cơ B-52.

Đã 33 năm kể từ khi Bắc Việt Nam giành chiến thắng trong cuộc chiến, và nhà văn Bảo Ninh, 57 tuổi, đã nói rằng lòng căm thù đã được lãng quên từ lâu.

“Thời gian là phép mầu chữa lành mọi vết thương tinh thần,” ông Ninh nói.

Ngày nay, Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Nike và Intel nằm trong số những hãng sử dụng lao động lớn của nước này. Những chiến hạm của Hoa Kỳ ghé thăm các hải cảng Việt Nam, và các vị lãnh đạo nhà nước Việt Nam dành những chuyến viếng thăm thường lệ tới Washington. USAID [United States Agency for International Development-Cơ quan Phát triển Quốc tế /Cơ quan Nhân đạo của Hoa Kỳ] chi hàng triệu đô la mỗi năm để giúp Việt Nam chiến đấu với dịch bệnh AIDS. Những bộ phim của Hollywood lôi cuốn đủ các thành phần khán giả vào các khu buôn bán giải trí mới mở của Sài Gòn, và các nhãn hiệu “Made in Vietnam” xắp thành từng dãy trên các kệ của những chuỗi cửa hàng ở New York. Tại Hồ Hoàn Kiếm ở trung tâm Hà Nội, những khuôn mặt ân cần của hai cụ già từ trên các tấm biển quảng cáo đang ngó xuống: một bên là nhà lãnh đạo Cộng sản Hồ Chí Minh. Còn bên kia là ngài Đại tá Sanders của hãng Kentucky Fried Chicken.

Hoa Kỳ và Việt Nam giờ đây là những người bạn thận trọng, lôi cuốn lẫn nhau trong 15 năm qua bởi một điểm tụ hội lạ kỳ của nỗi luyến tiếc quá khứ, bởi kinh tế và lợi ích chiến lược riêng. Thế nhưng khi Barack Obama nhậm chức ở Washington, mối quan hệ này sẽ được thử nghiệm.

Trên một số vấn đề – hợp tác quân sự, tự do chính trị – Hoa Kỳ muốn Hà Nội tiến nhanh hơn những gì mà Đảng Cộng sản Việt Nam đã được chuẩn bị. Trên những vấn đề khác – gia tăng nhu cầu đối với hàng hóa xuất khẩu của Việt Nam, bù lại sức mạnh đang tăng lên của Trung Quốc – Việt Nam có thể muốn Hoa Kỳ làm nhiều hơn là một đất nước đã bị yếu đi do suy thoái và một lực lượng quân sự đã vươn quá xa những gì mình có thể.

“Dân chúng Việt Nam nghĩ rằng chúng tôi cần phải ngả về phía Hoa Kỳ, để làm đối trọng với Trung Quốc,” theo nhận định của nhà phê bình văn học thuộc hàng gai góc, ông Phạm Xuân Nguyên, 53 tuổi. Thế nhưng “Hoa Kỳ có vẻ không còn là một quốc gia mạnh mẽ như năm 2000. Dường như Hoa Kỳ không dám tin vào sức mạnh của chính mình.”

Việc nối lại mối quan hệ hữu nghị giữa hai quốc gia bắt đầu vào những năm đầu 1990 sau sự sụp đổ của Liên Xô. Hoa Kỳ đã cố gắng tìm kiếm các bạn hữu và đối tác thương mại trong số các quốc gia thành viên cựu Sô Viết. Ban lãnh đạo Hoa Kỳ đã kinh qua thế hệ phất lên của những đứa con cưng với lý lịch chính trị được rèn dũa trong cuộc Chiến tranh Việt Nam. Các cựu binh ở Việt Nam như Thượng nghị sĩ John F. Kerry và John McCain, mỗi người đều có những cam kết nặng về tình cảm rằng sẽ khép lại trang sử của cuộc chiến, và đã đóng những vai trò then chốt trong việc dỡ bỏ lệnh cấm vận thương mại từ lâu đối với Việt Nam và bình thường hóa các mối quan hệ vào năm 1995.

Về phía Việt Nam, sự sụp đổ của Liên Xô có nghĩa là sẽ mất đi sự bảo trợ của một siêu cường. Với sự chấm dứt trợ giúp từ Moscow, đất nước bị bần cùng hóa và cô lập này đã buộc phải mở cánh cửa kinh tế của mình. Về mặt chính trị, những nhà lãnh đạo mới năng động như Thủ tướng Võ Văn Kiệt lúc đó đã làm mũi nhọn đi đầu cho một nỗ lực chung nhằm tái kết nối với thế giới không cộng sản, song lại phải đối mặt với biểu hiện đối kháng của những phe nhóm bảo thủ. Mối quan hệ thành công với Mỹ, cùng với những năm tháng tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, đã giúp cho ông Kiệt giành được thắng lợi trước những thái độ không đồng tình đó.

Năm 2000, Tổng thống Bill Clinton đã viếng thăm Hà Nội và đã gặp những đám đông dân chúng nhiệt tình tự nguyện chào đón. Đó dường như là hình ảnh vị tổng thống Mỹ tượng trưng sự giải thoát cho đất nước khỏi cô lập và nghèo đói từ những năm 1980.

Hiệp ước Thương mại Song phương Hoa Kỳ-Việt Nam mà ông Clinton đã ký kết vào năm đó đã làm bàn đạp khởi động cho tám năm tăng trưởng kinh tế ngoạn mục. Vào khoảng năm 2004, xuất khẩu thủy hải sản của Việt Nam sang Hoa Kỳ đã tăng vọt từ 50 triệu đô la lên hơn 2 tỉ đô la một năm. Trong lĩnh vực hàng hóa quần áo, giày dép và đồ gỗ, câu chuyện cũng tương tự, khi người tiêu dùng Hoa Kỳ đã giúp đưa hàng chục triệu người Việt Nam thoát khỏi cảnh nghèo đói.

Thế nhưng sự thành công to lớn của nền kinh tế hướng vào xuất khẩu của Việt Nam – với 70% GDP đến từ xuất khẩu – đã phơi bày bản chất của nó trước cú sốc suy thoái kinh tế tại Hoa Kỳ. Vào đầu tháng Một, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kêu gọi các doanh nghiệp hãy quay lại tập trung vào thị trường nội địa.

“Nền kinh tế của Việt Nam rất dễ bị tổn thương,” đó là nhận xét của ông Nguyễn Quang A, một trong những kinh tế gia hàng đầu của nước này. “Trong tương lai Việt Nam cần phải nhấn mạnh vào xuất khẩu sang các thị trường khác như Trung Quốc, Phi châu, Trung Đông và Đông nam Á.”

Ngoài việc là thị trường xuất khẩu lớn nhất của mình, Hoa Kỳ còn tác động với tư duy kinh tế của Việt Nam. Một thế hệ mới các kinh tế gia Việt Nam, mà nhiều người đã được đào tạo tại các trường đại học của Mỹ qua các nguồn tài trợ từ chương trình Fulbrright hay Quỹ Giáo dục Việt Nam, đã thúc đẩy cho một nền kinh tế ít tập trung vào nhà nước hơn và cho những cải cách về luật thương mại và cai trị tập thể.

Thế nhưng những ảnh hưởng đó vẫn có những hạn chế của nó, ông Quang A nhận định.

“Việt Nam có thể học hỏi từ mô hình kinh tế Hoa Kỳ trong những vấn đề như tính minh bạch, cạnh tranh, giảm bớt chủ nghĩa bảo hộ, cai trị cập thể, và những cơ chế để phát hiện những hành vi sai trái,” kinh tế gia này nhận xét. “Khía cạnh mà Việt Nam cần phải tránh là chính phủ cần có một vai trò tốt hơn trong điều hành kinh tế.”

Chính phủ Việt Nam can thiệp quá sâu vào lĩnh vực ngân hàng, và trợ giúp các ngành công nghiệp chiến lược với các công ty lớn của nhà nước, chẳng hạn như ngành đóng tàu. Mô hình của nó tương tự với các chính sách công nghiệp được nhà nước phối hợp từng thành công ở Nhật Bản, Nam Hàn và Đài Loan. Hoa Kỳ nhìn chung giữ quan điểm về một nền kinh tế ít có sự can can thiệp của nhà nước, song những can thiệp ào ạt của bản thân chính phủ trong những tháng gần đây đã làm vẩn đục hình ảnh đó.

Một lĩnh vực mà Việt Nam đánh giá cao ở Mỹ vốn chưa từng suy suyển là về khả năng quân sự. Thế nhưng quan điểm của họ đối với khả năng đó đã thay đổi liên quan tới những hoàn cảnh.

Khi còn là một đứa trẻ lên 10 vào năm 1965, nhà phê bình văn học Nguyên đã theo dõi những phi công Mỹ bị bắt được dẫn giải qua làng của ông ở tỉnh Hà Tĩnh.

“Nhận thức hàng ngày về nước Mỹ là một trong những bom đạn, giết hại, chết chóc, đổ máu, hủy diệt,” ông Nguyên kể lại.

Mới đây hơn, người Việt Nam đã phản đối mạnh hành động can thiệp bằng quân sự của Mỹ ở Iraq, thứ mà họ nhận thấy quen thuộc với cảm giác khó chịu.

“Tôi đã lấy làm ngạc nhiên khi nhận ra là các chính quyền Mỹ trên thực tế vẫn hoàn toàn không thay đổi những quan điểm của họ, thậm chí sau Cuộc chiến Việt Nam,” nhà văn Bảo Ninh nhận định.

Giống như ông Ninh, hầu hết người Việt Nam nhìn chính quyền Bush với cái nhìn tiêu cực, bất chấp những tiến triển trong quan hệ song phương trong tám năm qua và những giúp đỡ của chính quyền này cho việc gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới của Việt Nam và việc trúng cử vào chiếc ghế luân phiên trong Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc.

Việc thắng cử của ông Barack Obama đã phát ra một tinh thần nhiệt tình có mức độ ở Việt Nam, và một số người hy vọng cho một chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ đa phương hơn. Nhưng các doanh gia Việt Nam cũng lo ngại một chính quyền của đảng Dân chủ có thể sẽ quay lại với chủ nghĩa bảo hộ để bảo vệ cho công ăn việc làm trong khu vực sản xuất của Mỹ, gây tổn hại cho xuất khẩu của Việt Nam.

Hầu hết người Việt Nam nghĩ rằng việc cải thiện mối quan hệ Việt Nam- Mỹ là không thể tránh khỏi, mà không quan tâm tới việc ai sẽ là ông chủ Tòa Bạch Ốc. Cả hai nước đều cần nhau để làm đối trọng với Trung Quốc, và người Việt Nam thừa nhận rằng những chiếc giày quần vợt giá rẻ mà họ sản xuất cho hãng Nike, và những chiếc Boeing 777 mà hãng Vietnam Airlines mua, phải đem lại lợi ích cho Hoa Kỳ nhiều như những gì họ làm cho Việt Nam.

Còn như những người đang hy vọng cho một sự thay đổi kịch tính trong chính sách của Mỹ, như nhà văn Bảo Ninh, thì lại cảm thấy hoài nghi.

“Chúng tôi đã nghe những người Mỹ nói nhiều về những thứ tốt đẹp và đúng đắn, đặc biệt trong các cuộc bầu cử tổng thống,” ông Ninh nói. “Thế nhưng hãy xem những gì họ đang làm trong năm 2009.”

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————————————————

Global Post

————–

For Which It Stands

By C.M. Sennott – GlobalPost

Published: January 11, 2009 17:41 ET
Updated: January 19, 2009 20:39 ET

GlobalPost is proud to offer this special report, “… For Which It Stands.” From every corner of the world, more than 40 GlobalPost correspondents and columnists have contributed nearly 50 stories built around a single question: What does the idea of America mean to the world? This guide will help you navigate the series, which begins with our launch and runs through President Barack Obama’s swearing in as president — an event billed as the first global inauguration. We will add to the series in the first 100 days of the Obama presidency, what he has called a “chance to reboot America’s image around the world.” During this time, we want to know what you think America means to the world, and also what the world means to America. To post commments register here. To submit your own brief essay to share on the site send an e-mail to editors @ globalpost.com.

Vietnam

The U.S. and Vietnam share a war, a hopeful future and a touch of skepticism.

By Matt Steinglass – GlobalPost

Published: January 19, 2009 19:12 ET
Updated: January 24, 2009 08:16 ET

HANOI, Vietnam — They hated the Americans.

A famous photograph from the war years shows the words “Giet My” — Kill America — carved into a tree along the Ho Chi Minh Trail like lovers’ initials. Downed U.S. pilots were beaten by crowds of furious civilians. In Bao Ninh’s celebrated novel, “The Sorrow of War,” the former North Vietnamese soldier wrote of comrades haunted by visions of African-American GIs roaming the jungle, of female soldiers raped and killed by American troops, of civilians killed in B-52 bombing raids.

