BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Gia đình/Xã hội’ Category

2583. Bảo vệ di sản: Tiền nhân đã cảnh tỉnh, nhưng không ai nghe

Posted by adminbasam on 25/05/2014

Tuần VN

Đào Dục Tú

25-05-2015

Mất bò mới lo làm chuồng, nước đến chân mới nhẩy, tiền nhân người Việt đã cảnh tỉnh người đời từ ngàn xưa nhưng ngàn sau vẫn không sao thẩm thấu được. Rồi đây còn dấu tích ngàn năm, trăm năm  nào nữa chìm vào hư vô thời gian, mất dấu luôn trong tâm cảm tâm thức thế hệ con cháu hậu thế.

Người mình có câu “ăn cơm mới nói chuyện cũ”. Nhớ lại cách đây trên dưới hai thập kỷ, sau khi nàng Tô Thị Vọng Phu thiên tạo bị người đời đánh mìn phá đá núi  nung vôi, “động mạch núi” giật đứt chân đế chênh vênh, lộn nhào từ đỉnh Tam Thanh xuống đám bụi bờ, đã khiến cho nhiều người cầm bút từ Nam chí Bắc bức xúc lên tiếng trên công luận. Họ tiếc nuối và muộn phiền. Họ trách dân sở tại thì ít, trách hệ thống cơ quan quản lý di tích văn hóa lịch sử thì nhiều. Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Văn hóa, Đảng/Nhà nước | 8 Comments »

2552. Biểu tình ở Bình Dương: Đi giữa dòng bạo động

Posted by adminbasam on 16/05/2014

Dân News

Đi giữa dòng bạo động (Phần 1)

Tuấn Khanh

H1Lúc 10g sáng ngày 14/5, Tôi cùng 2 người bạn là Thiên Văn và Phạm Thy quyết định chạy xuống khu Gò Vấp, gần Lái Thiêu, khi nghe nghe tin các công ty ở khu Tân Thới Hiệp bắt đầu có đình công. E rằng sẽ có đập phá và bạo động, chúng tôi không dám mang theo nhiều máy móc, chủ yếu là mang theo sự liều lĩnh, để tìm hiểu vì sao lại có những chuyện đập phá và cướp bóc như trên các trang mạng xã hội mô tả.

Lý do của chuyến đi này được thôi thúc từ đêm trước. Ngay khi chúng tôi nhận được những hình ảnh những chiếc thiết giáp tiến vào Sài Gòn, những đoàn xe biểu tình được dẫn đầu bởi một chiếc xe Matiz bí ẩn, được chuẩn bị hình cờ búa liềm và ngôi sao, làm náo loạn nhiều con đường. Trong đêm, nhà văn Nguyễn Đình Bổn nhắn tin “anh buồn quá, công nhân bị lợi dụng, rồi sẽ có người chết”. Nhà báo Mạnh Kim thì gọi, giọng lo lắng “tôi quá sốt ruột nên làm một vòng coi tình hình, có gì mình liên lạc nhau nhé”. Lúc đó, tôi cũng đang chạy trên các con đường dẫn đến tòa Tổng Lãnh Sự Trung Quốc. Thành phố im lặng, nhưng nặng nề trong lòng những người đang quan tâm đến thời sự đất nước.

Trên đường đi đến Tân Thới Hiệp, chúng tôi được Huy Đoàn, một người bạn ở gần đó cho biết tình hình vắng lặng. Các công ty đã cho công nhân nghỉ việc và dán thông báo giới thiệu mình không là người Trung Quốc trong sự lo sợ. Chúng tôi quyết định đi ngõ ra Sóng Thần, Bình Dương, vì nghe nói có một đoàn biểu tình đang tụ tập ở đó. Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 20 Comments »

2495. Tổ quốc đương lâm nguy!

Posted by adminbasam on 23/03/2014

Đỗ Hải Anh

Kính gửi toàn thể người dân Việt Nam còn lương tâm và trách nhiệm.

Tôi, TS Đỗ Hải Anh, nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu…, thuộc Viện Khoa học xã hội Việt Nam. Từ ngày được định cư ở Mỹ tới nay tôi mải mê nghiên cứu khoa học chứ không quan tâm đến chính trị trong nước. Nhưng, khi ký ức hiện về lời khuyên của một thánh tăng: “Các nhà tu hành không chỉ giúp đời bằng kinh sách, cầu nguyện. Họ có bổn phận phải đóng góp bằng tất cả khả năng của mình để giải quyết các khó khăn ở đời. Chính trị và tôn giáo không thể là đối nghịch. Tất cả các hành động phát sinh bởi thiện niệm (ý tốt) đều gọi là hành động tôn giáo”. Tôi xét thấy mình quá sai lầm vì đã từng thờ ơ với thời cuộc, nên đã nghĩ lại. Bài viết này được dựa vào tư liệu của bạn tôi: TS. HVT, nhà báo chuyên viên cao cấp ở Đài truyền hình từ bên nhà gửi sang.

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Lịch sử, Nhà nước, Pháp luật, Tôn giáo, Tham nhũng, Văn hóa, Xã hội, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , , , , , | 2 Comments »

1898. Nguyên lý nào cho phạt vi phạm hành chính trong gia đình ?

Posted by adminbasam on 17/07/2013

Đôi lời: Bài viết này đã được đăng trên báo Tia Sáng, nhưng đã bị cắt mất phần quan trọng nhất. Chúng tôi xin đăng lại nguyên bản của tác giả, để độc giả tiện theo dõi.

—-

TS Nguyễn Sỹ Phương – CHLB Đức

15-07-2013

Phần I  Từ phạt vi phạm hành chính trong gia đình ở ta…

Bộ Công an đang lấy ý kiến đóng góp cho dự thảo Nghị định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy và chữa cháy; và phòng, chống bạo lực gia đình. Mục 4, các vi phạm hành chính về phòng, chống bạo lực gia đình, Dự thảo quy định:

- Người bắt thành viên trong gia đình nhịn ăn, nhịn uống, mặc rách, chịu rét sẽ bị phạt tiền từ 1,5 đến 2 triệu đồng.

- Việc bỏ mặc không chăm sóc thành viên gia đình là người già, yếu, tàn tật, phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con nhỏ cũng bị phạt tương tự.

- Người thường xuyên dọa nạt thành viên gia đình bằng các hình ảnh, con vật, đồ vật làm người đó hoảng sợ, ảnh hưởng đến tinh thần; ép buộc xem, nghe, đọc văn hóa phẩm đồi trụy, kinh dị cũng bị phạt từ 1,5 đến 2 triệu đồng.

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 8 Comments »

1835. Vô cảm quan chức và cái chết vì nghèo

Posted by adminbasam on 11/06/2013

BBC tiếng Việt

Phạm Chí Dũng

Gửi cho BBC từ Sài Gòn

Cập nhật: 06:18 GMT – thứ ba, 11 tháng 6, 2013

1Từ mấy năm qua, xã hội Việt Nam như bị tê liệt trong cơn động kinh khốn quẫn của cái chết người nghèo. Chưa bao giờ từ khi đất nước được thống nhất cho đến nay, mật độ tự tử vì cùng khổ dân sinh lại dày đặc như hiện thời.

Tháng 6/2013. Giữa lúc Thủ đô đang ngột ngạt trong cơn bức bối thời tiết chực chờ sấm nổ, người Hà Nội lại sôi lên bởi một câu chuyện thương tâm đột ngột xảy ra: một người mẹ cùng đứa con trai treo cổ chết trong nhà. Nguyên do ban đầu: quẫn bách về tiền bạc.

Sự việc quá đau lòng trên xảy đến ở xóm Chùa, huyện Từ Liêm vào ngày 7/6/2013.

Trong cái khó ló cái khôn – như một câu tục ngữ của người Việt. Nhưng có lẽ ý nghĩa ấy chỉ ứng với hoàn cảnh con người vẫn giữ được ý chí vươn lên. Còn trong tâm thế cộng hưởng cả bức bách vật chất lẫn bế tắc tư tưởng, không động lực nào còn có thể níu kéo người ta ở lại với kiếp khổ trần gian.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 24 Comments »

1610. Anh S., bạn tôi

Posted by adminbasam on 13/02/2013

Đôi lời: Nhà văn Nguyên Ngọc vừa gửi tới bài viết từ 7 năm trước, nhưng vẫn còn tính thời sự, nhân đọc bài 1606. Từ Hiệp định Paris đến “Bên Thắng Cuộc” (Diễn đàn/ BS) của GS Nguyễn Ngọc Giao. Ông đánh giá bài viết “rất đàng hoàng, rõ ràng, chặt chẽ, đúng mức và cần thiết để hiểu đúng bản chất của sự thật lịch sử, từ đó mà có suy nghĩ và hành động đúng”. Tuy nhiên, ông đã rất bức xúc khi đọc một số phản hồi chỉ trích bài viết đó và cá nhân GS Nguyễn Ngọc Giao.

Không phải chỉ nhà văn Nguyên Ngọc có tâm trạng này, mà một số trí thức khác cũng có cảm giác tương tự. Có điều, dường như họ chưa hiểu lắm về … Internet, nơi mà có những đề tài chỉ lôi cuốn nhiều những người đầy thù hận không sao quên được, cùng lẫn lộn những “dư luận viên” của tuyên giáo trà trộn trong đó tham gia bình luận. Trong số độc giả trên dưới 100.000 lượt truy cập vào trang Ba Sàm mỗi ngày, họ chỉ là con số rất nhỏ nhoi, tiếng nói yếu ớt; những phản hồi thiếu lịch sự cũng có tác dụng tốt cho độc giả hiểu thực trạng xã hội và tập cọ sát với mọi thái độ khác nhau từ công luận.

Nhưng ngược lại, những người bị chỉ trích, dù là lối chỉ trích thiếu văn hóa đi nữa, cũng cần ít nhiều tự xem lại mình, rằng mình đã thực sự hoặc có được bao nhiêu sự “lột xác”, “sám hối”, đã “tỉnh” hẳn chưa, nếu như từng một thời mê muội, tiếp tay cho những quyết định sai lầm đem lại hậu quả to lớn cho cả Dân tộc. Họ cần học những tấm gương, trong đó ít nhất, theo thiển ý của chúng tôi, có Nhà văn Dương Thu Hương.

Anh S., bạn tôi

Nguyên Ngọc

Tôi quen anh S. rất tình cờ, nhưng rồi về sau, khi đã thân, chúng tôi thường cười nói với nhau: Chẳng ngẫu nhiên hoàn toàn đâu, có duyên trời cả đấy. “Trời” đây là cuộc thế mấy mươi năm nay của đất nước ta, với bao nhiêu uẩn khúc trầm luân, đưa con người đi theo những con đường chẳng ai ngờ trước, tạo nên trong số phận từng người nhiều bi kịch, mà lắm khi may mắn cũng nhiều.

Đọc tiếp »

Posted in Chiến tranh VN, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Người Việt: cư trú/LĐ ở nước ngoài | 146 Comments »

1245. Bẫy việt vị của Thủ tướng

Posted by adminbasam on 07/09/2012

“Không có một vị thủ tướng nào thừa kế một cơ ngơi có thể ngồi mát ăn bát vàng như Nguyễn Tấn Dũng … Nhưng, ngôi nhà tưởng là vững chãi ấy đã bị đốt cháy chỉ hơn một năm rưỡi sau đó.” Nhưng … “Ông Nguyễn Tấn Dũng rất có thể lại xuất hiện như một nhà cải cách.”

Blog Osin

Bẫy việt vị của Thủ tướng

Huy Đức

07-09-2012

Ủy ban Tài chính của Quốc hội cần yêu cầu Ngân hàng Nhà nước công bố danh sách các tổng công ty, tập đoàn nhà nước đã mở tài khoản và ồ ạt chuyển một lượng tiền lớn vào VietCapital Bank ngay sau khi con gái của Thủ tướng, bà Nguyễn Thanh Phượng, thôn tính ngân hàng này từ tên gốc của nó là Gia Định. Những con số ấy có thể là một ví dụ thú vị về “lợi ích nhóm” mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc tới trong đợt kiểm điểm theo Nghị quyết Trung ương 4. Nhưng, quan trọng hơn, Quốc hội cần biết công cụ chủ đạo của nền kinh tế đang được sử dụng như thế nào.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật | Tagged: , , , , | 153 Comments »

1243. Bài phát biểu của bà Michelle Obama tại Đại hội Toàn quốc của Đảng Dân chủ, Hoa Kỳ

Posted by adminbasam on 07/09/2012

NPR

Bài phát biểu của bà Michelle Obama tại Đại hội Toàn quốc của Đảng Dân chủ, Hoa Kỳ

04-09-2012

.
Cảm ơn bà Elaine rất nhiều. (Nói với các quân nhân: ND) Chúng tôi rất biết ơn sự phục vụ và hy sinh của gia đình quý vị và chúng tôi luôn mong muốn quý vị trở lại [phục vụ].

Trong vài năm qua, với tư cách là đệ nhất phu nhân, tôi có được đặc ân rất lớn là đi khắp đất nước này. Và tất cả những nơi tôi đã đi qua, những người mà tôi đã gặp, và những câu chuyện mà tôi đã nghe, tôi đã thấy được những điều tốt đẹp nhất về tinh thần nước Mỹ.

Tôi đã thấy nó (tức tinh thần nước Mỹ: ND) trong lòng tốt đáng kinh ngạc và sự ấm áp mà mọi người đã cho tôi thấy và gia đình tôi, đặc biệt là hai con gái của chúng tôi.

Tôi đã nhìn thấy nó bên trong các giáo viên ở một học khu gần như phá sản, những người đã thề sẽ tiếp tục giảng dạy mà không nhận lương.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Giáo dục | 80 Comments »

1238. Bàn về sự vô cảm của bộ máy nhân một phóng sự bằng hình

Posted by adminbasam on 05/09/2012

Bauxite Vietnam

Bàn về sự vô cảm của bộ máy nhân một phóng sự bằng hình

05-09-2012

Tình trạng thê thảm của “con đường vận chuyển bauxite” như ta thấy trong một loạt hình ảnh mà phóng viên Quốc Quang cung cấp dưới đây, trang Bauxite Việt Nam đã đề cập đến trong bài “Dự án Tân Rai – Bao giờ cho đến tháng Mười” của Lê Trung Thành (http://www.boxitvn.net/bai/38430). Tưởng không cần nói gì thêm mà chỉ mời bạn đọc đọc kỹ lại bài viết tường tận ấy.

Nhìn cho bao quát hơn nữa thì toàn bộ dự án Bauxite Tây Nguyên là cả một vấn nạn to như quả núi về tất cả mọi phương diện: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, an ninh mà Nhóm Bauxite Việt Nam đã cất tiếng báo động kể từ tháng Tư 2009 với hàng loạt kiến nghị liên tiếp, lần nào cũng được ít nhất 2000 người ký. Tâm nguyện của chúng tôi nào có gì hơn là muốn Nhà nước hãy tỉnh táo, thật sự đứng trên cùng một chỗ đứng lợi ích với dân với nước mà nhìn cho thấu mọi ngóc ngách “không sao nhá nổi” của một “miếng bánh” vẽ ra thì ngon lắm nhưng gặm vào là gay. Tiếc rằng lúc bấy giờ chúng tôi còn quá ngây thơ để nhận diện cho đầy đủ cái khái niệm gọi bằng “nhóm lợi ích”. Chúng tôi chỉ lấy làm lạ khi những người đại điện cho quyền lực đã chỉ một mực dùng thái độ im lặng, để đáp lại nguyện vọng chân thành của chúng tôi (trên chúng tôi còn có Đại tướng Võ Nguyên Giáp khả kính cùng nhiều vị lão thành cách mạng) và đông đảo nhân dân. Còn một ít những ông lau nhau như Thứ trưởng Lê Dương Quang và một vài người khác được giao phó nhiệm vụ… đứng ra “vén váy chửi càn” thì thôi miễn chấp. Cho đến khi người đứng đầu các bản kiến nghị, GS Nguyễn Huệ Chi, được cơ quan an ninh “thăm hỏi” suốt 22 ngày, thì chúng tôi mới biết là hết hy vọng trong đối thoại chân tình với nhau để tìm ra một tiếng nói chung – “Bạn cố tình đến thế chúng tôi còn biết nói sao”.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Đảng/Nhà nước | 25 Comments »

1214. Vai trò của các bloggers trong các cuộc phản đối liên quan đến chuyện đất đai ở Việt Nam

Posted by adminbasam on 21/08/2012

Reuters/ MSNBC

Vai trò của các bloggers trong các cuộc phản đối liên quan đến chuyện đất đai ở Việt Nam

Tác giả: Stuart Grudgings

Người dịch: Thủy Trúc

19-8-2012

Hà Nội – Người nông dân có tên Lê Dũng và những người dân làng ông đã tích trữ gạch đá, bom xăng để đánh lại công an, khi công an cố cưỡng chế đất của họ để lấy chỗ xây một khu đô thị xa hoa gần thủ đô của Việt Nam.

Tuy nhiên, vũ khí mạnh nhất của họ hóa ra lại là thứ mà họ đã tạo nên nhờ có sự giúp đỡ của các nhà hoạt động trên mạng, để họ ghi lại và phát tán thông tin về cuộc đối đầu với công an – sự kiện mà truyền thông của Nhà nước đã phớt lờ.

Xung đột diễn ra vào một buổi sáng tháng tư trong sáng. Chỉ trong vài giờ, những hình ảnh ghi lại cảnh vài ngàn công an phun hơi cay và đánh nông dân huyện Văn Giang, nằm ngay phía đông Hà Nội, đã lan truyền như virus.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Cưỡng chế đất đai, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật | 16 Comments »

1076. Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc

Posted by adminbasam on 11/06/2012

Đất Việt

Hải Phòng tràn ngập lao động Trung Quốc

Cập nhật lúc :09:03, 11/06/2012

(Đất Việt) Phía nhà thầu Trung Quốc tìm mọi cách hạn chế tuyển dụng lao động của Việt Nam, đồng thời đưa lao động phổ thông của họ sang làm các công việc thủ công như đào đất, phụ hồ, mang vác, quét dọn, đổ bê tông – những công việc mà lao động Việt Nam có thể đảm đương.
.

Dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện  Thủy Nguyên) được triển khai từ tháng 11.2005. Đây là dự án do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC) với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Để hoàn thành dự án đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường luôn đảm bảo ở con số 2.000 – 3.000 người.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Quan hệ Việt-Trung | 24 Comments »

1053. BỊ LƯU ĐÀY Ở BẮC KINH – MỘT NGƯỜI MẸ NÓI TRƯỚC NGÀY 4.6 NĂM 2012

Posted by adminbasam on 02/06/2012

Peacehall.com

BỊ LƯU ĐÀY Ở BẮC KINH  -  MỘT NGƯỜI MẸ NÓI TRƯỚC NGÀY 4.6 NĂM 2012

22-04-2012

Người dịch:  Băng Tâm

Đã qua đi 22 cái ngày 6.4 hàng năm, con trai tôi bị lưu đày thấm thoát đã 23 năm trời.

Tôi biết ở Bắc Kinh có một Nhóm các bà mẹ Thiên An Môn, con của họ đều đã chết. Là người mẹ, tôi từng thầm nghĩ, trộm nghĩ là so với họ, tôi vẫn còn may mắn hơn, con tôi vẫn còn sống.

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 6 Comments »

1046. THƯ NGỎ CỦA LƯU HỌC SINH TQ GỬI HỒ CẨM ĐÀO VÀ TẬP CẬN BÌNH TRƯỚC ĐẠI HỘI 18

Posted by adminbasam on 31/05/2012

boxun.com

THƯ NGỎ CỦA LƯU HỌC SINH TRUNG QUỐC GỬI HỒ CẨM ĐÀO VÀ TẬP CẬN BÌNH TRƯỚC ĐẠI HỘI 18

Người dịch: Băng Tâm

30.5.2012

Chúng tôi là một nhóm lưu học sinh ở Mỹ tới từ TQ, chúng tôi có may mắn được tiếp nhận hai nền giáo dục khác nhau, và cũng được sống trong hai xã hội khác nhau. Đảng cộng sản Trung Quốc là Đảng cầm quyền lâu dài duy nhất ở Trung Quốc đại lục, hiện đại hóa và dân chủ hóa của Trung Quốc mà tách rời Đảng cộng sản là điều hoàn toàn khó lòng hình dung nổi. Vì thế, trước ngày Đại hội 18 của Đảng cộng sản Trung Quốc khai mạc, chúng tôi quyết định gửi bức thư ngỏ này tới hai vị lãnh đạo tối cao đương nhiệm và tương lai của Đảng cộng sản.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 41 Comments »

1039. Báo VNExpress tiếp tay bôi xấu phụ nữ Việt Nam?

Posted by adminbasam on 29/05/2012

Một bài viết trên tờ Nhân dân nhật báo của ĐCS Trung Quốc “phản ánh” tình trạng đàn ông Trung Quốc tuyển vợ Việt Nam với giá rẻ mạt. Chưa rõ độ xác thực trong nội dung và ý tứ đằng sau bài viết.

Thế nhưng, trang VNExpress đã mau mắn đến lạ kỳ, dịch đăng ngay, nếu không nhầm thì chỉ sau 1 giờ 30′ (ngoại trừ khả năng lấy của tờ Global Times, phụ bản của People Daily, từ rạng sáng). Nhưng điều quan trọng là VNExpress đã không dẫn nguồn, không một chút bình luận, như thể chính phóng viên báo này đã đi tác nghiệp viết ra. Họ muốn tăng “sức thuyết phục” với độc giả, để tin rằng tất cả nội dung, cách phản ánh như vậy là trung thực, không có ý đồ gì xấu? Bộ 4T và Ban Tuyên giáo liệu sẽ có ý kiến hay không về vụ này?

VNExpress

Ngày càng nhiều đàn ông Trung Quốc tuyển vợ Việt

.
Thứ ba, 29/5/2012, 10:54 GMT+7
.

Chỉ cần bỏ ra từ 30.000 đến 40.000 tệ (khoảng 94 đến 120 triệu đồng), một thanh niên Trung Quốc có thể cưới được một cô dâu Việt Nam hấp dẫn tuổi từ 18 đến 25…

Hoạt động môi giới cô dâu Việt theo đơn đặt hàng đang bùng nổ, được tiếp sức bởi nhu cầu của những ngườđàn ông Trung Quốc ế vợ.

Mặc dù các văn phòng môi giới hôn nhân quốc tế là bất hợp pháp tại Trung Quốc, nhưng những kẽ hở trong luật pháp nước này đã cho phép ngành công nghiệp mai mối bùng nổ. Tình trạng này thúc đẩy các chuyên gia kêu gọi có những quy định cụ thể, nhằm giám sát chặt chẽ những hoạt động mai mối.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Quan hệ Việt-Trung | 51 Comments »

961. Trấn áp người dân chỉ chứng tỏ là chính quyền đang rất yếu và sợ dân

Posted by adminbasam on 05/05/2012

RFI Việt Ngữ

Trấn áp người dân chỉ chứng tỏ là

chính quyền đang rất yếu và sợ dân

Thụy My

04-05-2012

Audio phỏng vấn ông Lê Hiếu Đằng

Theo ông Lê Hiếu Đằng, thì việc trấn áp chỉ chứng tỏ rằng chính quyền đang rất yếu và rất sợ dân, ông đề nghị chính phủ cần đối thoại công khai, minh bạch trước dân. Lòng dân không an sẽ gây mất ổn định xã hội, hơn nữa Việt Nam đang cần tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế trước sự chèn ép của Trung Quốc tại Biển Đông.

Sự kiện chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên huy động một lực lượng công an hùng hậu để cưỡng chế đất đai của nông dân cho dự án Ecopark hôm 24/04/2012 cho đến nay vẫn còn gây chấn động dư luận.

RFI đã trao đổi với luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Cưỡng chế đất đai, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật | 62 Comments »

906. VÌ SAO NGƯỜI VIỆT NAM COI THƯỜNG TRUNG QUỐC?

Posted by adminbasam on 20/04/2012

bbs.city.tianya.cn

SỰ THỰC BẤT NGỜ: 

VÌ SAO NGƯỜI VIỆT NAM

COI THƯỜNG TRUNG QUỐC? 

3.4.2012

Tác giả:  august211

Người dịch:  Băng Tâm

Chúng ta luôn muốn biết xem người Mỹ, người Châu Âu nghĩ gì về mình. Nhưng, xưa nay chưa bao giờ chúng ta suy nghĩ cho nghiêm túc xem trong con mắt người Việt Nam hôm nay, hình ảnh Trung Quốc rốt cuộc là như thế nào? Trong con mắt của không ít người Việt Nam, người Trung Quốc là những kẻ lừa đảo dốt nát, kiêu ngạo, chế tạo ra những sản phẩm rác. Nói thế chắc hẳn rất nhiều người sẽ không dễ chịu, nhưng đó lại là sự thực. 

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Quan hệ Việt-Trung, Trung Quốc | 132 Comments »

885. Sai phạm tí ti 18.000 tỷ đồng, “mất trinh” hay là…”thiếu trinh”?

Posted by adminbasam on 11/04/2012

Phụ nữ Today

Sai phạm tí ti 18.000 tỷ đồng, “mất trinh” hay là…”thiếu trinh”?

Thứ Ba, 10/04/2012, 23:01

Tam Thái

(Trái hay Phải) - Trong lúc đám học trò hứng khởi với đề thi về trinh tiết như thể chưa bao giờ được làm văn, thì người lớn, như mọi ngày, vẫn miệt mài cãi cọ về đủ thứ trên trời dưới biển của kiếp nhân sinh.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Giáo dục, Tham nhũng, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , , , , , | 89 Comments »

872. Về 61 hài cốt Tử Sĩ Quân đội Việt Nam Cộng hòa tại An Lộc

Posted by adminbasam on 06/04/2012

Đôi lời: Dưới đây là nội dung một phản hồi của độc giả HLMC sáng nay, Ba Sàm xin được đăng lên.

Thiết tưởng không cần bình luận gì nhiều về tình cảnh trái ngược đối với bao nhiêu con người Việt Nam đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh liên tục diễn ra thế kỷ qua.

Lối cư xử không hợp đạo lý ông cha ngàn đời răn dạy - “Nghĩa tử nghĩa tận” vẫn cứ diễn ra, thậm chí được mặc nhiên khuyến khích mà quá hiếm những lời can gián. Nó góp phần chia rẽ dân tộc ngay giữa lúc rất cần phải cố kết lại trước hiểm họa “Bắc thuộc” một lần nữa.

Cách đây 6 năm, BS cũng đã viết về những điều liên quan qua bài “31 năm-Vết thương chưa lành”. Thế mà cho tới giờ, hình như còn thêm nữa những vết thương làm ta đau hơn.

.

Về 61 hài cốt Tử Sĩ Quân đội Việt Nam Cộng hòa tại An Lộc

(XIN QUÝ VỊ NHẬN ĐƯỢC TIN NÀY, TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI, CHÂN THÀNH CẢM TẠ)

Kính thưa quý đồng hương và quý chiến hữu.

Cuối tháng 12/2011, toàn thể 61 tử sĩ thuộc Liên Đoàn 3 Biệt động quân tại An Lộc Bình Long đã được cải táng, chúng tôi kính mong được quý đồng hương, quý chiến hữu và quý diễn đàn phổ biến rộng rãi danh sách này để hy vọng tìm được thân nhân cuả những chiến sĩ đã hy sinh. Nếu thân nhân gia đình muốn mang hài cốt anh em về nguyên quán xin vui lòng liên lạc trước với chúng tôi để tiện sắp xếp, và giúp đỡ vì các ngôi mộ đã được xây kiên cố nên mỗi lần cắt gỡ ra rất khó khăn tốn kém.

Đọc tiếp »

Posted in Chiến tranh VN, Gia đình/Xã hội, Người Việt: cư trú/LĐ ở nước ngoài | Tagged: , | 50 Comments »

859. Thông tin phát lộ di cốt liệt sĩ Mậu Thân cũng “mật”?!

Posted by adminbasam on 02/04/2012

Chuyện lạ ở Khánh Hòa:

Thông tin phát lộ di cốt liệt sĩ Mậu Thân cũng “mật”?!

 

Võ Văn Tạo

Chiều 23-3-2012, do trục trặc máy xúc, dân mót phế liệu và công nhân thi công đoạn tránh đèo Rù Rì ở phía Bắc nội thành Nha Trang (Khánh Hòa) tình cờ phát hiện 2 sọ người cùng một số di vật của bộ đội ở mép Tây QL1A, gần chân phía Nam đèo.

Tin loan đến Hội Cựu chiến binh (CCB) tỉnh Khánh Hòa và Thành đội Nha Trang.

Bồi hồi bên di cốt đồng đội

Đọc tiếp »

Posted in Chiến tranh VN, Gia đình/Xã hội | 71 Comments »

811. Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam

Posted by adminbasam on 15/03/2012

‘Anh’ dùng quyền lực, lợi dụng quyền lực của Nhà nước, mượn tay Nhà nước để ‘anh’ cướp bóc của người dân … là điềm báo cho những trận giông bão từ nông thôn.

RFI Tiếng Việt

Thân phận bọt bèo của người nông dân Việt Nam

Thụy My

14-03-2012

“Cốt lõi của vấn đề vẫn là những quy định mập mờ của Luật đất đai. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác, người nông dân không có những yếu tố để gắn bó với đất đai của mình… Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”…

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Tham nhũng, Đảng/Nhà nước | Tagged: , , , , | 71 Comments »

633. Quả Bom Đoàn Văn Vươn

Posted by adminbasam on 11/01/2012

Osin HuyDuc

Quả Bom Đoàn Văn Vươn

10-01-2012

Huy Đức

Khi lực lượng cưỡng chế huyện Tiên Lãng đến khu đầm, anh Vươn cho nổ trái mìn tự tạo cài dưới một bình gas. Bình gas không nổ. Nhưng, trái mìn tự tạo vẫn gây tiếng vang như một quả bom, “quả bom Đoàn Văn Vươn”. Vụ nổ không chỉ gây rúng động nhân tâm mà còn giúp nhìn thấy căn nguyên các xung đột về đất đai. Quyền sở hữu nói là của “toàn dân”, trên thực tế, rất dễ rơi vào tay đám “cường hào mới”.

Sự Tùy Tiện Của Nhà Nước Huyện

Quyết định giao bổ sung 19,5 ha đất nuôi trồng thủy sản cho ông Đoàn Văn Vươn, ký ngày 9-4-1997, ghi thời hạn sử dụng là 14 năm tính từ ngày 14-10-1993. Theo báo Thanh Niên, ở thời điểm ấy, chính quyền huyện Tiên Lãng đã quy định thời hạn giao đất cho nhiều cá nhân, hộ gia đình rất tùy tiện: có người được giao 4 năm; có người 10 năm… Tuy thời điểm này chưa có các nghị định hướng dẫn chi tiết việc thi hành, nhưng Luật Đất đai năm 1993 đã nói rõ thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản cho hộ gia đình và cá nhân là 20 năm.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Pháp luật | 214 Comments »

611. Không phải là bò nhưng “có còn là con người nữa không”?

Posted by adminbasam on 02/01/2012

Không phải là bò nhưng “có còn là con người nữa không”?

Hà Văn Thịnh

Ngày đầu tiên của năm mới, đọc báo và… đau đớn! Chưa có năm nào mà dịp cuối năm lại cùng lúc được nghe và thấy một GS (Nguyễn Huệ Chi, BBC, 31.12.2011) và một nhà văn (Võ Thị Hảo, BBC, 30.12.2011) trăn trở về cái chuyện hổng giống ai trên trái đất này: GS Nguyễn Huệ Chi mong muốn những người cầm quyền biết rằng trí thức không phải là bò, còn nhà văn Võ Thị Hảo thì băn khoăn, có lẽ trí thức Việt Nam bây giờ không còn/ không giống là con người nữa (!). (Nguyên văn: “Chúng ta có còn bình thường không và có còn là con người nữa không…”. “Chúng ta” là nói về trí thức Việt Nam theo nghĩa hẹp và “cả dân tộc Việt Nam” theo nghĩa rộng).

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội | 83 Comments »

577. Trung Quốc và sự sùng bái Mao

Posted by adminbasam on 19/12/2011

Top Secret Writers

Trung Quốc và sự sùng bái Mao

Tác giả: WC

Ngọc Thu dịch

18-11-2011

Mao là người như thế nào? Là người đàn ông có vẻ mặt nhân từ ở Thiên An Môn hiện nay.

Mọi người có thấy lạ không khi một người đàn ông vinh dự có hình trên tất cả các tờ giấy bạc Trung Quốc từ 1 – 100 nhân dân tệ, lại là người đã thiết kế một trong những cỗ máy giết người nhiều nhất trong thời bình đã từng được biết đến?

Khi đến Trung Quốc, người ta sẽ nhận thấy ‘sự sùng bái Mao’ ở khắp mọi nơi. Với sức lôi cuốn của một người cha, từ trên cao gần Tử Cấm thành, ông ta nhìn xuống, mỉm cười với chúng ta, và nhìn mỗi khi chúng ta mở ví.

Những bức ảnh tương tự của ông ta được treo trong hàng trăm triệu căn nhà ở Trung Quốc. Nhưng xa hơn một cái gì đó giống như một thương hiệu, một thứ để được bán, Chủ tịch được tôn thờ như vài người khác, trước thế hệ của ông ta.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 3 Comments »

553. Trung Quốc nâng ngưỡng nghèo lên chưa đầy 1 đô la một ngày

Posted by adminbasam on 12/12/2011

Top Secret Writers

Trung Quốc nâng ngưỡng nghèo lên chưa đầy 1 đô la một ngày

01-12-2011

Tác giả: WC

Trúc An dịch

Vì sao việc làm của người Mỹ ngày càng ít đi? Vì sao hầu hết các sản phẩm sản xuất đại trà mà bạn thấy trên các kệ hàng Wal-Mart đều là hàng “Made in China”?

Không nhất thiết phải là một nhà kinh tế mới có thể tìm ra câu trả lời.

Trung Quốc nổi tiếng vì mức lương thấp, một lý do khiến nhiều công ty chuyển việc làm của họ ra nước ngoài. Bất chấp chi phí vận chuyển hàng hóa ra khỏi nước này, mức lương thấp gần như không tưởng đã khiến cho người Trung Quốc sản xuất các mặt hàng giá rẻ cho các khách hàng ưa mặc cả ngày nay.

Mới đây, Trung Quốc quyết định chìa bàn tay “giúp đỡ” ra cho các công dân đói ăn của nước này bằng cách nâng ngưỡng nghèo khổ, một hành động biến 100 triệu người nước này trở thành “người nghèo”, cho phép họ nhận sự hỗ trợ từ chính phủ.

Đọc tiếp »

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 4 Comments »

507. Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc

Posted by adminbasam on 25/11/2011

Zindaa

Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc

25-11-2011

Ngày 23/11, báo “Tin tức quốc gia” và mạng Zindaa đã đăng bài “Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc”, có nội dung chính sau: Trong những năm gần đây, các công trình độ sộ mọc lên ngày càng nhiều cũng như ngành khai khoáng cũng đang phát triển mạnh. Vì vậy, trong các lĩnh vực đó, người ta đã núp dưới danh nghĩa không tìm được lao động lành nghề nhưng trên thực tế là người ta đang sử dụng lực lượng lao động rẻ tiền hơn (công nhân Trung Quốc). Vì thế, một mặt hàng nghìn người Trung Quốc được núp dưới danh nghĩa chuyên gia, còn số đông còn lại được đưa vào Mông Cổ thì lại núp dưới danh nghĩa đi du lịch.

Đây chính là nguyên nhân gia tăng hàng năm về số lượng du khách nước ngoài tới Mông Cổ, nhưng thực chất lượng du khách nước ngoài tăng chỉ là con số ảo. Không chỉ riêng Mông Cổ mà tại bất cứ quốc gia nào trên thế giới, người Trung Quốc di cư hàng loạt luôn kiếm được công ăn việc làm và có cuộc sống khấm khá hơn so với quê nhà. Đối với Mông Cổ, đã có bằng chứng lịch sử từ thời Mãn Thanh: hơn 10 nghìn đàn ông Trung Quốc nghèo khổ được đưa sang định cư tại khu vực đất đai màu mỡ của Mông Cổ (vùng thung lũng Orkhon Selenge). Những người này được giao nhiệm vụ phải lấy vợ Mông Cổ, trồng rau và định cư lâu dài tại đây, không được quay trở lại Trung Quốc và họ đã ở lại. Đã hơn 400 năm trôi qua, tất cả các thế hệ của những người này cho tới nay không phải là người Trung Quốc nữa nhưng họ vẫn duy trì được nòi giống Trung Quốc của mình.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 2 Comments »

479. Sự kết thúc của Phố Tàu

Posted by adminbasam on 12/11/2011

ATLANTIC MAGAZINE

Sự kết thúc của Phố Tàu

Bonnie Tsui

Tháng 9/2011

Có phải sự trỗi dậy của Trung Quốc đồng nghĩa với sự kết thúc của một trong những cộng đồng đã được ghi nhận nhiều nhất ở nước Mỹ?

Là một nhà quản lý của một trung tâm việc làm Phố Tàu trên đường Kearny ở San Francisco, Winnie Yu đã chứng kiến những khách hàng thuộc tầng lớp lao động đến và đi. Hầu hết họ đều có những yếu tố làm nên câu chuyện thành công của một người nhập cư Mỹ gốc Hoa, chẳng hạn như Shen Ming Fa. Shen, năm nay 39 tuổi, đã chuyển tới San Francisco cùng với gia đình anh vào mùa thu năm ngoái, với ý nghĩ cô con gái 9 tuổi của anh sẽ có được tương lai nói tiếng Anh. Điểm dừng chân đầu tiên của Shen là Phố Tàu, nơi anh tìm thấy một cộng đồng, với sự giúp đỡ về công việc và các vấn đề nhập cư. Nhưng gần đây, Yu đã thấy có sự thay đổi; thay vì kéo đến, các khách hàng của anh lại ra đi, để theo đuổi điều mà có thể được gọi là giấc mơ Trung Quốc.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 16 Comments »

467. Đừng biến người dân thành chuột bạch?

Posted by adminbasam on 04/11/2011

Đôi lời: Sau ba ngày miệt mài vung chiếc kéo thần “tự kiểm duyệt”, trang Bee.net.vn đã cho ra một sản phẩm mới cáo mà chắc TS Nguyễn Quang A khó nhận ra nó là của mình. Mời bà con thưởng thức để thêm cảm thông/hoặc oán trách báo giới. Mời các biên tập viên báo bạn tham khảo, để có được những “tay kéo lụa”, không bao giờ bị “thổi còi”. Lưu ý: trong bài gốc, những dòng màu đỏ thẫm là phần bị biên tập cắt bỏ, màu vàng là được BTV sửa đổi. Trên trang Bee, dòng màu xanh là được BTV thêm vào.

Đừng biến người dân thành chuột bạch?

 Nguyễn Quang A

Nghe mấy vị có chức có quyền, hay đại biểu quốc hội “phản biện” chính sách “thay đổi giờ học, giờ làm” mà cứ ngỡ họ thuộc phe đối lập trong một chế độ dân chủ còn non nào đó, hay họ thuộc phái “nói theo” hoặc “dân túy” cũng chẳng rõ nữa.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | 65 Comments »

409. Xe Cá Nhân và Vết Xe Nguyễn Thiện Nhân

Posted by adminbasam on 09/10/2011

Xe Cá Nhân và Vết Xe Nguyễn Thiện Nhân

Huy Đức

Người dân có lẽ cũng chia sẻ khi nghe nói Bộ trưởng Đinh La Thăng và các quan chức trong Bộ rồi đây sẽ đi xe bus tối thiểu một lần trong tuần. Nhưng nhớ, các nhà kinh tế đã từng tính toán, nếu Bill Gates đánh rơi tờ 100 dollars thì thay vì cúi xuống nhặt mà tiếp tục đi thì cái đầu của ông sẽ kiếm được nhiều hơn như thế. Lâu lâu “vi hành” để biết đứng trên xe bus thường dân nó khác với ngồi xe hơi Bộ trưởng như thế nào thì cũng cần. Nhưng, Bộ trưởng nên dành thời gian để tư duy. Mặt khác, một “tư lệnh” mà đến cơ quan với áo xống xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại, thì cũng không “uy” cho lắm.

Năm 1993, khi vào Sài Gòn Công tác, ông Nông Đức Mạnh đã mất hơn một giờ để di chuyển từ trung tâm xuống Bình Thạnh thăm công ty Vissan. Cảnh sát hụ coi thì cứ hụ còi, đầy đường xe cộ, người dân có muốn tránh xe Chủ tịch Quốc hội cũng không có chỗ. Vừa tới Vissan, ông Mạnh nói, Bộ Chính trị vừa họp phê duyệt Quy hoạch, theo đó dân số Sài Gòn tới năm 2000 là 5 triệu người. Ông thú nhận, khi ngồi trong phòng họp Bộ Chính trị ông không hình dung được Sài Gòn lại đông như vậy. Ông Mạnh có cảm nhận đó cũng nhờ một chuyến “vi hành”. Nhưng lẽ ra, những người giữ cương vị như ông phải thấy rằng, dự báo mức tăng trưởng dân số ở các đô thị là trách nhiệm của các nhà chuyên môn thay vì phó thác cho một cơ quan nhiều việc như Bộ Chính trị.

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Giáo dục | 150 Comments »

364. Sẽ đóng cửa những phòng khám Trung Quốc vi phạm nhiều lần?

Posted by adminbasam on 17/09/2011

VTV1-Thời sự, 19h, 16/9/2011

Sẽ đóng cửa những phòng khám

Trung Quốc vi phạm nhiều lần?

Sẽ đóng cửa những phòng khám Trung Quốc vi phạm nhiều lần qui định khám chữa bệnh. Đây là khẳng định của Giám đốc Sở Y tế Hà Nội trong buổi gặp gỡ 13 phòng khám Trung Quốc đang hoạt động trên địa bàn Hà Nội trong ngày hôm qua. Cuộc gặp này cho thấy Sở Y tế Hà Nội đang tỏ rõ quyết tâm chấn chỉnh hoạt động của các phòng khám có nhiều sai phạm trong thời gian qua.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: , | 52 Comments »

351. Làng đàn ông độc thân ở Trung Quốc – Viễn cảnh không vợ tại các vùng hẻo lánh

Posted by adminbasam on 13/09/2011

Guardian

Làng đàn ông độc thân ở Trung Quốc – Viễn cảnh

không vợ tại các vùng hẻo lánh

Dư thừa đàn ông do mong ước có con trai cũng có nghĩa là nông dân nghèo khổ không có cơ hội tìm được bạn đời.

Tania Branigan

02-09-2011

Dĩ nhiên là anh Duan Biansheng muốn có một người vợ, nhưng khi hỏi anh kiếm mẫu người phụ nữ nào, trông anh có vẻ lúng túng.

Người nông dân 35 tuổi này nói: “Tôi hoàn toàn không có bất cứ đòi hỏi nào. Chỉ cần có một người vợ, là tôi sẽ hài lòng“. Viễn cảnh tìm được một người vợ của anh “gần như số không”, anh nói thêm. Có mấy chục người đàn ông độc thân ở trong làng Banzgushan, trên đỉnh núi xa xôi, hẻo lánh ở trung tâm tỉnh Hồ Nam mà không có lấy một phụ nữ độc thân nào ở độ tuổi lập gia đình.

Hàng chục triệu đàn ông ở Trung Quốc đang phải đối mặt với một tương lai làm đàn ông độc thân. Giờ đây họ là khởi nguồn của sự thương hại, chứ không phải là sự ghen tị ở một đất nước mà con cái, [đặc biệt là con trai] là quan trọng trong đời.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 21 Comments »

336. LÀNG VÀ QUAN HỆ DÒNG HỌ CỦA NGƯỜI VIỆT NAM BỘ

Posted by adminbasam on 06/09/2011

Bee.net.vn

LÀNG VÀ QUAN HỆ DÒNG HỌ

CỦA NGƯỜI VIỆT NAM BỘ

GS-TS NGÔ VĂN LỆ  *

1) Người Việt là tộc người đa số trong cộng đồng các dân tộc Việt Nam[1]. Trong tiến trình lịch sử Việt Nam, người Việt đã cùng với các tộc người thiểu số sinh sống trên lãnh thổ Việt Nam viết lên những trang lịch sử hào hùng trong các cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc cũng như trong xây dựng hòa bình. Do có ưu thế về số lượng dân cư, địa bàn sinh sống và trình độ phát triển kinh tế xã hội, mà văn hóa của người Việt giữ vai trò chủ đạo trong dòng chảy văn hóa Việt Nam, nhất là trong giai đoạn cận hiện đại. Hàng ngàn năm nay người Việt, một mặt vừa chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, với những kẻ thù xâm lược, mặt khác, đã sáng tạo cho mình những giá trị văn hóa, đồng thời lại tiếp thu có chọn lọc những giá trị văn hóa ngoại nhập, làm phong phú thêm văn hóa Việt Nam. Tất cả những giá trị văn hóa đó đã tạo nên bản sắc và sức mạnh để Việt Nam tiếp bước trên con đường phát triển, để thực hiện mục đích cao quý: dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Lịch sử, Văn hóa | 26 Comments »

325. Nho giáo Việt Nam dưới góc nhìn xã hội học lịch sử

Posted by adminbasam on 03/09/2011

Tạp chí XƯA & NAY

Số 386, tháng 8 – 2011

Nho giáo Việt Nam dưới góc nhìn xã hội học lịch sử

(Tiếp theo số 385 – 249. XÃ HỘI VÀ VĂN HOÁ TRÍ THỨC VIỆT NAM)

Trịnh Văn Thảo

ĐỂ LÀM SÁNG TỎ VÀI VẤN ĐỀ VỀ PHƯƠNG PHÁP VIẾT VÀ NGHIÊN CỨU XÃ HỘI HỌC LỊCH SỬ (SOCIOLOGIE HISTORIQUE), TÁC GIẢ XIN MẠN PHÉP TÓM TẮT QUAN ĐIỂM LỊCH SỬ CỦA MAX WEBER ĐÃ HƯỚNG DẪN, SONG SONG VỚI DUY VẬT SỬ QUAN, NHỮNG LUẬN ĐỀ CHÍNH KHAI TRIỂN TRONG BÀI NÀY.

Về phương pháp lịch sử theo Max Weber trích từ Wirrschaft und Gesellschaft(1) (Tubingen, 1956) trong đó tác giả triển khai về bốn tôn giáo châu Á: Bà la môn (Ấn Độ), Lão, Nho, Phật (Trung Quốc).

Phương pháp nghiên cứu xã hội học lịch sử của Max Weber khai triển giả thuyết theo đó hạt nhân duy lý của thuyết “Tin lành” dưới ảnh hưởng của nhà thần học Calvin phủ nhận mọi tin tưởng thần bí, dị đoan, nặng xu hướng cứu thế đã làm nền tảng ý thức hệ cho kinh tế tư bản vì “[...]đạo Tin lành, với tư cách một hệ thống giá trị có vai trò to lớn trong việc tổ chức hành động của một số tác nhân xã hội và làm nẩy sinh chủ nghĩa tư bản. Đó là do, một mặt, nhà doanh nghiệp thanh giáo tự ngăn cấm mình hưởng thụ những của cải tích luỹ được và, mặt khác, anh ta tìm thấy sứ mạng của mình và sự cứu rỗi của mình ở lao động”(2).

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Văn hóa | 5 Comments »

295. Phạm Đình Trọng – Kiêu binh thời Đảng trị (1)

Posted by adminbasam on 24/08/2011

Dân Luận

Phạm Đình Trọng – Kiêu binh thời Đảng trị (1)

Phạm Đình Trọng

Lịch sử Việt Nam đã từng ghi nhận, cuối thế kỉ XVIII, thời Lê mạt, triều chính thối nát. Trịnh Kiểm với danh nghĩa cứu nước phò vua, bảo vệ ngôi báu nhà Lê, đã tạo nên thế lực chính trị độc quyền họ Trịnh, trở thành Chúa Trịnh bên cạnh Vua Lê! Là bộ tham mưu của Vua Lê nhưng quyền lực Chúa Trịnh lấn át Vua Lê, trùm lên Vua Lê! Quyền bính trong triều, Chúa Trịnh nắm cả, Vua Lê chỉ là bù nhìn. Một triều đình, hai bộ máy! Bên cạnh cung Vua thâm nghiêm nhưng im lìm vắng lặng là phủ Chúa nguy nga, lớp lớp lính canh, rầm rập quan quân lui tới! Bộ máy thực quyền Chúa Trịnh giật dây, chỉ huy bộ máy hình thức của Vua Lê! Mọi việc Vua Lê phải hỏi Chúa Trịnh! Vua muốn đề bạt ai, Chúa quyết, Vua mới được ban sắc phong! Hai bộ máy cồng kềnh, xa hoa và sa đọa cưỡi trên lưng, đè trên đầu dân đen nghèo đói! Coi thường Vua, quan lại ở phủ Chúa lộng hành, không coi kỉ cương phép nước của Vua ra gì, mặc sức cướp bóc, bóp nặn dân và sống xa xỉ, hoang tàn vô độ! Dân đói khổ, bất bình! Giặc giã nổi lên khắp nơi!

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | 90 Comments »

294. Làng quê Việt Nam hàn gắn vết thương do nạn buôn người gây ra

Posted by adminbasam on 24/08/2011

The New York Times

Làng quê Việt Nam hàn gắn vết thương do nạn buôn người

gây ra (*)

Julie Cohn

16-08-2011

Hợp Tiến, Việt Nam – Những người khách hiếm hoi ghé chân đến thôn Hợp Tiến thường nhìn thấy hình ảnh đầu tiên của ngôi làng ngái ngủ này trong một làn sương mờ ảo, khi họ đi qua một khúc cua nằm rất cao trên những ngọn núi.

Cái họ không thấy được khi nhìn vào những vùng đất xinh đẹp còn hoang sơ của miền Bắc Việt Nam, là cảnh sống đày ải của nhiều phụ nữ ở khu vực này, và quyết tâm mạnh bạo của một phụ nữ, người đã bắt tay vào cuộc đấu tranh chống lại tình cảnh đó.

Hơn một thập kỷ trước, những kẻ buôn người bất ngờ chọn mảnh đất bị quên lãng, đầy núi đá vôi và thung lũng xanh tươi này làm địa bàn: Chúng bắt cóc phụ nữ, trẻ em, và bán họ qua biên giới sang Trung Quốc, cách nơi đây không đầy bốn dặm đường.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 9 Comments »

234. Trung Quốc: rắc rối vì đường sắt cao tốc

Posted by adminbasam on 03/08/2011

Wall Street Journal

Trung Quốc: rắc rối vì đường sắt cao tốc

Jason Dean và Jeremy Page

Ngày 30-7-2011

Vụ tai nạn tàu cao tốc đã làm công luận Trung Quốc nổi giận; người ta dồn sự chú ý vào vấn nạn tham nhũng và làm ăn ẩu tả cốt đẩy nhanh tiến độ, đằng sau tốc độ tăng trưởng kinh tế chóng mặt của nước này.

Người Trung Quốc đã luôn luôn sống với câu tục ngữ “trời thì cao mà hoàng đế thì xa”, ngay cả khi hoàng đế ở đây là một quan chức Đảng Cộng sản giấu mình trong khu biệt thự có bức tường đỏ thẫm ở Bắc Kinh. Ý nghĩa của câu tục ngữ đã quá rõ ràng: Hiện thực cuộc sống ở tỉnh lẻ rất xa vời với những hoạt động quyền lực tại thủ đô của nước Trung Hoa.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 14 Comments »

196. Triều Tiên và cuộc khủng hoảng sắp tới

Posted by adminbasam on 19/07/2011

Asia Sentinel

Bắc Triều Tiên và cuộc khủng hoảng sắp tới

15-7-2011

Nếu Bắc Triều Tiên sụp đổ, công việc Hàn Quốc lớn hơn nhiều so với mọi người nghĩ.

Nếu những hy vọng của cánh diều hâu Hàn Quốc sắp trở thành sự thật và chính phủ Bắc Triều Tiên sắp sụp đổ, Hàn Quốc có thể sẽ trải qua một cơn ác mộng khó có thể tưởng tượng được, theo một báo cáo có tên “Strangers at Home” mà Nhóm Nghiên cứu Khủng hoảng Quốc tế công bố hôm 14 tháng 7.

Bản báo cáo dài 44 trang kết luận, khoảng thời gian 66 năm, kể từ khi bán đảo Triều Tiên bị chia cắt làm hai nước năm 1945, đã tạo ra hai đất nước khác hẳn nhau, hầu như không có một chút tương đồng nào, làm cho khả năng thống nhất trở thành một nhiệm vụ gần như bất khả thi, cả ở mức độ cá nhân lẫn chính phủ.  

Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội | 16 Comments »

180. PHÂN HOÁ XÃ HỘI HAY QUẢ BOM NỔ CHẬM TẠI TRUNG QUỐC VÀ NGA

Posted by adminbasam on 13/07/2011

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Tư, ngày 13/07/2011

PHÂN HOÁ XÃ HỘI HAY

QUẢ BOM NỔ CHẬM TẠI

TRUNG QUỐC VÀ NGA

(Đài Tiếng nói nước Nga 10/7)

Trung Quốc và Nga đã vượt cả Mỹ và Liên minh châu Âu về mặt tiêu thụ hàng xa xỉ. Trong khi đó 200 triệu người Trung Quốc, gấp rưỡi toàn bộ dân số Nga, lại đang sống trong cảnh bần cùng. Ở nước Nga cũng có thực trạng tương tự. Chỉ 1/100 người Nga đủ khả năng dùng những thứ hàng cao cấp với cuộc sống vương giả. Sự phân hoá xã hội như vậy sẽ dẫn đến những hậu quả gì? Phóng viên Đài tiếng nói nước Nga Leonid Kovachich đã đi tìm giải đáp cho câu hỏi đó.
Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Khối XHCN sụp đổ, Quan hệ quốc tế | 19 Comments »

168. Xin đừng đốt rơm

Posted by adminbasam on 09/07/2011

Đôi lời: Nghĩ cũng thương cho báo giới quốc doanh, rồi cả cơ quan chủ quản nữa, đôi khi mệt vì một bài báo mà lý do phải mệt nghe chừng lãng nhách. Ví dụ như bài viết dưới đây của TS Nguyễn Quang A trên Lao động Cuối tuần. Trong đó vừa nhắc nhở các ngành, các đoàn thể phải có trách nhiệm hơn trong giáo dục, hướng dẫn, trợ giúp, kể cả ngăn chặn những việc làm nguy hiểm, lãng phí. Vậy mà nó lại đang làm cho “trên” rối cả lên, gọi hỏi, cật vấn búa xua … từ Tổng liên đoàn cho tới Tổng biên tập. Chưa hết! Báo giấy ra rồi thì đành chịu, còn báo mạng mới lên được tiếng đồng hồ là … biến.
Đọc tiếp »

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | Tagged: , , | 63 Comments »

138. MỘT SỐ VẤN ĐỀ XÃ HỘI CỦA TRUNG QUỐC

Posted by adminbasam on 27/06/2011

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

MỘT SỐ VẤN ĐỀ XÃ HỘI CỦA TRUNG QUỐC

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Năm, ngày 23/6/2011

TTXVN (Hồng Công 20/6)

Trang web tờ Liên hợp Buổi sáng (Xinhgapo) ngày 15/6 đăng bài của đặc phái viên Hàn Vịnh Hồng của báo này tại Bắc Kinh (Trung Quốc) cho biết những sự kiện mang tính tập thể giờ đây không phải là điều gì đó mới mẻ ở Trung Quốc. Điều làm mọi người bất an là những oán hận từ các đối tượng cụ thể được mở rộng ở phạm vi lớn hơn và ngày càng xuất hiện nhiều đòn báo thù tàn ác. Dưới đây là nội dung bài viết:

Một đôi vợ chồng trẻ người ngoại tỉnh bán hàng trước cửa siêu thị nảy sinh tranh cãi với nhân viên đội bảo vệ trị an sở tại. Sau đó, lãnh đạo địa phương và xe cứu thương tới hiện trường. Khi người vợ mang bầu chuẩn bị được đưa lên xe cứu thương, có người kiên quyết ngăn cản. Lúc này, hiện trường đã trở nên đông đúc với hàng trăm người vây quanh phẫn nộ và họ bắt đầu ném gạch đá, chai lọ vào nhân viên chính quyền cùng cảnh sát. Cuộc bạo động nhuốm màu bạo lực kéo dài ba ngày ở thị trấn Tân Đường thuộc thành phố Tăng Thành (Quảng Châu, Quảng Đông) đã khai màn như vậy.

Đọc tiếp »

Posted in Gia đình/Xã hội, Trung Quốc | 7 Comments »

121. Ngư dân Việt Nam đang ở tuyến đầu trong cuộc xung đột với Trung Quốc

Posted by adminbasam on 22/06/2011

The Financial Times

Ngư dân Việt Nam đang ở tuyến đầu

trong cuộc xung đột với Trung Quốc

Ben Bland có mặt tại Đảo Lý Sơn

Ngày 20 tháng 6 năm 2011

Khi thuyền trưởng Trần Hiền 31 tuổi đang điều khiển một chiếc thuyền đánh cá của Việt Nam chạy ở vùng biển  gần Quần đảo Trường Sa đang có tranh chấp bỗng nhìn thấy một chiếc tàu lớn của Trung Quốc thì ông đã biết chắc chuyện gì sắp xảy ra.

Đám nhân viên của cơ quan thủy sản Trung Quốc nhảy sang chiếc thuyền đánh cá dài 15 mét của ông và bất chấp hai bên không hiểu tiếng của nhau, họ cướp số cá và thiết bị trị giá gần 3000 đô la.

“Lúc đó chúng tôi đang ở vùng biển của Việt Nam và chúng tôi hoàn toàn có quyền đi lại ở đó, nhưng thuyền của chúng tôi không cách nào chạy nhanh hơn tàu của họ,” ông Hiền kể lại sự việc xảy ra vào lúc khoảng 9 giờ sáng ngày 14 tháng 6.

Ông Hiền là một trong số rất nhiều ngư dân Việt Nam từ đầu năm đến nay đã bị các tàu tuần tra của Trung Quốc cướp bóc thiết bị, cá hoặc thậm chí cướp cả tàu thuyền giữa lúc căng thẳng giữa hai nước láng giềng này về vùng biển tranh chấp ở Biển Hoa Nam [Biển Đông] đang sôi lên sùng sục.  

Hà Nội tuyên bố rằng một số ngư dân của họ đã bị tàu tuần tra của Trung Quốc bắn và việc quấy nhiễu ngư dân của họ là vi phạm luật pháp quốc tế. Bắc Kinh thì vẫn nói đi nói lại rằng họ chỉ bắt giữ những người xâm phạm chủ quyền của họ hoặc không có giấy phép hợp lệ.

Đây là một trong những vấn đề tranh chấp kéo dài đã lâu ở những khu vực đánh bắt cá ở châu Á nơi mà những ngư dân chất phác chỉ vì muốn gỡ lại những khoản tiền đầu tư lớn cho nên họ đâu có bao giờ để ý đến “các vùng đặc quyền kinh tế” được thừa nhận trong luật pháp quốc tế.

Mối quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam cái mối quan hệ được ngầm hiểu là “bạn bè tốt, láng giềng tốt, đồng chí tốt” thì thời gian gần đây nó đã sụt giá xuống tới mức thấp thảm hại sau khi Việt Nam tuyên bố Trung Quốc đã phá hoại các tàu thăm dò dầu khí của họ và làm nổ ra những cuộc biểu tình hiếm thấy xưa nay trên đường phố ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.  

Các cuộc tranh chấp ở Biển Hoa Nam – Brunei, Malaysia, Philippine và Đài Loan đều tuyên bố họ có chủ quyền đối với một phần hoặc toàn bộ biển này – có thể bị cuốn theo rất nhiều yếu tố khác nhau trong đó có sự bất đồng chung về ranh giới trên biển và nhu cầu duy trì quyền sử dụng các tuyến đường hàng hải thương mại. Một số nước còn tin rằng Quần đảo Hoàng Sa và Quần đảo Trường Sa đang tranh chấp có chứa trữ lượng rất lớn dầu mỏ và khí đốt, một lời khẳng định cho đến nay vẫn chưa được chứng minh.

Song một nguyên nhân lớn gây ra sự căng thẳng ấy là vị thế của khu vực này như là một trong những nguồn cung cấp tài nguyên thiên nhiên quan trọng thứ hai của thế giới: cá.

Khoảng 10% nguồn cung cấp cá của toàn thế giới là có nguồn gốc từ vùng biển này, theo nguồn tin từ Chương trình Môi trường của Liên Hiệp Quốc, trong khi  có tới 1,9 triệu tàu thuyền thường xuyên đánh bắt cá tại đây, theo lời của Simon Funge-Smith, quan chức cấp cao về ngành thủy sản làm việc cho Tổ chức Nông lương của Liên Hiệp Quốc tại Băng Cốc.

Trong khi Trung Quốc là nước tiêu thụ và xuất khẩu cá lớn nhất thế giới thì nền kinh tế của Việt Nam vẫn còn đang phụ thuộc vào ngành này như là một nguồn thu nhập. Năm ngoái hải sản là nguồn thu nhập ngoại tệ lớn thứ hai của nước này, chiếm 7% lượng hàng hóa xuất khẩu trị giá 71,6 tỉ đô la.

Bất chấp những mối rủi ro phải chịu đựng do các tàu tuần tra của Trung Quốc gây ra – khoan hãy nói đến sự thách thức  của việc đi biển tại vùng biển thường xuyên có bão này – ông Hiền và thuyền phó Lê Tân của ông là người đã bị cướp chiếc thuyền đánh cá trị giá 20 ngàn đô la hồi năm 2006 vẫn có những lý do thích đáng để tiếp tục theo đuổi nghề cá.  

Họ có thể kiếm được những khoản tiền lãi kha khá nếu vớ được mẻ lớn những loại cá xuất khẩu nổi tiếng như cá ngừ, cá mú và cá chỉ vàng và họ chẳng có lựa chọn nào khác ở một vùng biển mà nghề thủy sản từ đang hoạt động hết công suất.

Ngoài ra còn có một yếu tố khác có tính quyết định. Chính phủ Việt Nam cũng như các chính phủ khác trong khu vực đang muốn đẩy ngư dân của họ mạo hiểm đánh bắt xa bờ nhằm làm giảm áp lực đặt lên ngư trường gần bờ hiện đã bị khai thác quá mức và đồng thời là để có bằng chứng dự phòng khi cần chứng minh các tuyên bố chủ quyền của họ.

Nếu trước những tuyên bố của Trung Quốc mà Việt Nam cứ mặc nhiên đồng ý thế thì Việt Nam sẽ “bị coi là hoàn toàn công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với vùng biển tranh chấp này [Biển Đông]”, Nguyễn Đăng Thắng, một chuyên gia Việt Nam về luật biển đã viết như vậy trong một bài viết dành cho Khoa Nghiên cứu Quốc tế của Trường S. Rajaratnam ở Singapore.

Việt Nam, cũng như các nước khác, đã từng bao cấp xăng dầu cho các tàu thuyền đánh bắt xa bờ cũng như cho vay vốn lãi suất thấp hoặc hỗ trợ tài chính cho những chủ tàu thuyền nào muốn nâng cấp phương tiện đánh bắt cá. Bộ nông nghiệp của Việt Nam cũng đang tiến hành một chương trình trang bị hệ thống định vị vệ tinh cho 3000 tàu thuyền đánh bắt xa bờ.

Một số nhà phân tích thậm chí còn cho rằng chính phủ Việt Nam có thể đang cung cấp những ưu đãi tài chính trực tiếp cho những ngư dân dám mạo hiểm đánh bắt cá ở những khu vực họ có thể gặp nhiều nguy hiểm nhất bị các tàu tuần tra của Trung Quốc bắt giữ. Ngư dân và các quan chức chính quyền địa phương đã phủ nhận tuyên bố nói trên.

Ông Hiền nói: “Cuộc sống của chúng tôi cực lắm, chúng tôi chỉ ao ước được chính phủ hỗ trợ nhiều hơn nữa.”

“Trung Quốc sẽ vẫn tiếp tục đuổi bắt ngư dân Việt Nam để trấn lột cho tới khi những người ngư dân Việt Nam nhẵn túi, nhưng mà còn lâu nhé.”

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

 

Posted in Biển Đông/TS-HS, Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Quan hệ Việt-Trung | 19 Comments »

Bằng cách nào TQ di dân vào VN,Lào,CPC

Posted by adminbasam on 13/04/2009

Ở Việt Nam, người Trung Quốc đã di dân vào xây dựng hãng xưởng ở Đắc Nông, Bảo Lộc, Cà Mau và Tiền Giang; Ở Lào Trung Quốc đã xây dựng thành phố China Town ở thủ đô Vạn Tượng

Lào Lo Sợ Vết Chân của Trung Quốc

Chủ Nhật 6 tháng 4, 2008

By DENIS D. GRAY, AP Writer VIENTIANE, Laos

Người dịch: Trần Hoàng

Vạn Tượng, Lào – Một thành phố Hoa kiều hiện đại đang nổi lên kế bên thủ đô uể oải của nước Lào, đang bừng lên những nổi lo sợ rằng nước láng giềng vĩ đại phía bắc của Lào đang nuốt dần dần quốc gia nhỏ bé nầy.

Những người Lào hoảng hốt quá đến nổi chính quyền của đảng cộng sản Lào (một chính quyền hiếm khi nào cắt nghĩa việc làm của họ với dân chúng) buộc lòng phải lên tiếng giải thích hành động của họ với công luận; chiến dịch giải thích cho quần chúng về hành động của chính phủ là một chuyện chưa từng xẩy ra từ trước.

“Thị trấn người Trung quốc” (ở giữa thủ đô nước Lào) là một đề tài nóng hổi trong các câu chuyện kèm theo những lời đồn đại, và phần lớn những câu chuyện nầy đã xen lẫn với những lo ngại và giận dữ mà chế độ cộng sản Lào đã bưng bít, che dấu, giữ bí mật không cho dân chúng biết về một thỏa thuận thuộc vào hàng quan trọng nhất*.

Nhiều viên chức của chính phủ Lào và những tổ chức của các quốc gia đang hoạt động ở Lào đang bàn tán ầm ỉ về chuyện nầy thì được chính phủ Lào nhắc nhở cho họ biết đây là một ” Dự án Phát triển Thành phố Mới” chứ không phải là “thị trấn của người Trung quốc”

Phó thủ tướng Lào Somsavat Lengsavad nhấn mạnh cuộc hợp tác với Trung quốc không để lại những đe dọa. ” Điều này là bình thường. Hầu hết nước nào trên thế giới cũng có một thi trấn của người Trung quốc, thế thì tại sao Lào lại không nên có một thị trấn như thế?” Ông ta nói với những phóng viên người Lào.

Theo hình ảnh được ghi nhận từ một nghệ sĩ làm việc trong báo của chính phủ, dự án thành phố mới nầy sẽ có cao ốc cao chọc trời giống như khu Manhattan ở New York. Vẫn chưa có văn kiện nào nói rằng có bao nhiêu người Trung quốc sẽ sống ở trong thành phố nầy. Con số 50 ngàn gia đình người Trung Quốc sẽ đến sinh sống trong thành phố mới được mọi người suy đoán rộng rãi, nhưng phó thủ tướng Lào Somsavat phủ nhận không có chuyện đồng ý trước là sẽ có bao nhiêu người Hoa kiều sẽ đến đây sinh sống.

Ý tưởng về 50 ngàn người Trung quốc đến sống trong một thành phố có 460 ngàn người Lào là một yếu tố làm người Lào không an tâm và thoải mái.

Thêm vào đấy là yếu tố vị trí: thành phố mới sẽ được xây dựng trên đầm lầy That Luang, đầm lầy nầy nằm kế bên một vùng di tích lịch sử (Parliament monument có từ thế kỷ 15) tượng trưng cho chủ quyền của quốc gia và vùng đầm lầy nầy cũng là một vùng sinh thái quan trọng (cho động vật và thực vật trong tự nhiên.)

Hiện nay là lúc mà Trung quốc đang nhanh chóng trở thành quốc gia có quyền lực về chính trị và kinh tế hàng đầu ở Lào. Khi những di dân người Hoa, với túi tiền đầy ắp, và phong tục tập quán của họ vượt tràn qua miền biên giới, thì những miền đất phía Bắc của Lào hiện nay đang bắt đầu trở thành giống như một tỉnh lỵ của Trung quốc.

Theo phó Thủ tướng Lào Somsavat, một công ty Trung quốc đã có được hợp đồng mướn đất dài hạn 50 năm (có thể tái ký kết khi hết hạn) để biến 16 km vuông (4000 mẫu tây) “ruộng lúa thành một thành phố hiện đại”, mục đích là kích thích bầu không khí đầu tư và doanh nghiệp của một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới

Phó thủ tướng Somsavat**, một người Lào gốc Trung quốc với nhiều liên hệ gần gủi với nhà cầm quyền Bắc kinh đã cắt nghĩa chuyện làm ăn nầy như sau.

Khi Lào thiếu những món tiền để xây dựng một sân vận động cho Đông Nam Á vận hội mà quốc gia này sẽ đăng cai tổ chức vào năm 2009, Lào đã liên lạc với Ngân hàng Phát triển Trung quốc.

Ngân hàng TQ đề nghị cho một công ty Trung quốc, tên là Suzhou Industrial Park Overseas Investment Company, mượn tiền để xây dựng sân vận động, và đổi lại, chính quyền Lào phải cho ngân hàng phát triển Trung quốc thuê mướn miếng đất nói trên.

Hợp đồng nầy đã được ký kết vào tháng 9 – 2007, theo như nguồn tin hành chánh, mà dân chúng Lào không hề hay biết trước gì hết. Khi báo chí liên lạc với công ty này ở Suzhou, công ty từ chối không trả lời các câu hỏi. Tại một cuộc họp báo, Thị trưởng thủ đô Vạn tượng Sinlavong Khoutpahythoune nói rằng có 3 công ty người Trung quốc làm việc trong dự án nầy.

Ngay cả những cán bộ cách mạng lão thành của Lào cũng lên tiếng chỉ trích, họ nói rằng họ đã chiến đấu để không cho Mỹ và các quốc gia khác vào đóng quân ở Lào suốt chiến tranh Việt nam (1954-1975) và bây giờ họ đang nhìn thấy chính quyền Lào mở rộng cửa cho những quốc gia ngoại quốc đến đây (ám chỉ Trung quốc).

“Người Lào không có cá tính mạnh mẻ, vì thế họ sợ rằng những người Trung quốc sẽ đến ở và rồi sẽ và gia tăng dân số và biến quốc gia của chúng tôi thành nước Trung quốc,” ông Sithong Khamvong nói thế, ông là một người dân thuộc giới trung lưu của thủ đô Vạn tượng và cũng là cựu đảng viên đảng cộng sản Lào. Chưa có văn bản hành chánh nào nói rõ là những người Trung Quốc phải hội đủ điều kiện nào mới được cho phép để định cư trong vùng ngoại ô của phố Tàu.

Theo một đánh giá không chính thức, hơn 300,000 người Trung quốc đang sống ở Lào, nhưng con số thật sự thì không thể nào biết được vì nhiều người Tàu đã làm giấy tờ giả giống như họ đang dùng các loại giấy giả nầy để sống trong các nước láng giềng vùng Đông nam Á châu, Miến điện. Vùng đất phía bắc của quốc gia Miến điện nay đã đầy rẫy những biểu tượng về văn hóa, kiến trúc, và ngôn ngữ của Trung quốc

Cũng làm chướng tai gai mắt nhiều người Lào là vùng đất mà thành phố nầy được lên kế hoạch nằm gần dinh thự Parliament là nơi họp của Vua Lào và các quan trong quá khứ và Đền Vàng  That Luang được xây dựng từ thế kỷ 16, một biểu tượng quan trọng nhất của chủ quyền quốc gia và cũng là nơi thánh địa của phật tử.

Theo một nghiên cứu thực hiện bởi Quỹ Tài Nguyên Thiên nhiên của thế giới đặt căn cứ ở Tân Tây Lan cho biết vùng đầm lầy này là nơi nước lụt trong thành phố rút ra đây, “một cái cống lớn” cho một thành phố không có hệ thống thoát nước thải, và một nguồn cung cấp cá, rau, và các thực vật khác dùng làm thức ăn cho người dân nghèo.

“Điều quan tâm chính của tôi là dự án thành phố mới này sẽ phá vỡ cả ba yếu tố ấy,” Pauline Gerrard, tác giả của cuộc nghiên cứu vùng đất nầy, nói

Thị trưởng Vạn Tượng (bệnh vực cho dự án ấy) đã phản đối rằng: cánh đầm lầy nầy đã bị ô nhiễm và sự phát triển đúng đắn sẽ cải thiện môi trường.

Một số báo cáo tường thuật rằng khu vực nầy đang được thiết kế để khuyến dụ những người giàu có và sẽ được làm theo kiểu mẫu dựa trên thành phố Suzhou, một nơi nổi tiếng về hệ thống kênh rạch và cây xanh.

Nhưng, những người ngoại quốc sống lâu năm ở Vạn tượng không thể nhớ được là có lần nào trong quá khứ mà giai cấp trung lưu Lào lại tỏ ra giận dữ như hiện nay. “Nhiều ký giả Lào đã rất thích viết về những phẩn uất này, nhưng họ không thể nào làm được. Không có những cuộc biểu tình ngoài đường phố ngoại trừ là những phản đối trong những quán cafe– trong những cuộc bàn bạc của chúng tôi,” ông Sithong nói.

Martin Stuart – Fox, một tác giả của nhiều cuốn sách về người lào, nói rằng thế hệ của người Lào lớn tuổi đã biết cách làm thế nào để quân bình ảnh hưởng của người Trung quốc và Việt nam, và tránh bị đè bẹp giữa những nước láng giềng hùng mạnh nầy. Nhưng thế hệ lớn tuổi này đang chết dần dần, và hiện nay ” dường như sự thăng bằng ấy đang bị mất đi.” Stuart đã phát biểu trong cuộc phỏng vấn từ Úc.

*Nhớ lại ở VN, nhà nước đã bí mật thỏa thuận cho Trung Quốc khai thác bô xít (alumin) cũng diễn ra trong bí mật từ năm 2005. Dân chúng ở Đắc Nông và Bảo Lâm (Bảo  Lộc) cho biết, chính phủ TQ đã cấp họ bổng cho sinh viên VN qua TQ học tiếng Hoa kể từ bốn năm nay 2005, 2006, 2007, 2008. Đến nay, số sinh viên ấy một số đã về nước và số còn lại chuẩn bị về vào mùa hè nầy và họ sẽ làm thông dịch cho các hãng xưởng Trung Quốc ở Đắc Nông, Bảo Lộc, (và các hãng mới xây dựng xong của TQ ở Tiền Giang và Cà Mau).

**Phía Việt Nam, có Phó thủ tướng  Hoảng Trung Hải, cũng được đưa ra nói chuyện về vấn đề nầy. TTX Vĩa Hè nghe lén bà con nói rằng ông nầy ăn nói và hành động rất khó ai lường được. Chỉ đăng ở đây hình của ông nầy sang họp ở Trung Quốc 2008

Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải,(đeo cà vạt màu xanh) và một viên chức người Trung Quốc tại Quảng Tây 2008. Ông Hải 50 tuổi là kỹ sư điện (Ba Sàm bình: “Học ăn, học nói, … học cười” – phải cười sao cho có tư thế, đừng lộ cái hèn, nhục quốc thể) .

với hy vọng có thêm sự hợp tác của Trung Quốc cho các miền duyên hải

Bài đọc thêm bài Anh ngữ về đề tài nầy 1-12-2008

http://news.bbc.co.uk/2/hi/asia-pacific/7757896.stm

Asia Finest Discussion Forum

Laos fears China’s footprint

Sun Apr 6, 12:39 PM ET

By DENIS D. GRAY, Associated Press Writer VIENTIANE, Laos

– A high-rise Chinatown that is to go up by Laos’ laid-back capital has ignited fears that this nation’s giant northern neighbor is moving to engulf this nation.

So alarmed are Laotians that the communist government, which rarely explains its actions to the population, is being forced to do just that, with what passes for an unprecedented public relations campaign.

The “Chinese City” is a hot topic of talk and wild rumor, much of it laced with anxiety as well as anger that the regime sealed such a momentous deal in virtual secrecy. The rumblings are being heard even among some government officials, and foreign organizations operating in Laos are being told to refer to the venture as a “New City Development Project” rather than a “Chinese city.” Deputy Prime Minister Somsavat Lengsavad insists the deal poses no threat.”This is not unusual. Almost every country in the world has a Chinatown, so why shouldn’t Laos have one?” he told Laotian reporters.

According to an artist’s impression in state-run media, it will have a Manhattan-like skyline. There is no word on how many Chinese will live there. The figure of 50,000 families is widely speculated but Somsavat denied any such number had been agreed upon.

The idea of 50,000 newcomers to a city of 460,000 is one factor causing unease. Another is location: The complex is to go up on the That Luang marsh, an area pregnant with nationalist symbolism and also ecologically important.

It comes at a time when China is rapidly becoming the No. 1 foreign economic and political power in Laos. As migrants, money and influence roll across the frontier, northern areas of the country are beginning to look like a Chinese province.

According to Somsavat, a Chinese company last fall was granted a renewable, 50-year lease to transform 4,000 acres of “rice fields into a modern city,” thus stimulating the business and investment climate of one of the world’s poorest nations.

Somsavat, an ethnic Chinese-Laotian with close ties to Beijing, explained that when Laos fell short of funds to build a stadium for the Southeast Asian Games it will host next year, it turned to the China Development Bank. The bank offered a Chinese company, Suzhou Industrial Park Overseas Investment Co., a loan to build the stadium in exchange for the lease.

The deal was signed last September, according to official media, with no known prior notice to the public. The company, contacted in Suzhou, declined to answer questions.

At a news conference, Vientiane Mayor Sinlavong Khoutphaythoune said three Chinese companies were involved in the project. Even some aging revolutionaries are critical, saying they fought to keep out the United States and others during the Vietnam War and now are seeing their own government opening the floodgates to foreigners.

“The Lao people are not strong, so they are afraid the Chinese will come in and expand their numbers and turn our country into China. We will lose our own culture,” said Sithong Khamvong, a middle-class Vientiane resident and former Communist Party member. There has been no official word on the conditions under which the Chinese might be allowed to settle in the new suburb.

By unofficial estimate, some 300,000 Chinese live in Laos but true figures are impossible to obtain since many have acquired false documentation much as they have done in another of China’s Southeast Asian neighbors, Myanmar. The north of that country is taking on a Chinese character.

Also irking many is the site of the planned city — near both the Parliament and the golden-spired, 16th century That Luang monastery, the most important symbol of national sovereignty and a sacred Buddhist site.

The area is now a mix of marshes, rice fields and creeping urbanization despite substantial international aid to preserve it as a wetland. A 2003 study by the Switzerland-based World Wide Fund for Nature said the marsh is the main runoff for flash floods, a “sewage tank” for a city with no central waste water system, and a source of edible fish and plants for the poor. “My major concern is that the new city will have an impact on these three factors,” says the study’s author, Pauline Gerrard.

The mayor counters that the marsh is already polluted and that proper development will improve the environment. Some reports say the area is designed to attract upmarket buyers and will be modeled on the Chinese city of Suzhou, famed for its canals and greenery.

But longtime foreigners in Vientiane can’t recall the middle class ever being so angry. “Lao journalists would like to write about this but they cannot. There is no protest except in coffee shops — in our ‘coffee parliaments,’” Sithong said.

Martin Stuart-Fox, an Australian author of books on Laos, says the old generation knew how to balance China’s influence and Vietnam’s and avoid being crushed between its powerful neighbors. But this generation has passed, he said in an interview from Australia, and now “it seems to me that the balance is being lost.” source:

http://www.asiafinest.com/forum/index.php?act=Print&client=printer&f=46&t=154527

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội, Quan hệ Việt-Trung | Leave a Comment »

Sự phát triển sẽ dẫn đến dân chủ

Posted by adminbasam on 22/03/2009

Người vợ của Chí Sĩ Phan Bội Châu

LẤY ẢNH LÀM CHỒNG (Chuyện bà Phan Bội Châu) 

Cụ Phan Bội Châu (1867-1940)

Cụ Phan Bội Châu (1867-1940) là một nhà yêu nước vĩ đại. Suốt đời ông đã quên mình và quên cả gia đình, chỉ hoạt động vì dân vì nước. Ông làm được điều nầy, một phần nhờ sự hy sinh cao cả của vợ ông, bà Phan Bội Châu.

Bà Phan Bội Châu tên thật là Thái Thị Huyên, con ông Thái Văn Giai. Ông Thái Văn Giai là một nhà Nho, sống tại thôn Đức Nam, làng Diên Lâm, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, và là bạn học của ông Phan Văn Phổ, thân sinh Phan Bội Châu. Bà Thái Thị Huyên sinh năm 1866 (bính dần), lớn hơn chồng một tuổi.

Phan Bội Châu vốn có chí hoạt động cách mạng, muốn trì hoãn việc lập gia đình, nhưng ông là con trai độc nhất trong một gia đình đã bốn đời có con trai một, nên thân sinh ông bắt ông phải cưới vợ sớm. Hai ông bà đính hôn lúc còn nhỏ tuổi, và làm lễ cưới năm 1888 (mậu tý) do sự sắp đặt của gia đình hai bên.

Cưới vợ được tám năm, ông vẫn chưa có con mà thân phụ ông muốn có cháu bồng, nên bà Thái Thị Huyên (chánh thất, vợ cả) đã cưới bà thứ thất (vợ nhỏ) cho chồng năm 1896.(1) Bà thứ thất của Phan Bội Châu tên là Nguyễn Thị Em.

Chẳng bao lâu bà thứ thất (bà Em) sinh được một con trai và bà chánh thất (bà Huyên) cũng sinh thêm một trai nữa. Theo tục lệ xưa, tuy con bà chánh thất sinh sau, nhưng được làm anh, còn con bà thứ thất sinh trước, lớn tuổi hơn, lại phải làm em. Để khẳng định tôn ty trong gia đình, Phan Bội Châu đặt tên con bà chánh thất (nhỏ tuổi hơn) là Phan Nghi Huynh, con bà thứ thất (lớn tuổi hơn) là Phan Nghi Đệ. “Nghi huynh nghi đệ” có nghĩa là “anh xứng đáng ra anh, em xứng đáng ra em.” Cách thức sắp đặt gia đình của Phan Bội Châu theo đúng đạo cương thường trong Nho giáo.

Phan Bội Châu vốn không có chí khoa cử sĩ hoạn, nhưng để có điều kiện hoạt động cách mạng, ông dự kỳ thi hương tại trường thi Nghệ An năm canh tý (1900) và đỗ giải nguyên (thủ khoa). Sau đó Phan Bội Châu vào Huế mượn cớ theo học trường quốc tử giám để tìm cách liên kết nhân tài. Cuối năm 1904 (giáp thìn), Phan Bội Châu xin phép trường quốc tử giám về quê ăn Tết, thật sự là rời Huế để chuẩn bị qua Nhật hoạt động. Trước khi ra đi năm 1905, Phan Bội Châu đã tự viết hai tờ giấy ly dị vợ, giao cho hai bà vợ để phòng thân, rủi công việc của ông bị bại lộ, nhà cầm quyền có thể đến làm phiền hai bà, thì hai bà trưng giấy ly dị để khỏi bị liên lụy.(2)

Phan Bội Châu viết rất nhiều sách, nhưng ngược lại nói rất ít về gia đình. Sách vở cũng ít đề cập đến gia đình Phan Bội Châu. Có thể bà thứ thất (Nguyễn Thị Em) từ trần trước khi Phan Bội Châu bị bắt về nước năm 1925, vì khi người Pháp dẫn giải Phan Bội Châu từ Hà Nội vào Huế cuối năm đó, đi ngang qua thành Nghệ An, chỉ có một mình bà chánh thất đến gặp Phan Bội Châu được nửa giờ đồng hồ. Trong câu đối khóc bà vợ thứ, Phan Bội Châu kể:

“Có chồng mà ở góa, mấy chục năm tròn, ơn trời gặp hội đoàn viên, vội bỏ đi đâu, trao gánh nặng về phần chị cả;

“Vì nước phải liều mình, biết bao bạn cũ, cõi Phật đưa lời trân trọng, thiêng thời phải gắng, chung lòng hăng hái với thầy tôi.”

Bà chánh thất Thái Thị Huyên từ trần năm 1936 (bính tý). Trước lúc bà sắp từ trần, Phan Bội Châu làm câu đối bằng chữ Nho (chữ Tàu) gởi về an ủi vợ:

“Trấp niên dư cầm sắc bất tương văn, khổ vũ thê phong, chi ảnh vi phu, nhật hướng sằn nhi huy nhiệt lệ;

“Cửu tuyền hạ băng thân như kiến vấn, di sơn điền hải, hữu thùy tương bá, thiên xai lão hán bả không quyền.” (1936)

Tạm dịch:

“Hai mươi năm đàn nhịp không hòa, gió thảm mưa sầu, lấy ảnh làm chồng, ngày ngóng đàn con tuôn giọt lệ;

“Dưới chín suối bạn bè gặp hỏi, dời non lấp biển, có ai giúp mợ, trời ghen thân lão nắm tay không.”

Sau đó, khi bà Thái Thị Huyên từ trần ngày 21-5-1936 (1-4-bính tý), Phan Bội Châu khóc vợ qua câu đối:

“Tình cờ động khách năm châu, hơn ba mươi năm chồng có như không, cố đứng vững mới ghê, nuốt đắng ngậm cay tròn đạo mẹ;

“Khen khéo giữ bốn đức, gần bảy mươi tuổi sống đau hơn thác, thôi về mau cho khỏe, đền công trả nợ nặng vai con.” (3)

Về phần hai người con trai của Phan Bội Châu, cha là một nhà khoa bảng nổi tiếng, nhưng vì yêu nước, đi làm cách mạng, nên gia đình quá nghèo túng khó khăn, đã phải đi sống nhờ ở nhà người khác, và hai ông không được học hành gì nhiều. Có người nói rằng, thuở nhỏ hai ông phải trốn tránh để khỏi bị Pháp bắt, nhưng vẫn nhiều lần bị các hương chức địa phương làm khó dễ.(4)

Khi Phan Bội Châu bị Pháp đưa về an trí ở Huế. Phan Nghi Huynh ở lại Nghệ An hầu hạ bà mẹ ruột, tức bà vợ cả của Phan Bội Châu, và chỉ vào Huế vài lần thăm cha rồi trở ra Nghệ An sinh sống với mẹ.

Phan Nghi Đệ cũng hoạt động cách mạng, bị Pháp bắt ở Nghệ An khoảng sau năm 1930. Pháp ra điều kiện nếu Phan Bội Châu chịu bảo lãnh ông Đệ về Huế sống với Phan Bội Châu thì Pháp sẵn sàng đưa ông Đệ về Huế, nghĩa là Pháp chỉ định cư trú đối với ông Đệ như đối với Phan Bội Châu, đồng thời Pháp tiện việc kiểm soát hai cha con cùng một lúc.
Phan Bội Châu trả lời rằng như thế, Pháp chỉ giao cho ông giữ tù giùm cho Pháp mà thôi, chứ Pháp chẳng tốt lành gì, nên Phan Bội Châu không nhận. Dầu vậy, Pháp vẫn đưa Phan Nghi Đệ về Huế sống với Phan Bội Châu. (Theo lời kể của cháu nội Phan Bội Châu, hiện sống ở Canada.)

Phan Nghi Đệ sống bên cạnh Phan Bội Châu cho đến khi cha qua đời năm 1940. Năm 1946, Phan Nghi Đệ chạy tản cư về An Truyền (làng Chuồn), huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên, và từ trần tại đây. Sau đó ông được cải táng về nằm cạnh cha, trong vườn nhà Phan Bội Châu ở dốc Bến Ngự, Huế.

Ngoài hai người con trai, Phan Bội Châu còn một người con gái tên là Phan Thị Như Cương. Bà Như Cương là con của Phan Bội Châu và bà vợ thứ là Nguyễn Thị Em. Bà Như Cương có chồng là Vương Thúc Oánh. Vương Thúc Oánh cũng hoạt động chính trị, lúc đầu theo Phan Bội Châu, sau theo Lý Thụy (Hồ Chí Minh). Khi được biết Lý Thụy là người bán tin cho Pháp bắt Phan Bội Châu, bà Như Cương xin phép cha cho mình ly dị chồng. Phan Bội Châu không chấp thuận. Theo lệnh cha, bà Như Cương không ly dị Vương Thúc Oánh, nhưng từ đó bà sống ly thân, không tiếp xúc với chồng nữa. (Theo lời kể của cháu nội Phan Bội Châu hiện sống tại Canada.)

Để hiểu rõ hơn về bà Phan Bội Châu, có lẽ nên nghe lời ông kể về bà cho các con ông nghe:

“Nầy con,

“Các con ơi! Cha mầy e chết rày mai, có lẽ với mẹ mày không được một phen gặp nhau nữa! Nhưng nếu trời thương ta, cho hai ta đồng thời gặp nhau ở suối vàng cũng vui thú biết chừng nào.

“Nhưng đau đớn quá! Mẹ mầy e chết trước ta. Ta hiện giờ nếu không chép sơ những việc đời Mẹ mầy cho các con nghe, thời các con rồi đây không biết rõ Mẹ mầy là người thế nào, có lẽ bảo Mẹ ta cũng như người thường thả cả.

“Than ôi! Ta với Mẹ mầy, vợ chồng “thật” gần năm mươi năm, mà quan quả “giả” gần bốn mươi năm [quan: vợ chết, quả: chồng chết]. Khi sống chẳng mấy hồi tương tụ; mà đến khi chết lại chỉ tin tức nghe hơi! Chúng mầy làm con người, đã biết nỗi đau đớn của Cha mầy với Mẹ mầy, chắc lòng mấy con thế nào cũng an thích được.

“Bây giờ ta nhơn lúc sắp sửa chết, mà chưa chết, đem lịch sử Mẹ mầy nói với mầy.

“Mầy nên biết, nếu không có Mẹ mầy, thời chí của Cha mầy đã hư hỏng những bao giờ kia.

“Cha ta với Tiên nghiêm [cha] của Mẹ mầy xưa, đều là nho cũ rất nghiêm giữ đạo đức xưa. Mẹ mầy lớn hơn ta một tuổi. Hai ông đính thông gia với nhau từ khi con còn nên một. Tới năm Mẹ mầy hai mươi ba tuổi [tuổi ta, tức 1888], về làm dâu nhà ta. Lúc ấy, Mẹ ta bỏ ta đã tám năm, trong nhà duy có cha già với em gái bé. Ta vì sinh nhai bằng nghề dạy trẻ, luôn năm ngồi ở quán phương xa, cái gánh sớm chiều gạo nước gởi vào trên vai Mẹ mầy. Cha ta đối với con dâu rất nghiêm thiết, nhưng chẳng bao giờ có sắc giận với Mẹ mầy. Cha ta hưởng thọ được bảy mươi tuổi, nhưng bệnh nặng từ ngày sáu mươi. Liên miên trong khoảng mười năm, những công việc thuốc thang hầu hạ bên giường bệnh, cho đến các việc khó nhọc nặng nề mà người ta không thể làm, thảy thảy một tay Mẹ mầy gánh cả. Kể việc hiếu về thờ ông gia, như Mẹ mầy là một việc hiếm có vậy.

“Trước lúc cha ta lâm chung [1900], ước một phút đồng hồ, gọi Mẹ mầy bồng mầy tới cạnh giường nằm, chúc ta rằng: “Ta chết rồi, mầy phải hết sức dạy cháu ta, và hết sức thương vợ mầy. Vợ mầy thờ ta rất hiếu, chắc trời cũng làm phúc cho nó.” Xem lời nói lâm chung của Cha ta như thế, cũng đủ biết nhân cách Mẹ mầy rồi.

“Năm Cha ta sáu mươi sáu tuổi [1896], còn hiếm cháu trai, vì ta là con độc đinh [con trai duy nhất], nên cha ta cũng khát cháu lắm. Mẹ mầy muốn được chóng sinh trai cho vừa lòng Cha, nên gấp vì ta cưới thứ mẫu mầy, chẳng bao lâu mà em mầy sinh. Trong lúc thằng Cu mới ra đời, Mẹ mầy gánh vác việc ôm ấp đùm bọc hơn một tháng. Cha ta được thấy cháu đầu hoan hỉ quá chừng. Thường nói với ta rằng: “Ta chỉ còn một việc chết chưa nhắm mắt, là mầy chưa trả cái nợ khoa danh mà thôi”.[5] Mẹ mầy nhân đó càng ân đức thứ mẫu mầy, thân yêu nhau hơn chị em ruột.

“Kể đức nhân về ân ái với người phận em như Mẹ mầy cũng ít có.

“Cứ hai chuyện như trên, bảo Mẹ mầy là Mẹ hiền về thời cựu chắc không quá đáng. Nhưng mà bắt buộc cho ta phải trọn đời nhớ luôn, thời lại vì có một việc: Nguyên lai nhà ta chỉ có bốn tấm phên tre suông, chẳng bao giờ chứa gạo tới hai ngày. Nhưng vì trời cho tính quái đặc: thích khoản khuếch [khoản đãi rộng rãi], hay làm ân. Hễ trong túi đựng được đồng tiền, thấy khách hỏi tức khắc cho ngay. Thường tới khi từ trường quán về, ta tất mang luôn khách về nhà, khách hoặc năm, sáu người, có khi mười người chẳng hạn, nhưng chiều hôm sớm mai, thiếu những gì tất hỏi Mẹ mầy. Mẹ mầy có gì đâu! Chỉ dựa vào một triêng [gánh] hai thúng, từ mai tới hôm [từ sáng tới tối] mà hễ nghe chồng đòi gì thời có nấy. Bổng dạy học của ta tuy có nhiều, nhưng chưa một đồng xu nào là tay Mẹ mầy được xài phí. Khổ cực mấy nhưng không sắc buồn; khó nhọc mấy nhưng không tiếng giận. Từ năm ta ba mươi sáu tuổi [1902], cho tới ngày xuất dương, những công cuộc kinh dinh việc nước, Mẹ mầy ngầm biết thảy, nhưng chưa từng hé răng một lời. Duy có một ngày kia, ta tình cờ ngồi một mình, Mẹ mầy ngồi dựa cột, kế một bên ta nói: “Thầy chắc toan bắt cọp đó mà? Cọp chưa thấy bắt mà người ta đã biết nhiều sao thế?” Mẹ mầy tuy có nói câu ấy, mà lúc đó ta làm ngơ, ta thiệt dở quá!

“Bây giờ nhắc lại trước khi ta xuất dương, khoảng hơn mười năm. Nghèo đói mà bạn bè nhiều; cùng khốn mà chí khí vững, thiệt một phần nửa là nhờ ân Mẹ mầy.

“Tới ngày ta bị bắt về nước, Mẹ mầy được gặp ta một lần ở thành tỉnh Nghệ, hơn nửa tiếng đồng hồ chỉ có một câu nói rằng: “Vợ chồng ly biệt nhau hơn hai mươi năm, nay được một lần giáp mặt Thầy, trong lòng tôi đã mãn túc rồi, từ đây trở về sau, chỉ trông mong Thầy giữ được lòng Thầy như xưa, Thầy làm những việc gì mặc Thầy, Thầy không phiền nghĩ tới vợ con.”

“Hỡi ôi! Câu nói ấy ấy bây giờ còn phảng phất bên tai ta, mà té ra ủ dài năm tháng, chẳng một việc gì làm, chốc chẵn mười năm.

“Phỏng khiến Mẹ mầy mà chết trước ta, thời trách nhiệm của ta e còn nặng mãi mãi. Suối vàng quạnh cách, biết lối nào thăm; đầu bạc trăm năm, còn lời thề cũ. Mẹ mầy thật chẳng phụ ta, ta phụ Mẹ mầy!

“Công nhi vong tư” chắc Mẹ mầy cũng lượng thứ cho ta chứ “. (1936) (6)

Hình ảnh bà Thái Thị Huyên, qua lời kể chuyện của Phan Bội Châu, có thể được xem là biểu tượng của thế hệ phụ nữ Việt Nam theo truyền thống Nho phong ngày xưa, âm thầm gian khổ gánh vác toàn bộ công việc gia đình, để chồng có thể dồn mọi nỗ lực lo việc đất nước.

Đúng như lời Phan Bội Châu đã viết: “Nghèo đói mà bạn bè nhiều, cùng khốn mà chí khí vững, thiệt một phần nửa là nhờ ân Mẹ mầy “. Một nửa sự nghiệp của Phan Bội Châu là nhờ bà Thái Thị Huyên vững tay lo việc gia đình. Chẳng những riêng Phan Bội Châu, mà hầu như một nửa sự thành công của nhiều danh nhân Việt Nam và trên thế giới đều nhờ ơn các bậc hiền phụ. Đáng quý thay!

tác giả TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto, Canada)

CHÚ THÍCH:

1. Theo tục lệ ngày xưa, vợ cả (chánh thất) cưới vợ nhỏ (thứ thất) cho chồng.
2. Tôn Quang Phiệt, “Một vài kỷ niệm về Phan Bội Châu”, đăng trong Ông già Bến Ngự, hồi ký của một nhóm tác giả, Nxb. Thuận Hóa, Huế 1982, tr. 53.
3. Các câu Phan Bội Châu an ủi và khóc vợ, trích từ Chương Thâu, Phan Bội Châu toàn tập, tập 6, Nxb. Thuận Hóa, 1990, tt. 442-444.
4. Tôn Quang Phiệt, bài đã dẫn, tt. 53-55.
5. Lúc nầy Phan Bội Châu chưa đậu cử nhân. Năm 1900 (canh tý), ông đậu giải nguyên (đậu đầu) kỳ thi Hương trường thi Nghệ An vào tháng 7 thì tháng 9 cụ Phan Văn Phổ từ trần.
6. “Công nhi vong tư” nghĩa là lo việc chung mà quên việc riêng .

source: http://calitoday.com/news/view_article.html?article_id=38dd3e9e4f8612401182c76d5bd2cd1c

 

**************************************

 

Blog Ba Sàm xin giới thiệu đến quí bạn đọc bài thứ nhất trong một loạt 5 bài của giáo sư chính trị học Ronald Inglehart và Christian Welzel. Đây là một loạt bài rất đặc sắc có nguồn ở cuối bài.

Bài 1: Làm Thế Nào mà Sự Phát Triển Dẫn đến Dân Chủ

 

Trong vài ba năm qua, một sự bùng nổ của dân chủ đã và đang nhường bước cho một sự suy thoái dân chủ. Giữa năm 1985 và 1995, hàng đoàn các quốc gia đã thực hiện bước chuyển đổi tới dân chủ, mang lại một niềm hạnh phúc, và niềm tin cao độ về tương lai của nền dân chủ.

Nhưng gần đây hơn, thể chế dân chủ đã và đang rút lui ở Bangladesh, Nigeria, Phillippines, Nga (Russia), Thái Lan, và Venezuela, và những toan tính của chính phủ Bush để thiết lập một thể chế dân chủ ở Afghanistan và Irag dường như để lại cho cả hai quốc gia nầy trong cuộc xáo trộn. Những sự phát triển nói trên, cùng với sự phát triển quyền lực  của Trung Quốc và Nga, đang làm cho nhiều nhà quan sát bình luận rằng nền dân chủ đã và đang đạt mức cao nhất và không còn gia tăng lên nữa.

Kết luận ấy là sai lầm. Những điều kiện nằm bên dưới các xã hội khắp thế giới hướng tới một thực tế phức tạp nhất. Tin xấu nhất là: thật là không thực tế để khẳng định rằng các định chế dân chủ có thể được thiết lập một cách dễ dàng, hầu như bất cứ nơi nào, và tại bất cứ thời điểm nào. Mặc dù dự đoán của tương lai là không bao giờ mất niềm hy vọng, nền dân chủ  chắc chắn nổi dậy và sống còn chỉ khi nào mà một số điều kiện văn hóa và xã hội có mặt vào thời điểm ấy. Chính phủ Bush đã bỏ qua thực tế nầy khi toan tính cấy dân chủ vào trong nước Iraq mà không thiết lập trước  an ninh trong nước và đã không nhìn thấy các điều kiện văn hóa đã làm nguy hại nổ lực nầy (của ông ta.)

Tuy vậy, điều tốt là các điều kiện dẫn tới dân chủ có khả năng và làm trổi dậy  tiến trình hiện đại hóa, mà dựa theo bằng chứng thực nghiệm ở khắp nơi, thì tiến trình nầy sẽ làm gia tăng dân chủ. Hiện đại hóa là một hội chứng của các thay đổi xã hội liên kết với kỹ nghệ hóa. Một khi đã chuyển động rồi, sự hiện đại hóa có khuynh hướng xâm nhập tất cả các khía cạnh của đời sống, mang lại sự chuyên môn hóa nghề nghiệp, đô thị hóa, gia tăng các mức độ giáo dục, gia tăng tuổi thọ, và sự phát triển kinh tế nhanh chóng.  Những sự kiện nầy tạo ra một tiến trình làm gia tăng sức mạnh  để chuyển đổi đời sống xã hội và các định chế chính trị, dẫn đến gia tăng sự tham dự lớn lao vào trong chính trị và – theo dài hạn – thiết lập các  thể chế chính trị có tính chất dân chủ càng ngày càng gia tăng. Ngày nay, chúng ta có một ý kiến rõ ràng hơn trước rất nhiều về việc tại sao và như thế nào mà tiến trình dân chủ hóa xẩy ra.

Khuynh hướng lâu dài hướng tới dân chủ luôn luôn xảy đến, khi thì tăng cao, khi thì giảm xuống. Vào lúc khởi đầu của thế kỷ 20, chỉ có một nhúm nhỏ các quốc gia dân chủ hiện hiện, và các quốc gia nầy thiếu nền dân chủ mở rộng theo các tiêu chuẩn ngày nay.

Có một sự gia tăng chính trong số lượng các nước dân chủ tiếp theo sau đệ I thế chiến (1918), một sự gia tăng khác tiếp theo sau thế chiến thứ II (1945), và một sự gia tăng lần thứ ba vào lúc chấm dứt chiến tranh lạnh (1991). Mỗi một sự gia tăng nầy đều được tiếp diễn theo sau một sự suy thoái (của số lượng các quốc gia theo nền dân chủ), mặc dầu vậy, con số các quốc gia theo chế độ dân chủ không bao giờ rơi trở lại vào lúc ban đầu. Vào lúc khởi đầu của thế kỷ thứ 21, vào khoảng 90 quốc gia có thể được xem là có tính chất dân chủ.

Mặc dù nhiều nước trong số 90 các quốc gia dân chủ là vẫn còn có lầm lỗi, khuynh hướng nói chung thật là đầy ấn tượng: trong dài hạn, sự hiện đại hóa mang lại nền dân chủ. Điều nầy có nghĩa rẳng sự nổi dậy về kinh tế của Trung quốc và Nga có một khía cạnh tích cực: Những thay đổi nằm bên dưới đang diễn ra và làm cho sự xuất hiện của các hệ thống chính trị dân chủ và tự do càng ngày càng gia tăng một cách chắc chắn trong những năm sắp tới. Điều ấy cũng có nghĩa rằng không có lý do nào để hốt hoảng về sự kiện rằng thể chế dân chủ hiện nay dường như đang ở vào thế phòng vệ. Các dấu hiệu, hoạt động về hiện đại hóa và dân chủ hóa đang càng ngày càng trở thành rõ ràng, và chắc chắn rằng chúng sẽ tiếp tục hoạt động.

Cuộc Tranh Luận (The Great Debate)

Khái niệm dân chủ hóa có một lịch sử lâu dài. Suốt các thế kỷ 19 và 20, học thuyết Marxist về hiện đại hóa tuyên bố rằng : xóa sạch quyền tư hữu sẽ làm chấm dứt sự bóc lột, bất bình đẳng và mâu thuẫn.

Một phiên bản của chủ nghĩa tư bản vào thời đó lại cho rằng: sự phát triển kinh tế sẽ dẫn tới sự gia tăng trong các tiêu chuẩn sống và gia tăng nền dân chủ.

Hai tầm nhìn về sự hiện đại hóa cạnh tranh nhau dữ dội suốt cuộc chiến tranh lạnh (1945-1991).

Vào thập kỷ 1970, tuy vậy, chủ nghĩa cộng sản đã bắt đầu đi xuống, và không có sự phát triển kinh tế  mà cũng  không có sự dân chủ hóa ở trong nhiều quốc gia nghèo. Dường như rằng: chẳng có phiên bản nào của đời sống lý tưởng và một nơi sống lý tưởng, và các nhà chỉ trích đã lớn tiếng nói lên rằng lý thuyết hiện đại hóa đã chết rồi.

Tuy vậy, kể từ cuối cuộc chiến tranh lạnh, 1991, khái niệm hiện đại hóa đã có một đời sống mới, và một phiên bản mới của lý thuyết hiện đại hóa đã và đang trổi dậy, cùng với các điềm chỉ rõ ràng dành cho sự hiểu biết của chúng ta về sự phát triển của nền kinh tế địa cầu chắc chắn sẽ dẫn đến đâu.

Vứt bỏ hết các những sự đơn giản nhất về các phiên bản đầu tiên của nó, khái niệm mới về sự hiện đại hóa cho thấy rõ các sự thay đổi văn hóa đang diễn ra, chẳng hạn như sự trổi dậy của bình đẳng giới tính (nam nữ); làn sóng gần đây của sự hiện đại hóa; và lý thuyết hòa bình dân chủ.

Trong  lịch sử nhân loại, các tiến bộ kỹ thuật cực kỳ chậm chạp và các sự phát triển mới trong sản xuất thực phẩm được châm ngòi bằng  sự gia tăng dân số –  Điều nầy đã đánh bẩy các nước có nền kinh tế nông nghiệp vào trong một trạng thái bảo hòa mà không có sự gia tăng trong các tiêu chuẩn sống. (Và như thế người ta chứng kiến rằng ) Lịch sử được xem như là sự lập lại theo vòng tròn, hay một sự thoái bộ trong thời gian dài tiếp theo sau một thời kỳ vàng son quá khứ.

Tình thế đã bắt đầu thay đổi với cuộc cách mạng kỹ nghệ  1850 và  sự xuất hiện của phát triển kinh tế cơ bản – sự phát triển nầy đã dẫn đến các quan điểm cộng sản và tư bản về hiện đại hóa. Mặc dầu các lý thuyết nầy cạnh tranh nhau một cách dữ dội, cả hai đều có mục đích hướng tới sự phát triển kinh tế, tiến bộ xã hội và mang lại sự tham gia của một khối đông nhiều người vào lĩnh vực chính trị. Và mỗi bên (cộng sản và tư bản) đều tin rằng các nước đang phát triển của Thế-giới-thứ-Ba sẽ đi theo con đường của mìnhđể hiện đại hóa.

còn tiếp

người dịch Trần Hoàng

Nguồn http://www.cfr.org/publication.html?id=18587

Posted in Dân chủ/Nhân Quyền, Gia đình/Xã hội, Lịch sử | Leave a Comment »

84:Bầu Cử Truất Phế Madison Nguyễn

Posted by adminbasam on 03/03/2009

 

 

Los Angeles Times

Người Việt ở San Jose

có thể bầu cử truất phế

một trong những vị đại

biểu do họ bầu ra

Sự tức giận đối với nữ ủy viên hội đồng Madison Nguyễn đã thành hình sau sự đổ vỡ của việc đặt tên cho Khu Thương mại Sài Gòn. Thật khó khăn cho việc vừa phải làm vui lòng nhóm sắc dân của cô và vừa làm đại diện cho tất cả các cử tri của mình, Nguyễn nói.

My-Thuan Tran

Ngày 2-3-2009

Tường trình từ San Jose – Cách đây ba năm (2006), Madison Nguyễn đã trở thành khuôn mặt mới mẻ trong làng chính trị người Mỹ gốc Việt, một chính khách thị thành hãnh tiến tại San Jose. Hình ảnh của cô được đăng tải trên bìa của các tờ tạp chí;  người được chọn lựa này dường như nắm giữ những niềm hy vọng cho cộng đồng người Việt đang nổi lên ở thành phố này.

Giờ đây cô đang ở trong một cuộc chiến đấu cho sự nghiệp chính trị của mình, trở thành đích nhắm của những người Mỹ gốc Việt tin rằng cô đã phản bội họ.

Các cử tri sẽ quyết định vào thứ Ba này liệu xem có truất phế vị nữ ủy viên hội đồng thành phố 34 tuổi này hay không. Đây sẽ là lần đầu tiên một người Mỹ gốc Việt bị tước khỏi chức vụ từ cơ quan công quyền. Một số người tin rằng đây sẽ là một cuộc thử nghiệm lớn hơn: liệu đời sống chính trị của người Việt tại Mỹ có thể đi xa hơn là một nghị trình được định rõ bởi niềm mong đợi rằng những ai mà cộng đồng này bầu lên sẽ phải làm (đúng những gì) như họ được yêu cầu.

Trong hơn một năm qua, Nguyễn đã và đang chịu sự chỉ trích dữ dội bởi vì cô khước từ đặt tên cho khu buôn bán đầu tiên của người Việt tại thành phố này là Little Saigon, cái tên của một sắc dân sôi động sống trong vòng Quận Cam này và tên Little Saigon đã được lựa chọn bởi các cộng đồng người Việt ở khắp nơi trên nước Mỹ. Đối với một số người, cái tên đó đại diện cho một mặt trận đoàn kết chống lại cái chế độ cộng sản mà nhiều di dân đã phải trốn chạy.

Lời đề nghị của cô Nguyễn, với cái tên Thị trấn Thương mại Sài Gòn [Saigon Business District], đã được một số người Mỹ gốc Việt xem như là một sự sỉ nhục, mặc dù  Nguyễn tuyên bố tên ấy là một thỏa hiệp chính trị được thành hình sau khi xem xét hơn nửa tá  tên khác. Cô cho biết cô đã cố cân bằng việc tranh đua lợi ích từ những cử tri bên trong và bên ngoài cộng đồng người Việt.

Thế nhưng nỗ lực của Nguyễn cho hành động độc lập và thỏa hiệp chính trị đã có một hiệu quả ngược lại. Hàng ngàn người đã biểu tình phản kháng bên ngoài tòa thị chính. Một nhà hoạt động đã tiến hành một cuộc đấu tranh tuyệt thực trong 29 ngày. Hàng trăm người đã nguyền rủa cô tại một cuộc họp Hội đồng Thành phố, viện dẫn tới những cuộc tranh đấu của họ để trốn thoát khỏi chế độ cộng sản sau cuộc Chiến tranh Việt Nam.

“Bà ta đã hoàn toàn đánh mất niềm tin tưởng của mọi người,” đó là nhận xét của ông Paul Lộc Lê, một kế toán tại địa phương và từng là người ủng hộ cô Nguyễn song giờ đây là thủ quỹ cho chiến dịch phế truất cô.

Nguyễn nói rằng cô đang phải chịu đựng những khó khăn đang ập đến khi một chính trị gia của người sắc tộc đang cố gắng xử dụng sự độc lập chính trị (mà sự kiện này) có thể đụng chạm với những niềm mong đợi có tính chất văn hóa đặc thù.

“Cộng đồng người Việt là một trong những cộng đồng phức tạp nhất mà tôi đã và đang phải đương đầu,” cô Nguyễn nhận xét. “Thật mỉa mai khi đó là cộng đồng của chính bản thân tôi.”

Trong khi Nguyễn vẫn giữ thái độ bình tĩnh khi phải đối mặt với cơn bão táp phản đối, thì những địch thủ của cô đã nhanh chóng đổ lỗi cho những sai lầm đã được nói tới. Khi nói chuyện với một đám đông các sinh viên đại học rằng nỗ lực phế truất cô đã trở thành một “gánh xiếc,” sự diễn dịch của một số người Mỹ gốc Việt cho là cô đã gọi các cử tri của mình là những con thú vật.

Cuộc tranh cãi quanh việc phế truất cô đã loang rộng ra khắp cộng đồng người Việt ở San Jose, chiếm ngự hàng đầu (trong chương trình của ) đài phát thanh tiếng Việt và tràn ngập các quán cà phê và những tiệm phở nằm rải rác trên con đường Story Road trong trung tâm của khu vực này.

Những người ủng hộ việc phế truất tin rằng đa số người Mỹ gốc Việt ở thành phố này phản đối cô Nguyễn và rằng lá phiếu sẽ chứng mình rằng họ có thể sắp xếp để có đủ sức mạnh chính trị loại bỏ một ai đó trong thành phần của họ.

Nguyễn đang gạt bỏ ý niệm cho rằng cô đã mất sự ủng hộ trong địa hạt của mình. Mặc dù có một số cử tri Việt Nam không đồng tình với cô về cái tên của khu buôn bán, cô nói, song những mối quan hệ qua lại mà cô có trong cuộc vận động bầu cử (trước đó) đang khiến cho cô tin rằng họ sẵn sàng bỏ qua .

Đối với Nguyễn, việc phế truất này là một sự thử nghiệm của việc liệu xem các cử tri người Mỹ gốc Việt có thể vượt quá quan điểm chính trị với chương trình nghị sự độc nhất mà cô nói là đã và đang chỉ rõ tính chất của cộng đồng di dân này.

“Trách nhiệm đến với đứa con gái của cộng đồng là kinh khủng. Trách nhiệm ấy là một niềm vinh dự cho người đảm nhận, song trên thực tế, trách nhiệm ấy lại không thực tế,”  Nguyễn nói. “Tôi không thể nói lời đồng ý vào mọi lúc. Tôi không thể chỉ lắng nghe từ một người. Tôi có trách nhiệm đối với tất cả các cử tri của mình. Tôi không chỉ là một đứa con gái của cộng đồng người Mỹ gốc Việt mà thôi.”

Nguyễn nói rằng sự thất bại đầy sai lầm cho việc đặt tên cho khu thương mại đã dạy cô những bài học về việc  đại diện cho cộng đồng người Việt, chẳng hạn như sự cần thiết mời thêm người tham gia và đối thoại.

Nguyễn còn cho biết cô đang cố gắng vượt quá những nhiệm vụ theo đúng tiêu chuẩn của một thành viên hội đồng thành phố bằng cách mang những cử tri người Mỹ gốc Việt của cô tới bàn thảo luận: như đích thân gọi điện thoại các nhà lãnh đạo cộng đồng, thông báo các cuộc họp ở tòa thị chính trên phương tiện truyền thông tiếng Việt và tham dự nhiều sự kiện văn hóa và chính trị.

Văn phòng của cô, theo cô cho biết, thường giúp đỡ những người Mỹ gốc Việt ở khắp vùng Bay Area, quanh những vấn đề về dịch vụ di trú và những công việc về nhà đất. Cô chỉ ra những dự án đã được khởi động nhằm đem lại lợi ích cho người Mỹ gốc Việt: một trung tâm sinh hoạt cộng đồng và một vườn hoa có tính đại diện cho cộng đồng.

Nhưng những người ủng hộ cho việc phế truất cô vẫn tiếp tục nghi ngờ. Những dự án này, họ nói, cho thấy rằng Nguyễn phục vụ cho một nhóm ít ỏi những bạn bè “chí thân” của bà.

“Madison chỉ tin cậy vào nhóm người rất thân cận của bà ấy và không thèm đếm xỉa tới những người còn lại trong cộng đồng,” theo lời ông Lê, một kế toán. “Điều đó làm cho mọi người nổi giận. Lúc đầu bà  ta đã hứa rằng sẽ làm việc cho mọi người, chứ không phải chỉ cho những (nhóm có) quyền lợi riêng.”

Chiến dịch chống lại việc phế truất của Nguyễn đang nhắm vào việc hổ trợ các mối quan hệ của cô với cộng đồng người Việt. Một tờ rơi bươm bướm bóng nhoáng bằng tiếng Việt nhắc nhở  các cử tri rằng cô Nguyễn cũng đã từng là một người tị nạn từng phải trốn chạy khỏi Việt Nam bằng thuyền sau chiến tranh. Trong một chiếc đĩa hình DVD cô đã gửi tới các cử tri, Nguyễn hiện ra với bộ áo dài truyền thống và đang vận động để tiểu bang California chính thức chấp nhận lá cờ vàng sọc đỏ  của Nam Việt Nam, lá cờ nầy vẫn còn là một biểu tượng đầy sức mạnh đối với những người Mỹ gốc Việt.

“Đôi lúc, trái tim như thắt lại vì những con người mà tôi toàn tâm toàn ý muốn đại diện cho họ trong chính quyền và vẫn còn đang muốn làm thế, lại chính là những người đang phản đối lại mọi điều mà tôi đang làm,” cô nói.

Những người ủng hộ cho việc phế truất cô nói rằng cuộc vận động của cô Nguyễn đến quá muộn màng và rằng những sai lầm của cô đi xa hơn cả vấn đề đặt tên cho khu buôn bán. Theo họ, tình trạng tội phạm trong khu vực đã và đang gia tăng, tiền đóng thuế đã bị tiêu hoang phí và có những thỏa thuận ở hậu trường với những nhà phát triển địa ốc đã và đang diễn ra. “Cái tên Little Saigon chỉ là chuyện sau cùng trong một loạt các sai lầm của bà ấy mà thôi,” ông Le nhận xét.

Nguyễn cho là những lời tố cáo là không đúng và bị khuấy động bởi ảnh hưởng chính trị.

Cả hai phía (hâu thuẫn truất phế và chông sự truất phế) đang trông đợi vào một sự đông đảo xuất hiện từ những cử tri người Việt. Tuy nhiên, nhóm di dân này chỉ chiếm chưa tới 30% khu vực bầu cử hội đồng, vì thế  cả hai bên đang vận động những cử tri gốc Latino cũng như da trắng. Nếu như cô Nguyễn bị phế truất, sẽ có một cuộc bầu cử đặc biệt để điền vào chiếc ghế ủy viên của cô. Và, Nguyễn nói, cô có thể tập hợp lực lượng lại và tranh cử lần nữa.

my-thuan.tran@latimes.com

Hiệu đính: Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | Tagged: | Leave a Comment »

47:Quốc tang-Luật và Lệ

Posted by adminbasam on 27/01/2009

Diễn đàn

Quốc tang: Luật và Lệ

Nguyễn Hữu Vinh

Đúng vào cái ngày mà mọi người Việt trong cũng như ngoài nước vui đón Tết thì tin dữ đến từ một miền quê nghèo miền Trung ─ hơn 40 người tử nạn và mất tích vì chìm đò đúng sáng 30 Tết (xem tin BBC). Các báo in đã nghỉ từ hai ba hôm trước, báo mạng không có mấy người xem trong những ngày rộn rã tất bật này, truyền hình chắc phải bận nhiều chương trình vui Xuân… Quả thật nếu vụ việc rơi vào một ngày bình thường trong năm, chí ít cũng sẽ có nhiều chia sẻ, từ tin tức báo đài, các đợt quyên góp, kể cả tìm kiếm hai nạn nhân mất tích. Nhưng rồi cũng có một điều an ủi khá bất ngờ : tỉnh Quảng Bình quyết định không bắn pháo hoa theo như kế hoạch. Còn có thể làm được gì nữa không, cho người đã khuất và những người còn ở lại trong đau đớn giữa niềm vui của cả nước ?

Nghĩa tử nghĩa tận, cha ông ta vẫn dạy thế. Ấy vậy nhưng nhiều lúc, không biết có phải vì cái khốn khó, hoặc ngược lại, cái đam mê giàu sang cũng làm cho người ta quên bớt việc nghĩa này. Thậm chí, nói dại, có thể chuyện chết chóc xảy ra quá nhiều, từ chiến tranh triền miên, tản cư, di tản, vượt biên vượt biển bỏ mình, cho tới đủ loại tai, tệ nạn, để rồi coi cái chết nhẹ như lông hồng, tâm hồn con người thêm chai đá.

Ở nhiều nước, không phải chỉ có sự ra đi của các nhân vật lãnh đạo cao cấp nhất, các nghệ sĩ, trí thức… rất danh tiếng là được tổ chức quốc tang, mà những vụ tai nạn, thiên tai mang đến cái chết của nhiều người cũng có nghi thức này. Như vụ nổ mỏ than ở Ba Lan 2006 làm chết 23 người (xem bản tin BBC), vụ nổ súng giết hại hơn 10 người ở Phần Lan năm 2008 (xem Tuổi Trẻ)… đều được để tang trên toàn quốc.

Còn ở nước ta, ngoài quốc tang cho các vị lãnh đạo, cựu lãnh đạo cao cấp nhất của nhà nước, có quốc tang cho hàng chục nạn nhân trong các vụ tai nạn, thiên tai như vụ chìm đò 30 Tết này không ? Cố lục lọi trí nhớ và lần tìm trên mạng qua các vụ sập nhịp dẫn cầu Cần Thơ năm kia làm chết hơn 50 người, vụ chìm đò năm 2003 trên sông Thu Bồn, Quảng Nam làm chết 28 em học sinh… không thấy ta tổ chức quốc tang.

Có người bảo “ phải có Luật ”. Đúng vậy. Vội vàng vào trang vietlaw.gov.vn của Văn phòng Quốc hội, tìm từ “ quốc tang ” thì được thấy duy nhất một văn bản sau đây : Thông Tư, của Bộ Tài chính, số 40/2002/TT-BTC ngày 2-5-2002 hướng dẫn các khoản chi phí, cấp phát và quyết toán ngân sách phục vụ lễ quốc tang, lễ tang cấp nhà nước, lễ tang cấp cao.

Vậy là rõ. Không phải chỉ có quốc tang, mà còn có lễ tang cấp nhà nước và cấp cao (tức là hai loại lễ tang thấp hơn lễ quốc tang). Nhưng… cả ba loại lễ tang này đều dành cho cán bộ, công chức, viên chức nhà nước từ trần, căn cứ vào Nghị định số 62/2001/NĐ-CP ngày 12-9-2001 của Chính phủ.

Như vậy không phải chỉ với dân thường, mà cả với các bậc chí sĩ nổi tiếng tới đâu, nếu không phải là người của nhà nước, thì chắc chắn không thể được hưởng nghi thức tang lễ tầm cỡ quốc gia ?

Chưa yên tâm, tiếp tục tìm kiếm với từ khóa “ tang lễ ” thì có được duy nhất Quyết định của Thủ tướng Chính phủ số 34/2002/QĐ-TTG ngày 20-2-2002 về việc sử dụng và quản lý Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. Quyết định này chỉ căn cứ vào Luật Tổ chức Chính phủ, ý kiến của Bộ Chính trị, Nghị định số 62 (nêu trên). Theo đó, nhà tang lễ này dành để tổ chức tang lễ theo nghi thức Quốc tang, lễ tang theo nghi thức lễ tang Nhà nước, và lễ tang đối với các đối tượng nêu trong một phụ lục mà trong đó, ngoài các đối tượng là cán bộ, sĩ quan quân đội, công an… thì có các nhà hoạt động xã hội, văn hoá, khoa học tiêu biểu được tặng thưởng Huân chương Độc lập hạng nhất trở lên.

Nỗi đau mất con của một người cha ở Quảng Hải – Ảnh: Lưu Trang

Tới đây, không biết có phải tìm kiếm thêm, bàn thêm về chuyện buồn này nhân dịp đầu năm mới, hoặc phải trách cứ Nhà nước không những không sớm ra một bộ luật liên quan tới nghĩa tử, mà còn không có cả những cái lệ, tạm thời khi chưa ra được luật, hay chí ít là trong từng địa phương, cho hợp với đạo lý ông cha xưa, để quan tâm tới cả người dân nữa chứ không chỉ với các công bộc của dân thôi ? Xin được nhường lời cho bạn đọc.

Hà Nội, sáng mùng Một Tết Kỷ Sửu 2009

Nguồn: Diễn đàn

-

Bài được đăng từ năm 2009, nhưng do blog bị tin tặc tấn công, xóa mất, nay đăng lại nên không còn các phản hồi từ đầu.

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Pháp luật, Đảng/Nhà nước | 3 Comments »

09. Chiếm số đông trong Hội đồng Thành phố Westminster Dấu mốc Lịch sử Cho người Việt

Posted by adminbasam on 15/12/2008

b78442522z1_20081212150900_000gnmfki2i1_lg

Ông Trương Diệp được ông nội Bá Diệp chào đón trước khi ông tuyên thệ tại buổi lễ ở Westminster. Mẹ ông, bà Thẩm Huỳnh, bên phải, và em ông Mimi Diệp đi cùng ông tới buổi lễ.

The Orange County Register

————————————————————————————————————

Chiếm số đông trong

Hội đồng Thành phố

Westminster,Dấu mốc

Lịch sử Cho người Việt

Với việc bầu lên ông Trương Diệp, hiện tượng người Mỹ gốc Việt chiếm số đông trong Hội đồng Thành phố là sự kiện đầu tiên của nhóm sắc tộc này trong cả nước.

DEEPA BHARATH

Thứ Sáu, ngày 12-12-2008

Westminster đã trở thành thành phố đầu tiên trong cả nước với một đa số nghị viên hội đồng thành phố là người Mỹ gốc Việt sau khi ông Trường Diệp đã giành được một ghế với một số phiếu chênh lệch rất nhỏ là 49 phiếu sau một cuộc kiểm phiếu.

Nhóm đa số này, đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt, mà hầu hết là những người đã phải chạy trốn khỏi chế độ cộng sản ở Việt Nam, là hơn cả một con số đơn thuần, theo lời bà Linda Võ, chủ tịch cơ quan Nghiên cứu Mỹ-Á UC Irvine.

“Khu Little Saigon đang bước qua một giai đoạn chuyển tiếp,” bà nhận xét. “Đây không còn là một cộng đồng tị nạn nữa, mà là một lớn mạnh của di dân. Cuộc bầu cử này là bằng chứng cho thấy rằng cộng đồng người Việt tại Quận Cam đã nắm quyền lực chính trị.”

Little Saigon là mái ấm của số dân Việt đông đúc nhất bên ngoài lãnh thổ Việt Nam. Theo số liệu điều tra dân số mới đây nhất, quá một phần ba chút ít trong số dân ở Westminster là người Việt. Trong số 39.816 người Mỹ gốc Á tại Westminster, thì có 33.330 người Việt Nam.

Hội đồng mới của Thành phố phải đương đầu với những quyết định quan trọng trong ít năm tới có liên quan đến vấn đề phát triển kinh tế của thành phố, bao gồm những cuộc bỏ phiếu cho các kế hoạch đem lại sức sống mới cho đại lộ Beach Boulevard, khu phố buôn bán Westminster Mall và khu Little Saigon. Cuộc khủng hoảng kinh tế là một đề tài quan trọng đối với dân chúng toàn thành phố.

Thành phố đã giành nhiều thời gian và tiền của để nghiên cứu cách làm sao hiện đại hóa khu Little Saigon. Các nhà tư vấn đã đưa ra những ý tưởng về khu bán lẻ, nhà hàng và nơi giao lưu văn hóa hạng sang. Thế nhưng với tình trạng hiện nay của nền kinh tế, khu Little Saigon vẫn đang được xem xét phương cách nào hội đồng thành phố sẽ chọn lựa cho việc tái thiết.

Ông Diệp, cùng với các nghị viên hội đồng là ông Andy Quách và Trí Tạ, hình thành nên nhóm đa số trong Hội đồng suốt trong lịch sử của Thành phố Westminster. Khu học chính Quận Garden Grove Unified School là hội đồng đầu tiên của các giới chức dân cử để hình thành nên một nhóm đa-số người Việt trong vùng này từ khoảng bốn năm về trước.

Margie Rice, người được tái đắc cử như là vị thị trưởng mà không ai thách thức, đã nói rằng bà hy vọng sẽ hợp tác tốt với mọi người trong hội đồng.

“Họ đều là những người đàn ông trẻ tuổi giỏi giang,” bà nhận xét. “Miễn là họ tỏ ra công bằng và từ trong tim mình họ có mối quan tâm tới toàn thành phố, chúng tôi sẽ đồng thuận làm việc với nhau cho tốt.”

Frank Fry, người đã được tái cử vào một nhiệm kỳ lần thứ mười một, đã nói rằng nhóm đa số tại hội đồng hầu như không làm ông ngạc nhiên bởi sự lớn mạnh khác thường của cộng đồng người Việt tại Westminster, đặc biệt trong mươi năm qua. Chuyện trở thành nhóm đa số của họ thì chắc chắn phải xảy ra thôi, ông nói.

“Người Việt, như là một người dân, quan tâm đến chính trị,” ông Fly nhận xét. “Họ không thích đứng sau hậu trường. Họ muốn mình trở nên liên quan tới chính trị và nắm lấy một vai trò lãnh đạo.”

Trong khi người Việt Nam đã trưởng thành như là một cộng đồng và nổi bật về chính trị, Quận Cam cũng được xem như một nhóm trong những đối thủ ganh đua chính trị tập hợp lại trong số những chính trị gia người Mỹ gốc Việt, đáng chú ý nhất trong số họ có dân biểu tiểu bang Trần Văn và Giám quản Quận Cam Janet Nguyễn.

Một số người trong cộng đồng, ví như cựu nghị viên hội đồng thành phố Westminster Tony Lam, cho rằng nhóm đa số hiện nay, bao gồm những người ủng hộ ông Trần, không nghi ngờ gì là sẽ được mọi người theo dõi sát sao.

” Tôi ước mong và hy vọng rằng họ sẽ phục vụ toàn thể cộng đồng và không làm việc cho bất cứ nhóm quyền lợi đặc biệt nào hết,” đó là ý kiến của ông Lam, từng là người Mỹ gốc Việt đầu tiên nắm giữ chức vụ chính quyền khi ông được bầu vào Hội đồng Thành phố năm 1992.

“Họ đang nợ những người dân Westminster để trở thành những công chức tốt, không phải để gây ấn tượng với ngườik hác hay kéo bè kéo cánh với nhau,” ông nói. “Tôi nghĩ rằng sáu tháng tới sẽ nói lên nhiều điều về ba vị nghị viên hội đồng thành phố này và cách thức họ sử dụng quyền lực mà họ hiện có trong tay.”

Cả hai ông Quánh và Diệp đều bác bỏ những tin đồn rằng họ, cùng với ông Tạ, sẽ kéo bè kéo cánh chống lại hai ông Rice và Fry.

” Thật sự ra tôi đã làm việc rất hợp rơ với Thị trưởng Rice tại Quận Sanitary của thành phố Midway,” ông Diệp, 25 tuổi, người làm việc như là một đại diện khu vực cho ông dân biểu Trần Văn. “Tôi không tưởng tượng được sao lại có thể thay đổi bất ngờ những điều tốt đẹp đó. Người dân mong đợi có được những quyết định đặt cơ sở trên những gì tốt đẹp nhất cho toàn thể cộng đồng.”

Ông Quách nói ông tự coi mình ” trước hết là một cư dân của thành phố Westminster.”

“Vâng, các bạn sẽ thấy ba anh người trong hội đồng thành phố này là những người Mỹ gốc Việt,” ông nói. “Thế nhưng chúng tôi sử dụng phương cách phán xét riêng của chúng tôi để quyết định trong mỗi vấn đề.”

Báo chí của người Việt, một lực lượng chính trị trong bản thân cộng đồng của mình, cũng sẽ theo dõi chặt chẽ tất cả ba quan chức đã được họ bầu lên, theo nhận định của ông Đỗ Phú Nguyên, một luật sư và là nhà báo với Saigon Broadcast Television Network.

“Theo quan điểm của tôi, sự kiểm soát của giới truyền thông là một việc tốt,” ông nói. “Chúng tôi là những người giám hộ. Nếu một vị dân cử từ cộng đồng của chúng tôi không thực hiện công việc của họ, không có khó khăn gì mà không tống cổ họ ra khỏi chức vụ đang nắm giữ.”

Đối với cộng đồng Little Saigon, điều này có nghĩa là “sự chấp nhận,” theo ý kiến của Jeffrey Brody, giáo sư về nghành truyền thông của Cal State Fullerton và là thành viên của Hội đồng các Chương trình Mỹ Á giành cho học đường.

Các ứng viên đã thắng cử bởi họ xây dựng được một liên minh từ những ủng hộ viên người Việt và không phải người Việt, ông nói.

“Chúng tôi giờ đây có một dân biểu tiểu bang, một giám sát viên cấp quận, và những vị dân cử khác và họ là người Việt Nam,” ông Brody nói. “Và không phải là họ được chọn lựa bởi nguồn gốc dân tộc của mình.”

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2008

————————

Truong Diep is greeted by his grandfather Ba Diep before his swearing in ceremony in Westminster. His mother Tham Huynh, right, and his sister Mimi Diep joined him in the celebration.

The Orange County Register

————-

Friday, December 12, 2008

Westminster council majority a milestone for Vietnamese

With the election of Truong Diep, the Vietnamese American majority on the City Council is the first of its kind in the nation.

By DEEPA BHARATH

The Orange County Register

Comments 5 | Recommend 6

WESTMINSTER The city became the first in the nation with a Vietnamese American council majority after Truong Diep captured a council seat by a thin margin of 49 votes after a recount.

This majority, for the Vietnamese American community, most of whom fled the communist regime in Vietnam, is more than a number, says Linda Vo, chair of UC Irvine’s Asian American Studies department.

“Little Saigon is going through a transition,” she said. “This is not a community of refugees any more. It is a strong immigrant community. This election is evidence that the Vietnamese community in Orange County is politically empowered.”

Little Saigon is home to the largest Vietnamese population outside of Vietnam. According to the latest census statistics, a little over one-third of Westminster’s population is Vietnamese. Out of the 39,816 Asian Americans in Westminster, 33,330 are Vietnamese.

The new City Council is faced with big decisions in the next few years related to the city’s economic development, including votes on plans to revitalize Beach Boulevard, the Westminster Mall and Little Saigon. The economic crisis is a significant issue for residents across the board.

The city already has spent a lot of time and money studying how to update Little Saigon. Consultants have provided ideas for upscale retail, restaurants and cultural venues. But with the current state of the economy, it remains to be seen what course the council will take on the redevelopment.

Diep, along with council members Andy Quach and Tri Ta, forms Westminster’s historic City Council majority. The Garden Grove Unified School District was the first board of elected officials to form a Vietnamese majority in the country about four years ago.

Margie Rice, who was reelected as mayor unopposed, said she hopes to work well with everybody on the council.

“They’re all nice young men,” she said. “As long as they are fair and have the interest of the entire city at heart, we’ll get along just fine.”

Frank Fry, who was reelected to an eleventh term, said the council majority hardly surprises him because of the tremendous growth of the Vietnamese community in Westminster, especially over the last decade. It was bound to happen, he said.

“The Vietnamese, as a people, are political,” Fry said. “They don’t like to stay in the background. They like to become politically involved and take a leadership role.”

While the Vietnamese have matured as a community and risen politically, Orange County has also seen a number of political rivalries build among Vietnamese American politicians, the most notable of them between Assemblyman Van Tran and Orange County Supervisor Janet Nguyen.

Some in the community, such as former Westminster council member Tony Lam, said the current majority, which comprises Tran supporters, will no doubt be closely watched.

“I wish and hope they will serve the community at large and not work for any particular interest,” said Lam, who was the first Vietnamese American to hold political office when he was elected to the City Council in 1992.

“They owe it to the people of Westminster to be good public servants, not grandstand themselves or gang up together,” he said. “I think the next six months are going to tell a lot about these three council members and how they handle this power they now have.”

Both Quach and Diep dismissed rumors that they, along with Ta, would gang up on Rice and Fry.

“I’ve worked really well with Mayor Rice on the Midway City Sanitary District,” said Diep, 25, who works as a field representative for Van Tran. “I don’t see why that would suddenly change. People expect to make decisions based on what is best for the entire community.”

Quach said he considers himself a “Westminster resident first.”

“Yes, you will see three guys on the council who are Vietnamese American,” he said. “But we use our individual judgment to decide on each issue.”

The Vietnamese media, which is a political force in the community in itself, will also be closely watching all three of their elected officials, said Do Phu Nguyen, an attorney and journalist with the Saigon Broadcast Television Network.

“In my opinion, media scrutiny is a good thing,” he said. “We’re watchdogs. If an elected official from our community does not do his or her job, we have no trouble kicking them out of office.”

For the Little Saigon community, this means “acceptance,” said Jeffrey Brody, professor of communications at Cal State Fullerton and member of the school’s Asian American Programs Council.

The candidates won by building a coalition of Vietnamese and non-Vietnamese supporters, he said.

“We now have an Assemblyman, a county supervisor and several other elected officials who are Vietnamese,” Brody said. “And they weren’t all chosen because of their ethnic origin.”

Contact the writer: 714-445-6685 or dbharath@ocregister.com

Posted in Chính trị, Gia đình/Xã hội | Leave a Comment »

Chính sách khôn dân

Posted by adminbasam on 04/12/2007

Chính sách khôn dân


Nguyễn Hữu Vinh

Nhớ hồi còn đi học, hay được nghe về “chính sách ngu dân” của đế quốc, làm dân ta u tối để dễ bề cai trị.

Độc lập rồi, phải có chính sách xoá cái “ngu dân” đó, mạo muội gọi là “chính sách khôn dân”. Nhưng có cái khôn nảy nở mạnh từ chính sách mà lại rất đáng lo. Đó là:

1- Trộm vặt: Do chính sách lương phi lý cả nửa thế kỷ rồi. Cán bộ công chức phải kiếm sống đủ kiểu. Trộm nhẹ là giờ hành chính, nặng là tài sản công. Không chức trộm ít. Chức lớn trộm nhiều, nhiều đến độ không còn gọi là “vặt” nữa.

2- Lách luật: Do luật lơ mơ, chồng chéo, phi lý. Quan lợi dụng để hành dân. Dân phải có cách “lách” luật mà kiếm sống. Ngay cán bộ công chức tử tế cũng phải lách để tránh bị kỷ luật, đi tù (đúng kiểu “khôn sống, mống chết“).

3- Chộp giật: Cũng do luật, “dưới luật”, “ngoài luật” … cứ thay xoành xoạch. Mục đích là để quan được “đục nước béo cò”, khiến dân tốn tiền “mãi lộ”, làm ăn thì muốn thu vốn cho nhanh, không dám đầu tư lớn … Cán bộ công chức cũng vội “chộp giật” tiền dân để bù chi phí “chạy” việc.

4- Lật lọng: Cũng từ những chính sách không có cái “thủy chung” (với tư sản, địa chủ, trí thức có công chẳng hạn), làm dân a-dua theo, không biết giữ chữ tín, chỉ nhăm nhe lừa nhau kiếm tiền lãi.

5- Đòn bẩn: “Gắp lửa bỏ tay người“, cạnh tranh không lành mạnh. Dân xấu liên kết với quan tham để giăng bẫy vu oan giá họa, triệt đối thủ làm ăn. Cán bộ công chức thì triệt nhau để giữ “niêu cơm”, giành “ghế”. Tất cả cũng do “chính sách cán bộ” nhiều phi lý.

Vậy, chính sách không phải chỉ làm “khôn dân”, mà cả “khôn quan” nữa đấy chứ. Quan ra chính sách cốt lợi mình (cấp dưới và dân vật vã hại nhau, quan dễ trị). Nhưng điều đáng lo ở chỗ , cái “khôn” lại là “khôn vặt” (khôn lỏi), kiểu khôn mà không ngoan, suy cho cùng cũng lại là … dại thêm. Các cụ dạy nhiều rồi: “Ác giả ác báo“, “đi đêm có ngày gặp ma“, “đời cha ăn mặn, đời con khát nước” …

Đến là lo !

(Tạp chí Thành Đạt – tháng 11-2006)

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

Biến báo

Posted by adminbasam on 30/11/2007

Biến báo

(Công văn gửi các ban nghành đoàn thể-Trích)

“… Xin gửi các đồng chí bản lược dịch một đoạn nhật ký của một tay ‘Tây ba lô’ mà một gai* của ta đã bố trí xoáy được (thủ thuật độc đáo này nằm trong chiến lược điều tra thị trường áp dụng cho toàn nghành), để góp phần nắm rõ tình hình chính trị tư tưởng của khách hàng.

Hội Lim

… Rất nhiều cảnh lạ mắt diễn lại đời sống văn hóa thời xưa. Gần chục nam thanh nữ tú trình diễn những màn tạp kỹ thật là điệu nghệ. Họ đứng ngồi trên cái thuyền gỗ bé tí tẹo, bơi trong cái ao cũng bé tẹo. Chắc là ao nông nên họ không sợ. Họ vừa hát vừa biểu diễn xiếc ngả mũ nhận tiền của các diễn viên đóng giả khách ở trên bờ ném xuống (rất khó, thế mà vẫn miệng hát, miệng cười tươi). Có cô vừa hát rất đúng điệu, mắt đong đưa rõ duyên, tay cầm mi-cờ-rô mà tay kia vẫn lia lịa chộp tiền đang bay lượn, mà thuyền vẫn không chòng chành mới lạ. Chứng tỏ một dân tộc thật là ‘khéo tay hay làm’ …

Dạo phố

… Các em bé đi theo rất đông. Họ thật là mến khách, lại còn đưa mời, dúi vào tận tay nhiều kỷ vật. Mình không dám nhận vì nghĩ thật tội cho họ, đã nghèo mà lại còn biếu tặng nữa …

Về vệ sinh môi trường, họ cũng có những cách rất độc đáo, không máy móc như ta, là rác rưởi cứ phải vứt vào một chỗ cố định. Ở đây thì tiện đâu vứt đấy thôi, rồi lâu lâu có những nhân viên chuyên nghiệp đi xe đạp hoặc mang quang gánh đi thu dọn, đồng thời tiến hành phân loại ngay tại chỗ luôn; thứ rác nào họ phụ trách thì mới gom, còn thì để lại cho nhân viên khác (tính chuyên môn hóa cực cao) …

Lễ hội Tây Nguyên


… Nhiều cô gái múa các điệu múa dân tộc thật là dẻo. Nhưng sao các cô ấy trắng trẻo mũm mĩm, nét mặt rất khác với các cô đeo gùi ốm o đi ngoài đường. Hỏi anh chàng gai thì mới vỡ lẽ là ở xứ này họ đã có từ rất lâu những trường đào tạo nghệ sĩ múa truyền thống chuyên nghiệp giành riêng cho con em các dân tộc (nên các cô ấy suốt ngày ăn với múa thì mới trắng trẻo nõn nà đến thế chứ) … Ôi, tự dưng mình có cảm giác xao xuyến lạ, con tim mình nó bị làm sao rồi đây … Mảnh đất tươi đẹp này sẽ giữ chân mình mãi mãi hay sao ?

Hướng dẫn viên

… Họ có những phương pháp truyền thụ kiến thức rất đặc biệt, không nói nhiều như ở các nước, mà để khách tự tìm hiểu, bí quá thì phải hỏi. Thái độ họ rất nghiêm nghị, để cho “học sinh” phải cố gắng hơn trong việc tìm tòi kiến thức …

Cảnh sát

Họ thật là tôn trọng người nước ngoài. Khi cái gã xe ôm chở mình đâm vào một bà già, hắn sợ mặt tái xanh, nhưng anh cảnh sát nhìn mình rồi múa tay múa gậy cái gì mình không hiểu, mình hỏi lại thì anh ta không nói gì mà xua xua tay cho xe mình đi luôn, lại còn ‘chào’ với theo mỗi một từ là ‘gâu’, ‘gâu’ … mới vui chứ (hú vía, phải vào đồn thì lỡ cả chuyến du lịch rồi. Chắc họ sẽ gửi cái giấy phạt sang tận nhà cho mình. Thật là văn minh kinh khủng) …

Còn nhiều lắm … Nhưng qua đây để các đồng chí thấy là bọn tây nhiều khi cũng rất ngô nghê (cái lợi của sự khác biệt văn hóa là ở chỗ đó). Nên ta phải biết giàu trí sáng tạo hơn nữa bằng quán triệt phương châm ‘tay không bắt giặc’, ‘chuyển bại thành thắng’, nhiều khi là ‘hại bất cập lợi’, không nên quá bi quan mỗi khi báo cáo, kêu ca tình hình văn hóa, du lịch thế này thế nọ làm ảnh hưởng đến thu nhập địa phương …”

Ba Sàm

—-

* Gai: Hướng dẫn viên du lịch

(Tạp chí Thế giới Văn hóa – số 44/2006)

Posted in Bài của Ba Sàm, Gia đình/Xã hội, Văn hóa | 1 Comment »

31 năm – Vết thương chưa lành

Posted by adminbasam on 26/10/2007

31 năm – Vết thương chưa lành

Nguyễn Hữu Vinh

Đó là vết thương của cuộc chiến 30 năm, trong lòng bao người. Hàng triệu người vẫn hoan ca, nhưng cũng hàng triệu người còn âm thầm tự chữa trị, dễ cũng tới nửa đời người, tâm lý thắng-bại, được-mất … còn đeo đẳng. Với thời gian thì những ai sống trong nước, cái cảm giác dài lê thê không thể ví với người xa xứ. Nhịp sống-làm việc gấp gáp giúp vơi đi phần nào, nhưng không biết có phải do xa cách và cảnh sống phù hoa làm cho họ khó giành được sự cảm thông. Vì, nói cho cùng thì những biến đổi giúp yên lòng hơn phỏng đã được bao nhiêu ? Tác động của “đổi mới” cùng chuyện về thăm, gửi tiền, quà cho người thân dễ dàng cũng mới được mười mấy năm nay. “Học tập cải tạo”, làn sóng vượt biên, chuyện lo chạy xuất cảnh đoàn tụ, diện HO, con lai không còn ồn ã nữa … Vậy mà còn bao nhiêu chuyện không nhỏ, sao thật khó vượt qua. “Visa về nước” cho bà con – những người luôn được coi như “một bộ phận của Dân tộc” nghe sao mà lạ, tưởng đã bỏ, lại cũng vẫn còn. Việt Nam đã đi sau Trung Quốc, Ấn Độ, Philippins … về điều này, trong khi đáng ra phải trước họ bởi những vết thương chiến tranh, của các sự kiện 1954, 75′, 79′ … rất cần “thuốc” mạnh để giúp hàn gắn. Để là “một bộ phận của Dân tộc” không có nghĩa cứ phải khư khư một quốc tịch Việt Nam, trong khi cả thế giới đang chuyển dần sang xu hướng toàn cầu hóa. Luật Quốc tịch không công nhận công dân có hai quốc tịch, nhưng nghiễm nhiên ngày ngày có bao người vào quốc tịch Mỹ, Canada .. mà vẫn giữ quốc tịch Việt Nam. Đã qua rồi cái thời “Hội Việt kiều yêu nước” với đông đảo hội viên, hoạt động hăng say chống chiến tranh, giúp đỡ trong nước, tương thân tương ái. Giờ thì có được bao lăm trong trăm, ngàn hội đoàn, nhà thờ, chùa chiền người Việt ở ngoài “nối vòng tay lớn” với trong nước ? Quả là quá hiếm ! Rồi báo chí, văn hóa phẩm qua lại giữa trong-ngoài, cũng mới chỉ như “hương hoa” thôi.

Những hiện tượng như thầy Thích Nhất Hạnh, cựu phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ, ca sĩ Elvis Phương, nhạc sĩ Phạm Duy, … về thăm, hồi hương, kể cả gần đây – sự lên tiếng của cựu trung sĩ thông dịch Trung Hiếu (qua chuyện Nhật ký bác sĩ Đặng Thùy Trâm), mà nếu có ai được sống trong lòng cộng đồng người Việt ở Mỹ, Úc thì mới cảm được hết cái ý nghĩa ghê gớm của nó. Họ đã phải đấu tranh, hy sinh, vượt qua ác cảm, mặc cảm, lo sợ … để hướng tới những ước vọng cao cả là quê hương, là tình đồng loại. Thế mà đã có người bằng giọng bề trên độ lượng, vội bảo rằng “đánh kẻ chạy đi, không đánh người chạy lại”. Tưởng hay, nhưng ngẫm lại thật buồn. Sao gọi là “chạy lại” mà không nói được rằng đó như là “lá rụng về cội” ? Sao có thể làm cái vẻ hạ cố rằng “không đánh” mà không nói được là đất nước giang tay đón những người con xa xứ trở về ? “Không đánh” mà nhiều khi như đuổi, thậm chí “đẩy” bà con sang bên kia chiến tuyến. Nếu cứ mải mê với những chuyện “địch-ta”, “bỏ nước” … thì đến bao giờ non sông mới thực sự liền một giải ? Hàng tỉ đô la, ngàn vạn lượt người về thăm đâu dễ là minh chứng rằng những vết thương đã khép miệng. Phải chăng vì quá nghèo, ngàn năm chân lấm tay bùn nơi đồng ruộng, rồi dốc xương máu kiệt quệ cho ngày chiến thắng làm ta khó có được thái độ khoan hòa hơn, dễ quen cân đong đo đếm mọi sự chỉ bằng con số, mà quên rằng có những điều không thể nào đo đếm nổi ? Ví như vào những “Ngày kỷ niệm chiến thắng” này, không khí nô nức bằng băng cờ, khẩu hiệu … làm sao không khỏi chạnh lòng bao người từng một thời vì cái lẽ nào đó mà ít nhiều liên hệ với chế độ cũ. Có ai nghĩ rằng cũng nên tìm một lối thể hiện khác cho cái khung cảnh hân hoan đó không ?

Mới đây thôi, người ta đã công phu tập hợp sử liệu để chuẩn bị cho ra đời cuốn “Lịch sử thể dục thể thao cách mạng Việt Nam”. Ô hay ! Sao chuyện lớn vậy mà vẫn còn có người “vô tâm” lạ, dễ thường họ sẽ còn làm tiếp một cuốn “Lịch sử TDTT không cách mạng VN” nữa hay sao (nghĩa là đơn giản chỉ vì chưa có khả năng để thu thập sử liệu ở miền Nam giai đoạn chiến tranh, hay vì điều gì khác để mà từ cái lối “chính trị hóa” mọi thứ trở thành không có “chính trị” đến vậy) ? Lại nữa, giữa thái độ nhiệt thành của bao người hâm mộ, hiện tượng Phạm Duy đã bị dội một gáo “nước sôi” bằng một bài báo đầy những lờl lẽ nặng nề, xa lạ với tất cả những gì gọi là nghệ thuật. Và còn nhiều nhiều những câu chuyện kiểu như vậy, từ cách nói quen miệng nào là “phản cách mạng”, “ngụy” … cho đến cái “chủ nghĩa lý lịch” còn đeo dai dẳng cùng thói ưa thích tụng ca chế độ quá lời khiến mất đi bao nhiêu người tài để rồi thu nạp vào nhiều kẻ cơ hội.

“Người xây, kẻ phá”, vết thương khó lành, ít thuốc chữa, chỉ mới nhiều thuốc giảm đau thôi, vậy mà còn đi xát muối nữa sao ? Trở lại cách đây 60 năm khi Chính phủ đầu tiên của Nhà nước VNDCCH non trẻ ra đời, từ vị Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tới nhiều bộ trưởng đều là “dân Tây học”, “Tây du”. Giờ đã có một chính quyền vững mạnh, ta lại không thấy yên tâm, để mà quá hiếm những trí thức được đào tạo kỹ lưỡng ở nước ngoài (kể cả dưới chế độ cũ) giữ trọng trách trong chính quyền.

Quả là gian nan trên con đường tìm lại với nhau của Dân tộc. Chợt nhớ về ngót nửa thiên niên kỷ trước, khi Chúa Nguyễn Hoàng làm cuộc Nam tiến, mang theo lời chỉ giáo của Trạng Trình “Hoành sơn nhất đái/Vạn đại dung thân“. Rồi ngâm nga mấy vần thơ Huỳnh Văn Nghệ “Từ độ mang gươm đi mở cõi/Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long“. Thấy cảm khái cho cái nghĩa tình hòa quện Nam-Bắc, Trong-Ngoài.

Đảng, Nhà nước kêu gọi đại đoàn kết Dân tộc, nhưng để được “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thì khó có thể chỉ chủ yếu bằng lời, mà phải mạnh mẽ hơn, ví thử bằng Luật (hay Pháp lệnh) về Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc.


(Tạp chí Nhà Quản lý – số 35/2006:  Liệu nên có Luật Về hòa giải và hòa hợp Dân tộc?)

Posted in Bài của Ba Sàm, Chính trị, Chiến tranh VN, Gia đình/Xã hội | 4 Comments »

Thảm họa sập cầu Cần Thơ: Những cái lý để từ chức

Posted by adminbasam on 03/10/2007

Thảm họa sập cầu Cần Thơ

Những cái lý để từ chức

Trong cuộc sống hàng ngày, bất cứ nỗi đau nào của con người cũng rất cần được một sự xoa dịu an ủi nào đó. Có nhiều đối tượng cần có cử chỉ xoa dịu với những người có nỗi đau, nhưng tựu chung chỉ có hai loại: người trợ giúp và kẻ phải đền bù. “Trợ giúp” là từ phía những người vô can, tức là không mắc lỗi đối với nỗi đau đó. Còn “đền bù” là từ những kẻ liên can, mắc lỗi ít nhiều gây ra nỗi đau. Về hình thức, cũng có nhiều cách để trợ giúp và đền bù, nhưng chỉ dưới hai dạng: vật chấttinh thần. Trợ giúp hay đền bù về vật chất đều không khác nhau bao nhiêu (cả hình thức lẫn mức độ nhiều ít) gồm sức lực, tiền bạc, của cải, hay một phần cơ thể như hiến máu, tủy, nội tạng. Còn về tinh thần thì trợ giúp và đền bù lại khác hẳn nhau (cả hình thức lẫn mức độ). Trợ giúp là bằng tiếng nói, lời ca, vần thơ, câu chuyện … tường thuật, phân tích, an ủi, ca ngợi, động viên, và bằng hành động làm chứng trước công luận, tòa án. Còn đền bù là bằng lời nói hối lỗi, tự xỉ vả và hành động nhận lỗi từ xin chịu hình phạt bằng thôi công việc, từ chức, chịu kỷ luật,  bị trục xuất, nhận tội rồi đi tù, cho tới tự tử, hoặc chuộc lỗi là làm việc gì đó để hạn chế, bù đắp tổn thất. Một khi không tự giác đền bù thì sẽ không tránh khỏi búa rìu dư luận, cao hơn sẽ có biện pháp tổ chức, xử lý hành chính, hình sự, đây cũng chính là điểm khác nhau căn bản nữa giữa “trợ giúp” và “đền bù” – đó là ý thức tự giác.

Mỗi loại, mỗi dạng xoa dịu đều có những giá trị, ý nghĩa khác nhau.

Từ đó, ta thử nhìn lại thảm họa sập cầu Cần Thơ[1] vừa qua, gây nên nỗi đau ghê gớm không chỉ cho những gia đình có người thân bị nạn, mà cho tất cả những người dân Việt – trong, ngoài nước, cho cả ít nhất là những người không phải dân Việt nhưng có liên quan ít nhiều, như đang sống, làm việc ở Việt Nam, yêu quý người dân Việt Nam v.v.. Hai dạng xoa dịu – vật chất, tinh thần – chúng ta đều đã rõ trong mấy ngày qua, nhiều tỉ đồng, bao nhiêu thời gian, công sức và máu, những bài báo, thư điện, đoàn lãnh đạo, quần chúng thăm hỏi. Trong hai dạng đó có đủ hai loại – trợ giúp và đền bù ? Quả tình chúng ta mới chỉ thấy những người trợ giúp, là tất cả những con người, cơ quan, tổ chức “vô can” trong vụ này. Còn loại xoa dịu bằng đền bù từ những người “liên can” thì sao ? Đó chính là điều đáng bàn ở đây.

Lần đầu tiên sau 3 ngày cầu sập, ngày 29-9-2007 đã có cuộc họp báo[2]của chủ đầu tư-Bộ Giao Thông Vận tải và nhà thầu chính-liên danh TKN. Đây thực chất là những bên “liên can” cần phải có những cử chỉ đền bù để xoa dịu nỗi đau cho cả trăm triệu con người. Và họ đã làm gì ? Chủ tịch tập đoàn Taisei và những người đại diện cho các nhà thầu Nhật Bản đã gửi lời xin lỗi đến toàn thể nhân dân Việt Nam và hứa “chăm sóc tốt gia đình những người bị nạn và những người bị thương”. Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Hồ Nghĩa Dũng cũng gửi lời “xin lỗi tới toàn thể nhân dân, người bị nạn và gia đình”. Đó là một phần của sự đền bù bằng tinh thần. Còn cao hơn, như nói ở trên, bằng xin thôi công việc, từ chức, đi tù … thì chưa có. Bộ trưởng Dũng khi được hỏi về trách nhiệm thì ông nói “nhà thầu chính sẽ chịu trách nhiệm chính, chủ đầu tư là Bộ GTVT cũng có trách nhiệm về mặt quản lý nhà nước”; thậm chí ông còn phủ nhận là ngày 27-9 ông đã nói “trách nhiệm chính thuộc chủ đầu tư dự án”. Về khả năng xin từ chức, ông bảo “phải đợi đến sau khi điều tra, xác định nguyên nhân từ đâu và trách nhiệm của bộ trưởng đến đâu, từ đó chiếu theo quy định của pháp luật tôi sẽ xem xét đến việc có từ chức hay không”.

Đến đây nổi lên một điều quan trọng là trong hai đối tượng phải chịu trách nhiệm chính trong vụ sập cầu này, một – nhà thầu Nhật Bản – gần như sẽ phải chờ tới phán quyết của cơ quan pháp luật, còn một – chủ đầu tư, Bộ GTVT – lại không hẳn phải như vậy. Ông bộ trưởng Dũng nói việc ông có xem xét tới chuyện từ chức hay không còn phải chờ kết quả điều tra, nhưng ông lại quên chính điều ông nói ngay trước đó là Bộ GTVT của ông “cũng có trách nhiệm về mặt quản lý nhà nước”. Mặc dù ông đã cố làm nhẹ vấn đề bằng những từ ngữ dễ gây cho người đọc phẫn nộ về thái độ lẩn tránh trách nhiệm, nhưng ít ra cũng gợi nên cho bất cứ ai am hiểu có thể nhận ra rằng việc đi tù thì phải đợi tới kết quả điều tra, nhưng việc làm kiểm điểm, xin từ chức, chịu kỷ luật đảng v.v.. thì lại không cần phải đến vậy, đó chính là cái trách nhiệm về quản lý nhà nước mà ông nói. Cũng như trong câu hỏi của nhà báo, rằng ở các nước khác, khi xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy, bộ trưởng thường từ chức, họ đâu có phải như ông – đòi đợi có kết quả điều tra ? Ông cũng như họ, đều có cái trách nhiệm về quản lý nhà nước, một khi xảy ra sự cố nghiêm trọng thuộc phần hành mình quản lý, lẽ đương nhiên mình phải chịu trách nhiệm tức thì.

Có điều, ở đây ta cũng thử đi tìm sự cảm thông nhất định với ông Dũng, đó là từ việc cất nhắc cho tới từ chức của ông còn phụ thuộc vào “tổ chức”, vào sự sắp xếp của đảng, ông không dễ “tự ý” mà xin được. Vậy thì ông có thể “xin” được tự kiểm điểm, nhận hình thức kỷ luật nào đó trong trách nhiệm người cán bộ, đảng viên hay không ? Ông có rất nhiều “vũ khí” cho mình, ví như tinh thần “phê, tự phê” của người đảng viên chẳng hạn. Nhất là nếu như ông còn là bí thư hay phó bí thư Đảng đoàn, Ban cán sự cơ quan Bộ nữa.

Một lần nữa cảm thông với ông Dũng khi ông nói cần “chiếu theo quy định của pháp luật” để xét việc ông có xin từ chức hay không, ta thử lần tìm tới văn bản pháp luật liên quan. Đó là Pháp lệnh công chức 1998 (được sửa đổi năm 2000 và 2003)[3], thì chỉ có 6 hình thức kỷ luật (khiển trách, cảnh cáo, hạ bậc lương, hạ ngạch, cách chức, buộc thôi việc – Điều 39) chứ hoàn toàn không có hình thức “xin từ chức”. Điều này quá dễ hiểu vì đã là “xin” có nghĩa phải là “tự”, là tự giác. Liệu ông bộ trưởng GTVT có biết điều này ? Hay “pháp luật” mà ông nói ở đây là Luật Xây dựng, Luật Hình sự ? Dĩ nhiên hai bộ luật này (cùng kết quả điều tra) chỉ xác định trách nhiệm cụ thể, thường là gián tiếp, của ông trong thảm họa sập cầu Cần Thơ chứ không quy định việc ông có phải tự “xem xét đến việc có từ chức hay không”.

Thế nên thật rõ ràng rằng việc “xin từ chức” chính là một giải pháp nằm ngoài quy định của pháp luật, tuy nhiên nó lại gắn liền, nằm ngay sau những quy định về trách nhiệm quản lý nhà nước, của công tác tổ chức cán bộ, thái độ gương mẫu của người lãnh đạo, của phẩm chất người đảng viên, và nằm trong cái đạo lý của một con người bình thường, cao hơn thì ở cái tiết tháo của một “nhà quan” khi đối mặt với những đau đớn tột cùng của muôn người, không thể không tự nhận cho mình một hình phạt để tựa như sự đền bù cho những tổn thất mà mình phải gánh phần trách nhiệm chính. Ông có thể tham gia hiến máu cho những người bị thương, có thể nghẹn ngào khi đọc lời tạ lỗi, nhưng với cương vị một bộ trưởng “liên can”, từng đó thôi chưa đủ, chưa xứng, thậm chí dễ gây nghi ngại thành phản tác dụng cho đòi hỏi phải xoa dịu nỗi đau.

Có một cái lý đời thường nữa, là nếu người lãnh đạo thực sự nghiêm minh, có năng lực, ý thức trách nhiệm thì đương nhiên bộ máy của mình sẽ ít khả năng gây ra tổn thất lớn, còn một khi thực tế ngược lại (để xảy ra sự cố vừa qua) thì có nghĩa ông ta đã không đủ tiêu chuẩn cho vị trí của mình. Vẫn biết rằng ông rất dễ lại đổ cho “cơ chế”, thế nhưng cái “tập quán” này cũng không thể để tiếp tục “sống” dai dẳng; đơn giản là cũng nhờ “cơ chế” nên mới có bao nhiêu cái ơn mưa móc, để những con người không đủ tiêu chuẩn vẫn được cất nhắc lên những vị trí trọng yếu, vậy thì khi gây ra tổn thất, không thể quay ra đổ tại cho nó được. Càng cần thiết phải nghiêm khắc hơn khi mà ngành GTVT đã có quá nhiều những bê bối lớn nhất trong lịch sử nước nhà, từ vụ lật tàu E1[4] cho tới vụ PMU18[5] nhưng không hề có sự nhận lãnh trách nhiệm thỏa đáng của người lãnh đạo đầu ngành, chỉ thấy họ được “hạ cánh an toàn”. Thêm nữa, tổn thất trong vụ sập cầu này cũng quá lớn về tiền của, nhân mạng, lòng tin vào chính quyền, lợi ích kinh tế của đất nước, đời sống dân sinh của hàng triệu bà con nông dân đồng bằng sông Cửu Long, … đâu dễ tiếp tục lối tránh né đó mãi ?

Tới đây, liệu có cần thêm một câu hỏi rằng có phải đảng và Nhà nước Việt Nam vẫn đang phát động, chắc phảibằng hành động chứ không phải lời nói xuông (?), một đợt “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” kéo dài trong nhiều năm ? Và đây rõ là một thử thách khốc liệt cho chính những người lãnh đạo lãnh trọng trách phải đi đầu, làm gương trước dân trong đợt học tập này.

Đó là những cái lý giúp cho ông bộ trưởng GTVT không phải băn khoăn nhiều đến việc xin từ chức.

(Tạp chí Nhà Quản lý – số 52)

[1] VietnamNet 26/9/2007: VideoClip Vụ sập cầu ở Cần Thơ

[2] Báo Tuổi Trẻ, ngày 30-9-2007, Mọi việc hoàn hảo, trừ … thảm hoạ (!)

[3] Trang thông tin điện tử Văn phòng Quốc hội: http://www.vietlaw.gov.vn/LAWNET/index.html

Posted in Bài của Ba Sàm, Chính trị, Gia đình/Xã hội, Kinh tế Việt Nam, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »

Làm “nhà báo” trong vài phút

Posted by adminbasam on 13/09/2007

Làm “nhà báo” trong vài phút

(Hay một chút suy nghiệm về bệnh của trẻ con và tật ở người lớn)

 

Chiều cuối tuần trong không khí mát mẻ hiếm hoi của mùa hè Hà Nội, thế mà tôi lại phải chịu một cảm giác khó tả khi “được” mang danh nhà báo trong có mươi phút.

Ghé thăm anh bạn nhà báo, chưa kịp chuyện trò thì anh phải đi gấp gặp một người bạn có vẻ thân tình và có “cương vị” mới ở xa đến, tôi vui vẻ nhận lời đi cùng.

Người mà chúng tôi gặp quả thật đặc biệt, một thương gia quốc doanh thành đạt. Đoán vậy, vì thoáng nhìn bên ngoài mà tôi đã bị “choáng”. Phong thái đường bệ đầy thẩm quyền, cây bút MontBlank lấp ló trên túi ngực (loại bút “president” nổi tiếng giá xoàng nhất cũng vài trăm đô), cặp Samsonite da đen tuyền mịn màng, đồng hồ Rolex Thụy Sĩ, nhẫn kim cương to đùng lấp lánh, … đặc biệt là chiếc điện thoại di động hiệu Vertu khét tiếng nặng trĩu vàng khảm dày đặc trên từng phím bấm (tôi được hãnh diện biết nó, qua đọc báo, mới có mặt ở Việt Nam, giá chỉ … từ 5 tới 25 nghìn đô thôi). Sau khi nghe anh bạn vô tư “vu cáo” tôi cũng là “một cây bút sắc bén” (quá dễ tin vì cái vẻ còm nhom khổ sở của tôi), như muốn khẳng định thêm về mình, nhất là bản tính hào phóng, ông giám đốc rút một xệp tiền xỉa ngay ra mấy tờ, lịch thiệp xin lỗi tôi là không có phong bì để đựng. Quá sửng sốt, chưa kịp phản ứng thì anh bạn đã cầm lấy nắm tiền nhét ngay vào túi áo tôi, cười nói bả lả vỗ về.

Cho tới sáng nay, mấy tờ giấy bạc ấy vẫn được tôi đặt ngay ngắn trên bàn trong sự chiêm ngưỡng đặc biệt. Quả tình giờ tôi mới dám nhìn tới chúng – đúng một triệu đồng ! Tôi đâu có chút gì xứng để nhận chúng và nhận theo cái lối ấy nhỉ ? Vậy nên, không phải tôi suy tư về cái xuất xứ của chúng, mà là đang tìm cho chúng một đích đến thích hợp nhất !

Thế rồi sực nhớ tới lũ trẻ đang khốn khổ về chứng teo cơ delta mà mới sáng qua tôi gửi ít tiền quyên góp giúp đỡ qua đợt vận động của một tờ báo. Tại sao không giúp ông giám đốc hào phóng được vô tình cũng làm một cử chỉ nhân ái nhỉ ?

… Và chiều nay, trên đường từ tòa soạn báo nọ về, ghé bưu điện, tôi gửi cho ông giám đốc lá thư cảm ơn ông của báo về món tiền giúp các cháu nhỏ, không quên gửi luôn bài này cho anh bạn nhà báo để anh xét xem tôi liệu có chút gì cái “chất” nhà báo không.

Thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại thấy nhoi nhói trong tim khi nghĩ về cuộc sống, sao vẫn đầy dẫy hiểm nguy, trẻ thơ thì luôn phải đối mặt với bao căn bệnh hiểm nghèo, còn người lớn lại đang nhiễm ngày càng nhiều thứ tật xấu, nhất là cái tật không biết thế nào là tật và tật tưởng ai cũng bị tật như mình.

-

(Tạp chí Nhà Quản lý – số 36)

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2007, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Posted in Bài của Ba Sàm, Báo chí, Gia đình/Xã hội | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: