Đôi lời: Nhà văn Nguyên Ngọc vừa gửi tới bài viết từ 7 năm trước, nhưng vẫn còn tính thời sự, nhân đọc bài 1606. Từ Hiệp định Paris đến “Bên Thắng Cuộc” (Diễn đàn/ BS) của GS Nguyễn Ngọc Giao. Ông đánh giá bài viết “rất đàng hoàng, rõ ràng, chặt chẽ, đúng mức và cần thiết để hiểu đúng bản chất của sự thật lịch sử, từ đó mà có suy nghĩ và hành động đúng”. Tuy nhiên, ông đã rất bức xúc khi đọc một số phản hồi chỉ trích bài viết đó và cá nhân GS Nguyễn Ngọc Giao.
Không phải chỉ nhà văn Nguyên Ngọc có tâm trạng này, mà một số trí thức khác cũng có cảm giác tương tự. Có điều, dường như họ chưa hiểu lắm về … Internet, nơi mà có những đề tài chỉ lôi cuốn nhiều những người đầy thù hận không sao quên được, cùng lẫn lộn những “dư luận viên” của tuyên giáo trà trộn trong đó tham gia bình luận. Trong số độc giả trên dưới 100.000 lượt truy cập vào trang Ba Sàm mỗi ngày, họ chỉ là con số rất nhỏ nhoi, tiếng nói yếu ớt; những phản hồi thiếu lịch sự cũng có tác dụng tốt cho độc giả hiểu thực trạng xã hội và tập cọ sát với mọi thái độ khác nhau từ công luận.
Nhưng ngược lại, những người bị chỉ trích, dù là lối chỉ trích thiếu văn hóa đi nữa, cũng cần ít nhiều tự xem lại mình, rằng mình đã thực sự hoặc có được bao nhiêu sự “lột xác”, “sám hối”, đã “tỉnh” hẳn chưa, nếu như từng một thời mê muội, tiếp tay cho những quyết định sai lầm đem lại hậu quả to lớn cho cả Dân tộc. Họ cần học những tấm gương, trong đó ít nhất, theo thiển ý của chúng tôi, có Nhà văn Dương Thu Hương.
Anh S., bạn tôi
Nguyên Ngọc
Tôi quen anh S. rất tình cờ, nhưng rồi về sau, khi đã thân, chúng tôi thường cười nói với nhau: Chẳng ngẫu nhiên hoàn toàn đâu, có duyên trời cả đấy. “Trời” đây là cuộc thế mấy mươi năm nay của đất nước ta, với bao nhiêu uẩn khúc trầm luân, đưa con người đi theo những con đường chẳng ai ngờ trước, tạo nên trong số phận từng người nhiều bi kịch, mà lắm khi may mắn cũng nhiều.
“Không có một vị thủ tướng nào thừa kế một cơ ngơi có thể ngồi mát ăn bát vàng như Nguyễn Tấn Dũng … Nhưng, ngôi nhà tưởng là vững chãi ấy đã bị đốt cháy chỉ hơn một năm rưỡi sau đó.” Nhưng … “Ông Nguyễn Tấn Dũng rất có thể lại xuất hiện như một nhà cải cách.”
Ủy ban Tài chính của Quốc hội cần yêu cầu Ngân hàng Nhà nước công bố danh sách các tổng công ty, tập đoàn nhà nước đã mở tài khoản và ồ ạt chuyển một lượng tiền lớn vào VietCapital Bank ngay sau khi con gái của Thủ tướng, bà Nguyễn Thanh Phượng, thôn tính ngân hàng này từ tên gốc của nó là Gia Định. Những con số ấy có thể là một ví dụ thú vị về “lợi ích nhóm” mà Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nhắc tới trong đợt kiểm điểm theo Nghị quyết Trung ương 4. Nhưng, quan trọng hơn, Quốc hội cần biết công cụ chủ đạo của nền kinh tế đang được sử dụng như thế nào.
Bài phát biểu của bà Michelle Obama tại Đại hội Toàn quốc của Đảng Dân chủ, Hoa Kỳ
04-09-2012
. Cảm ơn bà Elaine rất nhiều. (Nói với các quân nhân: ND) Chúng tôi rất biết ơn sự phục vụ và hy sinh của gia đình quý vị và chúng tôi luôn mong muốn quý vị trở lại [phục vụ].
Trong vài năm qua, với tư cách là đệ nhất phu nhân, tôi có được đặc ân rất lớn là đi khắp đất nước này. Và tất cả những nơi tôi đã đi qua, những người mà tôi đã gặp, và những câu chuyện mà tôi đã nghe, tôi đã thấy được những điều tốt đẹp nhất về tinh thần nước Mỹ.
Tôi đã thấy nó (tức tinh thần nước Mỹ: ND) trong lòng tốt đáng kinh ngạc và sự ấm áp mà mọi người đã cho tôi thấy và gia đình tôi, đặc biệt là hai con gái của chúng tôi.
Tôi đã nhìn thấy nó bên trong các giáo viên ở một học khu gần như phá sản, những người đã thề sẽ tiếp tục giảng dạy mà không nhận lương.
Bàn về sự vô cảm của bộ máy nhân một phóng sự bằng hình
05-09-2012
Tình trạng thê thảm của “con đường vận chuyển bauxite” như ta thấy trong một loạt hình ảnh mà phóng viên Quốc Quang cung cấp dưới đây, trang Bauxite Việt Nam đã đề cập đến trong bài “Dự án Tân Rai – Bao giờ cho đến tháng Mười” của Lê Trung Thành (http://www.boxitvn.net/bai/38430). Tưởng không cần nói gì thêm mà chỉ mời bạn đọc đọc kỹ lại bài viết tường tận ấy.
Nhìn cho bao quát hơn nữa thì toàn bộ dự án Bauxite Tây Nguyên là cả một vấn nạn to như quả núi về tất cả mọi phương diện: chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội, an ninh mà Nhóm Bauxite Việt Nam đã cất tiếng báo động kể từ tháng Tư 2009 với hàng loạt kiến nghị liên tiếp, lần nào cũng được ít nhất 2000 người ký. Tâm nguyện của chúng tôi nào có gì hơn là muốn Nhà nước hãy tỉnh táo, thật sự đứng trên cùng một chỗ đứng lợi ích với dân với nước mà nhìn cho thấu mọi ngóc ngách “không sao nhá nổi” của một “miếng bánh” vẽ ra thì ngon lắm nhưng gặm vào là gay. Tiếc rằng lúc bấy giờ chúng tôi còn quá ngây thơ để nhận diện cho đầy đủ cái khái niệm gọi bằng “nhóm lợi ích”. Chúng tôi chỉ lấy làm lạ khi những người đại điện cho quyền lực đã chỉ một mực dùng thái độ im lặng, để đáp lại nguyện vọng chân thành của chúng tôi (trên chúng tôi còn có Đại tướng Võ Nguyên Giáp khả kính cùng nhiều vị lão thành cách mạng) và đông đảo nhân dân. Còn một ít những ông lau nhau như Thứ trưởng Lê Dương Quang và một vài người khác được giao phó nhiệm vụ… đứng ra “vén váy chửi càn” thì thôi miễn chấp. Cho đến khi người đứng đầu các bản kiến nghị, GS Nguyễn Huệ Chi, được cơ quan an ninh “thăm hỏi” suốt 22 ngày, thì chúng tôi mới biết là hết hy vọng trong đối thoại chân tình với nhau để tìm ra một tiếng nói chung – “Bạn cố tình đến thế chúng tôi còn biết nói sao”.
Vai trò của các bloggers trong các cuộc phản đối liên quan đến chuyện đất đai ở Việt Nam
Tác giả: Stuart Grudgings
Người dịch: Thủy Trúc
19-8-2012
Hà Nội – Người nông dân có tên Lê Dũng và những người dân làng ông đã tích trữ gạch đá, bom xăng để đánh lại công an, khi công an cố cưỡng chế đất của họ để lấy chỗ xây một khu đô thị xa hoa gần thủ đô của Việt Nam.
Tuy nhiên, vũ khí mạnh nhất của họ hóa ra lại là thứ mà họ đã tạo nên nhờ có sự giúp đỡ của các nhà hoạt động trên mạng, để họ ghi lại và phát tán thông tin về cuộc đối đầu với công an – sự kiện mà truyền thông của Nhà nước đã phớt lờ.
Xung đột diễn ra vào một buổi sáng tháng tư trong sáng. Chỉ trong vài giờ, những hình ảnh ghi lại cảnh vài ngàn công an phun hơi cay và đánh nông dân huyện Văn Giang, nằm ngay phía đông Hà Nội, đã lan truyền như virus.
(Đất Việt)Phía nhà thầu Trung Quốc tìm mọi cách hạn chế tuyển dụng lao động của Việt Nam, đồng thời đưa lao động phổ thông của họ sang làm các công việc thủ công như đào đất, phụ hồ, mang vác, quét dọn, đổ bê tông – những công việc mà lao động Việt Nam có thể đảm đương.
.
Dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (xã Tam Hưng, huyện Thủy Nguyên) được triển khai từ tháng 11.2005. Đây là dự án do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC) với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Để hoàn thành dự án đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường luôn đảm bảo ở con số 2.000 – 3.000 người.
BỊ LƯU ĐÀY Ở BẮC KINH - MỘT NGƯỜI MẸ NÓI TRƯỚC NGÀY 4.6 NĂM 2012
22-04-2012
Người dịch: Băng Tâm
Đã qua đi 22 cái ngày 6.4 hàng năm, con trai tôi bị lưu đày thấm thoát đã 23 năm trời.
Tôi biết ở Bắc Kinh có một Nhóm các bà mẹ Thiên An Môn, con của họ đều đã chết. Là người mẹ, tôi từng thầm nghĩ, trộm nghĩ là so với họ, tôi vẫn còn may mắn hơn, con tôi vẫn còn sống.
THƯ NGỎ CỦA LƯU HỌC SINH TRUNG QUỐC GỬI HỒ CẨM ĐÀO VÀ TẬP CẬN BÌNH TRƯỚC ĐẠI HỘI 18
Người dịch: Băng Tâm
30.5.2012
Chúng tôi là một nhóm lưu học sinh ở Mỹ tới từ TQ, chúng tôi có may mắn được tiếp nhận hai nền giáo dục khác nhau, và cũng được sống trong hai xã hội khác nhau. Đảng cộng sản Trung Quốc là Đảng cầm quyền lâu dài duy nhất ở Trung Quốc đại lục, hiện đại hóa và dân chủ hóa của Trung Quốc mà tách rời Đảng cộng sản là điều hoàn toàn khó lòng hình dung nổi. Vì thế, trước ngày Đại hội 18 của Đảng cộng sản Trung Quốc khai mạc, chúng tôi quyết định gửi bức thư ngỏ này tới hai vị lãnh đạo tối cao đương nhiệm và tương lai của Đảng cộng sản.
Một bài viết trên tờ Nhân dân nhật báo của ĐCS Trung Quốc “phản ánh” tình trạng đàn ông Trung Quốc tuyển vợ Việt Nam với giá rẻ mạt. Chưa rõ độ xác thực trong nội dung và ý tứ đằng sau bài viết.
Thế nhưng, trang VNExpress đã mau mắn đến lạ kỳ, dịch đăng ngay, nếu không nhầm thì chỉ sau 1 giờ 30′ (ngoại trừ khả năng lấy của tờ Global Times, phụ bản của People Daily, từ rạng sáng). Nhưng điều quan trọng là VNExpress đã không dẫn nguồn, không một chút bình luận, như thể chính phóng viên báo này đã đi tác nghiệp viết ra. Họ muốn tăng “sức thuyết phục” với độc giả, để tin rằng tất cả nội dung, cách phản ánh như vậy là trung thực, không có ý đồ gì xấu? Bộ 4T và Ban Tuyên giáo liệu sẽ có ý kiến hay không về vụ này?
Chỉ cần bỏ ra từ 30.000 đến 40.000 tệ (khoảng 94 đến 120 triệu đồng), một thanh niên Trung Quốc có thể cưới được một cô dâu Việt Nam hấp dẫn tuổi từ 18 đến 25…
Hoạt động môi giới cô dâu Việt theo đơn đặt hàng đang bùng nổ, được tiếp sức bởi nhu cầu của những người đàn ông Trung Quốc ế vợ.
Mặc dù các văn phòng môi giới hôn nhân quốc tế là bất hợp pháp tại Trung Quốc, nhưng những kẽ hở trong luật pháp nước này đã cho phép ngành công nghiệp mai mối bùng nổ. Tình trạng này thúc đẩy các chuyên gia kêu gọi có những quy định cụ thể, nhằm giám sát chặt chẽ những hoạt động mai mối.
Theo ông Lê Hiếu Đằng, thì việc trấn áp chỉ chứng tỏ rằng chính quyền đang rất yếu và rất sợ dân, ông đề nghị chính phủ cần đối thoại công khai, minh bạch trước dân. Lòng dân không an sẽ gây mất ổn định xã hội, hơn nữa Việt Nam đang cần tranh thủ sự ủng hộ của quốc tế trước sự chèn ép của Trung Quốc tại Biển Đông.
Sự kiện chính quyền huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên huy động một lực lượng công an hùng hậu để cưỡng chế đất đai của nông dân cho dự án Ecopark hôm 24/04/2012 cho đến nay vẫn còn gây chấn động dư luận.
RFI đã trao đổi với luật gia Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Chúng ta luôn muốn biết xem người Mỹ, người Châu Âu nghĩ gì về mình. Nhưng, xưa nay chưa bao giờ chúng ta suy nghĩ cho nghiêm túc xem trong con mắt người Việt Nam hôm nay, hình ảnh Trung Quốc rốt cuộc là như thế nào? Trong con mắt của không ít người Việt Nam, người Trung Quốc là những kẻ lừa đảo dốt nát, kiêu ngạo, chế tạo ra những sản phẩm rác. Nói thế chắc hẳn rất nhiều người sẽ không dễ chịu, nhưng đó lại là sự thực.
Sai phạm tí ti 18.000 tỷ đồng, “mất trinh” hay là…”thiếu trinh”?
Thứ Ba, 10/04/2012, 23:01
Tam Thái
(Trái hay Phải) -Trong lúc đám học trò hứng khởi với đề thi về trinh tiết như thể chưa bao giờ được làm văn, thì người lớn, như mọi ngày, vẫn miệt mài cãi cọ về đủ thứ trên trời dưới biển của kiếp nhân sinh.
Đôi lời: Dưới đây là nội dung một phản hồi của độc giả HLMC sáng nay, Ba Sàm xin được đăng lên.
Thiết tưởng không cần bình luận gì nhiều về tình cảnh trái ngược đối với bao nhiêu con người Việt Nam đã ngã xuống trong các cuộc chiến tranh liên tục diễn ra thế kỷ qua.
Lối cư xử không hợp đạo lý ông cha ngàn đời răn dạy - “Nghĩa tử nghĩa tận” vẫn cứ diễn ra, thậm chí được mặc nhiên khuyến khích mà quá hiếm những lời can gián. Nó góp phần chia rẽ dân tộc ngay giữa lúc rất cần phải cố kết lại trước hiểm họa “Bắc thuộc” một lần nữa.
Cách đây 6 năm, BS cũng đã viết về những điều liên quan qua bài “31 năm-Vết thương chưa lành”. Thế mà cho tới giờ, hình như còn thêm nữa những vết thương làm ta đau hơn.
.
Về 61 hài cốt Tử Sĩ Quân đội Việt Nam Cộng hòa tại An Lộc
(XIN QUÝ VỊ NHẬN ĐƯỢC TIN NÀY, TIẾP TAY PHỔ BIẾN THẬT RỘNG RÃI, CHÂN THÀNH CẢM TẠ)
Kính thưa quý đồng hương và quý chiến hữu.
Cuối tháng 12/2011, toàn thể 61 tử sĩ thuộc Liên Đoàn 3 Biệt động quân tại An Lộc Bình Long đã được cải táng, chúng tôi kính mong được quý đồng hương, quý chiến hữu và quý diễn đàn phổ biến rộng rãi danh sách này để hy vọng tìm được thân nhân cuả những chiến sĩ đã hy sinh. Nếu thân nhân gia đình muốn mang hài cốt anh em về nguyên quán xin vui lòng liên lạc trước với chúng tôi để tiện sắp xếp, và giúp đỡ vì các ngôi mộ đã được xây kiên cố nên mỗi lần cắt gỡ ra rất khó khăn tốn kém.
Thông tin phát lộ di cốt liệt sĩ Mậu Thân cũng “mật”?!
Võ Văn Tạo
Chiều 23-3-2012, do trục trặc máy xúc, dân mót phế liệu và công nhân thi công đoạn tránh đèo Rù Rì ở phía Bắc nội thành Nha Trang (Khánh Hòa) tình cờ phát hiện 2 sọ người cùng một số di vật của bộ đội ở mép Tây QL1A, gần chân phía Nam đèo.
Tin loan đến Hội Cựu chiến binh (CCB) tỉnh Khánh Hòa và Thành đội Nha Trang.
“‘Anh’ dùng quyền lực, lợi dụng quyền lực của Nhà nước, mượn tay Nhà nước để ‘anh’ cướp bóc của người dân … là điềm báo cho những trận giông bão từ nông thôn.”
“Cốt lõi của vấn đề vẫn là những quy định mập mờ của Luật đất đai. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác, người nông dân không có những yếu tố để gắn bó với đất đai của mình… Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”…
Khi lực lượng cưỡng chế huyện Tiên Lãng đến khu đầm, anh Vươn cho nổ trái mìn tự tạo cài dưới một bình gas. Bình gas không nổ. Nhưng, trái mìn tự tạo vẫn gây tiếng vang như một quả bom, “quả bom Đoàn Văn Vươn”. Vụ nổ không chỉ gây rúng động nhân tâm mà còn giúp nhìn thấy căn nguyên các xung đột về đất đai. Quyền sở hữu nói là của “toàn dân”, trên thực tế, rất dễ rơi vào tay đám “cường hào mới”.
Sự Tùy Tiện Của Nhà Nước Huyện
Quyết định giao bổ sung 19,5 ha đất nuôi trồng thủy sản cho ông Đoàn Văn Vươn, ký ngày 9-4-1997, ghi thời hạn sử dụng là 14 năm tính từ ngày 14-10-1993. Theo báo Thanh Niên, ở thời điểm ấy, chính quyền huyện Tiên Lãng đã quy định thời hạn giao đất cho nhiều cá nhân, hộ gia đình rất tùy tiện: có người được giao 4 năm; có người 10 năm… Tuy thời điểm này chưa có các nghị định hướng dẫn chi tiết việc thi hành, nhưng Luật Đất đai năm 1993 đã nói rõ thời hạn giao đất nuôi trồng thủy sản cho hộ gia đình và cá nhân là 20 năm.
Không phải là bò nhưng “có còn là con người nữa không”?
Hà Văn Thịnh
Ngày đầu tiên của năm mới, đọc báo và… đau đớn! Chưa có năm nào mà dịp cuối năm lại cùng lúc được nghe và thấy một GS (Nguyễn Huệ Chi, BBC, 31.12.2011) và một nhà văn (Võ Thị Hảo, BBC, 30.12.2011) trăn trở về cái chuyện hổng giống ai trên trái đất này: GS Nguyễn Huệ Chi mong muốn những người cầm quyền biết rằng trí thức không phải là bò, còn nhà văn Võ Thị Hảo thì băn khoăn, có lẽ trí thức Việt Nam bây giờ không còn/ không giống là con người nữa (!). (Nguyên văn: “Chúng ta có còn bình thường không và có còn là con người nữa không…”. “Chúng ta” là nói về trí thức Việt Nam theo nghĩa hẹp và “cả dân tộc Việt Nam” theo nghĩa rộng).
Mao là người như thế nào? Là người đàn ông có vẻ mặt nhân từ ở Thiên An Môn hiện nay.
Mọi người có thấy lạ không khi một người đàn ông vinh dự có hình trên tất cả các tờ giấy bạc Trung Quốc từ 1 – 100 nhân dân tệ, lại là người đã thiết kế một trong những cỗ máy giết người nhiều nhất trong thời bình đã từng được biết đến?
Khi đến Trung Quốc, người ta sẽ nhận thấy ‘sự sùng bái Mao’ ở khắp mọi nơi. Với sức lôi cuốn của một người cha, từ trên cao gần Tử Cấm thành, ông ta nhìn xuống, mỉm cười với chúng ta, và nhìn mỗi khi chúng ta mở ví.
Những bức ảnh tương tự của ông ta được treo trong hàng trăm triệu căn nhà ở Trung Quốc. Nhưng xa hơn một cái gì đó giống như một thương hiệu, một thứ để được bán, Chủ tịch được tôn thờ như vài người khác, trước thế hệ của ông ta.
Trung Quốc nâng ngưỡng nghèo lên chưa đầy 1 đô la một ngày
01-12-2011
Tác giả: WC
Trúc An dịch
Vì sao việc làm của người Mỹ ngày càng ít đi? Vì sao hầu hết các sản phẩm sản xuất đại trà mà bạn thấy trên các kệ hàng Wal-Mart đều là hàng “Made in China”?
Không nhất thiết phải là một nhà kinh tế mới có thể tìm ra câu trả lời.
Trung Quốc nổi tiếng vì mức lương thấp, một lý do khiến nhiều công ty chuyển việc làm của họ ra nước ngoài. Bất chấp chi phí vận chuyển hàng hóa ra khỏi nước này, mức lương thấp gần như không tưởng đã khiến cho người Trung Quốc sản xuất các mặt hàng giá rẻ cho các khách hàng ưa mặc cả ngày nay.
Mới đây, Trung Quốc quyết định chìa bàn tay “giúp đỡ” ra cho các công dân đói ăn của nước này bằng cách nâng ngưỡng nghèo khổ, một hành động biến 100 triệu người nước này trở thành “người nghèo”, cho phép họ nhận sự hỗ trợ từ chính phủ.
Ngày 23/11, báo “Tin tức quốc gia” và mạngZindaa đã đăng bài “Hãy thận trọng với các công nhân Trung Quốc”, có nội dung chính sau: Trong những năm gần đây, các công trình độ sộ mọc lên ngày càng nhiều cũng như ngành khai khoáng cũng đang phát triển mạnh. Vì vậy, trong các lĩnh vực đó, người ta đã núp dưới danh nghĩa không tìm được lao động lành nghề nhưng trên thực tế là người ta đang sử dụng lực lượng lao động rẻ tiền hơn (công nhân Trung Quốc). Vì thế, một mặt hàng nghìn người Trung Quốc được núp dưới danh nghĩa chuyên gia, còn số đông còn lại được đưa vào Mông Cổ thì lại núp dưới danh nghĩa đi du lịch.
Đây chính là nguyên nhân gia tăng hàng năm về số lượng du khách nước ngoài tới Mông Cổ, nhưng thực chất lượng du khách nước ngoài tăng chỉ là con số ảo. Không chỉ riêng Mông Cổ mà tại bất cứ quốc gia nào trên thế giới, người Trung Quốc di cư hàng loạt luôn kiếm được công ăn việc làm và có cuộc sống khấm khá hơn so với quê nhà. Đối với Mông Cổ, đã có bằng chứng lịch sử từ thời Mãn Thanh: hơn 10 nghìn đàn ông Trung Quốc nghèo khổ được đưa sang định cư tại khu vực đất đai màu mỡ của Mông Cổ (vùng thung lũng Orkhon Selenge). Những người này được giao nhiệm vụ phải lấy vợ Mông Cổ, trồng rau và định cư lâu dài tại đây, không được quay trở lại Trung Quốc và họ đã ở lại. Đã hơn 400 năm trôi qua, tất cả các thế hệ của những người này cho tới nay không phải là người Trung Quốc nữa nhưng họ vẫn duy trì được nòi giống Trung Quốc của mình.