It has been 33 years since North Vietnam won the war, and Bao Ninh, now 57, said the hatred is long forgotten.

“Time is a miracle that heals all spiritual wounds,” said Ninh.

Today, the U.S. is Vietnam’s biggest export market. Nike and Intel are among the country’s major employers. U.S. warships call at Vietnamese ports, and Vietnamese heads of state pay regular visits to Washington. USAID spends tens of millions of dollars a year to help Vietnam fight AIDS. Hollywood movies pack the multiplexes in Saigon’s new shopping malls, and “Made in Vietnam” labels line the racks at chain stores in New York. At Hoan Kiem Lake in central Hanoi, the kindly faces of two white-bearded men gaze down from billboards: on one side, Communist leader Ho Chi Minh. On the other, Kentucky Fried Chicken’s Colonel Sanders.

The U.S. and Vietnam are now wary friends, drawn together the past 15 years by a strange confluence of nostalgia, economics and strategic self-interest. But as Barack Obama takes office in Washington, the relationship will be tested.

On some issues — military cooperation, political liberalization — the U.S. wants Hanoi to move faster than the Vietnamese Communist Party is prepared to. On other issues — boosting demand for Vietnamese exports, offsetting growing Chinese power — Vietnam may want the U.S. to do more than a country weakened by recession and military overreach can.

“Vietnamese people think that we should lean to the U.S. side, to counterbalance China,” said literary critic and gadfly Pham Xuan Nguyen, 53. But “the U.S. seems not to be as strong a country as it was in 2000. It seems the U.S. doesn’t dare believe in its own strength.”

The rapprochement between the two countries began in the early 1990s after the collapse of the Soviet Union. The U.S. sought friends and commercial partners among former Soviet client states. U.S. leadership had passed to the baby boom generation, whose political identities were forged in the Vietnam War. Vietnam veterans such as Sens. John F. Kerry and John McCain, each with strong sentimental commitments to closing the book on the war, played key roles in lifting the longstanding commercial embargo of Vietnam and normalizing relations in 1995.

On the Vietnamese side, the fall of the Soviet Union meant the loss of its superpower patron. With the end of support from Moscow, the impoverished, isolated country was forced to open its economy. On the political side, dynamic new leaders like then-Prime Minister Vo Van Kiet spearheaded a broad effort to reconnect with the non-Communist world, but faced resistance from conservative factions. The successful American relationship, along with years of strong economic growth, helped Kiet win that argument.

In 2000, President Bill Clinton visited Hanoi and was met by throngs of spontaneous, cheering well-wishers. It was as if the American president symbolized the country’s escape from the isolation and poverty of the 1980s.

The U.S.-Vietnam Bilateral Trade Agreement Clinton signed that year kick-started eight years of spectacular economic growth. By 2004, Vietnamese seafood exports to the US had jumped from $50 million to over $2 billion a year. In garments, footwear and wood products, the story was the same, as U.S. consumers helped lift tens of millions of Vietnamese out of poverty.

But the very success of Vietnam’s export-oriented economy — 70 percent of its GDP comes from exports — has exposed it to the shock of the economic recession in the U.S. In early January, Prime Minister Nguyen Tan Dung called for businesses to refocus on the domestic market.

“Vietnam’s economy is very vulnerable,” said Nguyen Quang A, one of the country’s leading economists. “In the future Vietnam should emphasize exports to other markets like China, Africa, the Middle East and Southeast Asia.”

Besides being its largest export market, the U.S. has influenced Vietnamese economic thinking. A new generation of Vietnamese economists, many trained at American universities on grants from the Fulbright program or the Vietnam Education Fund, have pushed for a less state-centered economy and for reforms in commercial law and corporate governance.

But such influence has its limits, says Quang A.

“Vietnam can learn from the U.S’.s economic model in areas like transparency, competitiveness, reducing protectionism, corporate governance, and mechanisms to discover wrongdoing,” the economist said. “The aspect Vietnam should avoid is that the government should have a better role in running the economy.”

Vietnam’s government intervenes heavily in its banking sector, and supports strategic industries with huge state-owned companies, like shipbuilding. Its model resembles the state-co ordinated industrial policies that were successful in Japan, South Korea and Taiwan. The U.S. has generally stood for a more laissez-faire economic philosophy, but its own massive government interventions in recent months have muddied that image.

One area where Vietnamese respect for America has never wavered is military prowess. But their attitude towards that prowess has shifted with circumstances.

As a 10-year-old boy in 1965, literary critic Nguyen watched captured American pilots being paraded through his village in Ha Tinh province.

“The daily perception of the U.S. was one of bombs, killing, death, bleeding, extermination,” Nguyen said.

More recently, the Vietnamese overwhelmingly opposed America’s military intervention in Iraq, which they found uncomfortably familiar.

“I was surprised to find American administrations in fact had not changed their views at all, even after the Vietnam War,” said Bao Ninh.

Like Ninh, most Vietnamese view the Bush administration negatively, despite the improvement in bilateral relations over the past eight years and Bush’s support for Vietnam’s accession to the World Trade Organization and its election to a rotating seat on the UN Security Council.

The election of Barack Obama has generated a modest level of enthusiasm in Vietnam, and some hope for a more multilateral U.S. foreign policy. But Vietnamese businesses also fear a Democratic administration may turn to protectionism to preserve American manufacturing jobs, hurting Vietnamese exports.

Most Vietnamese think an improving Vietnamese-American relationship is inevitable, regardless of who is in the White House. Both sides need each other to counterbalance China, and Vietnamese assume that the cheap sneakers they produce for Nike, and the Boeing 777s Vietnam Airlines buys, must benefit the U.S. as much as they do Vietnam.

As for those who are hoping for a dramatic shift in American policy, they, like Bao Ninh, are skeptical.

“We have heard Americans say lots of right and good things, especially in the presidential elections,” Ninh said. “But let’s see what they are doing in 2009.”

16 phản hồi to “54:For Which It Stands-Việt Nam”

  1. Rhea said

    – A gota pode ser uma causa de distúrbio erétil. http://www.jonestrailers.com/UserProfile/tabid/141/UserID/23477/Default.aspx

  2. Violet said

    E se posso consumir frutas todo mundo os dias. http://kasey9910Hs.realscienceblogs.com/easy-diets-to-lose-weight-we-have-chosen-some-of-the-healthiest-diets-that-are-easy-to-follow-and-also-help-in-losing-weight

  3. Appreciate it for this grand post, I am glad I detected this web
    site on yahoo. http://4.ly/genetixiqbrain47653+

  4. Wow that was ᥙnusual. I just wrote ann really long
    comment but after I clicked submit my comment didn’t apрear.
    Grrrr… well I’m not writing all that over again. Anyhow,
    јust wanted tto say excellent blog! https://www.judibandarbola.com/

  5. e-commerce said

    Content material is the fundamental currency for advertising and marketing automation.

  6. Então, contacte de iediat᧐ os nossos técnicos. http://www.yonghengjiyuan.com/space-uid-63630.html

  7. Erna said

    Peça ⲟгçamentos de remodelações on-line. http://www.healthcomm.gov.jo/UserProfile/tabid/200/UserID/306307/Default.aspx

  8. А ѕua casa já não vê remodelações há muitⲟ? http://www3.tok2.com/home/himetsuki/fantasy.cgi?&review=454&review=63/

  9. www said

    May I just say what a relief to uncover somebody who really understands what they
    are talking about on the web. You certainly know how to bring a problem to light and make it important.

    A lot more people need to read this and understand this
    side of the story. I was surprised you’re not more popular given that you certainly have the gift.

  10. Ⲟs nossos clientes voltam sempre a contratar! http://greenfireweb.com/UserProfile/tabid/42/UserID/1673/Default.aspx

  11. Inale e puxe seu umbigo dentro de direção à coluna. https://www.goodreads.com/user/show/78022891-kandis-ingle

  12. lainio.fi said

    Precisando ver se Alfa Caps vende em farmácia? http://lainio.fi/Default.aspx?tabid=136&UserID=2058

  13. Pare de comprá-los. Quitosana emagrece mesmo?

  14. Trinidad said

    Hi to aⅼⅼ, for tthe reason that I am in fact eager of reading thіs web site’s post to be updated
    regularly. It consists of fastidiouѕ information. http://bisnisbawangmeraaqb.storybookstar.com/updated-guidelines-for-rapid-programs-of-watching-movies

  15. Ꮐreat post. http://www.kathiesquiltshoppe.com/

  16. Yvette said

    Wonderful post! We will be linking to this particularly great article on our
    website. Keep up the good writing.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: