BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “không tự do”

Posted by adminbasam on 02/02/2013

pro&contra

Đọc “Bên thắng cuộc” để tìm sự đồng thuận cho hiện tại và tương lai

Tiêu Dao Bảo Cự

01-02-1013

Cuốn sách Bên thắng cuộc của tác giả Huy Đức vừa mới ra đời đã tạo thành một hiện tượng, nhiều người tìm đọc, giới thiệu cho nhau, ngợi ca và phê phán. Một cơn sốt trong dư luận như thế này là điều hiếm có từ một cuốn sách khá khô khan.

Về bản thân cuốn sách Bên thắng cuộc

Nội dung của Bên thắng cuộc không phải là vấn đề mới. Lịch sử Việt Nam sau 1975, ai đã từng trưởng thành trong giai đoạn này mà không sống trải, chiêm nghiệm hay nghe, biết ít nhiều về những gì đang trào sôi trên đất nước và ảnh hưởng đến từng số phận con người. Cái mới ở chỗ tác giả đã tập trung vào một số chủ đề nổi cộm với cách trình bày sáng sủa, đầy ắp tư liệu để cung cấp cho người đọc một cái nhìn tổng thể, sinh động và liên tục.

Có người nói cuốn sách không trình bày được toàn bộ sự thật về giai đoạn lịch sử này. Điều ấy tất nhiên và đòi hỏi đó là một yêu cầu vô lý. Ai, cuốn sách nào có thể trình bày được như thế? Không ai cả, nếu không phải là hàng trăm cuốn sách và một độ lùi lịch sử vài ba chục năm nếu tình hình thuận lợi, không còn độc đảng toàn trị, độc quyền viết lịch sử.

Có người ở ngành lịch sử trong nước than: ước gì chúng tôi có thể có tư liệu và tự do để viết như Huy Đức, một người làm báo. Người viết sử chính thức trong hệ thống chỉ được phép sử dụng tư liệu chính thống và viết theo quan điểm chính thống. Làm sao có sự thật lịch sử.

Có người còn nói về thể loại, cho rằng Bên thắng cuộc không phải là sách lịch sử, không có giá trị. Sao lại phải gọt chân cho vừa giày? Thiếu gì sách lịch sử “đúng kiểu” mà lại chẳng có bao nhiêu lịch sử trong đó. Tác phẩm làm ra các thể loại chứ không phải thể loại làm ra tác phẩm. Điều này đúng không phải chỉ cho lịch sử mà còn trong  văn học nghệ thuật. Thí dụ có nên tranh cãi tiểu thuyết và truyện ngắn cần phải có cốt truyện hay không. Đơn giản là cuốn Bên thắng cuộc viết về đất nước thời kỳ sau 1975 và giá trị của nó ở chỗ mang lại điều gì có ích cho người đọc.

Bên thắng cuộc có nhiều điều mới và không mới, đúng và không đúng, đối với người này người khác. Chuyện “tuẫn tiết”, tù cải tạo, vượt biên, không thể nào Huy Đức biết được nhiều, đầy đủ và thấm thía bằng những người trong cuộc, nhất là khi nhiều người trong số họ sau khi ra nước ngoài đã viết bút ký, hồi ký về chuyện của mình và những người đồng cảnh. Cũng những chuyện đó và nhiều chuyện khác, thế mạnh của Huy Đức là người có hiểu biết, có tư liệu đặc biệt của bên thắng cuộc mà nhiều vấn đề đến nay vẫn chưa được phổ biến công khai. Những cuộc phỏng vấn, chuyện trò cá nhân, các hoàn cảnh và tâm tình riêng tư của giới lãnh đạo được đưa vào không phải là những “chuyện vặt vãnh” mà chính là giúp soi rọi thêm tình hình, vì lịch sử không chỉ là những sự kiện khô khan, những con số, ngày tháng, chủ trương chính sách mà do con người cụ thể tác động, nhất là những người nắm quyền lực.

Có những vấn đề tuy đã chú ý tập trung nhưng  Huy Đức cũng không thể nào giới thiệu đầy đủ như chuyện “cởi” và trói” thời Nguyễn Văn Linh, chỉ riêng trong lĩnh vực văn học nghệ thuật và báo chí. Tác giả đã không đề cập cơn sóng phản kháng đòi tự do dân chủ cuồn cuộn trong giới văn nghệ và báo chí ở nhiều tỉnh Miền Trung, Tây Nguyên, Miền Nam, kể cả trong một số báo Đảng và những hệ lụy sau đó. Đây chỉ là một nhận xét, dĩ nhiên không thể đòi hỏi quá nhiều ở tác giả trong một cuốn sách viết toàn diện về một thời kỳ dài phức tạp như thế.

Giá trị nội dung của bản thân Bên thắng cuộc, chính là lịch sử, hay hoàn cảnh đất nước từ sau 1975, được tái hiện một cách công phu, tập trung, với tư liệu phong phú, có thể tin cậy, một cách tương đối khách quan, bằng bút pháp trong sáng của một nhà báo có tâm, có nghề, được chuẩn bị một cách có ý thức và khoa học qua nhiều năm tháng, với ý chí và ý định rõ rệt muốn mang lại sự thực cho một giai đoạn lịch sử hiện tại, đáng lý rõ rệt thì lại quá mù mờ.

Các nguồn tư liệu riêng và chung phong phú, với hàng nghìn chú thích nghiêm túc (cuốn I có 608 chú thích, cuốn II có 654 chú thích), không chỉ về những vấn đề sau 1975 mà còn ngược về quá khứ nhiều năm trong những sự kiện liên quan, cho thấy sự làm việc cẩn trọng, cần mẫn của tác giả. Có thể đã có những sai sót đây đó nhưng có lẽ do vô tình chứ không phải cố ý của tác giả.

Vì mục đích nói về bên thắng cuộc nên những tư liệu đưa ra cũng chủ yếu của bên này. Có những tư liệu chứng tỏ sự dối trá rõ rệt và đó là dối trá của nhà cầm quyền chứ không phải là dối trá của người trích dẫn, như ta có thể thấy khi tác giả đưa ra những tư liệu trái ngược chung quanh chuyện cải tạo. Thí dụ một trích dẫn trên báo Tin Sáng mô tả “không khí trong các trại cải tạo từa tựa như một trại hè” trước khi giới thiệu một lá thư của người chồng là sĩ quan đang cải tạo gởi cho vợ. Người đọc có thể thấy dụng ý mỉa mai của tác giả chứ không phải đồng tình khi cố ý đưa ra trích dẫn đó một cách khách quan và đặt trong bối cảnh bi đát của toàn bộ chuyện cải tạo.

Những cách đọc Bên thắng cuộc

Bên thắng cuộc chắc chắn là một cuốn sách đáng để đọc, nội dung của nó không tranh luận, tranh cãi với ai nhưng vừa mới ra mắt đã tạo nên nhiều dư luận ngược chiều, tranh luận, tranh cãi đến mức cực đoan và chắc chắn chuyện này còn tiếp diễn. Đây là hiệu ứng thành công và đáng mừng của một tác phẩm.

Trừ một số bài viết dù ở bên này hay bên kia, có nhận định một cách khách quan, phần lớn các bài viết chống cuốn sách ở cả hai phía thắng và thua cuộc (kể cả việc biểu tình chống dù chưa đọc sách), đều chứng tỏ “hội chứng chính nghĩa” của cuộc chiến trước đây đến nay vẫn chưa chấm dứt mà còn tiếp diễn một cách gay gắt khi sự ra đời của cuốn sách kích động lên.

Dĩ nhiên có một số sự kiện lịch sử trước và sau 1975 vẫn chưa được soi sáng đầy đủ và chưa có nhận định thống nhất từ nhiều phía do tính chất mù mờ phức tạp của lịch sử và quan điểm, chính kiến của người trong cuộc. Tuy nhiên tâm trạng rõ rệt của những người chống cuốn sách vẫn là phe ta, đường lối chính sách của phe ta có chính nghĩa, ai nói khác đi đều là thứ phản bội, tội đồ của dân tộc. Chính điều này đã góp phần làm lịch sử “giẫm chân tại chỗ” khi đáng lý phải vùng vẫy thoát ra khỏi vũng bùn của máu và nước mắt.

Về tựa đề Bên thắng cuộc và tên hai phần của cuốn sách (Giải phóngQuyền bính), có lẽ tác giả Huy Đức đã nghiền ngẫm sâu xa và sự lựa chọn có sức gợi nhiều ý nghĩa.

Bên thắng cuộc vì sau 1975 đất nước thuộc về bên thắng cuộc, bên phải chịu tránh nhiệm trước dân tộc và  lịch sử, hiện tại và mai sau. Tác giả là người đã trưởng thành, làm việc và chiêm nghiệm trong bộ máy cai trị, có cái nhìn cận cảnh từ bên trong, hi vọng có thể đưa ra một tiếng nói về sự thật, khác với tiếng loa đồng ca một chiều đinh tai nhức óc như hình chụp dùng làm bìa cho tác phẩm.

Giải phóng nhưng những điều diễn ra sau đó với cải tạo, vượt biên, đánh tư sản, ngăn sông cấm chợ… lại không hề mang ý nghĩa giải phóng. Ngược lại  thực tế đã chứng minh nhân dân Miền Nam và cả nước lại đi vào vòng trói buộc, vào cảnh trì trệ thay vì cất cánh như đáng ra phải có sau khi đã “thống nhất đất nước, quy giang sơn về một mối”. Chưa kể đến gợi ý trong lời mở đầu của tác giả, đây là Miền Bắc giải phóng Miền Nam hay ngược lại.

H2Quyền bính bộc lộ bản chất của một tập đoàn khi đã nắm được quyền lực cai trị. Trình độ kém cỏi trong xây dựng đất nước thời bình, bệnh giáo điều, chủ quan duy ý chí và kiêu ngạo cộng sản; sự quyết đoán của những cá nhân lãnh đạo không đủ tầm và tâm; các cuộc đấu đá nội bộ để tranh giành quyền lực; “lỗi hệ thống” mang tính bao trùm mà những cá nhân dù có thiện chí và ý chí cũng không sao xoay chuyển…

Trong Quyền bính không phải không có những điều tích cực nói về những người lãnh đạo và những người cộng sản. Sinh ra và trưởng thành trong nô lệ và chiến tranh, nhiều người không được học hành. Họ thường xuất thân là nông dân nghèo, làm thuê, ở đợ rồi “tham gia cách mạng”. Không được học hành không phải lỗi ở họ. Tuy nhiên sau đó họ đã học trong trường đời và đấu tranh cách mạng, với ý chí kiên cường, chịu đựng gian khổ và chấp nhận hi sinh lớn lao. Khi ở vai trò lãnh đạo, nhiều người cũng đã hết sức ưu tư về tình hình đất nước, khiêm tốn học hỏi, lắng nghe các trí thức chuyên gia để tìm ra những quyết sách đúng. Tác giả cũng đã không giấu thiện cảm đối với một số người, đặc biệt đối với cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

Đội ngũ các chuyên gia và các trí thức tham mưu cũng đã ra sức tìm tòi cái mới của thời đại, học hỏi các nước láng giềng và phương Tây, tham mưu cho lãnh đạo thoát khỏi bế tắc. Nổi bật là vấn đề kinh tế thị trường, cho dù vẫn còn “cái đuôi định hướng xã hội chủ nghĩa”, sử dụng công nghệ thông tin tiên tiến, đa phương hóa, từng bước đi vào hội nhập toàn cầu. Kết quả dù quá chậm nhưng đất nước đã không rơi vào vực thẳm.

Tuy nhiên mọi cố gắng đó đều chỉ đạt thành tựu rất thấp, không tương xứng với năng lực của một dân tộc không kém cần cù và thông minh so với bất cứ dân tộc nào khác, sau khi đất nước đã thống nhất. Nguyên nhân chính là “lỗi hệ thống”, bắt nguồn từ sự độc tài đảng trị, bám chặt giáo điều cổ hủ vì sợ “chệch hướng xã hội chủ nghĩa” và sự vận hành của guồng máy đã đè bẹp mọi cá nhân có ý muốn cưỡng lại, cho dù họ ở cấp cao nhất như Võ Văn Kiệt, Trần Xuân Bách, Trần Độ…

Bên cạnh đó, vì liên minh ý thức hệ và muốn có chỗ dựa để giữ vững độc quyền lãnh đạo, những người cộng sản cầm quyền đã lọt vào gọng kềm của Trung Quốc, trở thành một mối họa lớn cho dân tộc. Đảng Cộng sản rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, loay hoay giữa hai nguy cơ “mất nước hay mất Đảng”.

Tác giả Bên thắng cuộc không minh nhiên nói ra những điều trên nhưng qua những gì được trình bày một cách khách quan, chi tiết, cả chiều rộng và chiều sâu, người đọc có thể cảm nhận rất rõ thông điệp nào đã được gởi đi từ cuốn sách.

Cho dù những điều trên là đúng như thế, tác giả có phải là một kẻ nói xấu Đảng, phản bội đất nước như một số báo chí trong nước quy chụp, hay là một tên cộng sản tay sai tuyên truyền cho Nghị quyết 36 như một số người ở hải ngoại quy kết? Thật nực cười khi có hai kết luận trái ngược nhau như thế về cùng một cuốn sách và một tác giả.

Lịch sử đã qua và đang đi qua từng ngày. Phải nhận rõ quá khứ nhưng càng phải thấy rõ hơn bước đi cho hiện tại và tương lai. Hận thù hay kiêu căng về quá khứ để tranh phần chính nghĩa không ích lợi gì cho số phận và tương lai dân tộc. Thực tế lịch sử, những người cộng sản đã là bên thắng cuộc và cũng thực tế họ đang đưa đất nước vào nguy cơ. Vấn đề là phải làm gì có hiệu quả để giải quyết nguy cơ trước mắt và kiến tạo tương lai chứ không phải nguyền rủa nhau. Đọc Bên thắng cuộc chính là cơ hội để mọi người nhìn lại toàn bộ tình hình một cách tỉnh táo.

Trong những ngày tháng gần đây không ít người thuộc nhiều thành phần, trước hết là trí thức và đảng viên có lương tri thực sự lo cho dân tộc đã đặt ra những vấn đề cấp thiết, đặc biệt mới nhất trong Lời kêu gọi thực thi quyền con người Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992: Dân chủ hóa đất nước, chống độc tài đảng trị, giải quyết nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đến tham nhũng, kinh tế suy thoái, văn hóa, đạo đức xã hội trên đà băng hoại, trước mắt cấp bách là chống Trung Quốc xâm lược.

Đây là nhiệm vụ của toàn dân tộc không trừ bất kỳ ai, kể cả Đảng Cộng sản cầm quyền nếu Đảng muốn còn tồn tại dù có cầm quyền hay không. Ai phá hoại nhiệm vụ này mới là kẻ phản bội tổ quốc.

Đà Lạt 31/1/2013

© 2013 Tiêu Dao Bảo Cự & pro&contra

Nguồn: pro&contra

——

Công an Nhân Dân

“Bên thắng cuộc” và sự tụng ca của những mịt mù

Ngô Kinh Luân

31-01-2013

Phải lâu lắm rồi, đám đông mới có dịp xôn xao trước một cuốn sách, mà tác giả không phải là một nhà văn nổi tiếng.

“Bên thắng cuộc”, tác phẩm của nhà báo Huy Đức. Một nhà báo có tên tuổi trong làng báo Việt Nam. Anh từng làm phóng viên của nhiều tờ báo khác nhau, trước khi đóng đinh tên mình bằng những bài xã luận thường là gây nên những đánh giá khác nhau tại tờ tuần báo Sài Gòn tiếp thị.

Huy Đức rời khỏi nghề báo, vì lý do gì đó không rõ, chỉ nghe đồn thế này thế kia. Và rồi, anh đạt được học bổng tại một trường đại học ở Mỹ.

Sang Mỹ, anh cho xuất bản “Bên thắng cuộc”…

1. “Bên thắng cuộc”, được xuất bản dưới dạng sách in (ở Mỹ) và sách mạng, nên nếu người đọc không mua được sách in thì có thể đăng ký qua mạng rồi chuyển tiền đến các trang mạng để những trang mạng này chuyển sách về hộp thư điện tử của mình. Sách gồm hai tập, nhan đề “Giải phóng” và “Quyền bính”.

Nội dung chủ yếu của “Bên thắng cuộc”, là những chi tiết lịch sử mà theo Huy Đức, là anh đã dành thời gian hàng chục năm trời để sưu tập, ghi chép. Đại ý, anh có nói, anh viết là bởi khi nghe một nhạc sĩ nổi tiếng đề nghị “Anh phải viết để trả sự thật lại cho lịch sử”. Có thể, xem đây là tuyên ngôn chính của anh, một tuyên ngôn mang dáng dấp sứ mệnh cao cả của cá nhân anh.

Ngay khi “Bên thắng cuộc” xuất bản, rất đông người hồ hởi đón nhận. Và cũng rất nhanh chóng, cuốn sách được một số người tung hô.

Vốn dĩ, người Việt có thói quen tò mò. Kích thích được sự tò mò của đám đông, đã là thành công của bất cứ loại hình nghệ thuật nào, không chỉ gói gọn trong phạm trù chữ nghĩa.

“Bên thắng cuộc” được một vài nhân vật trong giới văn nghệ sĩ hải ngoại đánh giá cực cao, thậm chí có ai đó còn đòi trao giải Nobel cho nó. Đọc, tùy theo quan điểm hay sở thích của mỗi cá nhân. Từ đó, cá nhân có quyền đưa ra nhận định của riêng mình.

Tôi đọc “Bên thắng cuộc” cả hai tập, thấy không có gì là đặc sắc. Có lẽ, do thích đọc sử,  nên tư liệu mà anh Huy Đức đưa ra trong “Bên thắng cuộc” đối với tôi không có gì mới. Anh Huy Đức viết “Bên thắng cuộc” bằng giọng văn quá khó để có thể gọi đúng tên thể loại. Gọi là tiểu thuyết cũng không phải, gọi là bút ký lại càng không, gọi là ghi chép cũng không đúng mà gọi là viết sử lại càng sai.

Sòng phẳng mà thừa nhận, anh Huy Đức đưa ra các ý kiến ngắn cho một vấn đề gì đó rất sắc sảo, tư duy phản biện tốt. Thế nhưng, khi viết hàng trăm trang sách thì có vẻ như sự sắp xếp cho liền mạch theo sự kiện là việc khiến anh khó khăn. Anh bị lẫn lộn giữa những sự kiện, năm tháng… đoạn nọ xọ đoạn kia.

Điều quan trọng nhất, anh viết “Bên thắng cuộc” bằng cái nhìn không có thiện cảm với từng cá nhân, nhóm đối tượng, thể chế… mà anh đã nhắc đến. Tôi đọc “Việt Nam Sử lược”, “Đại Việt Sử Ký toàn thư”… hay nhiều hồi ký của các tướng lĩnh của cả hai miền Nam – Bắc trong thời đất nước bị chia cắt, các nhân chứng lịch sử trong giai đoạn đặc biệt của đất nước… không thấy những tác giả này có lối viết giống anh Huy Đức.

Như đám đông đang tung hô, anh Huy Đức “đã trả lại sự thật cho lịch sử”, thì e rằng rất đáng ngại! Bởi người theo nghề viết, một khi đã viết bằng tâm thế dành hết sự thiện cảm của mình cho cá nhân hay nhóm đối tượng nào đó, thì quá khó để hy vọng vào “một sự thật”. Quan trọng hơn, rất nhiều những cá nhân bị anh Huy Đức dùng chữ nghĩa đặc tả biến họ thành những người “không có trái tim, cổ hủ, cực đoan, ấu trĩ, thù vặt”… đều là những người đã khuất. Họ không có cơ hội để phản biện.

Chính vì họ không có cơ hội để phản biện, nên đám đông thiếu mất cơ hội để xác tín những gì anh Huy Đức viết có đúng hay không? Viết bằng sự khách quan hay chủ quan? Viết để trả lại sự thật cho lịch sử hoặc viết để “theo mục đích riêng mà mình hướng đến”.

2. “Bên thắng cuộc” tạo cho mình vị thế hư ảo để đám đông nghĩ rằng, một cuốn sách không thể được cho xuất bản trong nước thì phải có gì đó bí ẩn, nhạy cảm(?!).

Tôi rất thích cái ý của một nhà báo cho rằng, “Bên thắng cuộc” vẫn có thể được xuất bản trong nước. Có điều, chắc chắn không nhà xuất bản nào đủ nhân lực và thời gian để thẩm định các chi tiết được nhắc đến trong cuốn sách. Nếu “Bên thắng cuộc” chỉ là hồi ký của anh Huy Đức, thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn cho việc thẩm định của biên tập viên nhà xuất bản. Đằng này, “Bên thắng cuộc” dẫn lại sự quan sát của anh Huy Đức đối với rất nhiều cá nhân (mà như tôi đã nói, đa phần là người đã khuất) thì không nhà xuất bản nào lại dám in một cuốn sách “nhục mạ rất nhiều người” trong lúc họ lại không có cơ sở để thẩm định.

Có lẽ, đây là lý do chính vì sao “Bên thắng cuộc” không xuất bản dưới hình thức sách in trong nước. Chỉ là vậy thôi, chứ có gì đâu mà phải phập phồng tin đồn để được tụng ca.

Trong bất cứ một thể chế nào, cũng có những bí mật mà chỉ một nhóm người biết. Đó là vấn đề thuộc về nguyên tắc, về nội bộ. Ngay cả cá nhân hay gia đình cũng có những bí mật, thì làm sao có thể gào lên “Hãy nói hết sự thật với chúng tôi”. Trong chúng ta, mấy ai sẽ đủ dũng khí để nói tất tần tật về bản thân mình (?!). Chắc chắn là không có ai rồi. Một cá nhân còn có bí mật, huống hồ gì một thể chế.

Bên cạnh đó, trong bất cứ giai đoạn lịch sử nào cũng đều có hoàn cảnh cụ thể của riêng nó. Không ai lại lấy tư duy của thời điểm hiện tại, để phán xét tư duy của… cái thời xa lắc. Không nhẽ bây giờ, chúng ta lại xét hành vi “Cô Tấm nấu nước sôi giết Cám rồi chặt xác làm mắm gửi cho dì ghẻ” là hành vi có man rợ hay không(?!).

Anh Huy Đức, bằng thủ thuật của một cây bút mưu sinh bằng nghề viết chuyên nghiệp, lại hướng đám đông đến điều này. Mà theo tôi, đây là hành động không đàng hoàng của người cầm bút. Không hiểu được cái tâm thế của người xưa, thì sao lại có thể phán xét hành động của tiền nhân.

Không gì đau lòng hơn đối với một công dân, khi thấy Tổ quốc mình bị chia cắt. Không gì xót xa hơn khi sự chia cắt ấy lại được thực hiện bởi sức ép (và sự bao bọc giả tạo) của một quốc gia thứ ba… Làm sao một cá nhân miệng thì nói yêu nước, nhưng lòng lại quên mất bom đạn của “kẻ bảo trợ” tàn sát đồng bào của chính mình(?!). Chính vì vậy, làm sao có thể xem xương máu của những anh hùng chí sĩ, sự lao tâm khổ tứ của các bậc tiền bối… để hòa hợp hai miền, thống nhất Tổ quốc là điều “phi nghĩa”… như trong “Bên thắng cuộc” mà anh Huy Đức đã sử dụng chữ nghĩa của mình để kích động suy nghĩ của đám đông(?!). Thật lòng tôi không thể nào hiểu được.

Làm sao anh Huy Đức lại có thể “khoét sâu vào sai lầm của một thời”, những sai lầm đã được khắc phục để phủ nhận toàn bộ những máu xương của hàng vạn liệt sĩ, những người đã hiến cả tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc. Mà họ là ai, họ chính là những đồng đội của anh Huy Đức như cái cách mà anh thừa nhận về chính anh trong “Bên thắng cuộc”.

Vậy đó, khi một đồng đội biến sự hy sinh của những đồng đội khác thành điều “vô nghĩa” trong mắt thế hệ trẻ bằng xảo thuật chữ nghĩa, thì tôi không biết phải xếp anh Huy Đức vào thể loại gì (?!).

Anh Huy Đức đang ở nước Mỹ, bằng sự quan sát sắc bén của mình, anh Huy Đức thừa sức hiểu ngay cả quốc gia đang dung dưỡng cho anh, cũng có không ít hạn chế của nó. Có thứ gì là toàn bích đâu, vấn đề là lòng mình có đủ bao dung để nhìn về phía tích cực hay mang sự thù hằn ích kỷ ra để soi vào tiêu cực.

Điều mà một người cầm bút chân chính thể hiện, chính là tuyệt đối không vì lý do gì để chối bỏ những thứ đã cho mình một hình hài, một dòng máu, một danh vọng. Có ai tử tế mà nhìn Tổ quốc mình chỉ toàn bằng sự u ám như anh Huy Đức đã thể hiện trong “Bên thắng cuộc” đâu.

Chắc là rất nhiều người thân, kể cả cha mẹ anh Huy Đức từ nhiều đời nay lưu ngụ trên mảnh đất hình chữ S này. Và giờ, anh Huy Đức lại đang tìm cách chối bỏ nó. Tiền nhân dạy “Cây có cội, người có tông”. Ai lại vì chút quyền lợi của cá nhân nỡ nào cầm dao mổ rạch lại vết thương đã khép miệng của nơi nuôi mình khôn lớn. Khi mà chính cá nhân ấy, là người hiểu rõ nhất hoàn cảnh đặc biệt của Tổ quốc mình. Để rồi bây giờ, lại đưa ra “một nửa sự thật” nhằm kích động đám đông, với mong muốn được thụ hưởng từ sự ban phát của “bên nào đó” theo nhu cầu của chính mình. Làm người, không ai lại nỡ nào làm thế.

3. Nhà báo Lưu Đình Triều, nguyên Tổng Thư ký tòa soạn Báo Tuổi trẻ, một nhân vật được nhắc trong “Bên thắng cuộc” của anh Huy Đức, vừa có ý kiến phản hồi về chuyện “một nửa sự thật” mà anh Huy Đức nhắc đã nhắc về anh lẫn bố anh.

“…Sau này khi tôi đang học tập cải tạo, ba tôi vào Sài Gòn công tác được Trưởng trại mời lên bàn chuyện bảo lãnh. Ông từ chối và muốn tôi có thời gian học tập, rèn luyện như những người khác. Ông cũng từ chối sự ưu ái được thăm con không theo quy định mà chỉ viết một lá thư nhờ chuyển. Đến giờ tôi vẫn nhớ như in là mình đã cầm lá thư chạy ra vườn rau, lặng lẽ vừa đọc thư vừa khóc. Tôi giận, thầm trách ba tôi đã không thương tôi, lại bỏ tôi bơ vơ như thuở nào… Tôi đã xé lá thư ấy để rồi mãi sau này mới cảm nhận ra rằng đó là một cách thương con, rèn con của riêng ba tôi… Mấy đứa em của tôi ở Hà Nội khi đọc cuốn sách này đã trách ông sao nặng lời với cha mình (nhà báo Lưu Quý Kỳ) như vậy. Nhưng sự thật tôi đã có nhiều câu nhận xét cao đẹp về cha mình, nhưng tác giả cuốn sách đã không đưa vào”, lời của nhà báo Lưu Đình Triều trả lời trên tờ Thế giới và Hội nhập, một ấn phẩm của Báo Nông thôn ngày nay.

Trước khi anh Lưu Đình Triều trả lời chính thức báo chí về việc này, tôi có ngồi với anh trong một buổi ăn trưa ở đường Nguyễn Thị Diệu. Tôi hỏi anh Triều: “Không nhẽ, bố anh lại đối xử với con cái mình như anh Huy Đức đã viết. Đúng nghĩa, không có trái tim”. Anh Lưu Đình Triều có trả lời: “Không phải đâu, Huy Đức có hỏi mình. Mình trả lời có đầu có đuôi, tự dưng khi trích vào “Bên thắng cuộc” thì Huy Đức lại cố tình giấu nhẹm những chi tiết quan trọng, khiến mình bị anh chị em trong nhà phản ứng lắm”.

Tôi có nói: “Anh có quan điểm của riêng anh, nhưng em nghĩ rằng, nếu ai đó viết sai về mình, mình có thể im lặng cho qua. Tuy nhiên, một khi đã chạm đến thân sinh của mình. Đặc biệt là lúc ông cụ đã mất hàng chục năm trời, thì là con anh phải có trách nhiệm giải oan cho ông cụ”. Anh Lưu Đình Triều suy nghĩ lâu lắm, xong anh bảo: “Mình cũng đã tính đến điều này. Mình sẽ nói lại cho rõ”.

Tối Thứ ba (ngày 15/1/2013), tôi có ngồi với một nhân vật khác được anh Huy Đức nhắc đến trong “Bên thắng cuộc”. Tôi hỏi quan điểm của anh về “Bên thắng cuộc”. Đặc biệt là những chi tiết có liên quan đến anh.

Anh trả lời: “Anh già rồi, không muốn dây vào những chuyện này. Có điều, Huy Đức hỏi anh này kia đúng kiểu trà dư tửu hậu như anh em mình bây giờ, thì biết gì anh nói thôi. Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì. Anh rất bất ngờ vì điều này. Còn “Bên thắng cuộc”, anh cho rằng đó là một cái lẩu thập cẩm dở được nấu bởi một đầu bếp quá tồi”.

Tôi không muốn nhắc đến tên anh, theo đúng yêu cầu của anh. Tôi còn nghe nhiều anh em văn nghệ sĩ khác được anh Huy Đức nhắc đến, họ cũng có phản ứng. Không biết ở trên đất Mỹ anh Huy Đức có biết chuyện này không?!

Nguồn: Công an Nhân Dân

About these ads

52 phản hồi to “1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “không tự do””

  1. Tốt Đen đã nói

    Mình nghĩ, thông qua bài viết, dù sao Ngô Kinh Luân cũng có công gián tiếp quảng bá và phát hành tập sách của Huy Đức. Đoạn sau đây là một bằng chứng cho nhận xét đó (nguyên văn): “… “Bên thắng cuộc”, được xuất bản dưới dạng sách in (ở Mỹ) và sách mạng, nên nếu người đọc không mua được sách in thì có thể đăng ký qua mạng rồi chuyển tiền đến các trang mạng để những trang mạng này chuyển sách về hộp thư điện tử của mình. Sách gồm hai tập, nhan đề “Giải phóng” và “Quyền bính”…”.
    Như cách nói nghiệp vụ của “Công ăn nhân dân làm theo lời giặc”: Hay thằng Ngô Kinh Luân này chơi… “hai mang”???

  2. Bin La Đen đã nói

    Ghê răng chưa! Trước Trần Thiên Lương trên tờ… lá vông “Công an nhân dân” ngày 31.01.2013, có bài “Bên thắng cuộc và sự tụng ca của những mịt mù”, của tên bồi bút Ngô Kinh Luân.
    Thằng oắt Ngô Kinh Luân sinh năm 1984, trong khi nhà báo Huy Đức sinh năm 1957. Kỳ quá xá, thằng nhóc 29 tuổi lại cao giọng khuyên ông già 56 tuổi (tức gần gấp đôi tuổi mình) là đạo đức con người nên thế này, nghiệp vụ báo chí nên thế kia, nhận thức chính trị nên thế nọ… Cứ đà này, không khéo nó về cự lại bố mẹ nó rằng đáng lẽ cách đây gần 30 năm, ông bà không nên có cuộc ái ân vô phúc để đẻ ra một thằng Ngô Kinh Luân đã ngu dốt còn hỗn láo!?
    Thằng ranh con Ngô Kinh Luân có biết câu tục ngữ: “Khôn đâu đến trẻ, khỏe đâu đến già”? Trước khi lên mạng tranh cãi, mày hãy học viết cho đúng nguyên tắc ngữ pháp những câu theo văn phạm tiếng Việt. Mày đừng tưởng viết được mấy cái rác rưởi (“Bằng hữu Sài Gòn”, “Hồn nhiên bằng hữu”, “Phóng khoáng… vỉa hè”…) là ghê gớm lắm. Hãy nhớ, chỉ những tờ “lá cải” như “Công an nhân dân” và “An ninh thế giới”… nó mới sử dụng loại bài của một thằng điên không ra điên, khôn chả ra khôn như thế. Báo chí gì, tạp văn gì mấy thứ lảm nhảm, vu vơ, dông dài và tầm bậy rồi ghi cuối bài: “Bạn đọc lưu ý, bài viết có sử dụng nhiều thủ thuật cường điệu, xin đừng cố gắng hiểu nhầm”?… Mày và bọn ANTG cuối tháng, có bao giờ tự hỏi ở VN cũng như thế giới, có tờ báo nào dở hơi dở hồn thế không? Rồi thì: “Ngày mình còn là sinh viên, mình ngưỡng mộ Lê Minh Quốc thập phần”. Ơ hay, này Luân, viết “mười phần” thì mả cụ mày bị đào lên hay sao mà cứ phải “thập phần”? Một tờ báo đứng đắn không bao giờ đăng loại bài: “Dạo này, Long đang có thú vui khác, ngoài thú vui gặp bằng hữu. Đó là cái thú, quan sát cậu con trai… tán gái. Xưa, không biết Long tán gái tài đến mức nào. Nay, nghe Long kể hướng dẫn con trai nhắn tin để cưa cẩm phụ nữ có vẻ… tài năng lắm. Long bảo con trai “Tán gái, là một việc hệ trọng. Con cần thêm điều kiện gì, cứ bảo bố. Không nên để phung phí một thời trai trẻ”. Vậy mới kinh! Vài ngày trước, khi tôi viết lên facebook của mình, Long – người không được quyền chết. Rất nhiều bạn bè bình luận, ai cũng được quyền chết, tại sao Long thì không(?)”. Đúng như người ta vẫn nói: Ban biên tập nào chất lượng tờ báo đó, chí ít là Ban thư ký nào chất lượng tờ báo đó. Hèn chi, “An ninh thế giới” trước kia không bao giờ đăng quảng cáo, nhưng mấy năm nay phát hành tụt giảm một cách thảm hại, đành muối mặt “ăn tạp” như mọi tờ báo “chính thống” khác!
    Tên là Ngô Kinh Luân mà mày “kinh sách” không rành, “luân lý” tùm lum. Viết cái vớ cái vẩn trên tờ báo ngành mà mày ăn lương thì thôi thiên hạ người ta rơ đi cho. Đằng này, sức mày được mấy hạt mà dám ra gió, nhãi con???
    TP. Hồ Chí Minh – Khai bút mùng 3 tết Quý Tỵ 2013

  3. thanh trung đã nói

    Huong Duong là 1 dư luận viên mới vào nghề !

  4. Nochina đã nói

    Comment tuyet voi!

  5. Tuan đã nói

    Tôi đọc “Bên thắng cuộc” , cả các bài viết về cuốn sách này từ cả hai phía, thấy không có gì là đặc sắc. Tư liệu mà ông Huy Đức đưa ra trong “Bên thắng cuộc” đối với tôi không có gì đặc sắc, thậm chí có những tư liệu bịa đặt không cính xác. Xin trích lại ý kiến: Anh Huy Đức viết “Bên thắng cuộc” bằng giọng văn quá khó để có thể gọi đúng tên thể loại. Gọi là tiểu thuyết cũng không phải, gọi là bút ký lại càng không, gọi là ghi chép cũng không đúng mà gọi là viết sử lại càng sai.

  6. [...] 1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “khô… [...]

  7. HENVOIGIAC đã nói

    TÍCH CỰC & XÂY DỰNG
    Đảng ta hay nói là họ cần nghe những “GÓP Ý” với tinh thần xây dựng và thái độ tích cực.

    Đọc bài bàn luận về sách Bên Thắng Cuộc của “nhà báo tự do” Tiêu Dao Bảo Cự và “nhà báo không tự do” Ngô Kinh Luân ta thấy rõ ai đang có tinh thần xây dựng và thái độ tích cực, ai đang lấp liếm, bôi nhọ và có thái độ tiêu cực.

    Tóm lại, chỉ có bợ đỡ, nịnh hót mới được đảng ta xem là “góp ý” mang tính xây dựng và tích cực.

    Còn những ai phê bình, phê phán “đảng ta” dù với tinh thần gì thì cũng bị ghép vào tội có ý đồ lật đổ chính quyền nhân dân, xuyên tạc chống phá cách mạng và án tù hình sự đã đợi sẵn.

    Khiếp cho cái pháp luật hình sự của đảng ta. Nhất là khiếp cho cái HIẾP pháp vòng kim cô vĩnh cữu vàng ròng đã xem toàn dân ta như “bầy khỉ yêu quái” mà khi muốn đảng chỉ cần niệm chú riết đầu là dân ta phải la oai oái, hết đường cựa quậy.

    Thương thay cho dân ta không có cách nào nhảy ra khỏi bàn tay của đảng và bùa chú kim cô chuyên chế vô sản.

  8. NamtoidenHoangsa đã nói

    Nhà thơ ngục sỹ Nguyễn chí Thiện năm 1963, đã viết về công ơn, mục tiêu mà ĐảngCSVN và bác Hồ theo đuổi thực hiện :
    Đảng dìu dắt trẻ em thành trộm cướp
    Giải phóng đàn bà , thành đĩ thành trâu
    Giúp người già,bằng bắt bớ rể, dâu
    Cải thiện dân sinh thanh xác ướp
    Đảng thực chất chỉ là đảng cướp
    Dựng cơ đồ mông muội, giữa văn minh
    Sống tạm thời bằng thủ đoạn yêu tinh
    Dựa súng đạn Tàu, Nga đi bắt bớ
    Đảng tắt thở, thì cuộc đời mới thở
    Đảng còn kia, bát phở biến thành mơ .
    ………
    Đảng đã dìu dắt dân nuôi ốc bươu vàng, rồi diệt..ốc bươu vàng – Trồng cà phê ,rồi chặt ca phê- vào HTX cắt tóc , may áo rồi giải tán HTX – Cho Số gạo lại đi bán sắn, ngô, phân đạm (cứt hóa học), xi măng (có lẽ y Đảng bảo hàn đít ,không ỉa được, thì vẫn no bụng ? )…rồi lại vứt gao – dạy dân nấu cứt trâu cho lợn ăn – dạy dân tố điêu : ông cha là bọn bóc lột ,hiếp dâm trong CCRĐ -day dân Trung quốc là kẻ thù 101 năm nữa, mới được 11 năm thì là bạn vàng 4 tốt.
    Đảng CSVN là của bọn đĩ điếm như Hồ chí Minh ,trần quốc Hoàn hiếp giết Nông thị Xuân . Thằng con Hồ là Nông đức Mạnh cướp bồ Đõ thi huyền Tâm của con Nông quốc Tuấn .Thằng cháu Hồ là Nông đức Hải đi giết thằng công an sa thải Nguyễn tiến Chính vì tranh nhau cái lồn của con SV Vũ thị kim Anh…..
    Đõ Mười ăn cắp tiền các tập đoàn Hàn quốc cho trẻ em mù điếc .Măt trận TQ thành phố Vinh ( nghệ an ) ăn cắp tiền ủng hộ đồng bào bị bão lụt ……

  9. [...] 1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “khô… [...]

  10. Nguyễn Kin đã nói

    Ngô kinh Luân, Lưu đức Triều……những tay bồi bút của CSVN có dịp trổ tài, thể hiện lòng trung thành của một con chó săn với một tập đoàn vua ( 14 thằng ở Bộ chính trị- BCT – cũng là : bọn chăn trâu – vô học làm người, tham lam, lừa đảo ).
    Là những người trí thức , đã phục vụ ở quân đội Bắc Việt , đã vào sống ra chết ở chiến trường…..nhưng lòng ngưởng mộ sự dũng cảm của Huy Đức dám lặng lẽ dấn thân hy sinh vì công lý ,cho dân chủ, nhân quyền ở VN…lớn hơn tất cả sự chịu đựng mà chúng tôi từng trải nghiệm.
    Vạch ra cái ác, tố cáo sự bịp bợm không phải ai cũng làm được và dám làm.
    Đang CSVN và Hồ chí Minh đĩ điếm trác táng, gian manh…..đã khắc vào đầu dân miền Bắc cuộc chiến bắc – nam là ” Chiến tranh chống Mỹ cứu nước ” . Nay trí thức VN ,trong đó có Huy Đức,,,,đã đưa nhiều bằng chứng mới , mà tôi chua chát tỉnh ngộ là ” cuộc chiến chống Mỹ ,cứu Tàu ” , để thắng cuộc mà mất nước.

  11. Hoa Cải đã nói

    Không chê như họ đâu Bác ạ! Chỉ hiểu họ viết cho ai, vì ai, nên lười lội vào “mê hồn trận” của họ mà không đọc thôi ạ.

  12. Nguoi Mien Nam đã nói

    Tôi biết khá rõ Luân, 30 tuổi đầu, đảng viên và thích nhận mình là nhà văn giỏi. Em viết bài này để làm gì khi em chẳng hiểu gì cả? Hay chỉ để lấy lòng cấp trên và lấy ít nhuận bút để chơi phõm và đi massage theo thói đam mê thường nhật của mình? Từ nay, anh sẽ không coi em là bạn, cho dù anh với Huy Đức cũng chẳng ưa gì nhau.

  13. Trần Quốc đã nói

    Vâng, “nhà kỹ nghệ học”mà ! Chỉ thấy chè thập cẩm chứ không thấy thứ khác. Bác Cải nhìn tinh thật. Hay bác vui tính và giầu tưởng tượng?
    Thế còn “Bài kia, chịu”. Xem chừng bác quan niệm bài kia ấy…”thập cẩm”! Bác có bao giờ dùng bánh nướng bánh dẻo thập cẩm Gia Thịnh 13 Hàng Đường, Hà Nội chưa? Gia truyền, ngon lắm!

  14. Sống ở cả hai chế độ. đã nói

    Có cần “vạch lá tìm sâu” như vậy không!!
    Lấy ví dụ: Một đám cháy vừa xãy ra (chứ không phải trong quá khứ hàng vài chục năm). 5 người mục kích đám cháy ấy sẽ cho ra 5 nhận định khác nhau, tùy theo trình độ mổi người. Thế thì chưa hẳn người nào đúng, đủ cả.
    Còn đàng này lại là một chuyện hoàn toàn khó khăn hơn. Khi mà tác giả không có mặt tại hiện trường và chỉ nghe kể, đúc kết.
    Không nên có cái nhìn xét nét như thế.

  15. be Minh Tam Cong Hoa Sec đã nói

    lại thêm một bồi bút ngu si đần độn nữa viết phản biện,mà thiệt ra là chửi thêu chứ chẳng phải phản biện nữa vì báo của các ông có bao giờ dám đăng ví dụ một bài như bài của bác Tiêu Dao Bảo Cự đâu,rõ chán mấy ông cs.

  16. BSJ đã nói

    Nếu BTC là một món” lẫu thập cẩm”và Huy Đức là đầu bếp tồi, thế thì “ta” cho in mịa nó ra vài chục ngàn bản ,cho dân tự do” ăn” để biết “ngán” là thế nào, nhỉ NKL nhỉ ? Nếu là cuốn sách phản động, thì đại trà, bán giá rẻ, sẽ có lợi cho mục tiêu “tuyên giáo” hơn là ngăn cấm sách và buộc tội tác giả ? Cho dân biết rõ “thế nào là giọng lưỡi” của bọn phản động thù nghịch ? – Ý này để trả lời chung cho mọi “bút chiến gia” của CSVN.
    Giãy dụa trước cuốn sách như đĩa phải vôi , rồi còn bảo nó “không đúng sự thật” thì quả là một mâu thuẫn hết sức khó hiểu. Thái độ ấy của các “nhà Mõm học” thật hết sức mỉa mai ! Mà cũng buồn cười quá !

    Còn NKL thì viết non tay quá, nhất là lại “vô tình” chứng minh rằng NKL và bạn hữu , dù đã “già rồi” nhưng vẫn chỉ “dám” nói thật với nhau” những khi “trà dư tửu hậu”, còn trước công luận thì ai nấy đều co vòi, hãi sợ ! Tái lét mặt màu vì “sợ lộ những lời nói thật” nên đâm ra ….oán trách Huy Đức ? Oán trách một người đã dám mạo hiểm, bỏ cả an nguy mà viết ra sự thật, đường chính chính đứng tên và thản nhiên đón nhận mọi dư luận , đòn thù… , trong khi “quên” nhìn lại thái độ sống hèn nhát, lẩn lút của chính mình , thế thì quý vị chỉ càng thêm làm cho người ta nhờm tởm bản thân quý vị hơn mà thôi ! – “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã “ , cũng một kiểu dối trá như cái trò “rên rỉ , đính chính” của Lê đình Triều, một thiếu úy quân lực VNCH “bỗng chốc” đại giác. đại ngộ lý tưởng đảng, “sâu sắt” đến mức đứng khóc rưng rưng dưới lá cờ đoàn vậy ?…Thật buồn nôn !

    Một bọn hèn nhát và dối trá đâu có đủ tư cách đọc hay bàn đến tác phẩm lớn như BTC, lại càng không đủ , thậm chí to gan khi dám mở mồm nói về tác giả của nó trước công luận ! CSVN mà phát huy hết mức sự tàn tệ của nó, dứt khoát không thể thiếu cái phần “đóng góp quan trọng “ từ những “ lũ người dễ dạy” như thế này của nó .
    Tệ thì thôi !

  17. tam đã nói

    Sự độc quyền toàn trị; phi dân chủ, dân chủ giả hiệu; sự dối trá; sự tham ô; sự hình thành nhóm lợi ích; sự phụ thuộc vào ngoại bang … của các nền chính trị ở VN đâu phải chỉ xảy ra ngày hôm nay.
    Tôi không biện bạch cho chế độ CS hiện tại như ông Luân, nhưng tôi mong được đọc trên ABS những tác phẩm tương tự như BTC của Huy Đức viết về “bên thua cuôc” : nền đệ nhất, đệ nhị cọng hòa ở Miền Nam VN trước 1975, nói thật, không bôi đen, không tô hồng, để biết nó thối nát đến đâu.
    Sự thối nát của giới/đảng cầm quyền sẽ tự nó sẽ làm mục rửa đi đến thủ tiêu cái chế độ mà nó đang cầm quyền chứ không do ai cả.

  18. [...] 1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “khô… [...]

  19. Hoa Cải đã nói

    “Chiều chiều trên bến Ninh Kiều, dưới chân tượng bác thì … rất nhiều người mê”. Nhà kỹ nghệ học Trần Quốc viết “sơ hở” vậy sẽ bị vặn. Mê tượng bác phải mê toàn tượng, sao chỉ mê “dưới chân”. Còn nguyên văn của xứ Ninh Kiều là “dưới chân tượng bác đĩ nhiều hơn dân”, dù như vậy đi nữa cũng không phải “rất nhiều người mê”, mà chỉ giới mày râu, kể cả chưa có râu mê thôi. Hề hề
    Bác Quốc thật giỏi, đọc cả hai bài. Em chỉ đọc “Tiêu Dao Bảo Cự” thôi. Bài kia, chịu.

  20. Tom đã nói

    NKL chưa đủ trình độ để phán xét Osin. Hãy mang một cây bút nào thuýêt phục hơn đi, QĐND!

  21. Gút đã nói

    Thừa nhận Huy Đức đúng thì hóa ra lâu nay cái gọi là lịch sử đang dạy trong các trường và làm sách kinh cho các đạo viên cộng sản học là nói láo cả à ?

  22. Trần Quốc đã nói

    Chân thành góp ý tác giả Ngô Kinh Luân. Toàn bài có ý phê phán BTC mà kết bài lại viết thế này thì nên tránh:

    “Tối Thứ ba (ngày 15/1/2013), tôi có ngồi với một nhân vật khác được anh Huy Đức nhắc đến trong “Bên thắng cuộc”. Tôi hỏi quan điểm của anh về “Bên thắng cuộc”. Đặc biệt là những chi tiết có liên quan đến anh.
    Anh trả lời: “Anh già rồi, không muốn dây vào những chuyện này. Có điều, Huy Đức hỏi anh này kia đúng kiểu trà dư tửu hậu như anh em mình bây giờ, thì biết gì anh nói thôi. Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì. Anh rất bất ngờ vì điều này. Còn “Bên thắng cuộc”, anh cho rằng đó là một cái lẩu thập cẩm dở được nấu bởi một đầu bếp quá tồi”.
    ……………………………….

    Viết vậy, độc giả dễ hiểu là “nhân vật khác” ấy không muốn dây chuyện với mình (tức NKL). Mà cũng không cần đưa cái câu “Anh già rồi”. Thừa ! Người ta dễ nội ngoại suy anh “già” nào mà chả lẩm cẩm. Làm giảm sức tấn công!

    “Nhân vật” ấy “biết gì thì anh nói thôi”, vậy là nói thật mà nói thật cho Huy Đức. Lại viết kiểu ”trà dư tửu hậu”? Vậy dở, vô tình nói xấu “nhân vật khá” ấy được kiểu cơm no rượu say thành thử nói thật cho Huy Đức. Thay chữ ‘kiểu’ bằng chữ ‘lúc’ hay ‘khi’, nghĩa khác hẳn.

    Rồi ” rất bất ngờ… vì đưa chuyện ấy vào sách”. Đáng lẽ phải bất ngờ vì Huy Đức ‘nói sai sự thật’ đi gì gì đó hay ‘bịa chuyện’ gì đó thì mới là ”điểm nhấn”. Chưa thuộc chiêu gây hiệu ứng cần thiết đúng chỗ !

    Cái câu cuối nói về ‘lẩu và đầu bếp’ khả dĩ dĩ, nhưng hổng kín kẽ với nhiều người thích đa sự đa nguyên. Huy Đức là ‘một đầu bếp quá tồi’, cứ cho là OK đi. Nhưng nhỡ có kẻ ‘lý sự cùn’, cũng nguyên liệu ấy mà vào tay Master Chief thì thành đại tiệc? Hơn nữa, cảnh giác thuật ngữ ‘lẩu thập cẩm’! “Thập cẩm” đâu có xấu và tội tình chi? Như ở Hà Nội, cả già lẫn trẻ, đều mê mấy loại lẩu thập cẩm ở đường Trúc Bạch, Phùng Hưng, Mã Mây. Còn tháng trước qua Cần Thơ thì thấy cái món chè thập cẩm nhiều mầu sắc ở ”chiều chiều trên bến Ninh Kiều, dưới chân tượng bác thì… rất nhiều người mê”.

    Nghĩ tác giả NKL chắc còn trẻ người nên nghiệp vụ còn non và thật thà! Nên rút kinh nghiệm, trước khi đăng bài nên trao đổi trước với không chỉ một mà là vài ba người bậc cha chú trong cơ quan thì bài viết đỡ lỗi nhiều hơn. Nhớ tránh những lỗi gây suy diễn, dù lỗi nội hay ngoại khoa.
    Thực ra muốn góp chỗ riêng tư cho NKL, nhưng hổng quen cháu thành thử qua mạng vậy. Thế nhé!

  23. hunglaconic đã nói

    ông Lưu Đình Triều nói vậy nhưng chưa chắc phải vậy.
    Còn ông NGÔ này thì rất là KINH nhưng vô LUÂN.

  24. DMH đã nói

    Một người trẻ bình thường đã đọc “bên thắng cuộc”
    Đúng vậy, tôi chỉ là một người trẻ bình thường tình cờ biết được cuốn “bên thắng cuộc” từ một người bạn trên facebook. Bởi vì là một người bình thường nên tôi đọc và tự cảm nhận theo cách riêng của mình.
    Tôi sinh ra và lớn lên khi đất nước đã hết chiến tranh. Cũng như phần lớn những người cùng thế hệ, lịch sử tôi chỉ được biết qua những trang sách giáo khoa. Lớn lên một chút, được tiếp cận với internet mới biết lịch sử đó có nhiều phần đã bị che dấu. Chẳng có một ai hay một cuốn sách chính thống nào nói rõ ràng với tôi về phần lịch sử bị che dấu đó cả. Cách mạng văn hóa phần sai lầm được nói tới một cách nhẹ nhàng trong sách lịch sử, cho dù cụ thân sinh ra bà ngoại tôi là nạn nhân trực tiếp của cách mạng văn hóa nhưng không ai trong gia đình nói cho tôi biết rằng đã có một thời đau thương như thế, phải chăng họ sợ điều gì khi phải nói ra? Tôi yêu “lá diêu bông”, yêu “màu tím hoa sim”, yêu “lời mẹ dặn”, yêu “thiên thai” nên khi tìm hiểu về tác giả tôi mới biết đến nhân văn giai phẩm, chẳng ai nói với tôi về điều đó cả. Mãi tới gần đây tôi mới biết được rằng Hoàng Sa đã mất từ năm 74, rằng Gạc Ma mất từ năm 88, rằng cuộc chiến năm 79 không đơn giản như thế,rằng có một thời kỳ đen tối gọi là bao cấp. Tại sao không ai nói với tôi về những điều này? Tại sao các vị viết sử không viết về lịch sử như nó vốn có? Tại sao các vị lại che dấu đau thương và sai lầm để đi tô hồng lịch sử? Tại sao các vị lại đi thần thánh hóa con người? Các vị có biết rằng chính sự che dấu này là nguyên nhân dẫn đến sự nghi ngờ và thất vọng cho thế hệ sau khi họ biết được sự thật, mà sự thật thì không thể che dấu mãi.
    Chính sự thôi thúc phải biết sự thật mà tôi đọc “bên thắng cuộc” với một cách trân trọng và háo hức. Tôi chưa nói đó là sự thật hoàn toàn,vì “bên thắng cuộc” là cả một kho tư liệu đồ sộ , một người bình thường như tôi khó có cơ hội kiểm chứng hết. Nhưng có những sự kiện trong đó tôi đã từng lờ mờ nghe được ở đâu đó. Tôi cũng tìm đọc rất nhiều bài đánh giá về cuốn sách ở cả 2 phía lề trái và lề phải. Rất nhiều trong số đó được viết bởi những cái đầu cực đoan. Hoặc chỉ nhìn thấy sai lầm mà phủ nhận sạch trơn công lao. Hoặc chỉ nhìn vào công lao, ăn mày vinh quang quá khứ mà không chịu nhận ra sai lầm quá lớn, không chịu thay đổi hoặc thay đổi nửa vời. Ở trên tôi có nói rằng tôi biết “bên thắng cuộc” từ một người bạn trên facebook. Vâng, chính người bạn đó sau khi đọc xong nửa cuốn “giải phóng” đã viết stt đại ý rằng “bên thắng cuộc” viết cho nhân dân, những ai sử dụng nó cho mục đích chính trị để lật đổ phe này hay phe khác có lẻ không cần và không nên đọc. Tôi biết rất ít về tác giả Huy Đức nhưng tôi mạo muội đồ rằng tác giả sẽ rất vui mừng khi đứa con tinh thần của mình được đón nhận bởi những cái đầu tỉnh táo, được đón nhận bởi nhân dân, được đón nhận bởi những người bình thường nhất trong xã hội.
    Xin cảm ơn tác giả Huy Đức về cuốn sách, ít nhất ông cũng đã thành công khi gợi cho tôi tìm hiểu những sự thật lịch sử. Sẽ có ngày “bên thắng cuộc” được đặt trân trọng bên cạnh những cuốn lịch sử chính thống hôm nay để làm tư liệu cho những con người muốn trả về cho lịch sử tất cả sự thật nó vốn có.

  25. Huong Duong đã nói

    Huy Duc dung chu TUAN TIEt de noive nhung tuong lanh VNCH tu sat khi mien Nam that thu,, Huy Duc that su kinh trong nhung tuong lanh bat khuat nay, Day la mot diem de men cua Huy Duc, Khong phan biet ben nay ben kia,, Ai hay ai can dam thi to long kinh men
    Tieu Dao Bao cu nhac lai chau Tuan Tiet cua Huy Duc va bo chua Tuan Tiet trong dau ngoac kep ” tuan tiet” voi ham y mia mai moc lo
    Tieu Dao bao Cu la motthang lau ca mat day
    BAo Cu thuoc gia duinh Hoang Phai theo dao Phat, no lay vo Thein chau deo thanh gia,, No ve dap pha ban tho Phat va ong ba de deo thanh gia cho vua long vo no
    tu ngay deo thanh gia no tro nen lau ca luu manh khong the tuong tuong
    Ve diem nay Bao Cu giong ong Tong thong mat tro tran bong Nguyen van Thieu, Thieu xuat than trong gia dinh Phat giao thuan thanh, Thieulay vo deo thanh gia va muon thang quan tien chuc trong che do ong Diem, Thieu ve dap pha ban tho phat va ong ba de deo thanh gia, Tu ngay deo thanh gia , Thieu tro nen luu manh,xau xa, vo liem si..
    Khuyen Bao Cu tu nay bot lau ca, luu manh vat nghe em,, thu ngu dot di theo Cong san gio nay bat dat tra the Dang nay no lam gi, Ban chat ngu thi van cu ngu thoi,, Chan chinh con nguoi khon nan cua em di,, Amen,,

  26. [...] [...]

  27. Đàn gảy tai trâu đã nói

    Chẳng nên phí lời với bọn cơ hội bẩn thỉu liếm đít chế độ độc tài đảng trị.

  28. Chọng Nú đã nói

    Sai bét!
    Chẳng phải ĐCSVN (nếu nói đảng là toàn bộ đảng viên cao, thấp) thắng, mà chỉ là một nhúm chóp bu đảng thắng thôi. Đại đa số đảng viên bên dưới cũng thua, thua đậm đằng khác.
    Hiên nay, ngoài chóp bu đảng hưởng đặc quyền đặc lợi bất minh, còn có không ít người ngoài đảng, nhờ móc nối đi đêm lo lót với chóp bu đảng, đang kiếm đậm hơn bất cứ chủ doanh nghiệp nào tại các nước phi cộng sản. Họ ỉa lên đầu các đảng viên, cán bộ cấp thấp, tước đoạt cả nhà cửa, ruộng vườn, kế mưu sinh của các đảng viên, cán bộ cấp thấp, kể cả gia đình liệt sĩ hay cán bộ có cỡ đã hết quyền lực do về hưu hoặc bị gạt ra khỏi dây tham nhũng.
    Đảng viên quèn, không những chẳng xơ múi gì, mà còn chịu tiếng cho cái gọi là ĐCSVN

  29. Dân đen đã nói

    NKL với cách viết na ná anh chàng thư ký báo PLTP
    Thật buồn cho đám phóng viên này(có lẽ cũng chỉ khoảng 40,kinh nghiệm thì ít mà đố kỵ thì nhiều,ở tuổi này,phóng viên nước ngoài người ta đã thành danh rồi,họ thành danh không vì đội trên đạp dưới,không vì “viết theo định hướng”,không vì một cái sổ hưu xa vời vợi,mà họ viết vì cái tâm(ở đây chưa nói đến tài!),vì sự thật mà cuộc sống nó hiển hiện hàng ngày
    Lập luận thì ấu trĩ(không lẽ phải sống ở dời Trần mới viết được kháng chiến chống quân Nguyên?),so sánh thì quá khập khiễng(đưa Tấm-Cám vào so sánh!),có lẽ cũng chỉ vì cái danh hão huyền(đảng viên,thư ký tòa soạn…)mà họ bẻ cong ngòi viết một cách tự nhiên,như họ từ khi sanh ra là đã có khả năng bồi bút,loại người này,nếu sống thời Pháp thuộc,có lẽ chỉ là những Xuân tóc đỏ,còn nếu làm quan,thì cũng là Nghị Quế…gì gì đó thôi

  30. Hoa Cải đã nói

    Đọc “Tiêu Dao Bảo Cự” về “Đọc “Bên Thắng Cuộc” để tìm sự đồng thuận cho hiện tại và tương lai”, chỉ nghe trái tim mình nói rằng: Đồng cảm sâu sắc! Tôi thích “Bên Thắng Cuộc” vì Huy Đức tìm lại được một phần sự thật lịch sử nửa thế kỷ bị đánh cắp. Phía đánh cắp lịch sử không bao giờ muốn trả lại, bởi trả lại thì sự thật bị phơi bày, mà sự thật phơi bày thì có còm sĩ đã danh ngôn trên Basam rồi: “Cộng sản sanh ra trong nghèo khó, tồn tại nhờ dối trá và sẽ chết khi sự thật phơi bày”.
    Dân chúng miền Nam nói riêng và cả nước nói chung, đọc “Bên Thắng Cuộc” chỉ có một việc là mong muốn tinh thần minh mẫn để nhớ nhiều, nhớ sâu, nhớ lâu. Không đòi hỏi gì hơn. Ai giỏi thì viết thêm, còn nhiều lắm.

  31. Hoa Cải đã nói

    “Đảng CSVN sanh ra trong nghèo khó, tồn tại nhờ dối trá và sẽ chết khi sự thật phơi bày”. Huy Đức – Bên Thắng Cuộc không có ý nghĩa nào khác ngoài trả lại sự thật cho lịch sử, và như vậy, sự thật phơi bày, nghĩa là làm chọ họ khó sống. Ai chống lại sự thật đều không thích “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức. Suy ra, chỉ có thể đảng CSVN không thích mà thôi.

  32. Huong Duong đã nói

    Con Le Duan hoi Doan duy Thanh chu khong phai hoi Vo nguyen Giap dau,, Chuye nay Doan Duy Thanh co ke ro trong hoi ky ” lam nguoi la kho ” cua ong,, Con Le Duan hoi Doan duy Thanh nhu sau. ” chung chau chet roi, lieu ho co giet chung chau khong”
    Ho day la Le duc Tho. von tuc toi vi Le Duan khong de lai di chu truyen ngoi Tong bi thu cho Tho,. Doan Duy Thanh la Bi thu Hai Phong va la nguoi than tin cua Le Duan,., Doan duy Thanh con song, ai co thac mac , xin moi toi hoi cho ra ngon nganh

  33. thanh quang đã nói

    Những sai lầm đã được khắc phục ??????? Hay sai lầm được lặp lại một cách có chủ ý ?????????

  34. Tuan Phan đã nói

    @Đọc gia trong nước,
    Thưa bác, những cái bác đề cập là chuyện nhỏ. Hơn nữa HĐ chỉ là người nghe và ghi lại những chuyện này. Sao bác lại cho nó là quan trọng? Cái quan trọng là sự kiện có xãy ra. Thế thôi.
    Lúc đó HĐ còn đang ở rất xa và còn nhỏ. Làm sao trách được nhỉ!. Đừng quá bươi móc những chuyện vặt vãnh như thế bác ạ.

  35. Ngoáo ộp đã nói

    Ông NKL ơi, đoạn cuối bài viết của ông đã lộ nguyên hình một tay mật vụ đang điều tra thì ai mà khùng điên gì nói thật với ông! Ông viết bài phản biện lại ông Huy Đức nhưng càng đọc bài của ông người đọc cứ tức anh ách. Tức vì ông quá non tay để lộ những “cái sơ đẳng” thật ấu trĩ : Ông nhầm truyện cổ tích là lịch sử; càng nhầm khi sử dụng từ “hành vi” (của nhân vật cô Tấm) đối với nhân vật cổ tích. Thưa ông, đứa học sinh lớp 6 còn biết nhân vật trong truyện cổ tích chỉ là nhân vật chức năng chứ không phải là nhân vật tâm lý.

  36. tuannguyen14469 đã nói

    Ông NKL nói là các điều trích dẫn nói về những người đã chết nên không ai phản biện : “Quan trọng hơn, rất nhiều những cá nhân bị anh Huy Đức dùng chữ nghĩa đặc tả biến họ thành những người “không có trái tim, cổ hủ, cực đoan, ấu trĩ, thù vặt”… đều là những người đã khuất. Họ không có cơ hội để phản biện”. Tôi chỉ muốn nói một chi tiết khi Lê Duẩn chết con ông Duẩn hỏi ông Giáp liệu người ta có giết gia đình cháu không. Ông Giáp còn sống, con ông Duẩn vẫn còn sống. Chuyên này có trong hồ ký của ông Đoàn Duy Thành ông Thành cũng còn sống. Phải làm những việc thất đức như thế nào thì con cháu mới lo sợ khi bố chết người ta trả thù giết cả con cháu.

  37. Sign In đã nói

    K vo ly dau bac o`, co the no phu thuoc chat luong cong trinh. Duong xa cau cong do nguoi MY nguoi PHAP xay dung thi khoi phai ban`.. K phai nhu may dzu PMU (chi sau 1tran mua thi duong xa thanh o VOI).. Khoec 1 lo sau 7cm => chat luong chat no^~(TNT) cung tot lam roi.

  38. [...] -Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một “không t… [...]

  39. NCH đã nói

    A ha! Lại có một vài ý nhỏ với bác NKL
    1- Chắc là rất nhiều người thân, kể cả cha mẹ anh Huy Đức từ nhiều đời nay lưu ngụ trên mảnh đất hình chữ S này. Và giờ, anh Huy Đức lại đang tìm cách chối bỏ nó
    – Các bác nói chung, đến bây giờ vẫn có một sự nhầm lẫn “vô tình hay cố ý” rằng: Cái giải đất hình chữ S này là Cộng Sản.thưa bác NKL: Huy Đức đang chối bỏ cái thuyết CS chứ không hề chối bỏ những điều mà bác vừa kể, bác cứ đọc kỹ lại xem
    2- Bên cạnh đó, trong bất cứ giai đoạn lịch sử nào cũng đều có hoàn cảnh cụ thể của riêng nó. Không ai lại lấy tư duy của thời điểm hiện tại, để phán xét tư duy của… cái thời xa lắc.
    – Bác nói đọan này hơi khó hiểu??? chuyện Tấm Cám chặt xác làm mắm, chuyện con dâu lóc thịt mình nấu cháo cho mẹ chồng ăn…bác gọi đó là “lịch sử”?
    3- Một cá nhân còn có bí mật, huống hồ gì một thể chế.
    – Thưa bác, chuyện cá nhân nó chỉ ảnh hưởng nhiều lắm là gia đình của cá nhân đó mà thôi…còn thể chế ảnh hưởng đến cả một dân tộc bác ợ.
    Ô! hết ý mất rồi! Phải nói, đọc những bài như thế này, cho dù có phải “phản phản biện” hay gì đó cũng thấy “dễ chịu hơn” khi phải đọc nhưng dòng của đám “chửi thuê” dưới mác DLV do bác. Lợi chỉ huy.

  40. NHT đã nói

    Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì
    ….
    Tự nhiên bị “vạ” vào thân bác nhể ?
    Gìa rồi đang sợ như này thì bảo sao, mà chế độ không nát, lũ quan chức không lộng hành.

  41. xoviet đã nói

    Bác bảo không nên nhắc đến chuyện Tấm Cám, thế sao báo đài suốt ngày cứ ra rả nói về Mỹ Lai, Sơn mỹ, Côn đảo, Khâm thiên … ? Hay là cái gì có lợi cho ta ta mới nói ra? Sự thật là phải khách quan, không được viết theo ‘ý kiến chỉ đạo’, đấy là bồi bút là văn nô đấy bác ạ!
    Bác nên mang tải gạo sang Mỹ nhờ Huy Đức bổ túc cho 1 khóa trước khi về hưu, nhanh lên, không có bác và những người như bác không kịp lĩnh sổ hưu đâu!

  42. Giấu Tên đã nói

    Tác giả Ngô Kinh viết với đầy định kiến, hằn học, chụp mũ… nhưng lại núp dưới giọng văn cố tỏ ra lịch lãm. Rất tiếc là những đoạn cuối đã để lộ ra những gì ẩn sâu trong tâm khảm tác giả. Cố gắng học thêm, tu tâm, đó là lời khuyên của tôi với Ngô Kinh

  43. Độc giả trong nước. đã nói

    Tôi thấy BTC có nhiều điều hoàn toàn sai sự thật đến độ không thể chấp nhận được.

    Ví dụ vụ nổ ở hồ Con Rùa. tôi không nhớ nguyên văn, nhưng đại ý tác giả nói là nổ lớn đến độ con rùa bị phanh thây. Như vậy chỗ đặt chất nổ phải bị phá hủy nặng lắm. Vậy xin hỏi Huy Đức chỗ đó là chỗ nào, nếu có thì hiện giờ vẫn còn dấu tích chứ !

    Vụ nổ này chính tôi là nhân chứng, vì nơi tôi đang uống cà phê lúc đó cách không xa, ngay tại đầu hẻm biệt thư Hoa Lan (đường Trần Quý Cáp gần ngã tư Công Lý). Tôi và vài người (thời đó buổi tối Saigon vắng lắm) đến xem thì con rùa vẫn còn, đến sáng hôm sau thì con rùa biến mất và cả cái đài sen trên cao cũng bị mất luôn. Chưa kể tượng ông P. Truong Vĩnh Ký cũng bị mất nữa, ta nên nhớ tượng này ở công viên trước bộ Ngoại Giao (sau là sờ Ngoại vụ) tức là khá xa với hồ con rùa tức nơi xảy ra vụ nổ.

    Vì sao ? Vì đảng cộng sản tận thu, tận vơ, tận vét. Những thứ bị mất toàn bằng đồng đen. Ta cũng thừa biết giá trị đồng đen như thế nào rồi.

    Sáng hôm sau, tôi đến xem chỗ nổ (trên lối đi sát với con rùa) thì chỉ thấy một lỗ rộng nhất chừng hơn 20cm, chỗ sâu nhất không quá 7cm. Nói cho đúng thì chỉ là trầy sước mà thôi.

  44. Điêu mẹ Bốn đã nói

    Nhìn lại , chỉ có ĐCSVN là hoàn toàn chiến thắng . Riêng nhân dân của cả hai miền Nam Bắc đều ở bên thua cuộc . Mãi đến tận hôm nay vẫn là người thua cuộc đến sắp trắng tay .

    Có lẽ Huy Đức đã nhìn thấy cái kết cục cuối cùng ở hai bên bờ vĩ tuyến 17 . Một cái nhìn chẳng có gì mới , chẳng có gì lạ . Nhưng chưa ai chịu nói lên sự thật này

  45. NguNgơ đã nói

    Qủa thật ông Ngô Linh Luân ăn nói hàm hồ.
    “Không nhẽ bây giờ, chúng ta lại xét hành vi “Cô Tấm nấu nước sôi giết Cám rồi chặt xác làm mắm gửi cho dì ghẻ” là hành vi có man rợ hay không(?!).”
    Chúng ta không xét hành vi của cô Tấm, nhưng chúng ta xem xét lại nền văn hóa, xem xét thái độ của chúng ta với cô Tấm.
    Ở Đức, sau chiến tranh Thế giới 2, người ta cố tìm cách lý giải tại sao phát-xít Đức lại độc ác, diệt chủng, có những trại tập trung, lò thiêu người. Và rồi người ta cũng tìm ra một nguyên nhân là nằm trong văn hóa Đức…đó là truyện cổ tích do anh em Grimm thu thập cách đây 200 năm: rất không tưởng, lãng mạn, ánh trăng, rừng rậm, và có rất nhiều sự dã man, kể cả ăn thịt người trong đó.
    Và K. Marx, rồi Hítler sau này cũng bị ảnh huởng truyện cổ tích của Đức, cho nên CN Cộng sản là không tưởng, lãng mạn mơ tới “thiên đường”, độc ác tàn bạo…chẳng khác gì CN Phát-xít.

  46. [...] Theo Ba Sàm [...]

  47. hoang lai giang đã nói

    Đọc sách,chớ nên quy chụp.Nhớ thời Nhân văn giai phẩm ở ta …bao nhiêu nhân tài bị rơi rụng! Một mất mát quá lớn!.
    Lại nhớ Vương An Thạch làm tể tướng thời Tống Thần tông hàng loạt đại thần trải 3 triều bị quy chụp bằng kiểu quy kết ,rồi phải đi đày!!!
    Mỗi cuốn sách có người thích và người không thích.Riêng tôi thì rất thích.Hiểu kỹ và rõ quá khứ để tránh những sai lầm tương tự trong tương lai có gì là không đúng.
    Đúng là nhiều điều anh Huy Đức nói ra đối với thế hệ tôi không có gì mới,nhưng tỉ mỉ ,từng ngày,từng ngày ghi chép và nói lên được như vậy là đáng trọng rồi.Tương lai sẽ có cơ sở sàng lọc và tiếp tục.Đừng đòi hỏi sự đột phá phải hoàn hảo mà rơi vào ảo tưởng.
    HLG

  48. [...] [...]

  49. Bỏ §4HP đã nói

    Ông Ngô Kinh Luân viết: “…làm sao có thể xem xương máu của những anh hùng chí sĩ, sự lao tâm khổ tứ của các bậc tiền bối… để hòa hợp hai miền, thống nhất Tổ quốc là điều “phi nghĩa!… như trong “Bên thắng cuộc” mà anh Huy Đức đã sử dụng chữ nghĩa của mình để kích động suy nghĩ của đám đông(?!). Thật lòng tôi không thể nào hiểu được”.

    Ông Luân “thật lòng” không hiểu hoặc cố tình không hiểu, nhân dân VN không lạ, vì còn rất nhiều kẻ hèn hạ như ông.
    Ông Luân không hiểu được vì ông đứng về phía kẻ thắng cuộc, những kẻ lợi dụng xương máu nhân dân, tự cho mình quyền “được làm vua”, không biết rằng cái “thành qủa CM” đó nhân dân không được hưởng, không phải nói về vật chất, mà quan trọng hơn là người VN không được có quyền làm người như các dân tộc văn minh khác, sống như đàn cừu dưới chế độ công an trị của các ông.
    Huy Đức dùng từ “phi nghĩa”, để nói đến một cuộc chiến giữa hai “ý thức hệ”, nồi da nấu thịt, huynh đệ tương tàn, xương máu hàng triệu người đả đổ một cách vô nghĩa.

    Ông Luân không khác gì ông Lưu Đình Triều, lu loa trách Huy Đức nặng lời với ông Lưu Qúy Kỳ…chỉ mỗi vì câu “có hố sâu” ngăn cách cha con ông Triều, tôi nghĩ – nếu có – thì cũng là hoàn toàn logic. Tôi chỉ đặt câu hỏi nếu ông KỲ còn sống, chắc gì ông đã ủng hộ đường lối của đảng CS như hiện nay? Ủng hộ các ông dang bảo vệ cái ché độ thối nát, tham nhũng, bất công này?

    Ông bạn của ông Luân, người được dấu tên cuối bài viết, còn tỏ ra là người thật thà, khi nói: “…Huy Đức hỏi anh này kia đúng kiểu trà dư tửu hậu như anh em mình bây giờ, thì biết gì anh nói thôi. Huy Đức hoàn toàn không trình bày là Huy Đức sẽ đưa những chuyện ấy vào sách hay báo gì cả. Chứ nếu Huy Đức nói rõ, anh đã không trả lời gì”.

  50. huythuanvu đã nói

    “Một cá nhân còn có bí mật, huống hồ gì một thể chế.” Đúng! Chỉ có điều, một con dân không may “dị dạng tật nguyền”, ai cũng biết thì không sao. Còn ông vua có sừng (Trong câu chuyện Hoàng thượng có sừng), để giữ kín bí mật này quốc gia đó đã giết đến người thợ cạo cuối cùng mà bí mật của nhà vua vẫn bị lộ. Không chỉ con người khao khát nói ra sự thật mà cả “cây sậy” trong câu chuyện cũng sống chết với nỗi niềm khao khát đó.

    “Không nhẽ bây giờ, chúng ta lại xét hành vi “Cô Tấm nấu nước sôi giết Cám rồi chặt xác làm mắm gửi cho dì ghẻ” là hành vi có man rợ hay không(?!).”
    Chúng ta nên thừa nhận một điều: Cũng dân tộc ấy, cùng một nền văn hoá, dẫu “bên thắng cuộc” hay “bên thua cuộc” thì hành vi, dù là nhân đạo hay tàn ác của cả hai bên cùng dựa trên một nền tảng văn hoá. Chĩ có điều, trước nay, người ta thường nhân danh “chính nghĩa” để biện minh cho những hành vi (dù là man rợ hay tàn ác) của mình.

    “Làm sao anh Huy Đức lại có thể “khoét sâu vào sai lầm của một thời”, những sai lầm đã được khắc phục…”.
    Không ai có thể ăn nói hàm hồ như nhà báo Ngô Kinh Luân!
    Giáo sư sử học Ngô Vĩnh Long nói rằng: “Nôi chiến Mỹ 1861-1865 chỉ có 4 năm mà hậu quả còn đến tận bây giờ (sau hơn 100 năm). Cuộc chiến VN dài gấp 10 và mức độ tàn phá cũng gấp 10.”
    Phải chăng “sai lầm đã được khắc phục”-Nhất là nhưng sai lầm có tính lịch sử của cả một triều đại, thì thế hệ sau này không được không được quyền biết và không được “khoét”!
    Ô giời!

  51. le phuoc đã nói

    Huy Đức khi cho xuất bản cuốn sách nầy có thể anh đã đánh đổi cả tương lai của anh với chế độ nầy.Cám ơn anh đã cho chúng tôi những người dân miền nam biết thêm về những “thiên tài đảng ta” của bên thắng cuộc.

  52. [...] 1589. Hai bài viết về Bên Thắng Cuộc của một nhà báo “tự do” và một… [...]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: