BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1629. Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng

Posted by adminbasam on 21/02/2013

Yale Global

Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng

Tác giả/ hiệu định: David Brown

Dịch giả: T.H.A.

20-02-2013

Đảng Cộng sản Việt Nam, từng được ghi nhận là đã mở cửa và đưa đất nước hội nhập với nền kinh tế thế giới, hiện đang rơi vào khủng hoảng. Đấu đá nội bộ, sai sót trong quản lý kinh tế cùng với việc không quan tâm đúng mức tới các vấn đề liên quan đến chất lượng sống của người dân đã làm rạn nứt niềm tin vào tuyên bố của Đảng rằng “Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”. Cùng với nền kinh tế phát triển rất nóng khi trước nay giảm xuống còn khoảng 5%, dư luận xã hội trở nên bi quan, công khai chỉ trích giới lãnh đạo hơn bao giờ hết. Là lực lượng giữ độc quyền trong đời sống chính trị tại Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm khi con đường toàn cầu hóa của nước này trở nên chông gai.

Giống như kịch bản đã từng diễn ra nhiều lần ở nhiều quốc gia khác khi tham gia vào guồng quay chóng mặt của nền kinh tế toàn cầu, cuộc khủng hoảng kinh tế ở Việt Nam mở màn bằng một làn sóng vốn đầu tư nước ngoài – mà không được ngân hàng nhà nước trung hòa (cân bằng lại nhằm cắt giảm cung ứng tiền tệ) đã dẫn đến việc tăng trưởng tín dụng ồ ạt, theo sau bởi một đợt lạm phát trầm trọng. Để kiềm chế lạm phát, chính phủ đã hiển nhiên buộc phải siết chặt hoạt động tín dụng vào hồi đầu năm 2011. Giờ đây, khi các khoản vay đã trở nên khó tiếp cận hơn, các doanh nghiệp buộc phải sấp ngửa thúc giục khách hàng thanh toán hoặc trả lãi các khoản vay của mình. Những người đang ngấp nghé gia nhập giới trung lưu cũng phải chứng kiến khối tài sản của mình bốc hơi khi các khoản đầu tư bất động sản, cổ phiếu,… đổ bể. Các doanh nghiệp nhà nước thì hoạt động kém hiệu quả, phá sản và nợ đọng đầm đìa các ngân hàng sở hữu nhà nước. Công tác giải phóng mặt bằng cho các dự án phát triển thì được tiến hành một cách quá thô bạo, đến nỗi khiến cho những người nông dân, từ lâu vốn là chỗ dựa vững chắc cho chế độ, cũng phải trở nên nổi loạn. Niềm tin vào khả năng quản lý kinh tế của Đảng đã bị lung lay nghiêm trọng.

Bên cạnh đó, Đảng cũng không còn tỏa ra ánh hào quang cách mạng như xưa. Đã gần sáu thập kỷ kể từ khi những người lính Pháp cuối cùng bỏ lại sau lưng một nước Việt Nam bị chia cắt, và bốn thập kỷ kể từ khi quân đội Mỹ rút khỏi cuộc nội chiến mà sau đó chế độ Hà Nội đã thống nhất đất nước thành công. Trong số 90 triệu người dân Việt Nam, không nhiều người còn nhớ về những cuộc chiến đó hay quan tâm đến thực tế rằng họ đã giành được độc lập và thống nhất dưới sự lãnh đạo của Đảng. Dù hô hào quay lại học tập tấm gương đạo đức của Hồ Chí Minh cũng như các đồng chí của ông cách mấy cũng không thể khôi phục lại lòng nhiệt huyết của Đảng, hay có lẽ là loại bỏ được nạn tham nhũng đã bắt rễ tràn lan trong guồng máy.

Những người đã có tuổi thường nói ngày xưa đời sống còn khổ sở hơn nhiều. Họ thường ghi nhận rằng Đảng đã nhận ra những khiếm khuyết trong mô hình “xã hội chủ nghĩa” kiểu Liên Xô và đã khởi xướng công cuộc “Đổi mới,” qua đó giải phóng các nguồn lực tư bản tiềm tàng trong xã hội – và chỉ trong vòng một phần tư thế kỷ, thu nhập bình quân đã tăng gấp bốn lần. Vì đã xác tín rằngchỉ có sự lãnh đạo vững chắc của Đảng mới có thể ngăn chặn được “nguy cơ bạo loạn, mất ổn định xã hội, tan rã nền kinh tế, và cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất đất nước từng trải qua”, phần lớn những người này đều chỉ đơn giản  hy vọng rằng Đảng sẽ tìm lại được vị thế vững chãi của mình.

 Độ tuổi trung bình của người Việt Nam là 28. Quá nửa dân số chưa từng trải qua thời kỳ trước đổi mới. Họ được thụ hưởng những thành quả mang lại nhờ quá trình toàn cầu hóa. Việc tiếp cận rộng rãi với điện thoại di động và mạng internet đã khai phóng trí óc. Việc chấp nhận duy trì thực trạng chính trị hiện nay còn tùy thuộc vào khả năng mang lại chất lượng đời sống ngày một cao của chế độ — không chỉ là các loại hàng hóa, mà còn bao gồm cải thiện chất lượng nền giáo dục, y tế và môi trường sống. Giới trẻ Việt Nam không chỉ căm ghét những tay công an, cán bộ thường xuyên hạch sách, nhũng nhiễu và những thông điệp tuyên truyền sáo rỗng; rất nhiều trong số họ có thể hình dung ra một xã hội vắng bóng những điều đó.

Bằng cách truy cập vào các trang mạng đặt ở ngoài nước, một người dân Việt Nam có thể thấy nỗi bất bình của mình cũng được chia sẻ bởi hàng ngàn blogger và thậm chí hàng vạn, thường xuyên đăng những bài chỉ trích chế độ lên Facebook.

Quan điểm của đội ngũ đảng viên, chiếm gần 4% dân số, thì khó nắm bắt hơn. Thông thường, họ không đăng tải các bình luận của mình lên mạng, trừ khi họ nằm trong số 900 dư luận viên làm việc cho ban tuyên giáo của Đảng nhằm phản bác lại “các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch”. Tuy nhiên, có một điều rõ ràng là hiện đang diễn ra một cuộc tranh giành linh hồn của Đảng. Đó không phải là một cuộc đua gắn liền với tên tuổi của các vị lãnh đạo kình địch nhau, mà một vụ như vậy vào hồi năm ngoái đã làm chìm đi một vấn đề quan trọng hơn: Đảng nên làm gì để bảo vệ được nền chuyên chính của mình?

Câu hỏi liên quan đến sự tồn vong của chế độ ở đây là liệu rằng Đảng có thể, một lần nữa, tự chỉnh đốn hay không. Vào năm 1986, các nhà lãnh đạo đổi mới đã thành công trong việc khắc phục hậu quả thảm khốc của công cuộc “xây dựng chủ nghĩa xã hội” kiểu Liên Xô kéo dài cả thập kỷ. Còn ngày nay, phe cải cách lên tiếng rằng các lực lượng kinh tế-xã hội được giải phóng từ một phần tư thế kỷ trước đang đòi hỏi Đảng phải tự thanh lọc đội ngũ của mình, điều chỉnh cung cách lãnh đạo và vạch ra một tầm nhìn có sức thuyết phục. Không đồng tình với quan điểm đó, phe bảo thủ nhất quyết chống lại sự “cởi mở,” bởi họ coi đó là dấu hiệu để dẫn đến các thử nghiệm về đa nguyên. Họ chống lại đề xuất giải thể các doanh nghiệp nhà nước giữ độc quyền trong các ngành công nghiệp nặng hay cắt giảm quy mô của Bộ Công an, chính là những yếu tố mà quá trình toàn cầu hóa đòi hỏi phải từ bỏ. Họ viện dẫn đến “tấm gương” Mikhail Gorbachev, tổng bí thư Đảng Cộng sản Liên Xô, người góp phần đưa đến sự sụp đổ của các chế độ cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu trước áp lực của các cuộc “cách mạng màu”. Họ cũng thường lập luận rằng, việc thừa nhận sai sót sẽ đẩy Đảng vào tình thế hiểm nghèo; và nếu Đảng bị lật đổ, đội ngũ công quyền cũng sẽ bị mất lương hưu.

Câu hỏi thiết thực ở đây là liệu rằng Đảng Cộng sản Việt Nam có thể giảm sự phụ thuộc vào hai chỗ dựa mà đã trở thành hai gánh nặng lớn cho chế độ: một là Đảng Cộng sản Trung Quốc, và hai là chính bộ máy an ninh nhà nước dưới quyền của Đảng.

Việt Nam và Trung Quốc được liên kết bởi một mạng lưới các mối quan hệ giữa hai đảng, được hai chính quyền siêng năng vun vén. Điều này phản ánh sự gần gũi về mặt tư tưởng của hai chế độ và bấy lâu nay đã giúp cho Việt Nam có được một chiến lược giúp ổn định quan hệ với quốc gia hàng xóm khổng lồ này. Tuy nhiên, hiệu lực của chiến lược giữ gìn ổn định này đã bị hạn chế nhiều, chính vì Bắc Kinh không ngừng đẩy mạnh việc hiện thực hóa các tuyên bố chủ quyền mơ hồ trên biển Đông của mình đã làm sứt mẻ tình đoàn kết anh em Việt Nam – Trung Quốc.

Hiểu rõ rằng sức mạnh không và hải quân của mình không thể bì được với Trung Quốc, và rằng Việt Nam cũng khó lòng trụ vững trước một cuộc trả đũa kinh tế từ phía bên kia, chính quyền Hà Nội đã né tránh đối đầu trực diện. Đối với những người thường phê phán chế độ, chỉ dựa vào ngoại giao khi phải đối diện với sự hung hăng của Trung Quốc giống như một tư thế thiếu bản lĩnh không thể chấp nhận được. Có người cho đó là một chiến lược gìn giữ hòa bình khôn ngoan, nhưng những người bất đồng chính kiến lại cho đó giống như hành động khấu đầu trước Bắc Kinh. Họ cũng chê trách một số động thái khác của chính quyền Hà Nội, ví dụ như cấp phép cho Trung Quốc khai thác bô-xít tại các vùng biên nhạy cảm về môi trường và an ninh, trong khi bất lực trong việc đối phó lại với các vụ Trung Quốc quấy nhiễu tàu thuyền của ngư dân Việt Nam. Nhiều người lên tiếng cảnh báo nguy cơ mang lại từ việc Hà Nội dựa vào tín dụng và nhà thầu Trung Quốc để xây dựng cơ sở hạ tầng, cho phép hàng hóa kém chất lượng của Trung Quốc ồ ạt tràn qua biên giới và dẫn đến thâm hụt thương mại hai chiều nghiêm trọng – ở mức 12,5 tỷ USD vào năm 2012.

Các mối liên kết giữa hai đảng cũng được củng cố bởi các chuyến giao lưu mật thiết giữa các cơ quan an ninh hai nước. Dù không đáng ngạc nhiên khi hai bên cùng chia sẻ kinh nghiệm và các công nghệ theo dõi – giám sát, sự hợp tác này là một căn cứ sẵn có để những người bất đồng chính kiến lý giải việc tại sao Hà Nội không “đứng lên chống lại Trung Quốc” và đồng thời ngăn cản họ tuần hành đến đại sứ quán Trung Quốc mỗi sáng Chủ Nhật.

Một mối lo ngại lớn hơn, đặc biệt là đối với phe cải cách trong Đảng, là quyền tự xác định và lựa chọn biện pháp xử lý các mối đe dọa an ninh chế độ của Bộ Công an. Nó không chỉ thể hiện ở vấn đề theo dõi, quấy nhiễu và truy tố một cách ngẫu nhiên các blogger và những người bất đồng chính kiến khác – mà còn ở việc không chịu thu hẹp khái niệm “các hoạt động chống phá” trong Hiến pháp và bộ luật hình sự. Hiện nay những khái niệm này được định nghĩa rộng đến mức tước bỏ hoàn toàn các đảm bảo của hiến pháp đối với các quyền cơ bản của con người.

Cũng thật trùng hợp, một cuộc sửa đổi hiến pháp đang được tiến hành – những lần sửa đổi như vậy thường diễn ra cách quãng nhau một hai chục năm. Lần này việc tranh luận công khai của dân chúng ít có sự dàn dựng hơn đáng kể. Và điều đáng chú ý là đã dấy lên một làn sóng ý kiến ủng hộ việc xóa bỏ một điều trong Hiến pháp trao cho Đảng Cộng sản Việt Nam quyền hành lãnh đạo đặt trên cả Hiến pháp. Một số lượng lớn hiếm thấy các đảng viên đã nghỉ hưu và các “trí thức cách mạng” cũng tán thành với đề nghị này.

Một cú mở cửa chính trị như thế hẳn là sẽ chưa xảy ra ngay lúc này, nhưng làn sóng ngầm hiện nay cho thấy rồi cũng có thể đến lúc phải như vậy.

Nguồn: Yale Global

——-

Ghi chú: Một vài chi tiết trong bài đã được tác giả thêm vào để làm rõ hơn các ý mà tác giả muốn gửi tới các độc giả Việt Nam.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

30 phản hồi to “1629. Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng”

  1. [...] 1629. Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng [...]

  2. [...] tiếng Việt © Ba Sàm [...]

  3. Đổi Thay said

    Khủng hoảng hiện đang là câu chuyện “hót” của nhiều Quốc gia trên thế giới, và Việt Nam cũng không nằm ngoài quy luật khách quan đó, tất nhiên Việt Nam có nét đặc thù riêng. Điều đặc biệt ở đây là bài viết lại của một tác giả có tên như tên của người nước ngoài. Mặc dù ai cũng hiểu là “ĐI NGOÀI RA NƯỚC” chứ không phải tác giả nước ngoài chính chủ.
    Tuy nhiên, Tác giả cũng không có ý chống đối hay đả kích đảng mà chỉ đánh giá khách quan, và cũng nhờ đó nhiều người Việt Nam đọc bài này hiểu hơn về nội tình Đảng cộng sản Việt Nam.
    Nhìn lại quá khứ, để đánh giá tình hình. Việt Nam đã trải qua nhiều giai đoạn tưởng là ngàn cân treo trên sợi tóc, mỗi giai đoạn một thách thức, một khó khăn khác nhau. Nhưng rồi sự tài tình ở chỗ mọi cái rồi lại qua đi và đâu lại vẫn vào đó, nhưng khó khăn của bao nước phát triển khác. Nước nào mà chẳng có khủng hoảng này hay khủng hoảng khác. Cứ ngồi và vẽ ra, mà tưởng tượng ra và lo xa thì kể cả người dân bình thường cũng có thể vẽ ra cả đống khủng hoảng.
    Ví dụ như khủng hoảng nạn ly hôn, khủng hoảng nạn nghiện mạng xã hội, khủng hoảng thiên tai, thất nghiệp, thậm chí bây giờ còn có cả khủng hoảng cả tai nạn giao thông v.v.và v.v.
    Cái gì trong căn nhà mục ruỗng mà không ảnh hưởng đến cái nóc nhà, cái cột mà xiêu vẹo, mục nát thì cái nóc cũng đến lúc phải lợp lại cho chắc chắn…đó là quy luật của sự tiến hóa. Loài người luôn phát sinh ra những mâu thuẫn rồi lại tìm cách hóa giải mâu thuẫn, mọi cái lại thay đổi.
    Tất nhiên, muốn thay đổi theo hướng tích cực thì sự đánh giá những yếu kém bất cập càng sát thực bao nhiêu thì sự cải cách càng hiệu quả bấy nhiêu. Tác giả đã góp phần vào công cuộc tìm ra cái hạn chế, khuyết điểm để thay đổi một đất nước Việt Nam văn minh, giàu mạnh và phù hợp với xu thế phát triển của thế giới.

  4. Chúng tôi cảm ơn ngài David Brown. nhiều lắm vì đã quan tâm đến sự an toàn của Đảng CSVN và chế độ mà nó lãnh đạo.
    Một điều rất là lạ không biết sao gần đây những người chống đối Nhà nước CHXHCN Việt Nam và Đảng CSVN lại lo lắng cho sự tồn vong của nó. Họ sốt ruột, lo lắng cho chúng tôi và chỉ đường, vạch lối cho Đảng của chúng tôi đi làm sao tránh khỏi đổ vỡ.

    Không ngờ kẻ thù của Đảng ngày nay họ có lương tâm nhân đạo quá.
    Cảm ơn rất nhiều.

    Và Đảng của chúng tôi sẽ quyết tâm vượt qua những khó khăn như ngài đã chỉ ra, lãnh đạo đất nước này vươn lên cùng thời đại , khinh rẻ kẻ thù, đạp chúng xuống tận bùn đen nhơ nhớp của lịch sử quang vinh của Đảng chúng tôi.

    Nay kính

    Những Đảng Viên Chân Chính và trung thành của Đảng CSVN Quang Vinh

    • Ba Son said

      Đang ở dưới bùn đen mà đòi đạp người khác xuống thì họa may trồng cây chuối trong bùn. Đ/c ĐVCC thân mến giỏi thật đấy. Đ/c đâu có biết rằng cái sổ hưu của Đ/c càng ngày càng teo lại như lá cải héo ở chợ dưới ánh mặt trời. Khi gia đình con cái Đ/c bị bệnh hiểm nghèo hay cần đóng học phí thì hãy quên câu nói của HCM là “Tất cả mọi người dân được chữa bệnh và học hành ko mất tiền” mà hãy nhớ lời Ng văn Linh ” Hãy tự cứu trước khi trời cứu”. Đ/c gắng sống với đồng tiền trong sạch mình tự kiếm được để dạy con cái trở nên cần kiệm liêm chính chí công vô tư.

  5. Hoàng Hưng said

    Tôi đẫ viết thư cho tác giả và nhận được ngay trả lời của ông:

    Ông Hung thân mến
    Dĩ nhiên ông nói đúng về sự khác biệt giữa hai văn bản tiếng Anh và tiếng Việt, điều đã phát triển từ thảo luận của dịch giả THA với tôi, không phải về cách dịch cho đúng mà về sự chuẩn xác của ý kiến phát biểu của tôi. THA – nhân tiện, anh là một bạn trẻ – đồng ý với cách nhìn của ông rằng “ở Vn hiện nay, ngày càng nhiều người Việt Nam cao tuổi không còn hy vọng gì vào chế dộ”!” Suy nghĩ kỹ, tôi thấy thế là đúng — mặc dù tôi tiếp tục giữ ý kiến rằng phần lớn hơn trong những người cao tuổi thận trọng với sự nổi loạn.
    Tôi xin nói lại rằng khi viết, tôi luôn ý thức rằng sẽ có hai loại người nghe – người VN và những người khác. Với loại sau, nhiều điều phải được giải thích hay đơn giản hóa. Ngược lại, tôi không muốn làm người VN nhàm chán vì nhắc đi nhắc lại những chuyện đã biết rõ (như cuộc tranh quyền giữa Dũng & Sang) và có đôi chỗ tôi thêm vào những sắc thái có thể bị mất đối với người phương Tây (ý nói có trong bản tiếng Việt mà ko có trong bản tiếng Anh – HH). Những người khác có thể chất vấn cái quyền mà tôi cho mình xử lý văn bản trong vai trò kép là tác giả và người hiệu đính hơn là dịch một cách khó tính (tác giả muốn nói “dịch một cách quá nghiêm ngặt”? – HH), và vì lý do này, người biên tập bài tôi trên ABS thêm vào ghi chú: Một vài chi tiết trong bài đã được tác giả thêm vào để làm rõ hơn các ý mà tác giả muốn gửi tới các độc giả Việt Nam.
    Cảm ơn ông vì sự chia sẻ ý kiến với chúng tôi. Trân trọng, David Brown.

    Dear Mr. Hung,

    You are of course correct about the discrepancy between the English and Vietnamese texts, which grew up from translator T.H.A.’s discussion with me, not about the proper translation but about the accuracy of my statement. T.H.A. — a young person, by the way — agrees with your view that ‘in Vietnam nowadays, more and more older Vietnamese do not put any more
    any hope on the regime!’ On reflection, I saw this was true — though I continue to maintain that a larger fraction of older folks are wary of upheaval.

    In my defense, when I write, I am always conscious that there will be two different audiences — Vietnamese and everyone else. For the latter group, a lot of things must be explained or simplified. Conversely, I don’t want to bore Vietnamese readers by repeating things that are well-known (e.g., that the leadership struggle was between Dung & Sang), and occasionally I’ll add some nuances that would be lost on the Westerners. Others have questioned the liberties that I take the texts in my dual role as tắc giả and người hiệu định rather than translate fastidiously, and, for this reason my editor at ABS regularly adds this note: Ghi chú: Một vài chi tiết trong bài đã được tác giả thêm vào để làm rõ hơn các ý mà tác giả muốn gửi tới các độc giả Việt Nam.

    Thank you for sharing your thoughts with us. Warm regards, David Brown.

    Tôi thấy có thể kết luận:
    1/ Sự khác biệt giữa 2 văn bản là cố ý của tác giả, ko phải lỗi dịch gả
    2/ Tuy nhiên, vẫn khó cho rằng có thể chuyển từ “phần lớn người VN cao tuổi… hy vọng vào chế độ…” thành “phần lớn người VN…. hy vọng vào chế độ”
    3/ Cuối cùng, chính tác giả cũng đồng ý rằng “ngày càng nhiều người VN cao tuổi không còn hy vọng gì ở chế độ” (câu trong thư tôi viết gửi ông David).

  6. Cao Vi Hiển said

    Đảng Cộng Sản từ nhân dân mà ra do đó đảng là của dân. Đảng là của dân thì phải vì dân và đương nhiên thuộc quyền quyết định của dân, nếu không còn vì dân nữa thì dân quyết định buộc đảng phải thay đổi hoặc bỏ Đảng. Vậy việc của đảng không có mục đích nào khác là phục vụ dân do đó dân có quyền quyết định việc tồn tại của đảng. Cho nên hiến pháp là thuộc quyền quyết của dân, đảng là người phục vụ việc xây dựng hiến pháp thôi

  7. [...] http://anhbasam.wordpress.com/2013/02/21/khung-hoang-lien-quan-den-su-ton-vong-cua-dang/ [...]

  8. Dang said

    “Những người đã có tuổi thường nói ngày xưa đời sống còn khổ sở hơn nhiều. Họ thường ghi nhận rằng Đảng đã nhận ra những khiếm khuyết trong mô hình “xã hội chủ nghĩa” kiểu Liên Xô và đã khởi xướng công cuộc “Đổi mới,” qua đó giải phóng các nguồn lực tư bản tiềm tàng trong xã hội – và chỉ trong vòng một phần tư thế kỷ, thu nhập bình quân đã tăng gấp bốn lần”

    Vì nhiều lý do (trong đó sự kiểm soát thông tin, báo chí chặt chẽ của đảng CS đóng vai trò quan trọng), phần lớn những người cao tuổi chỉ nhìn vào sự tiến triển “tốt hơn ngày xưa” của đất nước mà không nhìn ra được sự tụt hậu của Việt Nam so với các nước láng giềng. Đất nước của ta, với địa thế, tài nguyên, khí hậu, nhân lực…. đều có nhiều lợi thế hơn 1 số nước láng giềng. Thế nhưng bây giờ mình vẫn lẹt đẹt theo đuôi người ta, chỉ hơn được 1 số nước như Phi, Lào, Campuchia… Giờ đây, với sự phụ thuộc hầu như hoàn toàn vào Trung Quốc, nước ta lại trở thành bãi rác công nghiệp của Trung Quốc; đất đai, biển, đảo bị mất; kinh tế thị trường hỗn loạn, xã hội điên đảo… Đọc Bên Thắng Cuộc của Huy Đức mới thấy ảnh hưởng của Trung Quốc với Việt Nam sâu đậm như thế nào. Vì sợ hãi “anh bạn vàng” này mà giới lãnh đạo đã đánh mất bao nhiêu cơ hội tốt cho đất nước. Tại sao nội bộ của nước ta, chính sách của nước ta lại phải chờ sự đồng ý của Trung Quốc mới dám làm? Vậy đất nước này có độc lập sao???

  9. [...] Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng [...]

  10. [...] by Basamnews  on [...]

  11. [...] 1629. Khủng hoảng liên quan đến sự tồn vong của Đảng [...]

  12. Tác giả David Brown nắm rất rõ tình hình VN và điểm đúng hai tử huyệt của ĐCSVN hiên thời. Tác giả cũng không có ý chống đối hay đả kích đảng mà chỉ đánh giá khách quan , và cũng nhờ đó nhiều người VN đọc bài này hiểu hơn về nội tình ĐCSVN .
    Khổ nỗi, TQ đã như con sán móc ăn sâu vào trong ruột non của ĐCSVN. Tiêu diệt con sán móc này thì phải cắt nát ruột non , có nghĩa là Đ sẽ chết , cho nên Đ ráng cầm cự cho đến hết hơi . Không còn gì nữa mới tháo chạy . Có nhiều kẻ thời cơ chạy từ từ . Thân thì trong nước mà trí thì ở ngoại quốc .

  13. [...] Nguồn anhbasam [...]

  14. Bực Mình said

    ôm chân trung quốc thì ngàn năm bia miệng
    trở về nhân dân chịu lui bước quyền lực thì không những vẫn còn đảng nhưng đảng cộng sản bên nga/pháp … mà được nhân dân hoan nghênh vì biết thức thời .

    chọn đi trước khi quá muộn trở thành bia miệng như cái lão Phước khùng là thôi rồi đó, như hắn thì chỉ còn nước là lưu vong thật xa để tránh đàm tiếu của thế gian nhục còn hơn mấy cô bị tung clip nóng trên mạng nữa

    • tam said

      tại sao Phước lại khùng?
      vì P thực dụng tới cùng (bẩn!) và ảo tưởng vô cùng (điên!).

  15. Càng sợ mất ghế , mất quyền thì càng siết chặt tự do của nhân dân. Ngày xưa Tần thủy Hoàng cũng đã dùng cách này . Bắt các nho sĩ giao cho Mông Điềm làm phu xây dựng Tần trực đạo . Triệu Cao, một hoạn quan rất được Tần thủy Hoàng tin tưởng cũng có thời bị nghi ngờ và phải đi làm phu xây Tần trực đạo và hắn trở nên căm thù Tần thủy Hoàng và quyết tâm báo thù . Triệu Cao đã thành công. Nhà Tần sụp đổ . Sự đời thường rất trêu ngươi . Các kẻ cầm quyền đang trên thế mạnh với QĐ và CA trong tay , thường ít khi nghĩ mình sẽ bị nội bộ của mình lật đổ ! Đa nghi như Tào Tháo cũng chết. Có tiếng mưu lược như Khổng Minh cũng chết . Cái vận số đã hết thì dù có mưu mô giảo quyệt cách mấy cũng không chống lại được sự sụp đổ .

  16. [...] Nguồn anhbasam [...]

  17. Tam tam said

    Ông nước ngoài này nhận xét khá chính xác mhwng còn thiếu

  18. Hoàng Hưng said

    “phần lớn người Việt Nam đều chỉ đơn giản hy vọng rằng Đảng sẽ tìm lại được phong độ của mình”. Xin dịch giả xác nhận câu này (có thể cung cấp nguyên bản?). Có đúng với thực tế không nhỉ?

    • HDT said

      Anh Hoàng Hưng ơi, anh Ba Sàm có cung cấp địa chỉ nguyên bản ở cuối bài mà! Câu anh trích rõ ràng là dịch sai thôi. Nguyên bản của cả đoạn là: “Older Vietnamese often point out that (…). Conditioned by argument that only the party’s firm leadership can fend off “chaos, instability, economic disintegration and the worst crisis the nation has ever seen,” most simply hope that the regime will find its footing again.”. Như vậy, “most” ở đây là “đa số” (trong số những người lớn tuổi được nói tới ở đầu đoạn) chứ không phải là “phần lớn người Việt Nam” nói chung. Cái sai nữa là chữ “Conditionned by argument that…” bị dịch thành “có xu hướng tin rằng…” trong khi tác giả nói là (những người lớn tuổi kia) “do bị điều kiện hoá bởi lập luận cho rằng…”.

      • Anonym said

        @Anh Hoàng Hưng & HDT: ở đây không phải dịch giả dịch sai đâu. Trong quá trình biên dịch tác giả & dịch giả thường xuyên trao đổi với nhau, và chính tác giả David Brown là người hiệu đính (tác giả này trước làm tại đại sứ quán Hoa Kỳ & rất thông thạo tiếng Việt). Hai bản tiếng Anh và tiếng Việt được thống nhất là sẽ có một số chi tiết không trùng khớp nhau nên không đối chiếu 1:1 được. Các anh có thể yên trí bản dịch trên thể hiện đúng quan điểm của tác giả, còn bản thân chúng ta đánh giá nội hàm của nhận định đúng hay sai lại là vấn đề khác.

        • Hoàng Hưng said

          Thưa anh, tôi trích lại ở đây câu nguyên bản: “Older Vietnamese often point out that things used to be much worse. They tend to credit the party with recognizing the failure of Soviet-style “socialism” and instituting the “doi moi” – or renewal – reforms that liberated latent capitalist energies and in the course of a quarter-century quadrupled living standards. Conditioned by argument that only the party’s firm leadership can fend off “chaos, instability, economic disintegration and the worst crisis the nation has ever seen,” most simply hope that the regime will find its footing again.” Đúng như anh HDT nói, ko có cách nào để cho rằng bản gốc có thể được hiểu như bản Việt, và có thể nghĩ rằng tác giả đã hiệu đính cẩn thận bản Việt và cũng đồng ý với câu dịch. Về logic, đọan này nói về older Vietnamese (nguwofi VN cao tuổi) rồi đến đoạn sau nói về giới trẻ VN, nên câu “most simply hope” (đa số hy vọng rằng) phải là nói riêng về “người VN cao tuổi” chứ ko thể gộp cho người VN nói chung. Tuy nhiên, trong bản gốc, khi nhấn mạnh bằng chữ đỏ ở bên lề, người BT tiếng Anh lại tự ý đỏi thành: “Conditioned by argument that only Communist Party can fend off “chaos,” most Vietnamese hope the regime will find its footing.” Thế là sai tinh thần bài viết. Toi sẽ phản hồi ngay với BBT Yale Global để coi họ trả lời thế nào.

          • Anonym said

            Cảm ơn anh đã hết sức cảnh giác cho mọi người. Nhưng thông tin tôi nắm được về quy trình dịch là chính xác, anh có thể liên hệ trực tiếp với tác giả qua email nworbd@gmail.com để kiểm chứng ý định của tác giả được truyền đạt qua bản dịch ở đoạn này. Khâu biên tập tiếng Anh của Yale thì tôi không nắm được, nên anh cứ phản hồi trực tiếp với họ.

      • Hoàng Hưng said

        Cảm ơn anh. Cả đời làm cái nghề BT cho mình kinh nghiệm: cứ đọc thấy bản tiếng Việt có cái gì… ko ổn (về nội dung hay logic) là y như rằng … dịch sai! Cũng có cái sai ko hại mấy, nhưng chỗ sai này thì có thể hại cho nhận thức chính trị của nhiều người. Xin BBT ABS cho sửa ngay.

  19. nha trang said

    -Gởi các bạn bên an ninh: “Một mối lo ngại lớn hơn, đặc biệt là đối với phe cải cách trong Đảng, là quyền tự xác định và lựa chọn biện pháp xử lý các mối đe dọa an ninh chế độ của Bộ Công an. Nó không chỉ thể hiện ở vấn đề theo dõi, quấy nhiễu và truy tố một cách ngẫu nhiên các blogger và những người bất đồng chính kiến khác – mà còn ở việc không chịu thu hẹp khái niệm “các hoạt động chống phá” trong Hiến pháp và bộ luật hình sự. Hiện nay những khái niệm này được định nghĩa rộng đến mức tước bỏ hoàn toàn các đảm bảo của hiến pháp đối với các quyền cơ bản của con người.”
    -Rất mong các bạn có thái độ hành xử với nhân dân theo đúng lương tâm của con người.

    • Xóa §4HP-1992 said

      “Câu hỏi thiết thực ở đây là liệu rằng Đảng Cộng sản Việt Nam có thể giảm sự phụ thuộc vào hai chỗ dựa mà đã trở thành hai gánh nặng lớn cho chế độ:
      một là Đảng Cộng sản Trung Quốc, và hai là chính bộ máy an ninh nhà nước dưới quyền của Đảng”.

      Hai CHỖ DỰA đã trở thành hai GÁNH NẶNG !
      Vậy các bạn bên an ninh với khẩu hiệu “chỉ biết còn Đảng, còn mình” nên suy nghĩ, một khi Đảng nhận ra “bộ máy an ninh” chỉ làm cho nhân dân căm ghét Đảng, “thanh gươm và lá chắn” chỉ là công cụ đàn áp nhân dân, bảo vệ đảng độc tài. Hãy quay về với nhân dân, chỉ biết vì nhân dân phục vụ !

      Ông David Brown có một bài viết đã khái quát được chính xác toàn bộ tình hình VN : Khủng hoảng.
      Trước sau gì điều 4 HP cũng bị cho vào sọt rác lịch sử.

  20. cái kiểu ko chết mà cứ ôm lay lắt làm khổ người dân thì mới sợ thôi

    • Gloomy 1721979 said

      Bác có biết nuôi thằng nghiện trong nhà nõ khổ thế nào không ? Nó ăn cắp của người này , nó rút lõi tiền của người khác . Nó trấn lột tiền quà sáng của các em nhỏ trong gia đình nữa cơ bác ạ . Đồ đạc trong nhà nó bán hết . Đầu tiên những cá to , có giá trị rồi đần dần nó bán cả chổi cùn rế rách miễn là có tiền để thoả mãn cơn nghiện . Bệnh tật nó nặng lắm rồi , dòi bọ đã đục vào tận xương tuỷ nó rồi . Mong ai đừng cố cứu nó vì chỉ hi vọng hão huyền rằng nó sẽ bỏ được nghiện ! Hãy để nó chết đi , thương nó thì hãy làm đám ma tử tế rồi chôn chặt nó dưới 3 tấc đất như những người hàng xóm đã chôn con mình vì nó đã trót nghiệm bác ơi !

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: