BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Mười Hai 27th, 2008

23. Họa sĩ Gây tranh cãi Phản công

Posted by adminbasam trên 27/12/2008

 

Bình: Các sếp Bộ Bốn Tờ và Bộ Văn-Thể-Du nên coi lại sao để nước anh em được ta cứu khỏi hoạ diệt chủng mà giờ báo chí lại đăng hình ảnh không theo `định hướng` kiểu của ta chi hết?

6a07

Bức hình gợi dục gây tranh cãi mô tả một nữ chiến binh Khmer Đỏ


The Phnom Penh Post

————————————————————————————————————

Họa sĩ Gây tranh cãi


Phản công

Họa sĩ kỳ lạ này, người có những bức tranh miêu tả các vũ nữ Apsara để ngực trần và các chiến binh Khmer Đỏ gây ra một thái độ giận dữ trong công chúng,đang phản công bằng một loạt những lời công kích sắc bén đối với những người chỉ trích ông

Sam và Cornelius Rahn

Thứ Sáu, ngày 26-12-2008

Sau khi phát ra một trận bão lửa về những lời chỉ trícch đối với các bức hình miêu tả những vũ nữ Apsara mặc áo hở ngực và những nữ binh lính Khmer Đỏ ăn mặc hở hang, hoạ sĩ người Mỹ gốc Khmer, người tự gọi mình là Reahu đã quất trả lại những kẻ dèm pha ông trong một loạt bài được đưa lên trang web.

“Nếu các bức tranh này là hạ nhục nền văn hóa Khmer, như vậy thì văn hóa Khmer của các vị vẫn còn ở dưới chế độ Khmer Đỏ,” ông đã viết trong một thông điệp mới đây được tải lên trang web của mình, có tên là reahu.net.

Những hình ảnh khỏa thân của Reahu đã đánh động vào thần kinh của những người Cambodia bảo thủ, kích động những lời bình luận gay gắt trên trang web của ông và chính quyền đang yêu cầu có một lệnh cấm hoàn toàn đối với trang web đó.

Trong số những lời chỉ trích đáng chú ý có hoạ sĩ Cambodia Vann Nath, một trong ít người sống sót từ nhà tù Tuol Sleng, người đã gọi những bức tranh về các nữ binh lính Khmer Đỏ để ngực trần là sự thiếu tôn trọng những người dân lành.

apsara3

“Tôi lo ngại bởi vì [ông Reahu] đã đem nỗi buồn của hàng triệu người dân Cambodia từng phải đau khổ dưới chế độ Khmer Đỏ và ông đã bỡn cợt với điều đó theo cách như thế này,” ông nói.

Bà Ing Kantha Phavi, bộ trưởng Các vấn đề về Phụ nữ, cho biết là bà đã yêu cầu rằng trang web đó phải được chặn lại ở Cambodia, và khẳng định là có từ 70 đến 80% phụ nữ Cambodia cảm thấy bị xúc phạm trước những bức hình này.

“Ở thời đó, nếu như [người nào mà khỏa thân] giống một bức hình như vậy, thì họ có thể bị giết bởi cán bộ Khmer Đỏ,” bà nói.

Thế nhưng người họa sĩ giữ vững lập trường thách thức đối mặt với phản ứng dữ dội của công chúng.

“Xin hãy khai sáng cho tôi: [Làm thế nào] mà một bức hình có thể hủy hoại văn hóa Khmer?” ông thách thức những nhà phê bình.

“Trừ phi có cái gì đó không ổn với nền văn hóa này. Nếu nền văn hóa vững chắc và anh có niềm tin, anh sẽ không phải lo sợ,” ông đã viết để đáp trả những lời bình luận giận dữ thường có trên trang web của mình.

“Khi xét đoán về những lời than phiền đó, tôi lấy làm lạ là làm thế nào mà chúng tôi những người Khmer sẽ có khả năng sống được trong thế kỷ 21 này. Xin hãy tiếp thu những điều mới mẻ, bạn chắc chắn sẽ có khả năng để nhìn xa khỏi bốn bức tường bao quanh túp lều của mình.”

Youk Chhang, giám đốc Trung tâm Tư liệu Cambodia, đã nói rằng nhiều họa sĩ đã biểu lộ thái độ giận dữ của họ đối với Khmer Đỏ qua nghệ thuật.

pka1thong1

“Các hoạ sĩ sử dụng thái độ đối kháng qua cảm xúc và lối sáng tạo khiêu khích, vẽ nên những gì vốn không thể có được dưới chế độ đó để phản ánh hành động tàn ác ở những kẻ cầm đầu Khmer Đỏ,” ông nhận xét.

“Đây giống như những người họa sĩ đang chĩa nòng khẩu AK-47 vào mồm những kẻ từng cầm đầu Khmer Đỏ.”

Tranh của Reahu cũng đã lôi cuốn sự ủng hộ từ nhiều người xem, những người đã quy kết các nhà phê bình là không hiểu biết gì về nghệ thuật Cambodia.

“Tất cả những phụ nữ Apsara trên những bức tường của các ngôi đền của chúng ta đều biểu lộ nét đẹp của người phụ nữ Khmer theo cùng một cách,” một người đã đưa lên trang web lời nhận xét. “Có phải người Khmer đang bảo rằng những bức hình trên đền Angkor cũng là xấu xa không?”

Một người xem khác đã gợi ý rằng những lời bình luận có tính chất phê phán phải được giữ lại trên trang web. “Nó sẽ [phô bày] sự tương phản giữa những gì là nghệ thuật và những gì là sự dốt nát về nghệ thuật, lịch sử và văn hóa.”

Trong phần sơ lược tiểu sử của mình trên trang Myspace.com, ông Reahu tự miêu tả bản thân như là một “người Khmer thuần chuẩn” và là một người tốt nghiệp đại học tại Chicago.

Hiệu đính: Trần Hoàng

 

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

———————–

A controversial erotic graphic depiction of an female Khmer Rouge fighter.

The Phnompenh Post

————

Controversial artist fights back

Written by Sam Rith and Cornelius Rahn

Friday, 26 December 2008
The mysterious artist whose depictions of bare-breasted Apsara dancers and Khmer Rouge soldiers unleashed a public outrage has fought back in a series of pointed attacks on critics

AFTER generating a firestorm of criticism for depicting topless Apsara dancers and scantily-clad Khmer Rouge soldiers, the Khmer-American artist who calls himself Reahu lashed back at his detractors in a series of web postings.

“If this brings down the Khmer culture, then your Khmer culture is still under the Khmer Rouge,” he wrote in a recent message posted on his website, reahu.net.

Reahu’s nude images have struck a nerve with conservative Cambodians, prompting scathing messages on his website and government calls for an outright ban of his website.

Among the critics is noted Cambodian painter Vann Nath, one of the few survivors of Tuol Sleng prison who called the paintings of a bare-breasted female Khmer Rouge soldier disrespectful.

“I am concerned because [Reahu] took the sadness of millions of Cambodian people who suffered during the Khmer Rouge regime and joked around with it like this,” he said.

Ing Kantha Phavi, minister of Women’s Affairs, said she has requested that the website be blocked in Cambodia, claiming that 70 percent to 80 percent of Cambodian women were offended by the paintings.

“At that time, if [people had been naked] in such a picture, they would have been killed by Khmer Rouge cadres,” she said.

But the artist is standing defiant in the face of the public backlash.

“Please enlighten me: [How can] a picture destroy Khmer culture?” he challenged critics.
“Unless there is something wrong with the culture. If the culture is strong and you have confidence, you shouldn’t worry,” he wrote in response to often angry comments on his website.

“Judging from the complaints, I wonder how we as Khmer will be able to make it in the 21st Century. Please be open-minded, you must be able to see beyond the four walls surrounding your hut.”

Youk Chhang, director of the Document Center of Cambodia, said that many artists expressed their anger at the Khmer Rouge through art.

“Artists use emotional resistance and provocative design, painting what was impossible in the regime in order to reflect their cruelty back at the former Khmer Rouge leaders,” he said.

“This is like [artists] pointing an AK-47 into the mouths of former Khmer Rouge leaders.”

Reahu’s work has also attracted support from many viewers, who accused critics of ignorance of Cambodian art.

“All Apsara women on the walls of our temples reveal the beauty of Khmer women the same way,” one person posted on the site. “Are Khmer saying that our Angkor artists were bad too?”

Another user suggested that critical comments should be kept on the website. “It will [show] the contrast between what is art and what is ignorance about art, history and culture.”

On his Myspace.com profile, Reahu describes himself as a “pure-bred Khmer” and a college graduate from Chicago.

Posted in Quan hệ quốc tế, Văn hóa | Tagged: , | 1 Comment »

22:Bộ Truyền Bệnh

Posted by adminbasam trên 27/12/2008


Bộ Truyền Bnh

Ba Sàm

– Út Măng ! ÚT Măng ! …

– Trời ơi, có chuyện chi mà ngó bộ sếp …

– … Tình hình rất gay … em làm sao phải cứu anh quả này thôi.

– Dạ được ngay, sếp Phó Bí của em … chị nhà có nghi ngờ chi sếp, mà nghe em nói là bả tin liền à …

– Cậu cứ tếu không đúng lúc … Việc nguy cấp lắm đây này. Đêm qua tớ vừa nhận được điện thoại khẩn. Các anh “trên” đang rất lo lắng, bực mình cái tình hình bọn bờ-loóc bờ liếc chúng nó cứ tung thông tin lên trên mạng hạ thấp uy tín lãnh đạo. Các anh bảo mình quản cái kiểu gì mà để tình hình nó như vậy …

– Chà … gay go rồi đây …

– Còn gì nữa … Mẹ, vừa nhận “ghế” xong là … là … Toàn những việc lạ hoắc … Nên giờ các anh giao tớ là phải soạn ngay cái Quy chế quản cái món này. Nhưng mình cũng có biết chó gì về nó đâu chứ. Giờ cậu đưa tớ tới cơ quan rồi nghiên cứu ngay cho tớ, … Xe cộ để đấy đã, mai đi rửa cũng được …

– Dạ …

– … Tối qua tớ gọi bọn Ba Gai, Ba Xạo định giao ngay, nhưng chúng nó cũng mù tịt cả .. cứ ú a ú ớ phát bực ! Tớ thấy phi cậu ra trong cái Bộ này không có thằng nào làm nổi đâu, mà cậu lại ăn nói nó … “chân quê”, dễ hiểu, lại hấp dẫn …

– … Dạ, rồi ! Dzụ này em quan sát tụi con nít nó “chơi”, nên cũng nắm được sơ sơ. Giờ em trình bày dzầy sếp nghe được không, rồi mình tính nghen …

– Ừ … nói ngay đi !

– Dạ … Cái bờ-loóc này nó như là cái … thân thể con người ta (tiếng Anh nó kêu bằng cái bó-đì) …

– Thôi thôi … tiếng Anh với chả tiếng em, nói nhanh xem.

– Dạ … Lâu nay ăn vận người thì đẹp đẽ, lịch sự, giàu sang, kẻ thì nghèo hèn rách rưới … Như sếp với em dzậy nè …

– Giời ơi … cậu lại ….

– Dạ không … em nói thiệt đó mà … Tức là trước đây thì … ai cũng như ai, tức là đều không có bị lộ cái … “ấy” bên trong quần ….

– Á, được đấy, tức là “to”, “bé” gì … không ai biết ?

– Trúng phóc ! Tức là sếp to hơn em, mặc sang hơn em, nhưng cái “thằng nhỏ” của sếp nó lại .. nhỏ hơn cái “thằng nhỏ” của em, nhưng mà không ai hay biết …

– Thằng mất dạy !

– Dạ … có mất dạy như dzậy mới dạy sếp được cái cách viết “đề án” cho các anh “trên” hiểu được chớ …

– Thôi được, cậu tiếp đi. Nghe hấp dẫn rồi đấy.

– Dạ … rồi các em “chân dài” cũng dzậy … Lâu nay mặc đồ dzô đàng hoàng, chớ không mặc gì thì …

– Ứ … ừ …

– Dạ, không … ý em là nếu không mặc thì sẽ bị các sếp … phạt liền, vì cái tội … “gây rối trật tự công cộng”.

– Đúng ! Tớ bắt đầu hiểu ý cậu rồi đấy …

– Dạ … Như dzậy là nó có cái chuyện lâu nay con người ta đều che đậy cái … “thầm kín” bên trong của mình. Người ta mặc quần áo cũng tựa như ai đó có viết dzô cuốn nhật ký thì cũng cất trong ngăn kéo, không ai biết ngoài mình. Nhưng giờ nó có cái anh-tẹc-nét, người ta mới không viết dzô cuốn vở tập cất ở nhà, mà viết lên trên cái … mạng toàn cầu này … Hổng có khác chi các em “chân dài” bây giờ ra đường là …

– … Là … tồng ngồng ! Đúng không ?

– Dạ, quá đúng đi ! … Nhưng chưa hết, tuy hổng có miếng vải che thân nhưng các em lại có một miếng che … che mặt …

– Hả, lại thế nữa hả ?

– Cắc cớ dzậy đó … Người ta che mặt, nên người ta lại càng hổng biết ngán cái sự đời …

– Rõ rồi, nên tớ mới hạ quyết tâm để trình lên các anh “trên” để quản cái giống này chứ … Giờ cứ rà soát kỹ, phát hiện … “cởi truồng” là phạt thật nặng vào cho tiệt luôn. Tức là đưa vào cái bờ-loóc những hình ảnh, thông tin vi phạm là phạt.

– Dạ, nhưng thưa sếp là chuyện nó hổng có đơn giản dzậy …

– Còn trò gì nữa ?

– Dạ, nó có nhiều chuyện dzô cùng … Thứ nhứt, là cái dz ụ “che mặt” đó đó. Tức là người ta “che mặt” đi, mà trên cái mạng toàn cầu này đâu như “sân nhà” mình, sếp đâu biết được ai là ai mà phạt, rồi đâu dễ mà bắt buộc người ta không được che mặt, hay là bỏ cái che mặt đó ra. Đâu có giống cái dzụ “khách hàng di động trả trước phải khai báo lai lịch”. Ở đây nó phờ-ri cả mà.

– Rắc rối rồi đây …

– Dạ chưa nhằm nhò gì … còn nhiều dzô cùng vấn đề … Thứ nữa, là nhiều em hổng thèm che mặt, mà còn muốn khoe “đồ hiệu” …

– “Chết” ngay ! … “ăn” phạt ngay !

– Bộ dễ quá há ! Làm sao phạt ? … Người ta “khoe” trong “nội bộ” thôi, đâu có khoe ngoài đường ngoài xá thì sao ? Tức là trên cái bờ-loóc đó, có đủ các loại nhu cầu, ai muốn “khoe” … một mình mình tự coi thôi cũng được (tức là … tựa như sếp ở truồng trong phòng tắm, rồi tự ngắm cái “thằng nhỏ xí” của mình trong gương á) …

– Thế hả ?

– Dạ … Rồi … còn ai muốn “khoe đồ” cho vợ, cho chồng, cho người tình, tình đồng tính … Tức là đủ các loại “khoe” khác nhau. Dzậy sếp tính cấm, tính quản, rồi phạt kiểu chi đây ? Rồi ra cái văn bản “bao” được hết mấy thứ “khoe” này hông ? Có văn bản rồi cũng chưa hết chuyện. Không lẽ sếp cứ rình, khi nào người ta “khoe” … “hổng đúng tôn chỉ mục đích” ban đầu khi đăng ký với cái Bộ Truyền Tin của sếp, thì sếp phạt há ?

– Giời ơi, rối tinh cả … làm sao bây giờ ?

– Dạ, cũng chưa hết. Kế đến là cái loại có nhiều em hổng có che mặt, mà ra đường cũng có … “che đậy” đàng hoàng. Rồi đôi lúc, các em … hé lộ ra … cho coi chút xíu rồi lại che lại. Sếp chạy theo riết mà … coi, mà phạt sao ? Nó tựa như mấy cha làm báo mạng đó. Các cha chơi trò nhá nhá … đưa hình, đưa bài lên, mà “trên” hổng có khoái thì ta lại giựt xuống. Khỏe re à ! Mà giờ thì hổng có sáu trăm tờ báo nhà nước nữa đâu nghen, mà đúng là báo … “nhân dân” rồi. Tức là toàn dân làm báo, hàng vạn, có lúc sẽ tới triệu nữa lận … Dzậy sếp tính sao đây ? Chạy theo riết mà “rà” … rờ coi mấy em có mặc quần mà hổng có đồ lót bên trong, tức là … “ở truồng trong quần”, là sắp “khoe hàng” … rồi phạt sao ?Hay là “cách chức” ? Đâu phải là cái thứ của sếp “cắm” dzô đâu mà đòi “cách” người ta ?

– Bố khỉ ! … Hết “vấn đề” chưa ?

– Chưa đâu … Giờ tới cái khúc về “luật”. Sếp căn cứ theo cái luật nào mà xử phạt người ta đây ? Nếu kêu bằng “nhật ký” thì sếp phải ra cái “Luật Nhật ký” chớ (mà ra cái này là mình thành “độc nhất vô nhị” trên thế giới rồi đó sếp- nó cho mình dzô cái cuốn kỷ lục Ghi-nét liền). Còn nếu coi đó như là “báo chí” là gay rồi, là “vẽ đường hươu chạy”, công nhận “có báo tư nhân” rồi ! Lại còn sửa luật báo chí cách chi đây nữa chớ ? …

– Thôi … mệt quá đi mất. Ong cả đầu … Cậu tạm im đi một lát cho tôi nhờ …

– Dạ, em im thì ai “dạy” sếp đây … Là … tới cái khúc sếp sửa luật rồi, làm sao thực thi ? Người ta biểu “núm cái thằng có tóc …” mà đây thì … hé hé … lơ thơ vài ba sợi

– Cậu lại bắt đầu tục tĩu rồi …

– Dạ hông … là em nói thiệt tình chớ. Em đâu có nói mấy em “chân dài”, mà nói ba cái tay chơi bờ-loóc á. Mấy cha mà sếp “cắm” dzô phụ trách ba cái tờ báo, người ta còn sợ sếp không đưa dzô “cơ cấu”, sợ bị phạt. Còn mấy cái “nhà báo nhân dân” đây, “đầu chầy đít thớt” … sếp phạt sao ? … Tới mấy cha nội “giao thông” muốn phạt xe máy còn phải giựt chìa khóa xe người ta, sợ người ta dong luôn … Không lẽ một tay sếp nắm dzô “đồ” mà mấy em “khoe”, tay kia bốc di động kêu một-một-ba tới ứng cứu sao ? Nó tới nó lập biên bản sếp tội “quấy rối …” không chừng !

– Thằng này …

– Dạ em thiệt tình đó !

– Mẹ kiếp, thằng chó nào nó đẻ ra cái món i-ti này … nó lằng nhằng thế không biết ?

– Dạ, chưa hết lằng nhằng đâu … Có “em” khi bị phạt còn la, là “eo ơi … em ngủ say quá, nó lột quần em ra chớ em đâu có tính cái dzụ … khỏa thân mà mần chi … Em trinh trắng như dzầy mà … ” … hí, hí …

– Thế là thế quái nào thế ?

– Là trên cái bờ-loóc đó, nó có cái mục kêu bằng còm-men, cho ai muốn gởi thông tin thông điệp gì tới cũng được hết, mà mọi người dzô cũng được coi hết. Dzậy là mệt rồi, người ta kêu là bị gởi thông tin “nhạy cảm” tới mà hổng biết, chớ đâu có tự ý đưa lên. Không lẽ sếp phạt oan người ta sao ? … Mà chưa hết đâu nha. Có “em” còn cố tình để hớ hênh cho sếp dzô ngó cho đã cái con mắt … Khoái quá thì còn cho quay phim, chụp hình nữa …

– Thế nữa hả ?

– Từ từ … đừng vội sướng mà đi ngó sếp ơi … Vì nếu sếp dzô coi là tội đâu thì sếp chịu chớ họ hổng có chịu à. Tức là người ta để cái pát-uộc nó đơn giản, công khai, ai cũng biết. Dzậy là ai cũng dzô đó vọc được, đưa thông tin, hình ảnh “nhạy cảm” dzô … Tức là nó không còn có cái dzụ “đơn phương ở truồng” nữa, mà giờ là thành như cái Câu lạc bộ, ai khoái dzụ “ở truồng” này thì dzô … Như bên tây nó có cái bãi tắm truồng á .. Còn ta thì … tạm coi như là cái nhà xí công cộng, ai có “nỗi buồn” thì tha hồ mà dzô, mà “giải quyết”, mà “xả” … Còn nói cho ngay thì nó là cái “Tòa báo Nhân dân”, tức là mọi người dân đều được tham gia đưa bài vở dzô …

-Hả ? … Thế thì phải dẹp hết, … dẹp ngay cái thứ “nhân dân” í … dẹp luôn !!!

– Chết … sếp ơi ! … Vạ miệng đó sếp ơi … Sếp xúc vào chỗ phạm rồi …

– Thôi chết ???!!!

– Nhưng thôi … “nhân dân” thông cảm, bỏ qua …

– … Ừ … Dưng mà … kiểu này thì nó làm loạn cả à ?

– Dạ hông, người ta cũng biết tự trọng lắm chớ bộ … Ai chơi không đàng hoàng là bị tẩy chay liền …

– À, tớ nghĩ ra cách rồi … Cậu bảo những cái bờ-loóc đấy nó sẽ như dạng “nhà xí công cộng” hả ? … Thế thì mình cứ nhẩy vào, mình ị bừa bãi ra đấy, cần thì bơm cả phân vào. Chúng nó không chịu nổi là bỏ thôi. Cần quái gì phải quản với chả lý … Tức là mình cũng nhẩy vào tham gia, nhưng tung tin lung tung cả lên, chửi tục loạn cả lên … chúng nó chán, phải bỏ thôi ? Cũng hết luôn cả trò “Tòa báo nhân dân” …

– Chà, chiêu độc quá há ?

– Phải thế chứ … Cậu không biết các cụ dạy là “… Đi với ma phải … “

– Dạ … Dzậy thì cái Bộ của ta không kêu bằng Bộ Truyền Tin nữa, mà phải đổi tên thành Bộ … Truyền-Bệnh !

– … Thằng đểu !!!


(Diễn Đàn ngày 23-9-2007)

Posted in Bài của Ba Sàm, Tiểu phẩm Tếu, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: