BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1637. XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG

Posted by adminbasam on 23/02/2013

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Năm,ngày 21/2/2013

XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN Đ BIN ĐÔNG

TTXVN (Niu Yoóc 18/2)

Viện nghiên cứu Trung Quốc Jamestown Foundation” của Mỹ công bố tài liệu cho biết ngày 22/1 Philippin chính thức thông báo với Sứ quán Trung Quốc tại Manila về việc nước này sẽ gửi các tuyên bố chủ quyền chồng lấn ở Biển Đông của hai nước lên trọng tài pháp lý quốc tế tại Liên hợp quốc (LHQ).

Quyết định táo bạo của Manila là một tiến triển quan trọng trong các tranh chấp lãnh hải kéo dài, bởi vì đây là lần đầu tiên một nước Đông Nam Á sử dụng các biện pháp pháp lý để thách thức tuyên bố bành trướng lãnh hải của Bắc Kinh. Nếu tòa án LHQ quyết định xét xử vụ kiện, bất cứ phán quyết nào về vấn đề này sẽ gây ra những tác động chiến lược, chính trị và pháp lý rộng rãi. Mặc dù quyết định cuối cùng của tòa án có thể mất vài năm, nhưng trước mắt hành động của Philippin chắc chắn sẽ gây phản ứng mạnh mẽ từ Bắc Kinh, tăng thêm nhiều căng thẳng trong quan hệ giữa Trung Quốc-Philíppin và thúc đẩy các nỗ lực của Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á ( ASEAN) đàm phán một bộ quy tắc ứng xử có tính ràng buộc trên Biển Đông với Trung Quốc. Việc Philippin trình LHQ Thông báo và Tuyên bố khởi kiện đã được chuẩn bị kỹ. Philippin không đề nghị tòa án trọng tài – rất có thể là Tòa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS), cơ chế giải quyết tranh chấp được thành lập theo Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982 – xác định bên tranh chấp nào được hưởng chủ quyền đối với các đảo san hô tranh chấp ở Biển Đông, bởi vì chỉ có Tòa án Công lý Quốc tế và sự nhất trí của tất cả các bên mới có thể đưa ra quyết định. Điều quan trọng là Thông báo của Philippin cũng không nêu những vấn đề mà Trung Quốc tự rút khỏi các phán quyết bắt buộc của ITLOS từ năm 2006 bao gồm: phân định ranh giới biển, các vịnh lịch sử và các yêu sách cũng như các tranh chấp liên quan đến các hoạt động quân sự. Thay vào đó, Manila tìm cách thách thức các tuyên bố về quyền chủ quyền của Trung Quốc bao gồm tất cả các nguồn tài nguyên và quyền hàng hải ở vùng biển nằm trong đường 9 đoạn và trên các bản đồ chính thức của Trung Quốc. Đơn khiếu kiện của Philippin khẳng định Trung Quốc đã can thiệp trái phép hoạt động quyền chủ quyền của Philippin trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý của nước này và các hoạt động bất hợp pháp đó đã leo thang từ đầu năm 2012. Thông báo cũng tố cáo Trung Quốc chiếm đóng trái phép một số bãi đá ngầm như: Vành Khăn (Mischief), Ken Nan (McKennan), Ngầm Nam (Gaven) và Subi, trong đó một số bãi đá nằm trong thềm lục địa của Philippin, do đó Trung Quốc không thể chiếm đóng các bãi đá ngầm đó. Không kể các vấn đề khác, Philippin đề nghị ITLOS ra quyết định rằng các tuyên bố hàng hải của Trung Quốc dựa trên cơ sở đường 9 đoạn là trái với UNCLOS, do đó không có giá trị; yêu cầu Trung Quốc đề ra luật pháp trong nước phù hợp với UNCLOS; tuyên bố Trung Quốc chiếm đóng một số bãi san hô là bất hợp pháp và vi phạm quyền chủ quyền của Philippin; tuyên bố việc Trung Quốc công bố các quyền hàng hải ngoài 12 hải lý tính từ các vật thể nhất định (kể cả bãi đá Hoàng Nham) là trái quy định pháp lý; và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hoạt động bất hợp pháp trong khu Vực EEZ của Philippin, kể cả khai thác các nguồn tài nguyên sinh vật và phi sinh vật.

Tại sao Chính phủ Philippin quyết định khởi kiện lúc này: Sự thất bại của Philippin và Trung Quốc trong việc giải quyết các tuyên bố chủ quyền biển chồng lấn, nỗi lo ngại của Philippin về sự quyết đoán ngày càng tăng của Trung Quốc ở Biển Đông trong vài năm qua và sự thất vọng của Philippin trước phản ứng yếu kém của ASEAN trước những hành động của Bắc Kinh đã buộc Manila đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền ra ITLOS. Theo luật pháp quốc tế, các bên tranh chấp được khuyến khích thảo luận các tuyên bố chồng lấn song phương của họ nhằm đi đến một giải pháp được các bên có thể chấp nhận. Theo Manila, mặc dù trao đổi và tham khảo ý kiến rất nhiều lần kể từ khi Trung Quốc chiếm đóng bãi đá Vành Khăn năm 1995, nhưng hai bên không giải quyết được các tranh chấp về chủ quyền các hòn đảo, phân định các khu Vực hàng hải cũng như quyền đánh bắt cá, khai thác năng lượng và các nguồn khoáng sản ở Biển Đông. Các nỗ lực khác của Philippin nhằm giải quyết tranh chấp bằng quan hệ đối tác với các bên tranh chấp khác cũng trở nên vô ích, Năm 2011, Chính quyền của Tổng thống Benigno Aquino đề nghị biến Biển Đông thành Khu vực Hòa bình, Tự do, Hữu nghị và Hợp tác (ZoPFFC). ZoPFFC kêu gọi các nước làm rõ các tuyên bố lãnh hải và xác định quần đảo Trường Sa là một khu vực tranh chấp, phi quân sự hóa các đảo san hô và thiết lập một cơ quan hợp tác phát triển chung để quản lý các nguồn tài nguyên dưới đáy biển. Nhưng Bắc Kinh thẳng thừng bác bỏ đề nghị đó và không đối tác ASEAN nào của Philippin, trừ Việt Nam, ủng hộ đề nghị như vậy. Những diễn biến trên Biển Đông trong năm 2012 cũng thôi thúc Manila quyết định thách thức các tuyên bố chủ quyền lãnh hải của Trung Quốc, trong đó sự kiện nghiêm trọng nhất xảy ra tại Bãi đá Hoàng Nham tháng 4-5/2012. Cuộc khủng hoảng kéo dải 8 tuần xảy ra khi các cơ quan hàng hải dân sự của Trung Quốc ngăn chặn Hải quân Philippin bắt giữ một nhóm ngư dân Trung Quốc đánh cá bất hợp pháp tại khu vực bãi cát ngầm. Sau đó tàu chiến Trung Quốc đã ngăn chặn các tàu cá Philippin ra vào Bãi đá Hoàng Nham và khẳng định quyền kiểm soát bãi đá này.

Tháng 11/2012, các quan chức Trung Quốc tuyên bố với Ngoại trưởng Philippin Albert del Rosario rằng từ nay Trung Quốc sẽ hiện diện vĩnh viễn tại bãi đá Hoàng Nham. Thông báo của Philippin khẳng định sự thay đổi quan trọng này là do Trung Quốc chiếm giữ trái phép Bãi đá Hoàng Nham. Philippin càng tức giận khi nước này đưa vấn đề ra trước Hội nghị Bộ trưởng ASEAN tháng 7/2012, nhưng lúc đó chủ tịch ASEAN là Campuchia không cho phép các cuộc thảo luận tranh chấp Biển Đông được phản ánh trong thông cáo cuối cùng vì cho rằng tranh chấp Biển Đông là vấn đề song phương. Không đạt được đồng thuận trong bất đồng trên Biển Đông khiến hội nghị không ra được thông cáo chung lần đầu tiên trong lịch sử 45 năm tồn tại của ASEAN và làm mất uy tín nghiêm trọng cua tổ chức khu Vực. Diễn biến thứ 2 trong năm 2012 đã thúc đẩy Philippin kiện Trung Quốc xảy ra tháng 11/2012 khi chính quyền tỉnh Hải Nam ban hành các quy định cho phép lực lượng cảnh sát Trung Quốc khám xét, bắt giữ và trục xuất các tàu thuyền nước ngoài hoạt động trong phạm vi quyền tài phán của Trung Quốc. Các quy định đó gây ra nhiều nỗi lo ngại trên khắp khu vực, vì chúng có thể cản trở các quyền tự do đi lại trên Biển Đông. Mặc dù một số nhà quan sát cho biết các quy định chỉ áp dụng đối với tàu thuyền hoạt động trong vùng biển lãnh thổ 12 hải lý của đảo Hải Nam, nhưng Manila cho rằng các quy định đó là ý đồ của Trung Quốc nhằm áp đặt thẩm quyền hàng hải ở toàn bộ Biển Đông trong đường 9 đoạn, do đó trái với UNCLOS. Vì vậy Philippin khẳng định nước này đã hết tất cả các giải pháp chính trị và ngoại giao với Trung Quốc và phán quyết bắt buộc của LHQ là lựa chọn duy nhất còn lại để giải quyết các tranh chấp của hai nước trên Biển Đông.

Phản ứng của Trung Quốc? Trung Quốc cho rằng quyết định đưa vấn đề tranh chấp lãnh hải ra tòa án LHQ của Manila là không đáng quan ngại. Các phương tiện truyền thông của Trung Quốc cho biết khi một quan chức Philippin trao công hàm cho Đại sứ Trung Quốc tại Manila Mã Khắc Thanh, bà nhắc lại quan điểm lâu nay của Trung Quốc: Trung Quốc có “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với toàn bộ các đảo san hô ở Biển Đông và tranh chấp phải được giải quyết song phương. Ngày 23/1, Bộ Ngoại giao Trung Quốc lặp lại quan điểm này, nhưng cho biết thêm nguyên nhân gốc rễ của vấn đề là Philippin chiếm đóng trái phép một số hòn đảo thuộc quần đảo Trường Sa. Rõ ràng hành động của Philippin làm cho Trung Quốc bất ngờ, và các nhà lãnh đạo Trung Quốc cũng như các chuyên gia pháp lý có thể đang thận trọng cân nhắc các lựa chọn trước khi đưa ra phản ứng hơn nữa. Thậm chí nhiều tờ báo Trung Quốc, kể cả những tờ báo có quan điểm cứng rắn như Global Times vẫn im lặng khi họ chờ đợi đường lối chính thức của chính phủ. Quyết định của Chính phủ Philippin rõ ràng gây ra tình thế tiến thoái lưỡng nan cho Bắc Kinh. Nếu phớt lờ việc khiếu kiện của Philippin, Trung Quốc có thể bị chỉ trích không cam kết với các tiêu chuẩn pháp lý quốc tế và hệ thống quản lý toàn cầu trên cơ sở luật pháp. Hơn nữa, như những hành động của Trung Quốc tại Bãi đá Hoàng Nham năm 2012 cho thấy, phớt lờ khiếu kiện của Philippin cũng có thể khẳng định Bắc Kinh thích sử dụng sức mạnh để giải quyết tranh chấp trên biển. Thậm chí nếu quyết định bỏ qua việc khiếu kiện đó, Bắc Kinh cũng không thể ngăn chặn tiến trình khiếu kiện tiếp tục. Trong thời hạn 30 ngày kể từ khi Philippin nộp đơn khiếu kiện, Trung Quốc phải chỉ định một trọng tài viên nếu không ITLOS sẽ chỉ định một đại diện cho Trung Quốc. Nhưng nếu Bắc Kinh quyết định tham gia tranh tụng trước ITLOS, hành động đó sẽ đảo ngược chính sách kéo dài nhiều thập kỷ qua của Trung Quốc là không công nhận trọng tài quốc tế là một phương tiện để giải quyết các tranh chấp biên giới lãnh thổ và lãnh hải liên quan đến Trung Quốc và tạo nên một tiền lệ cho các trường hợp khiếu kiện khác trong tương lai. Ngoài ra, rõ ràng các chuyên gia luật pháp của Trung Quốc nhận thấy nhiệm vụ khó khăn mà họ sẽ đối mặt để thuyết phục tòa án rằng đường 9 đoạn là phù hợp với UNCLOS. Nếu ITLOS quyết định xét xử vụ kiện và ra phán quyết có lợi cho Philippin, các quyết định đó sẽ mang tính bắt buộc nhưng không thể buộc các bên phải thi hành. Nhưng có lẽ Manila sẽ đạt được uy tín rất cao và đặt Trung Qưốc vào thế phòng thủ. Vì vậy quyết định khởi kiện Trung Quốc lên trọng tài quốc tế của Philippin mà không cần sự đồng ý của Trung Quốc sẽ khiến Bắc Kinh tức giận. Cuối năm ngoái, các quan chức Trung Quốc đặc biệt cảnh báo Chính quyền Aquino không được “quốc tế hóa” các tranh chấp bằng cách thảo luận vấn đề với các nước khác, không đưa tranh chấp ra các diễn đàn quốc tế hoặc trình tuyên bố chủ quyền của Philippin lên LHQ. Philippin đã bỏ qua lời cảnh cáo của Trung Quốc và đang theo đuổi cả 3 phương án. Trong thời gian tới, Bắc Kinh không những sẽ phát động một cuộc tấn công bằng các tuyên bố đối với hành động táo bạo của Manila mà còn có thể áp đặt các biện pháp trừng phạt kinh tế như hạn chế hàng nhập khẩu của Philippin vào Trung Quốc và khách du lịch Trung Quốc đến Philippin. Chính quyền Aquino dường như dự đoán trước phản ứng mạnh mẽ từ Trung Quốc nên tuyên bố mặc dù Philippin hy vọng tăng cường quan hệ kinh tế với Trung Quốc, nhưng việc tăng cường quan hệ này sẽ không ảnh hưởng đến chủ quyền quốc gia. Ngoài ra, Trung Quốc có thể tăng cường quấy rối các tàu đánh bắt cá và tàu khảo sát của Philippin trong những tháng tới.

Phản ứng của Đông Nam Á? Các nước ASEAN tỏ ra lạnh nhạt trước quyết định của Philippin. Xinhgapo có phản ứng nước đôi. Ngày 23/1, Bộ Ngoại giao Xinhgapo tuyên bố mặc dù có nhiều lựa chọn khác nhau để các bên tuyên bố chủ quyền giải quyết các tranh chấp như đàm phán và đưa ra trọng tài quốc tế, nhưng Xinhgapo không khẳng định cách thứ hai là biện pháp thích hợp hay không. Xinhgapo cho biết, nước này chỉ biết việc khiếu kiện của Philippin thông qua các phương tiện thông tin đại chúng vì Manila không tham khảo ý kiến của các nước thành viên khác. Tại Việt Nam, Phó Chủ tịch ủy ban Biên giới Quốc gia của Bộ Ngoại giao Nguyễn Duy Chiến trả lời các phương tiện truyền thông rằng Hà Nội tin tưởng các nước có quyền giải quyết các tranh chấp phù hợp với Hiến chương LHQ và luật pháp quốc tế, kể cả UNCLOS. Mặc dù Việt Nam không muốn công khai ủng hộ Thông báo của Philippin, nhưng Chính phủ Việt Nam đang lặng lẽ hoan nghênh tiến trình khiếu kiện của Philippin, bởi vì Việt Nam cũng sẽ được hưởng lợi nhờ ITLOS phán quyết đường chín đoạn của Trung Quốc không có giá trị. Mặc dù các nước thành viên ASEAN thừa nhận Philippin có quyền theo đuổi trọng tài pháp lý, nhưng một số nước sợ rằng quyết định khiếu kiện đó có thể gây hậu quả tiêu cực cho các mối quan hệ ASEAN-Trung Quốc. Như đã đề cập ở trên, Trung Quốc sẽ có 30 ngày để chỉ định một trọng tài viên vào ban thẩm phán gồm 5 thành viên (Philippin đã đề nghị một thẩm phán). Sau đó tòa án phải quyết định xem họ có thẩm quyền quyết định trường hợp khiếu kiện này không và quyết định đó có thể mất hơn một năm. Nhưng khi tiến trình pháp lý được triển khai, khả năng tranh chấp Biển Đông sẽ vấp phải nhiều vấn đề khó khăn hơn.

***

TTXVN (Hồng Công 16/2)

Chính phủ Philippin vừa quyết định đưa vụ tranh chấp lãnh hải giữa nước này với Trung Quốc ở Biển Đông ra tòa án của Liên hợp quốc. Báo Bưu Điện Hoa Nam Buổi Sáng (Hồng Công) số ra gần đây đăng bài của chuyên gia pháp luật và quan hệ quốc tế người Xinhgapo Simon Tay cho rằng động thái này của Manila nằm trong một tiến trình mà nếu không được xử lý cẩn thận, sẽ gây ra những tác động chính trị khôn lường.

Theo chuyên gia Simon Tay, tiến trình pháp lý do Philippin khởi xướng chống lại những tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông đã gây ngạc nhiên cho khu vực, nhưng lại tiềm ẩn nguy cơ về một bãi mìn chính trị. Tòa án quốc tế được phép hoạt động theo Công ước của Liên hợp quốc về Luật Biển, nhưng động thái của Philippin đã làm tăng thêm tính cấp bách và những nhân tố mới cho một bối cảnh chính trị gay go như hiện nay.

Các mối quan hệ giữa Trung Quốc và Philippin xung quanh những tuyên bố cạnh tranh chủ quyền ở Biển Đông đã trở nên căng thẳng trong năm qua, với việc các tàu thuyền bị yêu cầu tránh xa khu vực bãi cạn Scarborough (Trung Quốc gọi là đảo Hoàng Nham, Philippin gọi là Panatag) trong nhiều tháng, vấn đề này cũng ảnh hưởng đến sự đoàn kết của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) trong năm ngoái khi nước Chủ tịch ASEAN là Campuchia không thể tìm được sự thỏa hiệp với các nước trong khối về ngôn từ của một tuyên bố chính thức (Thông cáo chung của Hội nghị Ngoại trưởng ASEAN).

Vậy động thái mới này báo hiệu điều gì? Đầu tiên, đó là một bước đi pháp lý, được ủng hộ bởi những lời kêu gọi khác nhau rằng các bên nên sử dụng luật pháp quốc tế thay vì dùng vũ lực để giải quyết tranh chấp. Trung Quốc đã chấp nhận Công ước Liên hợp quốc về Luật biển năm 1982 (VNCLOS) và giờ đây đối mặt với một sự lựa chọn khó khăn.

Việc tìm kiếm sự phân xử của tòa án đối với cuộc tranh chấp biển đảo này là một sự bắt buộc. Thời điểm tiến hành sẽ được đưa ra trong những tuần tới, theo đó Tòa án quốc tế về Luật biển sẽ yêu cầu lựa chọn các quan tòa và đặt ra một kế hoạch tiến hành phân xử. Nếu Trung Quốc từ chối tham gia, tiến trình này vẫn có thể được tiến hành mà không cần có Bắc Kinh. Nếu Trung Quôc tham gia, họ có thể thách thức những vấn đề có thể được giải quyết. Phạm vi xét xử trong phiên tòa đặc biệt này là hạn chế và không thể bao gồn những vấn đề như chủ quyền đối với những tảng đá trên biển.

Tuy nhiên, ngay cả trong trường hợp Trung Quốc tham gia và thua kiện, họ vẫn có thể từ chối tuân thủ phán quyết của tòa án và sẽ không có án phạt hay “cảnh sát” nào để thực thi phán quyết. Tuy nhiên, ý kiến của công chúng toàn cầu có thể bị ảnh hưởng. Động thái pháp lý của Manila do đó phải được xem xét trong một bối cảnh chính trị rộng lớn hơn.

Một số người Trung Quốc sẽ nghi ngờ về một sự thông đồng hoặc phối hợp chống lại họ. Chiến dịch tái cân bằng ở khu vực châu Á của Mỹ diễn ra đúng vào thời điểm tái bùng phát những tranh chấp đã có từ lâu trên Biển Đông. Tổng thống Philippin Benigno Aquino đã mời các lực lượng Mỹ xem xét những kế hoạch sắp xếp các chuyến thăm Philippin. Điều này hoàn toàn trái ngược với thời chính quyền của Tổng thống Corazon Aquino trước đây, khi Philippin ra lệnh đóng cửa các căn cứ Mỹ ở nước này.

Vai trò của Nhật Bản cũng sẽ bị đặt câu hỏi. Đại diện cho chính quyền mới của tân Thủ tướng Shinzo Abe, Ngoại trưởng Nhật Bản Fumio Kishida đã chọn Manila làm nơi tiến hành chuyến công du nước ngoài đầu tiên trên cương vị người đứng đầu ngành ngoại giao đất nước Mặt Trời mọc. Tại đó, ông Kishida đã cam kết cung cấp cho Manila các tàu bảo vệ bờ biển và được Philippin ủng hộ ý tưởng Nhật Bản nên tái vũ trang.

Điều này diễn ra trong bối cảnh căng thẳng giữa Tôkyô và Bắc Kinh đang gia tăng xung quanh cuộc tranh chấp chủ quyền quần đảo Điếu Ngư/Senkaku trên biển Hoa Đông. Một số người sẽ đặt câu hỏi về sự trùng hợp là tại sao động thái pháp lý của Manlia lại diễn ra sớm như vậy, chỉ ngay sau chuyến thăm của Ngoại trưởng Kishida. Một sự trùng hợp nữa là Tòa án quốc tế về Luật Biển có một người Nhật Bản làm Chánh án, đó là ông Shunji Yanai, mặc dù vị chánh án này không chịu sự điều khiển của Tôkyô.

Do đó, điều tốt hơn nên làm là các bước đi để ổn định các mối quan hệ. Tân Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình đã kêu gọi hợp tác để giải quyết một cách hiệu quả và phù hợp đối với các vấn đề “nhạy cảm.” Lời kêu gọi này được đưa ra gần đây khi Trung Quốc tiếp đón ông Natsuo Yamaguchi, Chủ tịch Đảng Công Minh mới, một đối tác trong chính phủ liên minh của Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe và là đặc phái viên của ông Abe.

Phương hướng chung trong tương lai của các mối quan hệ Mỹ-Trung hiện khó đoán định hơn khi những sự bổ nhiệm chủ chốt cho các chức vụ nhà nước và các cơ quan quốc phòng vẫn đang bỏ ngỏ và các nhà lãnh đạo mới của Trung Quốc vẫn chưa hoàn tất quá trình chuyển giao quyền lực. Tuy nhiên, trong bài diễn văn nhậm chức nhiệm kỳ hai ưu tiên rõ ràng của Tổng thống Mỹ Barack Obama là tập trung vào các vấn đề trong nước. Hơn nữa, với việc loan báo về một thập kỷ chiến tranh đang kết thúc, ông Obama sẽ thận trọng với việc tham gia các cuộc xung đột tiềm tàng ở châu Á, ngay cả khi các đồng minh của Mỹ mong muốn như vậy.

Trong khía cạnh này, ASEAN sẽ rơi vào tình trạng nguy hiểm nếu duy trì sự trung lập của họ. Mặc dù Philippin là một nước thành viên của khối này, nhưng các nước ASEAN khác đã không được tham vấn về động thái pháp lý đưa Trung Quốc ra tòa. Ví dụ, Chính phủ Xinhgapo đã nói rằng lần đầu tiên họ biết đến quyết định này của Manila là thông qua giới truyền thông. Quyết định của Philippin cũng được thừa nhận là quyết định mang tính quốc gia của riêng họ.

Tuy nhiên, sự trung lập của ASEAN không có nghĩa là không có hành động gì. Ngược lại, tân Chủ tịch ASEAN Brunây cần phải làm việc với các đối tác khác trong khối để tái xây dựng  lòng tin nhằm mục đích bắt đầu các cuộc thương lượng về một bộ quy tắc ứng xử đối với các hoạt động ở những khu vực tranh chấp trên Biển Đông.

Tuyên bố được ASEAN đưa ra ngày 12/7/2012 Nguyên tắc 6 điểm về Biển Đông chỉ lặp lại những nguyên tắc cũ. Nếu Trung Quốc là một phần của các cuộc thương lượng này thì thật nguy hiểm, ASEAN sẽ không cảm thấy 10 quốc gia nhỏ hơn đang hợp thành một khối.

Tiến trình pháp lý do Philippin khởi xướng sẽ tiếp tục diễn ra, nhanh chóng và khá vững chắc, cần phải nhận thấy rằng Trung Quốc sẽ sử dụng ngón đòn kinh tế và các quân bài khác để thể hiện sự không hài lòng với Manila. Người Philippin đang thử kiểm tra những ý định của Trung Quốc bằng luật pháp nhưng sự chịu đựng của họ sẽ bị thử thách bằng những ảnh hưởng kinh tế và chính trị.

Theo chuyên gia Simon Tay, thách thức Trung Quốc dựa vào UNCLOS là một quyết định được Chính quyền Aquino đưa ra mà luật pháp quốc tế cho phép và không có quốc gia nào có thể ngăn chặn. Tuy nhiên, hiện nay không ai biết có thể làm gì và cần phải làm gì để giúp ngăn chặn tiến trình pháp lý này. Vụ kiện này sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng từ bãi mìn chính trị hiện nay./.

About these ads

9 phản hồi to “1637. XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG”

  1. [...] 1637. XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG [...]

  2. CDST said

    Bài Kiểu lùng tài nguyên của TQ ‘thử’ luật LHQ mà ABS đã điểm có nhiều điểm khác với bài gốc: ví dụ cutting cables: cắt cáp dịch là “quấy rối”
    China’s Truman-Style Resource Quest Tests UN Law and Neighbors trên Bloomberg
    http://www.bloomberg.com/news/2013-02-19/china-s-truman-style-resource-quest-tests-un-law-and-neighbors.html
    Mời bà con coi bản dịch đầy đủ:

    http://gocsan.blogspot.com/2013/02/chinas-truman-style-resource-quest.html

  3. [...] 1637. XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG [...]

  4. [...] 1637. XUNG QUANH VIỆC PHILIPPIN KHỞI KIỆN TRUNG QUỐC VỀ VẤN ĐỀ BIỂN ĐÔNG 22/02/2013 [...]

  5. Hai mập said

    Tôi hoàn toàn ủng hộ việc Philippin trình LHQ Thông báo và Tuyên bố khởi kiện TQ có các hành động gây hấn và bành trướng vô lý tại Biển Đông. Điều quan trọng là Thông báo của Philippin cũng không nêu những vấn đề mà Trung Quốc tự rút khỏi các phán quyết bắt buộc của ITLOS từ năm 2006 bao gồm: phân định ranh giới biển, các vịnh lịch sử và các yêu sách cũng như các tranh chấp liên quan đến các hoạt động quân sự. Thay vào đó, Manila tìm cách thách thức các tuyên bố về quyền chủ quyền của Trung Quốc bao gồm tất cả các nguồn tài nguyên và quyền hàng hải ở vùng biển nằm trong đường 9 đoạn và trên các bản đồ chính thức của Trung Quốc. Đơn khiếu kiện của Philippin khẳng định Trung Quốc đã can thiệp trái phép hoạt động quyền chủ quyền của Philippin trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) 200 hải lý của nước này và các hoạt động bất hợp pháp đó đã leo thang từ đầu năm 2012. Thông báo cũng tố cáo Trung Quốc chiếm đóng trái phép một số bãi đá ngầm như: Vành Khăn (Mischief), Ken Nan (McKennan), Ngầm Nam (Gaven) và Subi, trong đó một số bãi đá nằm trong thềm lục địa của Philippin, do đó Trung Quốc không thể chiếm đóng các bãi đá ngầm đó. Không kể các vấn đề khác, Philippin đề nghị ITLOS ra quyết định rằng các tuyên bố hàng hải của Trung Quốc dựa trên cơ sở đường 9 đoạn là trái với UNCLOS, do đó không có giá trị; yêu cầu Trung Quốc đề ra luật pháp trong nước phù hợp với UNCLOS; tuyên bố Trung Quốc chiếm đóng một số bãi san hô là bất hợp pháp và vi phạm quyền chủ quyền của Philippin; tuyên bố việc Trung Quốc công bố các quyền hàng hải ngoài 12 hải lý tính từ các vật thể nhất định (kể cả bãi đá Hoàng Nham) là trái quy định pháp lý; và yêu cầu Trung Quốc chấm dứt các hoạt động bất hợp pháp trong khu Vực EEZ của Philippin, kể cả khai thác các nguồn tài nguyên sinh vật và phi sinh vật. Cần phải có những tiếng nói và cả những hành động cụ thể, cứng rắn trước những hành động bá quyền trắng trợn của TQ tại Biển Đông. Trong cuộc tranh chấp giữa các bên ở đây, có rất nhiều vấn đề, cần phải có sự tham gia của quốc tế mà trực tiếp là ITLOS, rất cần có tiếng nói của công luận quốc tế để ngăn chặn sự hieus chiến của TQ trong vấn đề giải quyết tranh chấp ở Biển Đông.

  6. meomuop said

    Nhìn Philippin mà thấy thương cho VN mình quá. Philippin còn có các đồng minh như Mỹ, Nhật “bảo kê” nên họ mới tự tin như vậy. Còn VN là “đàn em” của “anh Tàu” dưới mái nhà XHCN, nên dù “anh Cả” mắng, xỉ nhục, đạp vào mặt, đét vào mông như thế nào vẫn phải nhịn, lâu lâu lên tiếng yếu ớt cho có lệ để rồi Tàu được đằng chân lên đằng đầu bắt nạt VN thêm nữa. Chán.

    • Phong Tinh Bao Nguoi Viet Hai Ngoai said

      Đảng CSVN phải nói là rất hèn và hèn đến tận cùng !
      Không phải VN không có hậu thuẫn của Mỹ , Nhật , Ấn như Phi mà không dám đương đầu.
      Có 3 Lý do như sau :
      1)Thực tế cho thấy là Đảng CSVN thiếu lòng yêu nước thực sự nên mới biến tướng thành hèn hạ !
      Vậy tại sao có can đảm chống Mỹ , Pháp , Nhật lại sợ hãi trước TQ?
      Xin thưa là lúc đó các nhà lãnh đạo CSVN vốn học thức kém , chưa nhìn rõ tình hình thế giới , cho nên mới liều lĩnh đánh Mỹ , bất chấp sức mạnh vũ khí hạt nhân của Mỹ !
      ) Tàu khác Mỹ : Vì Tàu không như Mỹ , nó không sợ dư luận và nếu cần nó sẽ đánh vũ khí hạt nhân , bất chấp thế giới lên án ! Hoa Kỳ sẽ không bao giờ nhảy vào can thiệp ( lên án bằng miệng là tất nhiên ) khi Tàu dùng vũ khí nguyên tử đánh VN ! Nói chung là Tàu đánh VN không giống như Mỹ đánh ! Tàu sẽ hạ thủ tàn bạo hơn nên Đảng CSVN rất sợ Tàu
      (Mà không đánh Tàu thì cũng chết vì bọn chó này có tha ai bao giờ : Bọn chó biết là rất khó đánh Nhật hay Phi cho nên bọn chúng sẽ đánh VN theo sách lược đánh ” Con gà để dọa con khỉ ” Tôi tin chắc là trong 2 năm trở lại , TQ sẽ đánh VN ! Tàu đánh VN là để phô trương cơ bắp và đe dọa Nhật và Phi !
      3) Cuối cùng thì Đảng CSVN hèn là vì các chóp bu lãnh đạo đã bị nắm hồ sơ lý lịch từ Tình Báo Sở TQ : tài liệu tham nhũng , chơi bời trai gái….nên không thể nào như Phi được !
      Sau hội nghị Thành Đô thì Tàu đã buộc Đảng CSVN là bất cứ ai nắm các chức vụ chốp bu nào đều phải thông qua sự chấp thuận của Tàu.
      Vậy các bạn sẽ hỏi là tại sao ông Phạm Bình Minh là con của Ngoại Trưởng Nguyễn Cơ Thạch ( người chống Tàu và cảnh giác âm mưu Bắc Thuộc lần thứ 3) lại được làm Ngoại Trưởng?
      Đây là cái nhan hiểm của Tàu : Sau khi dằn mặt cha xong rồi Tàu sẽ cho con giữ chức Ngoại Trưởng vì người con sẽ sợ hãi như bố nên không dám chống Tàu ! Hơn nữa Tàu lại hóa giải dư luận là : Đấy các anh đồn sai về TQ rồi nhé ! Nếu chúng tôi cách chức bố thì tại sao lại cho con thay thế?
      Phạm Bình Minh được làm việc với điều kiện là con dao Damocles lúc nào cũng treo lơ lửng trên đầu !

  7. NẮNG HẠ said

    hì hì CON RẮN BÒ RA BIỂN ĐÃ BỊ MỘT NHÁT ĐAO .rắn bò khỏi hang ,bò xa khỏi động bị trời ánh thì ngũm là chắc chắn ,tàu ơi là tàu ngu quá tham quá ,ác quá thì chết là phải rồi ,

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: