BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Pháp luật’ Category

Chuyện Đội Cấn với hậu sinh

Posted by adminbasam on 05/04/2013

Đồng Phụng Việt

04-04-2013

Một số tình tiết trong vụ xử Đoàn Văn Vươn và thân nhân, bị cáo buộc “giết người, chống người thi hành công vụ” khiến mình chợt nghĩ tới Đội Cấn – một nhân vật lịch sử sống vào cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20…

1.

Vài tài liệu kể rằng, Đội Cấn tên thật là Trịnh Văn Đạt, sinh năm 1881 ở huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Do nhà nghèo, ông đăng lính khố xanh (một loại địa phương quân do chính quyền thuộc địa tuyển mộ, trả lương để bảo vệ quyền lợi của Pháp tại Việt Nam), thay cho anh trai tên là Trịnh Văn Cấn và sau này, vì được thăng thưởng, trở thành “đội” (cách gọi trung sĩ theo kiểu ngày xưa), nên ông được biết đến dưới danh xưng Đội Cấn.

Tuy chỉ huy một đơn vị lính khố xanh đóng ở Thái Nguyên nhưng Đội Cấn không cam tâm làm tay sai cho thực dân. Ngưỡng mộ Hoàng Hoa Thám (người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống thực dân Pháp ở Yên Thế trong giai đoạn từ 1885–1913), ông bàn với các bạn đồng ngũ như Đội Trường, Đội Giá, Cai (cách gọi hạ sĩ theo kiểu ngày xưa) Xuyên, Cai Mãnh,… nổi dậy chống Pháp.

Đội Cấn đã bí mật liên lạc với Lương Ngọc Quyến (một thành viên của Việt Nam Quang Phục Hội, bị Pháp bắt, kết án chung thân và biệt giam tại nhà lao Thái Nguyên) để lập kế hoạch cướp chính quyền.

Rạng sáng ngày 31 tháng 8 năm 1917, những hạ sĩ quan, binh sĩ khố xanh đã giết viên chỉ huy người Pháp, phá nhà tù Thái Nguyên, giải phóng khoảng 200 tù nhân, kêu gọi dân chúng Thái Nguyên đứng dậy “rửa nhục nước, trả thù nhà”.

Có khoảng 600 người, gồm lính khố xanh, tù nhân và dân chúng theo “Nam binh phục quốc” do Đội Cấn và Lương Ngọc Quyến chỉ huy. Họ làm chủ Thái Nguyên trong năm ngày. Sau đó, Pháp điều khỏang 2.000 quân đến Thái Nguyên đàn áp cuộc khởi nghĩa. Lương Ngọc Quyến tử trận. “Nam binh phục quốc” phải rút về vùng rừng núi Tam Đảo. Họ cầm cự trong 5 tháng. Tháng 11 năm 1918, trong một trận chiến với quân Pháp, Đội Cấn bị thương. Ông tự sát để không rơi vào tay quân Pháp…

Tuy là lính trong một đội quân được thành lập chỉ nhằm bảo vệ lợi ích cho “mẫu quốc” (Pháp) nhưng Đội Cấn không nhắm mắt bảo vệ lợi ích của “mẫu quốc” một cách mù quáng. Dẫu biết rằng, chống “mẫu quốc” cũng như “trứng chọi đá”, ông vẫn đứng dậy để giành lại những quyền lợi chính đáng mà “mẫu quốc” đã chiếm đoạt của người Việt. Vì vậy, với người Việt, Đội Cấn mãi mãi là một anh hùng!

2.

Hôm 3 tháng 4 năm 2013 – ngày thứ hai của phiên xử Đoàn Văn Vươn và thân nhân “giết người, chống người thi hành công vụ”, diễn ra ở Hải Phòng, Hội đồng Xét xử đã thẩm vấn các “bị hại”.

Tờ Tiền Phong tường thuật, có bảy cán bộ, chiến sĩ công an, quân đội tham gia vụ cưỡng chế thu hồi đất của gia đình anh Đoàn Văn Vươn hồi đầu năm ngoái, bị trúng đạn hoa cải, được xác định là “bị hại” (1).

Dù kết quả giám định xác định, sức lao động của các “bị hại” đều giảm (thấp nhất 1%, cao nhất 43%) nhưng cả bảy “bị hại” đều từ chối đòi “bồi thường thiệt hại”. Thậm chí, hai “bị hại” Vũ Anh Tuấn, Đỗ Xuân Trường còn đề nghị Hội đồng xét xử giảm nhẹ hình phạt cho các bị cáo, bởi vi phạm pháp luật của các bị cáo “một phần là do bức xúc”.

Mình tin, hơn một năm trước – ngày 5 tháng 1 năm 2012 – khi nhận lệnh tham gia vụ cưỡng chế thu hồi đất của gia đình Đoàn Văn Vươn, không ai trong số bảy “bị hại” tin rằng họ sẽ vừa bị thương, giảm sức lao động, vừa bị hàng triệu người nguyền rủa, bởi đã tham gia thực hiện một mệnh lệnh vừa sai, vừa bất nhân, bất nghĩa.

Mình cũng tin rằng, không ai trong số họ, kể cả “bị hại” Lê Văn Mải – Thượng tá, Trưởng Công an huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, biết một cách tường tận về cái giá mà gia đình Đoàn Văn Vươn phải trả cho việc khẩn hoang, cũng như những âm mưu bẩn thỉu, đê tiện nhằm cưỡng đoạt cho bằng hết các quyền hợp pháp và lợi ích chính đáng của đại gia đình ấy…

Và tất nhiên, không ai trong số họ, kể cả “bị hại” Lê Văn Mải – Thượng tá, Trưởng Công an huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, biết rằng, khi vụ cưỡng chế tàn bạo, bất chấp tình – lý ấy làm cho hàng triệu người nổi giận, thượng cấp của họ sẽ bán sự tuân phục thượng lệnh của họ rẻ hơn bèo.

Lúc công chúng còn đang bàng hoàng vì sự quyết liệt của gia đình bị cưỡng chế (dựng nhiều hàng rào chắn đường; rải rơm rạ dự định đốt; dùng kíp điện kích cho các bình ga nổ; dùng súng hoa cải bắn vào đoàn cưỡng chế,…), chưa hiểu tại sao Đoàn Văn Vươn cũng như thân nhân của anh lại làm như vậy thì thượng cấp của họ chủ động tiếp cận báo giới, nhận lời trả lời tất cả các đề nghị phỏng vấn, tự tô vẽ y như một người hùng, đã đứng ra chỉ huy “hiệp đồng tác chiến”, thực hiện những chiến thuật “chưa bao giờ có trong giáo án”, “có thể viết thành sách”. Thậm chí y còn tuyên bố đã kịp “nói với các đồng chí Thường trực rằng, đây không phải kế hoạch tập trận nhưng đúng là phải rút kinh nghiệm vì nó rất là hay, có sự kết hợp giữa địa phương, giữa công an, quân đội, biên phòng, rất là đẹp, đâm ra không có gì phải phàn nàn”.

Cũng y, khi sự thật bị phanh phui, dư luận nguyền rủa đã “co đầu, rút cổ”, đẩy trách nhiệm, buộc thuộc cấp gánh.

Sau khi “thượng lệnh” chính thức được “thượng tầng” xác định là sai, một trong những “nỗ lực sửa sai” mà Đỗ Hữu Ca – kẻ từng nhảy ra nhận vai trò chỉ huy, từng toan đăng ký làm “người hùng” của một “trận đánh” tưởng là có thể khai rằng “rất đẹp, rất hay” – mới làm hồi đầu năm nay, là tổ chức kiểm điểm, cách chức Trưởng Công an huyện Tiên Lãng của “bị hại” Lê Văn Mải, rút về Công an thành phố Hải Phòng làm… Phó Phòng Phong trào (2).

Mình tin, sự thật và diễn biến vụ Đoàn Văn Vươn không chỉ khiến bảy “bị hại” và 50 cán bộ, đảng viên bị kiểm điểm, kỷ luật (3) cảm nhận tường tận hơn về “thân phận” của họ khi là thành viên trong một hệ thống như ở Hải Phòng, là thuộc cấp cho những thượng cấp kiểu Đỗ Hữu Ca, Nguyễn Văn Thành – Bí thư Thành ủy Hải Phòng, kẻ phát minh “gu gồ chấm Tiên Lãng”!

3.

Hệ thống ở Hải Phòng chỉ là một phần của hệ thống đang hiện hữu trên xứ sở này. Hệ thống đó biến các thuộc cấp của nó thành những kẻ thủ ác, lắm khi chính họ cũng không hình dung được việc thi hành thượng lệnh, đồng nghĩa với gieo rắc khổ đau cho đồng bào của mình. Rồi chính họ và thân nhân của họ lại trở thành nạn nhân của những thuộc cấp “thi hành” các loại “công vụ” khác.

Bạn có thể mẫn cán vì cơm áo, mưu cầu thăng tiến để đạt đến sự sung túc cho gia đình, sự vững vàng cho tương lai con cái nhưng lấy gì đảm bảo bạn sẽ đạt được những điều bạn muốn, hoặc giữ được những thứ bạn có khi thượng cấp và thượng tầng như vậy? Chưa kể, bạn và thân nhân của bạn làm sao có thể tránh, việc đã hoặc sẽ trở thành nạn nhân khi xã hội đầy dẫy bất ổn do chính hệ thống tạo ra (vật giá gia tăng, sinh hoạt hỗn loạn, giáo dục – y tế – đạo đức đồng loạt xuống cấp thê thảm).

Từ lâu, lợi ích của hệ thống không còn tương đồng với lợi ích của xã hội. Xét cho đến cùng, lợi ích của hệ thống cũng chẳng phải lợi ích lâu dài của bạn. Bạn tưởng thế thôi chứ nó chỉ đem lại lợi thực cho một nhóm không đông và không có bạn trong đó. Bạn chỉ hưởng sái và khi người ta không cần xài bạn nữa thì sái cũng chẳng còn, bất kể bạn đang ở vị trí nào và từng được tin dùng ra sao. Những gì xảy ra với gia đình Dương Chí Dũng – cựu Cục trưởng Cục Hàng hải là ví dụ gần nhất (4). Chính bạn có thể tìm thêm hàng trăm ví dụ tương tự quanh bạn.

Gần đây, nhóm không đông nhưng muốn đời đời làm “phụ mẫu” của dân tộc này liên tục bảo rằng bạn thuộc về nó, phải bảo vệ nó, nó còn, bạn mới còn. Tại sao? Họ sợ! Bản chất của họ đã bị bóc trần!

Thời Việt Nam thuộc Pháp, xứ sở và dân tộc này rên xiết, lầm than dưới ách cai trị của “mẫu quốc”. Bây giờ có khác gì?

Ngày xưa, người Việt gọi những kẻ cùng giống dòng với mình nhưng lại tận trung, tận lực với “mẫu quốc” là tay sai. Lúc này, ngày một nhiều những người là đồng bào của bạn, bắt đầu công khai gọi những thuộc cấp trong hệ thống muốn đời đời làm “phụ mẫu” của dân tộc này y hệt như vậy.

Mẫn cán tới mức nào thì tay sai vẫn chỉ là tay sai. Còn bạn, bạn có muốn phẩm giá của chính bạn, của thân nhân được tôn trọng như vốn dĩ phải vậy?

Những kẻ muốn đời đời làm “phụ mẫu” của dân tộc này cố gắng duy trì ảo vọng của họ bằng cách biến bạn và những người như bạn trở thành mù quáng. Khi các bạn lắc đầu, bất tuân, ảo vọng sẽ tan biến.

04/04/2013

Chú thích:

Ảnh: Đội Cấn – Wikipedia

(1) Vụ Đoàn Văn Vươn: Bị hại đề nghị giảm nhẹ cho bị cáo
(2) Luân chuyển Trưởng Công an huyện Tiên Lãng Lê Văn Mải
(3) Vụ Tiên Lãng: 50 cán bộ bị kỷ luật, kiểm điểm
(4) Cách chức em rể Dương Chí Dũng

Nguồn: Đồng Phụng Việt

Đăng trong Pháp luật, Đoàn Văn Vươn | 21 phản hồi »

Về những xác chết biết đi

Posted by adminbasam on 04/04/2013

Blog Ba Cừu

Nguyễn Đắc Kiên

04-04-2013

Tôi không thấy mức án VKS đưa ra là nhẹ, dù ông Quý đã vừa khóc vừa nói, mong tòa giữ nguyên mức án VKS đã đề nghị áp dụng cho anh trai – ông Vươn, 5-6 năm tù. Nhưng tôi cũng sẽ không nhìn vào mắt các vị quan tòa để tìm kiếm tia hy vọng mong manh cho gia đình ông Đoàn Văn Vươn, được xử trắng án.

Những người chịu trách nhiệm phán xử trong vụ án Nọc Nạn năm xưa là những con người tự do. Ngoài mệnh lệnh chính trị của chính quyền thực dân, họ còn phải chịu sự phán xét của tòa án, một tòa án cấp cao hơn, cấp tối cao trong mỗi con người, đó là tòa án lương tâm. Đây chính là khác biệt căn bản của họ với những người đang chịu trách nhiệm phán xử vụ án Tiên Lãng, những nô lệ khoác bộ áo quan tòa.

Khi người ta không được tự do trong hành xử của mình thì họ cũng thấy mình không phải chịu trách nhiệm với những phán quyết mà họ đưa ra. Tất nhiên khi đó họ cũng không phải đối mặt với tòa án lương tâm của chính họ. Giả sử nếu có lúc nào đó họ phải đối mặt thì họ cũng tìm ngay ra một kẻ để đổ lỗi, đó là cấp trên, là lãnh đạo, là hệ thống… Rồi họ tự kết luận, họ vô tội. Họ cũng chỉ là nạn nhân.

Điều tồi tệ hơn, trong xã hội Việt Nam ngày nay, những ông quan tòa của chúng ta không phải là những kẻ hiếm hoi, lạc loài, trái lại, họ dễ dàng tìm thấy những kẻ đồng lõa với mình ở khắp mọi nơi. Đó là ông bác sỹ, anh công an, chú nhà báo, ông bạn kỹ sư, cô hàng nước gần nhà, anh xe ôm đầu ngõ… họ tìm thấy một tình trạng nô lệ, một sự sự vô trách nhiệm, vô trách nhiệm như một lẽ tất yếu, nô lệ như một lẽ tất yếu, được phổ biến khắp nơi, len lỏi đến từng ngõ ngách của cuộc sống.

Trả lời phỏng vấn BBC Tiếng Việt, nghệ sỹ Kim Chi nhận định rằng: “Nếu người ta thả bổng cho Đoàn Văn Vươn, cho gia đình anh ta, thì điều đó sẽ thu phục được lòng dân. Còn nếu mà lấy quyền, lấy luật rừng để mà trừng trị một người lương thiện như thế, thì nhất định là tức nước thì phải vỡ bờ thôi”.

Tôi có thể phần nào đồng ý với nghệ sỹ Kim Chi ở vế thứ nhất, còn ở vế thứ hai thì chắc chắn không. Dù kết quả vụ án Đoàn Văn Vươn thế nào thì cũng không dễ gì có chuyện “tức nước vỡ bờ” trong hoàn cảnh hiện nay. Đa số người dân chỉ “tức nước vỡ bờ” khi những quyền lợi thiết thân của họ bị xâm phạm, như đầm tôm với gia đình ông Vươn, còn ngược lại, sự cảm thông với hoàn cảnh bất hạnh, hay bất bình vì oan trái cùng lắm chỉ gây nên xót xa – căm hận ở trong lòng mà thôi. Một số ít sẽ tỏ thái độ, còn đa phần sẽ làm ngơ. Và cũng như các vị quan tòa trong vụ án Đoàn Văn Vươn, những người làm ngơ sẽ có đủ lý lẽ để biện hộ cho mình.

Đó chính là điều tồi tệ nhất mà một hệ thống toàn trị có thể tạo ra. Những lầm lỗi, thậm chí là tội ác về kinh tế dễ gây bất bình, phẫn nộ cho công luận, nhưng suy cho cùng nó lại là những tội lỗi để lại ít hậu quả và dễ khắc phục. Còn những tội ác làm phá hủy tận căn để lương tri con người thì khó nhận biết hơn, gây phẫn nộ ít hơn, lại khó cứu vãn và để lại hậu quả ghê gớm hơn gấp nhiều lần. Tình trạng nô lệ, sự vô trách nhiệm được gieo rắc phổ biến nơi con người trong các chế độ toàn trị là một trong những tội ác như thế. Nó như một thứ thuốc độc ma mãnh, từng lúc từng lúc len lỏi vào tận xương cốt mỗi con người phá hủy tận gốc dễ, căn để, bòn rút toàn bộ sức mạnh sáng tạo, động lực phát triển của xã hội.

Không có chuyện “tức nước vỡ bờ”, nhưng nếu vụ án Đoàn Văn Vươn kết thúc bằng một bản án khắc nghiệt, một sự hủy hoại trong mỗi con người, niềm tin vào công lý, vào đạo đức xã hội chắc chắn sẽ gia tăng. Khi niềm tin vào công lý, vào đạo đức xã hội bị xói mòn, con người sẽ bị đẩy sâu hơn vào các lợi ích thiết thân. Họ sẽ tìm mọi cách để tự bảo vệ mình, gia đình mình, lợi ích riêng tư của mình và không ngần ngại nếu có thể, xâm phạm vào lợi ích người khác, lợi ích xã hội. Đồng thời cũng chính những con người này, họ cũng sẽ sẵn sàng kháng cự lại bằng “luật rừng” nếu có thể với mọi sự xâm hại đến lợi ích bản thân và gia đình họ.

Những người có trách nhiệm với đất nước cần nghĩ đến những hệ quả sâu xa này. Étienne Vacherot, triết gia, chính trị gia Pháp thế kỷ 19 đã viết: “Chế độ chuyên quyền là trường học tồi tệ nhất cho nền dân chủ”. Tôi đồng ý với nhận định này. Người ta hay lấy những cuộc biểu tình, những bất ổn chính trị ở Thái Lan để chỉ trích chế độ dân chủ. Nhưng tôi thì lại thấy rằng đó là những sự “tập dượt dân chủ” không tránh khỏi và tin rằng không lâu nữa, người Thái sẽ có một chế độ dân chủ đủ trưởng thành để đưa đất nước họ vào một quỹ đạo phát triển bền vững. Sau khi viết những lời trên trong cuốn La Démocratie, năm 1859, tức là 70 năm sau cách mạng Pháp 1789, Étienne Vacherot đã bị bắt vào tù, với mức án 1 năm (sau được giảm xuống còn 3 tháng). Rõ ràng người Pháp đã chẳng được cho không nền dân chủ tự do của họ có bây giờ.

Thật nực cười khi muốn đất nước có dân chủ tự do mà lúc nào cũng canh cánh một nỗi lo gọi là “mất ổn định”. Với cá nhân mỗi con người, tôi không thấy những người lúc nào cũng chỉ chăm chăm một cuộc sống bình yên có thể làm được điều gì đó có ý nghĩa trong cuộc đời của họ.

Xin hãy nghe lại lời Patrick Henry, lãnh tụ Cách mạng Mỹ, phát biểu ngày 23/3/1775: “Liệu có phải cuộc sống quá đáng yêu và hòa bình quá ngọt ngào tới mức phải mua bằng xiềng xích và nô lệ không? Ơn chúa tối cao, hãy đừng bao giờ như vậy. Tôi không biết những người khác sẽ chọn con đường nào. Nhưng với tôi, hãy cho tôi tự do hay là chết”.

Đăng trong Pháp luật, Tiên Lãng, Đoàn Văn Vươn | 15 phản hồi »

Ông Đoàn Văn Vươn và những người trong gia đình ông không có tội

Posted by adminbasam on 04/04/2013

Quê Choa

Trịnh TuyênNguyên sỹ quan CSĐT công an Thanh Hóa


Về tội danh “ chống người thi hành công vụ” và “ tội giết người”, cơ quan điều tra HẢI PHÒNG định tội đối với ông Đoàn Văn Vươn và những người trong gia đình ông, theo quan điểm của tôi như sau:


(1) Tội “ chống người thi hành công vụ”

Trước khi xác định người đó có phạm tội hay không, phải căn cứ vào “bốn yếu tố cấu thành tội phạm” mà bất kể một điều tra viên nào cũng phải nhuần nhuyễn. Đó là “khách thể, chủ thể, khách quan, chủ quan”. Thiếu một trong bốn yếu tố, không cấu thành tội phạm! Đây là một nguyên tắc bất biến, vừa thể hiện tính nhân văn, đồng thời là căn cứ khoa học trong nghiệp vụ điều tra tội phạm.
 Về “khách thể bị xâm hại” được pháp luật bảo hộ trong tội danh này lại chính là “ nhà ở, tính mạng, tài sản” của ông Đoàn Văn Vươn, vì những người đang “thi hành công vụ” sai pháp luật. Ông Đoàn Văn Vươn được pháp luật bảo hộ về “ quyền bất khả xâm phạm nhà ở, tính mạng tài sản…”

Về “chủ thể”, ông Đoàn Văn Vươn là một công dân không có tiền án, tiền sự, đã từng là người lính cầm súng bảo vệ tổ quốc.

Về “khách quan”, căn cứ luật đất đai, những người thi hành lệnh cưỡng chế hoàn toàn làm sai pháp luật (đã được thủ tướng chính phủ kết luận). Về “chủ quan”, ông Đoàn Văn Vươn không ý thức chống lại những người thi hành công vụ mà chỉ chống lại những người làm sai pháp luật để bảo vệ tài sản và tính mạng những người thân trong gia đình mình. Hành động này là chính đáng, được luật pháp bảo hộ.

Bởi thế, hành động của ông Đoàn Văn Vươn và những người trong gia đình ông không có cơ sở cấu thành tội “chống thi hành công vụ”

(2) Về tội danh “giết người”

Như đã trình bày với các bạn phần trước, muốn chứng minh người đó có phạm tội hay không, phải căn cứ vào “bốn yếu tố cấu thành tội phạm”. Ở tội danh này, phần khách thể bị xâm hại được pháp luật bảo hộ vẫn là gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Bởi không có một điều luật bảo hộ cho những hành vi trái pháp luật, dù họ ở cương vị nào. Điều này hoàn toàn bất lợi cho những người “thi hành công vụ” trong vụ thi hành lệnh cưỡng chế thu hồi đất của hộ ông Đoàn Văn Vươn tại huyện Tiên Lãng.

Tôi tin những người đang đại diện cho pháp luật sẽ rất công minh trong việc nhìn nhận vụ án Đoàn Văn Vươn, định đúng tội danh và sử lý đúng người, đúng tội. Có như thế, pháp luật với nghiêm minh và có tác dụng răn đe những kẻ cậy quyền cậy thế coi pháp luật là của riêng nhà mình, tự ý ra lệnh xua những những chàng thanh niên xông vào chỗ chết, phản bội lại cha ông giống như những người lính ngụy trước đây, làm tổn hại đến lòng tin yêu của nhân dân với Đảng Bác Hồ.

Có một điều đáng buồn là “người ta” chỉ nghĩ đến định tội danh cho ông Đoàn Văn Vươn mà không định tội danh cho những người lãnh đạo chỉ huy lực lượng xâm phạm trái pháp luật quyền bất khả xâm phạm nơi ở và cố ý hủy hoại tài sản nhà ông Vươn? Về luật, họ hoàn toàn có đủ căn cứ phạm tội! Hay họ quan niệm chỉ những thằng dân đen mới có tội?

Mong rằng, sau vụ án Đoàn văn Vươn, các “ông trời con” khác không dám hoành hành tác oai tác quái, coi trời bằng vung, sẽ phải tôn trọng pháp luật hơn!

3/2013

 Tác giả gửi Quê Choa

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Nguồn: Quê Choa 

Đăng trong Pháp luật, Đoàn Văn Vươn | 33 phản hồi »

Công cụ bảo vệ hay chống nhân dân?

Posted by adminbasam on 03/04/2013

H1
Đồng Phụng Việt

03-04-2013

1.

Vụ xử Đoàn Văn Vươn và các thân nhân của anh có hành vi “giết người”, “chống người thi hành công vụ” đã bước sang ngày thứ hai.

Đối chiếu tất cả những thông tin mà hệ thống truyền thông chính thống đã loan sau khi vụ án xảy ra và tường thuật của VietNamNet ngày hôm qua (1), mình tin Đoàn Văn Vươn và các thân nhân của anh chẳng phạm tội nào cả.

Về mặt khoa học pháp lý, “giết người” là tội thuộc nhóm “cấu thành tội phạm hình thức”.

“Cấu thành tội phạm hình thức” được xem là cấu thành tội phạm chỉ có một yếu tố bắt buộc về mặt khách quan của tội phạm là hành vi nguy hiểm cho xã hội. Nó khác với  “cấu thành tội phạm vật chất” là cấu thành tội phạm mà các dấu hiệu bắt buộc thuộc mặt khách quan của tội phạm phải gồm: hành vi phạm tội, hậu quả, quan hệ nhân quả giữa hành vi và hậu quả do hành vi phạm tội gây ra.

Trong lĩnh vực pháp lý, định nghĩa – phân loại “cấu thành tội phạm” nhằm giúp định danh tội phạm, để không lầm lẫn giữa tội này với tội khác.

Yếu tố bắt buộc về mặt khách quan của tội “giết người” phải là “cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác một cách trái phép”. Thiếu yếu tố này, không thể kết luận ai đó “giết người”. Do đó, ngoài tội “giết người”, Luật Hình sự Việt Nam mới có thêm các tội: “giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh”, “giết người do vựơt quá giới hạn phòng vệ chính đáng”, “làm chết người trong khi thi hành công vụ”, “vô ý làm chết người”,…

Cũng vì vậy, chỉ có thể truy tố hoặc kết tội: Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Sịnh, Đoàn Văn Vệ giết người, nếu các cơ quan bảo vệ pháp luật chứng minh được anh em Đoàn Văn Vươn “cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác một cách trái phép”.

Anh em Đoàn Văn Vươn có “cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác một cách trái phép” không? Mình tin là không!

Những hành vi: Làm năm hàng rào chắn đường vào khu vực cưỡng chế; rải rơm rạ dự định dùng xăng đốt để gây cháy; dùng kíp điện kích cho các bình ga nổ; dùng súng hoa cải bắn vào đoàn cưỡng chế… chưa đủ để kết luận anh em họ Đoàn “cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác một cách trái phép”.

Nếu “cố ý tước đoạt sinh mạng của người khác một cách trái phép”, rơm rạ, bình ga sẽ được gây cháy, cho nổ đúng thời điểm thật sự có thể làm chết người chứ không nhằm cảnh cáo, làm chùn chân lực lượng cưỡng chế. Họ cũng sẽ tìm mua và sử dụng vũ khí quân dụng chứ không phải “súng hoa cải”. Mình muốn nhấn mạnh yếu tố này vì cho đến giờ, Bộ Công an vẫn không xếp “súng hoa cải” vào dạng nguy hiểm và đó là lý do, ngay sau khi xảy ra vụ Đoàn Văn Vươn, bạn Đỗ Hữu Ca – Giám đốc Công an Hải Phòng, lên tiếng phê phán Viện Khoa học Hình sự của Bộ Công an một cách kịch liệt (2).

Đối chiếu toàn bộ các tình tiết trong vụ Đoàn Văn Vươn, từ khi anh và thân nhân khẩn hoang – lập đầm cho đến lúc xảy ra vụ cưỡng chế, có thể thấy, những hành vi: làm năm hàng rào chắn đường vào khu vực cưỡng chế; rải rơm rạ dự định dùng xăng đốt để gây cháy; dùng kíp điện kích cho các bình ga nổ; dùng súng hoa cải bắn vào đoàn cưỡng chế… chỉ vì họ đã bị đẩy đến cùng đường nên muốn gây tiếng vang, hỗ trợ chuyện kêu oan.

Điểm đáng chú ý là họ đã cảnh báo sẽ sử dụng hạ sách (chống chuyện cưỡng chế phi pháp để bảo vệ các quyền hợp pháp và lợi ích chính đáng của mình) nhưng  thay vì xem lại toàn bộ vụ việc theo đúng chức trách, chính quyền từ xã, huyện đến thành phố vẫn phớt lờ, cố làm lấy được. Tường thuật của VietNamNet về ngày đầu phiên xử vụ án Đoàn Văn Vươn và các thân nhân của anh có hành vi “giết người”, “chống người thi hành công vụ” cho thấy điều đó! Nếu không biết trước Đoàn Văn Vươn và các thân nhân của anh sẽ chống chuyện cưỡng chế, thậm chí là có thể đã biết rất rõ anh em nhà họ Đoàn sẽ chống chuyện cưỡng chế như thế nào, chẳng việc gì chính quyền phải điều động thêm bộ đội thuộc Ban Chỉ huy Quân sự huyện Tiên Lãng đến rà phá vật liệu gây nổ! Nói cách khác, những kẻ thủ ác không chỉ có ý đồ cướp đoạt tài sản của công dân mà còn âm mưu kích động họ chống trả để đẩy họ vào tù!

Chính phủ đã kết luận những quyết định liên quan đến việc thu hồi đất của gia đình Đoàn Văn Vươn là trái pháp luật. Đoàn Văn Vươn không sai khi tổ chức chống cưỡng chế. Khoản 1, Điều 15 của Luật Hình sự Việt Nam xác định như thế này: Phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác, mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên.

Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Sịnh, Đoàn Văn Vệ không “cố ý tước đoạt sinh mạng của bất kỳ ai một cách trái phép”. Họ không giết người. Chuyện làm năm hàng rào chắn đường vào khu vực cưỡng chế; rải rơm rạ dự định dùng xăng đốt để gây cháy; dùng kíp điện kích cho các bình ga nổ; dùng súng hoa cải bắn vào đoàn cưỡng chế… là sự “chống trả một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các quyền hợp pháp và lợi ích chính đáng của họ”, vốn đã được ghi nhận tại Luật Hình sự. Họ vô tội!

2.

Lời nói đầu của Bộ Luật Hình sự hiện hành viết như thế này: Pháp luật hình sự là một trong những công cụ sắc bén, hữu hiệu để đấu tranh phòng ngừa và chống tội phạm, góp phần đắc lực vào việc bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa, bảo vệ lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, tổ chức, góp phần duy trì trật tự an toàn xã hội, trật tự quản lý kinh tế, bảo đảm cho mọi người được sống trong một môi trường xã hội và sinh thái an toàn, lành mạnh, mang tính nhân văn cao. Đồng thời, pháp luật hình sự góp phần tích cực loại bỏ những yếu tố gây cản trở cho tiến trình đổi mới và sự nghiệp công nghiệp hoá, hiện đại hoá đất nước vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh. 

Mình nghĩ, trong vụ Đoàn Văn Vươn, cần phải có ít nhất một vụ án hình sự, nhằm điều tra truy cứu trách nhiệm hình sự của tất cả những kẻ chủ trương, thực hiện việc cưỡng chế, thu hồi đất, hủy hoại tài sản của gia đình Đoàn Văn Vươn. Bất kỳ ai, cố tình hay vô ý, trực tiếp hay gián tiếp can dự vào chuyện làm trái pháp luật, gây thiệt hại cho gia đình Đoàn Văn Vươn cả về vật chất lẫn tinh thần đều phải chịu trách nhiệm hình sự.

Không có một vụ án hình sự như thế, lời nói đầu – mục tiêu của Bộ Luật Hình sự sẽ trở thành giả dối. Pháp luật hình sự sẽ chỉ còn là một trong những công cụ sắc bén, hữu hiệu để… chống nhân dân. Và tất nhiên nó sẽ phá nát trật tự an toàn xã hội, trật tự quản lý kinh tế. Còn ai dám tin pháp luật hình sự sẽ “bảo đảm cho mọi người được sống trong một môi trường xã hội và sinh thái an toàn, lành mạnh, mang tính nhân văn cao”.

Chú thích:

1) Xét xử vụ Đoàn Văn Vươn

2) ‘Cảnh báo của tôi về súng hoa cải không được coi trọng’

Đăng trong Pháp luật, Tiên Lãng, Đoàn Văn Vươn | 49 phản hồi »

Những Quả Bom Đoàn Văn Vươn

Posted by adminbasam on 02/04/2013

Huy Đức

01-04-2013

Photo: Dân Luận

Sẽ hiếm có phiên tòa nào được nhiều người quan sát như phiên tòa xét xử anh em nhà Đoàn Văn Vươn. Nếu vẫn cố thủ trong pháp chế XHCN thì áp dụng chuyên chính để trấn áp là chuyện không còn phải bàn. Nếu muốn gieo cấy những hạt giống pháp quyền thì mục tiêu của bản án phải là công lý.

Chỉ có tư duy trên nền tảng của sự mặc cảm và sợ hãi mới cho rằng nếu không trừng phạt anh Vươn là buông lơi chuyên chế, là sẽ có nhiều nông dân khác tiếp bước anh Vươn. Hành động của anh Đoàn Văn Vươn, trong sâu xa là một tiếng kêu oan chứ không phải là hành động của một người cùng quẫn. Đành rằng anh có tự “chuẩn bị vũ khí” nhưng trái bom mà anh tự chế không để gây sát thương, nó chỉ để tạo ra tiếng nổ.

Hành vi của anh Vươn có dấu hiệu chống người thi hành công vụ, bởi cho dù những người ấy thi hành một quyết định vô lương thì họ cũng làm việc đó nhân danh nhà nước. Hành vi của anh có dấu hiệu cố ý gây thương tích vì có làm bị thương nhẹ một số nhân viên. Nếu cố ý giết người chắc hẳn anh Vươn không dùng súng hoa cải bắn ở một tầm xa như vậy.

Những phát súng và quả bom Đoàn Văn Vươn chỉ như tiếng trống kêu oan gióng lên trước Tam Pháp ty. Nhờ nó mà chính quyền trung ương nhận ra sự lạm quyền của chính quyền địa phương, nhận ra những bất hợp lý trong Luật Đất đai. Theo khoản 4, điều 8 của Bộ Luật Hình sự, thì hành vi của anh em nhà anh Vươn chưa cấu thành tội phạm (Những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác).

Không phải tự nhiên khi bất cứ ai lên tiếng trên các diễn đàn nhân dân đều mong muốn được thấy anh Vươn tự do. Đấy không chỉ là sự cảm thông cá nhân mà còn là cả một nỗi khát khao công lý.

Chính sách đất đai hiện nay đang dồn không biết bao nhiêu người dân vào hoàn cảnh Đoàn Văn Vươn. Công việc của vị thẩm phán xử anh Vươn cũng như một chiến sỹ công binh. Nếu bản án chỉ lo trấn áp thì sẽ dồn những Đoàn Văn Vươn khác vào bước đường cùng, sức công phá của những quả bom ấy sẽ khốc liệt chứ không chỉ gây tiếng nổ. Nếu bản án công bằng với anh Vươn thì những ngòi nổ trong hàng loạt quả bom Đoàn Văn Vươn khác cũng tự nhiên được tháo ra. Bởi những người nông dân mất đất ấy sẽ trì hoãn sự phản ứng của mình để chờ công lý.

Bản án là thông điệp của nhà nước trung ương tới chính quyền địa phương; là sự lựa chọn giữa người dân lương thiện và đám cường hào; là sự xác lập chuẩn mực công vụ: bảo vệ dân chúng hay nhân danh nhà nước để chà đạp lên dân chúng.

Phiên tòa chắc chắn sẽ không kết thúc ngay cả khi bản án đã có hiệu lực. Tên tuổi của Đoàn Văn Vươn rồi sẽ còn vang. Chuyến tàu đi vào lịch sử của anh đủ chỗ để các vị thẩm phán và cả người đứng đầu chế độ quá giang. Vấn đề là họ chọn chỗ đứng trên bia miệng hay ở trong lòng hậu thế.

Đăng trong Pháp luật, Tiên Lãng, Đoàn Văn Vươn | 77 phản hồi »

Chẳng nhẽ độc quyền cả nói dối hay sao?

Posted by adminbasam on 30/03/2013

Hoàng Xuân Phú

27-03-2013

Chúng ta đang chứng kiến các cuộc tấn công vào Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và những người ghi tên ủng hộ. Chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV là một ví dụ điển hình. Nó công bố kết quả “điều tra sự thật” ở Thái Bình và Hà Tĩnh. Ngay trong câu mở đầu, người xem đã có thể nhận ra thái độ của VTV đối với bản kiến nghị đó:

Thưa quý vị và các bạn, thời gian gần đây, trên một số trang mạng đã xuất hiện cái gọi là Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 do một nhóm người soạn thảo và sau đó bản kiến nghị này được cho là đã có nhiều người ký tên ủng hộ, trong đó đông nhất là ở Hà Tĩnh và Thái Bình.”

Nếu phỏng theo phong thái của VTV thì có thể mở đầu bài đáp lễ như sau:

Thưa “cái gọi là” VTV, “cái gọi là Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992″ không chỉ “xuất hiện” “trên một số trang mạng”, mà đã được một đoàn đại diện gồm 15 người (không đến nỗi vô danh) chính thức trao cho ông Lê Minh Thông, là Phó Chủ tịch Ủy ban Pháp luật của Quốc hội và Phó Trưởng Ban Biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, vào sáng ngày 4/2/2013 tại Văn phòng Quốc hội, 37 Hùng Vương, quận Ba Đình, Hà Nội. Đó là một hoạt động công khai, với tinh thần xây dựng và trách nhiệm cao, hưởng ứng đợt lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992, đang được tổ chức trên toàn quốc. Sự kiện trao kiến nghị ấy đã được dư luận rất quan tâm và được báo chí “chính thống” đưa tin, ví dụ như báo Pháp luật Thành phố Hồ Chí Minh và báo Dân trí. Đặc biệt, báo Người lao động đã tường thuật với tiêu đề trang trọng: Cơ hội tạo sức mạnh dân tộc. VTV không thể không biết sự kiện ấy, và lẽ ra phải đưa tin để “phản ảnh kịp thời ý kiến đóng góp của nhân dân”, như đã viết trong Chỉ thị số 22-CT/TW của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN). Thế nhưng, cái “được cho là” “đài truyền hình quốc gia” và mang tên là Đài Truyền hình Việt Nam lại tỏ ra không hay biết, khi đó thì không hề đưa tin, và nay lại nhắc đến một cách miệt thị.

Vâng, ta có thể tiếp tục phong thái mỉa mai của VTV cho đến cuối bài. Nhưng thôi, xin chuyển sang lối viết thuần túy xây dựng, với hy vọng giúp họ nhận ra hạn chế của mình mà rút kinh nghiệm, rồi cố gắng học thêm để trưởng thành, xứng đáng với những đồng tiền thuế thấm đẫm mồ hôi và nước mắt của nhân dân, phải bỏ ra nuôi họ và chi phí cho họ hành nghề. Tất nhiên, phải giả thiết rằng họ thực sự cầu thị và thành tâm muốn học hỏi. Còn nếu ai đó đinh ninh rằng mình đã giỏi và hiểu biết hơn người, thì sự tệ hại của tác phẩm chắc hẳn bám rễ sâu trong tâm hồn tác giả, khi đó khó lòng mà lay chuyển nổi. 

Sau đây tôi sẽ dùng đại từ “chư vị” để trao đổi với những ai tham gia tấn công Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992và những người ghi tên ủng hộ, hay tham gia những chiến dịch tương tự để cản trở tiến trình dân chủ hóa xã hội tại Việt Nam. Tức là không chỉ trao đổi riêng với các vị đã làm chương trình thời sự 20/3/2013 của VTV, cũng không chỉ trao đối với các vị ở tầm biên tập viên hay phóng viên, mà với cả các cấp lãnh đạo của họ. 

1.  Trước hết, đề nghị chư vị hãy bỏ chút thời gian xem lại nhiều lần đoạn video lưu trữ chương trình thời sự 20/3/2013 của VTV. Hãy nghe thật kỹ ý kiến của cả 5 vị, được VTV lựa chọn để đại diện cho nhân dân Thái Bình. Đó là các ông Nguyễn Văn Luân (Phó Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc tỉnh Thái Bình), Vũ Ngọc Ngoạn (phường Kỳ Bá, thành phố Thái Bình), Quách Thước (phường Trần Lãm, thành phố Thái Bình), Vũ Đình Trích (giáo dân xã Đông Minh, huyện Tiền Hải) và Nguyễn Văn Chính (Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc huyện Tiền Hải). Chư vị có thấy một bằng chứng bất kỳ nào được họ chưng ra hay không? Hoàn toàn không! Hết thảy 5 ông, cả quan lẫn dân, đều chỉ phát biểu cảm tưởng về một vụ việc mà họ không hề tham dự và không hề trực tiếp chứng kiến. Ví dụ như ông Vũ Đình Trích thì hùng biện thế này:

“Có bao nhiêu những người ở Nghệ An, khi hỏi đến họ thì họ không biết gì cả, thế mà họ lại có tên trong cái bản là là là xin là đa nguyên đa đảng. Như vậy đến khi hỏi đến họ thì họ không có biết gì cả, vì đấy là một số người bịa ra chứ không phải là là nhân dân Thái Bình, gần 2 triệu nhân dân Thái Bình không bao giờ như vậy. Đấy chỉ là một nhóm người bịa ra thôi“.

Hẳn cộng tác viên của VTV phải có tài đi mây về gió như Tôn Hành Giả. Vừa say sưa vãn cảnh ở Nghệ An, vèo một cái đã lượn trên bầu trời Thái Bình để bao quát tình hình toàn tỉnh. Ông Trích túm lấy cái thông tin đã nghe được (có lẽ từ thời sự VTV) về xứ Nghệ An xa xôi làm bằng chứng, để suy diễn ra tình hình ở tỉnh Thái Bình, nơi mà chính ông đang sinh sống. Và thế là đã đủ cơ sở thực tiễn để vị giáo dân xã Đông Minh hùng hồn kết luận về toàn bộ nhân dân tỉnh Thái Bình: … đấy là một số người bịa ra chứ không phải là là nhân dân Thái Bình, gần 2 triệu nhân dân Thái Bình không bao giờ như vậy. Đấy chỉ là một nhóm người bịa ra thôi. 

Vâng, cả biên tập viên Quang Minh lẫn 5 “nhân chứng” đều không hề đưa ra được một bằng chứng nào cả!!! Bằng chứng thuyết phục không có đã đành, bằng chứng ngụy tạo ngờ nghệch cũng không có nốt! Vậy mà VTV lại dõng dạc tuyên bố như sau:

Cách đây nửa tháng theo điều tra độc lập của báo Đại đoàn kết và tiếp đó là Đài Phát thanh và Truyền hình Hà Tĩnh thì hầu hết là người nông dân và hơn 100 sinh viên Đại học Hà Tĩnh ký vào cái gọi là Bản kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 đều là tên giả và không có địa chỉ. Cách đây 2 ngày phóng viên của Đài truyền hình Việt Nam đã về Thái Bình để tìm hiểu về sự việc này và đã phát hiện ra những bằng chứng về sự ngụy tạo này.”

Trích đoạn trên không chỉ thể hiện cách hiểu kỳ quặc của VTV về cái gọi là “bằng chứng“, mà còn phản ánh cả phương pháp tác nghiệp của VTV khi tìm kiếm “bằng chứng”: Để chứng minh rằng hầu hết những người nông dân và sinh viên ở Hà Tĩnh ký vào bản kiến nghị “đều là tên giả và không có địa chỉ”, VTV không cử phóng viên về Hà Tĩnh, mà lại “về Thái Bình để tìm hiểu về sự việc này”. Qua đó ta thấy, không chỉ biên tập viên Quang Minh, mà cả những người lãnh đạo ông ta cũng chia sẻ tư duy ở tầm ông nông dân Vũ Đình Trích. Chỉ sáng tạo ngược chiều thôi: Ông Trích thì dùng thông tin nghe được từ phía nam (Nghệ An) để kết luận về tình hình phía bắc (Thái Bình), còn chư vị thì ngược lại, đến phía bắc (Thái Bình) để “tìm hiểu” tình hình phía nam (Hà Tĩnh). 

Để bổ sung “bằng chứng“, VTV phỏng vấn thêm ông Từ Văn Thiện, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc tỉnh Hà Tĩnh, và ông này cũng lập luận tương tự:

Tìm hiểu 12 người mà các trang mạng cho là công chức của ngành y tế Hà Tĩnh thì trong đó chỉ có 2 trong 12 người là thuộc công chức của ngành y tế Hà Tĩnh, còn 10 người là không có địa chỉ cụ thể và cũng không phải là công chức của ngành y tế Hà Tĩnh… Tìm hiểu 13 người trong số ngành công chức giáo dục mà các trang mạng cho là công chức giáo dục Hà Tĩnh thì hầu hết là trùng tên và một tên như vậy có thể trùng với hàng trăm, hàng nghìn người trong ngành, không có địa chỉ cụ thểQua những vấn đề đó thì chúng tôi kết luận việc các trang mạng đưa danh sách những người dân Hà Tĩnh ký vào cái kiến nghị tập thể thì đều là giả mạo và ngụy tạo…”

Nghĩa là: Chỉ mới điều tra 12 cái tên thuộc ngành y tế và 13 cái tên thuộc ngành giáo dục, trong hoàn cảnh “hầu hết là trùng tên và một tên như vậy có thể trùng với hàng trăm, hàng nghìn người” và “không có địa chỉ cụ thể”, thế mà họ đã thấy có đủ cơ sở vững chắc để “kết luận” là “trên dưới 1300 người gồm đầy đủ các thành phần, trong đó những người làm ruộng và nông dân chiếm số đông trên 70%”có tên trong ”danh sách những người dân Hà Tĩnh ký vào cái kiến nghị tập thể thì đều là giả mạo và ngụy tạo”. 

Những cái tên thông thường, thậm chí là “tên giả”, và “không có địa chỉ”, chỉ biết là ở tỉnh Thái Bình (có khoảng 1,8 triệu người) và tỉnh Hà Tĩnh (có khoảng 1,2 triệu người). Vậy mà sau một thời gian cực ngắn chư vị đã tìm ra được đương sự, hoặc ít nhất cũng tìm ra địa chỉ, bởi lẽ nếu không tìm được thì không thể biết đó là “tên giả”. Vở hài kịch này được thiết kế bởi tầm tư duy nào và cho tầm tư duy nào vậy? 

Quả thật, không biết chọn từ gì lịch sự hơn là “thảm hại” để chỉ lối tư duy và tác nghiệp đã được chư vị phô diễn. Điều còn phân vân là nguyên nhân: Không hiểu do trình độ quá thấp, nên chư vị không thể tự nhận ra sự ngờ nghệch của bản thân và đồng nghiệp, hay vì chư vị quá coi thường nhân dân, cho rằng chúng tôi ngu ngốc đến mức không thể phân biệt đúng – sai, nên chư vị nói gì cũng tin nấy?

Cứ coi như vì quá căm thù những người ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992, nên chư vị mới dựng chuyện để bôi nhọ họ. Nhưng những khán giả truyền hình và bạn đọc chất phác thì tội tình gì, có hiềm khích gì với chư vị, mà lại nỡ lừa họ một cách sống sượng như vậy?

2.  Chư vị khó chịu về việc nhiều tên xuất hiện trong danh sách “không có địa chỉ” cụ thể và coi đó là “bằng chứng về sự ngụy tạo”. Điều gì sẽ xảy ra với những người dân đen “thấp cổ bé họng”, nếu họ khai rõ ràng địa chỉ của mình khi bày tỏ sự ủng hộ đối với một kiến nghị mà nhà cầm quyền rất ghét? Liệu sau đó họ có thể sống yên ổn hay không? Câu trả lời thì ai ai cũng rõ, và chư vị còn biết rõ hơn. Vậy thì tại sao lại đòi hỏi người dân, khi thể hiện chính kiến bất đồng, phải khai đầy đủ địa chỉ của mình? Phải chăng cái lô-gíc của chư vị là thế này: Nếu ngươi không dám công khai địa chỉ ra để cho ta… hành hạ, thì ngươi là đồ hèn.

Đòi hỏi người dân như vậy, nhưng chính các tác giả của trước tác mang tên Sự thật đằng sau bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp trên một số trang mạng: Sự ngụy tạo có chủ đích, đăng trên báo Đại đoàn kết ngày 9/3/2013, lại không dám khai ra tên thật hay bút danh quen thuộc của mình, mà dấu mặt sau cái tít “Nhóm phóng viên Thời sự – Chính trị”. Các nhà báo ấy phụng sự chính quyền và được chính quyền bảo vệ, mà còn phải nặc danh. Vậy thì, so với những người dân trần trụi trong chế độ chuyên chính, luôn đứng trước nguy cơ bị trả thù, ai hèn hơn ai? 

Đừng vội khẳng định rằng nếu người ghi tên ủng hộ kiến nghị không ghi rõ địa chỉ thì không thể chấp nhận được, vì như vậy cũng giống như phủ định giá trị của tác phẩm khi tác giả không công khai địa chỉ. Cuốn tiểu sử nổi tiếng “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch” là một ví dụ điển hình. Cuốn sách ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh này là tác phẩm duy nhất mang tên tác giả Trần Dân Tiên, và ông ấy không hề để lại tung tích. Có ý kiến cho rằng Trần Dân Tiên là một bút danh của Hồ Chí Minh, nhưng yếu tố phủ định có thể tìm thấy trong câu sau đây của cuốn tiểu sử:

“Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của Người được?”

Khi dựa trên tiên đề về tính khiêm tốn của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ta thấy ông không thể tự ca ngợi mình là “khiêm tốn nhường ấy”. Từ đó suy ra: Trần Dân Tiên không phải là Hồ Chí Minh. Sự vô danh tính của tác giả Trần Dân Tiên không hề cản trở lòng ngưỡng mộ của hàng triệu người đối với tác phẩm, và nó đã được chế độ này trân trọng tái bản rất nhiều lần trong suốt hơn nửa thế kỷ qua. 

Là những người làm việc trong guồng máy tuyên giáo của ĐCSVN, chắc hẳn chư vị không thể phủ định giá trị của tác phẩm “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”, chỉ vì tác giả của nó không để lại địa chỉ. Vậy thì tại sao chư vị lại nỡ phủ định giá trị của các ý kiến ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992″, chỉ vì đương sự không công khai địa chỉ, giống như Trần Dân Tiên?

3.  Chư vị rất khó chịu về việc xuất hiện “tên giả”, và sử dụng điều đó để phủ định giá trị, không chỉ của mấy biểu quyết kèm theo “tên giả”, mà của toàn bộ danh sách ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992.

Từ từ đã! Hãy nghĩ xem, ai là những bậc thầy trong việc sử dụng “tên giả”? Đó chính là các bậc tiền bối của ĐCSVN! Trong thời gian hoạt động bí mật, họ luôn luôn sử dụng bí danh và liên tục thay đổi bí danh. Và “bí danh” chẳng qua là cách gọi lịch sự của “tên giả” mà thôi!

Ai là người có nhiều bí danh nhất? Vâng, chính là nhà cách mạng nổi tiếng có tên thật là Nguyễn Sinh Cung, tự là Tất Thành. Ông đã sử dụng rất nhiều bí danh: Văn Ba (1911), Nguyễn Ái Quốc (1919), Lý Thụy (1924), Lin (1924), Thầu Chín (1928), Tống Văn Sơ (1931), Hồ Quang (1938), Già Thu (1941), Hồ Chí Minh (1942)… Không chỉ trong thời kỳ hoạt động bí mật, mà ngay cả khi đã làm Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (nghĩa là khi không còn lo bị địch bắt), ông vẫn tiếp tục sử dụng thêm nhiều bí danh, bút danh mới. Bao năm nay kêu gọi nhân dân “học tập và làm theo”, thì bây giờ có người “học tập và làm theo” việc sử dụng bí danh, sao chư vị lại bôi nhọ người ta? 

Hãy hình dung ra hoàn cảnh chư vị đang diễn thuyết tại một diễn đàn lớn, với sự tham gia của hàng trăm, hay cả nghìn người xa lạ. Để biết có khoảng bao nhiêu phần trăm cử tọa chia sẻ quan điểm với mình, chư vị đề nghị ai tán thành thì giơ tay lên. Hiển nhiên là không thể yêu cầu hàng trăm người giơ tay phải xưng tên và địa chỉ, một mặt vì không có đủ thời gian, mặt khác thì thông tin đó không hề quan trọng. Nếu chư vị tò mò về một gương mặt siêu xinh và hỏi tên cô gái đó, nhưng cô ta ngượng nghịu trước đám đông, không dám khai tên thật là Nguyễn Thị Nở, mà bịa ra cái tên giả là Nguyễn Hồng Sen, thì chư vị có tìm cách điều tra để xác định đúng hay sai, rồi kiên quyết loại bỏ giá trị biểu quyết của cô Nở, chỉ vì khai tên giả, hay không?

Giả sử có người khai tên giả để lĩnh thêm vài suất tài trợ thì đi một nhẽ. Đằng này, trong hoàn cảnh nguy hiểm không kém thời các bậc cách mạng tiền bối hoạt động bí mật, nếu ai đó sử dụng bí danh, không vì vụ lợi, mà chỉ nhằm nói lên một sự thật giản đơn, là có thêm một người ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992, thì có gì là xấu xa?

Những ý kiến ở trên chắc cũng đủ gợi ý chư vị suy nghĩ lại, để nhận ra những sơ hở trong mạch tư duy và lý luận của mình. Song điều đáng băn khoăn hơn cả không phải là sự thiếu hiểu biết, mà là tâm lý và động cơ sâu xa ẩn khuất sau hành động của chư vị, mà tôi sẽ trình bày trong hai phần còn lại. 

4.  Khi chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV phát sóng thì Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 có chưa đến 10.400 người, nghĩa là chỉ chiếm khoảng 0,01% (một phần vạn) dân số Việt Nam. 0,01% là một tỷ lệ rất rất nhỏ. Dù có nhân lên 100 lần thì cũng mới chỉ là 1%, vẫn còn rất nhỏ. Trong một đất nước văn minh, nếu bỏ phiếu về một vấn đề gì đó mà chỉ có 10% phản đối thì đã được coi là thành công rực rỡ. Còn nếu chỉ có 1% phản đối thì đã là chuyện… “không tưởng”. Ở chế độ này, khi mới chỉ có 0,01% dân số thể hiện chính kiến khác, thì chư vị đã cuống lên, phản ứng quá hoảng loạn, mất cả khôn. Điều đó nói lên cái gì?

Phải chăng chư vị không thể chấp nhận được việc có 0,01% dân số nghĩ khác mình?

Phải chăng đó chính là biểu hiện của sự độc quyền tuyệt đối về tư tưởng?

5.  Chương trình thời sự ngày 20/3/2013 của VTV đã gán cho việc ghi tên ủng hộ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992 một loạt động từ xấu xa: “ngụy tạo”, “mạo danh”, “bịa ra”, “giả mạo”. Để cho gọn, xin gói chung chúng trong một động từ đơn giản là “nói dối”.

Thật ra, nếu có điều gì không chính xác trong danh sách những người ủng hộ “Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992thì cũng là lẽ thường tình. Không thể loại trừ những trường hợp cố tình khai báo sai, do kẻ xấu chủ động tạo ra để lấy cớ bôi nhọ, hay những kẻ nghịch ngợm bày trò để tiêu khiển. 

Những người đứng ra giúp tổng hợp chữ ký không thể điều tra,không thể xác minh, để đảm bảo tính chính xác của tên người và địa chỉ. Một mặt, họ không có đủ nhân lực, thời gian và tiền bạc. Mặt khác, nếu họ về các địa phương để xác minh thì sẽ bị chính quyền quy cho tội đi kích động nhân dân chống phá chế độ… Có người đề xuất là chỉ chấp nhận đăng ký của những người ghi đầy đủ địa chỉ. Điều đó không giúp ích được gì, vì cũng không thể đi xác minh xem tên và địa chỉ là đúng hay sai. Ngược lại sẽ có hại, vì những người sợ bị trả thù sẽ không giám ghi tên nữa, và những kẻ cố tình phá hoại có thể chủ động sinh ra tên sai tại địa chỉ có thật, để dễ bề “xác minh” và tố cáo. 

Cho nên, nếu VTV, hay báo Đại đoàn kết, hay bất cứ cơ quan nào trong guồng máy tuyên truyền khổng lồ, phát hiện ra thông tin không chính xác trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992, thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Buồn một nỗi, chưa tìm ra bằng chứng cụ thể nào, mà vẫn dõng dạc tuyên bố là “đã phát hiện ra những bằng chứng về sự ngụy tạo”. 

Lẽ ra, đã tiêu tốn tiền thuế của nhân dân cho chuyến công vụ điều tra, thì cũng phải chịu khó làm được chút gì đó. Đằng này lại lười, muốn thanh toán công tác phí nhưng lại ngại đổ mồ hôi, đến ngụy tạo ra “bằng chứng về sự ngụy tạo” cũng không làm nổi. Trong dân gian thường có câu “ăn gian – nói dối”, còn làm ăn như chư vị thì là “đến nói dối cũng còn ăn gian”.

Cứ tạm coi nghi ngờ của chư vị về hiện tượng “nói dối” trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 là có cơ sở đi. Nhưng điều đó có đáng để chư vị phải tức tốc đi điều tra hay không? “Nói dối” có phải là chuyện xa lạ và tệ hại đến mức chư vị phải tổ chức chiến dịch lên án hay không? 

Có thể dễ dàng trả lời câu hỏi vừa rồi, nếu chư vị chịu khó ôn lại một số sự kiện lịch sử. Ví dụ: Việc Đảng Cộng sản Đông Dương tuyên bố “tự giải tán” ngày 11-11-1945, nhưng thực chất là rút vào hoạt động bí mật và vẫn giữ vững vai trò lãnh đạo chính quyền; việc tuyên bố ngừng bắn để nhân dân yên ổn ăn tết Mậu Thân 1968, nhưng đồng thời lại tổ chức tấn công đồng loạt trên toàn miền Nam; việc công bố ngày qua đời của Chủ tịch Hồ Chí Minh là 3/9/1969 (muộn đi môt ngày so với thực tế)… Có rất nhiều dẫn chứng lịch sử như thế. Nhưng thôi, ta hãy tập trung vào một số ví dụ mang tính thời sự.
Ghi vào Hiến pháp 1992 đủ thứ mĩ miều, nhưng trên thực tế thì hành động hoàn toàn ngược lại.

“Tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về nhân dân…” (Điều 2, Hiến pháp 1992)

Thế nhưng ĐCSVN lại chiếm hết tất cả quyền lực, còn nhân dân thì buộc phải chấp nhận mọi sự lựa chọn và quyết định của đảng.

“Công dân, không phân biệt dân tộc, nam nữ, thành phần xã hội, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hoá, nghề nghiệp, thời hạn cư trú, … đủ hai mươi mốt tuổi trở lên đều có quyền ứng cử vào Quốc hội, Hội đồng nhân dân theo quy định của pháp luật.” (Điều 54, Hiến pháp 1992)

Thế nhưng hầu hết những người tự ra ứng cử đều bị cản trở thô bạo, đến mức buộc phải rút lui.

“Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” (Điều 69, Hiến pháp 1992)

Thế nhưng tất cả các quyền kể trên đều không được nhà cầm quyền chấp nhận trên thực tế. Thậm chí, nhiều người cố gắng thực thi các quyền hiến định đó đã bị trấn áp, bị giam vào tù.

“Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ.” (Điều 70, Hiến pháp 1992)
Thế nhưng đất của nhà thờ vẫn bị chiếm giữ… 

Kêu gọi nhân dân góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992, thậm chí tuyên bố rằng:

Nhân dân có thể cho ý kiến đối với điều 4 Hiến pháp như với tất cả các nội dung khác trong dự thảo, không có gì cấm kỵ cả.

Nhưng khi có ý kiến góp ý “trái chiều” thì lại quy chụp là suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, là chống đảng, chống chế độ…

Gọi là lấy ý kiến dân chủ rộng khắp trong nhân dân, nhưng lại áp dụng những thủ đoạn sở trường để ép người dân phải ghi rõ là “đồng ý”, khi chưa kịp đọc Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992

Mấy chục năm nay, luôn khẳng định rằng tiến lên chủ nghĩa xã hội là nguyện vọng của nhân dân, và việc duy trì Điều 4 trong Hiến pháp cũng là sự lựa chọn của nhân dân. Nhưng căn cứ vào đâu mà nói liều như vậy? Đã bao giờ tổ chức trưng cầu dân ý để toàn thể nhân dân bày tỏ nguyện vọng và nêu ra lựa chọn của mình đâu? Không phải nhà cầm quyền ngộ nhận ý dân, mà có lẽ họ còn cho rằng đa số nhân dân nghĩ ngược lại. Vì sao ư? Giả sử đa số cử tri (chỉ cần 51% thôi) ủng hộ duy trì Điều 4, tức là duy trì quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN, thì kể cả trong hoàn cảnh tổng tuyển cử tuyệt đối tự do và ĐCSVN chưa cần phải áp dụng các mẹo sở trường, chắc chắn ĐCSVN vẫn thắng cử, và do đó được đóng vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội một cách chính đáng. Chính vì vậy, khi lãnh đạo ĐCSVN khẳng định rằng“bỏ Điều 4 là tự sát”, thì có nghĩa họ cho rằng ít nhất là 50% cử tri không ủng hộ việc ĐCSVN duy trì quyền lãnh đạo. Đơn giản là vậy! 

Những sự việc kể trên không phải là nói dối hay sao? Chư vị có định lên án hay không?

Phải chăng chư vị sẽ lỉnh, với lý do là những việc đó thuộc kênh khác, không phải là “kênh tuyên giáo” của chư vị? Cũng chẳng cần chư vị phải gánh trách nhiệm thay cho người khác đâu, bởi vì “kênh tuyên giáo” chính là nơi nói dối nhiều nhất. Đến nỗi nhiều người cứ đến buổi thời sự thì lại tắt TV, hoặc chuyển sang kênh khác, để khỏi phải đau đầu với những điều giả dối. Hiện nay, hàng ngày chư vị tuyên truyền trên TV và đài báo về sự ủng hộ tuyệt đối của nhân dân đối với những điều được coi là “nhạy cảm” trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, ví dụ như duy trì việc hiến định quyền lãnh đạo đương nhiên của ĐCSVN, không chấp nhận sở hữu tư nhân về đất đai, lực lượng vũ trang trước hết phải trung thành với ĐCSVN, rồi sau đó mới đến Tổ quốc và Nhân dân…  Hẳn chư vị cũng tự biết là mình đang nói dối. Chư vị tung ra “bằng chứng điều tra” để bôi nhọ Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp năm 1992, nhưng như đã chỉ ra trong phần 1: Chư vị đã nói dối!

Người dân không hề ngạc nhiên, bởi đã quen dần với điều đó, và đã mặc nhiên thừa nhận rằng: Nói dối là bản năng và biện pháp nghiệp vụ của guồng máy tuyên truyền.

Điều khiến dân tình khó hiểu là: Tại sao những người thường xuyên nói dối lại lao vào điều tra, rồi phản ứng rất cực đoan, khi cho rằng có hiện tượng nói dối trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992?

So với việc không hề điều tra ý dân trên toàn quốc, mà vẫn khẳng định rằng sự độc quyền lãnh đạo của ĐCSVN, chế độ độc đảng và chủ nghĩa xã hội đều là ý nguyện của nhân dân Việt Nam, từ đó bắt buộc cả Dân tộc phải chấp nhận trạng thái ấy, thì sự ngụy tạo – nếu có – trong Danh sách người kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 có thấm tháp gì đâu?

Bản thân thì nói dối tràn lan, vậy tại sao lại ấm ức khi cho rằng có người dân nào đó cũng nói dối?
Chẳng nhẽ chư vị muốn độc quyền cả nói dối hay sao?

Hà Nội, 27/03/2013

Nguồn: Blog Hoàng Xuân Phú

Cùng tác giả: Một ngày để nhớ   –  Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ!  –   Chỗ đứng của Nhân dân trong Hiến pháp  –  Teo dần quyền con người trong Hiến pháp   –  Hai tử huyệt của chế độ  –  Viễn tưởng từ chức –   Bài học tồn vong từ thảm họa   –  Nhận thức mới: Lấy là bỏ, bỏ là lấy –   Lực cản Nhà nước pháp quyền   –   Trải bốn nghìn năm còn chậm lớn   –   Chiến binh cầm bút–   Hãy để lương tâm lên tiếng một lần!   –  Một số khía cạnh hình sự của vụ án Tiên Lãng – Hải Phòng   –   Nhân vụ Tiên Lãng bàn về công vụ   –   Quyền biểu tình của công dân   –   Phiêu lưu điện hạt nhân   –  Về huyền thoại điện hạt nhân giá rẻ   –   Mạn bàn về an toàn điện hạt nhân   –   Nỗi buồn Quốc hoa –  Một nhà khoa học đích thực  –   Bàn về qui mô đào tạo đại học từ góc độ chất lượng giảng viên.

Đăng trong Chính trị, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp | 20 phản hồi »

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG CÓ QUYỀN PHÊ PHÁN CÁC KIẾN NGHỊ, TUYÊN BỐ CỦA DÂN CHÚNG VỀ HIẾN PHÁP MỚI CỦA VIỆT NAM

Posted by adminbasam on 28/03/2013

Nguyễn HùngTrần Hoài Nam
28-03-2013
Đảng Cộng sản Việt Nam, một tổ chức chính trị duy nhất trên cả nước Việt Nam trong gần 70 năm qua đã liên tục cai trị toàn thể 90 triệu người dân Việt, vừa có quyết định chính thức sửa đổi Hiến pháp của đảng Cộng sản Việt Nam phát hành vào năm 1992 (gọi tắt là Hiến pháp 92).
Không như những lần thay đổi Hiến pháp trước đó từ năm 1954 đến năm 1992, các bản gọi là Hiến pháp này đều do nội bộ đảng Cộng sản biên soạn và quyết định ban hành, lần này lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam thay đổi phương cách là chính thức yêu cầu toàn thể dân chúng cùng đóng góp công sức với đảng vào việc làm rất quan trọng này. Đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử cai trị chuyên chính của đảng cộng sản Việt Nam, dân chúng Việt Nam trong ngoài nước nhất là thành phần nhân sĩ trí thức chuyên gia về luật pháp quốc tế không phân biệt quan điểm chính trị được mời, được khuyến khích và được tự do đóng góp trí tuệ cho một công tác tuyệt đối quan trong đối với tương lai của đất nước và quyền tự do dân chủ thực sự của toàn dân Việt Nam. Chính các cán bộ của Ủy ban Soạn thảo sửa đổi Hiến Pháp 1992 khi lên tiếng mời gọi toàn dân góp ý đã tuyên bố công khai là không có vùng cấm khi người dân đóng góp ý kiến sửa đổi Hiến pháp lần này, ngay cả điều 4 của bản Hiến pháp 92 về quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng sản Việt Nam đối với toàn dân cũng không ngoại lệ.

Từ lúc tuyên bố quyết định thu thập ý kiến cho bản Hiến pháp mới dựa trên bản dự thảo của chính đảng cộng sản Việt Nam đưa ra, lúc đầu có một số đề nghị thêm bớt thưa thớt có tính cách cục bộ không được toàn diện, chỉ chú trọng vào quyền lợi cá nhân hay phe nhóm trong khi đó các điểm cơ bản của một bản Hiến Pháp mới như đặc quyền của đảng Cộng sản và các quyền cơ bản của người dân lại lờ đi. Tiêu biểu như đề nghị của nhóm Viêt kiều tại Âu Châu về quyền lợi của Việt kiều, của đoàn thanh niên cộng sản TP HCM vềquyền lợi của đoàn thanh niên cs, v.v..

Gần đây vấn đề quan trọng, bao trùm các điều khoản khác của bản Hiến pháp, là quyền lãnh đạo/cai trị đất nước đã được mạnh dạn đưa lên hàng đầu. Chúng ta phải hiểu thật rỏ và không được nhập nhằng rằng: quyền đó là quyền của toàn dân, không phải là quyền độc tôn của một cá nhân hay một dòng họ như theo các chế độ chuyên chính quân chủ của nhiều thế kỷ trước, càng không phải là quyền độc tôn của một tổ chức đảng phái chính trị nào như trong thế kỷ 20 và hiện nay. Chúng ta phải tuyệt đối thấu hiếu và nắm vững điểm mấu chốt này. Nếu không thì không nên gọi nó là Hiến pháp của nước Việt Nam mà gọi nó là Nội quy/Điều lệ của đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra bắt buộc dân Việt Nam phải tuân hành như đảng đã làm từ năm 1954 đến nay. Hiện nay, ngoại trừ 4 nước, trên thế giới không có một nước nào lại đặt ra một điều lệ riêng đặc biệt trong bản Hiến pháp của họ trao toàn bộ quyền hành cai trị đất nước cho một đảng chính trị duy nhất và đặt ngoài vòng pháp luật các tổ chức chính trị khác như Điều 4 trong bản hiến pháp 92.Việt Nam là một trong số 4 nước này, 3 nước còn lại là Bắc Triều Tiên, Cuba và Tàu.
Nếu quả thực đây là lòng thành của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam, với thực tâm muốn Việt Nam có một bản Hiến pháp mới văn minh, phù hợp với trào lưu tiến bộ hiện nay của thế giới thì đảng Cộng sản Việt Nam phải hoàn toàn đứng ngoài, trao lại công việc soạn thảo cho một tổ chức độc lập gồm đại diện tất cả tầng lớp dân chúng trong và ngoài nước chịu trách nhiệm thu thập ý kiến từ toàn dân, rút tỉa những điều hay từ các bản hiến pháp lâu đời của các nước trên thế giới, từ đó soạn thảo một bản hiến pháp mới không bị các đảng phái hay phe nhóm áp lực hay lung lạc. Sau khi bản dự thảo Hiến Pháp được hoàn chỉnh cần công bố công khai cho mọi người dân nghiên cứu đóng góp thêm lần chót và cuối cùng đưa ra trưng cầu dân ý trước toàn dân Việt Nam đang sống trong và ngoài nước.
Trong tinh thần tin tưởng vào thực tâm của đảng Cộng sản Việt Nam là mong muốn đất nước Việt Nam có một bản Hiến pháp mới thực sư tự do dân chủ, tôn trong quyền làm chủ đất nước của toàn dân và không bị chi phối bởi một cá nhân nhóm hay đảng phái nào, ngày 19 tháng 01 năm 2013 một nhóm 72 nhân sĩ trí thức uy tín người Việt tại trong và nước ngoài đã dồn tâm trí viết một kiến nghị gồm 7 điểm mấu chốt cho việc soạn thảo bản Hiến pháp mới và kèm theo một bản dự thảo Hiến pháp mới dựa theo 7 điểm này. Đây là một đóng góp rất giá trị và rất đáng trân trọng của những vị trí thức nhân sĩ yêu nước mà trong số này có nhiều vị đã sống và làm việc nhiều năm trong các cơ quan nhà nước của đảng Cộng sản Việt Nam và một số là đảng viên cộng sản kỳ cựu. Rất nhiều người Việt Nam trong và ngoài nước hoan nghênh bản kiến nghị này, nhanh chóng tham gia ký tên ủng hộ 72 vị nhân sĩ và xem bản dự thảo hiến pháp do nhóm 72 người Việt yêu nước là một trong các bản dự thảo hiến pháp cần được Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 nghiên cứu và cần thiết phải được phổ biến sâu rộng trong dân chúng qua các hệ thống truyền thông đại chúng như truyền thanh, truyền hình, để mọi người dân biết, tham khảo và đóng góp thêm ý kiến để cho bản dự thảo hiến pháp mới được hoàn chỉnh nhằm phuc vụ việc bảo vệ quyền tự do dân chủ của toàn dân cùng góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước chống xâm lược ngoài Biển Đông và trên đất liền. Đến ngày 27/03/2013 đã có trên 11.600 đồng bào các giới trong và ngoài nước ký tên tham gia “Kiến nghị 72” cùng với 72 vị nhân sĩ trí thức.
Tuy Ủy ban Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 là những đảng viên uy tín của đảng Cộng sản nhưng khi được phân công phụ trách công việc sửa đổi Hiến pháp thì đó là một vinh dự to lớn và cũng là trách nhiệm nặng nề trước toàn dân. Do đó Uỷ ban phải làm việc trong tinh thần độc lập và trách nhiệm, tôn trọng dân chủ đa chiều và phải tiếp nhận và trân trọng các ý kiến đóng góp để cho bản Hiến pháp mới thể hiện đúng đắn nguyện vọng của toàn dân. Ủy ban cũng cần phải nhận thức rỏ ràng là ý muốn của đảng Cộng sản Việt Nam đối với Hiến pháp mới cũng chỉ là một trong số các ý kiến của một thành viên của đất nước chứ không phải là điều kiện bắt buộc phải chấp hành những gì lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đưa ra.
Trong thời gian gần đây, thay vì hoan nghênh và tuyên dương các cá nhân, nhóm nhân sĩ trí thức đã nhiệt tình đóng góp công sức và trí tuệ vào công việc soạn thảo Hiến pháp mới, lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam lại cố tình lội ngược dòng, cố tình tấn công phê phán, lên án những kiến nghị về dự thảo Hiến pháp mới và thậm chí còn công khai lên tiếng đe dọa đến sự an toàn cá nhân, đòi xử lý 72 vị nhân sĩ trí thức yêu nước và những người tham gia ký tên ủng hộ Kiến nghị 72. Cụ thể là chính Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Việt Nam ông Nguyễn Phú Trọng đã lên tiếng gán cho những vị này là “suy thoái chính trị, tư tưởng, đạo đức, … cần phải được xử lý thích đáng” trong buổi nói chuyện với các đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam tại Vĩnh Phúc vào ngày 25/02/2013 và được chương trình truyền hình nhà nước VTV1 phát hình trên toàn quốc. Hành động rất sai trái và phản dân chủ của ông Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng nhanh chóng bị phê phán và bị lên án gắt gao trước công luận trong ngoài nước, đặc biệt với bài viết phản bác rất hùng hồn và thẳng thắn của ký giả trẻ Nguyễn Đắc Kiên về lời nói thiếu tư cách và đạo đức của ông Nguyễn Phú Trọng. Từ đó phong trào phản đối đảng Cộng sản  xuất hiện rộng rải trên các trang thông tin xã hội với bản tuyên cáo “Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do” vào ngày 28/02/2013, đưa ra 5 điều đòi hỏi đối với đảng Cộng sản Việt Nam. Tuyên cáo này đã nhanh chóng được đồng bào khắp nơi, đặc biệt giới trẻ, nhiệt liệt hoan nghênh đồng tình và cùng tham gia ký tên. Chỉ trong một thời gian ngắn số người tham gia ký tên lên đến 8.500 người (ngày 25/03/2013).
Đảng Cộng sản Việt Nam đã cuống cuồng cho các tổ chức trực thuộc đảng thực hiện các trò đánh phá chụp mũ những người chủ xướng kiến nghị sửa đổi Hiến pháp. Công an an ninh tiến hành răn đe, khủng bố tinh thần và thể xác các vị nhân sĩ trí thức trong nhóm 72 người.
Đảng Cộng sản Việt Nam trắng trợn dùng hệ thống báo chí, truyền thông truyền hình nhà nước, kết hợp nhiệp nhàng và đồng loạt một mặt bênh vực và bảo vệ bản dự thảo Hiến pháp mới của đảng Cộng sản soạn thảo mà về bản chất không có gì khác hơn bản “Hiến pháp 92”: vẫn giữ nguyên điều 4 và nhiều điều khoản chuyên quyền độc đoán khác mà theo Tiến sĩ Hoàng Xuân Phú trong một bài viết của ông về bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 92 của đảng cộng sản Việt Nam sẽ làm cho “quyền công dân và quyền con người bị thu hẹp đáng kể, bị cắt giảm nghiêm trọng”. Một mặt khác họ lên tiếng tấn công dữ dội, bôi nhọ, khủng bố tinh thần và thể xác hàng ngàn người tham gia viết và ký tên vào “Kiến nghị 72”.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã cho các “dư luận viên” chuyên nghiệp thuộc các tổ chức đảng làm các việc thật tồi tệ bẩn thỉu xấu xa với những người viết kiến nghị, tuyên cáo về bản dự thảo Hiến pháp 2013, mà đáng lẽ ở cương vị một đảng chính trị độc tôn và bề thế với 3 triệu đảng viên không nên làm.  Một vài thí dụ điển hình của những việc làm tiểu nhân đê tiện như cách thức của các tổ chức mafia đầu khấu:
-          Cho các “dư luận viên” của đảng Cộng sản Việt Nam mạo danh tham gia ký tên ủng hộ Kiến nghị 72 để sau đó dùng nó làm cớ vu khống cho nhóm thực hiện Kiến nghị 72 là thiếu trung thực khi thu thập chữ ký. Hành động đê tiện này đã bị vạch trần và bị lên án bởi những vị nhân sĩ trí thức là bỉ ổi, đểu cáng và cực kỳ lưu manh.
-          Cho công an khu vực, cán bộ cộng sản địa phương đến từng nhà người dân hâm dọa và áp lực họ phải ký tên ủng hộ bản dự thảo Hiến pháp của đảng Cộng sản biên soạn.
-           Dùng toàn bộ hệ thống báo chí, truyền thông, phát thanh, truyền hình nhà nước thường xuyên tuyên truyền nói tốt một chiều về bản dư thảo Hiến pháp của đảng Cộng sản Việt Nam, đồng thời thực hiện các chương trình xuyên tạc bóp méo hay bôi nhọ những kiến nghị chân thành và có trách nhiệm của dân chúng.
-          Thay vì dùng lý luận để phân tách một cách khách quan và khoa học về những ưu khuyết điểm của các kiến nghi và bản dự thảo Hiến pháp, Tuyên bố của dân, lãnh đạo và đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam lại dùng chủ bài trấn áp, khủng bố, áp lực những người khởi xướng và thân nhân gia đình của họ rút tên hay thay đổi quan điểm theo ý của đảng. Một trong những trường hợp rất tai tiếng này là cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc trong nhóm 72 vi nhân sĩ trí thức, và cũng là người đại diện trực tiếp trao bản kiến nghị cùng với bản dự thảo Hiếp pháp cho Uỷ Ban Dự thảo sửa đỗi Hiến pháp 1992 vào ngày 04/02/2013.
Đảng Cộng sản Việt Nam đã công khai quyết định cùng toàn dân sửa đổi bản Hiến pháp 92 để Việt Nam có một bản Hiến pháp mới thỏa mản kỳ vọng của toàn dân, nhằm theo kịp trào lưu văn minh tiến bộ của thế giới trong thời đại thông tin toàn cầu bùng nổ và lan rộng, như vậy đảng cộng sản Việt Nam có quyền lên tiếng phê phán hù dọa người dân khi họ hưởng ứng lời kêu gọi đóng góp ý tưởng, đưa ra các đề nghị xây dựng một bản Hiến pháp mới hay không?
Câu trả lời rất rỏ ràng và dứt khoát là: không.
Đảng Cộng sản không có bất kỳ quyền hạn gì để phê phán, hăm dọa hay khủng bố người dân khi họ nói lên suy nghỉ và đưa các đề nghi, kiến nghị, tuyên bố về bản dự thảo Hiến pháp mới 2013. Về phương diện chính danh, đảng Cộng sản Việt Nam chỉ có quyền hạn tương tự và bình đẳng như bất kỳ cá nhân hay các tổ chức xã hội khác tại trong và ngoài nước.
Đảng Cộng sản Việt Nam không thể nhập nhằn đánh lận con đen giữa đảng là kẻ cai trị và nguời dân là người bị cai trị như trong các chế độ quân chủ chuyên chế hay độc tài quân phiệt toàn trị.
Đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn tuyên bố trước công chúng họ là những người đầy tớ và toàn dân chính là chủ nhân của đất nước. Hiến pháp mới 2013 phải do toàn dân – những người chủ thật sự của đất nước- làm ra với sự đóng góp của mọi tầng lớp dân chúng, những nhà trí thức có kinh nghiệm về luật pháp quốc tế về Hiến pháp, các tổ chức dân sự hay đảng phái chính trị kể cả đảng cộng sản chỉ là một thành viên của cộng đồng.
Nếu đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục đi ngược lại trào lưu tiến bộ của thế giới, tiếp tục áp đặt một bản dự thảo gọi là Hiến pháp mới trong đó các quyền con người bị đảng tước đoạt bằng các điều khoản tương tự như điều 4 trong văn bản gọi là Hiến pháp 1992, thì đó chỉ là một bản nội quy hay điều lệ không hơn không kém của đảng Cộng sản Việt Nam tự đặt ra rồi bắt buộc người dân phải tuân theo như nội qui của các trại giam đưa ra cho tù nhân phải tuân hành. Trong hơn nửa thế kỷ qua, những bản hiến pháp giả mạo loại này đã biến người dân Việt từ chủ nhân trở thành tù nhân trong nhà tù lớn Việt Nam và những tên cai tù không ai xa lạ: là đảng viên đảng Cộng sản.
Bây giờ là thời đại của thông tin toàn cầu. Đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam các cấp đã được thường xuyên đi tham quan nhiều nước trên thế giới, được học tập tại các nước tự do dân chủ đa nguyên đa đảng từ Á sang Âu, sang Mỹ, đã thấy rỏ lề lối sinh hoạt chính trị bình đẳng giửa chính quyền và người dân tại các nước dân chủ này, kể cả những nước đã từng nằm trong chế độ cộng sản ở Đông Âu và trong Liên Bang Sô viết lúc trước. Vì vậy không có lý do gì mà đảng Cộng sản Việt Nam vẫn cố chấp quyết giành độc quyền điều hành đất nước và đối xử tàn tệ, ác độc, vô nhân đạo đối với những người dân có chính kiến khác với đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng Cộng sản Việt Nam phải thay đổi toàn diện về tư duy, phải từ bỏ độc tài chuyên chính, chấp nhận đa nguyên đa đảng và phải trả lại toàn bộ quyền làm chủ đất nước cho toàn dân và trở về đúng vị trí của một đảng chính trị như các tổ chức dân sự khác.
Việc thay đổi Hiến pháp lần này phải chứng tỏ được thực lòng của đảng Cộng sản Việt Nam là từ bỏ chế độ độc tài toàn trị, nhanh chóng đưa nước Việt Nam trở về với thế giới của tự do dân chủ, phục hồi toàn bộ những quyền căn bản của con người cho toàn dân.
Đây là cơ hội cuối cùng để cho lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam chứng minh thực lòng của họ. Nếu không thì dù cho họ có tráo trở hô hào sửa đổi hay làm gì chăng nữa, bản Hiến pháp mới cũng vẫn là những điều lệ của kẻ cai trị đặt ra cho những người bị lệ thuộc phải chấp hành như những văn bản trước đó mà đảng Cộng sản Việt Nam tiếm danh gọi là bản Hiến pháp Xã hội Chủ nghĩa
Tuyệt đại đa số người dân Việt Nam không còn có thể tiếp tục cam tâm sống như kiếp sống như của đàn cừu, không còn tiếp tục im lặng chấp nhận sự gian dối lừa bịp của lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam. Nếu lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam không thành thật và thành tâm sửa đổi Hiến pháp để đất nước Việt Nam có một bản hiến pháp mới thực sự tự do dân chủ theo kịp trào lưu tiến bộ của thế giới, lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam sẽ có tội rất nặng đối với đất nước, với dân tộc.Toàn dân Việt Nam sẽ đứng lên quyết liệt đấu tranh giành lại quyền làm chủ đất nước của mình. Khi đó đảng Cộng sản sẽ không có một chổ đứng nào trong lòng dân tộc Việt Nam.
Ngày 28 tháng 03 năm 2013
Nguyễn Hùng, Trần Hoài Nam
Tài liệu tham khảo:

Đăng trong Chính trị, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp | 6 phản hồi »

1642. GS PHAN ĐÌNH DIỆU GÓP Ý VỀ DỰ THẢO HIẾN PHÁP NGÀY 12-03-1992

Posted by adminbasam on 24/02/2013

GÓP Ý KIẾN VỀ DỰ THẢO HIẾN PHÁP

Phát biểu của ông Phan Đình Diệu tại Hội nghị ủy ban Trung ương Mặt trận Tồ quốc Việt nam ngày 12 tháng 3 năm 1992.

Kính thưa Đoàn chủ tịch,

Kính thưa tất cả các vị đại biều,

Tôi xin phép có một số ý kiến tham gia cuộc thảo luận kỳ này – tức là về dự thảo Hiến pháp.

Ý KIẾN THỨ NHẤT: Chúng ta đang sống trong một tình hình mà đất nước và thế giới có rất nhiều vấn đề cần được nhận thức và lý giải một cách tỉnh táo. Về những khó khăn của đất nước, tôi xin không phải nói lại. Nhưng vấn đề cốt lõi là hiện nay đất nước đòi hỏi gì? Theo tôi nghĩ, cái lớn nhất mà đất nước đòi hỏi là phải phát huy được tất cả mọi năng lực của tất cả các thành viên cùa dân tộc trong tinh thần đoàn kết, hòa hợp, tự cường để đưa đất nước thoát ra khỏi cuộc khủng hoảng và tiến kịp với thế giới. Phải trên cơ sở phát huy thật sự mọi năng lực của dân tộc thì mới có thể tận dụng được những thành tựu của thế giới hiện đại, tận dụng được những khả năng hợp tác với bên ngoài, và do đó, mới có thể sử dụng được mọi thuận lợi để xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh, có cuộc sống no ấm hạnh phúc trong cộng đồng thế giới đang bước sang một giai đoạn văn minh mới.

Đọc tiếp »

Đăng trong Hiến pháp, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp | 121 phản hồi »

1627. Tình hình nhân quyền Việt Nam 2012

Posted by adminbasam on 20/02/2013

Tình hình nhân quyền Việt Nam 2012

An Nhiên

20-02-2013

Ngày 20 tháng 2 năm 2013 HRW công bố bản cáo thế giới hằng năm trên 90 quốc gia lần thứ 23. Mục đích nêu rõ tình trạng các quốc gia vi phạm nhân quyền, bản báo cáo dài 680 trang, trong đó nói về tình trạng Chính Phủ Việt Nam vi phạm nhân quyền gồm 7 trang.

Chính phủ Việt Nam đàn áp có hệ thống.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật | 36 phản hồi »

1626. Sửa Hiến pháp chứ không phải xây Hầm trú ẩn

Posted by adminbasam on 20/02/2013

FB Osin

Sửa Hiến pháp chứ không phải xây Hầm trú ẩn

Huy Đức

20-02-2013

Nếu tôi là Chủ tịch Ủy ban sửa đổi Hiếp pháp 1992 tôi sẽ đề nghị ngưng lại cho đến khi trong Đảng thực sự biết rõ mình muốn duy trì mô hình đảng chủ lập hiến như hiện nay hay muốn thiết lập ở Việt Nam một nền cộng hòa thật sự.

Các nhà nước quân chủ phải lập hiến khi nhà vua bị các tôn giáo, lãnh chúa… buộc phải chia sẻ quyền lực. Các nhà nước đảng chủ phải lập hiến vì muốn tạo ra cái vỏ bọc cộng hòa cho sự toàn trị của mình. Nếu Đảng cộng sản Việt Nam muốn tiếp tục chế độ chính trị như hiện nay thì cách khôn ngoan nhất là cứ giữ Hiếp pháp 1992 vì nó vẫn đang làm tốt vai trò “phông màn” cho Đảng.

Đọc tiếp »

Đăng trong Hiến pháp, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp, Đảng/Nhà nước | 132 phản hồi »

1625. Đảng Xanh không tham chính

Posted by adminbasam on 20/02/2013

Đôi lời: Tiếp nối bài “Marx đã đúng: Chủ nghĩa tư bản đang giãy chết!”, dưới đây là bài thứ 2 liên quan tới chủ đích thử đặt mình vào địa vị “người nhà nước” để biện hộ cho những chủ trương, đường lối của ĐCS và nhà nước VN từ nhiều năm qua. *

Đảng Xanh không tham chính

Ba Sàm

1. Khơi mào

Có hai cây viết quen thuộc trên trang này, thấy BS hay quan tâm chuyện môi trường, và hình như họ cũng muốn nhắn nhủ một điều gì đó, đã nửa đùa nửa thật: “Lập cái đảng Xanh đi!” **

Đọc tiếp »

Đăng trong Bài của Ba Sàm, Dân chủ/Nhân Quyền, Môi trường, Pháp luật, Phản phản biện, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , | 37 phản hồi »

1605. Tâm nguyện cho một năm mới

Posted by adminbasam on 10/02/2013

FB Tuấn Khanh (*)

Tâm nguyện cho một năm mới

09-02-2013

H2Tôi quyết định chọn những giờ phút thiêng liêng nhất của sự chuyển giao cũ-mới, để tự mình ký tên vào danh sách những người ủng hộ việc sửa đổi hiến pháp 1992, như một lời chúc cho nhân dân và quê hương của mình. Cầu mong cho mọi thứ sẽ như một cuộc sang mùa êm ả, đem lại hạnh phúc, tự do, dân chủ cho đất nước Việt Nam đã quá nhiều khổ đau này.

Có những người bạn của tôi đã hỏi rằng “liệu ký vào đó có ích gì, và liệu có thay đổi gì không, hoặc đó chỉ là một màn kịch?”. Tôi không thể trả lời hết những thắc mắc đó. Thật ra đó là những suy tư có thật – đáng trân trọng – của những người đã sống, đã cảm nhận và lo âu về xã hội của chúng ta, nhiều năm nay, đặc biệt là với người Việt ở miền Nam Việt Nam, từ sau 1975.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Hiến pháp, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp, Đảng/Nhà nước | 45 phản hồi »

1602. Luật đất đai rắc rối ở Việt Nam – Phần 6: Có thể Luật Đất đai sửa đổi sẽ phù hợp với nhu cầu thời điểm?

Posted by adminbasam on 09/02/2013

Asia Sentinel

Có thể Luật Đất đai sửa đổi sẽ phù hợp với nhu cầu thời điểm?

Tác giả/ hiệu đính: David Brown

Người dịch: Huỳnh Phan

06-02-2013

H1Chúng tôi kết thúc loạt bài sáu phần về đất đai ở Việt Nam bằng một cái nhìn vào các cuộc tranh luận công khai về nội dung luật đất sửa đổi

Có lẽ không có ai, kể cả những người soạn thảo, hoàn toàn hài lòng với bản dự thảo sửa đổi Luật Đất đai của Việt Nam đang được Bộ Tài nguyên và Môi trường cho lưu hành để lấy ý kiến.

Với bộ luật hiện hành, các chuyên gia trong và ngoài nước nhìn ra nhiều vấn đề chi tiết và đưa ra những điều cần phải làm để chỉnh sửa chúng. Quốc hội đã tranh luận về dự thảo này trong hai ngày hồi tháng 10 và có thể sẽ biểu quyết theo một bản sửa đổi vào tháng 5 tới. Kịch bản khác là cho các tranh luận tiếp tục cho đến phiên họp kế của Quốc hội vào cuối năm nay. Trên báo chính thống đầy rẫy các bài viết và ý kiến đóng góp được hiệu đính cẩn thận, song song đó trên thế giới blog, ít bị giám sát hơn, sôi động các thảo luận tự do. Tất cả các điều đó như khúc dạo đầu, ngày 1 tháng 2 mở đầu một thời hạn hai tháng chính thức lấy ý kiến đóng góp của công chúng.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Cưỡng chế đất đai, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 4 phản hồi »

1586. Cựu chủ tịch Quốc hội bàn chuyện sửa Hiến pháp

Posted by adminbasam on 01/02/2013

Đôi lời: Một bài phỏng vấn hơn hai năm trước của TuanVietNam với cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An, nhưng rất phù hợp với tình hình hiện tại, khi “Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992” kêu gọi toàn dân tích cực góp ý sửa đổi Hiến pháp. Và đây là ý kiến của một “công dân loại I”, đã nêu lên rất nhiều điểm mà đông đảo người dân quan tâm.

TuanVietNam

Cựu chủ tịch Quốc hội bàn chuyện sửa Hiến pháp

Thu Hà

16-06-2010

NguyenVaAnNếu nhân dân được tham gia và phúc quyết sửa đổi Hiến pháp lần này thì đây là một cơ hội to lớn do ta tạo ra để thúc đẩy mạnh mẽ và toàn diện công cuộc đổi mới đất nước – Cựu Chủ tịch QH Nguyễn Văn An.

LTSTuần Việt Nam xin giới thiệu lại cuộc trò chuyện với cựu Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An về việc tu chính Hiến pháp 1992 sắp tới.

- Thưa ông, tại phiên Thảo luận ở hội trường về chương trình xây dựng luật, pháp lệnh năm 2011 và điều chỉnh chương trình 2010 hôm 9/6, hầu hết các ĐBQH phát biểu đều đề nghị sửa ngay một số điều của Hiến pháp 1992. Từng đảm nhiệm trọng trách người đứng đầu cơ quan lập pháp, ông chia sẻ sự quan tâm như thế nào về vấn đề này?

Cựu Chủ tịch  QH Nguyễn Văn An: Tôi rất quan tâm, vì sửa đổi Hiến pháp là một sự kiện trọng đại của toàn dân. Tôi vừa hy vọng, lại cũng vừa lo, vừa băn khoăn trăn trở, vì không biết sửa đổi lần này có đáp ứng lòng mong đợi của nhân dân không?

Dân phúc quyết

- Vì sao ông có tâm trạng như vậy?

Tôi có tâm trạng như vậy là do kinh nghiệm cuộc sống mách bảo. Sửa đổi Hiến pháp là một cơ hội sinh hoạt chính trị dân chủ sâu rộng trong toàn dân, toàn dân có được hưởng quyền lợi và làm nghĩa vụ tham gia ý kiến và phúc quyết hay không?

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Hiến pháp, Pháp luật, Sửa đổi Hiến pháp, Đảng/Nhà nước | 63 phản hồi »

1531. Hiến pháp là một bản Khế ước xã hội

Posted by adminbasam on 04/01/2013

“Cách thứ nhất là chúng ta tự thỏa thuận về chúng. Cách thứ hai là chúng ta bị áp đặt về chúng. Theo cách thứ nhất, chúng ta vẫn tiếp tục là những con người tự do. Theo cách thứ hai chúng ta không còn là những con người tự do nữa.”

Cách thứ ba là chúng ta bị áp đặt nhưng vẫn phải giả vờ là tự thỏa thuận. Chúng ta là những người tự do … nói dối hoặc im lặng.

Tia sáng

Khế ước xã hội

04:50-03/01/2013

Nguyễn Sĩ Dũng *

Về mặt kỹ thuật, nói Hiến pháp là một khế ước xã hội, thì không có nghĩa là cả xã hội phải tham gia soạn thảo văn bản này. Việc soạn thảo Hiến pháp vẫn phải do giới tinh hoa của dân tộc đảm nhận.
.
Hiến pháp trước hết cần được nhìn nhận như một bản khế ước xã hội. Dưới đây là những lý do cơ bản vì sao.

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật | 129 phản hồi »

1530. Lấy ý kiến nhân dân và trưng cầu dân ý (Sửa đổi Hiến pháp)

Posted by adminbasam on 04/01/2013

Lấy ý kiến nhân dân và trưng cầu dân ý

 Nguyễn Quang A

 Ngày 2-1-2013 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 được công bố để lấy ý kiến nhân dân trong ba tháng. Nhiều người lẫn giữa việc lấy ý kiến của nhân dân và việc trưng cầu dân ý. Hãy thử làm rõ sự khác biệt này.

Hiến pháp là của ai? Ai là người quyết định về Hiến pháp và họ quyết định thế nào? Đáng tiếc những vấn đề cơ bản như vậy từ rất lâu vẫn bị hiểu nhầm.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật | Tagged: | 103 phản hồi »

1527. Đảng không phải là cọp

Posted by adminbasam on 03/01/2013

Đào Tuấn

Đảng không phải là cọp

03-01-2013

H1Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của QH Phan Trung Lý đã có lời khẳng định: “Nhân dân có thể cho ý kiến đối với điều 4 Hiến pháp như với tất cả các nội dung khác trong dự thảo, không có gì cấm kỵ cả”.

Điều 4 Hiến pháp quy định Đảng Cộng sản Việt Nam “lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

Đảng không phải là cọp để phải gọi húy thành “ông ba mươi”.

Đảng cũng không phải là vua chúa phong kiến để dân đen phải kỵ húy không dám nói đến.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 51 phản hồi »

1519. Biểu tình chống TQ ‘gây bất ổn’

Posted by adminbasam on 01/01/2013

Tướng Nguyễn Chí Vịnh nói với phía Mỹ: “Nếu như các ông làm đúng những gì đã nói thì tôi hoan nghênh, còn nếu không các ông sẽ buộc phải rời khỏi khu vực như năm 1975 rời khỏi Việt Nam”.

Với TQ: “Nếu có được một người bạn XHCN rất lớn bên cạnh ủng hộ và hợp tác cùng có lợi thì sẽ vô cùng thuận lợi cho sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam“.

BBC – Tiếng Việt

Biểu tình chống TQ ‘gây bất ổn’

1-1-2013

H1Một thứ trưởng quốc phòng Việt Nam nói các cuộc biểu tình chống Trung Quốc “gây mất ổn định” trong khi Việt Nam “cần ổn định, cần sự đồng thuận để phát triển, để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ”.

Bài phỏng vấn ngày đầu năm 2013 mà Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh dành cho báo Tuổi Trẻ đã đụng chạm nhiều vấn đề được dư luận người Việt quan tâm.

Được hỏi suy nghĩ về các cuộc biểu tình chống Trung Quốc gần đây, tướng Vịnh khẳng định đây là chuyện “không nên”.

“Để đối phó với tình hình phức tạp trên biển Đông hiện nay, chúng ta cần một sự đoàn kết, thống nhất trong Đảng và Nhà nước cũng như giữa Đảng, Nhà nước với nhân dân.”

Đọc tiếp »

Đăng trong Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Quan hệ Việt-Trung, Trung Quốc | 114 phản hồi »

1517. Này ông John Kerry, hãy trả tự do cho Lê Quốc Quân

Posted by adminbasam on 01/01/2013

The Economist

Vị ngoại trưởng kế tiếp của Mỹ: Này ông John Kerry, hãy trả tự do cho Lê Quốc Quân

Tác giả: M.S.

Người dịch: Thủy Trúc

28-12-2012

VIET NAM-SEN. KERRY W/VIET KIDSSẽ quan trọng tới mức nào nếu nước Mỹ có một vị ngoại trưởng xuất sắc? Tôi quả thật không biết. Nói như thế này đi: Hãy thử nghĩ về bất cứ một sự nghiệp nào mà chính nước Mỹ đã theo đuổi trong 50 năm qua. Nào, nếu bạn lên danh sách 10 nguyên nhân hàng đầu khiến Mỹ quyết định theo đuổi cái sự nghiệp đó, thì liệu các nỗ lực ngoại giao của bất kỳ một quốc gia nào khác có được đưa vào danh sách nguyên nhân ấy không? Trong một số trường hợp, có lẽ có. Nhưng không thường xuyên. Bây giờ, bạn hãy đảo lại hai cực ấy. Đấy là lý do vì sao mà tôi rất hoài nghi về chất lượng hoạt động ngoại giao của Mỹ, tôi không tin rằng nó luôn có ảnh hưởng lớn đối với những gì các nước khác quyết định làm. Sự bất tài, khoác lác và đáng ghét, có thể khiến bạn chuốc lấy sự thù địch một cách không cần thiết, nhưng cho dù chính sách ngoại giao của bạn là xuất sắc hay kém cỏi, thì có lẽ cũng không chắc là bạn sẽ thuyết phục được các quốc gia khác nhanh chóng thay đổi quyết định của họ về các chính sách lớn, ví dụ như là chính sách theo đuổi phát triển năng lực hạt nhân.

Đọc tiếp »

Đăng trong Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Quan hệ Mỹ-Việt, Đảng/Nhà nước | 39 phản hồi »

1510. “Sang năm tới Hoàng Sa”

Posted by adminbasam on 29/12/2012

Đồng Phụng Việt

“Sang năm tới Hoàng Sa”

29-12-2012

Mỗi ngày, mình vào trang web Ba Sàm một lần. Mỗi lần mình ở lại đó từ 30 đến 45 phút – khoảng thời gian chỉ đủ để lướt qua các sự kiện mà nhóm thực hiện trang web này lựa chọn – giới thiệu. Cũng vì vậy, gần như chẳng bao giờ mình xem bình luận của độc giả. Hôm qua, trò chuyện với một người bạn, kể như vậy, nghe xong, bạn bảo mình sai. Bạn bảo: Bình luận của độc giả là một phần giá trị của Ba Sàm, không thể không đọc. Bận bịu cỡ nào cũng ráng mà đọc, ở đó thế nào cũng có vài ý kiến đáng ngẫm.

Hôm nay, mình thử đọc bình luận của những người đọc Ba Sàm và có ngay một chuyện để nghĩ…

Đọc tiếp »

Đăng trong Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Quan hệ Việt-Trung | 131 phản hồi »

 
%d bloggers like this: