BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for the ‘Bô-xít Tây Nguyên’ Category

1020. Việt Nam: Dự thảo Nghị định Internet áp đặt các hạn chế mới

Posted by basamnews on 22/05/2012

Scribd

Việt Nam: Dự thảo Nghị định Internet áp đặt các hạn chế mới

Tác giả: Carlyle A. Thayer

Người dịch: Dương Lệ Chi

17-04-2012

1. Liên quan đến Dự thảo Nghị định mới về Quản lý Internet ở Việt Nam: liệu đây có phải là một hành động kiểm duyệt internet? Ông có nghĩ rằng nghị định này có khả năng thông qua?

Đáp: Dự thảo Nghị định này là thêm một bước nữa trong việc thắt chặt kiểm duyệt và kiểm soát Internet của Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam. Hiện dự thảo nghị định này đang được đưa ra lấy ý kiến của công chúng. Có thể thấy có những sửa đổi, nhưng theo đánh giá của tôi thì, nó sẽ được ban hành tương đối không thay đổi gì mấy trong tháng 6 này.

2. Ông nghĩ gì về Dự thảo Nghị định này?
Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Hiệp định Xuyên TBD, Pháp luật | Tagged: , , , , , , , , , , , , | 18 phản hồi »

439. Nhân đọc các văn bản được ký kết trong chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Posted by basamnews on 26/10/2011

Bauxite Việt Nam

Nhân đọc các văn bản được ký kết

trong chuyến thăm Trung Quốc

của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

Nguyễn Trọng Vĩnh

Đọc bản thỏa thuận giữa 2 Tổng Bí thư đăng trên báo Nhân dân ngày 12/10, bản về thỏa thuận trên biển và bản tuyên bố chung Việt Nam – Trung Quốc ngày 16/10/2011, tôi có cảm tưởng là các văn bản đã được Trung Quốc soạn thảo sẵn, đoàn Việt Nam có thêm bớt đôi chỗ để thành văn bản thỏa thuận giữa “hai nhà lãnh đạo”, giữa “hai bên”. Do Trung Quốc soạn thảo hoặc nêu ra trước, nên chứa đựng nhiều lời lẽ thân thiện giả dối, không đúng thực tế, chủ yếu là có lợi cho Trung Quốccó chỗ có tính chất ràng buộc Việt Nam. Có những đoạn, những câu mập mờ, khó hiểu.

Vẫn lại “phương châm 16 chữ” “tinh thần 4 tốt”, nhưng khi lập lại quan hệ bình thường, Trung Quốc có thực hiện đâu!

Nào đâm chìm tàu cá, bắt, bắn ngư dân Việt Nam, bắt tàu cá của ngư dân hoạt động trong vùng biển của Việt Nam, tịch thu tài sản, ngư cụ, đòi tiền chuộc, cấm, đuổi ngư dân ta đánh cá trong lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, cắt cáp tàu Bình Minh 2, phá cáp tàu Viking II, gần đây “Hoàn cầu thời báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc còn dọa đánh Việt Nam (và Philippines), phát ngôn: “giết những con gà để dọa bầy khỉ”… Thế mà là “hữu nghị và 4 tốt” à? Thật là giả dối một cách trắng trợn.

Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: , | 76 phản hồi »

272. Đất nước lại đứng lên

Posted by basamnews on 18/08/2011

Bauxite Việt Nam

Đất nước lại đứng lên

Hà Sĩ Phu

Nhân ngày 19 tháng 8

viết tặng tác giả “Đất nước đứng lên” *

Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Dân chủ/Nhân Quyền, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: , | 81 phản hồi »

253. Thư ngỏ của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam

Posted by basamnews on 11/08/2011

Thư ngỏ gửi anh Trần Bình Minh

Tổng Giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam

Nguyễn Trọng Vĩnh

Sở dĩ tôi gọi anh bằng “anh” là vì tôi là bạn thân của đồng chí Trần Lâm – thân phụ anh, cũng là nhà lão thành cách mạng rất được quý mến. Không biết anh có theo dõi buổi truyền hình tối mồng 4-8-2011 không? Cuối phần thời sự, có một mảng tin rất kỳ cục làm nhiều người rất bất bình, trong đó có cả tôi. Mảng ấy trên VTV1 bới xấu đời tư của Cù Huy Hà Vũ sau khi anh ta đã bị Tòa phúc thẩm y án tù 7 năm, bất chấp những lời bào chữa rất đúng pháp luật và Hiến pháp của các Luật sư và lời tự bào chữa mình vô tội của Cù Huy Hà Vũ. Việc này nhiều người đã có ý kiến, tôi không nói gì thêm nữa.
Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền | Tagged: , , , | 258 phản hồi »

248. Thư ngỏ của ông Andre Menras Hồ Cương quyết gửi lãnh đạo VTV1

Posted by basamnews on 08/08/2011

Thư ngỏ của ông Andre Menras Hồ Cương Quyết

gửi lãnh đạo VTV1

 

Ông André Menras Hồ Cương Quyết (phải) trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc gây hấn, tại Paris, Pháp ngày 24-6-2011

Gửi quý vị lãnh đạo VTV1,

Khi đọc Bauxite Việt Nam trên mạng, tôi vừa biết được bản tuyên bố làm đau lòng người vừa phát trên VTV1, là một kênh thông tin truyền hình chính của cả nước. Một trong những thông tin của bản tuyên bố này đề cập đến những trang thông tin “phản động” trên mạng, trong đó có Bauxite Việt Nam, trang mạng đã cố gắng đăng những bài báo phản ánh, phân tích, bình luận về những vấn đề thời sự mà VTV1 tránh không nói đến. Trái với VTV1, Bauxite Việt Nam giành quyền phát ngôn cho những người yêu nước chứ không bịt miệng họ lại hoặc bóp méo thông tin. Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Dân chủ/Nhân Quyền | Tagged: , , , | 138 phản hồi »

245. Bài phát biểu trước Quốc hội của ông Dương Trung Quốc về Biển Đông, bô-xít

Posted by basamnews on 07/08/2011

Bài phát biểu trước Quốc hội của ông 

Dương Trung Quốc về Biển Đông, Bô-xít

 

(Tamnhin.net): Kỳ họp thứ nhất nhiệm kỳ khóa XIII của Quốc hội nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã khép lại. Nhân dân ta được chứng kiến những hoạt động của kỳ họp đặc biệt quan trọng này mà 2/3 thời gian kỳ họp bàn về vấn đề sắp xếp phân công nhân sự. Thật may mắn trong số thời gian còn lại đài truyền hình VTV1 đã kịp thời truyền tải những ý kiến của các đại biểu của dân đến được với nhân dân cũng như cử tri của cả nước thấy, nghe để cũng được yên lòng và củng cố lòng tin

 

(Đoạn video trên được BS bổ sung hồi 19h20′, 7/8/2011)

 

 
Kính thưa QH,

Với kỳ hợp thứ Nhất của Quốc hội khoá XIII này, chúng ta được chứng kiến một hiện tượng hy hữu trong lịch sử QH. Một vị Phó Thủ tướng thường trực trình bày bản Báo cáo của Chính phủ ở đầu kỳ họp lại trở thành Chủ tịch QH chủ trì giám sát ngay chính bản báo cáo của mình. Lần đầu tiên có một nhà hành pháp lại trở thành nhà lập pháp và hơn thế nữa chúng ta cũng chứng kiến nhiều  thành viên của Chính phủ lại “hoá thân” vào QH .

Đọc tiếp »

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Quan hệ Việt-Trung, Đảng/Nhà nước | Tagged: , | 164 phản hồi »

Việt Nam: Đảng đối đầu với Nhà hoạt động Pháp lý Cù Huy Hà Vũ

Posted by basamnews on 26/05/2011

Việt Nam

Đảng đối đầu với Nhà hoạt động Pháp lý

Cù Huy Hà Vũ

(Báo cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền-Human Rights Watch)

May 26, 2011
Read the Report
ISBN: 1-56432-775-2

Xem toàn bộ bản Báo cáo

Mục lục

Thông cáo báo chí về bản Báo cáo

Chị Dương Hà kính mến,

HRW đã công bố báo cáo về Ts. Vũ. Sau đây là các đường dẫn.

Báo cáo bằng tiếng Anh: http://www.hrw.org/en/reports/2011/05/26/vietnam-party-vs-legal-activist-cu-huy-ha-vu-0

Bản dịch tiếng Việt: http://www.hrw.org/en/reports/2011/05/26/vi-t-nam-ng-i-u-v-i-nh-ho-t-ng-ph-p-l-c-huy-h-v

Thông cáo báo chí về báo cáo bằng tiếng Anh: http://www.hrw.org/en/news/2011/05/26/vietnam-free-maverick-legal-activist

Thông cáo báo chí về báo cáo bằng tiếng Việt: http://www.hrw.org/en/news/2011/05/26/vi-t-nam-h-y-tr-t-do-cho-nh-ho-t-ng-ph-p-l-c-l-p-v-ch-nh-tr

Chùm ảnh về vụ án Ts. Vũ: http://www.hrw.org/en/features/vietnam-party-vs-legal-activist-cu-huy-ha-vu

Ngoài ra, thông cáo báo chí của chúng tôi cũng đang được dịch sang tiếng Hoa phổ thông và tiếng Nhật (và có thể sẽ được dịch sang cả tiếng Pháp) và sẽ được gửi tới những cơ quan truyền thông và những tổ chức/cá nhân quan tâm đến vấn đề nhân quyền bằng hai thứ tiếng này.

Nếu không mở được các đường dẫn, chị vui lòng cho tôi biết ngay.

Chúng tôi cũng sẽ tiếp tục vận động (cả công khai lẫn hậu trường) vì sự tự do của Ts. Vũ.

Chúc chị cùng gia đình mạnh khoẻ.

Tôi cũng sẽ cầu nguyện cho anh Vũ.

Trân trọng,

Mary

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền, Pháp luật, Quan hệ Mỹ-Việt, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: | 6 phản hồi »

TRUNG QUỐC: VẤN ĐỀ BÔXÍT Ở QUẢNG TÂY

Posted by basamnews on 10/08/2010

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

TRUNG QUỐC: VẤN ĐỀ BÔXÍT Ở QUẢNG TÂY

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ Năm, ngày 5/8/2010

Báo Hồng Công “Bưu điện Hoa Nam buổi sáng” gần đây đăng bài bình luận về tình trạng ô nhiễm môi trường do khai thác bôxít ở huyện Tịnh Tây, khu tự trị dân tộc Choang Quảng Tây (giáp giới với Việt Nam) khiến người dân địa phương bất bình phản đối mạnh mẽ. Dưới đây là nội dung bài viết:

 

Nguồn nước của con sông Pangling tại Quảng Tây từng một thời trong vắt, giờ sền sệt màu vàng khi chảy qua huyện Tịnh Tây, thành phố Bách Sắc, nơi Ngô Chí Mãn sinh ra cách đây 54 năm về trước.

Tập đoàn Tín Phát Sơn Đông đã đầu tư 3 tỷ nhân dân tệ (tương đương 440 triệu USD) vào một nhà máy nhôm ở Tịnh Tây, giáp giới với Việt Nam, và dự kiến sẽ đầu tư thêm 17 tỷ NDT nữa. Nhưng thay vì hình ảnh được tô vẽ là một ngành công nghiệp trụ cột cho khu vực nông thôn nghèo đói này (thu nhập bình quân chưa đầy 3.000 NDT/năm trong năm 20028) lại là việc một ngôi làng bị ngập, nguồn nước ô nhiễm và sản lượng trồng trọt giảm.

Căng thẳng tại khu khu vực đã lên đến đỉnh điểm vào đầu tháng Bảy, khi hàng nghìn dân làng tấn công nhà máy nhôm Tín Phát Sơn Đông, ở gần làng Lingwan bị lụt. Ngô Chí Mãnh cho biết người dân lo ngại về ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe khi phải dùng nguồn nước bị ô nhiễm bởi nước thải từ nhà máy. Người dân địa phường này bày tỏ: “Tôi chưa bao giờ thấy dòng nước vàng khè và váng như vậy chảy từ các con suối sườn đồi và trong những con sông lân cận. Trong nhiều năm trước đây, nước sạch và trong đến mức lũ trẻ làng tôi thường uống thẳng mà không cần đun nấu”.

99% trong tổng số 600.000 dân ở Tịnh Tây là người dân tộc Choang, dân tộc thiểu số lớn nhất của Trung Quốc. Tuy nhiên, cho đến năm ngoái, Phó Bí thư huyện ủy vẫn là Triệu Đình Dũng, một người gốc Sơn Đông đồng thời là giám đốc của nhà máy nhôm. Nhiều người dân địa phương phàn nàn rằng phần lớn công dân tại nhà máy nhôm Tín Phát Sơn Đông được đưa đến từ Sơn Đông. Và trong khi môi trường, đồng áng của họ bị hủy hoại thì các quan chức lại ngày càng giàu có.

Một thanh niên tham gia cuộc tấn công ngày 11/7 vào nhà máy nhôm ở Lingwan cho biết một số quan chức tại làng anh ta dù lương tháng chỉ khoảng 600 NDT nhưng đã xây các ngôi nhà trị giá hàng trăm nghìn NDT. Anh ta nói: “Chúng tôi có đủ lí do để nghi ngờ rằng họ nhận hối lộ, dù chúng tôi chưa có bằng chứng cụ thể. Một số quan chức đang làm giàu trong khi người nghèo phải trả giá”.

Tờ “Nhật báo Quảng Tây” cho biết công ty con Nhôm và Điện tử Quảng Tây Tín Phát của tập đoàn Tín Phát Sơn Đông cùng hai nhà sản xuất nhôm khác đã đóng góp 636 triệu NDT cho ngân sách thành phố Bách Sắc, nơi quản lý Tịnh Tây, chỉ trong nửa đầu năm nay.

Tuy nhiên, người dân lo ngại hơn về tác hại với môi trường. Nông Chính Lợi, một nông dân 50 tuổi, nói rằng nước thải từ bã bôxít còn lại sau khi luyện nhôm khiến nguồn nước sông không còn thích hợp cho tưới tiêu và loại bắp cải mà ông trồng giờ chỉ nặng bằng 1/3 trước đây, không thể bán được. Loại bùn đỏ bao phủ ruộng đất của ông cũng khiến Nông Chính Lợi trong 2 năm qua không thể trồng cây thuốc lá, gây thiệt hại kinh tế nặng nề cho gia đình ông. Người dân địa phương cho biết nước ngầm cũng bị ô nhiễm bởi rò rỉ từ hàng triệu tấn bã bôxít tích trữ tại các thung lũng sườn đồi.

Trong khi đó, hơn 100 ngôi nhà ở làng Lingwan, nằm trên thượng nguồn sông Pangling, suốt hơn 3 tháng qua bị chìm trong nước sâu tới 2-3 mét, có mùi khó chịu. Theo người dân, thủ phạm của tình trạng ngập này là các vụ nổ trong quá trình xây dựng đường đến nhà máy đã chặn một dòng chảy ngầm, vì thế nước không thoát được. Họ không tin vào lí giải của quan chức địa phương rằng nguyên nhân là vì một trận động đất. Một số ngôi nhà đã bị sụp và hàng trăm dân làng đang buộc phải sống trong các lều tạm do chính quyền cung cấp.

Hơn 100 công nhân người Sơn Đông và nhân viên bảo vệ mặc đồng phục nhà máy nhôm, được vũ trang bằng gậy sắt đã bao vây làng Lingwan trong khi công việc mở đường được nối lại vào ngày 11/7. Có ít nhất 2 dân làng bị đánh trọng thương và hàng nghìn người dân tộc Choang phẫn nộ đã từ 10 làng khác ở hạ nguồn sống chạy đến ứng cứu, hỗn chiến với các công nhân nhà máy, đập phá trang thiết bị nhà máy trong đêm đó. Chính quyền địa phương phải cử hơn 1.000 cảnh sát chống bạo loạn đến giải tán những người biểu tình.

Người dân địa phương cho biết họ không có cách nào khác đẻ giải tỏa bức xúc. Báo chí địa phương bị cấm đưa tin về vụ việc này.

Người dân Ngô Chí Mãnh cũng chỉ trích nhà máy nhôm đã gây ra tình trạng thiếu nước canh tác, tưới tiêu cho vụ mùa. Theo ông, các hoạt động của nhà máy khiến một hồ dự trữ gần đó giờ hầu như cạn kiệt. Ông cùng nhiều người dân khác đã liên tục thỉnh cầu chính quyền địa phương kiểm tra chất lượng nguồn nước trong khu vực xem liệu có hại cho sức khỏe con người hay không. Tuy nhiên, những lời thỉnh cầu này luôn bị bác bỏ mà không có một lí do hợp lý nào được đưa ra.

Ngô Chí Mãnh bày tỏ hy vọng chính quyền địa phương có thể nhanh chóng giải quyết vấn đề nguồn nước: “Những người nông dân chúng tôi đã vật lộn kiếm ăn ở nơi nghèo đói này trong  nhiều thế hệ. Thật bất ngờ khi mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn với sự xuất hiện của nhà mày nhôm”./.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2010, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Trung Quốc | Tagged: , , | Leave a Comment »

Tấn công trên mạng nhắm tới những người lên tiếng chỉ trích ở VN

Posted by basamnews on 01/04/2010

Washington Post

Google: Các cuộc tấn công trên mạng nhắm tới những người lên tiếng chỉ

trích ở Việt Nam

 BEN STOCKING, Hãng thông tấn AP

31-03-2010

 

HÀ NỘI, Việt Nam – Tập đoàn Google cho biết đã tìm thấy một trường hợp khác là các cuộc tấn công trên mạng được sử dụng để ngăn chặn những ý kiến bất đồng liên quan tới chính trị trong thời gian này để bịt miệng những tiếng nói đối lập trong dự án khai thác khoáng sản ở Việt Nam có liên quan đến một công ty của chính phủ Trung Quốc.
 

Công ty bảo mật máy tính McAfee cho biết các thủ phạm có thể liên kết với chính quyền Cộng sản Việt Nam.

Tuần trước, Google đã chấm dứt các hoạt động về các công cụ tìm kiếm ở Trung Quốc, nước láng giềng của Việt Nam ở phương bắc, sau khi than phiền về các vụ tấn công mạng và kiểm duyệt thông tin ở nước này. Hiện tại Google chuyển hướng truy cập tìm kiếm thông tin từ Trung Quốc đại lục đến vùng đất tự do hơn của Trung Quốc là Hồng Kông.

Google cho biết các cuộc tấn công ở Việt Nam ít phức tạp hơn nhưng cũng nhằm mục đích ngăn chặn các quan điểm đối lập.

Google nói rằng điều đó đã làm cho Google chú ý, bởi vì họ nhấn mạnh sự cần thiết của cộng đồng quốc tế “xem việc an ninh mạng là quan trọng nhằm giúp [mọi người] được tự do bày tỏ ý kiến”

Các cuộc tấn công nhắm vào “hàng chục ngàn người” đã tải phần mềm cho phép các máy tính Windows sử dụng tiếng Việt, một bài viết trên blog về an toàn mạng của Google cho biết hôm thứ ba.

Google cho biết là các máy tính đã bị nhiễm các “phần mềm độc hại”, [những phần mềm này] làm gián điệp theo dõi những người sử dụng và tấn công các trang web trên mạng có chứa các thông tin về bất đồng chính trị.

“Cụ thể là các cuộc tấn công này đã cố gắng dập tắt tiếng nói đối lập về việc khai thác bô xít ở Việt Nam, một trách nhiệm quan trọng liên quan tới tình cảm [của người dân] trong nước,” kỹ sư của Google, ông Neel Mehta đã viết trong bài.

Dự án khai thác khoáng sản liên quan đến một công ty con của chính phủ Trung Quốc,  Công ty Nhôm Chinalco lên kế hoạch [khai thác] ở Cao nguyên Trung phần Việt Nam và đã thu hút những tiếng nói phản đối mạnh mẽ – kể cả tiếng nói của vị anh hùng quân sự nổi tiếng nhất ở Việt Nam – vì lo ngại nó sẽ gây ra vấn đề nghiêm trọng về môi trường và dẫn tới việc công nhân Trung Quốc tràn ngập khu vực chiến lược nhạy cảm.

McAfee, công ty điều tra các phần mềm độc hại, cũng đã thảo luận về các cuộc tấn công, đã bài đăng trên blog hôm thứ ba.

“Chúng tôi tin rằng thủ phạm tấn công có thể có động cơ chính trị và những người này có thể phục vụ cho chính phủ nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, ông George Kurtz, viên chức đứng đầu về công nghệ của McAfee đã nói.

Hôm thứ tư, không thể liên lạc được với các viên chức Việt Nam để đưa ra lời bình luận.

Cũng như Trung Quốc, Việt Nam kiểm soát chặt chẽ các luồng thông tin và nói rằng họ có quyền để có “hành động thích hợp” chống lại các trang web nếu thấy có hại cho an ninh quốc gia.

Mùa thu năm ngoái, chính phủ đã bắt giữ một số blogger chỉ trích việc khai thác mỏ boxit, và hồi tháng mười hai, một trang web có tên bauxitevietnam.info, chống lại việc khai thác mỏ, có hàng triệu người truy cập, đã bị hack.

Các phần mềm độc hại hình như đã bắt đầu lưu hành trong khoảng thời gian đó, theo tin từ blog của McAfee. Tin này cũng nói rằng người nào đó đã tấn công vào một trang web có trụ sở tại California, do Hội Chuyên Gia Việt Nam điều hành và thay thế một chương trình bàn phím bằng một chương trình độc hại có thể được tải xuống từ trang web đó.

Trong số những người chống lại việc khai thác mỏ boxit có vị tướng huyền thoại 98 tuổi, tướng Võ Nguyên Giáp, người đã lãnh đạo quân đội Việt Nam giành chiến thắng trong cuộc chiến chống lại quân đội Pháp và Mỹ. Bức hình của tướng Giáp là nét đặc trưng nổi bật trên trang web boxit.

Có nghi ngại về việc Trung Quốc [ảnh hưởng] sâu rộng tới Việt Nam, đất nước có một lịch sử xung đột lâu dài với láng giềng phương bắc.

Hai nước đã xảy ra giao tranh  trong cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu vào năm 1979 và liên tục tranh chấp về hai quần đảo ở Biển Đông, Hoàng Sa và Trường Sa.

Trong khi các cuộc tấn công mạng ở Việt Nam đã không nhắm vào Google, công ty này nói rằng vụ mâu thuẫn với Bắc Kinh đã khởi đầu bằng một cuộc tấn công mạng, bắt nguồn từ Trung Quốc và cố gắng ăn trộm email của các nhà bất đồng chính kiến.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2010, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS | Tagged: , , , , | Leave a Comment »

Công nhân trên thế giới chống lại Liên hiệp Công ty Trung Hoa

Posted by basamnews on 30/11/2009

TIME

Công nhân trên thế giới chống lại Liên hiệp Công ty Trung Hoa

Hannah Beech

Chủ nhật, ngày 29-11-2009

Tạp chí TIME số ra thứ Hai, ngày 7-12-2009

 

Bữa trưa tại hiện trường của khu mỏ nikel và cobalt Ramu trên những ngọn đồi xa xa của Papua New Guinea là một công việc vội vã, đồ ăn thức uống được nhai ngấu nhai nghiến. Thế nhưng thực đơn thì được chia ra thành hai nhóm phân biệt rõ ràng trong số các công nhân đang ngồi xổm giữa không khí nóng bức, vừa xua đuổi lũ ruồi nhặng vừa nhồi nhét cho đầy cái dạ dày của mình trước khi những ca kíp chín tiếng đồng hồ mỗi ngày, bảy ngày một tuần lại được bắt đầu trở lại. Trong một đám đông hỗn độn là những nhân công bản xứ đang nhai những lát khoai lang và cá hộp được biết đến trong thứ phương ngữ đơn giản là tinpis. Trong một lùm cây khác là những công nhân được đưa sang từ Trung Quốc, họ đào bới trong bát cơm đầy có ngọn những tảng thịt lợn và nước sốt ớt-đậu đen. Người Trung Quốc, được đưa qua bằng đường tàu biển bởi China Metallurgical Group Corp., doanh nghiệp nhà nước từng đầu tư 1,4 tỉ đô la vào vị trí tiền đồn xa nôi đó, có thể chẳng hiểu được cả tiếng Anh lẫn thứ tiếng bồi, hai trong số những ngôn ngữ được sử dụng ở nước này.  Người Papua New Guinea [P.N.G.] không nói được tiếng quan thoại [Mandarin]. Thậm chí trong bữa ăn, một sự kiện mà trong lúc đó cả hai nền văn hóa có thể cổ vũ cho cộng đồng và lòng mến khách như thường lệ, thì không khí cũng vẫn bị nặng nề do tình trạng khó thông hiểu lẫn nhau. “Làm sao mà chúng tôi có thể ăn cùng nhau được nếu như mọi thứ đối với chúng tôi đều khác biệt?” Đó là câu hỏi của Shen Jilei, người lần đầu tiên có được trải nghiệm nơi hải ngoại khi anh ta được đưa thẳng từ tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc tới một quốc gia Nam Thái Bình Dương mà anh ta thậm chí còn không biết là nó tồn tại trên cõi đời này.

Những dấu hiệu về sự va chạm văn hóa có vẻ như có ở khắp những nơi mà tôi lang thang tới trong những khu công trường xây dựng rộng lớn mà vào dịp cuối năm này nó sẽ làm biến đổi một dải rừng nguyên sinh còn hoang sơ và những cánh đồng cỏ trở thành một trong những công trường khai thác nickel lớn nhất trên thế giới. Trên bờ biển Basamuk Bay liền một dải, nơi nhà máy lọc dầu Ramu sẽ được định vị, một kỹ sư xây dựng sinh quán ở Bắc Kinh nói với tôi rằng trước khi người Trung Quốc tới đây, “dân bản xứ sống hoàn toàn mọi rợ và chạy lui chạy tới hầu như trần như nhộng.” Tôi nói với anh ta những nghi ngờ của mình, rằng tôi vừa mới nói chuyện với một dân làng gần đó, người đã mô tả về một cuộc thuyết trình bằng phần mềm PowerPoint mà cô thực hiện mới đây khi trình bày chi tiết những mối quan ngại về môi trường quanh khu mỏ. Vị kỹ sư, giống như nhiều người Trung Quốc khác mà tôi gặp, vẫn tỏ ra không chút xúc động. “Tất cả những gì mà họ làm là nhai quả cau và lười nhác,” anh ta nhận xét. “Họ không biết làm sao để lao động hăng say như người Trung Quốc chúng tôi.”

Ấn tượng mà người Trung Quốc đã để lại nơi nhiều người dân P.N.G. cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Một địa chủ người địa phương có đất đai do cha ông để lại nằm giữa khu mỏ đã tuyên bố, một cách không chắc chắn, rằng nickel sẽ được sử dụng để cung cấp cho một chương trình sản xuất vũ khí bí mật của Trung Quốc. Tại thủ đô Port Moresby, người tài xế của tôi thông báo rằng nếu như một băng nhóm được hình thành để đuổi người Trung Quốc khỏi P.N.G.m thì anh ta sẽ là người đầu tiên tham gia. “Tôi sẽ mài sắc con dao đốn cây của tôi và chặt 10 đến 20 cái đầu,” anh ta tuyên bố. Nỗi bực dọc về thế lực của người Trung Quốc lan rộng sang cả những cơ quan nhà nước, ngay cả khi khu mỏ Ramu hứa hẹn sẽ bổ sung vào 8% cho GDP của nước này. “Tôi biết là người Trung Quốc đang can dự vào khắp nơi trên thế giới và đang đầu tư thành công,” theo lời Rona Nadile, một thư ký trợ lý cho các mối quan hệ chủ thợ. “Thế nhưng điều mà tôi không hiểu nổi là tại sao họ lại quá ngoan cố khi không thèm tôn trọng văn hóa địa phương của chúng tôi. Chúng tôi là một chế độ dân chủ. Họ phải xử sự theo những luật lệ của chúng tôi hoặc là chúng tôi sẽ nổi dậy.”

May, rủi lẫn lộn

Khi Trung Quốc bắt đầu chiến dịch đầu tư trên toàn cầu vào đầu thế kỷ này, dòng tiền chảy cuồn cuộn đã được đón nhận nồng nhiệt, đặc biệt tại những phần của châu Á, Phi và Mỹ Latin từng cảm thấy bị phương Tây bỏ rơi này. Lời hứa của Trung Quốc sẽ không chính trị hóa viện trợ và đầu tư bằng việc trói buộc các điều kiện khó chịu, như nhân quyền phải được cải thiện, đã làm hài lòng nhiều chính phủ. Giữa những năm 2003 và 2008, mức đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của Trung Quốc đã tăng vọt  – từ 75 triệu lên 5,5 tỉ đô la tại Phi châu, 1 tỉ lên 3,7 tỉ đô la tại Mỹ Latin và nhảy từ 1,5 tỉ lên 43,5 tỉ đô la tại Á châu. Nước Cộng hòa Nhân dân giờ đây xếp hạn như là nhà đầu tư số một tại các quốc gia khác nhau, từ Sudan cho tới Cambodia. Để đổi lấy tài nguyên thiên nhiên cần thiết cung cấp cho cỗ máy kinh tế của Trung Quốc, Bắc Kinh đã bắt đầu một chiến dịch chuyên cần nhằm thu phụ trái tim và khối óc ngoại quốc bằng việc chu cấp tài chính cho các sân vận động, bệnh viện và những văn phòng chính phủ hoang phí. Bộ Ngoại giao Đông Timor đã được xây dựng trang nhã theo kiểu Trung Quốc, trong khi tòa nhà quốc hội lát đá cẩm thạch Guinea-Bissau là một món quà đến từ Bắc Kinh.

Tuy nhiên, một số nước không còn sẵn sàng trải thảm đỏ cho người Trung Quốc đang ngao du trong thiên hạ nữa. Mặc dù những điều kiện ràng buộc về chính trị có thể không đến cùng với túi tiền của Bắc Kinh, nhưng còn có những cái bẫy về kinh tế. Những con đường, những khu mỏ và cơ sở hạ tầng khác được chào bán giảm giá hầu như thường được xây dựng bởi lực lượng quân đội nằm trong số lao động Trung Quốc nhập khẩu vào, làm giảm bớt nguồn lợi tài chính thực cho các quốc gia nhận trợ giúp. Các công ty Trung Quốc đầu tư ở nước ngoài cũng có xu hướng vận chuyển bằng tàu biển hầu như mọi thứ được sử dụng cho việc xây dựng các công trường, từ những gói mì sợi ăn liền cho tới giấy vệ sinh màu hồng phổ biến của Trung Quốc. Điều này không phải chỉ với những công nhân Trung Quốc đã được ký hợp đồng, những người cũng đã lộ diện. Trong vòng một vài năm qua, bà con họ hàng của họ lúc nào cũng tỏ ra muốn hiện thực hóa việc lập các cửa hàng bán đồ ăn giá rẻ của Trung Quốc, đe dọa kế sinh nhai của các doanh nhân bản xứ. Những người dân địa phương có được việc làm ở những dự án được người Trung Quốc cấp vốn than phiền là các ông chủ của họ không lưu ý tới các luật lệ lao động của nước họ trong việc đảm bảo mức lương tối thiểu hoặc việc bảo vệ của tổ chức công đoàn. Trong ba năm qua, những cuộc nổi loạn chống lại người Trung Quốc đã nổ ra ở mọi nơi từ Quần đảo Solomon và Zambia cho tới Tonga và Lesotho. Những căng thẳng cũng đang sục sôi tại Ấn Độ, nơi người Trung Quốc được thu hút vào một số dự án cơ sở hạ tầng lớn. Thậm chí các quan chức cấp cao đang nói toạc ra về chuyện này. Tại Việt Nam, các kế hoạch giành cho một khu mỏ khai thác bauxite mở được người Trung Quốc vận hành đã bị vị Đại tướng anh hùng cách mạng Võ Nguyên Giáp chỉ trích công khai, bởi vì theo như ông nói, về “nguy cơ nghiêm trọng đối với môi trường thiên nhiên và xã hội.”

Một ốc đảo

Náu mình ở một trong những phần lạc hậu nhất của một trong những quốc gia kém phát triển nhất trên thế giới, mỏ Ramu đã nổi lên như là một tấm gương gai góc về thái độ oán hận chống lại Liên hợp Công ty Trung Hoa [China Inc.]. Năm 2004 Thủ tướng P.N.G. Michael Somare từ Bắc Kinh về nước, hân hoan khi bị giăng bẫy để có được dự án đầu tư nước ngoài lớn nhất nước cho tới nay. Trạng thái ngây ngất đã nhanh chóng chết yểu. Các chủ đất đã vung ná cao su lên và tuyên bố là họ sẽ không ngừng nói về vùng lãnh thổ của bộ lạc đang bị sử dụng để bòn rút khoáng sản, không hề gì, văn kiện đã được ký tại Đại lễ đường Nhân dân Trung Quốc. Nhưng người quan tâm tới việc bảo vệ môi trường đã lên án trò nhơ bẩn quanh những kế hoạch tập kết chất thải của khu mỏ tại Vịnh Basamuk Bay tuyệt đẹp, trong khi các công nhân địa phương đã phản kháng về những điều kiện làm việc mà thậm chí Bộ trưởng Lao động và các Quan hệ Chủ thợ P.N.G. David Tibu đã phải miêu tả là tựa như nô lệ và “không xứng đáng giành cho lũ chó lợn.” Những cuộc đụng độ nhỏ nhiều lần đã bùng lên giữa dân làng và 1.500 lao động nhập cư người Trung Quốc, một số trong đó đang làm việc bất hợp pháp tại P.N.G. Cùng lúc, cơn giận dữ đã sôi lên do một dòng thác hàng ngàn người Trung Quốc chỉ trong vài năm mà đã nắm giữ độc quyền hoạt động kinh doanh mà theo luật pháp đáng ra cần phải được giành cho những người bản xứ P.N.G. Vào tháng Năm, những cuộc náo loạn chống lại người Trung Quốc đã làm rung chuyển các thành phố trên khắp đất nước, và một số người đã bị giết giữa những cuộc cướp bóc các cửa hàng do người Trung Quốc làm chủ. “Gỗ của chúng tôi, mỏ của chúng tôi, mọi thứ, đều chạy sang Trung Quốc hết,” đó là nhận xét của Damien Ase, người sáng lập nên tổ chức bất vụ lợi Trung tâm Luật Môi trường và Các quyền lợi Cộng đồng tại Port Moresby. “Thế nhưng chúng tôi nhận lại quá ít.”

Đối với nhiều người P.N.G., không ngạc nhiên là đất nước họ đã đứng ở tuyến đầu trong chiến dịch toàn cầu của Trung Quốc. Nằm ở nửa phía đông của hòn đảo lớn thứ hai thế giới, P.N.G. là một vùng có ngôn ngữ khác biệt nhất trên thế giới, khi chỉ với  6,5 triệu dân mà nói ít nhất 800 thứ ngôn ngữ địa phương riêng biệt. Dù cho tính đa dạng sắc tộc như vậy, song đất nước này lại thống nhất trong ít nhất là một khía cạnh: sự hoài nghi về hoạt động khai thác của người nước ngoài những tài nguyên phong phú của họ, từ khí gas và gỗ cho tới thủy hải sản và vàng. Những căng thẳng đã nổ ra vào những năm 1990 trên hòn đảo Bougainville của P.N.G., nơi có những mối quan ngại về những tác động môi trường và kinh tế của một khu mỏ đồng do người Anh-Úc quản lý đã làm nổ ra một cuộc đấu tranh của những người chủ trương ly khai từng đòi quyền khai thác mỏ của 15.000 cư dân quanh một diễn biến kéo dài một thập kỷ. (Khu mỏ này là một trong những địa điểm khai thác mở lớn nhất thế giới, giờ đây đã bị đóng cửa như là hệ quả của cuộc nội chiến chính thức chấm dứt vào năm 2000). Ngoài ra, chính phủ nước này đã buộc phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp tại tỉnh Cao nguyên Nam phần từ ba năm trước khi những người chống đối đã đạt được một thắng lợi cao nhất chống lại một đường ống dẫn khí gas được để nghị bởi tập đoàn đa quốc gia. (Dự án này kể từ đó đã bị sa lầy).

Địa điểm Ramu đã nằm im lìm trong bốn thập kỷ, khi một loạt các công ty của Úc tính toán rằng lượng nickel kém giá trị không đáng để trích xuất tại một vùng đất xa xôi như vậy với đầy dẫy những thay đổi về mức độ trung thành với chính phủ của sắc dân ở đây. Nhưng Ramu Nico, công ty con của China Metallurgical trong hoạt động khai mỏ, đã nghĩ rằng họ có thể thành công tại nơi mà những công ty khác không dám thử sức. Năm 2007, Ramu Nico đã phái đi những tiểu đoàn công nhân Trung Quốc, dùng dao rựa mở đường qua những rừng cây dày đặc và xây nên khu Phố người Hoa như trong ảo ảnh, nơi mà cỏ voi và những giống cây kwila cũng được dùng tới. Ngày nay, trong những gì được coi như là một quãng thời gian tù đày với căn bệnh sốt rét trên những ngọn đồi, trong thung lũng, trong những khu nhà tập thể rộng lớn, các văn phòng và nhà máy chế biến nằm rải rác khắp nơi, cùng với một đường ống chuyển vữa dài 135 km uốn khúc từ Ramu cho tới bờ biển Basamuk. (Từ Basamuk, những chuyến tàu biển chất đầy nickel và cobal sẽ dong buồm sang Trung Quốc.) Tháng Mười hai năm ngoái, Ramu Nico đã khánh thành cây cầu đầu tiên bắc qua sông Ramu, làm cho xuồng bè ngang qua rất khó khăn. Công ty này còn lát một con đườn bê tông bằng qua rừng, một trong số ít con đường tại một đất nước nhiệt đới, mà nhựa đường là của hiếm không khác gì băng tuyết. Mặc dù dự án đã bắt di dời nơi cứ trú của hàng nghìn chủ đất, nó cũng đã cung cấp một cách tệ hại cơ sở hạ tầng cần thiết cho vùng này. Quãng đường mà chỉ trong một vài năm trước phải đi bộ băng rừng trong 10 tiếng đồng hồ từ khu mỏ ra tới con sông thì giờ đây đã được rút ngắn lại trong một chuyến xe 30 phút.

Một sự tiến bộ giật lùi

Đường xá và cầu cống không đủ để xoa dịu người dân địa phương, những người bám chặt vào mảnh đất tổ tiên của mình, điều này dường như khó hiểu đối với người Trung Quốc, những người họp lại nhau theo nguyên tắc cộng sản là nhà nước làm chủ. Ở làng Ganglau, tập hợp của các căn lều ở phía trước một cái vịnh đầy ắp cá heo và cá ngừ, những người lớn tuổi trong cộng đồng Mou Bilang phàn nàn rằng hầu hết những người dân trong làng không được bồi thường về việc mất đất, một khi đã sử dụng để trồng trọt cây trái bán thu lợi, để dành $125, “trả tiền bụi”, số tiền đuợc bồi thường vì bụi bặm như một lời xin lỗi do bụi đất của dự án tung lên. “Người Trung Quốc đã hứa với chúng tôi miễn phí điện, nước, và đào tạo nghề miễn phí cho con trai của chúng tôi”. Bilang nói với tôi. “Nhưng họ chẳng làm gì cả”. Căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm cách đây năm tháng, khi một thanh niên địa phương vô tình bị thương vì một chiếc máy kéo Trung Quốc. Hơn 100 dân làng đã nổi cơn thịnh nộ, mang đá và dao to nhắm vào người Trung Quốc. Những người nước ngoài bảo vệ mình bằng những ống thổi lửa hàn đồ, nhưng có ba người đã bị thương nặng – một người đã bị mổ bụng – họ đã được đưa đến bệnh viện bằng máy bay.

Vào tháng bảy, quan hệ đã gặp vận đen mới khi trưởng khu cảnh sát mỏ P.N.G ra lệnh cho đóng cửa tất cả công việc xây dựng ở khu Ramu Nico vì những quan ngại đến sức khoẻ và sự an toàn. Công việc ngưng lại trong một tháng trước khi có “sự tiến bộ đáng kể” ở Ramu NiCo để thuyết phục chính phủ cho phép công việc xây dựng tiếp tục. Cuộc tranh chấp làm phát sinh bùng nổ khác xảy ra năm ngoái khi những người dân địa phương trang bị súng cao su làm bị thương trầm trọng ba công nhân người Trung Quốc do người dân P.N.G. cho rằng có sự phân biệt chủng tộc tại nơi làm việc: mọi thứ, từ thức ăn, nhà vệ sinh cho tới lương bổng và chỗ ở, họ viện dẫn rằng đã kém xa những người công nhân Trung Quốc. “Người Trung Quốc nghĩ rằng chúng tôi là súc vật,” một người thợ hàn tên là Nenge nói, người này đã từ chối cho biết đầy đủ họ tên để khỏi bị đuổi việc. “Không có ngày nghỉ, đôi khi nhận cá đóng hộp thay tiền trả phụ trội, nhà vệ sinh thì bẩn thỉu với mùi xú uế. Làm thế nào họ có thể tôn trọng chính mình khi đối xử với chúng tôi tệ như thế”?

Lao động là vấn đề phức tạp do những quan ngại về môi trường được các học giả quốc tế lên tiếng. Viện Chính sách Khoáng sản Mỏ có trụ sở ở Úc tin rằng sự bảo đảm của Ramu NiCo về việc xử lý chất thải từ khai thác mỏ ở Vịnh Basamuk không gây ngộ độc cho vùng nước có nhiều cá dựa trên dữ liệu “rạn nứt chết người”. (Các công ty khác của Trung Quốc đã bị cáo buộc nhập khẩu trái phép một số lượng gỗ rất lớn từ những khu rừng bị thu hẹp ở P.N.G, trong khi Bắc Kinh cố gắng bảo vệ rừng thiên nhiên của họ bằng cách thẳng tay trừng trị việc đốn gỗ lậu ở nhà.) “Với những nước khác, chúng tôi cố gắng làm cho các công ty nước ngoài chịu trách nhiệm bằng cách vận động các cổ đông hoặc nâng cao nhận thức công chúng ở quốc gia đó,” Matilda Koma, người làm chủ công ty sinh thái có tên là Trung tâm Phát triển Môi trường và Nghiên cứu ở Port Moresby cho hay. “Nhưng với Trung Quốc, nhà nước và công ty đều như nhau và công luận không có tiếng nói – thế chúng tôi có thể khiếu nại ai đây?

Cố gắng chơi trò chơi

Để giữ uy tín của mình, Ramu Nico đã làm được nhiều hơn mức trung bình một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc làm để thay đổi hình ảnh và để được sự chấp nhận của cộng đồng. Không giống như hầu hết các công ty Trung Quốc khác, công ty này đã đáp ứng kịp thời các chất vấn của báo chí quốc tế và đã xuất bản một báo cáo dự án phát triển bền vững toàn diện. Ramu NiCo có một website sử dụng ngôn ngữ tiếng Anh để trao đổi qua lại về các câu nói thông dụng thích hợp cho một công ty thuộc Forturne 500: phát triển bền vững, lợi ích cạnh tranh, tiềm lực trao đổi văn hoá. Các trụ sở chính của Ramu NiCo được bọc kính ở khu phố Madang, nơi tốc độ cuộc sống nhanh nhất được thiết lập bởi một đám người láu cá, khoác lác về nguồn nhân lực và các ban về an toàn và sức khoẻ. (Với bốn tầng, đây là toà nhà cao nhất trong khu phố). Ramu NiCo đã xây nhiều trường học và các trung tâm y tế ở các khu vực bị ảnh hưởng bởi hầm mỏ và gửi các kỹ sư P.N.G. tham dự các khoá huấn luyện ở Trung Quốc. Đáng ghi nhận cho một công ty thuộc sở hữu chính thức của nhà nước cộng sản vô thần Trung Quốc, Ramu NiCo cũng đã tài trợ cho các hoạt động ở nhà thờ.

Đáng chú ý nhất là công ty đã đồng ý bỏ ra 2,5% cổ phần mỏ cho một nhóm chủ đất địa phương, mặc dù nhiều người khác nói rằng họ đã bị đưa ra khỏi thoả thuận. “Đối với Trung Quốc và những người Papua New Guinea, những người đến từ các nền văn hoá khác nhau, là lẽ tự nhiên phải mất một thời gian để chúng tôi thật sự hiểu nhau và đôi khi không dễ dàng chút nào,” ông Wu Xuefeng, Phó Tổng Quản đốc Ramu NiCo nói. “Đề nghị của chúng tôi là để khắc phục những khó khăn thử thách này là đưa nó vào khuôn khổ sự phát triển một cách bền vững trên phương diện tổng thể, và chúng tôi rất vui mừng khi chúng tổi đã cải thiện trên bước đường đi tới và sự liên kết của chúng tôi với cộng đồng cũng đã vững mạnh”. Wu cũng ghi nhận rằng những trở ngại mà công ty của ông phải đối mặt là “đa số cùng loại với hầu hết các công ty khai thác mỏ quốc tế khác gặp phải ở P.N.G.”

Nhưng phòng học mới và quyền sở hữu cổ phần nhỏ không thể giải quyết hết vấn đề bồi thường đất đai hoặc điểm quan trọng khác của mối bất đồng: thực tế là có quá nhiều người Trung Quốc đã tới P.N.G., nhiều trường hợp bất hợp pháp. Tháng 11 vừa qua, ở một điểm ngoại giao của Trung Quốc – P.N.G., cảnh sát đã bố ráp các khu xây dựng ở Basamuk và Ramu, và đã bắt giữ 223 người Trung Quốc vi phạm luật nhập cư. Các công nhân nước ngoài, đã được tìm thấy đến đất nước này bằng visa cấm làm việc. Ngược lại, Ramu Nico than phiền rằng chính quyền quan liêu nên rất chậm chạp, để có được giấy tờ hợp lệ phải mất hàng năm cho nên họ buộc lòng phải phá luật. Nhưng có những sự vi phạm luật khác. Luật lệ địa phương quy định rõ rằng người nước ngoài chỉ có thể làm những công việc mà người dân địa phương không thể làm được và rằng những người này phải có khả năng nói tiếng Anh hoặc tiếng bồi. Hầu hết công nhân Trung Quốc không thể nói nổi một từ nào của một trong 2 loại ngôn ngữ này.

Tuy nhiên, chính phủ P.N.G. không muốn gặp rủi ro trong việc đầu tư lớn như thế. Một thoả hiệp đã đạt được, một phần đòi hỏi người Trung Quốc làm việc ở hầm mỏ tham dự các lớp tiếng Anh. Vẫn chưa có người Trung Quốc nào ở Ramu hay Basamu mà tôi nói chuyện nói rằng họ đã từng tham dự bất kỳ khoá học ngôn ngữ này. Hơn nữa, mặc dù có sự bảo đảm rằng người Trung Quốc làm việc ở công trình chỉ là kỹ sư hoặc các chuyên gia khác, tôi thấy người Trung Quốc quét dọn rác ở công trình xây dựng và làm những việc lao động phổ thông khác, chắc chắn rằng người dân địa phương có thể làm được.

Sự không nhất quán giữa chính sách nhập cư của quốc gia và thực tế ở địa phương, Bộ Lao động và Quan hệ Công nghiệp của P.N.G. đều nhận biết. Trợ lý thư ký Nadile thẳng thắn nói với tôi rằng, cô nghi ngờ hầu hết những người Trung Quốc nhập cư đã làm như vậy mà không có visa cần thiết và giấy phép làm việc. Hôm nay, tại các thành phố lớn khắp P.N.G., đại đa số các quá bar gọi là kai, hoặc nhà hàng bán thức ăn nhanh được điều hành bởi những người nhập cư Trung Quốc đến trong thời gian gần đây, hầu như tất cả các cửa hàng tạp hoá cũng đều như thế. Nhưng cũng có vài người Trung Quốc đã điều chỉnh lại giấy tờ để làm chủ các cửa hiệu như thế. Tôi hỏi Nadile nếu cô có thể nói với tôi một nơi gần đây mà cô nghi ngờ điều hành bất hợp pháp, cô dẫn tôi tới một cửa sổ văn phòng nhìn qua Port Moresby và chỉ vào hai cái KAI bar toạ lạc ở nơi chỉ mất khoảng vài phút đi bộ từ văn phòng Chính phủ: đó là bar Rickshaw và Noodle Shop.

Sau đó tôi đi đến Rickshaw và gặp người chủ lịch sự tên Liu Lianghua. Câu chuyện mà ông ta kể giống như những câu chuyện trong tranh biếm hoạ về người di dân Trung Quốc. Những người anh em rể của ông ta đã đến P.N.G cách nay một thập niên bởi vì họ có gia đình định cư ở đây từ trước. Cuối cùng thì Liu cũng đi theo gia đình mình. Nhiều bà con khác đã đi theo họ sau đó. Hơn 12 thành viên của gia đình Liu bây giờ đang sống ở P.N.G. Một building ở dưới khu phố mà Rickshaw toạ lạc cũng có cửa hiệu quần áo, một cửa hàng bán đồ tạp hoá, một bar dành chơi game và một nhà hàng, tất cả đều do người Trung Quốc điều hành. Khi tôi hỏi về visa, ông ta cười và nói rằng chuyện di trú không phải là vấn đề ở Papua New Guinea. “Những người dân địa phương không biết làm thương mại, và chính phủ biết điều đó,” ông Liu nói. “Nếu người dân địa phương kiếm được tiền, họ sẽ mua rượu ngay lập tức. Người Trung Quốc không đến đây để tận hưởng cuộc sống. Chúng tôi đến chỉ để kiếm tiền.”

Những người cùng phe xa lạ

Ít nhất tại Papua New Guinea, những công dân bình thường có thể biểu thị thái độ e dè của họ về việc đầu tư của Trung Quốc. Thế nhưng tại nhiều quốc gia nơi mà Trung Quốc đã thực hiện những cuộc cướp phá lớn nhất của mình qua buôn bán kinh doanh, thái độ bất đồng một cách dân chủ như vậy bị đè bẹp bởi những chính phủ hà khắc vốn đang chiếm giữ được phần lớn nhất trong các lợi ích đầu tư. Thậm chí, những căng thẳng có thể sôi sục theo những cách đáng ngạc nhiên. Vào tháng bảy, một phe Al-Qaeda ở Bắc Phi thề tấn công vào những người nhập cư Trung Quốc sống ở đó để trả thù cho chuyện xung đột sắc tộc mới xảy ra trong khu vực của người Hồi giáo Tân cương. Tháng sau, một cuộc bạo loạn chống lại các thương gia Trung Quốc nổ ra ở thủ đô nước An-giê-ri nơi cư dân ở đó cáo buộc người nước ngoài không tôn trọng đạo Hồi. Năm ngoái, chín công nhân dầu khí Trung Quốc sống gần khu vực Darfur, Sudan đã bị bắt cóc bởi một nhóm không rõ. Năm người sau đó đã bị giết. Một lệnh cấm vận thương mại quốc tế vì những tội ác diệt chủng ở Darfur ngăn hầu hết các nhà đầu tư nước ngoài đến Sudan, nhưng Trung Quốc xài hơn 60% lượng dầu của Sudan. Đối với một chính quyền quan tâm đến việc tách rời giữa kinh tế với chính trị, Bắc Kinh đã nhận thấy rằng hai [lĩnh vực] này có sự dính kết vào nhau. Trung Quốc cũng học được rằng họ không thể che đậy các vụ bê bối chính trị dễ dàng như là họ kềm chặt thông tin ở quê nhà. Ví dụ như ở P.N.G., báo chí địa phương loan tin rộng rãi về một điều tra của chính phủ liên quan đến những phàn nàn rằng các quan chức tham nhũng ở địa phương cho phép di dân Trung Quốc mua hộ chiếu. Trong tháng năm, Thủ tướng Chính phủ Somare đã đi xa hơn khi ám chỉ sở di trú với bình luận rằng “Chúng tôi biết có vài người nói ‘Anh cho tôi một két bia 6 chai, tôi sẽ cho anh hộ chiếu’”.

Một trường hợp thậm chí còn nhạy cảm hơn đã xảy ra trong tháng Bảy. Các công tố viên Namibia đang buộc tội những người đại diện có liên hệ với một nhà sản xuất máy kiểm soát an ninh thuộc sở hữu nhà nước Trung Quốc với việc đã hối lộ các quan chức địa phương để thắng thầu một hợp đồng trị giá 55 triệu đô la năm 2008. Cho tới năm ngoái, người đứng đầu công ty này, có tên là Nuctech, không ai khác là Hu Haifeng, là con trai của Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào. Mặc dù anh chàng họ Hồ này đã không công khai dính líu vào vụ việc, song các hệ thống kiểm duyệt của Trung Quốc cũng đã vội vã dập tắt những bài phóng sự báo chí về cuộc khám xét tại Trung Quốc. (Ngoài ra, các quan chức E.U. cũng đang điều tra xem liệu hãng Nutech có dính líu gì tới những hoạt động phi pháp tại Âu châu hay không.)

Tuy nhiên, đối với tất cả những tranh cãi vây quanh dòng tiền Trung Quốc chảy vào Phi châu, Mỹ Latin và Á châu, sự thật là đa số đông đảo những người Trung Quốc làm việc ở nước ngoài đang trở về quê hương không phải là giàu có. Khi lái xe tới khu mỏ Ramu, tôi dừng xe tại một vị trí có tầm nhìn không hợp lý: tương phản với một nơi có những khu rừng với những cơn mưa nhiệt đới, một người đàn ông Trung Quốc đơn độc đã dựng lên một mảnh bìa cứng để ngồi trông nom một toán công nhân người địa phương đang vật lộn dưới ánh mặt trời để bọc một đoạn đường ống bằng băng cách điện. Có một thứ gì đó đượm vẻ phong kiến trong quang cảnh này, song cuộc sống của Chen Ming, người đốc công sinh ở tỉnh Tứ Xuyên, ở miền thôn quê còn rất cực nhọc. Anh đã tới P.N.G. được 18 tháng, làm việc mỗi tuần bảy ngày, tuy nhiên anh không thấy có gì đặc biệt trong những ngày nghỉ “bởi vì ở đây chẳng có gì mà làm cả.” Vào thời điểm hoàn thành việc trả tiền vì những suy diễn lớn lao của mình cho căn phòng và tiền cơm tháng, anh đã kiếm được ít hơn những gì anh muốn cho một công việc tượng tự ở quê nhà. Song những người thất nghiệp đang nhiều thêm tại Trung Quốc, và Chen đã phải vật lộn trong nhiều tháng để tìm được công việc thay thế tại quê nhà. “Nó không phải là một nghề hay, nhưng tôi có thể làm công việc nào khác được?” anh hỏi, phe phẩy quạt bằng mảnh bìa cứng. “Tôi phải ăn và gửi tiền về nhà.” Đối với Chen và những công nhân khác – người Trung Quốc cũng như người P.N.G. – lao động cực nhọc tận sâu trong những khu rừng rậm, tất cả những gì họ đòi hỏi chỉ là được sống sót. Nhưng những công ty lớn của Trung Quốc, và các chính quyền địa phương mà họ ủng hộ – họ mong đợi không gì ít hơn, dường như là những vận may sẽ thay hình đổi dạng thế giới này.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Kinh tế Việt Nam, Trung Quốc | Tagged: , , | Leave a Comment »

Những thỏa thuận ở Phi châu của Trung Quốc dấy lên những quan ngại về đạo lý

Posted by basamnews on 26/10/2009

The New Zealand Herald

Những thỏa thuận ở Phi châu của Trung Quốc dấy lên những quan ngại về

đạo lý

Thứ Hai, ngày 26-10-2009

 

Bắc Kinh – Một thỏa thuận khai mỏ trị giá 7 tỉ mỹ kim giữa chính thể  quân sự hà khắc của Guinea và một công ty Trung Quốc ít tên tuổi đã nhấn mạnh tới cuộc tấn công ồ ạt hết tốc lực của Trung Quốc vào châu Phi và thái độ sốt sắng của nước này sẵn sàng giao du với những chính phủ tàn bạo và tham nhũng.

Bản thỏa thuận đã được công bố vào tuần trước bởi hội đồng quân sự cách mạng của đất nước Tây Phi này mời chào công ty China International Fund tham gia vào việc khai thác bauxite và các mỏ khai khoáng khác của Guinea và có thể cung cấp những khoản lợi tức lớn cho một chính phủ đang phải đối mặt với tình trạng bị cô lập trên trường quốc tế. Binh lính Guinea đã nổ súng vào những người biểu tình vào cuối tháng trước, giết hại tới 157 người, và hãm hiếp phụ nữ trước mặt công chúng.

Các nhóm nhân quyền đã công khai chỉ trích hiệp ước này. Chính phủ Trung Quốc đã từ chối xác nhận bản thỏa thuận hoặc trả lời những câu hỏi liên quan, và công ty của họ cũng đã từ chối đưa ra lời bình luận.

Bằng nhiều phương cách, thỏa thuận ở Guinea phản ánh những thủ đoạn kinh doanh của Trung Quốc được thiết lập ở Phi châu, tiêu biểu cho những hoạt động đầu tư to lớn tại một lục địa vẫn còn nghèo khó song lại giữ kín và thường là hiếm khi tôn trọng tới nhân quyền và các quyền lợi cho người lao động.

Những người biện hộ cho Trung Quốc chỉ ra rằng các nhà đầu tư khác từ phương Tây, Nhật Bản, Ấn Độ và những nơi khác cũng là những đối tác kinh tế lớn với các chính phủ Phi châu thiếu dân chủ.

Tại Guinea, tập đoàn Alcoa của Hoa Kỳ và Rio Tinto của Anh-Úc đã là những tay chơi lớn trong kinh doanh bauxite. Hơn thế, Trung Quốc đã cung cấp viện trợ, các khoản vay, hoặc đầu tư vào hơn 17 quốc gia Phi châu, mà một vài nước trong đó có những chính quyền dân chủ.

Thế nhưng mưu đồ của Trung Quốc đã làm dấy lên những nghi vấn về việc liệu các khoản tiền lớn có cản trở sự tiến bộ về nhân quyền và việc cai trị tốt ở châu Phi hay không, trong lúc đó chúng lại giúp nâng cao mức sống và nhét đầy hầu bao cho một vài người. Trung Quốc đã đem đến những món tiền kếch xù để mua chuộc và dối gạt những hệ thống cai trị ví như ở nước Nigeria và Sudan giàu dầu lửa, bị phê phán nhiều về những hành động bất lương tại khu vực Darfur. Ví dụ, Trung Quốc có một thỏa thuận 9 tỉ mỹ kim gây nhiều tranh cãi với nước Congo luôn bị rối loạn vì bạo lực.

“Có những mối xúc cảm lẫn lộn rõ ràng liên quan tới các mối quan hệ Trung Quốc-Phi châu,” theo nhận xét của bà Kellie Jane Whitlock, thuộc tạp chí Corporate Africa của Nam Phi.

Không giống như các công ty đến từ phương Tây đang bị tấn công bởi tình trạng suy thoái, “các công ty của Trung Quốc vẫn tăng trưởng và đang tìm cách đầu tư nhiều hơn nữa vào châu Phi,” bà cho biết. Người Trung Quốc “khá là lưu tâm chăm sóc hoạt động đầu tư và gây dựng đầu tư của mình. Họ tỏ ra đáng gờm về đầu tư tại Phi châu.”

Thái độ chăm chú theo dõi và những cảm xúc lẫn lộn đang tăng lên ở Châu Phi khi các thỏa thuận của Trung Quốc tăng lên 10 lần kể từ năm 2001, vượt qua dấu mốc 100 tỷ đô la cuối năm ngoái. Những con số ước tính về đầu tư của Trung Quốc ở khu vực Châu Phi gia tăng từ 6 tỷ đô la khi Trung Quốc tranh thủ làm chủ các mỏ dầu, khí đốt, và các nguồn tài nguyên quan trọng cho nền kinh tế đói tài nguyên của mình. Ước tính tổng số cho vay, đầu tư, và viện trợ – thường rất khó phân biệt [các nguồn vay này] với nhau – khoảng gần 50 tỷ đô la.
Quỹ Quốc tế Trung Quốc đăng ký ở Hồng Kông đã có thoả thuận lớn với một chính phủ thiếu dân chủ khác ở châu Phi: Angola. Một công ty được biết đến có tên là CIF, là công ty xây dựng nhà cửa, đường cao tốc và sân bay thủ đô tại Angola, công ty này là một trong những nhà cung cấp dầu mỏ hàng đầu của Trung Quốc.

CIF là một công ty tư nhân mặc dù sở hữu thật sự của nó không rõ ràng.

Chỉ mới nhảy vào tham gia những thoả thuận này, song công ty đã có thể hy vọng tiếp cận được những quan chức hàng đầu của Angola và một mạng lưới phức tạp các hợp đồng với những ngành công nghiệp và các công ty được nhà nước Trung Quốc hậu thuẫn, đặc biệt là Ngân hàng Xuất-Nhập khẩu Trung Quốc, nơi tài trợ cho nhiều kế hoạch đầu tư lớn ở nước ngoài. Các giám đốc CIF cũng được cho là có những mối gắn kết với quân đội và các lực lượng an ninh Trung Quốc, thúc đẩy mối quan hệ của họ với ban lãnh đạo của đất nước cộng sản này.

Không rõ liệu có phải trước khi xảy ra cuộc đảo chính tháng mười hai [năm ngoái] để đưa đại uý Moussa Dadis Camara lên nắm quyền thì CIF  đang tiến hành một thoả thuận hay không. Gần đây, chuyên gia cố vấn người Anh Chatham House báo cáo rằng CIF đã và đang thực hiện một kế hoạch đầu tư 1.6 tỷ mỹ kim cho nước này bao gồm các cơ sở hạ tầng rộng lớn, nhà ở, khai thác khoáng sản, giao thông vận tải, du lịch, và sản xuất lương thực thực phẩm.

Đổi lại, công ty [CIF] trên lý thuyết được phép khai thác các nguồn khoáng sản bauxite dồi dào của Guinea, nguyên liệu thô dùng để sản xuất nhôm, cùng với kim cương và vàng. Bộ trưởng Bộ Địa chất Mahmound Thiam nói rằng công ty Trung Quốc sẽ là đối tác chiến lược trong tất cả các dự án khai thác mỏ.

Ông cũng nói rằng, các nhà máy điện mới thiết lập, các tuyến đường sắt, và các chuyến bay vận tải hàng không quốc tế và trong nước là một phần trong thỏa thuận này.

Thành lập năm 2003, CIF thể hiện như là một trong những kết nối táo bạo và tốt đẹp nhất của các nhà đầu tư Trung Quốc ở Châu Phi.

Việc đăng ký kinh doanh tại Hong Kong của công ty này cho thấy nó được sở hữu 99% bởi Công ty TNHH Phát triển Quốc tế Đại Uyên, các chuyên viên phân tích Chatham House xác định đó là công ty mẹ của Công ty Cổ phần Dầu mỏ Trung Quốc Angola, xuất khẩu dầu mỏ Angola tới Trung Quốc.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

Đăng trong Bô-xít Tây Nguyên, Trung Quốc | Tagged: , , | Leave a Comment »

Trang web của đảng ở Việt Nam bị phạt

Posted by basamnews on 23/09/2009

The Straits Times

Trang web của đảng ở Việt Nam bị phạt

Hãng thông tin Mỹ Associated Press [AP]

Ngày 23-9-2009

 

HÀ NỘI – Các giới chức đã phạt tổng biên tập trang Web chính thức của Đảng Cộng sản do đã cho đăng một bài báo có vẻ như xác nhận lập trường của Trung Quốc tại một vùng lãnh thổ nhạy cảm đang gây tranh cãi, khuấy động nên những cảm xúc dân tộc chủ nghĩa tại Việt Nam.

Mẩu tin này, xuất hiện trên trang Web vào ngày 4 tháng Chín, đã mô tả một cuộc thao diễn quân sự của Trung Quốc trên vùng Quần đảo Hoàng Sa ở Biển Nam Trung Hoa [Biển Đông]. Bản tin đã trích dẫn lời một sĩ quan Trung Quốc nói rằng mục đích của nhiệm vụ là nhằm “bảo vệ vùng biên giới biển phía nam của tổ quốc.”

Tổng biên tập Đào Duy Quát đã bị phạt 30 triệu đồng do đã cho đăng lại bài báo vốn xuất hiện ban đầu trên một nhật báo Trung Quốc, ông Nguyễn Văn Hùng, chánh thanh tra của Bộ Thông tin và Truyền thông cho hay.

Ông Hùng nói là ông Quát đã vi phạm một nghị định của chính phủ cấm cho đăng tải những thông tin không có căn cứ.

Vị tổng biên tập này đã không sẵn lòng bình luận vào ngày hôm nay thứ Tư.

Câu chuyện này đã mở bung ra một làn sóng phản đối trong cộng đồng blogger đang sinh sôi nảy nở mạnh mẽ ở Việt Nam. “Chỉ có những người mù không nhìn thấy mối nguy hiểm đến thế nào khi bài báo như vậy được đăng lên trên trang báo điện tử của Đảng,” blogger và là nhà văn Nguyễn Quang Lập đã viết như vậy.

Trang Web của đảng đã cho đăng một lời xin lỗi, nói rằng bài báo là một “sai lầm, đã gây nên những hậu quả đáng tiếc và tạo ra bức xúc trong các bạn đọc.”

Những hòn đảo hầu như không có người ở trên vùng Biển Đông, được yêu sách chủ quyền bởi cả Việt Nam và Trung Quốc, nằm án ngữ ngay tại các tuyến đường vận tải biển đông đúc và được cho là có trữ lượng dầu và khí gas lớn.

Nhiều người Việt Nam có mối nghi ngại sâu sắc đối với những tham vọng về lãnh thổ và nguồn tài nguyên thiên nhiên của gã hàng xóm khổng lồ phương bắc của mình.

Việc dính líu của Trung Quốc vào một khu mỏ bauxite tại vùng Tây Nguyên của Việt Nam cũng đã thúc đẩy mối quan ngại lan rộng trong giới blogger Việt Nam, do nước này cũng có mối tranh chấp lãnh thổ khác với Trung Quốc trên Quần đảo Trường Sa.

Mới đây, hai blogger Việt Nam và một nhà báo thuộc báo mạng đã bị cầm giữ do đã cho đăng tải các bài viết trên blog phê phán việc xử lý các mối quan hệ với Trung Quốc của chính phủ.

 

Bài đã đăng trên trang Ba Sàm 2009, nhưng bị tin tặc xâm nhập, xóa mất, nay đăng lại, nên không còn các phản hồi ban đầu của độc giả.

 

 

 

 

Đăng trong Báo chí, Bô-xít Tây Nguyên, Biển Đông/TS-HS, Trung Quốc, Đảng/Nhà nước | Leave a Comment »