BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Một, 2009

50:Ba Nhân Viên PCI của Nhật Bị Án

Posted by adminbasam trên 29/01/2009

THE ASAHI SHIMBUN

————————————————————————————————————

Các cựu Nhân viên


Điều Hành PCI bị


tuyên bố phạm tội hối lộ


quan chức Việt Nam

Nhật báo International Herald Tribute/ và Thông tấn xã Asahi của Nhật

Ngày 29-1-2009


Ba cựu nhân viên điều hành đang chịu áp lực nặng nề bởi vụ bê bối của công ty Tư vấn Xây dựng Pacific Consultants International (PCI) đã bị tuyên án hôm nay thứ Năm vì đã hối lộ một viên chức Việt Nam qua các hợp đồng Viện Trợ Phát triển Chính thức (ODA) tại nước này.

Các bản án được Tòa án Hạt Tokyo đưa ra là vụ đầu tiên liên quan tới những hành động hối lộ một công chức tại hải ngoại. Ba người Nhật này đã đưa 90 triệu yên hối lộ cho một quan chức Việt Nam.

Chủ tọa phiên tòa là chánh án Toshihiko Sonohara đã tuyên án Haruo Sakashita, 62 tuổi, một cựu giám đốc của PCI, hai năm tù giam, án nầy treo 3 năm [án 2 năm tù giam nầy chưa thi hành ngay mà bị đình chỉ ba năm. Nếu trong thời gian 3 năm nầy mà bị một tội gì khác, thì can phạm sẽ bị xử phạt tội ấy, cọng thêm 2 năm của bản án nầy, và lúc ấy can phạm mới bị đi tù cả 2 vụ.] ; Kunio Takasu, 66 tuổi, một cựu tổng giám đốc PCI 20 tháng tù giam, án treo ba năm; và Tsuneo Sakano, 59 tuổi, một cựu trưởng văn phòng đại diện của PCI tại Hà Nội 18 tháng tù giam, án treo ba năm.

Tòa án cũng đã phạt công ty PCI tại Tokyo 70 triệu yên.

Các công tố viên đã đưa ra một bản án tù giam hai năm rưỡi đối với Sakashita và hai năm tù cho cả Takasu và Sakano, cũng như phạt 100 triệu yên đối với PCI.

Theo như phán quyết, PCI đã nhận các hợp đồng tư vấn trị giá tổng cộng 3,1 tỉ yên liên quan tới các dự án xây dựng đường cao tốc những năm 2001 và 2003 tại Thành phố Hồ Chí Minh, được cấp vốn bởi chương trình ODA của Nhật Bản.

Để đổi lấy việc giúp cho PCI giành được các hợp đồng, các cựu thành viên hội đồng quản trị đã chi cho một quan chức cấp cao của thành phố khoảng 90 triệu yên vào các năm 2003 và 2006, tòa án cho biết.

Phán quyết hôm thứ Năm cho hay PCI đã độn thêm vào các khoản chi phí tư vấn của mình để sau đó công ty có thể chi trả cho vị viên chức người Việt Nam này.

“Trong các dự án được trợ cấp tài chính bởi các khoản vay mượn bằng đồng yên Nhật, (họ) đã thực hiện những hành vi tội lỗi gây cản trở thêm cho việc cạnh tranh trong kinh doanh quốc tế,” theo phán quyết của tòa. “Vì những nỗ lực quốc tế dành cho việc phát triển lành mạnh các hoạt động kinh doanh, chúng ta không thể bỏ qua vụ việc này.”

Cựu Chủ tịch PCI Masayoshi Taga, 63 tuổi, người đã bị truy tố cùng với ba cựu thành viên hội đồng quản trị trong vụ việc tại Việt Nam vào tháng Tám năm ngoái, cũng đã bị truy tố vào tháng Sáu với những tội danh lừa gạt chính phủ Nhật khoảng 141 triệu yên.

Vụ gian lận này liên quan tới một dự án phá hủy các vũ khí hóa học do Quân đội Đế quốc Nhật trước đây bỏ lại tại Trung Quốc vào lúc kết thúc cuộc Đệ nhị Thế chiến.

Taga đang bị xử tại một phiên tòa khác với Sakashita, Takasu và Sakano.

Cả bốn người đã thừa nhận những lời buộc tội chống lại họ trước khi có phán quyết của tòa vào hôm nay thứ Năm.

Trong khi đó, báo chí của nhà nước Việt nam đã cho biết là chính phủ Việt Nam đang có khuynh hướng thực hiện một vụ tố tụng hối lộ chống lại viên chức cao cấp của Thành phố Hồ Chí Minh.

Một ủy ban hỗn hợp nhằm tránh những hành động tham nhũng quỹ ODA, được thành lập bởi chính phủ Nhật Bản và Việt Nam sau khi vụ việc hối lộ của PCI bị đưa ra ánh sáng, đang được trông đợi là sẽ đưa ra một bản báo cáo vào cuối năm tài chính này. Bản báo cáo có thể sẽ đề nghị là một tổ chức đối tác thứ ba sẽ được thành lập và các quy tắc sẽ được thiết lập để bảo vệ những người đưa tin [tố cáo tham nhũng]. (nhật báo International Herald Tribute/ và Thông tấn xã Asahi của Nhật ngày 29-1-2009)

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

*viện trợ ODA là tiền chính phủ VN đi mượn và số tiền nầy VN phải hoàn trả lại trong thời gian 20 năm.

*Tính tới năm 2008, chính phủ VN đã mượn từ 28-35 tỉ đô la (40%  GDP, GDP =  tổng sản phẩm quốc nội của VN)  theo báo cáo của  Ngân Hàng  Thế Giới (WB), của Nhật, và Ngân Hàng Phát triển Á Châu (ADB).


THE ASAHI SHIMBUN

—————————————————————————

Former PCI executives found guilty

of bribing Vietnamese official

2009/1/29

Three former executives of scandal-ridden construction consulting firm Pacific Consultants International (PCI) were given suspended sentences Thursday for bribing a Vietnamese official over official development assistance (ODA) contracts in that country.

The sentences by the Tokyo District Court were the first in Japan concerning bribes to a public servant overseas. The three provided 90 million yen in bribes to the Vietnamese official.

Presiding Judge Toshihiko Sonohara sentenced Haruo Sakashita, 62, a former PCI director, to two years in prison, suspended for three years; Kunio Takasu, 66, a former PCI managing director to 20 months in prison, suspended for three years; and Tsuneo Sakano, 59, a former head of PCI’s Hanoi office to 18 months in prison, also suspended for three years.

The court also fined Tokyo-based PCI 70 million yen.

Prosecutors had demanded a prison sentence of two and a half years for Sakashita and two-year sentences for both Takasu and Sakano, as well as a 100-million-yen fine for PCI.

According to the ruling, PCI received consultancy contracts worth a total of about 3.1 billion yen concerning 2001 and 2003 highway construction projects in Ho Chi Minh City, which were funded by Japan’s ODA program.

In return for helping PCI win the contracts, the former executives paid the senior city official about 90 million yen in 2003 and 2006, the court said.

The Thursday ruling said PCI padded its consulting fees so that the company could later pay the official.

“In projects financed by yen loans, (they) carried out evil deeds that more than impeded competition in international transactions,” the ruling said. “In light of international efforts for the healthy development of business transactions, we cannot overlook this case.”

Former PCI President Masayoshi Taga, 63, who was indicted along with the three former executives in the Vietnam case last August, was also indicted in June on charges of defrauding the Japanese government of about 141 million yen.

The fraud case concerns a project to dispose of chemical weapons abandoned in China by the former Imperial Japanese Army at the end of World War II.

Taga is on trial separately from Sakashita, Takasu and Sakano.

The four had acknowledged the allegations against them before Thursday’s ruling.

Meanwhile, Vietnam’s state-run newspaper reported that the Vietnamese government intends to build a bribery case against the senior Ho Chi Minh City official.

A joint committee to prevent corruption over ODA, established by the Japanese and Vietnamese governments after the PCI bribery case came to light, is expected to release a report by the end of this fiscal year. The report will likely suggest that a third-party organization be set up and rules established to protect whistleblowers. (IHT/Asahi: January 29,2009)

Posted in Kinh tế Việt Nam, Quan hệ quốc tế, Tham nhũng | Leave a Comment »

49:Cái Tết buồn nản ở VN

Posted by adminbasam trên 29/01/2009

ASIA TIMES

————————————————————————————————————

Cái Tết buồn nản


ở Việt Nam

Stephen Kurczy

Ngày 27-1-2009

HUẾ – Khung cảnh ảm đạm về kinh tế khắp toàn cầu đã lấy đi hết khí thế mua sắm trong dịp Tết hàng năm ở Việt Nam, báo hiệu một năm khó khăn trước mắt cho nền kinh tế đang ở giai đoạn chuyển tiếp này. Việc mua sắm theo thường lệ thì tăng vọt đối với các doanh nghiệp và các nhà bán lẻ lớn ở VN trong những tuần lễ hướng tới năm mới âm lịch, na ná với mùa mua sắm dịp lễ Noel ở phương Tây.

Theo một người đại diện cho Metro Cash & Carry, một trong những nhà bán lẻ hiện đại hàng đầu ở nước này, thì nhu cầu trong nước vào ngày Tết thường nhiều hơn gấp bốn lần so với thời gian còn lại của năm khi người Việt Nam theo truyền thống vẫn lũ lượt kéo đến các chợ để mua thêm thức ăn, những thứ để bày biện như hoa quả, cành đào và quần áo giày mũ trưng diện vào dịp Tết.

Nhưng năm nay thói quen đó không còn nữa, theo như các doanh nhân và kinh tế gia cho biết, khi mà người Việt Nam chào đón Năm con Trâu với ít sự cầu kỳ và phô trương hơn so với Tết các năm trước. Trong khi đèn hoa và đồ trang trí dựng lên khắp Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh, thì nền kinh tế của đất nước nầy đang rơi rụng: tổng sản phẩm quốc nội (GDP) tăng với một tỉ lệ đáng thất vọng là 6,2% vào năm ngoái, đánh dấu ở mức thấp nhất trong vòng 10 năm qua. Quỹ Tiền tệ Quốc tế dự đoán mức tăng trưởng sẽ chậm lại hơn nữa vào năm nay là 5%.

“Năm ngoái, nhiều người ra đường bán đủ thứ – hoa quả, bàn ghế cho Năm mới. Năm nay thì vắng hoe,” đó là nhận xét của Nguyễn Trung, một người buôn bán bên hè phố tại trung tâm thành phố Huế. “Người nghèo thì nghèo thêm còn người giàu có ít tiền hơn.”

Tình trạng suy giảm mức mua sắm đang biểu lộ qua các số liệu về sức tiêu thụ của cả nước. Cư dân Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh đã chi tiêu ít hơn 20% cho thực phẩm trong những ngày giáp Tết so với cùng kỳ này năm ngoái, theo Trung tâm Thông tin Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn cho hay.

“Chắc chắn nhiều gia đình đang lo lắng về các viễn cảnh của nền kinh tế năm 2009,” theo kinh tế gia Jonathan Pincus, khoa trưởng Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright tại Thành phố Hồ Chí Minh cho hay.”… dân chúng đang xem xét lại việc mua sắm của họ một cách chặt chẻ hơn.”

Đó là trường hợp của người quản lý khách sạn 32 tuổi Phạm Thị Hằng. Năm ngoái, bà đã có đủ tiền dư dôi để sơn phết lại nhà cửa và mua sắm quần áo mới cho cả gia đình. Còn năm nay, bà cho biết là khó khăn hơn để kiếm sống kể từ khi ông chồng của bà mới đây đã mất việc làm tại một xí nghiệp may mặc. Chỉ có cô con gái của bà là sẽ được mua cho quần áo mới.

Trong khi đó, chủ của bà cho biết khách sạn sẽ không có tiền thưởng Tết hoặc tăng lương trong năm nay, mặc dù mức lạm phát năm ngoái là 20% năm. “Năm nay các ngày lễ sẽ được tổ chức nhỏ hơn do tình hình kinh tế,” bà nói.

Niềm tin của doanh nghiệp phản ánh tâm trạng đang bi quan đó. Bản Báo cáo về Kinh doanh Quốc tế của hãng Grant Thornton năm 2009, đã khảo sát các giới chức điều hành cao cấp của hơn 7.000 doanh nghiệp tư nhân có căn cứ đóng tại Việt Nam, đã nhìn thấy tinh thần lạc quan về kinh tế đã rớt xuống còn 31% trong năm 2008, giảm từ mức 87% đươc ghi nhận vào năm 2007. “Điều này cho thấy rằng dân chúng chắc có lẻ sẽ ít chi tiêu hơn,” Khuyen Bu, phát ngôn viên Việt Nam của hãng Grant Thornton đã cho biết trong một thư điện tử trao đổi về vấn đề này.

Những tin tức xấu về kinh tế chiếm vị trí trên trang nhất của hầu hết tất cả các nhật báo trong nước, bất chấp sự kiểm soát và kiểm duyệt của chính quyền đối với ngành truyền thông. Một nửa trong số 350.000 các doanh nghiệp nhỏ và vừa cần phải thay đổi lại cách tổ chức và điều hành để tồn tại, tờ Tạp chí Đầu tư VN (Vietnam Investment Review) đã tường thuật trong một số báo ra vào tháng này mà trong đó gần như mọi trang đều có những tin tức ảm đạm, tóm tắt mọi chuyện bằng một tựa đề ở trang 10: “Một triển vọng đen tối cho năm 2009.”

Để làm nhẹ bớt tai hoạ này, Đảng Cộng sản đã loan báo một chương trình kích thích kinh tế 1 tỉ đô la có mục đích nhằm giảm bớt những khó khăn mà mọi người đang quan tâm, hạ mức thuế suất hàng hóa nhập khẩu, và cấp 200.000 đồng (12 đô la Mỹ) cho mỗi người thuộc các hộ gia đình kiếm được chưa tới 60 đô la một tháng.

Tiền trợ cấp nầy được dành để giúp đỡ những gia đình nghèo chào đón cái Tết âm lịch theo truyền thống đang đến gần,” đảng cộng sản VN đã loan báo trên trang web của họ. Tuy nhiên, món tiền Tết nầy chỉ vào khoảng 200 triệu đô la, theo thông cáo báo chí của đảng cho hay, có nghĩa là chưa tới 4 triệu trong số 86 triệu dân của cả nước sẽ nhận được khoản tiền trợ cấp một lần này.

“Đề xuất trợ cấp tiền cho các gia đình nghèo là đáng ưa thích, nhưng không chắc là có được một hiệu quả quan trọng cho nền kinh tế vĩ mô,” theo nhận xét của kinh tế gia Pincus. “Việt Nam dựa quá nhiều vào nhu cầu xuất khẩu, việc xuất khẩu đã sút giảm kể từ cuối năm 2008. Tổng giá trị xuất khẩu năm 2008 là gần 60 tỉ đô la. Không chắc rằng việc bơm một khoản tài chính 200 triệu đô la sẽ làm được gì nhiều để thay đổi nhu cầu ở bên ngoài (nước) nếu sự xuất khẩu đang chựng lại.”

Khi được hỏi cô nghĩ gì về khoản tiền thưởng 200.000 đồng, người quản lý cửa hàng quà tặng tại một khách sạn năm sao ở Thành phố Hồ Chí Minh đã chun mũi lại và lắc đầu. Món tiền đó có thể mua được 10 cân gạo, cô nói, số gạo ấy có thể kéo dài được 10 ngày khi cô chia ra cho bản thân, cho chồng và đứa con gái hai tuổi. “Đó là một số tiền nhỏ, chỉ có ý nghĩa về tinh thần mà thôi,” cô bảo.

Chính phủ cũng đang xoay qua việc dùng chủ nghĩa dân tộc trong kinh tế. Theo Thông tấn xã Việt Nam (VNA) được điều hành của nhà nước, Đảng Cộng sản kể từ tháng này đã cố tìm cách thúc đẩy nhu cầu đối với sản phẩm hàng hóa “Made in Vietnam”. Hoặc là lựa chọn, hay bị bắt buộc, các siêu thị đã tăng thêm 5% tới 10% sản phẩm nội hóa trên các quầy của họ trong thời gian sắp tới ngày lễ Tết năm nay.

Cửa hàng bán lẻ nước ngoài Big C đã khẳng định là trữ 90% trong kho của họ bằng các hàng hóa chế tạo ở Việt Nam, trong khi siêu thị bán buôn hàng tạp phẩm Metro Cash & Carry “ưu tiên dành cho những sản phẩm quốc nội được đặt ở những vị trí thu hút sự chú ý của người mua ở những nơi trưng bày trong cửa hàng,” theo VNA cho hay.

Tuy nhiên, điều không rõ ràng là những giải pháp kiểu dân tộc chủ nghĩa này sẽ nhắm trúng vào mục tiêu hay không. Một số lượng đông đảo người tiêu dùng Việt Nam đã cho Asia Times Online biết là họ đang mua sắm mọi thứ ít hơn, mà không phải chỉ mua ít hơn các sản phẩm nước ngoài, và rằng các thị trường từ Hà Nội cho tới Thành phố Hồ Chí Minh rõ ràng là trống vắng hơn so với thời gian này năm ngoái.

Ngành du lịch, một nganh lèo lái nền kinh tế rất mạnh gần đây và là cổ máy sinh ra nguồn thu nhập ngoại tệ, giờ cũng đang phô bày ra cho thấy những dấu hiệu suy yếu dần. Khách quốc tế đến Việt Nam chỉ tăng 0,6% năm 2008, giảm sút từ mức tăng 14% năm 2007, theo Tổng cục Thống kê cho hay.

Theo Nguyễn Thúy Ngọc Quỳnh giám đốc khách sạn La Residence Hotel&Spa ở Huế, “Thông thường thời gian này là rất thuận lợi cho chúng tôi, bởi vì chúng tôi sẽ được gặp gỡ tất cả mọi thành viên trong gia đình và các bạn bè.” Tổng số lượng đặt chỗ ở khách sạn của cô đã giảm đi 20% năm nay, thậm chí ngay khi có cả những khách mới đây là cô Chelsea Clinton, con gái của cựu tổng thống Hoa Kỳ Bill Clinton, và Tổng thống Hy Lạp Karolos Papoulias.

Ban giám đốc đang giữ lại những khoản tiền thưởng, gây chán nản cho tâm trạng chung trong những mùa lễ hội thường niên này. “Năm ngoái, chúng tôi có một bữa tiệc lớn. Còn năm nay, chúng tôi sẽ có một bữa tiệc nhỏ,” cô nói.

Nguyễn Phúc Lưu, một cán bộ của Công ty Du lịch Việt Nam do nhà nước sở hữu, đã cho biết tại Diễn đàn Thương mại thường niên của Hiệp hội Các quốc gia Đông nam Á (ASEAN) được đăng cai đầu tháng này tại Hà Nội: “Mọi người đều bị ảnh hưởng.”

Giá cả tăng lên cũng làm cho người Việt Nam thận trọng hơn với tiền bạc của mình, theo Martin Rama, giám đốc của Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam, thậm chí khi bình quân thu nhập đầu người đã tăng từ 833 đô la các năm trước lên tới mức 1.024 đô la năm 2008.

“Rất ít nước Á châu bị lạm phát tới 20% [năm 2008], còn Việt Nam thì đã đạt tới mức 28%,” ông Rama cho biết trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại mới đây. “Việc lạm phát đã ảnh hưởng tới sức mua của người dân qua những khoản tiền họ kiếm được, đặc biệt là tại các thành phố. Nạn lạm phát đã ảnh hưởng tới những người di trú đang làm việc trong các khu công nghiệp và buộc nhiều người phải trở về quê nhà.”

Với nhiều dân di trú thất nghiệp phải quay về vùng nông thôn đón Tết, các nhà phân tích tự hỏi không biết có bao nhiêu người sẽ phải chọn lựa việc ở lại nhà hơn là quay trở lại các thành phố và vật lộn để tìm cho được việc làm. Một số người cho rằng do cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu đã và đang làm giảm nhu cầu các sản phẩm được sản xuất ở nông thôn, trong đó có gạo, và giảm bớt các khoản thu nhập của nông dân, nên những vùng nông thôn có thể sẽ không có khả năng thu hút sức sản xuất tương tự từng được nhận thấy ngay sau hậu quả của cuộc khủng hoảng tài chính ở Châu Á vào năm 1997-1998.

“Điều thử thách thực sự là những gì sẽ xảy ra sau dịp Tết này,” ông Rama nhận định.

Stephen Kurczy là một nhà báo trú đóng tại Cambodia.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————-

ASIA TIMES

———————————————————————————————–

Downcast Tet in Vietnam
By Stephen Kurczy
Jan 27, 2009
HUE – Global economic gloom has taken the spending spirit out of Vietnam’s annual Tet festival, signaling a tough year ahead for the transitional economy. Sales normally soar for Vietnam’s entrepreneurs and larger retailers in the weeks leading up the lunar new year, akin to the Christmas shopping season in the West.

Domestic demand over Tet is normally four times higher than the rest of the year as Vietnamese traditionally flock to markets to purchase extra food, peach blossom decorations and special outfits to wear during the celebrations, according to a representative of Metro Cash & Carry, one of the top modern retailers in the country.

But not this year, say entrepreneurs and economists, as the Vietnamese ring in the Year of the Ox with noticeably less flair and fanfare than previous celebrations. While extravagant lights and decorations go up around Hanoi and Ho Chi Minh City, the national economy is sputtering: gross domestic product (GDP) grew a disappointing 6.2% last year, marking a 10-year low. The International Monetary Fund forecasts a further slackening to 5% this year.

“Last year, many people were out selling things – New Year flowers, chairs. This year it’s empty,” said Trung Nguyen, a street-side merchant in the central city of Hue. “The poor are poorer and the rich have less money.”

The slowdown is already showing up in national consumption figures. Hanoi and Ho Chi Minh City residents have spent 20% less on food supplies leading up to Tet compared with the same period last year, according to the Information Center for Agriculture and Rural Development.

“Certainly, many families are concerned about the prospects for the economy in 2009,” said economist Jonathan Pincus, dean of the Fulbright Economics Teaching Program in Ho Chi Minh City. ” .. they are watch ing their spending a bit more closely.”

That’s the case for 32-year-old hotel manager Pham Thi Thang. Last year she had enough spare cash to repaint her house and purchase new clothing for the entire family. This year, she said it’s tougher to make ends meet since her husband recently lost his job at a garment factory. Only her daughter will receive a new outfit.

Her boss, meanwhile, said the hotel will not give Tet bonuses or raise salaries this year, despite 20% year-on-year inflation last year. “This year the celebrations will be smaller because of the economy,” she said.

Business confidence reflects those sagging spirits. The 2009 Grant Thornton International Business Report, which surveyed senior executives from more than 7,000 private Vietnam-based businesses, found optimism in the economy dropped to 31% in 2008, down from the 87% recorded in 2007. “This shows that people will be less likely to spend money,” Grant Thornton’s Vietnam spokesman Khuyen Bu said in e-mail correspondence.

Bad economic news is front-page fare in nearly all domestic newspapers, despite government control and censorship of the media. Half of Vietnam’s 350,000 small- and medium-sized businesses must restructure to survive, the Vietnam Investment Review reported this month in an issue in which nearly every page contained bleak news, summed up by the page 10 headline: “A dark outlook for 2009.”

To cushion the blow, the Communist Party announced a US$1 billion stimulus package aimed at reducing interest burdens, lowering import taxes and handing 200,000 Vietnamese dong (US$12) to each member of households earning less than $60 a month.

“The grant is designed to help disadvantaged families to welcome the upcoming traditional lunar new year,” the party announced on its web site. However, the Tet bonus will total only about $200 million, according to the party’s press release, meaning that less than 4 million of the country’s 86 million people will receive the one-off payment.

“The proposal to provide cash grants to poor families is admirable but unlikely to have a significant effect on the macro economy,” said economist Pincus. “Vietnam relies heavily on export demand, which was already falling off at the end of 2008. The total value of exports in 2008 was close to $60 billion. It is unlikely that a $200 million fiscal injection would do much to replace external demand if exports falter.”

Asked what she thought of the 200,000-dong bonus, the gift store manager in a five-star hotel in Ho Chi Minh City wrinkled her nose and shook her head. The amount might buy 10 kilograms of rice, she said, which might last 10 days when split among herself, her husband and her two-year-old daughter. “It’s a small amount, only good for the spirit,” she said.

The government is also resorting to economic nationalism. According to the state-run Vietnam News Agency (VNA), the Communist Party has since this month sought to boost demand for “Made in Vietnam” products. Either by choice or by coercion, supermarkets added 5% to 10% more local products to their shelves in the run-up to this year’s Tet festival.

Foreign retailer Big C claimed to stock 90% of its inventory with Vietnam-made goods, while Metro Cash & Carry grocery store “prioritized domestic products with attractive positions in retail displays”, according to VNA.

It’s not clear those nationalistic measures will hit the mark, however. A wide range of Vietnamese consumers told Asia Times Online that they’re buying less of everything, not just fewer international products, and that markets from Hanoi to Ho Chi Minh City are visibly emptier than this time last year.

Tourism, a recent strong economic driver and foreign revenue generator, is also showing signs of weakening. International arrivals to Vietnam increased by just 0.6% in 2008, down from the 14% growth seen in 2007, according to the General Statistics Office.

Nguyen Thuy Ngoc Quynh, manager at Hue’s La Residence Hotel & Spa, said, “Normally this time is very good for us, because we see all our family members and we see all of our friends.” Total bookings at her hotel were down 20% year-on-year, even as recent guests included Chelsea Clinton, daughter of former US president Bill Clinton, and Greek President Karolos Papoulias.

Management is in turn withholding bonuses, dampening the season’s usually festive mood. “Last year, we had a big party. This year, we’ll have a little party,” she said.

Nguyen Phuc Luu, an official with the state-run Vietnam Tourism Association, said at the annual Association of Southeast Asian Nations (ASEAN) Trade Forum hosted earlier this month in Hanoi: “Everyone is affected.”

Rising prices are also making Vietnamese more cautious with their money, says World Bank’s country director Martin Rama, even as per capita income climbed to $1,024 in 2008 from $833 the previous year.

“Very few Asian countries went above 20% inflation [in 2008], and Vietnam reached 28%,” Rama said in a recent telephone interview. “It affected the purchasing power of people in wage earnings, particularly in cities. It affected migrants working in industrial parks and sent many of them home.”

With many unemployed migrants set to return to the countryside to celebrate Tet, analysts wonder how many will opt to stay home rather than return to the cities and struggle to find work. Some say that because the global financial crisis has crimped demand for rural-produced products, including rice, and reduced farmers’ incomes, rural areas may not have the same absorptive capacity seen in the aftermath of the 1997-98 Asian financial crisis.

“The real test is what will happen after Tet,” Rama said.

Stephen Kurczy is a Cambodia-based journalist.

(Copyright 2009 Asia Times Online (Holdings) Ltd. All rights reserved. Please contact us about sales, syndication and republishing.)

Posted in Kinh tế Việt Nam | 1 Comment »

48:Sĩ diện!

Posted by adminbasam trên 28/01/2009


Sĩ diện !

(Trích Nhật ký)

… Được cái mình vẫn luôn có quyền tự hào là một thằng rất biết giữ cái thể diện cho chế độ dù trong bất cứ hoàn cảnh nào …

1975: tiếp quản một cái thành phố phồn vinh giả tạo. Dân chúng bị đầu độc thông tin từ lâu nên hiểu biết chế độ ngoài ấy rất lơ mơ, mình phải làm công tác tư tưởng phát mệt.

Họ: ở ngoải có nhiều Hông-đa không anh Hai ?

Mình: ối giời, Hon-đa chạy đầy đường.

Họ: thế nhiều ti-vi, a-kai*, phi-di-đe** hông ?

Mình: cũng chạy đầy đường, còn đang tính giảm bớt cho đỡ tai nạn giao thông đây này.

Họ: hí … hí … dzậy anh Hai mua chi cái khung xe đạp nầy … ?

Mình: à … tôi có cái thú chơi đồ cổ ấy mà. Cũng lại thói “phú quý sinh … chơi bời” thôi.

1985: ăn bo-bo mãi, không nuốt nổi. Chiều nay đói cồn cào mà cũng phải đi tiếp bọn nhà báo tây.

Nó: chúng tôi thấy trong bữa ăn dân chúng phần lớn là độn hạt mì, bo-bo … Nhiều người kêu ca là đói quá …

Mình: chúng tôi phải “thắt lưng buộc bụng” vì đồng bào miền … à quên … vì những đồng bào đang phải thắt lưng buộc bụng hơn (nên người xưa có câu “lá lành đùm lá rách”, nhưng nay chúng tôi sáng tạo nó thành “lá rách đùm lá tả tơi” để động viên nhau cho đỡ cảm giác đói bụng). Với lại ăn thua gì, hồi chiến tranh còn khó khăn gấp vạn lần mà chúng tôi cũng vượt qua nổi nữa là …

Nó: thế các ông có nhận ra nguyên nhân vì sao dẫn đến tình trạng đó không, có định thay đổi gì … ?

Mình: có gì sai đâu mà phải đổi. Vì chiến tranh hết, đế quốc xâm lược hết !

1995: trao đổi việc bình thường hóa quan hệ ngoại giao. Mình quán triệt là phải luôn luôn giữ lập trường kiên định, tư thế của người chiến thắng.

Nó: các ông có đồng ý ký không ?

Mình: thế còn các ông có đồng ý không mà lại hỏi tôi vậy ?

Nó: tôi đồng ý.

Mình: còn chúng tôi … để chúng tôi còn nghiên cứu đã …

(mình nói vậy thật là “nhất cử lưỡng tiện”, vừa “làm cao” một chút, lại vừa tranh thủ chạy về xin ý kiến “trên” lần nữa cho ăn chắc).

2005: lần này là sẽ vào cái Tổ chức buôn bán Toàn cầu, là “kịch đường tàu” hội nhập đây, nên mình phải cẩn thận hơn.

Dân: liệu chúng ta có thể ký được trong năm nay không ạ ?

Mình: ôi giời, bọn nó muốn lắm rồi, “chơi” với mình là chỉ có lợi giở lên thôi, nên chuyện ký hay không là nằm trong tay mình.

Dân: thế sao nghe nói là lại có thể hoãn sang năm, rồi lại còn phụ thuộc cái … “pờ-rờ” gì nữa ạ ?

Mình: tất nhiên chúng ta luôn luôn quán triệt là “không chấp nhận ký với bất cứ giá nào”. Nên nếu không ký thì có nghĩa là cái “giá” đó nó “đắt” quá. Đơn giản thế thôi, như ta đi mua rau ở chợ ấy mà, đắt thì ta sang hàng khác …

Dân: “hàng khác” là ở hành tinh khác ạ ?

Mình: xin lỗi, ý tôi nói là … để hôm khác mua cũng được ấy mà … Họ ế khách thì phải bán cho mình thôi.

2015: … vậy mà cũng ngót 40 năm rồi, Nhật ký thân yêu là bạn tâm tình mỗi ngày, giờ nghĩ lại thấy mình có Nó trên cõi đời này là dở hơi rồi, Nó mà lọt ra ngoài thì con cháu nó cười cho thối mũi …

“Thôi, vĩnh biệt Nhật ký thân yêu, mày “đi” trước nhé. Xin lỗi ngàn lần, mày không thể chờ tao cùng về cõi được đâu. Mà tao phải hỏa thiêu mày cho ăn chắc, chứ “địa táng” thì nhỡ thằng nào tí toáy lại đào mày lên thì khác gì … mày chôn sống tao … hu … hu … “

Ba Sàm

*Dàn máy nghe nhạc hiệu Akai

** Tủ lạnh

Posted in Bài của Ba Sàm, Tiểu phẩm Tếu, Văn hóa | 3 Comments »

47:Quốc tang-Luật và Lệ

Posted by adminbasam trên 27/01/2009

Diễn đàn

Quốc tang: Luật và Lệ

Nguyễn Hữu Vinh

Đúng vào cái ngày mà mọi người Việt trong cũng như ngoài nước vui đón Tết thì tin dữ đến từ một miền quê nghèo miền Trung ─ hơn 40 người tử nạn và mất tích vì chìm đò đúng sáng 30 Tết (xem tin BBC). Các báo in đã nghỉ từ hai ba hôm trước, báo mạng không có mấy người xem trong những ngày rộn rã tất bật này, truyền hình chắc phải bận nhiều chương trình vui Xuân… Quả thật nếu vụ việc rơi vào một ngày bình thường trong năm, chí ít cũng sẽ có nhiều chia sẻ, từ tin tức báo đài, các đợt quyên góp, kể cả tìm kiếm hai nạn nhân mất tích. Nhưng rồi cũng có một điều an ủi khá bất ngờ : tỉnh Quảng Bình quyết định không bắn pháo hoa theo như kế hoạch. Còn có thể làm được gì nữa không, cho người đã khuất và những người còn ở lại trong đau đớn giữa niềm vui của cả nước ?

Nghĩa tử nghĩa tận, cha ông ta vẫn dạy thế. Ấy vậy nhưng nhiều lúc, không biết có phải vì cái khốn khó, hoặc ngược lại, cái đam mê giàu sang cũng làm cho người ta quên bớt việc nghĩa này. Thậm chí, nói dại, có thể chuyện chết chóc xảy ra quá nhiều, từ chiến tranh triền miên, tản cư, di tản, vượt biên vượt biển bỏ mình, cho tới đủ loại tai, tệ nạn, để rồi coi cái chết nhẹ như lông hồng, tâm hồn con người thêm chai đá.

Ở nhiều nước, không phải chỉ có sự ra đi của các nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất, các nghệ sĩ, trí thức… rất danh tiếng là được tổ chức quốc tang, mà những vụ tai nạn, thiên tai mang đến cái chết của nhiều người cũng có nghi thức này. Như vụ nổ mỏ than ở Ba Lan 2006 làm chết 23 người (xem bản tin BBC), vụ nổ súng giết hại hơn 10 người ở Phần Lan năm 2008 (xem Tuổi Trẻ)… đều được để tang trên toàn quốc.

Còn ở nước ta, ngoài quốc tang cho các vị lãnh đạo, cựu lãnh đạo cao cấp nhất của nhà nước, có quốc tang cho hàng chục nạn nhân trong các vụ tai nạn, thiên tai như vụ chìm đò 30 Tết này không ? Cố lục lọi trí nhớ và lần tìm trên mạng qua các vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ năm kia làm chết hơn 50 người, vụ chìm đò năm 2003 trên sông Thu Bồn, Quảng Nam làm chết 28 em học sinh… không thấy ta tổ chức quốc tang.

Có người bảo “ phải có Luật ”. Đúng vậy. Vội vàng vào trang vietlaw.gov.vn của Văn phòng Quốc hội, tìm từ “ quốc tang ” thì được thấy duy nhất một văn bản sau đây : Thông Tư, của Bộ Tài chính, số 40/2002/TT-BTC ngày 2-5-2002 hướng dẫn các khoản chi phí, cấp phát và quyết toán ngân sách phục vụ lễ quốc tang, lễ tang cấp nhà nước, lễ tang cấp cao.

Vậy là rõ. Không phải chỉ có quốc tang, mà còn có lễ tang cấp nhà nước và cấp cao (tức là hai loại lễ tang thấp hơn lễ quốc tang). Nhưng… cả ba loại lễ tang này đều dành cho cán bộ, công chức, viên chức nhà nước từ trần, căn cứ vào Nghị định số 62/2001/NĐ-CP ngày 12-9-2001 của Chính phủ.

Như vậy không phải chỉ với dân thường, mà cả với các bậc chí sĩ nổi tiếng tới đâu, nếu không phải là người của nhà nước, thì chắc chắn không thể được hưởng nghi thức tang lễ tầm cỡ quốc gia ?

Chưa yên tâm, tiếp tục tìm kiếm với từ khóa “ tang lễ ” thì có được duy nhất Quyết định của Thủ tướng Chính phủ số 34/2002/QĐ-TTG ngày 20-2-2002 về việc sử dụng và quản lý Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Quyết định này chỉ căn cứ vào Luật Tổ chức Chính phủ, ý kiến của Bộ Chính trị, Nghị định số 62 (nêu trên). Theo đó, nhà tang lễ này dành để tổ chức tang lễ theo nghi thức Quốc tang, lễ tang theo nghi thức lễ tang Nhà nước, và lễ tang đối với các đối tượng nêu trong một phụ lục mà trong đó, ngoài các đối tượng là cán bộ, sĩ quan quân đội, công an… thì có các nhà hoạt động xã hội, văn hoá, khoa học tiêu biểu được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng nhất trở lên.

Nỗi đau mất con của một người cha ở Quảng Hải – Ảnh: Lưu Trang

Tới đây, không biết có phải tìm kiếm thêm, bàn thêm về chuyện buồn này nhân dịp đầu năm mới, hoặc phải trách cứ Nhà nước không những không sớm ra một bộ luật liên quan tới nghĩa tử, mà còn không có cả những cái lệ, tạm thời khi chưa ra được luật, hay chí ít là trong từng địa phương, cho hợp với đạo lý ông cha xưa, để quan tâm tới cả người dân nữa chứ không chỉ với các công bộc của dân thôi ? Xin được nhường lời cho bạn đọc.

Hà Nội, sáng mùng Một Tết Kỷ Sửu 2009

Nguồn: Diễn đàn

Bài được đăng từ năm 2009, nhưng do blog bị tin tặc tấn công, xóa mất, nay đăng lại nên không còn các phản hồi từ đầu.

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 3 Comments »

45:Thi “Bắn pháo hoa”

Posted by adminbasam trên 24/01/2009


tapbanphaohoa2


Thi Bn pháo hoa

.

– Cậu làm sao mà mặt mày hốc hác thế Út Măng ? Lại thức đêm tá lả hả ?

– Trời ơi, sếp Phó Bí ơi, sếp hổng có thương em thì thôi chớ còn nghi ngờ em bài bạc chi tội nghiệp quá à …

– Làm sao mà phải thương ?

– Chuyện tày đình dzậy mà sếp cứ “sao” dzới “trăng” hoài … Chắc sếp thương em, muốn Tết này em, cả nhà em tắt đèn hết ra sân ngồi ngắm … trăng sao Giao thừa, nên mới quyết cái dzụ “hổng bắn pháo hoa” …

– Ối giời … tưởng chuyện gì … Cậu có biết đấy là sáng kiến tuyệt vời của tớ không … mà còn nhăn với chả nhó ?

– Làm sao mà hổng nhăn được sếp ơi … Mấy bữa rày em đâu có ngủ được. Ông bà già vợ em dưới quê lên chầu chực coi pháo hoa, rồi tụi con nít nữa, tối ngày thôi rồi là bàn cãi cái dzụ pháo hoa … Còn em thì hổng hiểu sao mà sếp tính dzậy …

– Cậu non nớt chính trị lắm … Lại cả cái thằng Ba Bị nữa, nó cũng mè nheo mình cái chuyện này … đòi lật ngược lật xuôi. Nó bảo là nó thấy trên thế giới có nước nào mà Tết không bắn pháo hoa đâu, rồi những là mình còn chi bao nhiêu thứ cổ động tuyên truyền tốn gấp mấy ấy chứ …

– Dạ đúng …

– Đúng à … Các cậu không biết là mình bao giờ cũng phải có cái “bản sắc” riêng của mình … Chứ cứ cop-bi người ta mãi à ? Cả tôi cũng phải vậy … là phải có cái sáng kiến riêng, phải khác với …. “tiền nhiệm” chứ. Ngay cái chuyện “đi bộ diễu hành” mừng cái “hội nhập” cũng thế. Nó đếch thằng nào làm, mình làm mới oách chứ, mới độc chứ …

– Dạ độc địa …

– … Lại còn cái đận là phát động chống lãng phí, thực hành tiết kiệm nữa, mình cũng chưa nổ được phát pháo nào cho nó ra hồn. Nên quả này nó là cái cơ hội để mình thể hiện … mình “nổ”. Cậu hiểu chưa ?

– Là mình “nổ phát pháo” không bắn pháo … ?

– Chưa hết đâu nhé. Tớ còn “phản pháo” cái thằng Ba Bị là mình đang có cái chiến dịch tuyên chiến với tai nạn giao thông, giờ Tết nhất, lại pháo hoa với pháo hoét, mắt mũi cứ trớn lên mà ngắm rồi lại chả … “đi Văn Điển” sớm. Tỉ số tai nạn mà tăng lên … thì ai chết … hay là chỉ có tôi “chết” thôi ? Khốn nạn nhất là ngộ nhỡ có thằng nào nó bị xe chẹt chết, nó lại đổ tại là mải xem pháo hoa mình bắn …

– Nhưng mà em có cái sáng kiến này sếp coi sao nghen … Tức là nếu nói bằng mình tiết kiệm, thì thôi mình kêu gọi mấy “Mạnh Thường Quân” bỏ tiền ra tổ chức pháo hoa, họ kết hợp quảng cáo …

– Á … à, cũng ghê đấy ! Nhưng giờ tớ hỏi cậu nhá … Là tất cả cái tuyên truyền cổ động của mình, nó đều có cái “tiêu chí” cả. Thí dụ cái “diễu hành”, nó có băng-cờ-loa-phóng-thanh-áo-sống các kiểu … ai cũng biết là mình tuyên truyền về cái gì … Nào là cái vê-kép-tê-ô này, cái a-pếch nữa. Chứ cái trò pháo hoa … đùng đùng, xoè xoè … Chả rõ cái mục đích chính trị nó là gì cả …

– Dzậy thì …

– … Thì tôi sẽ yêu cầu bố ranh nghiệp nào tinh tướng nhận bắn pháo hoa í … phải đảm bảo cho tôi làm sao bắn lên nó phải nở ra những cái hoa … xếp thành mấy cái chữ, kiểu như vê-kép-tê-ô í … Tức là ai xem cũng phải hiểu được một lúc những hai ý … là “mừng-năm-mới vui-hội-nhập”…

– Chu cha … sếp chơi khó nhau quá !

– Cậu thấy chưa … Nhưng mà chưa hết đâu nhá … Tớ còn chơi kiểu “thi” nữa, nó như là “đấu thầu” í (nhưng cũng vưỡn phải để tôi chỉ định đấy !). Tức là sát hạch mấy anh một lúc, anh nào chuẩn thì mới ô-kê. Nào, có anh nào dám chơi không nào ?

– Dám quá đi chớ !

– Được … thế thì cậu viết đề xuất đi xem nào …

– Dạ … em sẽ đề xuất là tổ chức cuộc thi đó vào … đúng-phút-Giao-thừa luôn ! Càng dzui !

– ???

– A-lô … ông bà già vợ ơi, đừng dzìa quê nữa nghen … Ở lại mà coi … “Thi-bắn- pháo-hoa” ! *

Ba Sàm

(Tạp chí Thế giới Văn hóa – số 4-2007)

* Ba Sàm nổ bài nầy ngay sau khi hay tin các sếp lãnh đạo cái “cố đô Sài Gòn” quyết định không bắn pháo hoa trong dịp Tết 2007, rồi lại rất mừng là các vị đã đổi ý (không biết có phải vì nghe báo chí rên la, trong đó có cả Ba Sàm?) Mừng nữa là năm rồi thành phố Đà Nẵng lại có thi bắn pháo hoa nữa (cũng không biết có phải cọp ý tưởng của Ba Sàm?)

Posted in Bài của Ba Sàm, Tiểu phẩm Tếu, Văn hóa | Leave a Comment »

43:Dân Chủ Tự Do là Hy vọng lớn nhất cho Trung Quốc

Posted by adminbasam trên 21/01/2009

556

Ian Buruma


Project Syndicate

————————————————————————————————————

Hy vọng lớn nhất


cho Trung Quốc

Ian Buruma

Năm 2008 sẽ không được nhớ đến một cách chủ yếu vì những hành động anh hùng hay anh hùng. Nhưng, giữa những tin tức tường thuật trong ít tháng qua về trò lừa gạt tài chính, cuộc đổ máu ở Ấn Độ và Gaza, và những thảm hoạ kinh tế toàn cầu, một tin tức đã nổi bật lên về tinh thần dũng cảm và cao quý của nó. Vào ngày 10 tháng Mười hai, kỷ niệm lần thứ 60 bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, hơn 300 công dân Trung Quốc, khắp các thành phần từ những giáo sư luật cho tới các thương gia, các nông dân, và thậm chí một số quan chức chính quyền, đã ký tên của họ vào một văn kiện đặc biệt, có tên là Hiến chương 08.

Những người ký tên vào bản hiến chương, sau đó được tham gia thêm bởi hàng ngàn người khác, đã đặt câu hỏi rằng: Trung Quốc đang hướng tới đâu trong thế kỷ 21: “Đất nước sẽ tiếp tục hiện đại hóa dưới chính thể độc tài, hay TQ sẽ chấp nhận những giá trị nhân bản phổ quát, gia nhập vào dòng chính của các quốc gia văn minh, và xây dựng một hệ thống dân chủ?”

Chẳng có gì có tính chất kích động chống đối đằng sau bản Hiến chương 08, không có lời kêu gọi nổi loạn bằng bạo lực, không có khao khát vì hận thù hay trừng phạt. Bản hiến chương đó chỉ đơn thuần đòi hỏi về những gì mà các công dân của tất cả các chế độ dân chủ tự do coi là bình thường: quyền chất vấn các chính sách của chính phủ, bảo vệ nhân quyền, một bộ máy tư pháp độc lập, và các cuộc bầu cử đa đảng.

Kiểu mẫu của bản Hiến chương 08 là bản Hiến chương 77 của nước Tiệp Czechoslovakia. Vào năm 1977, một số nhân vật ký tên nổi tiếng, ví như ông Václav Havel, đã bị bắt như là một hệ quả. Tương tự vậy, một trong những trí thức dũng cảm nhất, sáng suốt nhất của Trung Quốc, ông Liu Xiaobo, đã bị bắt vào tháng Mười hai do đã ký tên vào bản Hiến chương 08, và vẫn chưa được thả. Những người ký tên khác đã và đang bị thẩm vấn và quấy nhiễu.

Hiến chương 08 đã không nhận được sự chú ý mà nó xứng đáng có được, chắc có lẻ bởi vì hầu hết dân chúng có những mối quan tâm khác, cấp bách hơn. Thế nhưng cũng có một khuynh hướng, không phải chỉ ở Trung Quốc, muốn gạt bỏ những lời kêu gọi cho dân chủ đó, coi là không thích hợp, thậm chí là sai lầm dại dột. Những chính sách của Mỹ gần đây đã làm cho việc cổ vỏ dân chủ có bị ô danh. Tại Trung Quốc, và các khu vực còn lại của các nước theo chủ nghĩa độc tài ở Châu Á, một chuyện đã và đang trở thành thói quen, thậm chí trong số “những người tự xưng là tự do”, tranh cải rằng nền dân chủ có thể là tốt đẹp cho những người Âu châu và người Mỹ, song không thích hợp cho các điều kiện của Á châu. Nước Trung Quốc quá lớn, nền văn hóa của họ quá khác biệt, và dân chúng vẫn còn quá nghèo khổ và không được học hành để ủng hộ một hệ thống dân chủ.

Một phương cách thay thế khác cùng có chung một lối bào chữa này là cho rằng Trung Quốc có kiểu dân chủ của riêng họ, căn cứ vào một tư tưởng Nho giáo của lòng nhân từ của chính quyền và thiên hướng văn hóa của người dân Trung Quốc là hy sinh những quyền lợi cá nhân cho lợi ích của tập thể. Đối với những ai có quan điểm này – và nhiều thương gia phương Tây cũng hoàn toàn nhất trí với Đảng Cộng sản Trung Quốc ở điểm này – thì những người ký tên vào bản Hiến chương 08 một cách đơn giản là những kẻ xa vời, lạc lỏng với nền văn hóa của riêng bản thân họ.

Nói theo tác động ngay tức thì, đúng là bản Hiến chương 08 sẽ khó mà làm nên một gợn sóng lăn tăn trong cái vũng nước chính trị của Trung Quốc. Chính quyền thậm chí sẽ không tranh luận về những ý kiến trong bản Hiến chương, và đừng nói là họ sẽ làm bất cứ điều gì để thực hiện đầy đủ những ý kiến đó. Thế nhưng đó không phải là lý do để nói là bản hiến chương đó là không thích hợp. Năm 1977, có một ít người đã đoán rằng ông Havel một ngày nào đó sẽ dẫn dắt một nền dân chủ ở Czech. Ông và các nhà bất đồng chính kiến bạn hữu của mình đã từng là một thiểu số ít ỏi. Một Trung Quốc tự do-dân chủ có thể không tới sớm, nhưng sau khi Hiến chương 08 ra đời, không ai có thể phủ nhận rằng nhiều người Trung Quốc hiện nay đang mong muốn có bản hiến chương ấy một cách cực độ.

Hiện nay, sự biểu lộ ước nguyện này là đặc biệt quan trọng khi mà thế giới đang bị siết chặt bởi một cuộc khủng hoảng kinh tế khủng khiếp. Mối tai hoạ kinh tế lan rộng chưa bao giờ lại không đi liền với những hệ quả chính trị. Chủ nghĩa dân túy bài ngoại đang nổi lên ở Âu châu. Tổng thống Barack Obama sẽ có một giai đoạn khó khăn hạn chế (một cách không mong muốn) chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch và hàng công nghiệp nội địa tại Hoa Kỳ. Người Nhật có thể quay trở lại với chủ nghĩa dân tộc khó chịu. Tuy nhiên, không nơi đâu mà những hậu quả chính trị và xã hội của một thời kỳ khủng hoảng kinh tế lại chất chứa tính bất ổn định đang tiềm tàng hơn là ở Trung Quốc.

Đó là do sự độc quyền kiểm soát quyền lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc chỉ có thể được biện minh là đúng hay hợp lý chỉ bởi khi mà mức tăng trưởng kinh tế nhanh chóng được tiếp tục, nếu không có sự phát triển kinh tế nhanh, mạnh mẻ và đều đặn thì các công nhân và nông dân sẽ bị mất việc làm, và tầng lớp trung lưu thành thị sẽ mất đi cơ hội của họ để gia tăng sự thịnh vượng. Sự bùng nổ kinh tế là ngọn nguồn duy nhất cho tính hợp pháp mà nhà nước độc đảng này đã và đang còn lại. Rất ít người, thậm chí cả những đảng viên của Đảng, còn tin vào chủ nghĩa Marx-Lenin, chứ chưa nói tới chủ nghĩa Mao nữa. Và tình trạng bất mãn nói chung đối với nạn tham nhũng trong giới chức nhà nước và sự đàn áp chính trị đã được bày tỏ ra cho thấy một cách đầy đủ trong tất cả các vùng ở Trung Quốc vào năm 1989.

Chính quyền Cộng sản TQ đã xoay xở để tiếp tục nắm giữ được quyền lực sau sự kiện Thiên An Môn không phải chỉ thông qua vũ lực tàn bạo. Một cái vẻ bên ngoài của sự hợp pháp về chính trị, đặc biệt trong tầng lớp trung lưu có học, đã được mua bằng lời hứa hẹn có cuộc sống giàu có hơn. Khi nào dân chúng cảm thấy rằng họ đã và đang được giàu có hơn, thì những đòi hỏi về quyền tự do phát biểu ý kiến nhiều hơn, sự bảo vệ nhân quyền được tốt hơn, và quyền bầu cử có thể bị đình lại.

Thế nhưng nếu như sự dàn xếp như đã nói ở trên bị sụp đổ, và sự gia tăng thịnh vượng vật chất có thể không còn được coi là tất nhiên nữa, nhiều chuyện có thể xảy ra –ít ai mà vui vẻ. Những vùng nông thôn và các thành phố công nghiệp có thể nổ ra các cuộc bạo loạn phản đối chính quyền rất lớn. Trong khi chính phủ có thể đã có khả năng để nghiền nát các cuộc bạo loạn đó bằng vũ lực, thì sự mất mát niềm tin của giới trung lưu sẽ còn nghiêm trọng nhiều hơn nữa. Chủ nghĩa dân tộc trong giới quân sự, phần nào được cổ vũ bởi các nhà lãnh đạo đang bồn chồn nóng nảy, có thể là một hệ quả. Những nỗ lực của quân đội đẩy lui tình trạng náo loạn bằng cách nắm lấy quyền kiểm soát của chính phủ có thể sẽ là một vấn đề khác (xẩy ra).

Nếu không có những ý tưởng thay thế cho chủ nghĩa độc đoán độc đảng, sự cai trị của quân đội, hay tình trạng hỗn loạn trên khắp cả nước, thì tương lai của Trung Quốc quả thực sẽ là rất ảm đạm.

Nhưng đang có một giải pháp thay thế. Giải pháp ấy đã và đang được trưng ra một cách hùng hồn và thuyết phục trong bản Hiến chương 08. Nếu như Trung Quốc tìm cách có được một ngày đi theo tấm gương của Nam Triều Tiên, Nhật Bản và Đài Loan, và gia nhập vào “dòng chính của các quốc gia văn minh” bằng cách thiết lập một nền tự do dân chủ, thì ngày 10 tháng 12 năm 2008, sẽ được thừa nhận trong lịch sử như là một trong những ngày chính yếu của sự khởi đầu.

*Ông Ian Buruma là một Giáo sư về nhân quyền của trường Đại học Bard. Cuốn sách gần đây nhất của ông là cuốn Vụ án mạng ở Amsterdam: Cái chết của họa sĩ Van Gogh và Những Giới Hạn của sức Chịu Đựng.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————————————————————-

Project Syndicate

———

China’s Best Hope

by Ian Buruma

2008 will not be remembered chiefly for noble or heroic acts. Yet, amidst the news reports over the past few months of financial fraud, bloodshed in India and Gaza, and global economic disasters, one item stood out for its bravery and nobility. On December 10, the 60th anniversary of the Universal Declaration of Human Rights, more than 300 Chinese citizens, ranging from law professors to businessmen, farmers, and even some government officials, put their names to a remarkable document, entitled Charter 08.

The signatories, later joined by thousands more, asked where China was heading in the twenty-first century: “Will it continue with ‘modernization’ under authoritarian rule, or will it embrace universal human values, join the mainstream of civilized nations, and build a democratic system?”

There is nothing incendiary about Charter 08, no call for violent rebellion, no thirst for revenge or retribution. It merely asks for what citizens of all liberal democracies take for granted: the right to question government policies, protection of human rights, an independent judiciary, and multi-party elections.

The model for Charter 08 was Czechoslovakia’s Charter 77. In 1977, several prominent signatories, such as Václav Havel, were arrested as a result. Likewise, one of the bravest, most lucid Chinese intellectuals, Liu Xiaobo, was arrested in December for signing Charter 08, and has yet to be released. Other signers have been interrogated and harassed.

Charter 08 has not received the attention it deserves, perhaps because most people have other, more pressing concerns. But there is also a tendency, not only in China, to dismiss such calls for democracy as irrelevant, even misguided. Recent American policies have given the promotion of democracy a bad name. In China, and other remaining areas of Asian authoritarianism, it has become customary, even among some self-professed “liberals,” to argue that democracy may be fine for Europeans and Americans, but is unsuited to Asian conditions. China is too big, its culture too different, and its population still too poor and uneducated to support a democratic system.

An alternative to this line of argument is to claim that China has its own kind of democracy, based on a Confucian idea of government benevolence and the Chinese people’s cultural propensity to sacrifice individual rights to collective goods. To those who take this view – and on this point many Western businessmen are in complete agreement with the Chinese Communist Party – the signatories of Charter 08 are simply out of touch with their own culture.

In terms of its immediate impact, it is true that Charter 08 will hardly make a ripple in the pond of Chinese politics. The government will not even discuss the Charter’s ideas, let alone do anything to implement them. But this is no reason to call it irrelevant. In 1977, few people would have predicted that Havel would one day preside over a Czech democracy. He and his fellow dissidents were a tiny minority, too. A liberal-democratic China may not come soon, but after Charter 08 no one can deny that many Chinese desperately want it.

The expression of this desire is especially important now that the world is gripped by a terrifying economic crisis. Widespread economic distress is never without political consequences. Xenophobic populism is on the rise in Europe. President Barack Obama will have a difficult time curbing resentful protectionism in the United States. Japanese might revert to angry nationalism. Nowhere, however, are the political and social consequences of an economic slump more potentially destabilizing than in China.

This is because the Chinese Communist Party’s monopoly on power can be justified only by continued rapid economic growth, without which workers and farmers will lose their jobs, and the urban middle classes their chance of increasing prosperity. The economic boom is the only source of legitimacy that the one-party state has left. Few people, even Party members, still believe in Marxism-Leninism, let alone Maoism. And the general discontent with official corruption and political oppression was amply demonstrated in all regions of China in 1989.

The Communist government managed to stay in power after Tiananmen not just through brute force. A semblance of political legitimacy, especially among the educated middle class, was purchased with the promise of greater wealth. As long as people felt that they were getting richer, demands for more freedom of speech, better protection of human rights, and the right to vote could be postponed.

But if this arrangement collapses, and increasing material prosperity can no longer be taken for granted, many things could happen – few of them pleasant. Rural areas and industrial cities might explode in massive riots. While the government might be able to crush such disturbances with force, a loss of confidence among the middle class would be more serious. Militant nationalism, partly encouraged by nervous rulers, might be one consequence. Attempts by the military to stem unrest by taking control of government might be another.

If there were no alternative ideas to one-party authoritarianism, military rule, or nationwide chaos, the future of China would be very bleak indeed. But there is an alternative. It has been set out eloquently and persuasively in Charter 08. If China manages one day to follow the example of South Korea, Japan, and Taiwan, and join the “ mainstream of civilized nations” by establishing a liberal democracy, then December 10, 2008, will go down in history as one of the key dates of its conception.

Ian Buruma is Professor of human rights at Bard College. His most recent book is Murder in Amsterdam: The Death of Theo van Gogh and the Limits of Tolerance.

Posted in Quan hệ quốc tế, Trung Quốc | Leave a Comment »

41:VAALA ngưng triển lãm tranh vì thiếu giấy phép và thành phố ra lệnh đóng cửa phòng triển lãm

Posted by adminbasam trên 19/01/2009

 

*Hôm nay là ngày Kỷ niệm Trận Hải Chiến ở quần đảo Hoàng Sa ngày 19-1-1974 và cũng là ngày Hoàng Sa TẠM THỜI mất vào tay Trung Quốc.

—————————————————————————————————

Lời tựa: bạn đọc cần lưu ý một điều là  :VAALA ngưng triển lãm tranh vì thiếu giấy phép và thành phố ra lệnh đóng cửa phòng trưng bày cuộc triển lãm hình ảnh. Vì vậy tựa đề của bài báo dưới đây là không chính xác.


***************


Orange County‘s News source

—————————————————————

Triển lãm nghệ thuật

Việt Nam phải đóng cửa

do mối đe doạ từ

các cuộc phản kháng

“F.O.B.II: Art Speaks”-“Nghệ thuật Lên tiếng” đã đóng cửa hôm nay sau khi những thành viên của cộng đồng Little Saigon phản đối một tấm ảnh có hình ông Hồ Chí Minh.

DEEPA BHARTH

The Orange County Ragister

Thứ Sáu, ngày 16-1-2009

SANTA ANA – Một nhóm các nghệ sĩ Việt Nam đã loan báo vào hôm nay rằng họ đã đóng cửa một cuộc triển lãm gây tranh cãi sau khi các nhà hoạt động trong cộng đồng Little Saigon đe doạ phát động một cuộc phản kháng trên quy mô lớn vào tuần này đối với một hình ảnh gây tranh cãi về ông Hồ Chí Minh và lá cờ Việt Nam.

Quyết định của họ đã trùng hợp với quyết định của thành phố Santa Ana đóng cửa triển lãm, một phần của cuộc trình diễn “F.O.B II: Art Speaks,” bởi vì cuộc triển lãm nầy đã được tổ chức tại một địa điểm không được phép sử dụng làm phòng trưng bày các tác phẩm nghệ thuật, theo bà Ysa Le, giám đốc điều hành của Vietnamese American Arts and Letters Association (VAALA).

“Đây là một toan tính để có một cuộc đối thoại được khởi đầu,” bà Lê Y- Sa nói. “Mục đích của chúng tôi không phải là để làm tổn thương hay xúc phạm tới những vấn đề nhạy cảm trong cộng đồng chúng ta. Chúng tôi là một phần trong cộng đồng này.”

Khoảng 50 người phản kháng đã hô những khẩu hiệu chống cộng sản bên ngoài sân, nơi một cuộc họp báo được tổ chức vào hôm nay bởi bà Lê và những người quản lý cuộc triển lãm. Cuộc triển lãm đã được mở cửa từ hôm mùng 9-1.

Cuộc tranh cãi là qua một bức ảnh trưng bày một cô gái Việt Nam trong một áo thun ngắn tay hai dây, màu đỏ với một ngôi sao ở giữa, tương tự lá cờ Việt Nam cộng sản, cô đang ngồi bên cạnh bức tượng ông Hồ Chí Minh.

Những người biểu tình đã tập trung bên ngoài một tòa nhà ở thành phố Santa Ana, nơi cuộc triển lãm được tổ chức, đã nói rằng họ bị xúc phạm bởi nghệ nhân Brian Đoàn (thật ra chỉ là một người tốt nghiệp ngành thợ chụp ảnh) và nhóm VAALA được sự hổ trợ công khai của chính phủ cộng sản ở Việt Nam.

“Cô gái trong hình ảnh đó đang mặc một chiếc áo thun với những gì mà chúng tôi ở đây gọi là “lá cờ vấy máu,” theo lời ông Kim Võ ở Los Angeles, một trong những người tham gia phản kháng. “Chúng tôi đã trốn thoát khỏi Việt Nam là vì lá cờ đó, because of that murderer Ho Chi Minh *. Chúng tôi không muốn bị quấy rầy bởi những hình ảnh đó một lần nữa.”

Đại đa số trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt ở Quận Cam và Bắc California gồm có những người tị nạn từng đào thoát khỏi chế độ cộng sản ở Việt Nam sau sự sụp đổ của Sài Gòn năm 1975.

Nhiều người trong số tham gia phản kháng cũng đã từng tham dự trong những cuộc biểu tình chống lại tờ báo Người Việt Daily News khi tờ này cho đăng tải hình ảnh của chiếc chậu ngâm chân với hình lá cờ vàng ba sọc đỏ. Cái chậu ngâm chân bằng nước khoáng đó đã được sáng tạo bởi một hoạ sĩ từ UC Berkely như là một cách thể hiện lời cảm ơn đối với bà mẹ vợ ông, người đã làm việc tại những cửa hàng làm móng tay để có tiền lo cho con cái học qua đại học. Thế nhưng những người phản kháng đã coi nó như là một sự xỉ nhục đối với lá cờ.

Ông Vũ Hạo Nhiên **, chồng của bà Ysa Le, đã bị mất việc trong vai trò biên tập viên hàng đầu của tờ báo sau khi những người phản kháng nổi cơn thịnh nộ trước hình ảnh chiếc chậu ngâm chân gây tranh cãi này.

Lan Dương, một trong những người đồng giám khảo và tuyển lựa hình triển lãm (giám- tuyển), đã cho biết mục đích của cuộc triển lãm là để giúp cho một cuộc tranh luận đối thoại trong cộng đồng.

“Chúng tôi tin là chúng tôi đã thành công trong mục tiêu ấy thông qua cuộc triển lãm đó,” bà đã nói với một nhóm các thành viên cộng đồng dễ bị xúc động này và những người thuộc các phương tiện truyền thông Việt Nam[tại Mỹ], khi nói bà đã hét lên cho át đi những giọng nói của những người phản kháng vẫn đang hô vang những khẩu hiệu .

Cha của ông Brian Doan, ông Đoàn Vi Hân, và người chị là Đoàn Vi Hương, cũng đã tham gia cuộc họp báo. Ông Đoàn Hân nói bằng tiếng Việt với giọng xúc động rằng ông cũng đã rất tức giận về bức ảnh của con trai mình, và rằng ông cũng đã từng phải trải qua 10 năm trong một nhà tù của cộng sản.

Chị của ông Đoàn nói rằng em bà không có ý xúc phạm bất cứ ai.

“Nó rất tôn trọng những nỗi đau khổ mà chúng tôi đều đã trải qua,” bà giải thích.

Brian Doan đã cho công bố bức “The Forgotten One,” một tài liệu bằng hình ảnh về thuyền nhân Việt Nam cuối cùng ở Philippines, khoảng hai năm trước.

“Brian không phải là một người cộng sản,” theo lời Tanya Trung, một người bạn của nhà nhiếp ảnh nầy. “Và mọi người ở VAALA không phải là những người cộng sản. Rất cần có những tiếng nói đa dạng và những cách biểu thị nghệ thuật khác nhau.”

Thế nhưng lực lượng phản kháng, những người từng phất lên ngọn cờ đỏ vàng của chế độ Nam Việt Nam xưa mà giờ là Lá cờ Di sản của cộng đồng địa phương, thì cho rằng họ không tin cuộc triển lãm mang tính nghệ thuật.

Tiffany Nguyễn, một thành viên trong cộng đồng, nhận xét rằng bức ảnh gây tranh cãi không là gì ngoài thứ “nghệ thuật giả mạo”. Cô đã đem tới bức ảnh một cô gái trẻ mặc bộ đồ tắm với hình một ngôi sao sau mông, facing a toilet with a bust of Ho Chi Minh in it *.

“Đây mới là nghệ thuật đích thực,” cô nói, trước tiếng vỗ tay tán thưởng rền vang như sấm từ cử toạ và những người phản kháng. “Nghệ thuật cần phải nói lên sự thực.”

Trâm Lê, một trong những người giám-tuyển cuộc triển lãm, đã nói là các thành viên ban tổ chức của VAALA “phải chịu khổ sở” đối với quyết định đưa bức ảnh của Brian Doan vào cuộc triển lãm này.

“Chúng tôi đã cảm thấy đây là một cuộc đối thoại cần có,” cô nói.

Trâm cũng cho biết sự thôi thúc để có được cuộc đàm luận này không phải là tượng trưng cho một hố ngăn cách giữa các thế hệ trong cộng đồng.

“Nó không đơn giản đến như vậy,” cô nói. “Có những người trong giới trẻ cũng không muốn có một cuộc đối thoại.”

Bà Ysa Le nói là nhóm của bà sẽ tiếp tục đề cao thứ nghệ thuật đa dạng này.

“Mục đích của chúng tôi là đẩy mạnh tính đa dạng trong việc bày tỏ quan điểm,” bà tuyên bố. “Thế nhưng chúng tôi muốn được sự thông cảm đối với cộng đồng và tham dự trong một cuộc đàm luận với họ để chúng tôi có thể lắng nghe tất cả những quan điểm.”

Phóng viên Richard Chang đã đóng góp thêm cho bài báo này.

Hiệu đính: Trần Hoàng

 

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

* Để tránh gây phản cảm không đáng có (với một số bạn đọc nào đó), có vài đoạn ban dịch thuât  để nguyên văn tiếng Anh.

*Bên cạnh đó, người dịch ghi nhận rằng đa số Việt kiều  không cổ vỏ cho hành động  trưng bày hình ảnh (không có một chút gì gọi là nghệ thuật) của bức tranh đang gây sự tức giận  trong cộng đồng người Việt tại Santa Ana của nhóm Vũ Quí Hạo  Nhiên và vợ là Y Sa Lê,  cùng Dương thị Ngọc Lan, Trâm Lê, và Jennifer. Tấm hình của Brian Đoàn gây nhiều tranh luận hiện nay thật sự mọi người nhìn qua đều biết là không có một chút giá trị nghệ thuật nào.

Theo các ghi nhận mà người dịch đọc được qua các comment, thì đa số ý kiến của mọi người không ai tin rằng bức tranh chậu ngâm chân có lá cờ của bà họa sĩ nào đó xuất hiện trong báo xuân của tờ Người Việt vào năm ngoái 2008 có một chút giá trị nghệ thuật nào về mặt sáng tạo, hay có chút ý nghĩa gì như đã trưng dẫn trong bài báo ở trên; vì bức tranh ấy đứng về mặt nghệ thuật và ý nghĩa thì thật là quá tệ và thua xa các tranh vẽ của các em học tiểu học hoặc mẫu giáo. Hạo Nhiên,  Y Sa Lê đã bị báo Người Việt sa thải vì hành động nầy vào năm ngoái.  Dương Ngọc Lan là người giới thiệu bức tranh cho Hạo Nhiên.

Đại đa số những người ngoại quốc và chính quyền của họ đều nhất trí rằng: Lá cờ của Đức Quốc xã (hình chữ vạn) không nên trưng bày giữa cộng đồng người Do Thái và  gọi là đối thoại mong tìm sự cảm thông. Vì vậy nhóm người của Hạo  Nhiên, Ngọc Lan, Y Sa Lê không nên tiếp tục nhân danh bất cứ điều gì và tìm đủ mọi cách để làm vậy.

** Mời xem bài “Cuộc triển lãm gây tranh cãi” của ông Vũ Quý Hạo Nhiên nầy trên BBC.

Dân Biểu Trần Thái Văn trả lời tạp chí

Da Màu về cuộc triển lãm Nghệ Thuật

Lên Tiếng của VAALA

ngày 7 tháng 2, 2009

Dân Biểu Trần Thái Văn: Thân chào Ban Biên Tập và đọc giả của trang nhà Da Màu. Là một dân cử cấp tiểu bang California, đại diện cho nửa triệu dân, chúng tôi hân hạnh trả lời những câu hỏi quí báo đặt ra có liên quan đến cuộc triển lãm “Nghệ Thuật Lên Tiếng” của Hội Văn Học Nghệ Thuật VAALA.

Đây cũng là dịp chúng tôi xin trả lời chung cho một số cơ quan truyền thông đã đưa ra nhiều câu hỏi tương tự, nhưng chưa có cơ hội trả lời. Những câu hỏi ngoài đề, không liên quan đến cuộc triển lãm của tổ chức VAALA, xin cho phép chúng tôi được miễn trả lời.

Ngoài ra, chúng tôi dành quyền phổ biến bản lên tiếng này trên nhiều hệ thống thông tin Việt Nam khác nhau.

Da Màu: Chào Dân Biểu Trần Thái Văn. Ông cho biết cảm nghĩ khi đi xem toàn bộ cuộc triển lãm FOB II – Nghệ Thuật Lên Tiếng do hội VAALA tổ chức?

DB Văn: Tôi không có cơ hội xem cuộc triển lãm nên nhận xét của tôi đóng khung trong những hình ảnh trình bầy trên báo chí và mạng lưới điện tử. Qua các hình ảnh này cũng như những phản ứng chung của cộng đồng Việt khắp nơi, nói lên một sự kiện khó chối cãi, Tổ chức VAALA và một số nhỏ nghệ sĩ trong cuộc triển lãm đã đi ngược lại tâm tư của cộng đồng Việt.

Mục tiêu của cuộc triển lãm được ban tổ chức cho là để tạo ra một cuộc đối thoại về những quan điểm chính trị khác nhau trong cộng đồng. Tuy nhiên, cuộc triển lãm đã trưng bày những hình ảnh như là một cô gái khoác cờ vàng ba sọc đỏ để quảng cáo cho thuốc trợ sinh lý Viagra hay ba sọc đỏ trên lá cờ vàng được trình bày bằng ba hàng dây kẽm gai. Đây là một hành động nhằm sỉ nhục biểu tượng thiêng liêng nhất của cộng đồng người Mỹ gốc Việt hơn là để mời gọi một cuộc đối thoại chân thật.

Quyền tự do ngôn luận hay tự do nghệ thuật được luật pháp bảo vệ là quyền tự do sáng tạo được phát triển, phản ảnh tâm tư nguyện vọng chung của xã hội hay cộng đồng, không phải để châm chọc những người chung quanh một cách vô ý thức rồi lại ẩn nấp trong chiếc vỏ quyền tự do được bảo vệ của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Chúng tôi nhắc thêm một lần nữa, Tổ chức VAALA, thành viên VAALA hay bất cứ ai cũng có quyền tự do phát biểu, thể hiện tư tưởng của họ dưới mọi hình thức. Ngược lại, cộng đồng Việt cũng có quyền phản bác lại tất cả những lạm dụng nghệ thuật để khiêu khích cộng đồng Việt hoặc tuyên truyền cho CSVN. Đó là quyền tự do, dân chủ thực sự, cần phải được thể hiện cả hai chiều. Cả hai khuynh hướng này đều được Đệ Nhất Tu Chánh Án Hoa Kỳ bảo vệ.

Trên phương diện pháp luật, quyền tự do ngôn luận hay phát biểu không áp dụng trong những quan điểm giữa những người tư nhân với nhau trong xã hội. Quyền này chỉ được áp dụng trong trường hợp chính phủ bắt buộc hay ngăn cấm một phát biểu của tư nhân. Đây là một hiểu lầm thường xuyên trong cộng đồng vì mỗi khi có ai phản đối một quan điểm nào đó, một số người lại cho là vi phạm hay chèn ép quyền tự do ngôn luận, tự do phát biểu, hay tự do báo chí.

Trong tinh thần hài hòa, tương kính trong cộng đồng, ngoài quyền tự do tư tưởng, chúng ta cũng cần có trách nhiệm đối với người khác. Chúng tôi mong muốn VAALA có cùng nhịp đập con tim với cộng đồng Việt Tỵ nạn Cộng Sản thay vì thách đố, hay những hành vi khiêu khích như hiện nay.

Da Màu: Vì sao ông cảm thấy phải lên tiếng kêu gọi Ban Tổ Chức Triển Lãm FOB II lấy xuống một số tác phẩm đang được trưng bày?

DB Văn: Trong lá thư cử gửi cho VAALA, 8 vị dân cử Việt-Mỹ chúng tôi xem một vài tác phẩm trong triển lãm FOB II, cũng như quyết định chọn lựa những hình ảnh này của VAALA được xem như một hành động cố tình khiêu khích cộng đồng hơn là thực thi quyền tự do nghệ thuật hoặc mời gọi đối thoại. Văn phòng chúng tôi nhận được nhiều điện thoại và điện thư yêu cầu các dân cử can thiệp vào vấn đề này.

VAALA đã đặt cộng đồng Việt trước sự kiện đã rồi, làm sao gọi là đối thoại hay thảo luận?

Xin đặt cho Ban Tổ Chức cuộc triển lãm FOB II câu hỏi “Liệu VAALA có dám đối thoại với CSVN, có dám trưng bầy những hình tượng Việt Nam Cộng Hòa có cờ vàng Ba sọc đỏ tại Saigon hoặc tại Hà Nội?”.

Thực tế, nếu cần đối thoại, VAALA cần đối thoại với nhà cầm quyền Hà Nội thay vì đối thoại với cộng đồng Việt tại hải ngoại.

Nếu cần để “Nghệ Thuật Lên Tiếng”, VAALA nên lên tiếng về những khổ đau của hơn 80 triệu người dân đang sống trong nghèo đói, thiếu tự do, dân chủ ở quê nhà. VAALA cần phơi bầy những hình ảnh khổ đau của người dân thấp cố bé miệng sống bữa đói bữa no, của những người dân kêu oan mất nhà, mất đất, của lãnh thổ bị chia cắt cho ngoại bang đang xẩy ra tại Việt Nam.

Nếu VAALA tự nhận là một phần tử trong cộng đồng, xin góp tay với Cộng đồng Việt ở hải ngoại thúc đẩy, áp lực CSVN sớm cởi trói cho người dân trong nước.

VAALA có thể trình bày quan điểm khác biệt với lập trường chung trong cộng đồng Việt, tuy nhiên những quan điểm đó không thể chỉ nhằm mục đích khiêu khích, thách đố cộng đồng hoặc khơi lại những vết thương còn hằn sâu trong tâm khảm đại đa số các thành viên trong cộng đồng.

Quần chúng đã lên án hành động của VAALA và một số nghệ sĩ có những hình ảnh liên quan đến CSVN, đã bôi bác cộng đồng Việt. Hành động này, chẳng khác nào việc đem hình Hitler và cờ Đức quốc xã treo trong cộng đồng người Do Thái đã khổ đau vì nạn diệt chủng. Đây là một thách đố của VAALA không cần thiết với cộng đồng Việt.

Chúng tôi hy vọng Ban Chấp Hành và các cộng tác viên của VAALA học hỏi, rút tỉa được bài học thách đố qua vụ Trần Trường vào năm 1999 và biến cố lá Cờ Vàng của cộng đồng Việt vẽ trên chiếc chậu rửa chân vài năm trước đây.

Da Màu: Một bản tin trên tờ Người Việt ngày 17-1-2009 (http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=89663&z=3) nói rằng Dân Biểu tiểu bang Jose Solorio kêu gọi Thị Trưởng Miguel Pulido của Santa Ana đóng cửa trụ sở hội VAALA ngay lập tức. Với hiểu biết và kinh nghiệm chính trường của mình, ông thấy việc này có ý nghĩa gì? Tại sao ông Solorio làm như vậy?

DB Văn: Quí báo nên hỏi trực tiếp đối tượng, tại sao VAALA không hoàn tất thủ tục hành chánh và giấy phép luật lệ của thành phố Santa Ana, mà tổ chức triển lãm tranh ảnh trái phép?

VAALA biết thành phố Santa Ana có khoảng 33,000 nguời Việt sinh sống. Bất cứ vị dân cử nào cũng cần quan tâm trước tiếng nói của cử tri. Trên báo chí, Dân biểu Solorio đã phát biểu cuộc triển lãm của VAALA đã xúc phạm cộng đồng người Mỹ gốc Việt nói chung và cử tri Việt của ông nói riêng. Đó là quan điểm chung của người Việt tại Quận Cam nghĩ về cuộc triển lãm FOB II.

Theo nhiều người nghĩ, cuộc triển lãm của VAALA đã gây ra sự xáo trộn an ninh công cộng, làm thiệt hại quyền lợi kinh tế cho cả khu vực chung quanh phòng triển lãm FOB II. Việc Thành Phố Santa Ana có được đóng cửa VAALA hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào các luật lệ và thủ tục hành chánh của thành phố.

Sau biến cố của VAALA, cư dân Việt và các dân cử địa phương đã vận động thành công Quyết nghị Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là biểu tượng chính thức của cộng đồng Việt tại Santa Ana. Hội đồng thành phố đã chấp thuận quyết nghị này với tỷ số 7-0 vào đêm ngày 2 tháng 2 vừa qua (xin vào xem http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90349&z=1).

Điều này có nghĩa ranh giới Quốc Gia – Cộng Sản lại được phân minh thêm một lần nữa. Mọi hình thức tuyên truyền cho CSVN ẩn nấp dưới hình tượng Hồ Chí Minh hoặc cờ Cộng Sản sẽ bị cộng đồng phản kháng mạnh mẽ tại thành phố Santa Ana. Trước đây, hai thành phố Westminster, Garden Grove và Tiểu bang California cũng có những quyết định tương tự.

Da Màu: Ông có liên hệ với tổ chức Thanh Niên Cờ Vàng hay không?

DB Văn: Tổ chức Thanh Niên Cờ Vàng là tổ chức độc lập và chúng tôi không có liên hệ đến tổ chức. Nhưng các bạn trẻ này có tinh thần quốc gia, tuy trẻ, họ biết tôn kính bậc chú, bác, cha mẹ. Các bạn trẻ này hiểu rõ sự tai hại của chủ nghĩa Cộng Sản, nên đã cùng đoàn thể tranh đấu để chống lại sự tuyên truyền cho CSVN dưới mọi hình thức. Chúng tôi ủng hộ mọi đoàn thể có tinh thần quốc gia, những tổ chức hướng về quê nhà góp sức với những bạn trẻ trong nước, những nhà tranh đấu cho Việt Nam sớm được tự do, dân chủ.

Như mọi người thấy Đoàn thanh niên Cờ Vàng bầy tỏ lập trường quốc gia rõ ràng trên báo chí Việt “…được sự ủy nhiệm của cô chú bác và các tổ chức đấu tranh chống Cộng Sản, Ðoàn Thanh Niên Cờ Vàng chúng cháu đứng ra nhận lãnh tổ chức cuộc biểu tình này, không phải là đòi hỏi VAALA phải dẹp bỏ cuộc triển lãm mà chúng cháu muốn nói lên bộ mặt thật của Cộng Sản Việt Nam, những khổ đau, oan khuất, những vụ đàn áp tôn giáo, đàn áp tiếng nói đòi hỏi tự do dân chủ và nhân quyền ở trong nước mà cuộc triển lãm đã cố tình quên đi. Cuộc triển lãm nói là ‘Nghệ thuật Lên Tiếng’ nhưng nghệ thuật ở đây đã bị lợi dụng để làm những việc tổn thương đến cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản, để bôi bác biểu tượng thiêng liêng của người Việt tự do.”

Những người trẻ trong Đoàn Thanh Niên Cờ Vàng có cùng nhịp đập con tim với cộng đồng Việt, chúng tôi hy vọng VAALA hiểu được tiếng nói của những người trẻ cùng thế hệ.

Da Màu: Ông biết hội VAALA từ khi nào? Có bao giờ ông nghĩ hội này thân Cộng không?

DB Văn: Chúng tôi biết sự hiện hữu của VAALA trong nhiều năm qua. Chúng tôi ủng hộ cho bất cứ sinh hoạt, tổ chức nào có đường hướng quốc gia.

Da Màu: Báo chí và các blogs Mỹ/Việt đã tường thuật những hành động phá hoại một số tác phẩm nghệ thuật gây tranh cãi, cùng những điện thoại và điện thư với những lời lẽ thô tục và hăm dọa kể cả sát nhân hay đốt nhà. http://orangejuiceblog.com/2009/01/why-did-the-city-of-santa-ana-close-the-viet-fob-ii-art-exhibit/. Theo ông, những hành động này có tính “khủng bố” không? Và chính quyền nên xử lý ra sao?

DB Văn: Chúng tôi không chấp nhận những hành vi không được pháp luật cho phép và chúng tôi cũng không tán thưởng những hành vi dùng nghệ thuật để khiêu khích hoặc gây hấn cộng đồng Việt dưới mọi hình thức. Trước những sự việc sai trái, pháp luật sẽ hành sử theo quyền hạn cho phép.

Sau cùng, chúng ta nên hiểu rằng nhà cầm quyền CSVN cũng như cộng sự viên của họ đang sống trong cộng đồng Việt luôn tìm cách núp bóng dưới sự bảo vệ của pháp luật để liên tục gây rối trong cộng đồng. Chúng ta cẩn thận, đề cao cảnh giác truớc những thông tin gây kích động, phân hóa cộng đồng Việt.

Da Màu: Xin hỏi thêm Dân Biểu một câu cuối. Hiện nay cuộc biểu tình bên ngoài trụ sở nhật báo Người Việt, kéo dài từ hơn một năm qua, nay lại có thêm các hình nộm mới gắn tên của các ông Nghị Viên Tạ Đức Trí, Nghị Viên Diệp Miên Trường và ông Phan Huy Đạt. Viện lý do các ông này đang tìm cách vận động để dẹp bỏ “bàn thờ tổ quốc”, những người biểu tình đã dựng các hình nộm này trong tư thế bị treo cổ bằng cà-vạt màu cờ đỏ sao vàng, và trên toàn thân các hình nộm là những dấu đạn lỗ chỗ máu.

Theo ông, đoàn biểu tình này có đi quá giới hạn hay không? Theo ông, đâu là sự phân cách giữa quyền tự do phát biểu theo Tu Chính Án thứ nhất với sự mạ lỵ cá nhân?

Ghi chú của Da Màu: Câu này Dân Biểu Trần Thái Văn không trả lời.

Dựa theo tinh thần ông đã phát biểu từ đầu bài phỏng vấn: “Những câu hỏi ngoài đề, không liên quan đến cuộc triển lãm của tổ chức VAALA, xin cho phép chúng tôi được miễn trả lời” Da Màu tôn trọng quyết định của ông và cảm ơn Dân Biểu Văn cùng Văn Phòng ông đã giúp chúng tôi thực hiện cuộc phỏng vấn này.

————–
Tranh Luận về chuyện nầy tại X-Cafe
Tổng hợp từ tạp chí Tiền Vệ
14.02.2009

Họa phẩm Lý Tống– Phạm Quang Tuấn

Lý Tống không phải là một “anh hùng đơn độc” mà là một khuôn mặt của một lực lượng độc tài tư tưởng. Lực lượng này dùng đủ mọi thủ đoạn hèn kém hay thô bạo để tiêu diệt tự do phát biểu của những người bất đồng ý kiến, nhất là người cầm bút và các nghệ sĩ khác, và chăm chú vào việc kềm chế và tiêu diệt những lối suy nghĩ mới của giới trẻ. Gọi Lý Tống là Don Quixote, mà không nói đến cái lực lượng độc tài tư tưởng mà ông ta đứng cùng và đại diện, là lập lờ mà mắt thiên hạ.

Ông Nguyễn Đăng Thường nói rằng ông “chống độc tài… dưới mọi hình thức, mọi chế độ”. Khi mà chỉ chống độc tài của phe địch và lờ cái độc tài của phe ta, thậm chí còn theo đuôi và bênh vực cái độc tài của phe ta, thì câu nói ấy không có tính cách thuyết phục.

Nhân đây xin đề nghị tiền vệ đăng lại họa phẩm tuyệt vời của Lý Tống cho độc giả trong và ngoài nước thưởng ngoạn. Nghe nói nhiếp ảnh gia Brian Đoàn hiện là chủ nhân của tác phẩm này nhưng đòi một giá hơi đắt (http://65.45.193.26:8026/cms/acct/vietweekly/issues/vw9n06/brianDoan.html), hy vọng ông sẽ không ngại đóng góp một bản chụp cho Tiền Vệ.


15.02.2009

Lập lờ về độc tài – Phan Nhiên Hạo

Lý lẽ kiểu ông Phạm Quang Tuấn, cho rằng phản ứng quyết liệt của người Việt hải ngoại (tất nhiên không phải tất cả) trước các biểu tượng cộng sản cũng tương tự như sự đàn áp của chế độ độc tài trong nước, là không thuyết phục.

Thứ nhất, ứng xử chính trị của người tị nạn là hoàn toàn tự nguyện, không chịu sức ép của nhà nước cầm quyền. Sự kiện hàng ngàn người bỏ công ăn việc làm để biểu tình cả tháng trời trong vụ Trần Trường treo cờ đỏ sao vàng trước đây là một ví dụ rõ ràng hơn về điều này.

Thứ hai, người Việt hải ngoại không có trong tay những công cụ chuyên chế bạo lực như nhà nước cầm quyền: công an, toà án, nhà tù.

Cuộc xung đột giữa những người có chính kiến khác nhau trong vụ triển lãm FOB II là chuyện bình thường trong xã hội dân chủ, trong đó dĩ nhiên có phe mạnh và phe yếu hơn. Nó giống như một trận đấu võ đài trong luật lệ cho phép. Không phải hễ mạnh hơn là độc tài. Độc tài là khi nào có một ban giám khảo gà mờ nhưng tự cho mình quyền phán xử và những tên trọng tài bán độ ăn theo.

Về việc xịt sơn lên bức ảnh của Brian Đoàn, nếu muốn, Brian Đoàn có thể kiện Lý Tống ra toà để pháp luật xét xử. Vấn đề ở đây, một lần nữa, là không có các anh Ba anh Tư nào “chỉ đạo” phải ém nhẹm vụ việc hoặc ra lệnh công an phải “làm án” như thế nào, toà án phải xử ra sao.

Phản ứng như của Lý Tống cũng không phải là không có tiền lệ trong sinh hoạt nghệ thuật phương Tây. Mới tháng 7 vừa rồi, khi bảo tàng tượng sáp nổi tiếng Madame Tussauds ở Berlin khai mạc, một người đàn ông đã xông vào vặt cổ bức tượng Hitler bằng sáp. Nhẹ nhàng hơn, nhiều nhà phê bình nghệ thuật cũng cho rằng việc bảo tàng này trưng bày tượng Hitler (cùng với các nhân vật lịch sử khác của nước Đức) cho thấy một “khẩu vị tồi” (tasteless).


17.02.2009

Độc tài… móm răng – Phạm Quang Tuấn

Ông Phan Nhiên Hạo nói rằng người Việt hải ngoại không có trong tay những công cụ chuyên chế bạo lực như nhà nước cầm quyền: công an, toà án, nhà tù. Vâng, nếu cho rằng không được có công an và nhà tù trong tay là điểm ưu việt của người Việt hải ngoại thì tôi cũng đồng ý!

Tuy nhiên, không ai ngớ ngẩn mà so sánh khả năng áp bức của những người Việt hải ngoại cực đoan[1] với khả năng áp bức của chính quyền trong nước. Cái đáng so sánh là lối suy nghĩ, hành xử của hai bên. Nhìn vào lối suy nghĩ và hành xử này, tất phải nghĩ rằng nếu có được những phương tiện của nhà cầm quyền trong nước, họ sẽ không ngần ngại sử dụng chúng y như vậy.

Khi không có sức mạnh vật chất thì khí giới hữu hiệu nhất để tranh đấu chống độc tài là sự ưu việt về tri thức và đạo đức (intellectual and moral superiority). Những nhà phản kháng trong nước như Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang v.v. dùng khí giới này rất hữu hiệu. Tiếc thay, những nhóm cực đoan hải ngoại và những “trí thức” đồng lõa theo đuôi họ lại tập tành và bào chữa cho những suy nghĩ và hành xử độc tài. Vô tình họ biến cuộc tranh đấu chống độc tài thành cuộc tranh chấp giữa độc tài có răng và độc tài… móm. Người dân trong nước tuy chẳng ưa gì chế độ nhưng nhìn thấy “mấy vị ở ngoài” như vậy hẳn không khỏi thất vọng. Giới trẻ hải ngoại, lớn lên trong môi trường tự do cởi mở, chắc sẽ cảm thấy khinh thường những người đòi hạn chế tự do của họ (nhiều khi bằng những cách hèn hạ như dùng áp lực lên gia đình, cha mẹ). Chính quyền thì khoái trá tự nhủ “with ennemies like that, who needs friends?”.
_________________________

[1]Tôi không có ý nói về người hải ngoại hay người chống cộng/chống độc tài nói chung nên dùng từ “cực đoan” để nói riêng về những kẻ mà chúng ta đang nói tới.


18.02.2009

Dân chủ răng… rụng – Nguyễn Đăng Thường

Độc tài… móm răng hay dân chủ răng… rụng?

“Độc tài… móm răng” thì cớ chi “dân chủ… anh hùng” phải… té đái… trong quần như vậy?

Xin thưa: Vài cá nhân độc lập sử dụng ngòi bút độc lập với mục đích chính đáng là phản đối những cái chướng tai gai mắt, chẳng hề vỗ ngực khoe khoang rằng họ là “trí thức”. Họ không thuộc “những nhóm cực đoan hải ngoại” (những nhóm nào, sao không kể ra?) hay “trí thức đồng lõa theo đuôi” (đồng lõa với ai, theo đuôi ai, hãy kể ra mau). Với những cái nếu, tổng luận và chụp mũ kiểu đó, người ta có thể gán/ném bất cứ cái gì cho bất kỳ ai.

Sự thực ở đây chẳng phải là “nghệ thuật lên tiếng” hay “biểu tình bịt miệng”, mà là có vài ba trự “nghệ sĩ” dưng không bỗng nổi hứng “chụp chiếc” nọ này, “sắp xếp” nọ kia rồi mang “tặng” cho cộng đồng “những bông hồng văn nghệ” ngoài ý muốn của cộng đồng. Hành động/hành xử của họ chẳng khác gì mang mắm tôm thịt chó… cúng chùa.

Sự thực ở đây chẳng phải là “độc tài” hay “dân chủ”, mà là giới trẻ (sồn sồn) hải ngoại (loe hoe) hai ba mạng tự vỗ ngực xưng mình là “nghệ thuật… lên tiếng”, là “ca sĩ… hip hop” rồi tuyên bố rùm beng “TRANH ĐẤU CHO DÂN CHỦ”; khẳng định nhảm nhí “WE ARE THE WORLD”; cưỡng chiếm ngang nhiên từ “HOPE”; chủ quan, kiêu căng và vô tâm đến mức không thể / không hề nghĩ rằng “cái thế giới và cái kỳ vọng” đó nó có đi ngược lại nguyện vọng của đại đa số đồng bào tỵ nạn Cộng Sản hay không.


18.02.2009

Ưu việt răng giả – Phan Nhiên Hạo

Tôi đã chỉ ra việc biểu tình của người Việt hải ngoại không phải là hành động độc tài, vì nó không gắn với chuyên chế bạo lực. Nó là sinh hoạt bình thường trong xã hội dân chủ. Ông Phạm Quang Tuấn cứ nhất định đánh đồng chuyện này với “lối suy nghĩ và hành xử” của nhà nước độc tài Việt Nam.

“Lối suy nghĩ” là quyền tự do của thiên hạ. Ông Phạm Quang Tuấn thích hay không thì tùy, nhưng không thể căn cứ vào “lối suy nghĩ” để cho rằng ai đó là độc tài. Nếu nhà nước Việt Nam chỉ “suy nghĩ” mà không đàn áp bằng bạo lực, sẽ không ai gọi họ là nhà nước độc tài.

Còn “hành xử”, như tôi đã nói, nếu nó nằm trong giới hạn luật pháp của xã hội dân chủ, nó không thể bị coi là độc tài.

Phạm Quang Tuấn lo nếu người hải ngoại “có được những phương tiện của nhà cầm quyền trong nước”, họ sẽ “hành xử” như nhà nước độc tài. Theo tiên đoán của ông, khi nào người hải ngoại sẽ “có được những phương tiện của nhà cầm quyền”? Ông thật quá lo xa. Mà nếu chuyện đó xảy ra, người ta sẽ lại chống độc tài mới, tất nhiên.

Phạm Quang Tuấn viết: “Khi không có sức mạnh vật chất thì khí giới hữu hiệu nhất để tranh đấu chống độc tài là sự ưu việt về tri thức và đạo đức (intellectual and moral superiority)”. Hữu hiệu nhất hay chót cần xét lại. Chỉ biết rằng nhìn vào lịch sử, người ta thấy trí thức chẳng bao giờ làm nên cơm cháo gì nếu không có “dân đen”. Đó là nói đến loại trí thức can đảm, dấn thân. Còn lại, đa số chỉ là loại bạc nhược nhưng tự huyễn hoặc mình, suốt đời múa hát quanh mấy chiếc ghế xa-lông rách.

Móm mà dám lên tiếng thẳng thắn chống độc tài vẫn đáng phục hơn ưu việt răng giả.


18.02.2009

“Tư tưởng” và “cực đoan” – Võ Văn

Khi gọi những kẻ làm chính trị lau nhau ở hải ngoại (anh hùng xịt sơn, lập bàn thờ tổ quốc phản đối chậu rửa chân, v.v…) là “độc tài tư tưởng” hay “chống Cộng cực đoan”, ông Phạm Quang Tuấn đã vô tình ca ngợi họ.

1/ Nếu muốn “độc tài tư tưởng” thì anh phải có tư tưởng gì cái đã.

Xin hỏi cái đám lập bàn thờ phản đối chậu rửa chân kia có “tư tưởng” gì mà nói là “độc tài tư tưởng”?

Họ chỉ “chống Cộng” theo thói quen, theo quán tính.

“Tôi chống Cộng, do đó tôi tồn tại”: Họ không chống Cộng thì chả ai biết đến họ.

Đó không phải là hành động của người có tư tưởng.

Để chê bai Hồ Chí Minh, có người nói: “Kể ra thì ‘Tư tưởng Hồ Chí Minh’ cũng không có gì mới lắm, sâu sắc lắm”.

Tư tưởng gì mà không mới, không sâu sắc?

Hồ Chí Minh chỉ là người hành động, làm gì có tư tưởng.

“Tư tưởng Hồ Chí Minh” là một tập hợp rỗng, không hề tồn tại. Nếu chê bai như thế thì cũng hoá thành khen. Vì nói như thế là mặc nhiên thừa nhận rằng Hồ Chí Minh cũng có tư tuởng!

2/ Không phải bao giờ “cực đoan” cũng xấu.

Nói đó là những kẻ “chống Cộng cực đoan” cũng thiếu chính xác.

Tôi biết có những người chống Cộng rất cực đoan nhưng cũng rất tử tế, đàng hoàng, không bao giờ dây với đám lau nhau trên.

Chống Cộng cực đoan là chống đến cùng, không khoan nhượng, không thoả hiệp.

Xin hỏi cái đám lau nhau trên đã được “thử lửa” hay chưa?

Gọi mấy kẻ “đá cá lăn dưa” này là “cực đoan” thì oai cho họ quá!

Đã đến lúc chúng ta phải hiểu đúng khái niệm “cực đoan”. Có những cái cực đoan xấu và cũng có những cái cực đoan tốt. Cần nhớ rằng lịch sử tiến hoá của văn minh có sự đóng góp không nhỏ của những người dám cực đoan, dám đi tiên phong.

Nguồn: Tiền Vệ

—————————————

<!–[if !mso]>

Orange County‘s News source

——————-

Friday, January 16, 2009

Vietnamese artists’ exhibit shut down by threat of protests

‘F.O.B II: Art Speaks’ closed today after Little Saigon community members protested a photo with image of Ho Chi Minh.

By DEEPA BHARATH

The Orange County Register

Comments 21 | Recommend 4

SANTA ANA – A Vietnamese artists’ group announced today that it was closing a controversial exhibit after Little Saigon community activists threatened to launch a large-scale protest this weekend over a controversial image of Ho Chi Minh and Vietnam’s flag.

Their decision coincided with the city of Santa Ana’s decision to close the exhibit, part of the show “F.O.B II: Art Speaks,” because it was being done in a space that did not have permission for gallery use, said Ysa Le, executive director of the Vietnamese American Arts and Letters Association (VAALA).

“This was an attempt to get a dialogue started,” Le said. “Our intent was not to hurt or offend the sensibilities of our community. We are part of this community.”

About 50 protesters shouted anti-communist slogans outside the patio where a press conference was held today by Le and the exhibit’s curators. The exhibit opened Jan. 9.

The controversy was over a photo that showed a Vietnamese girl in a red tank top with a star in the middle, resembling the flag of communist Vietnam, sitting next to a statue of Ho Chi Minh.

Protesters who gathered outside the Santa Ana building where the exhibit was held said they are offended by artist Brian Doan’s and VAALA’s open support of the communist government in Vietnam.

“That girl in the photo was wearing a T-shirt with what we here call the “bloody flag,'” said Kim Vo of Los Angeles, one of the protesters. “We fled Vietnam because of that flag, because of that murderer Ho Chi Minh. We do not want to be bothered by those images again.”

A majority of the Vietnamese American community in Orange County and Southern California consists of refugees who fled the communist regime in Vietnam after the fall of Saigon in 1975.

Many of the protesters also participated in demonstrations against Nguoi Viet Daily News when the paper published the photo of a foot spa with the red and yellow heritage flag colors. That foot spa was created by an artist from UC Berkeley as an expression of thanks to her mother-in-law, who worked in nail salons to put the family through college. But protesters saw it as an insult to the flag.

Hao-Nhien Vu, Ysa Le’s husband, lost his job as the paper’s top editor after protests raged over the controversial foot spa photo.

Lan Duong, one of the co-curators, said the exhibit’s purpose was to facilitate a dialogue and a debate in the community.

“We believe we were successful in doing that through this exhibit,” she told a group of emotional community members and members of the Vietnamese media, as she screamed over the voices of the protesters who were still yelling out slogans as Duong was speaking.

Brian Doan’s father, Han Vi Doan, and sister Huang Vi Doan also came to the press conference. Han Doan spoke emotionally in Vietnamese saying that he was angry about his son’s photo as well, and that he, too, had spent 10 years in a communist prison.

Doan’s sister said her brother did not mean to offend anyone.

“He has a lot of respect for the suffering we have all gone through,” she said.

Brian Doan released “The Forgotten One,” a photographic documentation of the last of the Vietnamese boat people in The Philippines, about two years ago.

“Brian is not a communist,” said Tanya Trung, a friend of the artist. “And the people at VAALA are not communists. It’s important to have diverse voices and different ways to express art.”

But protesters, who were waving the red and yellow former South Vietnamese flag that is now the local community’s Heritage Flag, said they don’t believe the exhibit is art.

Tiffany Nguyen, a community member, said the controversial photo was nothing but “fake art.” She brought in a photo of a young woman wearing a bikini with the image of a star on her back, facing a toilet with a bust of Ho Chi Minh in it.

“This is real art,” she said, to thunderous applause from the audience and the protesters. “Art should tell the truth.”

Tram Le, one of the exhibit’s curators, said VAALA’s board members “agonized” over the decision to include Brian Doan’s photo in this exhibit.

“We felt like this is a conversation that needs to be had,” she said.

Tram Le also said the urge to have this dialog is not symbolic of a generation gap in the community.

“It’s not as simple as that,” she said. “There are young people who don’t want a dialog either.”

Ysa Le said her group will continue to feature diverse art.

“Our goal is to promote a diversity of voices,” she said. “But we want to be sensitive to the community and engage in a conversation with them so we can have all voices heard.”

Staff writer Richard Chang contributed to this report

Contact the writer: 714-445-6685 or dbharath@ocregister.com

Posted in Chính trị, Văn hóa | Leave a Comment »

40:Nhà chức trách Việt Nam buộc giới blog đang sôi động của đất nước phải vào khuôn phép

Posted by adminbasam trên 18/01/2009

 

The Washington Post

————————————————————————————————————

Nhà chức trách Việt Nam

buộc giới blog đang

sôi động của đất nước

phải vào khuôn phép

Tim Johnston

Ban đối ngoại Washington Post

Chủ nhật, ngày 18-1-2009; Trang A21[từ bản báo in]

BANGKOK – Chính quyền Việt Nam vừa ban bố vài quy định pháp lý trong mấy tháng gần đây nhằm hạn chế hoạt động blog, trong lúc số người dùng Internet đang tăng vọt ở đất nước cộng sản này.

Chiến dịch được bắt đầu vào tháng Tám, khi chính quyền cho công bố một chỉ dụ trao cho công an quyền hành rộng lớn liên quan đến hoạt động chống lại những chỉ trích trên mạng trực tuyến, bao gồm những người chống lại “Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” và ngấm ngầm phá hoạt an ninh quốc gia và trật tự xã hội.

Bản quy định cũng cấm “những hành vi khiêu dâm và truỵ lạc … và hủy hoại phong tục và truyền thống tốt đẹp của dân tộc,” theo như tờ công báo được xuất bản – trên mạng trực tuyến – bởi Bộ Thông tin và Truyền thông.

Việt Nam là nước đến với thời đại giao dịch trực tuyến khá muộn, song tăng trưởng kinh tế nhanh chóng lạ thường trong ít năm qua đã làm bùng nổ một con số ấn tượng tương đương ở những người dùng Internet. Các ước đoán cho biết rằng khoảng 24 triệu người ở đất nước 88 triệu dân này đều đặn sử dụng trang Web. Các quán cà phê Internet nhan nhản những người không có đủ điều kiện sắm một chiếc máy tính, và những cửa hiệu nhỏ bán những phần mềm sao chép bất hợp pháp cho họ.

Trong một môi trường mà ở đó thông tin bị định hướng nặng nề bởi hệ thống truyền thông nhà nước, các blogger đã nhanh chóng phát hiện ra những khả năng mà thế giới trực tuyến dâng tặng. Tin tức về đất nước, với nhiều tin trong đó là từ các phương tiện truyền thông nước ngoài, và những bình luận về chính trị thường là phê phán chính quyền đã trở thành những mặt hàng chủ yếu. Như một hệ quả, những thảo luận về tương lai chính trị của đất nước, tồn tại hoặc không tồn tại Đảng Cộng sản, đã nở rộ.

“Nó là một môi trường được trí thức hoá một cách kỳ dị,” Kim Ninh, người đứng đầu văn phòng của Quỹ Á châu tại Hà Nội, đã nhận xét về hoạt động blog. “Có nhiều lời vu khống, nhưng lại dưới cái vẻ bên ngoài rằng có một truyền thống của giới trí thức đã tồn tại từ thời Pháp thuộc trong những năm 20, 30 và 40 nay tiếp tục tuôn chảy. Họ lựa chọn đề tài tranh cãi về chính trị rất nghiêm túc.

“Dân chúng đang để ý đến các blog để có tin tức mà họ không thể nhận được trên hệ thống truyền thông chính thống,” bà nói.

Những động thái của chính quyền chống lại hoạt động blog đã kích động một phản ứng mạnh mẽ từ những người bênh vực cho quyền tự do ngôn luận. “Việt Nam là một trong vài quốc gia mà người dân có thể bị giam giữ với những tội danh “lợi dụng các quyền tự do dân chủ,” ông Brad Adams, giám đốc Á châu của tổ chức Giám sát Nhân quyền, đã nhận xét trong một bản tuyên bố hôm thứ Năm. “Các nước cấp viện cho Việt Nam cần phải tiếp tục nhấn mạnh rằng chính phủ hãy chấm dứt hình sự hóa việc phát biểu chính kiến một cách ôn hoà.”

Sau một thời kỳ có được những quyền tự do tương đối, khi mà mạng trực tuyến và các báo in đang kiểm chứng những giới hạn của những gì mà họ có thể đăng tải, các nhà chức trách mới đây đã bắt đầu đàn áp thẳng tay.

Cuối năm ngoái, các tòa án đã áp đặt một bản án hai năm đối với một nhà báo sau khi ông cho đăng tải một loạt bài báo phơi bày sự thật tham nhũng, và một blogger nổi bật được biết đến dưới cái tên Điếu Cày, người có tên thật là Nguyễn Văn Hải, đã bị kết án hai năm tù giam vì trốn thuế trong một vụ việc được khắp nơi nhìn nhận như một hành động trừng phạt hoạt động blog của ông.

Peter Leech, một người Úc từng lập một trang web tổng hợp tin tức phổ biến, có tên là Intellasia.net, tại Việt Nam, đã bắt đầu có những sự cố với các nhà chức trách vào tháng Sáu năm 2007. Ông cho biết là công an thường xuyên đột kích vào các văn phòng của Intellasia, rằng máy chủ đóng ở Hoa Kỳ thực hiện ký gửi trang web này đã bị tấn công và rốt cuộc ông đã buộc phải trốn khỏi đất nước này.

“Họ đang trở nên thô bạo hơn nhiều đối với mọi việc — các báo, Internet, mọi thứ,” Leech cho biết từ Perth, Australia.

Đại đa số các blogger sử dụng các diễn đàn được thiết lập bởi các nhà cung cấp dịch vụ Internet khổng lồ là Yahoo và Google, và chính phủ đã cho biết họ sẽ giành được sự trợ giúp của các công ty này để kiểm soát Internet.

“Các nhà cung cấp dịch vụ sẵn sàng hợp tác với các cơ quan của Việt Nam,” ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ thông tin, đã nói tại một cuộc họp báo cuối tháng trước. “Tôi nghĩ là các nhà cung cấp dịch vụ cũng mong muốn có được một môi trường Internet lành mạnh. Tôi nghĩ nếu các cơ quan của nhà nước Việt Nam yêu cầu hợp tác, thì Google và Yahoo cũng sẽ sẵn sàng.”

Diễn đàn nổi tiếng nhất giành cho giới blogger Việt Nam là Yahoo 360. Yahoo cho biết vào tuần này là họ đã không được thăm dò ý kiến bởi chính quyền Việt Nam đối với bất cứ việc kiểm soát nào.

“Như là một chính sách chung, các công ty của Yahoo, giống như các công ty khác khắp nơi trên thế giới, được đòi hỏi tuân theo những yêu cầu hợp pháp từ các chính phủ khi công ty là chủ thể của luật pháp nước đó,” công ty đã cho biết trong một bản tuyên bố, và chỉ ra rằng diễn đàn Yahoo 360 của mình hoạt động ở Singapore.

Vấn đề ở đây vẫn được nhìn nhận là chính phủ có thể kiểm soát thành công tới đâu đối với Internet. Như Trung Quốc từng chứng tỏ, công nghệ tồn tại để ngăn chặn những nội dung không mong muốn, ít nhất là từ những người dùng không có chủ định. Thế nhưng không như những người dùng ở Trung Quốc, nơi mà chính phủ của họ kiểm duyệt Internet ngay từ ban đầu, người dùng ở Việt Nam đã được hưởng điều kiện truy cập không bị trói buộc trong hàng năm trời, làm cho họ trở nên coi nó như là một thứ quyền lợi của mình.

“Nếu họ làm điều gì đó một cách khắc nghiệt,” ông Leech nói về các giới chức chính quyền,” thì nó không phải chỉ là một bước lùi lớn, mà còn làm cho dân chúng trở nên hết sức tức giận.”

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

 

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

——————————————–

The Washington Post

————

Vietnamese Authorities Rein In the Country’s Vigorous Blogosphere

By Tim Johnston

Washington Post Foreign Service
Sunday, January 18, 2009; Page A21

BANGKOK — Vietnam’s government has issued several decrees in recent months to curtail blogging, as the number of Internet users soars in the communist country.

The campaign started in August, when the government published an edict giving police broad authority to move against online critics, including those who oppose “the State of the Socialist Republic of Vietnam” and undermine national security and social order.

The law also bans “obscenity and debauchery . . . and destroying national fine customs and traditions,” according to the official gazette published — online — by the Ministry of Information and Communications.

Vietnam was a relative latecomer to the online age, but extraordinary economic growth in the past few years has triggered a similarly dramatic rise in Internet users. Estimates indicate that about 24 million people in the country of 88 million regularly use the Web. Internet cafes abound for those unable to afford a computer, and small shops sell pirated software to those who can.

In an environment in which information is heavily controlled by the state media, bloggers were quick to spot the possibilities that the online world offered. News about the country, much of it from foreign media outlets, and political commentary that is frequently critical of the government have become prime commodities. As a result, discussions about the country’s political future, with or without the Communist Party, have flourished.

“It is an oddly intellectualized environment,” Kim Ninh, the head of the Asia Foundation’s office in Hanoi, said of the blogmosphere. “There is a lot of mudslinging, but underneath that there is an intellectual tradition that dates back to the French colonial period in the ’20s, ’30s and ’40s that continues to flow. They take the subject of political debate very seriously.

“People are looking to blogs for news they can’t get in the mainstream media,” she said.

The government’s moves against blogging have provoked a sharp response from free-speech advocates. “Vietnam is one of the few countries where people can be locked up on charges of ‘abusing democratic freedoms,’ ” Brad Adams, the Asia director at Human Rights Watch, said in a statement Thursday. “Vietnam’s donors should continue to insist that the government stop its criminalization of peaceful expression.”

After a period of relative freedom, when online and print journalists were testing the bounds of what they could publish, the authorities have recently started to crack down.

Late last year, the courts imposed a two-year sentence on a newspaper journalist after he ran a series of articles exposing corruption, and a prominent blogger known as Dieu Cay, whose real name is Nguyen Van Hai, was sentenced to two years in jail for tax evasion in a case widely seen as a punishment for his blogging.

Peter Leech, an Australian who set up a popular news aggregation site, Intellasia.net, in Vietnam, started having problems with the authorities in June 2007. He said that police frequently raided the Intellasia offices, that the U.S.-based server that hosted the site was attacked and that he was eventually forced to flee the country.

“They are getting much tougher on everything — newspapers, the Internet, everything,” Leech said from Perth, Australia.

The vast majority of Vietnamese bloggers use platforms created by Internet giants Yahoo and Google, and the government said it would enlist the help of those companies in policing the Internet.

“Service providers are willing to cooperate with Vietnamese agencies,” Do Quy Doan, the deputy minister for information, said at a news conference late last month. “I think service providers also wish to have a clean Internet environment. I think if state agencies of Vietnam ask for cooperation, Google or Yahoo will be willing, too.”

The most popular platform for Vietnamese bloggers is Yahoo 360. Yahoo said this week it had not been approached by the Vietnamese government regarding any controls.

“As a general policy, Yahoo companies, like other companies around the world, are required to comply with lawful demands from governments when the company is subject to that country’s laws,” the company said in a statement, pointing out that its Yahoo 360 platform is run in Singapore.

It remains to be seen how successfully the government could control the Internet. As China has demonstrated, technology exists to block unwelcome content, at least from the casual user. But unlike users in China, whose government censored the Internet from the beginning, Vietnamese users have enjoyed years of unfettered access, which they have come to regard as a right.

“If they did do something draconian,” Leech said of government officials, “it would not only be a big step back, it would make the people very angry.”

Posted in Pháp luật | 1 Comment »

39:Nhà lãnh đạo của Việt Nam bị thúc dục rút lại những hạn chế sử dụng mạng trực tuyến

Posted by adminbasam trên 17/01/2009


Committee to Protect Journalists [CPJ]

————————————————————————————————————

Nhà lãnh đạo của

Việt Nam bị thúc dục

rút lại những hạn chế

sử dụng mạng trực tuyến

Ngày 16-1-2009

Gửi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết

Nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam

Văn phòng Nhà nước

Số 1 Bách Thảo

Hà Nội, Việt Nam

Gửi qua đường fax: +84 4 823-1872

Thưa ngài Chủ tịch Triết,

Uỷ ban Bảo vệ các Nhà báo quan ngại sâu sắc trước những hạn chế về nội dung trên mạng trực tuyến được đưa ra như là bộ phận của một chiến dịch chính thức tăng cường đàn áp và hăm doạ các phóng viên, biên tập viên, và những nhà bình luận.

Vào cuối tháng 12, chính phủ nước ông đã đưa ra một chỉ thị cấm các blogger đưa lên blog của mình những tài liệu được cho là chống đối chính quyền, phá hoại an ninh quốc gia, hay tiết lộ bí mật quốc gia. Bản chỉ thị cũng đòi hỏi các nhà cung cấp dịch vụ Internet trong nước bắt đầu bảo quản các cơ sở dữ liệu trong các blog cá nhân và kiểm duyệt nội dung mà các nhà chức trách coi là nhạy cảm.

Những hạn chế mới thực sự đã tạo cho các giới chức nhà nước quyền hành lớn hơn để đàn áp thẳng tay đối với số lượng ngày càng tăng những trang Web tiếng Việt, mà nhiều trang trong đó phê phán các chính sách của chính phủ của ông và cung cấp một hình ảnh tương phản quan trọng cho những tin tức và góc nhìn vốn vẫn được phổ biến bởi hệ thống truyền thông bị kiểm soát chặt chẽ của nhà nước.

Những lời phát biểu của các giới chức chính quyền đã dấy lên những quan ngại thêm nữa rằng chính quyền của ông sẽ tìm kiếm sự trợ giúp từ các nhà cung cấp dịch vụ ký gửi blog quốc tế để chỉnh đốn nội dung bên trong. Hơn 20 triệu người Việt Nam hiện sử dụng đều đặn Internet – khoảng một phần tư dân số, theo các số liệu thống kê của chính phủ ông.

Công cụ khác nữa cho nỗ lực của chính quyền nước ông nhằm kiểm soát chặt chẽ tất cả các phương tiện truyền thông đã được đưa ra ngày 2 tháng Một, khi các quan chức nhà nước đã ra lệnh thải hồi hai nhà báo của các tờ báo lâu năm: ông Nguyễn Công Khế, tổng biên tập tờ Thanh Niên, và ông Lê Hoàng, tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ.

Những quyết định thải hồi đến chỉ vài tháng sau khi các phóng viên của hai tờ báo này bị coi là phạm tội bởi một tòa án Việt Nam năm ngoái vì đã “lợi dụng các quyền tự do dân chủ” trong mối liên hệ với bài báo của họ về một vụ bê bối tham nhũng lớn trong chính quyền năm 2006. Cả hai tờ báo đã cho đăng tải những bài có quan điểm phê phán đối với các vụ bắt giữ và giam cầm các nhà báo.

Những trao đổi của CPJ với các nguồn tin Việt Nam và các nhóm hoạt động xã hội lưu vong đã làm chúng tôi tin rằng những vụ sa thải đối với ông Nguyễn Công Khế và những nhà báo của tờ Thanh Niên đều có liên hệ với những quyết định trong khâu biên tập của họ khi cho đăng tải những nội dung có tính chất phê phán này. Một số các nhà báo và biên tập viên có liên quan trong việc cho đăng tải những bài bình luận phê bình tương tự về các vụ bắt giữ các nhà báo cũng đã bị giới chức nhà nước thu hồi thẻ nhà báo của họ vào năm ngoái.

Trong khi Điều 69 hiến pháp của nước ông bảo vệ một cách rộng rãi quyền tự do báo chí và tự do phát biểu ý kiến, thì chính quyền nước ông lại đã tiếp tục sử dụng những điều luật hình sự và an ninh quốc gia để đàn áp một cách độc đoán những quyền tự do cơ bản này. Chính quyền nước ông cũng đã duy trì, thậm chí trước khi có những quy định mới đây nhất, một số biện pháp kiểm soát nghiêm ngặt nhất tại châu Á đối với Internet.

Điều đó thật rõ ràng khi một phiên tòa của Việt Nam vào tháng Chín năm ngoái đã kết án blogger nổi tiếng Nguyễn Văn Hải, cũng được biết đến với cái tên Điếu Cày, là người thường xuyên phê phán [chính quyền], với mức án 30 tháng tù giam về những gì mà nhiều người, trong đó có CPJ, coi như là lời buộc tội mang tính vu cáo về hành vi trốn thuế. Chúng tôi tin rằng ông ta thực sự bị bỏ tù vì những bài viết mang tính phê phán về cuộc tranh giành chủ quyền của Trung Quốc và Việt Nam đối với các quần đảo liền kề.

Hiến pháp của nước ông đẩy mạnh và bảo vệ các quyền tự do báo chí và tự do bày tỏ ý kiến. Trong cách nhìn nhận về việc bảo vệ những quyền hiến định này, chúng tôi kêu gọi ông hãy hủy bỏ các chính sách mới đây nhắm vào việc kiểm duyệt Internet, chấm dứt chiến dịch hăm doạ của chính quyền chống lại báo giới, và thả tất cả các nhà báo và các blogger hiện đang bị giam giữ vì những bài viết của họ.

Cám ơn ông đã đọc bức thư này. Chúng tôi mong sự trả lời từ phía ông.

Joel Simon

Giám đốc điều hành

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

————————————–

Committee to Protect Journalists [CPJ]

—————–

Vietnamese leader urged to roll back online restrictions

January 16, 2009

President Nguyen Minh Triet
Socialist Republic of Vietnam
Office of the State
1 Bach Thao
Hanoi, Vietnam

Via facsimile: +84 4 823-1872


Dear President Triet,

The Committee to Protect Journalists is deeply concerned by new online content restrictions that appear to be part of a stepped-up official campaign to suppress and intimidate reporters, editors, and commentators.

In late December, your government issued a directive banning bloggers from posting material perceived as opposing the state, undermining national security, or divulging state secrets. The directive also required domestic Internet service providers to begin maintaining databases on individual blogs and censoring content that authorities consider sensitive.

The new restrictions effectively give government officials greater authority to crack down on the growing number of Vietnamese-language Web sites, many of which are critical of your government’s policies and provide an important counterpoint to the news and views disseminated by your country’s tightly controlled state media.

Statements by public officials have raised additional concerns that your government will seek assistance from international blog hosting sites to regulate content. More than 20 million Vietnamese now regularly use the Internet–about a quarter of the population according to your government’s statistics.

Another indicator of your government’s attempt to tighten controls on all media came on January 2, when state officials ordered the dismissals of two senior newspaper journalists: Nguyen Cong Khe, editor of Thanh Nien, and Le Hoang, editor of Tuoi Tre.

The dismissals came just months after reporters for their respective publications were found guilty by a Vietnamese court last year of “abusing democratic freedoms” in connection with their reporting on a major government corruption scandal in 2006. Both publications published critical opinion pieces about the reporters’ arrests and detention.

CPJ discussions with Vietnamese sources and activist exile groups have led us to believe that Nguyen Cong Khe’s and Thanh Nien’s dismissals are linked to their editorial decisions to run those critical opinion pieces. A number of other journalists and editors involved in the production of similarly critical commentaries about the journalists’ arrests had their press credentials revoked last year by state authorities.

While Article 69 of your country’s constitution broadly protects press freedom and freedom of expression, your government has continued to use criminal and national security laws to arbitrarily stifle these essential freedoms. Your government has also maintained, even before the most recent regulations, some of the strictest Internet controls in Asia.

That was clear when a Vietnamese court last September convicted the prominent and often critical blogger Nguyen Van Hai, also known as Dieu Cay, to 30 months in prison on what many, including CPJ, viewed as trumped-up charges of tax evasion. We believe he was really jailed for his critical writing about competing Chinese and Vietnamese claims to nearby island chains.

Your country’s constitution promotes and protects press freedom and freedom of expression. In view of these constitutional protections, we call on you to reverse recent policies aimed at censoring the Internet, to cease your government’s campaign of intimidation against the press, and to release all journalists and bloggers now imprisoned for their writings.

Thank you for your attention. We look forward to your reply.

Joel Simon
Executive Director

Posted in Pháp luật | Leave a Comment »

38:Mối bất đồng về Trung Quốc đã lộ ra ở Việt Nam

Posted by adminbasam trên 16/01/2009

MỐI BẤT ĐỒNG VỀ TRUNG QUỐC ĐÃ LỘ RA Ở VIỆT NAM

ASIA TIMES
Mối bất đồng về Trung Quốc đã lộ ra ở Việt Nam
Duy Hoàng
Ngày 14-1-2009
http://www.atimes.com/atimes/Southeast_Asia/KA14Ae01.html
Các đoàn đàm phán của Việt Nam và Trung Quốc vừa loan báo một thỏa thuận cuối cùng cho vấn đề phân định ranh giới trên đất liền dài 1.350 km vốn gây xung khắc từ lâu. Trong khi bản thỏa thuận có vẻ như đã giải quyết được một cuộc tranh cãi đang sôi sục giữa hai quốc gia, thì nó lại đào sâu thêm những rạn nứt giữa ban lãnh đạo cộng sản Việt Nam với một số nhân vật trong quân đội về cách cư xử như thế nào cho tốt nhất với người láng giềng phương bắc to lớn hơn của họ.
Cách trình bày của chính phủ ở Hà Nội về cuộc đàm phán biên giới cũng đã thổi bùng lên những cảm xúc mạnh mẽ trong giới sinh viên và trí thức Việt Nam, nhiều người trong số đó tin rằng Đảng Cộng sản cầm quyền giờ đây phải quỵ luỵ đối với Bắc Kinh, dựa trên những gì mà họ phải lệ thuộc để có được sự ủng hộ về chính trị.
Việt Nam và Trung Quốc đã chia sẻ một đường biên giới chung tới hàng nghìn năm. Vào cuối thế kỷ 19, chính quyền thuộc địa Pháp, thay mặt Việt Nam, và Triều đình nhà Thanh, thay mặt Trung Quốc, đã ký kết một hiệp ước chính thức vạch ra đường biên giới trên đất liền. Từ bản hiệp ước đó, 333 cột mốc biên giới đã được thiết lập.
Đường biên giới phần lớn đã được giữ mà không hề bị thay đổi cho tới khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam vào năm 1979. Tiếp theo sau cuộc chiến tranh ngắn ngủi nhưng đẫm máu, Trung Quốc đã rút quân đội của mình về song vẫn chiếm giữ những cứ điểm chiến lược mà trước đó thuộc về Việt Nam. Khi hai nước khôi phục các mối quan hệ ngoại giao vào năm 1991, các đường biên giới trên đất liền và trên biển đã phải chờ đợi quyết định cuối cùng.
Bắc Kinh đã nhấn mạnh những yêu sách của mình bằng việc tạo ra những thời hạn cuối cùng giả tạo cho việc đàm phán và những sự kiện gây nghi ngờ trong dân chúng. Vào tháng Bảy năm 1997, người lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc Đặng Tiểu Bình đã cố nài nỉ với đối tác Việt Nam của mình, ông Đỗ Mười, rằng một bản thỏa thuận về biên giới cần đạt được trước năm 2000, và một thỏa thuận biên giới đã được ký kết vào phút chót của ngày 30-12-1999.
Ban lãnh đạo Hà Nội thoạt tiên vẫn giữ bí mật trước công luận Việt Nam về bản thỏa thuận. Các nhà chức trách đã bắt giữ và kết án tù giam nhiều năm đối với một số nhà hoạt động dân chủ trẻ tuổi, là những người đã tố cáo bản thỏa thuận biên giới này và một hiệp ước phân định ranh giới trên Vịnh Bắc Bộ vào năm tới.
Trong tình trạng vội vã ký kết bản thỏa thuận biên giới năm 1999, vị trí chính xác của nhiều điểm mới trên đường biên giới để lại đã không được giải quyết và đòi hỏi phải có sự đàm phán thêm nữa. Như một hệ quả, một Bắc Kinh nôn nóng một lần nữa đã khăng khăng rằng đường biên giới phải được giải quyết một lần và cho tất cả vào ngày 31 tháng 12 năm 2008, vì lý do đó mà bản hiệp định cuối cùng đã đạt được bởi hai bên chỉ ít giờ sau khi tiếng chuông đồng hồ điểm vào lúc nửa đêm.
Việt Nam từ lâu tin rằng các giới chức Trung Quốc đã bí mật thay đổi vị trí nhiều cột mốc biên giới tồn tại trước đây hàng thế kỷ. Các dân làng thuộc tỉnh Quảng Ninh phía đông bắc Việt Nam nói rằng các cột mốc biên giới đã bị di chuyển một cách bí ẩn vào ban đêm và tuyến biên giới Trung Quốc đang tiến gần hơn vào những vùng lãnh thổ có dân chúng định cư của Việt Nam. Tại một số khu vực có ít người ở ngay bên trong lãnh thổ Việt Nam, cũng đã có những thông tin về hiện tượng tái định cư một cách có hệ thống của người Trung Quốc thiểu số hoặc các sắc dân bản xứ khác đến từ Trung Quốc.
Các cuộc đàm phán về biên giới đã phát sinh những khác biệt rõ rệt về quan điểm giữa ban lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam và một số nhân vật trong quân đội. Các tin đồn đã rò rỉ ra trong tháng 12 rằng bên quân đội đã phản đối sự nhượng bộ này, bao gồm một số vị trí, một bãi đất ven sông được biết đến như là Bãi Tục Lãm tại điểm hội tụ của Trung Quốc, Việt Nam và Vịnh Bắc Bộ.
Ngay sau khi đài Chân trời Mới, một đài phát thanh trên sóng AM không được thừa nhận, nghe được trên cả nước, đã đưa tin về diễn tiến vụ việc này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã thực hiện một chuyến kiểm tra công khai vội vã khu vực gần bờ sông đó, nhìn bên ngoài là để biểu thị mối quan tâm của đảng và chính phủ.
Nhiều cựu chiến binh, đặc biệt trong số này có những người từng chiến đấu trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, đã phản đối dữ dội những nhượng bộ về biên giới đối với Trung Quốc. Ông Trần Anh Kim, một cựu đại tá và là nhân vật bất đồng chính kiến nổi tiếng, đã bày tỏ sự thất vọng của nhiều sĩ quan về hưu khi nghe tin chính phủ sang nhượng những vùng đất rộng lớn mà người Việt Nam đã bảo vệ qua cuộc chiến đấu từ hai thập kỷ trước.
Dựa vào tâm trạng này, các quan chức Bộ Quốc phòng có trách nhiệm trong việc đánh dấu đường biên giới đã bày tỏ tại chốn riêng tư thái độ băn khoăn của họ. Một số người đã đi xa hơn khi thừa nhận cảm giác xấu hổ của mình trước dân tộc và lịch sử. Liệu họ và giới quân sự nói chung có tiếp tục tuân theo các mệnh lệnh trong tương lai hay không vẫn là một dấu hỏi còn bỏ ngỏ.
Cho đến nay, cả Hà Nội lẫn Bắc Kinh đều không để lộ ra những chi tiết chính xác về bản thỏa thuận biên giới hoặc một tấm bản đồ chính thức mới. Trong một cuộc phỏng vấn riêng lẻ với truyền thông nhà nước, một thứ trưởng bộ ngoại giao Việt Nam có trách nhiệm trong các cuộc đàm phán đã làm nhẹ bớt mức độ thiệt thòi trên các điểm mốc có giá trị văn hóa lớn của Việt Nam, bao gồm ải Nam Quan và thác Bản Giốc.
Ông ta phủ nhận những cáo buộc trên các blog và trang web hải ngoại rằng chính phủ của ông đã nhượng lại lãnh thổ bằng cách biện minh rằng chính phủ đã thành công trong việc giữ hầu hết vùng bờ Sông Tục Lãm – bất chấp thực tế theo các bản đồ lịch sử thì toàn bộ khu vực này từng thuộc về Việt Nam.

Khó xử về chủ quyền

Tình trạng tiến thoái lưỡng nan đối với những người cộng sản Việt Nam là làm sao giữ được quyền kiểm soát của đảng, mà không nhượng bộ chủ quyền quốc gia. Để duy trì được sự ủng hộ về ý thức hệ từ Bắc Kinh, Hà Nội cố kiên trì an ủi kẻ bảo trợ từ phương bắc của mình, song Trung Quốc hiếm khi thực hiện điều này một cách dễ dàng. Hiện có bốn cuộc tranh cãi lớn về lãnh thổ giữa Việt Nam và Trung Quốc, là thứ sẽ tác động ngược trở lại tới giới chính trị Việt Nam trong những năm tới.

Thứ nhất là Vịnh Bắc Bộ, về hình thức được phân chia ranh giới trong một thỏa thuận vào năm 2000, mặc dù một bản đồ chính thức vẫn chưa được công bố. Đã có nhiều vụ xô xát trong những năm gần đây do các tàu hải quân Trung Quốc bắn vào thuyền đánh cá của Việt Nam trên vùng biển, trong một số trường hợp đã dẫn tới thiệt mạng.
Dẫu cho những ngư dân này đã mạo hiểm tiến vào vùng biển từng nuôi sống họ trong nhiều thế hệ, song chính quyền Việt Nam chắc chắn đã nhường những vùng đánh cá này cho Trung Quốc hoặc hải quân Trung Quốc đã xâm lấn vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Dù với lý do nào đi nữa, thì việc các tàu chiến Trung Quốc đánh chìm thuyền đánh cá của Việt Nam cũng đã không bị tố giác với quy mô lớn trên phương tiện truyền thông chính thức của Việt Nam song lại được thảo luận rộng rãi trên các blog cá nhân.

Thứ hai là về Quần đảo Hoàng Sa, nơi mà Trung Quốc đã chớp được của Việt Nam ngày 19-1-1074. Chính phủ Việt Nam vẫn yêu sách chủ quyền với quần đảo, song lại cố tình bưng bít với hầu hết dân chúng về việc ai là phía thực sự chiếm đóng trên các đảo này. Lý do là Quần đảo Hoàng Sa đã được phía Nam Việt Nam đồn trú trong thời gian chiến tranh và Bắc Việt Nam cộng sản đã ủng hộ hoàn toàn cuộc xâm lấn quần đảo của đồng minh Trung Quốc cộng sản.

Thứ ba là Quần đảo Trường Sa, nơi được yêu sách chủ quyền toàn bộ bởi Việt Nam, Trung Quốc và Đài Loan và một phần bởi các quốc gia Đông nam Á khác. Vào cuối năm 2007, Trung Quốc đã đi một bước xa hơn trong việc chính thức sát nhập Trường Sa và Hoàng Sa. Trong khi chính phủ Hà Nội công khai phản kháng về hành động của Trung Quốc, thì họ lại đàn áp thẳng tay những sinh viên Việt Nam và các blogger biểu tình chống Trung Quốc.

Thứ tư là vùng lòng chảo Nam Côn Sơn, một khu vực giàu dầu lửa và khí gas ngoài khơi nam Việt Nam và đúng là nằm bên trong vùng đặc quyền kinh tế hợp pháp của nước này. Năm ngoái, Trung Quốc đã gây sức ép buộc ExxonMobil phải rút bỏ quyền khai thác năng lượng trong khu vực đã được phía Việt Nam cho phép.

Không lâu sau đó, Công ty Dầu khí Ngoài khơi Quốc gia của Trung Quốc (CNOOC) đã loan báo một kế hoạch 29 tỉ đô la khai thác nguồn dự trữ dầu lửa khắp trong vùng Biển Đông đang bị tranh cãi, bao gồm vùng Lòng chảo Nam Côn Sơn, cách Việt Nam khoảng 150 dặm (249 km) và cách điểm cực nam của Đảo Hải Nam Trung Quốc 1.000 dặm (1.600 km).

Gần tới dịp lễ tết âm lịch năm ngoái, Chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết được đưa tin là đã gặp gỡ các tướng lĩnh cấp cao tại khu vực Đà Nẵng, là nơi có các cơ quan đầu não quân đội trong khu vực giám sát các quần đảo đang tranh chấp. Ông Triết đã phải nhắc nhở các sĩ quan hãy chờ chính phủ trung ương đưa ra các mệnh lệnh trước khi thi hành những biện pháp của riêng mình. Bước phát triển này xảy ra để đối phó trước các hành động đột nhập của Trung Quốc vào vùng biển của Việt Nam và với thái độ sốt ruột trong một vài nhân vật quân đội trước phản ứng nhút nhát của chính phủ.

Một thập niên trước, ban lãnh đạo Hà Nội đã có thể xoay xở được trong mối quan hệ với Trung Quốc mà không có những lời chỉ trích công khai. Với sự lan rộng của Internet và một phong trào blog ngày càng tăng cao, khả năng định hướng và kiểm soát công luận của chính quyền đã suy giảm đi đáng kể.

Với tâm trạng bực bội đang gia tăng trong quân đội và sự kiểm soát của công chúng tường tận hơn, đã qua rồi cái thời xưa, khi mà bộ chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam có thể phớt lờ làm như không biết những thỏa thuận bí mật với Bắc Kinh.

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng
Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009
16/01/2009
https://anhbasam.wordpress.com/2009/01/16/38m%e1%bb%91i-b%e1%ba%a5t-d%e1%bb%93ng-v%e1%bb%81-trung-qu%e1%bb%91c-da-l%e1%bb%99-ra-%e1%bb%9f-vi%e1%bb%87t-nam/#comments

Ông Duy Hoàng là một nhà lãnh đạo hiện ở Hoa Kỳ của Việt Tân, một đảng chính trị ủng hộ dân chủ hoạt động tại Việt Nam nhưng không được công nhận.

Posted in Biển Đông/TS-HS, Quan hệ quốc tế, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | 2 Comments »

37:Việt Nam đi về đâu Trong năm 2009?

Posted by adminbasam trên 14/01/2009

The Nation

————————————————————————————————————

Việt Nam đi về đâu

Trong năm 2009?

Barbara Crossette

Ngày 12-1-2009

Ba ngày Tết đang tới gần ở Việt Nam, Tết là đỉnh cao của một mùa lễ hội kéo dài khởi đầu bằng sự đón nhận nồng nhiệt của lễ Giáng sinh vào giữa tháng 12. Tại thành phố miền nam mà các cư dân ở đây vẫn gọi là Sài Gòn, các công viên và đại lộ được kết những tràng đèn hoa sặc sỡ, và những bài hát mừng Noel tràn ngập không gian các nhà hàng, tiền sảnh khách sạn và các cửa hàng bách hóa với những Ông già Noel của riêng mình.

Ngoài bề mặt, cuộc chiến tranh “của người Mỹ” đã kết thúc hơn ba thập kỷ trước có vẻ như không để lại dấu vết nào tại đây. Thế nhưng bên trong những trái tim và trí óc của những người từng phải chịu đựng cuộc chiến này và còn sống sót để nhớ lại về nó, thì cuộc chiến đó là nổi đau. Tết là một thời khắc dành cho sự suy ngẫm, và đang có những mối cảm xúc trái ngược nhau về chuyện Việt Nam sẽ hướng về đâu trong năm mới.

Không phải chỉ có cảnh tượng sung túc và chủ nghĩa vật chất, thậm chí ngay trong các thời điểm nền kinh tế khó khăn, và sự yêu thích những gì thuộc về phương Tây dường như đang xa lạ hẳn đối với một thế hệ cách mạng từng cống hiến tất cả cho một sự nghiệp, để rồi mất đi bà con thân thuộc và bạn bè, thường liên quan đến những ngôi mộ không tên trên chiến trường. Đặc biệt ở miền nam cũng còn có tâm trạng không thoải mái và chán ngán rằng một Việt Nam thống nhất đã không sống theo đúng với tiềm năng to lớn của mình. Mặc dù qua gần hai thập kỷ tự do hóa kinh tế, người Việt Nam vẫn coi đất nước của mình đang phải chịu tù hãm dưới bàn tay sắt của những qui định và sự kiểm duyệt quá độ từ chính quyền, và họ nhìn những nhân vật chính trị đang phí phạm thời gian, tiền bạc và đánh mất đi các sự gia tăng của nền kinh tế của đất nước nầy qua hành vi tham nhũng.

Bước khởi đầu của một mùa nghỉ ngơi dài ngày này đã trùng với một quyết định đình hoãn trợ giúp phát triển của Nhật Bản sau việc phát hiện một vụ âm mưu hối lộ hàng triệu đô la đã làm chệch phương hướng các quỹ cấp viện trợ từ Nhật Bản, mà cho tới lúc này, là nước cấp viện trợ lớn nhất cho Việt Nam. Một phóng viên của một tờ báo hàng đầu nói rằng các nhà báo đã được chỉ thị ngừng chú tâm vào vụ này. Hai nhà báo bị bắt năm ngoái do đã viết về trò bòn rút tiền viện trợ không phải chỉ của Nhật Bản mà còn của cả Ngân hàng Thế giới. Một nhà báo đã bị phạt tù và một nhà báo khác bị án cải tạo. Các nhà báo, Nguyễn Văn Hải của tờ Tuổi Trẻ và Nguyễn Việt Chiến của tờ Thanh Niên, đã bị kết án vì tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ.” (tổ chức Giám sát Nhân quyền có một bài báo mới, Việt Nam: Hãy chấm dứt bịt miệng những người đưa tin, viết về vụ này và các vụ việc khác nữa.) Các đồng nghiệp của hai nhà báo này nói rằng các nhà báo đã có những nguồn tin bên trong chính quyền, thế nhưng điều đó đã không cứu được họ và các tổng biên tập của họ. Chính quyền, nơi giữ quyền bổ nhiệm các tổng biên tập báo, đã sa thải các tổng biên tập của hai tờ báo liên quan. Tờ nhật báo Tuổi Trẻ nổi tiếng, táo bạo và nhiều lợi nhuận đã chứng kiến người tổng biên tập của họ bị thay thế vào tháng 12-2008, sự thay thế nầy cũng là lần thứ ba trong hai năm [?], bởi những người được bổ nhiệm được xem là “an toàn hơn” cho chính quyền; vào đầu tháng 1, tổng biên tập tờ Thanh Niên đã bị thải hồi.

Tại Đà Nẵng, một nhà xuất bản đã bị đóng cửa vào tháng 12 và hai biên tập viên hàng đầu đã bị đuổi việc vì những “lỗi lầm” in sách (và xuất bản). Những người sử dụng Internet bị quấy nhiễu thường xuyên và đôi khi bị bắt. Theo ước tính thì có gần một phần tư người dùng Internet của Việt Nam lập các blog viết nhật ký và chia sẻ thông tin. Trong số các blogger có những học sinh ở độ tuổi 11 tới 12 có máy tính ở nhà, hoặc hay lui tới các quán cà phê Internet, nơi mà chính quyền không dễ gì để kiểm tra.

Có thể đó là một dấu hiệu của một cuộc thua trận vì thế mà những quy định mới dành cho việc sử dụng Internet đã được công bố gần đây trong một nỗ lực nhằm kiềm chế tác động của thế giới trên mạng internet. Cùng lúc, các tờ báo và các sản phẩm in ra khác (của chính quyền) đang chạy đua thiết lập các trang Web tiếng Anh để quảng bá những thông tin của họ cho rộng lớn rãi hơn.

Trong số các học sinh, sinh viên, các thầy cô giáo, giáo sư đại học và, trên hết, là các nhà báo, những lời chỉ trích đang ngày càng trở thành thẳng thắn và trực tiếp một cách đáng ngạc nhiên. Trong một cuộc hội thảo gần đây của các giáo sư và các nhà quản lý đại học (một số người đã về hưu từ các nước phương Tây), hết diễn giả nầy đến diễn giả khác đã nói về nỗi bực dọc và giận dữ dưới những giới hạn chính trị bị áp đặt từ Hà Nội. Thông điệp được nghe lập đi và lập lại từ những người tham dự nầy là chính quyền cần phải hiểu rằng tự do ngôn luận và quyền tiếp cận thông tin là những điều kiện tiên quyết cho con người và cho sự phát triển kinh tế. Một hiệu trưởng của một trường đại học, khi được hỏi bằng cách nào mà bà đã xoay xở để kiếm được nhiều không gian tri thức như vậy cho bộ máy cán bộ giảng dạy của mình, bà đã táo gan không úp mở rằng, “tôi không chấp nhận việc ban cho quyền tự trị [đại học]; tôi giành lấy nó.”

Tại miền nam Việt Nam, có những lời phàn nàn khác vượt ra ngoài các lớp học và phòng đọc báo. Cư dân Sài Gòn, nơi đã chính thức đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh ba thập kỷ trước, đã than phiền rằng ba phần tư lợi tức của thành phố năng động, hướng ngoại này bị bòn rút bởi chính quyền trung ương và những người dân miền nam nhận lại được rất ít ỏi [1]. Một cuộc khảo sát gần đây được thực hiện bởi một công ty tư vấn Anh Quốc đã xếp Sài Gòn đứng thứ 150 trong số 215 thành phố lớn trên thế giới về chất lượng sống, đứng sau rất xa các thành phố láng giềng như Singapore, Bangkok và Kuala Lumpur, [2] để thay đổi điều đó, thành phổ này cần phải có sức cạnh tranh hơn. Trong một thang bảng xếp hạn từ 1 đến 10, tờ báo tiếng Anh — Viet Nam News– đã cho biết, Sài Gòn được 0 điểm về chất lượng nước, và một số bệnh viện bị phát hiện có hai hoặc ba bệnh nhân phải nằm chung một giường. [3]

Mỗi doanh nghiệp và hội thiện nguyện nào cũng đều bị sa lầy trong những tầng nấc thủ tục cấp giấy phép. Các nhóm kinh doanh, các phòng thương mại và các công ty xây dựng nói công khai rằng những dự án mới có thể phải đối mặt với gấp 33 lần các biện pháp và thủ tục tiêu tốn thời gian (so với nơi khác), đang làm nản lòng các nhà đầu tư tương lai.

Trong hàng ngũ trí thức, có những mối quan tâm rất lớn tới một cuốn sách mới xuất bản của nhà văn bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất, bà Dương Thu Hương, tác giả của cuốn Thiên Đường Mù và những tác phẩm khác thuộc loại tiểu thuyết có tính phê phán những thần tượng dân tộc chủ nghĩa vốn tồn tại từ lâu.

Cuốn sách mới, vừa được xuất bản trong tháng này tại Paris và có tựa đề tiếng Pháp là Au Zenith[Đỉnh Cao Chói Lọi], là một cuốn tiểu thuyết ít úp mở và không tán tụng đối với người anh hùng dân tộc, ông Hồ Chí Minh, người sáng lập nước Việt Nam thời cận đại và là một đề tài bị cấm kỵ trong nước. Các báo chí VN đã được cảnh báo không được đả động gì tới tác phẩm Đỉnh Cao Chói Lọi này, song những bản sao chụp hoặc các trích đoạn của cuốn sách của bà Hương bằng tiếng Pháp và tiếng Việt đã bắt đầu được lưu truyền trên Internet thậm chí trước khi nó được công bố. [3]

Bà Hương, người đến từ Hà Nội và từng là cán bộ cộng sản tích cực, đã quay lại chống đối chế độ, cũng như những trí thức khác ở miền bắc đã làm vậy, khi bà nhận thấy sau ngày thống nhất rằng nhiều lời lẽ tuyên truyền mà họ đã được nhồi nhét về cuộc sống ở miền Nam là không thực, và rằng quân đội Hà Nội không chỉ giết người Mỹ mà còn giết cả những đồng bào người Việt Nam nữa. Trong hơn 20 chục năm, những người miền bắc đã và đang khám phá chủ đề về sự dối trá trong thời chiến của chính quyền trong những cuốn sách, thơ ca và phim ảnh.

Khi bà Hương, những tác phẩm của bà đang bị cấm ở Việt Nam, được hỏi tại một lần xuất hiện hiếm hoi ở New York năm 2007 qua sự bảo trợ của tổ chức Amerincan PEN [Trung Tâm Văn Bút Mỹ], rằng vì sao không có hiện tượng nổi loạn công khai ở Việt Nam, bà đã cho là có một vài lý do, trong số đó có việc người Việt Nam đã có một lịch sử chiến đấu chống ngoại bang và không có truyền thống xung đột bên trong – nhưng tới mức đã bị choáng váng khi biết được số người miền nam Việt Nam chết trong cuộc chiến tranh “của Mỹ”. Bà cũng nói huỵch toẹt ra rằng người Việt Nam bị cai trị bởi những nhà lãnh đạo có phong cách lạc hậu nhưng kiêu ngạo về chiến thắng trong một cuộc chiến chống lại Hoa Kỳ – một thói kiêu ngạo đã được chia sẻ rất rộng rải trong dân chúng – đã chưa bao giờ được gia tăng thêm và cập nhật hóa với một cách nhìn hậu chiến cần được chú ý hơn (về tình trạng tan hoang) của đất nước mình. Ban lãnh đạo đó đã và đang sống sót ba mươi năm qua là nhờ dựa “trên những xác chết,” bà đánh giá.

Cùng lúc đó, trong số những người trẻ tuổi, là nhóm chiếm số đông trong dân số Việt Nam, có một niềm tin sâu sắc, dù là mù quáng và phi thực tế, về phương Tây, được khích lệ bởi Việt kiều, tức người Việt Nam sống ở nước ngoài, những người đã trở về với tiền bạc để sửa sang, xây dựng nhà cửa và mua hàng hóa mà dân chúng trong nước không có những mối quan hệ với họ thường không đủ khả năng mua được. Trong những năm gần đây, các cửa hàng bán quần áo thời trang do các nhà thiết kế ở Âu châu vẽ kiểu đã và đang thay thế chỗ của những cửa hiệu Việt Nam trong khu phố buôn bán ở Sài Gòn, nơi mà kiến trúc đương đại không có bản sắc đang được dân chúng xem là tân thời và ưa chuộng. Một khu vực gồm các cửa hàng buôn bán ở tầng trệt và những căn hộ sang trọng ở các tầng trên và một khách sạn đang được xây dựng, trải rộng cả một lô đất bất động sản đắt tiền nhất của thành phố, trải dài từ đại lộ Nguyễn Huệ cho tới Đồng Khởi, đường Catinat cũ (tức là đường Tự Do).

Khu vực buôn-bán- khách-sạn- nhà ở- phức-hợp này được gọi là Quảng trường Thời Gian. [5]

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

[1]Theo tờ Vietnamnet của nhà nước VN, cuối năm 2007, thành phố Sai gòn chỉ được giữ lại mức lợi nhuận kinh doanh và thuế hàng năm là 17%, phần lớn số lợi nhuận còn lại là 83% phải nộp ra ngoài Bắc. Tổng số lúa gạo của đồng bằng sông Cửu Long dành để nuôi miền Bắc và miền Trung, và số dư ra được xuất cảng hơn 2,5 tỉ đô la hàng năm.

[2] Sai Gòn trước 1975 quá đẹp và đã từng được người ngoại quốc gọi với tên nổi tiếng là Hòn Ngọc Viễn Đông (Saigon – The pearl of the Far East has lost some of its shine)

[3] Thực tế là tất cả bệnh viện đều phải chịu cảnh mỗi giường có 2, 3 người nằm, và 4-10 người thăm nuôi.

[4] tác giả Dương Thu Hương đồng ý cho các mạng toàn cầu đăng mà không lấy tiền nhuận bút tác phẩm ĐCCL bằng tiếng Việt Nam cùa bà. Ấn bản bằng tiếng Pháp đã được phát hành tại các nhà sách vào ngày 9/1/2009

[5] Quãng trường Thời Gian! Ủa sao lại đặt trùng với tên gọi Times Square ở New York thế này !?!?!

———————————————-

The Nation

————

Where is Vietnam

Headed in 2009?

By Barbara Crossette

January 12, 2009

The three-day Tet festival is approaching in Vietnam, the climax of a long season of celebrations that began with the enthusiastic embrace of Christmas in mid-December. In the southern city that residents still call Saigon, parks and boulevards have been festooned with colorful lights, and Christmas carols drifted over restaurants, hotel lobbies and department stores with their resident Santas.

On the surface, the “American” war that ended more than three decades ago seems to have left no traces here. But in the hearts and minds of those who suffered the war and survived to remember it, there is pain. Tet is a time for reflection, and there are some conflicted emotions about where Vietnam is headed in the new year.

It is not only that the spectacle of affluence and materialism, even in tough economic times, and the love affair with thing s Western seem jarring to a revolutionary generation that gave their all to a cause, losing relatives and friends, often to unmarked battlefield graves. There is also, especially in the south, unease and disappointment that a unified Vietnam has not lived up to its considerable potential. Despite nearly two decades of economic liberalization, the Vietnamese see their country stagnating under the heavy hand of excess government regulation and censorship, and watch politicians squandering the country’s economic gains on corruption.

The start of this long holiday season coincided with a suspension of Japanese development assistance after the discovery of a multimillion-dollar bribery scheme that diverted aid funds from Japan, until now Vietnam’s largest donor. A reporter from a leading newspaper said journalists have been told to stop dwelling on this. Two reporters were arrested last year for writing about the skimming of aid from not only from Japan but also the World Bank. One journalist is in jail and the other in re-education. The reporters, Ngyuen Van Hai of Tuoi Tre and Nguyen Viet Chen of Thanh Nien, were convicted of “absuing democratic freedoms.” (Human Rights Watch has a new report, Vietnam: Stop Muzzling the Messengers, on these and other cases. Colleagues say that the reporters had inside government sources, but that did not save them or their editors. The government, which retains the right to appoint news managers, dismissed the editors of the two newspapers involved. The popular, daring and profitable daily Tuoi Tre saw its editor replaced in December for the third time in two years by ever “safer” government appointees; in early January the editor of Thanh Nien was sacked.

In Danang, a publishing house was shut down in December and two top editors fired for printing “mistakes.” Internet users are regularly harassed and occasionally arrested. It is estimated that nearly a quarter of Vietnamese use the Internet to post blogs and share information. Among the bloggers are schoolchildren as young as 11 or 12 who have home computers or frequent Internet cafes, which the government polices clumsily. It may be a sign of a losing battle that new regulations on Internet use have been recently published in an effort to contain the impact of the cyberworld. At the same time, newspapers and other publications are racing to create English-language Web sites to give their reporting wider exposure.

Among students, academics and, above all, journalists, critics are becoming astonishingly outspoken. In a recent seminar of professors and university administrators (some of them retired from careers in the West), speaker after speaker told of chafing under political restrictions imposed from Hanoi. The message heard again and again from participants was that the government should understand that free speech and access to information were prerequisites of human and economic development. A university president, asked how she had managed to gain so much intellectual space for her faculty, declared boldly, “I don’t get given autonomy; I take it.”

In southern Vietnam there are other grievances beyond those of the classroom and newsroom. Residents of Saigon, officially renamed Ho Chi Minh City three decades ago, complain that more than three-quarters of the earnings of this dynamic, outward-looking metropolitan area are siphoned off by the central government and southerners get very little in return. A recent survey by a British consulting company ranked Saigon 150th among 215 large cities worldwide in quality of life, well behind neighbors such as Singapore, Bangkok and Kuala Lumpur, against which this city should be more competitive. On a scale of 1 to 10, the English-language Viet Nam News reported, Saigon got a zero for the quality of its water, and some hospitals were found to have two or three patients sharing one bed.

Every enterprise and voluntary association gets bogged down in layers of licensing requirements. Trade groups, chambers of commerce and construction companies say publicly that new ventures may face as many as thirty-three time-wasting procedures, frustrating would-be investors.

Among intellectuals there is enormous interest in a new book from Vietnam’s most popular dissident writer, Duong Thu Huong, author of Paradise of the Blind and other works of fiction critical of enduring nationalist myths.

The new book, just published this month in Paris and titled in French Au Zenith, is a thinly veiled and not complimentary novel about the national hero, Ho Chi Minh, the founding father of modern Vietnam and an off-limits subject here. Newspapers have been warned not to touch the story, but copies or excerpts of Huong’s book in French and Vietnamese began to circulate on the Internet even before its publication.

Huong, who is from Hanoi and was once an active communist cadre, turned against the regime, as did other intellectuals in the north, on learning after unification that much of the propaganda they had been fed about life in the south was untrue, and that Hanoi’s army was killing not only Americans but also fellow Vietnamese. For more than two decades northerners have been exploring this theme of official wartime deceit in books, poetry and film.

When Huong, whose works are banned in Vietnam, was asked, at a rare appearance in New York in 2007 sponsored by American PEN, why there was not open revolt in Vietnam, she said there were several reasons, among them that the Vietnamese had a history of fighting outsiders and no tradition of internal conflict–thus the shock at learning how many southern Vietnamese were dying in the “American” war. She also said bluntly that the Vietnamese are ruled by backward-looking leaders whose pride in winning a war against the United States–a pride widely shared–has never been augmented and updated with a compelling postwar vision for the country. The leadership has survived for thirty years “on corpses,” she said.

Meanwhile among the young, the majority of Vietnam’s population, there is a deep, if blind and unrealistic, belief in the West, encouraged by the Viet khieu, or overseas Vietnamese, who return with money to spend on homes and goods that local people without connections cannot afford. In recent years, European designer boutiques have supplanted Vietnamese stores in downtown Saigon, where characterless contemporary architecture is in vogue. A huge shopping mall topped with luxury apartments and a hotel is under construction, covering a full city block of prime real estate from Nguyen Hue boulevard to Dong Khoi, the former Rue Catinat.

The complex is called Times Square.

Posted in Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

36:Việt Nam đã được Thử thách về Quyết tâm Cải cách

Posted by adminbasam trên 12/01/2009


ASIA TIMES

————————————————————————————————————


Việt Nam đã được

Thử thách về

Quyết tâm Cải cách

Karl D John

Ngày 9-1-2009

HÀ NỘI – Nhà đầu tư đang quan ngại về đường lối kinh tế của VN và việc lèo lái của nhà kỹ trị, sự kiện nầy thậm chí dâng cao trước khi bắt đầu có sự rối loạn kinh tế toàn cầu, sự quan ngại nầy hiện đang gia tăng cường độ khi các lãnh vực du lịch và xuẩt khẩu  quan trọng của quốc gia nầy đang trở nên tồi tệ hơn.

Những câu hỏi đang đặt ra là liệu ban lãnh đạo đất nước này sẽ giữ nguyên phương hướng của chương trình cải cách kinh tế nhiều tham vọng của họ giữa lúc những điều kiện toàn cầu đang cứng rắn hơn, hay sẽ quay trở lại chế độ bảo vệ nền kỹ nghệ trong nước trước sự cạnh tranh của hàng ngoại nhập bằng cách áp đánh thuế cao hàng nhập cảng và đặt ra chỉ tiêu nhập cảng như họ đã từng làm sau một thời gian ngắn ngủi tự do hóa vào đầu những năm 1990.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, được dư luận rộng rãi xem như là một nhà quán quân của đổi mới kinh tế, đã thừa nhận những tình trạng khó khăn mà nước này đang đối mặt.

Tại một buổi họp tổng kết cuối năm về lãnh vực tài chính, ông Dũng đã nói rằng Việt Nam đã chứng kiến một “mức sút giảm đột ngột” về sự tăng trưởng kinh tế trong quý bốn năm nay, bị lôi kéo bởi tình trạng sản xuất đang giảm bớt, sụt giảm lượng hàng hóa xuất khẩu và  suy giảm bớt số lượng khách du lịch

Sau bốn năm liền khi mà tổng sản phẩm quốc nội tăng lên một tỉ lệ trung bình là 8%, chính phủ giờ đây tin rằng tỉ lệ tăng trưởng năm 2008 sẽ tụt dốc xuống khoảng giữa 6,5 và 6%.

Một khảo sát gần đây của Vietnam Business Forum, một nhóm tư vấn thương mại, đã cho thấy rằng 73% trong tổng số 254 doanh nghiệp tham gia trả lời đã tin rằng cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu hiện nay đã gây tác động bất lợi lên các hoạt động của họ. Họ cũng tin rằng toàn bộ môi trường kinh doanh của Việt Nam năm 2008 là ít thuận lợi so với những năm gần đây.

Các kinh tế gia tin rằng tăng trưởng sẽ chậm lại vào khoảng 5% trong năm nay. Tốc độ tăng trưởng chậm hơn được dự đoán sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng vào hoạt động sản xuất, dẫn tới việc sa thải công nhân trong  các nhà máy có vốn đầu tư nước ngoài, những xí nghiệp nầy trước đây đã từng là một nguồn mạnh mẻ của các rối loạn xã hội trong những năm gần đây bởi vì giới công nhân bất mãn về các điều kiện làm việc và mức lương (thấp).

Theo như các nhà phân tích nhận định, thì cách thức chính phủ giải quyết mối thách thức này ra sao sẽ đóng vai trò quan trọng đối với đà cải cách của Việt Nam và cảm tình của các nhà đầu tư nước ngoài.

Ông Dũng và các thuộc cấp kinh tế cũng sẽ bị nhiều áp lực nặng nề để bảo đảm sự ổn định cho kinh tế vĩ mô và tài chính giữa tình trạng suy thoái toàn cầu này. Tiền tệ và thị trường chứng khoán đều sút giảm đột ngột trong năm qua, với Chỉ số Chứng khoán chính của Việt Nam rớt xuống 66%.

Theo khuyến cáo của các nhà phân tích, chính phủ VN cần phải gia tăng gấp đôi những nỗ lực cải cách về cấu trúc trong nền kinh tế của họ, đặc biệt liên hệ tới việc điều tra và xem xét lại các doanh nghiệp nhà nước đang làm ăn thua lỗ và lãnh vực ngân hàng vẫn tiếp tục còn ở trong tình trạng lạc hậu, nếu như các thị trường được phục hồi.

Việt Nam, nước đã gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới vào tháng Một năm 2007 và từ đó đã thực hiện được những cải cách khác nhau theo hướng kinh tế thị trường, mở đường cho sự tham gia nhiều hơn của nước ngoài vào nền kinh tế, (VN) đã học được kinh nghiệm cay đắng rằng càng liên kết nhiều và rộng lớn hơn tới trật tự thương mại toàn cầu thì càng có khả năng mang theo vào những biến động thị trường thay đổi đột ngột (và trở thành nguy hiểm một cách dễ dàng). Sự gia tăng trong giá cả hàng hóa toàn cầu (dầu, khí đốt, vàng, bạc, thịt bò, lúa mạch, gạo) đã châm ngòi cho nạn lạm phát nhanh chóng cho nền kinh tế ở trong nước, mức lạm phát lên tới 20,7% (diễn ra) hàng mỗi năm vào tháng 12, nới rộng mức thâm hụt mậu dịch (nhập khẩu nhiều hơn xuất khẩu) và tạo nên sức ép lên đồng nội tệ.

Những phát triển trên toàn cầu đã đặt việc quản lý kinh tế của Việt nam dưới những lăng kính thận trọng . Một số nhà phân tích nói rằng những sức ép lạm phát này thoạt tiên bị trầm trọng thêm bởi những chính sách tiền tệ cứng rắn (thiếu linh động) và mục tiêu đầu tư nhắm vào lãnh vực công cộng rất thiếu kém. Chính phủ cuối cùng đã phản ứng lại bằng cách đảo chiều và lạm phát đã diễn ra cùng với tình trạng sút giảm nhanh giá cả toàn cầu của các mặt hàng nhu yếu, bao gồm các mặt hàng nhu có dầu lửa, vào nữa sau của năm 2008. Thế nhưng sự rối loạn trong chính sách ban đầu đã gợi lên những câu hỏi về các khả năng kỹ- trị của nhà nước VN trong việc quản lý một nền kinh tế hướng tới thị trường ngày càng gia tăng.

Theo xu thế toàn cầu, ngân hàng trung ương VN đã cắt giảm mức lãi suất chuẩn của họ hai lần vào tháng 12 tới 8,5% nhằm kích thích tăng trưởng sau khi xảy ra tình trạng yếu kém toàn cầu. Trong khi đó, tất cả các tổ chức tín dụng và ngân hàng ở Việt Nam được yêu cầu hạ thấp mức lãi suất cho vay của họ xuống 12,75% và ngân hàng trung ương đã cắt giảm yêu cầu dự trữ bắt buộc cho các khoản tiền gửi (của các ngân hàng dưới đây vào ngân hàng trung ương) bằng nội tệ từ 6% giảm xuống 5% ở các ngân hàng thương mại cổ phần, ngân hàng liên doanh, các công ty tài chính và các chi nhánh ngân hàng nước ngoài.

Ông Dũng mới đây cũng đã loan báo một khoản kích thích  1 tỉ đô la nhằm tiếp thêm sinh lực cho nền kinh tế và làm nhẹ bớt tác động của cuộc khủng hoảng toàn cầu. Những giải pháp tập trung vào gia tăng tốc độ cho sản xuất nội địa và xuất khẩu đang trong tình trạng trì trệ, khích động sự tiêu thụ đang suy yếu, và cải thiện an sinh xã hội, đặc biệt trong việc chăm lo cho người nghèo. Ông cũng đã phát động các biện pháp cải cách hành chính và cắt giảm thuế, mặc dầu vậy một số nhà phân tích lo ngại rằng những biện pháp này có thể lại cung cấp một loạt bất công phi lý về kinh tế  cho các doanh nghiệp quốc doanh luôn làm ăn thua lỗ trong nhiều năm qua.

Các nghi vấn đang được đặt ra chẳng hạn như là liệu chính phủ có thể có đủ khả năng gánh vác việc chi tiêu tài chính hàng năm của mình hay không, đặc biệt trong tình trạng rõ ràng là những khoản cắt giảm thuế được đề nghị đã được thông qua và khoản thiếu hụt về tiền thuế xuất khẩu thu vào (được dự đoán). Nội các của ông Dũng đã đề nghị giảm thuế thu nhập công ty từ 28% xuống 25% và các khoản thuế thu nhập cho các doanh nghiệp nhỏ và vừa là 30%.

Ông Dũng đã đưa ra một đề nghị cắt giảm 30% nữa cho các khoản  thuế công ty trong năm 2009 và những đề nghị trì hoãn tới tháng Bảy mới thi hành luật thuế thu nhập cá nhân vốn dự định có hiệu lực vào tháng này. Những lời kêu gọi đã được đưa ra cho những chính sách hướng nội có chọn lọc, bao gồm một bước khởi sự các dự án được nhà nước cấp vốn, cấp phát tiền bạc  tới các lĩnh vực y tế và giáo dục, và chuẩn bị cung cấp nhà ở giá rẻ cho người nghèo.

Cho đến lúc này, những giải pháp bảo hộ công khai cho nền công nghiệp trong nước vẫn không thấy được đưa ra, mặc dầu vậy một số nhà phân tích lo ngại rằng những nhân vật bảo thủ trong đảng cộng sản có thể tìm cách siết chặt những quy định đối với đầu tư có vốn nước ngoài và các khoản đầu tư khác nếu như nền kinh tế xuống dốc thậm chí nhiều hơn nữa trong năm nay. Trong khi đó, các nhà đầu tư nước ngoài đã đề xuất ra những toa thuốc khác nhau để đối phó với cuộc khủng hoảng toàn cầu.

Ông Alain Cany, chủ tịch Phòng Thương mại Âu châu tại Hà Nội và là cựu tổng giám đốc điều hành các hoạt động của ngân hàng HSBC tại Việt Nam, mới đây đã cho rằng lạm phát không còn là vấn nạn lớn nhất nữa và chính phủ phải nhanh chóng thúc đẩy mạnh sản xuất để bù đắp lại tác động của sự suy yếu đi từ nền kinh tế toàn cầu.

Ông Shogo Ishii, trợ lý giám đốc Ban châu Á và Thái Bình Dương của Quỹ Tiền tệ Quốc tế [IMF], đã nhận xét là viễn cảnh kinh tế trong ngắn hạn cho Việt Nam đang đặt ra những thử thách, vào lúc mà viễn cảnh trung hạn vẫn có triển vọng với điều kiện là chính phủ giữ vững đà cải cách kinh tế. Tính dễ bị tổn thương của nền kinh tế ở trong nước được pha trộn bởi tình trạng rối loạn toàn cầu.

“Duy trì cái đà của các cuộc cải cách là quan trọng không chỉ đối với việc hổ trợ cho sự tiến bộ đầy ấn tượng của Việt Nam theo hướng trở thành một nền kinh tế đang chuẩn bị cất cánh, mà còn hổ trợ niềm tin của nhà đầu tư vượt qua thời kỳ khó khăn này,” ông Ishii nói.

Các đại diện từ 29 nhà cấp viện trợ song phương, 19 cơ quan đa phương và khoảng 600 tổ chức phi chính phủ quốc tế mới đây đã gặp gỡ trong một cuộc họp Nhóm Tư vấn một năm hai lần với các viên chức Việt Nam. Gần như tất cả các vị đại diện quốc tế đã mạnh mẽ khuyến cáo vào lúc ngay sau khi có cuộc khủng hoảng tài chánh rằng  chính phủ  cần duy trì lời cam kết của họ sẽ nâng cao mức sống thông qua những cải cách rộng lớn về kinh tế, pháp luật và hành chính.

Cho đến lúc này, chính phủ của ông Dũng đã và đang nhận được sự đánh giá cao từ các nhà đầu tư nước ngoài trong việc duy trì tiến trình cải cách trong những thời điểm khó khăn của nền kinh tế. Hầu hết họ đều đồng ý rằng vẫn còn có nhiều việc phải được thực hiện, đặc biệt trong việc kiềm chế nạn tham nhũng trong chính quyền. Nhiều đại diện các cơ quan ngoại quốc lo ngại việc các doanh nghiệp nước ngoài có thể trở thành đích nhắm của các viên chức vô đạo đức trong khi mức thu nhập và thuế khoá sẽ bị sút giảm trong những tháng sắp tới.

Những nhận thức đó đang đem tới một hồi chuông cảnh báo ngày càng rõ rệt cho một đất nước lệ thuộc vào nguồn ngoại viện này. Nhật Bản, nhà cung cấp lớn nhất trong nguồn viện trợ phát triển hải ngoại (ODA) cho Việt Nam với hơn 1 tỉ đô la các khoản chi tiêu trong năm 2008, đã tạm ngưng khoản cấp viện trợ mới cho tới khi nào một vụ bê bối tham nhũng được giải quyết và những biện phát đảm bảo an toàn có hiệu lực chống lại nạn tham nhũng trong tương lai được thi hành.

Các cựu thành viên hội đồng quản trị của một văn phòng tư vấn của Nhật (PCI) đã khai trước một phiên toà Nhật Bản rằng họ đã hối lộ một quan chức Việt Nam phụ trách giám sát một dự án làm đường ở Thành phố Hồ Chí Minh được cấp ngân quỹ 65% thông qua Ngân hàng Hợp tác Quốc tế của Nhật Bản (JBIC).

Nhật Bản đã rút lại các cam kết tài chính của mình đối với ba dự án xây dựng lớn ước tính trị giá 700 triệu đô la, bao gồm một hệ thống chuyên chở công cộng bao gồm xe buýt, tàu điện, tàu điện ngầm cho Hà Nội. Các khoản viện trợ cho ba dự án khác liên quan tới vụ bê bối tham nhũng hiện tại cũng đã bị tạm ngừng.

“Tham nhũng vẫn là một trong những thách thức lớn nhất cho sự phát triển ở Việt Nam,” theo lời ông Micheal Pease, chủ tịch Phòng Thương mại Mỹ. “Điều cốt yếu là những nỗ lực thực sự cần được thực hiện để nghiêm trị những kẻ tham nhũng, lời nói phải đi đôi với việc làm. Thế giới đã và đang chờ đợi Việt Nam thực hiện những lời hứa đã được họ đưa ra từ lâu, và lúc này đây là thời gian để làm như đã hứa hẹn.”

Tuy nhiên, những nhà cấp viện đa quốc gia, bao gồm Ngân hàng Thế giới (WB) và Ngân hàng Phát triển Á Châu (ADB) đều đã cam kết cung cấp cho Việt Nam những trợ giúp vốn ODA cao hơn trong năm tới, bất chấp những vụ bê bối tham nhũng gần đây. Ngân hàng Thế giới cho biết họ đã lên kế hoạch gia tăng cam kết của mình cho Việt Nam đến mức 50% trong năm nay, nâng các khoản cho vay và tài trợ từ 1,1 tỉ đô la lên 1,66 tỉ đô la. ADB năm ngoái đã đứng đầu trong danh sách các tổ chức cấp viện cho Việt Nam, với 1,35 tỉ đô la các khoản chi tiêu, chiếm 25% trong tổng số 5,4 tỉ đô la ODA cam kết. Năm nay ADB lên kế hoạch cấp 1,5 tỉ đô la.

Liệu đầu tư nước ngoài cho khu vực tư nhân sẽ đi theo tiến trình đó hay không vẫn là điều đang còn được thắc mắc (vì) với sự sụp đổ tài chính và những rối loạn từ các tập đoàn tại Hoa Kỳ và Âu châu.

Từ tháng 1 năm 2006 tới tháng 11 năm 2008, các cam kết đầu tư trực tiếp nước ngoài đã lên đến 93,3 tỉ đô la tại Việt Nam; song chỉ 22,6 tỉ đô la trong khoản vốn tư bản đó là thực sự được chi tiền ra . Khoảng trống (của phần tiền còn lại) đó có thể  được giải thích một phần là do bởi một bộ máy hành chính quan liêu cồng kềnh vẫn còn đó, những quy định mập mờ, sự chậm chạp trong phát triển cơ sở hạ tầng và thiếu minh bạch trong hoạt động của các cơ quan nhà nước.

Cuộc khủng hoảng toàn cầu tăng cao đã dấy lên những mối quan ngại rằng các nhà đầu tư nước ngoài sẽ bắt đầu rút lại các ngân quỹ từng dành riêng cho Việt Nam và khoảng cách giữa số vốn FDI được hứa đảm bảo với số tiền thực tế chi ra sẽ nới rộng hơn trong năm nay và có thể trong những năm tới nữa. (tiền FDI sẽ ít hơn)

Sự sút giảm những dòng đầu tư đó hiện có thể sẽ là thử thách lớn nhất cho đến lúc này cho cuộc vận động cải cách hướng tới thị trường của ông Dũng và khả năng của ông để ngăn chận những lời kêu gọi của những người theo đường lối bảo thủ về một chủ nghĩa dân tộc về kinh tế (gia tăng thuế nhập khẩu,  bảo vệ cho việc tiêu thụ hàng sản xuất trong nước, ngăn chặn và đàn áp các phong trào của công nhân,…)

Ông Karl D John là chủ tịch của TCK Group (www.tckgroup.org), một nhóm tư vấn đầu tư đóng tại Việt Nam. Ông có hơn một chục năm dính dáng tới Việt Nam và sống tại Hà Nội.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

revised 4/12/2009

——————————

*Bản dịch của bài nầy được hoàn thiện tốt hơn là bản dịch đã từng post hôm 14-1-2009. Được vậy là nhờ có lời phê bình của bạn đọc.

BBT rất cảm kích lời phê bình một đọc giả để lại comment dưới đây.  Lời phê bình ấy quá lịch sự và nhẹ nhàng so với những lầm lỗi của BBT; thay vì post một bài đã được hiệu đính hoàn chỉnh, BBT đã post nhầm một bản 1 st draft của bài dịch chưa được xem lại kỹ. Một lần nữa BBT xin cám ơn bạn đọc ấy và xin thành thật cáo  lỗi với tất cả những bạn đọc đã từng đọc một bản dịch của bài nầy trước đây.


ASIA TIMES

————–

Vietnam tested on reform resolve
By Karl D John
Jan 9, 2009
HANOI – Investor concerns about Vietnam’s economic direction and technocratic stewardship, mounting even before the onset of global economic turbulence, are intensifying as the outlook for the country’s crucial export and tourism sectors worsens.

Questions are being raised as to whether the country’s leadership will stay the course of its ambitious economic reform program amid the hardening global conditions or revert to more protectionism, as it did after a brief period of liberalization in the early 1990s.

Prime Minister Nguyen Tan Dung, viewed widely as a champion of economic reform, has acknowledged the troubles the country faces. At a year-end financial sector overview meeting, Dung said Vietnam had witnessed a “sharp decline” in economic growth in the fourth quarter, driven by narrowing production, falling exports and slowing tourism receipts.

After four years when gross domestic product increased by an 8% average, the government believes the growth rate in 2008 slipped to between 6.5% and 6%. A recent survey by the Vietnam Business Forum, a trade group, showed that 73% of 254 participating enterprises believed the current global financial crisis had already impacted adversely on their operations. They also believed that Vietnam’s overall business environment in 2008 was less favorable compared with recent years.

Economists believe growth will slow to around 5% this year. Slower growth is expected to hit manufacturing, leading to layoffs in foreign-invested factories that had already been a potent source of social unrest in recent years due to worker complaints about conditions and wages. How the government manages this challenge will be crucial to Vietnam’s reform momentum and foreign investors’ sentiment, analysts say.

Dung and his economic lieutenants will also be hard-pressed to ensure macroeconomic and financial stability amid the global downturn. The currency and stock market both fell sharply last year, with the main Vietnam Stock Index falling 66%. The government must redouble its structural reform efforts, especially in relation to overhauling loss-making state enterprises and the still backward banking sector, if the markets are to recover, analysts said.

Vietnam, which acceded to the World Trade Organization in January 2007 and has since implemented various market-oriented reforms to pave the way for more foreign participation in the economy, has learned the hard way that greater linkage to the global trading order can import volatility. The spike in global commodity prices sparked rapid inflation in the local economy, which was up 20.7% year-on-year in December, widened the country’s trade deficit and put downward pressure on the local currency.

Global developments have put Vietnam’s economic management under a critical lens. Some analysts say those inflationary pressures were initially exacerbated by rigid monetary policies and poorly targeted public investment. The government eventually reacted by reversing course and inflation came off with the collapse in global commodity prices, including oil, in the latter half of the year. But the initial policy confusion resurrected questions about the government’s technocratic capabilities in managing an increasingly market-oriented economy.

In line with global trends, the central bank cut its benchmark interest rate twice in December to 8.5% to stimulate growth in the wake of global weakness. Meanwhile, all credit institutions and banks in Vietnam have been asked to lower their lending rates to 12.75% and the central bank has cut its compulsory reserve requirement for local currency deposits to 5% from 6% at commercial joint stock banks, joint venture banks, finance companies and branches of foreign banks.

Dung also recently announced a US$1 billion stimulus package to invigorate the economy and cushion the impact of the global crisis. Measures aim at revving up stagnant domestic production and exports, sparking weakening consumption and at improving social security, especially in caring for the poor. He has also launched administrative reforms and tax cuts, though some analysts fear the measures could provide an unjustified economic life line to perennial loss-making state enterprises.

Questions are being raised as to whether the government can afford its fiscal spending, particularly in light of passed and proposed tax cuts and the expected fall in export revenues. Dung’s cabinet has proposed to cut the corporate income tax to 25% from 28% and income taxes for small and medium-sized enterprises by 30%.

Dung has proposed an additional 30% cut in corporate taxes in 2009 and proposals have been broached to postpone to July implementation of a new personal income tax law originally intended to come into effect this month. Calls have been made for selective inward-looking policies, including a ramping up of state-funded projects, disbursement of capital from government bonds to the public health and education sectors, and provision of low-cost housing for the poor.

No overtly protectionist measures have been raised so far, though some analysts fear conservative elements in the communist party may seek to tighten regulations on foreign capital and investments if the economy dives even deeper this year. Foreign investors, meanwhile, have offered up different prescriptions for handling the global crisis.

Alain Cany, chairman of the European Chamber of Commerce in Hanoi and former chief executive officer of HSBC’s Vietnam operations, recently said inflation was no longer the biggest problem and the government had to quickly boost production to offset the impact of global economic weakening.

Shogo Ishii, assistant director of the Asia and Pacific Department of the International Monetary Fund, said the short-term economic outlook for Vietnam is challenging, whilst the medium-term outlook remains favorable as long as the government sustains economic reform momentum. Domestic vulnerabilities had been compounded by the global turmoil.

“Maintaining the momentum of reforms is important not only for sustaining Vietnam’s impressive progress towards becoming a fully-fledged emerging economy, but also for bolstering investor confidence to go through this difficult period,” said Ishii.

Representatives from 29 bilateral donors, 19 multilateral agencies and around 600 international non-governmental organizations gathered recently for a bi-annual Consultative Group meeting with Vietnamese officials. Nearly all of the international representatives strongly recommended in the wake of the crisis that the government maintain its stated commitment to boosting living standards through wide-ranging economic, legal and administrative reforms.

Dung’s government has to date received high marks from foreign investors for staying the reform course in tough economic times. Most agree there is still much work to be done, particularly in reining in official corruption. Many here fear foreign enterprises could be targeted by wayward officials as revenue and tax takes decline in the months ahead.

Those perceptions are take ing a growing toll on the aid-dependent country. Japan, the largest provider of overseas development aid (ODA) to Vietnam with over US$1.1 billion in disbursements last year, has suspended new aid until a corruption scandal is resolved and effective safeguards against future corruption are implemented. Former executives of a Japanese consultancy testified in a Japanese court that they had bribed a Vietnamese official overseeing a road construction project in Ho Chi Minh City that was 65% funded through the Japan Bank for International Cooperation.

Japan has withdrawn its financial commitments to three big construction projects worth an estimated $700 million, including a mass-transit system for Hanoi. Aid funds for three other projects related to the current corruption scandal have also been halted.

“Corruption remains one of the biggest challenges to progress in Vietnam,” said Michael Pease, chairman of the American Chamber of Commerce. “It is crucial that real efforts are made to crack down on corruption, to walk the talk. The world has been waiting for Vietnam to deliver on promises made, now is the time to deliver.”

Multilateral lenders, including the World Bank and Asian Development Bank (ADB), however, have both pledged to provide Vietnam with higher ODA assistance next year, despite recent corruption scandals. The World Bank has said it plans to increase its commitment to Vietnam by over 50% this year, raising its loans and grants to $1.66 billion from $1.1 billion. The ADB last year topped Vietnam’s list of donor organizations, with $1.35 billion in disbursements, accounting for 25% of the total $5.4 billion ODA pledged. This year the ADB plans to provide $1.5 billion.

Whether private sector foreign investment will follow that course is questionable with the financial collapse and corporate troubles in the US and Europe. From January 2006 to November 2008, foreign direct investment commitments amounted to $93.3 billion in Vietnam; only $22.6 billion of that capital was actually disbursed. That gap can in part be explained by a still cumbersome bureaucracy, vague regulations, lagging infrastructure development and the lack of official transparency.

The mounting global crisis has raised concerns that foreign investors will begin to repatriate funds once earmarked for Vietnam and that the gap between registered and actually disbursed FDI will widen further this year and perhaps in years ahead. Those falling flows will present perhaps the biggest test yet to Dung’s market-oriented reform drive and his ability to keep at bay conservative calls for more economic nationalism.

Karl D John is chairman of TCK Group (www.tckgroup.org), a Vietnam-based investment consulting group. He has more than a decade of involvement with Vietnam and lives in Hanoi.

(Copyright 2009 Asia Times Online (Holdings) Ltd. All rights reserved. Please contact us about sales, syndication and republishing.)

Posted in Kinh tế Việt Nam | 2 Comments »

35:Hãy chấm dứt Bịt miệng Những người Đưa tin

Posted by adminbasam trên 10/01/2009

Kính cáo: Để đáp ứng tình hình phát triển mới về báo chí-blog, triệt để tuân thủ pháp luật sau khi Thông tư 07 do Bộ Thông tin và Truyền thông ban hành, từ tháng 1 năm 2009 blog basam.tk và anhbasam.tk, cơ quan ngôn luận của Thông Tấn Xã Vỉa Hè, sẽ hoàn toàn thuộc về chủ thể đồng thời cũng là Tổng biên tập-blogger Trần Hoàng. Mặc dù nội dung Thông tư 07, như ông Lê Mạnh Hà, giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông Thành phố Hồ Chí Minh đánh giá trên báo Pháp luật TPHCM, là còn nhiều điểm chưa rõ, “…một thông tư như vậy mà muốn đi vào cuộc sống thì có lẽ lại phải có… văn bản hướng dẫn!”, song với tinh thần cầu thị, blog basam.tk và anhbasam.tk vẫn có sự điều chỉnh nhất định trong khi chờ đợi cái “hướng dẫn” Thông tư nầy. Vì vậy blog basam.tk sẽ tạm ngưng một thời gian để tập trung vô anhbasam.tk. Vậy mong vẫn được bà con hưởng ứng và ghé thăm thường xuyên.


BỘ THÔNG TIN VÀ TRUYỀN THÔNG ………………   CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM

Số: 07 /2008/TT-BTTTT  ……….. Độc lập – Tự do -Hạnh phúc

Hà Nội, ngày 18 tháng 12 năm 2008

THÔNG TƯ

Hướng dẫn một số nội dung về hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân trong Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 08 năm 2008 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet

Căn cứ Pháp lệnh Bưu chính, Viễn thông ngày 25 tháng 5 năm 2002;

Căn cứ Nghị định số 187/2007/NĐ-CP ngày 25 tháng 12 năm 2007 của Chính phủ quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của Bộ Thông tin và Truyền thông;

Căn cứ Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 8 năm 2008 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet;

Bộ Thông tin và Truyền thông hướng dẫn một số nội dung về hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân trong Nghị định số 97/2008/NĐ-CP ngày 28 tháng 08 năm 2008 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin điện tử trên Internet (sau đây gọi tắt là Nghị định số 97) như sau:

1. Trang thông tin điện tử cá nhân (blog) quy định tại khoản 12 Điều 3 Nghị định số 97 được hiểu như sau:

Trang thông tin điện tử cá nhân được dùng để thể hiện những thông tin mang tính chất cá nhân phục vụ nhu cầu lưu trữ hoặc trao đổi, chia sẻ với một nhóm người hoặc với cộng đồng rộng rãi sử dụng dịch vụ Internet. Trang thông tin điện tử cá nhân được chủ thể trang thông tin điện tử cá nhân đăng ký khởi tạo trên Internet.

2. Hướng dẫn khoản 3, 5, 6 Điều 4 Nghị định số 97 đối với hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân như sau:

2.1 Khuyến khích phát triển và sử dụng trang thông tin điện tử cá nhân giúp cá nhân mở rộng khả năng tương tác trên môi trường Internet để trao đổi, chia sẻ các thông tin phù hợp với thuần phong mỹ tục và các quy định của pháp luật Việt Nam, làm phong phú thêm đời sống xã hội và tinh thần gắn kết cộng đồng.

2.2 Khuyến khích sử dụng tiếng Việt trong sáng, lành mạnh trên các trang thông tin điện tử cá nhân.

2.3 Khuyến khích việc sử dụng trang thông tin điện tử cá nhân trên các mạng xã hội trực tuyến đã đăng ký hoạt động theo quy định của pháp luật Việt Nam.

3. Các hành vi bị nghiêm cấm tại Điều 6 Nghị định số 97 đối với hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân được quy định cụ thể như sau:

3.1 Lợi dụng trang thông tin điện tử cá nhân để cung cấp, truyền đi hoặc đặt đường liên kết trực tiếp đến những thông tin vi phạm các quy định tại Điều 6 Nghị định số 97.

3.2 Tạo trang thông tin điện tử cá nhân giả mạo cá nhân, tổ chức khác; sử dụng trái phép tài khoản trang thông tin điện tử cá nhân của cá nhân khác; thông tin sai sự thật xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân.

3.3 Truyền bá các tác phẩm báo chí, tác phẩm văn học, nghệ thuật, các xuất bản phẩm vi phạm các quy định của pháp luật về báo chí, xuất bản.

3.4 Sử dụng những thông tin, hình ảnh của cá nhân mà vi phạm các quy định tại Điều 31, Điều 38 Bộ Luật Dân sự.

3.5 Cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân mà vi phạm các quy định về sở hữu trí tuệ, về giao dịch thương mại điện tử và các quy định khác của pháp luật có liên quan.

4. Trách nhiệm của người sử dụng dịch vụ Internet quy định tại điểm c, d khoản 2 Điều 12 Nghị định số 97 được hướng dẫn như sau:

4.1 Chủ thể trang thông tin điện tử cá nhân chịu trách nhiệm về nội dung thông tin được cung cấp, lưu trữ, truyền đi trên trang thông tin điện tử cá nhân của mình, bảo đảm không vi phạm quy định của pháp luật và các quy định tại mục 3 Thông tư này.

4.2 Chủ thể trang thông tin điện tử cá nhân có trách nhiệm bảo vệ mật khẩu, khóa mật mã, thông tin cá nhân.

5. Trách nhiệm của doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến quy định tại khoản 2 Điều 11 Nghị định số 97 trong hoạt động cung cấp thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân được hướng dẫn như sau:

5.1 Xây dựng và công khai quy chế cung cấp, trao đổi thông tin trên trang thông tin điện tử cá nhân tại trang thông tin điện tử cung cấp dịch vụ của doanh nghiệp, bảo đảm không vi phạm các quy định của pháp luật và quy định tại mục 3 Thông tư này.

Có biện pháp xử lý thích hợp đối với các trang thông tin điện tử cá nhân vi phạm quy chế hoạt động cung cấp thông tin của doanh nghiệp.

5.2 Xây dựng quy trình quản lý thông tin phù hợp với quy mô cung cấp dịch vụ do doanh nghiệp quản lý.

5.3 Xây dựng cơ sở dữ liệu về trang thông tin điện tử cá nhân do doanh nghiệp quản lý và có trách nhiệm cung cấp thông tin với cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền khi được yêu cầu.

5.4 Ngăn chặn và loại bỏ những nội dung thông tin vi phạm các quy định của pháp luật và các quy định tại mục 3 Thông tư này ngay khi phát hiện hoặc khi có yêu cầu của cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền.

5.5 Chịu sự thanh tra, kiểm tra của các cơ quan nhà nước có thẩm quyền theo quy định.

6. Thực hiện chế độ báo cáo về hoạt động cung cấp dịch vụ tạo trang thông tin điện tử cá nhân của doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến theo quy định tại điểm d khoản 2 Điều 11 Nghị định số 97 như sau:

6.1 Thực hiện chế độ báo cáo định kỳ 6 tháng một lần và báo cáo đột xuất theo yêu cầu của cơ quan quản lý nhà nước có thẩm quyền.

6.2 Nội dung báo cáo định kỳ bao gồm:

a) Ngày, tháng, năm và ký hiệu văn bản xác nhận đăng ký cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến của Bộ Thông tin và Truyền thông;

b) Ngày, tháng, năm chính thức cung cấp dịch vụ tạo trang thông tin điện tử cá nhân;

c) Địa chỉ trụ sở giao dịch;

d) Tên, số điện thoại và email của người đại diện có thẩm quyền;

đ) Số lượng các trang thông tin điện tử cá nhân mà doanh nghiệp đang quản lý và dữ liệu thống kê theo yêu cầu của cơ quan có thẩm quyền;

e) Số liệu về các trang thông tin điện tử cá nhân vi phạm quy chế hoạt động cung cấp, trao đổi thông tin của doanh nghiệp.

6.3 Doanh nghiệp cung cấp dịch vụ mạng xã hội trực tuyến có cung cấp dịch vụ tạo trang thông tin điện tử cá nhân có trách nhiệm gửi báo cáo trước ngày 15 tháng Một và trước ngày 15 tháng Bảy hàng năm.

6.4 Địa chỉ gửi báo cáo:

a) Bộ Thông tin và Truyền thông (Cục Quản lý phát thanh, truyền hình và thông tin điện tử).

Email: cucptth&ttđt@mic.gov.vn

b) Sở Thông tin và Truyền thông tại địa phương nơi doanh nghiệp đăng ký hoạt động.

7. Hiệu lực thi hành

7.1 Thông tư này có hiệu lực thi hành sau 15 ngày kể từ ngày đăng Công báo.

7.2 Trong quá trình thực hiện, các tổ chức, cá nhân nếu có vướng mắc thì phản ánh về Bộ Thông tin và Truyền thông để được xem xét, giải quyết./.

Nơi nhận:

– Thủ tướng, các PTT Chính phủ;

– VP Chính phủ;

– VP Trung ương Đảng;

– VP Quốc hội;

– VP Chủ tịch nước;

– Các Bộ, cơ quan ngang Bộ, cơ quan thuộc CP;

– Viện Kiểm sát nhân dân tối cao;

– Toà án nhân dân tối cao;

– UBND các tỉnh thành phố trực thuộc TW;

– Cơ quan TW của các đoàn thể;

– Cục Kiểm tra văn bản (Bộ Tư pháp);

– Các Sở TTTT;

– Các doanh nghiệp viễn thông và Internet;

– TTĐT, Công báo;

– Bộ TTTT: BT, các TT, các đơn vị thuộc Bộ;

– Lưu: VT, Cục QL PTTH&TTĐT.

KT.BỘ TRƯỞNG

THỨ TRƯỞNG

(Đã ký)

Đỗ Quý Doãn

Tin sáng(11-1-2009):

– Thư Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng(Diễn Đàn).

– Sự thật(Nguyễn Quang Vinh-Diễn Đàn).

– Suy tư từ nỗi đau của hoa(VNN). Bài của GS Tương Lai.

– TRAFFIC kêu gọi VN đừng mang bán động vật hoang dã bị tịch thu(VOA).

– Sinh viên Việt Nam tại Đức biểu tình chống Trung Quốc(RFI).


Human Rights Watch

Việt Nam:

Hãy chấm dứt

Bịt miệng

Những người Đưa tin

Các nhà báo và Blogger bị Bỏ tù, Sa thải và Gây phiền nhiễu


(New York, ngày 8-1-2009) – Các tổng biên tập của hai tờ báo hàng đầu của Việt Nam đã bị sa thải ngày 2-1-2009, hành động gần đây nhất này là nằm trong một loạt các biện pháp của chính quyền Việt Nam nhằm dập tắt những lời chỉ trích và hoạt động bất đồng chính kiến, tổ chức Giám sát Nhân quyền [Human Rights Watch] đã cho biết hôm nay. Vào tháng 12, chính quyền Việt Nam đã thông báo những quy định mới khắt khe chính thức cấm các trang blog trên internet phổ biến những nội dung nhạy cảm về chính trị được cho rằng nhằm lật đổ chính quyền.

Trong ba tháng qua, hai nhà báo và một blogger đã bị xét xử và bị phạm tội hình sự. Ít nhất bốn nhà báo đã bị thu hồi thẻ hành nghề sau khi họ viết về những đề tài ví như các cuộc phản kháng của nông dân, các mối quan hệ với Trung Quốc, quyền tự do phát biểu ý kiến và về nhân quyền. Toàn bộ báo chí đài phát thanh và truyền hình tại Việt Nam đều là thuộc sở hữu, hoặc kiểm soát của nhà nước.

“Việt Nam là một trong số rất ít quốc gia nơi mà người dân có thể bị giam giữ với những lời buộc tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ,” ông Brad Adams, giám đốc Á châu của tổ chức Human Rights Watch, nhận xét. “Các nước cấp viện trợ cho Việt Nam cần phải tiếp tục đòi hỏi chính phủ nước này hãy chấm dứt việc hình sự hóa những hành động bày tỏ ý kiến có tính chất ôn hòa.”

Ngày 2-1-2009, ông Nguyễn Công Khế, tổng biên tập tờ Thanh Niên và ông Lê Hoàng, tổng biên tập tờ Tuổi Trẻ, đã bị thải hồi khỏi chức vụ của họ. Hành động sa thải họ tiếp theo sau việc buộc tội vào tháng 10 các nhà báo của hai tờ báo này – ông Nguyễn Việt Chiến của tờ Thanh Niên và ông Nguyễn Văn Hải của tờ Tuổi Trẻ – do đã phơi bày một vụ bê bối tham nhũng lớn, trong đó các quan chức nhà nước đã bỏ túi hàng triệu đô la của các quỹ đầu tư của Nhật Bản và Ngân hàng Thế giới để cá độ bóng đá. Ông Chiến đã bị kết án hai năm tù giam và ông Hải bị hai năm “cải tạo” với những lời buộc tội đã “lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm các lợi ích quốc gia” theo điều 258 của luật hình sự Việt Nam.

Trong một bước tiến triển khác thường, cả hai tờ báo này đã sử dụng trang nhất của họ để chỉ trích các vụ bắt giữ hai nhà báo vào tháng Năm, năm 2008, và những người đứng đầu của một số đoàn thể báo chí tại Việt Nam cũng đã công khai lớn tiếng nói ra quan điểm của mình chống lại các vụ bắt giữ đó.
Các phó tổng biên tập của hai cơ quan truyền thông này đã bị thay thế trong một phản ứng từ chính quyền, và tiếng nói phản ứng chỉ trích quyết liệt đã nhanh chóng tắt dần.

“Ngân hàng Thế giới và Nhật Bản cần phải có hành động bảo vệ các phóng viên điều tra này và các tổng biên tập của họ,” ông Adams kêu gọi. “Họ phải công khai nói rõ và nói riêng với chính phủ Việt Nam rằng kiểu trả thù này đối với nghề báo chí chân chính là không thể chấp nhận được.

Những quy định được đưa ra vào tháng 12-2008 về hoạt động blog đã ngăn cấm các blog phổ biến, hoặc có đường kết nối tới những nội dung phản đối chính quyền, làm yếu đi an ninh quốc gia và trật tự xã hội, hoặc tiết lộ bí mật quốc gia. Thứ trưởng bộ thông tin và truyền thông Việt Nam, ông Đỗ Quý Doãn, đã nói rằng các blog cần phải được hạn chế trong nội dung cá nhân và tránh đưa lên những bài báo hay những quan điểm đề cập với chính trị, tôn giáo, và các vấn đề xã hội.

Ông Đỗ Quý Doãn đã phát biểu công khai rằng bộ TTTT dự định cố gắng có được sự trợ giúp của các công ty interntet là Google và Yahoo để “ra nội qui ” và “phát hiện” những nội dung của các blog và trang web.

Yahoo là một phần của tổ chức Sáng kiến Mạng Toàn cầu [Global Network Initiative], được thành lập để bàn bạc và đưa ra quyết định chung nhằm giải quyết các vấn đề của tập đoàn truyền thông khi đương đầu với các chính quyền có chính sách kiểm duyệt.

Việc sử dụng internet tại Việt Nam, chủ yếu tại các quán cà phê internet giá rẻ, đã tăng vọt trong thập kỷ qua. Hiện có khoảng 20 triệu người sử dụng internet (trong số 84 triệu dân) và hơn một triệu blog, theo các số liệu thống kê của chính phủ.

“Yahoo 360″ là một trong những diễn đàn blog phổ biến nhất. Vào tháng Năm, 2008, Yahoo đã đưa ra một số dịch vụ giải trí đặc biệt cho các blogger Việt Nam, ví như một công cụ tìm kiếm bằng tiếng Việt và các đường nối kết thân thiện với người xử dụng internet tới các ca sĩ người Việt.

Chính phủ kiểm soát việc sử dụng internet bằng cách kiểm tra hoạt động trên mạng trực tuyến, quấy rối và bắt giữ những nhà bất đồng chính kiến trên mạng, và khoá chặn các trang web của các nhóm hoạt động dân chủ và nhân quyền, các đảng chính trị đối lập hoạt động mà không được sự chấp thuận và sự công nhận của nhà nước, và các trang báo, đài phát thanh độc lập đóng tại Việt Nam và nước ngoài. Các nhà cung cấp dịch vụ internet và các chủ quán cà phê internet được đòi hỏi phải có được chứng minh căn cước có dán ảnh của người sử dụng internet, quan sát kiểm soát và lưu giữ các thông tin về các hoạt động trên mạng trực tuyến của họ.

Vào tháng Mười hai năm 2008, tòa phúc thẩm Thành phố Hồ Chí minh đã giữ nguyên mức án 30 tháng tù giam đối với một blogger internet, ông Nguyễn Hoàng Hải (hay còn gọi là Điếu Cày), một sáng lập viên của Câu lạc Bộ Nhà báo Tự do tại Việt Nam. Ông đã đưa lên blog các bài báo và đã tham gia vào các cuộc họp mặt phản kháng những yêu cách của Trung Quốc đối với các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đang tranh chấp. Chính quyền Việt Nam coi các hoạt động đó gây nên rắc rối cho các mối quan hệ với Trung Quốc. Những lời chỉ trích quanh chủ đề này đã dẫn tới những cuộc thẩm vấn và cầm giữ các nhà hoạt động và các nhà bất đồng chính kiến trên mạng khác nữa. VietnamNet, một nguồn tin tức trực tuyến, đã bị phạt 2.000 đô la sau khi cho đăng tải một bài xã luận về chủ đề này.

Vào tháng Bảy năm 2008, một tòa án ở Tỉnh Kiên Giang đã y án 5 năm tù giam đối với ông Trương Minh Đức, một nhà báo trên mạng, một nhà hoạt động bảo vệ quyền lợi đất đai, và là thành viên của Đảng Dân Chủ Nhân Dân [?] Việt Nam, do hành động “lợi dụng quyền tự do dân chủ.”

“Điều oái ăm thay về những lời buộc tội này đó là không có quyền tự do dân chủ “ở Việt Nam,” ông Adams nhận xét. “Chính quyền Việt Nam đáng ra là phải làm thật tốt để cho phép giới truyền thông có được những quyền tự do này.”

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009


——————————————————-

© 2006 Reuters

Human Rights Watch

————–

Vietnam: Stop Muzzling the
Messengers
Journalists and Bloggers Jailed, Fired, and Harassed

January 8, 2009

(New York, January 8, 2009) – The editors of two leading Vietnamese newspapers were fired on January 2, 2009, the latest in a series of measures by the Vietnamese government to stifle criticism and dissent, Human Rights Watch said today. In December, the government announced strict new regulations ban ning internet blogs that disseminate politically sensitive content deemed subversive by the government.

During the last three months, two journalists and one blogger have been tried and convicted on criminal charges. The press credentials of at least four journalists have been revoked after they covered topics such as farmers’ protests, relations with China, freedom of expression, and human rights. All media in Vietnam are owned or controlled by the government.

“Vietnam is one of the few countries where people can be locked up on charges of ‘abusing democratic freedoms,'” said Brad Adams, Asia director at Human Rights Watch. “Vietnam’s donors should continue to insist that the government stop its criminalization of peaceful expression.”

On January 2, Nguyen Cong Khe, editor of Thanh Nien (Young People) and Le Hoang, editor of Tuoi Tre (Youth), were dismissed from their jobs. Their sacking followed the conviction in October of reporters from their newspapers – Nguyen Viet Chien of Thanh Nien and Nguyen Van Hai from Tuoi Tre – for exposing a major corruption scandal, in which government officials pocketed millions of dollars in funds from Japan and the World Bank to gamble on football matches. Chien was sentenced to two years in prison and Hai to two years of “re-education” on charges of “abusing democratic freedoms to infringe upon the interests of the state” under article 258 of Vietnam’s penal code.

In an unusual development, both newspapers used their front pages to criticize the two reporters’ arrests in May 2008, and the leaders of several journalists’ associations in Vietnam also spoke out against the arrests. The deputy editors of both publications were replaced in response, and the critical outcry quickly died down.

“The World Bank and Japan should come to the defense of these investigative reporters and their editors,” said Adams. “They should make it clear to the Vietnamese government in public and in private that this kind of retribution for good journalism is not acceptable.”

The December regulations on blogs prohibit blogs from disseminating or linking to content that opposes the government, undermines national security and social order, or reveals state secrets. Vietnam’s deputy minister of information and communication, Do Quy Doan, has said that blogs should be limited to personal content and refrain from posting articles or opinions regarding politics, religion, and social issues. Do Quy Doan has publicly stated that the ministry intends to solicit the assistance of the internet companies Google and Yahoo to “regulate” and “detect” the content of blogs and websites. Yahoo is part of the Global Network Initiative, which was formed to address issues of corporate responsibility when dealing with censorious governments.

The use of the internet in Vietnam, primarily at inexpensive internet cafes, has skyrocketed during the last decade. Currently there are approximately 20 million internet users (out of a population of 84 million) and more than 1 million blogs, according to government statistics.

“Yahoo 360” is one of the most popular blogging platforms. In May, Yahoo offered a number of services that cater specifically to Vietnamese bloggers, such as a Vietnamese-language search engine and user-friendly links to Vietnamese singers.

The government controls internet use by monitoring online activity, harassing and arresting cyber-dissidents, and blocking websites of democracy and human rights groups, opposition political parties, and independent media based in Vietnam and abroad. Internet service providers and internet cafe owners are required to obtain photo identification from internet users, and to monitor and store information about their online activities.

In December 2008, the Ho Chi Minh City appeals court upheld the 30-month prison sentence of an internet blogger, Nguyen Hoang Hai (or Dieu Cay), founder of the Free Journalists Club in Vietnam. He had posted articles online and participated in rallies protesting China’s claims to the disputed Spratley and Paracel Islands. The Vietnamese government considers such activism to complicate its relations with China. Comments on this subject have led to the interrogation and detention of other activists and cyber-dissidents. VietnamNet, an online news source, was fined US$2,000 after it published an editorial on the subject.

In July 2008 a court in Kien Giang Province upheld a five-year prison sentence for Truong Minh Duc, an internet reporter, land rights activist, and Vietnam Populist Party member, for “abusing democratic freedoms.”

“The irony of these charges is that there are no ‘democratic freedoms’ in Vietnam,” said Adams. “The Vietnamese government would do well to allow the media these freedoms.”

Posted in Pháp luật | 2 Comments »

34:Ông Hồ Cẩm Đào Lãnh trách nhiệm Cá nhân Trong cuộc chiến Chống lại Phong trào Hiến chương 08

Posted by adminbasam trên 08/01/2009

Asia Sentinel

————————————————————————————————————

Ông Hồ Cẩm Đào

Lãnh trách nhiệm

Cá nhân Trong cuộc

chiến Chống lại

Phong trào

Hiến chương 08 *

Mark O’Neill

Thứ Tư, ngày 7-1-2009

Mặc dù chính phủ Trung Quốc đã và đang phản ứng dữ dội chống lại các nhân vật nòng cốt của cái được gọi là Hiến chương 08, một thách thức nghiêm trọng nhất của giới trí thức đối với Đảng Cộng sản kể từ những cuộc phản kháng do sinh viên cầm đầu năm 1989, có rất ít cơ may cho thấy rằng họ có thể dập tắt mối thách thức đó mặc dù Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đã và đang lãnh trách nhiệm cá nhân trong chiến dịch này.

Vào ngày 10 tháng 12, là ngày kỷ niệm lần thứ 60 bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, hơn 300 trí thức và nhà hoạt động nhân quyền Trung Quốc đã cho công bố bản Hiến chương 08, kêu gọi có một hệ thống pháp luật độc lập, quyền tự do lập hội và chấm dứt sự cai trị độc đảng.

Đó là một tài liệu được soạn thảo tỉ mỉ và cẩn thận, được phát hành vào một thời điểm khi các nhà lãnh đạo của Bắc Kinh đang ngày càng lo lắng về những mối đe doạ đối với sự ổn định – 30 năm thịnh vượng đã và đang dẫn tới một sự gia tăng chưa từng có về các tiêu chuẩn sống dường như đang đi tới hồi kết thúc khi mà nền kinh tế thế giới đột ngột xuống dốc và khi các cuộc biểu tình xuất hiện trên khắp cả nước.

Những người ký tên vào Hiến chương 08 là một nhóm trong số các trí thức có ảnh hưởng nổi bật nhất của Trung Quốc, những người nầy trước đây chưa từng dính líu tới hành động phản kháng hay hoạt động chính trị. Họ cho biết họ dự định tiếp tục đưa ra công khai bản hiến chương này và thúc đẩy cho sự chấp nhận trên mọi phương diện đối với nó cho tới tháng Mười (2009)

Thời điểm đưa ra là quan trọng vì năm 2009 là năm có tất cả các lễ kỷ niệm – 20 năm sau cuộc phản kháng của sinh viên năm 1989 dẫn tới cuộc tàn sát tại Quảng trường Thiên An Môn, 50 năm sau cuộc nổi dậy ở Tây Tạng được lãnh đạo bởi Đức Dalai Lama, 60 năm sau ngày thành lập nước Trung Quốc Cộng sản và 90 năm sau các cuộc biểu tình của sinh viên ngày 4 tháng Năm, năm 1919 trong làn sóng tức giận chống lại sự yếu hèn của chính phủ qua Hiệp ước Versailles.

Vào gần nửa đêm ngày 8 tháng Mười một 2008, hai toán công an gồm 12 người đã thình lình đến nhà của hai trong số những tác giả chính của bản hiến chương, ông Liu Xiaobo và ông Zhang Zuhua, bắt họ đi và tịch thu máy tính, điện thoại di động, sách vở, thư từ và các tài liệu khác. Công an ở lại nhà ông Liu cho tới trưa ngày 9 tháng Mười một. Ông Liu, 53 tuổi, là nhà bất đồng chính kiến kỳ cựu, ông bị bắt thường xuyên và trải qua ba năm trong trại cải tạo lao động, rồi từ đó bị giam giữ vì bị tình nghi về “âm mưu lật đổ chính quyền”, một tội có thể dẫn tới một bản án tù giam nhiều năm.

Bộ Tuyên truyền (MOP) đã thi hành một lệnh cấm nghiêm ngặt đối với bất cứ sự đề cập nào tới hiến chương này hoặc những cuộc phỏng vấn với những người ký tên vào bản hiến chương trên phương tiện truyền thông trong nước và đã tổ chức các cuộc họp để chỉ dẫn cho các phóng viên báo giấy và truyền hình, nhằm thanh minh cho tầm quan trọng của lệnh cấm và mối đe doạ mà bản Hiến chương 08 đặt ra.

Văn bản quan trọng cho các chỉ dẫn này là Văn kiện số 24, một bài nói chuyện của ông Hồ Cẩm Đào tại phiên họp toàn thể Đảng Cộng sản từ ngày 9 đến ngày 12 tháng Mười, năm 2008 tại Bắc Kinh.

“Các cơ quan tuyên truyền của đảng phải hành động rõ ràng và với một ý thức mạnh mẽ về lẽ phải,” ông Hồ Cẩm Đào nói. “Sự ổn định là trách nhiệm quan trọng hơn hết thảy. Không có ổn định, chúng ta sẽ có khả năng không đạt được cái gì và sẽ mất tất cả những gì mà chúng ta đã giành được. Chống lại việc tây phương hóa và chủ nghĩa ly khai là con đường chính trị của đảng và là tư tưởng mà chúng ta phải theo đuổi lâu dài.”

Các quan chức bộ này biện luận rằng, vào lúc bắt đầu của cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu mùa hè 2008, Trung Quốc đang trải qua một cơn khủng hoảng do mức tăng trưởng chậm lại, tình trạng thất nghiệp và rối loạn xã hội tăng lên. Những ví dụ gần đây là các cuộc đình công bởi tài xế lái xe taxi và các giáo viên trong các thành phố lớn, những cuộc nổi loạn ở Longnan, Gansu làm cho 60 viên chức bị thương, các cuộc biểu tình của công nhân Bắc Kinh và một số lượng ngày càng nhiều những người đâm đơn kiện tụng.

Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã chọn lựa thời điểm hành động với sự quan tâm sâu sắc. Chính vào năm 1908 hoàng đế Guanxu trẻ tuổi và một nhóm các nhân vật cải cách đã đệ trình một loạt các cải cách lên Từ Hi Thái Hậu, người đang trị vì Trung Hoa vào lúc đó. Những biện pháp đó bao gồm một sự thay đổi từ chế độ độc đoán sang chế độ quân chủ lập hiến và dân chủ và bãi bỏ những cơ quan và chức vụ làm việc rất ít nhưng có lãnh lương của chính quyền. Sau 100 ngày, Từ Hi đã ra lệnh bắt giữ hoàng đế và hành hình 6 trong số những nhà lãnh đạo cải cách.

Ngoại trừ năm 1949, tất cả những ngày lễ kỷ niệm rơi vào năm 2009 đều có chung thái độ phản kháng của những người dân bình thường chống lại sự thất bại, tình trạng tham nhũng và hành động tàn bạo của chính quyền Trung Quốc.

Trong khi các cuộc phản kháng năm 1989 là do tự phát, không được tổ chức từ lúc đầu và bộc lộ một sự đa dạng của các nguyên nhân, thì Hiến chương 08 đã được viết ra với sự cẩn trọng và được bàn thảo kỹ lưỡng. Hình mẫu của nó là Hiến chương 77, phong trào được bắt đầu như là một lời thỉnh cầu của các trí thức người Tiệp Khắc (Czechoslovak) vào năm 1977 và đã phát triển thành một phong trào xã hội đã góp một phần quan trọng trong việc lật đổ chủ nghĩa Cộng sản và xây dựng nên xã hội sau đó.

“Tất cả các dạng xung đột trong xã hội đã và đang gia tăng và những nỗi bất bình đang trở thành mạnh mẻ hơn,” bản Hiến chương 08 viết. “Chế độ hiện thời đã trở nên lạc hậu tới mức độ mà sự thay đổi là điều không thể tránh khỏi.Trung Quốc vẫn còn là cường quốc lớn duy nhất của thế giới vẫn giữ chế độ độc tài xâm phạm nhân quyền. Tình thế nầy nên được thay đổi những cải cách chính trị dân chủ không thể bị trì hoãn lâu hơn được nữa,” bản hiến chương viết.

“Sau khi phải trải qua một thời kỳ dài những thảm hoạ nhân quyền và một cuộc tranh đấu và kháng cự gian nan vất vả, các công dân Trung Quốc đang ngày càng nhận ra rằng tự do, bình đẳng và nhân quyền là những giá trị chung phổ quát và rằng dân chủ, một chính thể cộng hòa hợp hiến là khuôn khổ cơ bản của chính quyền hiện nay.”

Một trong những đòi hỏi làm cho ông Hồ Cẩm Đào và các đồng sự của ông hầu như tức điên lên là lời kêu gọi của bản hiến chương cho một nền cộng hòa liên bang để thay thế cho chính quyền trung ương đã đang tồn tại dưới chế độ của những người Cộng sản.

“Tương lai của Trung Quốc là một quốc gia liên bang,” theo lời ông Yan Jiaqui, một cố vấn cho ông Triệu Tử Dương ** trong những năm 1980 và là một trong những trí thức hàng đầu ủng hộ hành động của sinh viên. Sau cuộc đàn áp tàn bạo, ông đã trốn sang Hoa Kỳ, nơi ông hiện đang sống lưu vong.

“Lời đề nghị cho một hệ thống liên bang này sẽ được chào đón bởi người dân Đài Loan, Đức Dalai Lama và người dân Tây Tạng. Đó là con đường để đạt được nền dân chủ và sự thống nhất trong hòa bình,” ông Yan nói.

Các tác giả của bản hiến chương biện luận rằng chế độ cộng sản độc tài nầy cho phép chút ít kênh thông tin cho dân chúng bày tỏ những bất bình của mình, cho phép bạo lực và phản kháng trên đường phố như là giải pháp thay thế duy nhất.

Một kiến nghị của 56 người Trung Quốc định cư ở nước ngoài ủng hộ cho bản hiến chương đã viết rằng, trong khi những cải cách của 30 năm qua đã đem tới tự do lớn hơn và những sự gia tăng kinh tế rất đáng chú ý, thì hệ thống chính trị độc đoán, sự độc quyền về thông tin và sự kiểm soát hệ thống pháp luật đã và đang làm cho nhiều nhóm trong xã hội không thể phát biểu các quan điểm của họ.

“Tình trạng thiếu vắng sự kiểm soát quyền lực, đang cho phép nạn tham nhũng gia tăng mạnh mẽ, khoảng cách giàu nghèo rộng thêm, những giá trị đạo đức sa sút và môi trường bị hủy hoại. Với tình trạng bất công như vậy, những xung đột trong xã hội trở nên tồi tệ hơn và bạo lực xảy ra thường xuyên. Chúng tôi lo ngại cho tương lai của giống nòi Trung Quốc,” bản kiến nghị viết.

Chính phủ muốn bóp chết hành động phản kháng này từ trong trứng và ngăn chặn không để cho nó nhận được sự ủng hộ trong số các tầng lớp rộng rãi hơn của xã hội – như các trí thức, sinh viên, công nhân và tầng lớp trung lưu.

Nhiều người cho rằng 2009 sẽ là một năm bất an. Các tác giả của bản Hiến chương 08 đã và đang phát cho những ai cần bản hiến chương nầy dùng nó như là một kế hoạch cho hành động phản kháng.

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

  • Mời xem thêm: Trang 498 – blog basam.tk:                              Các nhà Hoạt động Nhân quyền của Trung Quốc Cần được Ủng hộ”.

** “Kêu gọi TQ xem lại vụ Thiên An Môn” (BBC).

—————-

Asia Sentinel

——-

Hu Jintao takes personal charge of fight against Charter 08

Written by Mark O’Neill Wednesday, 07 January 2009

Although the Chinese government has reacted severely against the framers of the so-called Charter 08, the most serious intellectual challenge to the Communist Party since the student-led protests of 1989, there is little likelihood that they can snuff out the challenge even though President Hu Jintao has taken personal charge of the campaign.


On December 10, the 60th anniversary of the Universal Declaration of Human Rights, more than 300 Chinese intellectuals and human rights activists published Charter 08, calling for an independent legal system, freedom of association and the end of one-party rule. It is a detailed and carefully drafted document, released at a time when Beijing’s leaders are increasingly worried about threats to stability – the 30 years of prosperity that have led to an unprecedented rise in living standards appear to becoming to a close as the world economy turns down and as protests arise across the country.

The Charter 08 signatories are some of China’s most prominent establishment intellectuals, who have previously not been involved in protest or political activism. They say they intend to continue to publicize it and push for its adoption all the way through October (important because etc).

The date is significant because 2009 is the year of all anniversaries – 20 years after the 1989 student protests that led to the massacre in Tiananmen Square, 50 years after the Tibetan uprising led by the Dalai Lama, 60 years after the creation of Communist China and 90 years after student demonstrations on May 4, 1919 in anger against the government’s weakness at the Treaty of Versailles.

At nearly midnight on November 8, two teams of a dozen police burst into the homes of two of the main authors, Liu Xiaobo and Zhang Zuhua, detaining them and seizing computers, mobile telephones, books, letters and other materials. They remained in Liu’s home until midday on November 9. Liu, 53, a veteran dissident who has been arrested frequently and spent more than three years in a labour camp, has since been held on suspicion of ‘plot ting to overthrow the state’, a charge that could result in a long prison term.

The Ministry of Propaganda (MOP) has enforced a strict ban on any mention of the charter or interviews with the signatories in the domestic media and held briefings for print and television editors, to explain the importance of the ban and the threat which Charter 08 poses.

The principal text at these briefings is Document 24, a speech given by Hu Jintao at a Communist Party Plenum from October 9-12, 2008 in Beijing.

“The propaganda departments of the party must act clearly and with a strong sense of reason,” Hu said. “

Stability is the overriding duty. Without stability, we will be able to achieve nothing and will lose all that we have already achieved. Opposing westernization and separatism is the party’s political line and the thinking we must pursue over the long term.”

Ministry officials argued that, with the onset of the global financial crisis last summer, China is going through a crisis due to slowing growth, rising unemployment and social unrest. Recent examples are strikes by cab drivers and teachers in major cities, riots in Longnan, Gansu that left 60 officials injured, demonstrations by workers in Beijing and a rising number of petitioners.

The authors of Charter 08 picked their moment with great care. It was in 1908 that the young Guanxu emperor and a group of reformers presented a series of reforms to the Empress Dowager Cixi, who then controlled China. They included a change from absolute to constitutional monarchy and democracy and the abolition of official sinecures. After 100 days, Cixi ordered the arrest of the emperor and the execution of six of the reform leaders.

Except for 1949, all of the anniversary dates that occur in 2009 have in common the protest of ordinary people against the failure, corruption and brutality of their government. While those in 1989 were spontaneous, initially disorganized and expressed a variety of causes, Charter 08 was written with care and well argued. Its model is the Charter 77 that started as a petition by Czechoslovak intellectuals in 1977 and grew into a social movement that played an important part in overthrowing Communism and building the society that followed.

“All kinds of social conflicts have built up and feelings of discontent intensified,” reads Charter 08. “The current system has become backward to the point that change cannot be avoided. China remains the only large world power to still retain an authoritarian system that infringes on human rights. The situation must change. Political democratic reforms cannot be delayed any longer,” it said.

“After experiencing a long period of human rights disasters and a tortuous struggle and resistance, Chinese citizens are increasingly recognizing that freedom, equality and human rights are universal common values and that democracy, a republic and constitutionalism are the basic framework of modern governance.”

One of the demands that most infuriates Hu and his colleagues is the charter’s call for a federal republic to replace the highly centralized state that has existed under the Communists.

“China’s future is a federal state,” said Yan Jiaqi, an advisor to Zhao Ziyang in the 1980s and one of the leading intellectuals to support the student movement. After the crackdown, he fled to the United States, where he lives in exile.

“This proposal for a federal system will be welcomed by the people of Taiwan, the Dalai Lama and the people of Tibet. It is the way to achieve democracy and peaceful unification,” Yan said.

The authors of the charter argue that the authoritarian system allows few channels for people to express their grievances, leaving violence and street protest as the only alternative.

A petition by 56 overseas Chinese in support of the charter said that, while the reforms of the last 30 years had brought greater freedom and remarkable economic gains, the authoritarian political system, monopoly of the news and control of the legal system had made it impossible for groups in society to express their views.

“There is lack of supervision of power, allowing corruption to flourish, the wealth gap to widen, moral values to decay and the environment to be destroyed. With such injustice, social conflicts worsen and violence is frequent. We worry for the future of the Chinese race,” it said.

The government wants to nip this protest in the bud and prevent it gathering support among the wider society – intellectuals, students, workers and the middle class. Many expect 2009 to be a year of turbulence. The authors of Charter 08 have given those who need it a blueprint for protest.

Posted in Trung Quốc | Thẻ: , | Leave a Comment »

33:Trung Quốc trên biển

Posted by adminbasam trên 06/01/2009

ob

Hai chiếc khu trục hạm và một tàu tiếp tế trong đội tàu của hải quân Trung Quốc đang chuẩn bị nhổ neo thi hành nhiệm vụ chống hải tặc tại Somali ngày 26-12-2008

THE WALL STREET JOURNAL

————————————————————————————————————

Trung Quốc trên biển

Một sự án đóng tàu sân bay ắt hẳn sẽ thay đổi cán cân quyền lực

HUGO, từ trang Wall Street Journal Asia ra cùng ngày

Ngày 6-1-2009

Những bình luận của phát ngôn viên bộ quốc phòng Trung Quốc vào tháng 12/2008 cho biết chính thức rằng: hải quân Trung Quốc đang bước vào thị trường dành cho hàng không mẫu hạm. Đây là một dấu hiệu cho thấy rằng Bắc Kinh đang nhìn thấy phần thưởng sau cùng của họ hiện giờ đang nằm trong tầm tay: sự nổi lên như là một cường quốc lớn vượt trội ở Đông Á. Song các nước trong khu vực, và người bảo trợ cho sự ổn định của vùng nầy trong nửa cuối thế kỷ qua, là Hoa Kỳ, liệu có cảm thấy lo ngại hay không?

Điều quan trọng nhất trong những điều quan trọng là: Trung Quốc không nghĩ tới việc đánh bật Mỹ ra khỏi địa vị thống soái như là một siêu cường độc nhất của thế giới. Đạt được khả năng để xử dụng và điều khiển những chiếc hàng không mẫu hạm là một sự phức tạp không thể nào tưởng tượng nổi. Dự án tàu sân bay của Trung Quốc sẽ cần ít nhất là một thập kỷ để thực hiện, và dự án nầy sẽ cần có nhiều tỉ đô la và đòi hỏi một mức độ rất to lớn về khả năng thiết kế quân sự của nước này. Ngay cả Liên Xô đã nhận thấy khó khăn để điều hành thành thạo các hoạt động của hàng không mẫu hạm, vì Trung Quốc đã biết quá rõ – kể từ năm 1998 TQ đã mua ba xác tàu cũ hàng không mẫu hạm của Liên Xô để nghiên cứu. Chỉ thành  lập những đội tàu nhỏ để bảo vệ một chiếc hàng không mẫu hạm cũng sẽ phải cần tới hầu hết những chiếc tàu hiện đại trong đội tàu của Trung Quốc.

Tuy nhiên có đủ thứ lý do để tin là rốt cục Trung Quốc sẽ đạt được mục tiêu sau cùng của họ và xử dụng thành thạo những chiếc tàu sân bay. Hầu như TQ sẽ bắt đầu bằng cách dùng tàu sân bay cũ đã mua từ Nga nhưng tiếp tục phát triển gia công các hệ thống vũ khí của họ. Trung Quốc cuối cùng sẽ có một tàu sân bay nhỏ hơn rất nhiều so với các siêu hàng không mẫu hạm to lớn của Mỹ, với các vũ khí cổ điển từ thế hệ trước. Thế nhưng điều này sẽ vẫn đưa Trung Quốc lên vị trí vượt xa so với các nước láng giềng của họ- vì không có một quốc gia Đông Á nào hiện có khả năng về tàu sân bay.

Vì thế cán cân quyền lực tại Á châu sẽ chuyển hướng rất đáng kể trong 10 năm tới, và không có nơi đâu những hậu quả sẻ là hiển nhiên hơn tại Biển Đông. Bắc Kinh đã xây dựng xong một căn cứ hải quân chính trên Hải Nam phía nam của TQ. Việc xây dựng lực lượng hải quân sẽ giúp cho Bắc Kinh được rảnh tay hơn để hổ trợ bằng sức mạnh cho các yêu sách chủ quyền của họ trên các quần đảo ở Biển Đông – là những yêu sách vẫn đang bị năm quốc gia khác tranh cãi. Những vùng biển mà xuyên qua đó phần lớn trong số các hoạt động thương mại của thế giới hiện đang diễn ra không ngừng, từ Eo biển Malacca cho tới Đài Loan, sẽ thực sự trở thành một cái hồ của Trung Quốc.

Thêm nữa, sự toan tính thời điểm của hành động nầy của TQ là quan trọng. Trung Quốc đã lưỡng lự trong nhiều năm trước khi tuyên bố ý định của họ để phát triển hàng không mẫu hạm bởi vì phản ứng có tiềm năng xảy ra của các nước láng giềng của mình. Một chiếc hàng không mẫu hạm Trung Quốc lảng vảng gần nước láng giềng có thể là giọt nước cuối cùng làm tràn ly gây nên việc các quốc gia Đông nam Á sẽ tập hợp lại với nhau để bảo vệ các yêu sách về chủ quyền của họ, hoặc củng cố các mối quan hệ chặt chẻ hơn với Hoa Kỳ. Nói cụ thể, như Việt Nam theo định kỳ vẫn bóng gió nói rằng họ có thể đặt quá khứ qua một bên và hình thành một liên minh với Washington. Bằng việc tăng cường khả năng quân sự, Trung Quốc đang trở nên liều lĩnh khi tự gây nên cho bản thân họ tình trạng yếu đi thêm về mặt chiến lược.

Thế nhưng Bắc Kinh có thể cảm giác giờ đây họ đủ mạnh để bảo vệ được những động thái đó. Trụ đỡ của sức mạnh quân sự là sức mạnh kinh tế. Với việc Hoa Kỳ đang phải đối mặt với một tình trạng suy sụp kinh tế nặng nề, một số người ở Bắc Kinh đang mong đợi sự giảm đi sự hiện diện của Mỹ trong khu vực Đông Nam Á, và TQ nhận biết được rằng các nhà lãnh đạo ở các thủ đô Á châu đang có những sự tính toán cân nhắc tương tự như vậy. Bây giờ là một thời-cơ để thúc ép các nhà lãnh đạo đó chấp nhận vai trò của Trung Quốc như là một cường quốc lãnh đạo của khu vực này trong tương lai, và thử thách một chính phủ mới của Hoa Kỳ. Nếu như Hoa Kỳ phải từ bỏ vai trò của mình, Đông nam Á có thể sẽ không có khả năng giữ thăng bằng để chống lại sức mạnh của Trung Quốc.

Những mối hồ nghi đối với Hoa Kỳ đang phải chịu một cái giá phải trả. Chi phí cho hải quân ở châu Á đang tăng lên, một sự triển khai như vậy có thể sẽ gia tăng những căng thẳng dọc theo nhiều phòng tuyến còn khiếm khuyết khác. Dấu hỏi lớn nhất giờ đây là Nhật Bản, quốc gia duy nhất trong khu vực có những phương tiện và động cơ để đương đầu mà không sợ hải Trung Quốc, sẽ phản ứng ra sao. Tokyo từ lâu đã phải bận tâm với việc giữ an toàn cho những tuyến đường biển mà thông qua đó những nguồn cung cấp dầu lửa của nước này phải đi qua (Biển Đông). Nếu Nhật Bản cảm thấy sự cần thiết phải đầu tư vào một chương trình tái vũ trang to lớn, Nhật có thể châm ngòi cho một cuộc chạy đua vũ trang.

Đó là những kịch bản cho trường hợp xấu nhất. Tuy nhiên, còn có khả năng khác: kế hoạch đầy tham vọng kia của Trung Quốc có thể là một bước phát triển tích cực. Trước đây, Quân Giải phóng Nhân dân [PLA] đã nhấn mạnh về một cuộc chiến bất cân xứng về lực lượng, với tin tưởng rõ ràng rằng TQ có thể tìm được những phương cách đổi mới và ít tốn kém để chống lại sức mạnh của Mỹ. Nếu như giờ đây họ đang hướng tới một con đường quy ước hơn cho việc hiện đại hóa quân đội, chống lại theo kiểu lấy độc trị độc, thì sẽ ít khả năng gây ra sự tính toán sai lầm dẫn tới chiến tranh, bởi vì Trung Quốc hầu như ít có khả năng bị cám dỗ bởi những ý tưởng rằng mình có thể trung hòa sự vượt trội về sức mạnh của Hoa Kỳ bằng tình trạng bất cân xứng về lực lượng.

Kế hoạch tàu sân bay cũng báo hiệu một sự chuyển dịch ra xa khỏi xu hướng giành hết phần lớn nguồn lực cho cuộc chạy đua hiện đại hóa PLA sang mục tiêu chiếm được Đài Loan. Trung Quốc chủ yếu cần nhiều tàu ngầm và tên lửa để đẩyHoa Kỳ ra khỏi khu vực nầy và đe doạ bắt Đài Loan phải khuất phục. Một chiếc tàu sân bay sẽ là sự trợ giúp nho nhỏ trong hầu hết những viễn cảnh như vậy, kể từ khi hòn đảo này đã nằm bên trong tầm kiểm soát dễ dàng của các phi cơ xuất kích từ căn cứ trên mặt đất, và một tàu sân bay có thể là một đích nhắm lôi cuốn đối với lực lượng quân sự Đài Loan và Hoa Kỳ.

Một tàu sân bay của Trung Quốc cũng có thể tham gia vào những dạng sứ mệnh thiện chí mà Hoa Kỳ đã từng sử dụng cho hiệu quả tích cực như vậy. Kể từ khi không có cường quốc ở Đông Á nào sở hữu được một chiếc tàu sân bay, một chiếc tàu của Trung Quốc có thể sẽ là một biểu tượng chứng tỏ vị thế, hữu ích cho việc trưng lên ngọn cờ và nâng cao uy tín quốc gia. Một chiếc tàu sân bay cũng sẽ cho phép Trung Quốc đóng góp nhiều hơn cho các sứ mệnh gìn giữ hòa bình và ứng cứu thảm họa, như Hoa Kỳ đã từng thể hiện sau cơn sóng thần bốn năm trước.

Hoa Kỳ đang theo dõi xu hướng này, và đã phản ứng bằng việc tái triển khai các tàu chiến và tàu sân bay tân tiến đi tới vùng tây Thái Bình Dương từ những nơi khác trên thế giới, và xây cất những cơ sở trên đảo Guam. Thế nhưng Mỹ cần phải làm nhiều hơn để thuyết phục các nước Á châu rằng Mỹ có khuynh hướng vẫn giữ sự hiện diện và cam kết với khu vực này. Bắc Kinh phải nhận được thông điệp rằng nếu như cố gắng đe doạ các láng giềng của họ thì họ sẽ tự chuốc lấy thất bại.

Ông Restall là biên tập viên của tờ Kinh tế Viễn Đông (Far Eastern Economic Review).

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

———————-

Carrier home, boys: Two destroyers and a supply ship from China’s Navy fleet prepare to embark on antipiracy duty off Somalia, Dec. 26, 2008.

THE WALL STREET JOURNAL

———–

China at Sea

A carrier project would shift the balance of power.

JANUARY 6, 2009

By HUGO RESTALL | From today’s Wall Street Journal Asia

Comments by China’s national defense spokesman last month make it about as official as it’s going to get: China’s navy is in the market for an aircraft carrier. This is a sign that Beijing sees its ultimate prize within grasp: emergence as East Asia’s preeminent great power. So should the region, and the protector of its stability for the last half century, the United States, be worried?

First things first: China is not about to knock America off its perch as the world’s sole superpower. Developing the capacity to deploy aircraft carriers is a feat of incredible complexity. China’s carrier project will take at least a decade to realize, and it will require billions of dollars and a great deal of the country’s military design capacity. Even the Soviet Union found it difficult to master carrier operation, as China knows full well — since 1998 it has bought the hulks of three Soviet carriers to study them. Just forming the flotilla to protect one carrier would require most of the modern ships currently in China’s fleet.

Yet there’s every reason to believe China will achieve its goal eventually and deploy multiple carriers. It will likely start by using aircraft bought from Russia but go on to develop its own weapons systems. China will end up with a much smaller ship than the American super-carriers, with weapons about a generation behind. But this will still put it far ahead of its neighbors — no East Asian country currently has carrier capacity.

So the balance of power in Asia is going to shift dramatically in the decade ahead, and nowhere will the effects be more evident than in the South China Sea. Beijing is already constructing a major naval base on its southern island of Hainan. The naval buildup would give Beijing a freer hand to enforce its claims to South China Sea islands — claims that are disputed by five other countries. The waters through which much of the world’s trade now flows, from the Malacca Strait to Taiwan, would effectively become a Chinese lake.

The timing of the move, too, is significant. China hesitated for years before declaring its intent to develop carrier capability because of the potential reaction of its neighbors. A Chinese aircraft carrier prowling the neighborhood could be the final straw that causes Southeast Asian nations to band together to protect their claims, or strengthen ties with the U.S. In particular, Vietnam has periodically hinted that it might put aside the past and form an alliance with Washington. By building up its military capability, China runs the risk of finding itself worse-off strategically.

But Beijing may feel it’s now strong enough to fend off such moves. The underpinning of military power is economic strength. With the U.S. facing a major economic downturn, some in Beijing are looking forward to the decline of America’s presence in the region, and they know that the leaders in other Asian capitals are making the same calculations. Now is an opportune time to push those leaders into accepting China’s role as future regional hegemon, and test a new U.S. administration. If the U.S. were to relinquish its role, Southeast Asia might not be able to balance against China’s might.

Already the doubts about the U.S. are inflicting a cost. Naval spending in Asia is surging, a development that could increase tensions along many other fault lines. The biggest question mark is how Japan, the only nation in the region that has the means and the motive to stand up to China, will react. Tokyo has long been preoccupied with securing the sea lanes through which its supply of oil passes. Should Japan feel the need to embark on a major rearmament program, it could touch off a regional arms race.

These are worst case scenarios. There is another possibility, however: that China’s ambitious plan might be a positive development. In the past, the People’s Liberation Army has emphasized asymmetrical warfare, apparently believing it could find inexpensive and innovative ways to counteract American might. If it is now moving toward a more conventional road of military modernization, pitting like against like, that is less likely to cause the miscalculations that lead to war, because China is less likely to be seduced by ideas that it can neutralize U.S. superiority with asymmetry.

The carrier plan also signals a shift away from devoting the bulk of the PLA’s modernization drive to the goal of capturing of Taiwan. Beijing primarily needs more submarines and missiles to keep the U.S. out of the area and intimidate Taiwan into submission. A carrier would be little help in most such scenarios, since the island is already within easy range of land-based aircraft, and a carrier would be a tempting target for Taiwanese and U.S. forces.

A Chinese carrier could also participate in the kinds of goodwill missions that the U.S. has used to such positive effect. Since no other East Asian power possesses a carrier, China’s new ship would be a status symbol, useful for showing the flag and enhancing national prestige. A carrier would also enable China to better contribute to peacekeeping and disaster-relief missions, as the U.S. showed after the tsunami four years ago.

The U.S. is watching these trends, and has reacted by re deploying state-of-the-art ships and aircraft to the western Pacific from elsewhere in the world, and building up facilities on Guam. But it needs to do more to persuade Asians that it intends to remain engaged in the region. Beijing has to get the message that trying to intimidate its neighbors will be self-defeating.

Mr. Restall is the editor of the Far Eastern Economic Review.

Posted in Biển Đông/TS-HS, Quan hệ quốc tế, Trung Quốc | Thẻ: , , | 1 Comment »

30. Việt Nam Giữ im lặng trước Thỏa thuận Biên giới với Trung Quốc

Posted by adminbasam trên 02/01/2009

 

af92

BBC News

————————————————————————————————————

Việt Nam Giữ

im lặng Trước

thỏa thuận Biên giới

với Trung Quốc

Phạm Nga

Thứ Sáu, ngày 2-1-2009

BBC News, Bangkok

Khi năm mới bắt đầu, báo chí Việt Nam theo thông lệ tràn ngập những bài vở tin tức tốt lành.

Những tin bài được sắp xếp loại từ những tín hiệu tích cực trong nền kinh tế, cho tới chiến thắng mới đây trong một giải vô địch bóng đá khu vực.

Thế nhưng, một trong những sự kiện quan trọng nhất – việc phân định ranh giới trên đất liền với Trung Quốc – đã và đang được giữ kín chặt chẽ chỉ được phô bày trong phạm vi giới hạn, ngay cả những phương tiện truyền thông trực tuyến hàng đầu.

Chỉ vài giờ trước khi thời hạn cuối cùng cho bản thỏa thuận chấm dứt, các nhóm thương thảo của Việt Nam và Trung Quốc đã loan báo một sự nhất trí.

Hiệp định này đã và đang kéo dài gần 35 năm kể từ khi Hà Nội và Bắc Kinh bắt đầu thảo luận về đường biên giới và gần một thập kỷ kể từ khi hai bên ký một thỏa thuận khung về biên giới trên đất liền.

Quá trình phân định ranh giới toàn bộ đường biên giới trên lãnh thổ nội địa giữa hai nước giờ đây đã và đang được hoàn tất chính thức.

Thành quả của công việc khó khăn gian khổ này không đáng được đưa tin tức tin tức rầm rộ rõ ràng hơn hay sao?

Hạ giọng

Ông Bùi Tín, cựu đại tá quân đội và biên tập viên báo chí hiện đang sống lưu vong, đã cho rằng việc thông báo vào phút cuối như vậy cho thấy những dấu hiệu hoàn toàn do “sức ép về thời hạn cuối cùng”.

“Có vẻ như họ (Việt Nam và Trung Quốc) đã ở trong tình trạng chịu sự câu thúc về thời gian ghê gớm để hoàn tất thỏa thuận, thậm chí khi không phải tất cả các điều khoản đã được đồng ý và thực hiện,” ông nói.

“Câu hỏi ở đây là: ai gây sức ép lên ai?” ông Tín nhận xét thêm.

Nhiều người ở Việt Nam tin rằng chính phủ của họ đã bị Bắc Kinh thúc ép trong việc thông qua lần cuối cùng các thỏa thuận với nội dung chỉ có lợi cho phía Trung Quốc.

Một số người còn lo ngại rằng Hà Nội đã nhường quá nhiều đất, mối quan ngại của họ đã được kích động thêm bởi thực tế là không công bố công khai bản đồ chi tiết về những đường biên giới được thỏa thuận.

“Không có sự nhượng bộ nào”

Chính phủ Việt Nam luôn phủ nhận là đã có bất cứ sự nhượng bộ nào.

Ông Lê Công Phụng, đại sứ tại Liên hiệp quốc và là cựu trưởng đoàn của ban viên giới chính phủ, đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn tháng Chín rằng Việt Nam giữ đúng theo những tuyên bố về lãnh thổ đã được thực hiện trong hai hiệp định lịch sử được ký kết bởi chính quyền thuộc địa Pháp trước đây và Triều đình nhà Thanh của Trung Quốc năm 1887 và 1895.

“Đối với một vài khu vực đặc biệt, hai bên có thể, thông qua những cuộc thương thảo thân thiện, có sự điều chỉnh thích hợp hơn trên tinh thần thông cảm và thỏa hiệp lẫn nhau, công bằng và hợp lý,” theo ông Phụng được Thông tấn xã Việt Nam trích lời.

Ông cũng nói rõ rằng một sự xác định rõ ràng hơn về đường biên giới trên bộ giữa hai nước là cần thiết cho “quản lý tốt hơn và duy trì sự ổn định trong vùng biên giới”.

Việt Nam và Trung Quốc đã từng giao tranh trong một cuộc chiến biên giới ngắn ngủi nhưng đẫm máu vào tháng Hai năm 1979, gây tổn thất hàng chục ngàn sinh mạng của cả hai nước.

Minh bạch

Tình trạng phân định biên giới không rõ ràng đã gây ra những tranh cãi đôi lúc nổi lên giữa hai nước trong quá khứ.

Thế nhưng những người chỉ trích cho rằng, trong khi một đường biên giới được xác định rõ ràng hiển nhiên là điều cần thiết, song phải có sự minh bạch và hỏi ý kiến công chúng từ đầu đến cuối trong tất cả quá trình thương thảo.

Ông Hồ Văn Dương, từ Thành phố Hồ Chí Minh, đã viết cho Ban Việt ngữ đài BBC: “Hầu hết người Việt Nam đều không biết nhiều về nội dung bản thỏa thuận biên giới trên đất liền. Tại sao chúng tôi, những người mở mang và bảo vệ lãnh thổ của mình, lại không xứng đáng được hiểu biết nhiều hơn về sự kiện quan trọng nhất này?”

Một người khác, tên là Conan, đã khuyên chính quyền chớ có vội vã. Ông viết: “Chúng ta không nên tỏ ra vội vã trong những dự án làm đường của mình, tại sao lại phải vội vã trong việc ký kết các thỏa thuận biên giới?”

Chủ quyền tối cao về lãnh thổ là một vấn đề hệ trọng và là một mối quan tâm lớn của hầu hết người Việt Nam.

Cuối năm 2007, khi có tin Trung Quốc loan báo các kế hoạch thiết lập một đơn vị hành chính trên đảo Hải Nam để sát nhập các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang tranh chấp, những cuộc phản kháng đông đảo đã nổ ra tại cả Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.

Cả Việt Nam và Trung Quốc, cũng như một số nước khác, đều tự cho là có chủ quyền đối với khu vực giàu tài nguyên khoáng sản này.

Tình trạng khó xử

Ông Bùi Tín, một người hay lớn tiếng chỉ trích chế độ, đã nói rằng Hà Nội giờ đây đang phải đối mặt với một tình trạng vô cùng khó xử.

“Họ không muốn làm mếch lòng Trung Quốc song cũng không thể liều lĩnh trước những phản ứng và những chỉ trích mạnh mẽ từ công luận,” ông nhận xét.

Theo ông Tín, bản tuyên bốocs nhiều chữ mập mờ được phát ra sau thông báo hoàn thành, nơi mà Việt Nam và Trung Quốc đã thỏa thuận “sớm hoàn thành và ký Nghị định thư Phân định Biên giới … và sẽ tổ chức một buổi lễ vào một thời điểm thích hợp” có nghĩa là không phải cả hai nước đều đã đồng ý mà vẫn còn những công việc phải làm.

Hiệu đính: TBT Trần Hoàng

 

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

————————-

BBC News

————-

Vietnam quiet on China border deal

By Nga Pham

Friday, 2 January 2009
BBC News, Bangkok

As the year begins, the press in Vietnam is customarily inundated with good news stories.

They range from positive signs in the economy, to the recent victory in a regional football championship.

But one of the most significant events – demarcation of the land border with China – has secured only modest play in even the most forward online media.

Just hours before the deadline expired, negotiating teams from Vietnam and China announced a consensus.

It has been almost 35 years since Hanoi and Beijing began discussing their boundaries and nearly a decade since the two signed a framework agreement on land border.

The process of demarcating the entire inland frontier between the two states has now been officially completed.

Does this fruit of hardship not deserve a better coverage?

Low key

Bui Tin, a former army colonel and newspaper editor now in exile, said the last-minute announcement showed signs of sheer “deadline pressure”.

“It seems they (Vietnam and China) were under huge time constraints to finalise the deal, even when not all was agreed and done,” he said.

“The question is: who pressures whom?” added Mr Tin.

Many in Vietnam believe that their government has been pushed by Beijing into finalising agreements that are only beneficial to China.

Some also fear that Hanoi has conceded too much land, their concerns fuelled by the fact that no detailed map of the agreed boundaries has been made available to the public.

‘No concession’

The Vietnamese government has always denied making any concessions.

Le Cong Phung, ambassador to the United States and former head of the state border committee, said in an interview in September that Vietnam stayed true to territorial claims made in the two historical conventions signed by its former coloniser France and the Ching Dynasty of China in 1887 and 1895.

“For some special areas the two sides may, through friendly negotiations, make proper readjustment in the spirit of sympathy and mutual compromise, equity and reasonableness,” Mr Phung was quoted by the Vietnam News Agency as saying.

He also stated that a clearer definition of the land border between the two countries was needed for “better management and maintenance of stability in the border region”.

Vietnam and China fought a short but bloody frontier war in February 1979, that cost both countries tens of thousands of lives.

Transparency

The unclear border demarcation situation has prompted sporadic disputes between the two nations in the past.

But critics say, while a clearly-defined border line is obviously needed, there should be transparency and public consultation all the way through.

Ho Van Duong, from Ho Chi Minh City, wrote to the BBC’s Vietnamese Service: “Most Vietnamese don’t know much about the content of the land border agreement. Why don’t we, who are to develop and defend our land, deserve to be better informed about this most important matter?”

Another man, Conan, urged the government not to rush. He wrote: “We don’t seem to hurry in our road projects, why hurry in signing off border deals?”

Territorial sovereignty is a huge issue and a major concern of most Vietnamese.

When China was reported announcing plans to establish an administration unit in Hainan province to incorporate the disputed Paracel and Spratly islands in late 2007, mass protests erupted in both Hanoi and Ho Chi Minh City.

Both Vietnam and China, together with a number of other countries, claim ownership of this resources-rich area.

Dilemma

Bui Tin, a vocal critic of the regime, said Hanoi was now facing an extremely tough dilemma.

“They don’t want to upset China but also cannot risk massive reaction and condemnation from the public,” he said.

According to Mr Tin, the vaguely worded statement released after the completion announcement, where Vietnam and China agreed to “soon complete and sign the Protocol of Border Demarcation… and to hold a celebration at an appropriate time” meant not all agreed and there were still work to be done.

Posted in Quan hệ quốc tế, Trung Quốc | Thẻ: | Leave a Comment »

28. Các blogger Việt Nam Đối mặt Với những Biện pháp Thẳng tay của Chính quyền

Posted by adminbasam trên 01/01/2009

679a1Những sinh viên đại học Việt Nam ngồi bên máy tính trong một quán Internet ở Hà Nội, Việt Nam hôm thứ Sáu, ngày 21-4-2006

TIME

————————————————————————————————————

Các blogger Việt Nam

Đối mặt Với những

Biện pháp Thẳng tay

của Chính quyền


Ann Binlot

Thứ Ba, ngày 30-12-2008

Những sợi dây cương kìm giữ quyền tự do ngôn luận đối với giới blogger chính trị ngày càng lớn mạnh ở Việt Nam vừa được siết chặt. Hôm 18 tháng 12, Hà Nội đã thông qua một văn bản pháp luật mới ngăn cấm các blogger trong việc tạo nên những mục tin bài mà chính phủ gọi là kích động bạo lực hoặc hành động tội phạm, phá hoại an ninh quốc gia, bao gồm thông tin không đúng sự thật có thể gây tổn hại đến thanh danh của các cá nhân và tổ chức, hoặc để lộ bí mật nhà nước. Văn bản này cũng đòi hỏi các công ty internet toàn cầu với các cơ sở cung cấp tiện ích blog hoạt động tại Việt Nam phải báo cáo cho chính quyền Việt Nam sáu tháng một lần — và cung cấp thông tin về cá nhân blogger nếu được đòi hỏi.

Tại Việt Nam, một đất nước mà chính phủ cộng sản kiểm soát báo chí từ khi miền Bắc và miền Nam thống nhất năm 1975, hoạt động blog đã trở thành một diễn đàn mới ngày càng lớn mạnh và đầy táo bạo cho những người bất đồng chính kiến truyền bá thông tin về tình trạng tồi tệ ngoài xã hội và tham nhũng trong chính quyền. Thế hệ chưa từng có với những blog đưa tin tức về mọi chuyện từ chỉ trích các quan chức hàng đầu sử dụng chuyên cơ cho tới theo dõi những biểu hiện xúc phạm người lao động. Trước tháng này, không có sự hạn chế chính thức nào đối với hoạt động blog hoặc Internet được đặt ra, song một số nhà bất đồng chính kiến trên mạng – ví như các ông Huỳnh Nguyên Đạo, Nguyễn Bắc Truyền và Lê Nguyên Sang – đã bị bắt giữ do đã tung lên mạng trực tuyến những lời tuyên truyền chống lại chính quyền. Đặc biệt chính phủ đã ngăn chặn các blog có nội dung nhạy cảm về chính trị, và để tránh vị bắt giữ, một số blogger đã chọn cách viết dưới bí danh khác. “Họ phải sử dụng biệt hiệu [nickname], và máy tính khác để có thể đưa lên mạng các bài báo,” theo lời Nguyễn Thanh Trang, nhà bất đồng chính kiến thuộc Mạng lưới Nhân quyền Việt Nam đóng tại California. Và thậm chí vì vậy, ông cho biết thêm, “họ đã biết mất.”

Vào tháng Mười hai năm 2007 và tháng Một năm 2008, nhà hoạt động nhân quyền Nguyễn Hoàng Hải – người đã lập blog dưới biệt danh “Điếu Cày” – đã tổ chức các cuộc biểu tình tại Thành phố Hồ Chí Minh để chống lại việc nhà nước cho phép ngọn đuốc Olympic đi qua Việt Nam. Các cuộc biểu tình đã đưa ra kháng nghị trước hành động chiếm đóng của Trung Quốc tại Quần đảo Hoàng Sa ngoài Biển Đông – nơi Việt Nam cũng yêu cách chủ quyền. Trong vòng mấy tháng sau đó, công an đã bắt ông Nguyễn [Hoàng Hải] với tội danh trốn thuế – một động thái được khắp nơi nhìn nhận như là sự trả thù. “Khá là rõ ràng rằng lý do ông ấy bị tống giam là vì đã chỉ trích những yêu sách chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa,” đó là lời của ông Bob Dietz, điều phối viên chương trình Á châu của Uỷ ban Bảo vệ các Nhà báo có trụ sở tại New York. Một phiên tòa phúc thẩm đã y án 30 năm tù giam đối với ông Nguyễn.

Vào tháng Mười, chính thể ở Hà Nội đã mở một cơ quan của chính phủ được gọi là Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử, với vẻ bên ngoài là để chỉnh đốn việc sử dụng Internet và giám sát người dùng trên mạng trực tuyến được dự đoán là sẽ tăng khoảng từ 20 triệu hiện nay lên 30 triệu vào năm 2010. “Việt Nam cũng giống như Trung Quốc đã nhận ra tầm quan trọng của Internet khi nền kinh tế của họ đang tăng trưởng và họ phải thừa nhận rằng càng có nhiều người dân được truy cập vào mạng băng thông rộng thì càng tốt hơn cho đất nước,” ông Dietz nói. Vậy mà quy định mới lại ngăn cấm các blogger thảo luận về những chủ đề chính trị nhạy cảm, nó còn nói rõ rằng chính quyền chính thức khuyến khích người dùng Internet “chia sẻ và trao đổi thông tin phù hợp với phong tục, tập quán, luật pháp của Việt Nam, theo đó, nâng cao được đời sống tinh thần và tăng cường mối gắn kết cộng đồng.” Đó là lời của ông Lưu Vũ Hải, cục trưởng Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử thuộc Bộ Thông tin và Truyền thông bảo vệ cho những quy định mới này. “Tất cả các nước đều có luật lệ riêng của họ và tất cả các hành động phải tuân theo những quy định của nước đó để đảm bảo cho các lợi ích xã hội,” ông Hải nói. Nó “không có nghĩa là kiểm duyệt các blog, mà là để giúp đỡ và giáo dục cho các blogger duy trì một phương pháp lành mạnh trong việc sử dụng Internet vì lợi ích của họ.”

Liệu chính quyền có khiến cho các công ty toàn cầu hoạt động bên trong biên giới nước họ trợ giúp duy trì “phương pháp lành mạnh” đó hay không thì vẫn còn phải được xem xét. Mặc dù tờ nhật báo Thanh Niên của nhà nước đã đưa tin rằng thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Đỗ Quý Doãn sẽ liên hệ với Google và Yahoo! liên quan tới sự hợp tác của họ, song những người đại diện của cả hai công ty đã cho biết họ vẫn chưa được liên lạc. Google, Microsoft, Skype và Yahoo gần đây đều đã bị chỉ trích vì đã đồng ý với chính phủ Trung Quốc trong việc sàng lọc nội dung liên quan tới những chủ đề gây tranh cãi trong nước ví như Pháp Luân Công và việc chiếm đóng của Trung Quốc ở Tây Tạng.

Với tư cách đại diện cho những người viết trên blog, Lê Thị Phương, một trong những nguồn tài liệu của blogger Nguyễn Hoàng Hải hiện bị án tù, phải chạy trốn sang California vào tháng Bảy sau khi thấy lo ngại cho sự an toàn của riêng mình, và chị tin rằng họ sẽ vẫn tiếp tục bất chấp những quy định mới. “Nó sẽ là thứ lợi khí tuyệt vời để cho thế giới biết và truyền bá tin tức về những gì đang xảy ra bên trong Việt nam bởi vì hiện không có báo chí hay cơ quan thông tin độc lập tại Việt Nam,” cô nói. Và trong khi cô không thể trở về nước và người cựu đồng nghiệp của cô vẫn đang ở trong tù, những câu chuyện về hành động ngược đãi như những gì mà họ kể chỉ thổi bùng thêm ngọn lửa bất bình – chứ không thể dập tắt được chúng. “Ngay bây giờ, chính quyền rất sợ Internet,” đó là nhận xét của Nguyễn Thanh Trang. “Internet có thứ quyền lực rất lớn.”

Người dịch: Ba Sàm

Hiệu đính:Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

———————

Vietnamese university students sit at a row of computers at an Internet shop in Hanoi, Vietnam on Friday April 21,2006

TIME

———–

Vietnam‘s Bloggers Face Government Crackdown

By Ann Binlot Tuesday, Dec. 30, 2008

The reins on the freedom of speech for Vietnam’s growing political blogosphere just got tighter. On Dec. 18, Hanoi passed a new law prohibiting bloggers from creating posts the government says incite violence or crime, undermine national security, include inaccurate information that could damage the reputation of individuals and organizations, or disclose state secrets. It also requires global internet companies with blogging platforms operating in Vietnam to report to the Vietnamese government every six months — and to provide information about individual bloggers if requested.

In Vietnam, a country where the communist government has controlled the media since North and South Vietnam were reunified in 1975, blogging has become a growing — and risky — new forum for political dissidents to spread information about social abuses and government corruption. The new generation of blogs covers everything from criticizing top ranking officials for chartering planes to monitoring labor violations. Before this month, no formal blogging or Internet restrictions were in place, but several cyber dissidents — such as Huynh Nguyen Dao, Nguyen Bac Truyen and Le Nguyen Sang — have been arrested for posting anti-government propaganda online. The government regularly shuts down politically sensitive blogs, and to avoid arrest, some bloggers have taken to writing under pseudonyms. “They have to use their nickname, and different computers so they can post the article,” says Thanh Trang Nguyen, president of the California-based Vietnam Human Rights Network. And even so, he adds, “They disappear.”

In December 2007 and January 2008, 56-year-old human rights activist Nguyen Hoaong Hai — who blogged under the pseudonym “Dieu Cay” — organized demonstrations in Ho Chi Minh City against the government’s permission of the Olympic torch to pass through Vietnam. The demonstrations protested Chinese occupation of the Paracel Islands in the South China Sea — which Vietnam also claims. Within months, police arrested Nguyen on charges of tax evasion — a move widely seen as retaliation. “It’s pretty clear that what he was really thrown in jail for was for criticizing China’s claim over the Paracels,” says Bob Dietz, Asia program co ordinator at the New York-based Committee to Protect Journalists. In December, an appeals court upheld Nguyen’s 30-month jail sentence.

In October, Hanoi opened a new government arm called the Administration Agency for Radio, Television and Electronics Information, ostensibly to regulate Internet usage and monitor Vietnam’s online users, which are predicted to increase from about 20 million today to 30 million by 2010. “Vietnam like China realizes the importance of the Internet if their economy is going to grow and they accept that the more people have broadband access, the better it is for the country,” said Dietz. Although the new law prohibits bloggers from discussing politically sensitive subjects, it also states that the government officially encourages Internet use “in order to share and exchange information corresponding to Vietnamese habits, custom s and laws, thus, enrich spiritual life and strengthen community cohesion.” Luu Vu Hai, chief of the Administration Agency for Radio, Television and Electronics Information at the Ministry of Information and Communications defends the new regulations. “Every country has its own law and all activities must follow its laws in order to guarantee the social benefits,” Luu says. It “does not mean to censor blogs, but to help and to educate the bloggers to maintain a healthy way of using Internet for their benefits.”

Whether the government will get the global companies working within its borders to help maintain that “healthy way” remains to be seen. Although the state-run newspaper Thanh Nien reported that Ministry of Information and Communication deputy minister Do Quy Doan will contact Google and Yahoo! about their cooperation, representatives from both companies have said they have yet to be contacted. Google, Microsoft, Skype and Yahoo have all been under fire recently for complying with the Chinese government to filter out content pertaining to controversial subjects in the country such as Falun Gong and Chinese occupation of Tibet.

As for the writers, Le Phuong Thi, one of jailed blogger’s Nguyen Hoaong Hai sources who fled to California in July after fearing for her own safety, believes they will carry on despite the new law. “It’s an excellent tool to let the world know and spread the news of what’s going on inside Vietnam because there are no independent newspapers or news organizations in Vietnam,” she said. And while she can’t return home and her former colleague remains in prison, stories of persecution like theirs stories are only fanning the flames of discontent — not stamping them out. “Right now the government is very afraid of the Internet,” says Thanh Trang Nugyen. “The Internet is very powerful.”

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật | Thẻ: , | 2 Comments »

 
%d người thích bài này: