BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1418. Người Trung Quốc quyết nắm Biển Đông?

Posted by adminbasam on 27/11/2012

“… tinh thần bảo vệ ‘chủ quyền’ của người dân Trung Quốc, tôi thấy đã là một ngọn núi cao ngất đối với Hà Nội … Có lẽ sẽ hồ đồ khi cho rằng người Việt Nam không máu lửa như người Trung Quốc trong vấn đề chủ quyền.”  Vậy mời coi lại: 1347. TS Lê Vĩnh Trương: Không nên cực đoan đối với Trung Quốc;   1373. Về bài phỏng vấn ông Lê Vĩnh Trương trên báo Pháp luật TPHCM 4/11/2012.

“Trong câu chuyện này, ở Việt Nam, Đảng đã giành hết quyền lo. Người dân không được phép xía vào. Họ đang trông chờ Đảng ‘lo’ tốt hơn chứ không phải chỉ la oai oái trước những cú ra đòn hiểm hóc của Trung Quốc.”

BBC tiếng Việt

Quyết nắm Biển Đông?

Nguyễn Lễ

viết cho BBCVietnamese.com từ Bắc Kinh

Cập nhật: 11:34 GMT – thứ ba, 27 tháng 11, 2012

Trước hết tôi phải xin lỗi vì cái tựa đề nghe như khẩu hiệu của Đảng có thể gây lầm tưởng là tôi cổ vũ tinh thần bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam.

Thực ra đối tượng mà tôi muốn nói ở đây lại là Trung Quốc.

Nếu thế thì chắc có người cho rằng phải để tựa là ‘quyết chiếm Biển Đông’ mới đúng. Nhưng cũng vì chữ ‘chiếm’ này mà tôi đã bị phản ứng rất gay gắt.

Nước cờ cao

Suốt mấy ngày qua dân tình trong nước sục sôi với câu chuyện hộ chiếu của người láng giềng phương Bắc thòng chiếc lưỡi lỗ mãng xuống liếm gần hết Biển Đông.

Nước cờ này tuy mạo hiểm nhưng đã được tính toán kỹ trong ván cờ Biển Đông mà cao thủ Bắc Kinh đang buộc Hà Nội và Manila phải chơi theo ý họ.

Xét cho cùng đây cũng là một bước đi logic của chính quyền Trung Quốc.

Trên chuyến bay của hãng Air China đi Bắc Kinh để tường thuật về Đại hội 18 của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tôi đã phát hiện cơ man những chiếc lưỡi bò như thế.

Tạp chí của hãng để trước mặt hành khách có rất nhiều bản đồ Trung Quốc, và trên mỗi bản đồ này, dù lớn hay nhỏ, người ta đều không quên đính kèm một cái lưỡi bò.

Cái lưỡi đứt chín đoạn với chấm chấm bên trong giờ đây đã trở thành một phần không thể tách rời cái bụng phình to của đại lục.

Một khi cái lưỡi này đã xuất hiện trên mỗi bản đồ Trung Quốc thì không có lý do gì nó lại không có mặt trên những tấm bản đồ cuối cùng trên hộ chiếu.

Chính vì thế mà hộ chiếu lưỡi bò là một bước đi logic của Bắc Kinh. Từ 10 triệu sẽ có ngày có đến cả tỷ cái lưỡi bò nhan nhản tỏa đi khắp nơi trên thế giới.

Cá tươi Điếu Ngư

Ngày đầu tiên ở Bắc Kinh, bước ra khỏi khách sạn tôi nhìn thấy đối diện bên kia đường có một bảng điện tử liên tục chạy chữ bằng tiếng Hoa và tiếng Anh. Câu tiếng Anh dịch ra là ‘Điếu Ngư Đảo là của Trung Quốc’.

Bảng điện tử đó là của một công ty lữ hành mà lý ra phải chạy các thông tin chào tour.

Trên tờ báo nhiều ‘ân oán’ với Việt Nam là Hoàn cầu Thời báo tôi nhìn thấy tấm ảnh chụp một sạp cá trong một khu chợ ở Bắc Kinh căng một tấm biển trắng ghi dòng chữ rõ to được dịch sang tiếng Anh là: ‘Đây là cá tươi mới đánh bắt ở Điếu Ngư’.

Tôi tin cả bảng điện tử lẫn băng rôn đều là việc làm tự phát tự giác của người dân chứ chính quyền chẳng hơi đâu sai bảo những việc chả ảnh hưởng gì đến quyền cai trị của họ.

Cá ‘Điếu Ngư’ thì được tung hê như thế, còn cá ‘Tam Sa’ thì sao?

Câu trả lời có ngay: trang web chính thức của Đại hội 18 cũng tranh thủ quảng bá một phóng sự ảnh về ‘Tam Sa’.

Tôi nhìn thấy những ngư phủ sạm đen nắng gió trưng ra những con cá to bằng cả thân người họ vừa bắt được.

Có lẽ cá ‘Điếu Ngư’ mới là hàng độc cần phải rao, còn cá ‘Tam Sa’ đã là ‘chuyện thường ngày ở huyện’.

Không những mắt thấy mà chính tai tôi cũng đã nghe (dù qua phiên dịch) những thường dân Bắc Kinh nói về ‘chủ quyền’ của họ.

Có những người đã đồng ý trả lời nhưng lại đổi ý ngay khi biết một người Việt Nam lại đi hỏi chuyện về ‘Tam Sa’.

Tuy nhiên, những ai chịu nói đều thể hiện một niềm tin chắc như đinh đóng cột rằng ‘Tam Sa’ và ‘Nam Hải’ là của Trung Quốc. Không có gì phải bàn cãi!

‘Thảo dân’ lên tiếng

Bà Dương Quế Linh, 35 tuổi, tiểu thương bán rau cải ở Quận Hải Điến mặc dù lúc đầu khăng khăng không biết gì về chính trị nhưng trước sự nài nỉ của chúng tôi cuối cùng bà cũng phát biểu:

“Cái gì thuộc về Trung Quốc thì là của Trung Quốc. Với tư cách là công dân Trung Quốc, tôi hy vọng chính phủ sẽ dùng hết sức để lấy lại phần lãnh thổ thuộc về Trung Quốc.”

Và nữa:

“Vấn đề tranh chấp Điếu Ngư Đảo và tranh chấp Tam Sa đều quan trọng như nhau. Đây không phải là vấn đề bình thường. Đây là vấn đề liên quan đến lãnh thổ quốc gia.”

Lời lẽ của một chị bán rau nghe như giọng điệu của người phát ngôn Bộ Ngoại giao!

Thể theo yêu sách đòi đến 80% Biển Đông của Trung Quốc thì một quốc gia biển như Việt Nam thành ra không có biển. Trước sự hùng hồn của bà Dương, tôi xoáy sâu vào điểm này mà tôi cho là không thuyết phục rõ ràng trong yêu sách đường chín đoạn để xem người dân Trung Quốc nói sao.

Anh Tăng Vũ, 24 tuổi, nghiên cứu sinh ngành chế tạo xe hơi mà chúng tôi ‘chộp’ được tại Viện Công nghệ Bắc Kinh, có câu trả lời còn bất ngờ hơn:

“Thật sự tôi cũng không quan tâm lắm đến con số cụ thể nhưng nếu nói con số 80% là quá đáng thì đáng lẽ ra phải là 100% mới đúng vì biển đó là của Trung Quốc.”

“Tôi nghĩ Trung Quốc cần phải dùng biện pháp cứng rắn để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, không thể tiếp tục nhượng bộ vì như thế Trung Quốc sẽ thiệt thòi.”

Tuy nhiên sau những lời lẽ ‘quá nhiệt huyết’, anh Tăng có phần đấu dịu:

“Mỗi người đều có lòng yêu nước, đều yêu đất nước của mình. Bản thân bạn cũng thế. Tuy nhiên đây chỉ là vấn đề hiện tại. Chúng ta nên nhìn về lâu dài. Giữa các quốc gia với nhau cần phải tìm hướng giải quyết để cùng nhau phát triển.”

Anh Tăng Vũ chính là người đã phản ứng quyết liệt với người phiên dịch của tôi khi cô dùng chữ Trung Quốc ‘chiếm đoạt’ 80% Biển Đông mà tôi đã đề cập ở đầu bài.

Một sinh viên khác, họ Giả, 25 tuổi, cùng trường và đang học sau đại học ngành Quang học, tỏ ra khá mềm dẻo với điều kiện ẩn danh.

“Đối với vấn đề tranh chấp lãnh thổ thì số liệu không thể hiện được sự chính xác thông tin. Có thể thấy được một bên nhiều hơn một bên ít hơn nhưng số liệu có được cũng có lý riêng của nó.”

“Cá nhân tôi mong muốn hòa bình song song với lãnh thổ được nguyên vẹn không xảy ra tổn thất gì. Chính phủ với tư cách là đại diện của người dân phải xem xét và quyết định làm sao cho đạt được nguyện vọng của người dân.”

Người bạn phiên dịch của tôi, một du học sinh Việt Nam ở Bắc Kinh đã ba năm, cho biết kể từ khi bùng nổ vụ Điếu Ngư, người dân Trung Quốc dồn tất cả căm hờn vào Nhật Bản và gần như quên Việt Nam.

Vấn đề là tại sao một hòn đảo bỏ hoang lại có thể khuấy động tinh thần của người dân Trung Quốc hơn một vùng biển chiến lược có lợi ích dồi dào.

Nếu xem ‘Điếu Ngư’ là cái bánh khó nhằn còn ‘Nam Hải’ là miếng ngon trước sau gì cũng nuốt trọn thì câu trả lời sẽ rõ.

Ít ra đây cũng là ý kiến của ông Vương Gia Tường, 72 tuổi, một kỹ sư đã về hưu.

“Vấn đề tranh chấp Điếu Ngư Đảo tương đối khó khăn,” ông trả lời tôi, “Nhưng một khi đã giải quyết được Điếu Ngư thì vấn đề Tam Sa sẽ dễ dàng giải quyết.”

Rõ ràng hộ chiếu mới của Trung Quốc có đính kèm lưỡi bò nhưng lại không dám động đến ‘Senkaku’ nên Tokyo cho qua không nói gì.

Tôi đã soi rất kỹ trên các bản đồ trong các sách vở của Trung Quốc để tìm dấu vết của ‘Điếu Ngư’ nhưng cũng không hề thấy đánh dấu.

Có thể thấy rằng với Tokyo tuy Bắc Kinh có lớn tiếng nhưng vẫn vừa đi vừa ngó chừng. Trong khi đó, đối với Hà Nội và Manila Bắc Kinh sẵn sàng ra mặt bặm trợn.

Đây có lẽ vận vào ý ‘dễ trước khó sau’ mà giới lãnh đạo Trung Quốc đã đặt ra cho chiến lược biển đảo của họ chăng?

Không có đường lui

Thế thì nếu cả Tokyo, Hà Nội và Manila có cùng hành động gây sức ép cùng một lúc thì tôi tự nhủ Bắc Kinh sẽ như thế nào?

Có lẽ họ sẽ phải vất vả chống đỡ, nhưng dù thế nào chăng nữa thì trước áp lực quyết liệt của dân chúng tôi cho rằng khả năng Trung Quốc lui bước trên Biển Đông là hoàn toàn không có chứ đừng nói là rất ít.

Cũng sẽ có những lúc nhà cầm quyền Bắc Kinh càng phải tỏ ra cứng rắn trong vấn đề chủ quyền nếu họ cần tranh thủ sự ủng hộ của người dân.

Ý chí quyết liệt của người dân hòa với mưu tính của nhà cầm quyền khiến Bắc Kinh ở vào tư thế chỉ có thể tiến chứ không thể lùi trên vấn đề ‘Nam Hải’.

Muốn hoàn thành bá nghiệp Trung Quốc phải vươn ra biển. Như thế trước hết phải có ‘ao nhà’. Cho nên có thể nói Biển Đông là chiếc chìa khóa Trung Quốc quyết phải nắm mà nếu mất thì cũng tan tành giấc mộng mà đời đời đất nước Trung Hoa luôn ấp ủ.

Chưa kể danh dự một nước lớn. Nếu tuyên bố chủ quyền mà cuối cùng lại để mất vào tay nước nhỏ thì chẳng mất mặt lắm sao?

Cho nên dù tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông có thể bị xem là ‘vô lý’ nhưng chính phủ họ lại rất tự tin với điều ‘vô lý’ đó.

Tự tin vì họ biết họ phải nắm Biển Đông bằng mọi giá. Tự tin vì họ đang và sẽ có đủ tiềm lực để thực hiện điều đó.

Sự tự tin này cũng có thể thấy với hộ chiếu lưỡi bò. Một bước đi rủi ro nhưng họ rất mạnh dạn chứng tỏ họ đã lường trước tất cả hệ lụy.

Thách thức cao ngất

Khoan bàn đến lý lẽ của mỗi bên, khoan so về tương quan lực lượng mà chỉ dừng lại ở tinh thần bảo vệ ‘chủ quyền’ của người dân Trung Quốc, tôi thấy đã là một ngọn núi cao ngất đối với Hà Nội.

Đó là niềm tin từ gan ruột của họ, bất kể có lý hay phi lý. Đó là sự tự giác bảo vệ chủ quyền đến mức cực đoan. Đó là sự lan tỏa đến từng người dân bình thường.

Có lẽ sẽ hồ đồ khi cho rằng người Việt Nam không máu lửa như người Trung Quốc trong vấn đề chủ quyền. Nhưng ở Việt Nam tôi chưa thấy được sự tự giác và lan tỏa ở mức độ như ở Trung Quốc.

Ít nhất thì người dân Trung Quốc cũng xuống đường rầm rộ để hà hơi tiếp sức cho chính quyền gây áp lực với Nhật Bản trên vấn đề Điếu Ngư.

Trong khi đó thì các cuộc biểu tình bảo vệ Hoàng Sa-Trường Sa ở Hà Nội số lượng chẳng được bao nhiêu mà lại còn bị chính quyền gây khó dễ đủ điều.

Nhìn trước mắt thì hộ chiếu lưỡi bò cũng chỉ là một trong rất nhiều đòn mà Bắc Kinh sẽ tiếp tục tung ra để nhằm hạ gục Hà Nội và Manila.

Trong khi chờ đợi, ông Lương Thanh Nghị nên chuẩn bị sẵn tinh thần hoặc tranh thủ tìm bài gì mới xi-nhê hơn.

Trong câu chuyện này, ở Việt Nam, Đảng đã giành hết quyền lo. Người dân không được phép xía vào. Họ đang trông chờ Đảng ‘lo’ tốt hơn chứ không phải chỉ la oai oái trước những cú ra đòn hiểm hóc của Trung Quốc.

Nếu có việc gì xảy ra thì chắc chắn toàn bộ trách nhiệm thuộc về Đảng. Đó là trách nhiệm trước lịch sử, trước dân tộc, trước tổ tiên và trước các thế hệ mai sau.

Bài viết phản ánh quan điểm và cách hành văn của riêng tác giả, không phải của BBC Việt ngữ.

About these ads

11 phản hồi to “1418. Người Trung Quốc quyết nắm Biển Đông?”

  1. [...] 1418. Người Trung Quốc quyết nắm Biển Đông? [...]

  2. Bac Thuoc 4 đã nói

    Rút kinh nghiệm những lần thất bại trước khi đánh chiếm VN , lần TQ có vẻ rất thành công khi vô hiệu hóa Đảng cầm quyền để cuối cùng dứt điểm VN ! Chưa kể VN bị bao vây ở mặt trận Tây Nam ( Cao Miên ) và mặt Tây ( Lào ) !
    Phải nói là Đảng CS Trung Quốc đã thành công hơn các triều đại phong kiến trước khi đánh chiếm VN.
    Hoa Kỳ sẽ không nhảy vào khi VN bị TQ bất ngờ tấn công vì dù sao cũng có tự ái bị thua trận trước kia nên phải để cho VN bị dần cho tơi tả mới nhảy vào cứu để được mang tiếng tốt là ân nhân. VN , theo kịch bản ,ít nhất phải bị TQ đô hộ 10 năm mới được Mỹ tiếp cứu !
    Với nhiều thông tin tại Hoa Kỳ , năm 2016 sẽ là năm TQ giải quyết Biển Đông , VN , Phi Luật tân và Đài Loan !

  3. Dân Sinh Saigon đã nói

    Đảng càng im lặng thì ngày tàn lại càng đến gần. Cũng như trong một gia đình nếu cha mẹ quá nhu nhược để cho người ngoài hà hiếp con cái, nhà cửa đất đai mà con cái cũng giống cha mẹ thì nhà đó tan nát. Còn con cái biết cách phản công giữ lấy tài sản của mình thì gia đình đó còn có phúc.
    Người Việt không phải ai cũng ngu, cứ nhất nhất theo đảng, tán dương đảng, cái gì của đảng cũng đúng. Và đảng cũng cứ nghĩ như thế và ra đủ thứ điều lệ cấm đảng viên đủ thứ không được làm, tưởng rằng như thế là giữ được kỉ cương trong đảng , luôn có số đông tuyệt đối theo mình. Đối với dân thì luôn luôn dùng hình thức mị dân, với người khác ý kiến thì bắt bớ bỏ tù và nghĩ rằng như thế là an dân , dân theo mình.
    Đó chỉ là tư duy của kẻ kiêu ngạo, tư duy của một kẻ độc tài, của một chính thể đàn áp. Đó là chế độ CA trị .
    Tư duy của nhà cai trị ngày nay không có giọng lúc nào cũng ra lệnh, lúc nào cũng đem CA ra dọa. Kiểu đó chỉ là cố nén cái nồi hơi .
    Ngày nay dân biết tỏng các bậc gọi là phụ mẫu đó muốn gì rồi .

  4. KL đã nói

    Đảng lo!
    Đảng lo bán giá nào cao nhất!

  5. helenathuy đã nói

    “Họ đang và sẽ có đủ tiềm lực để thực hiện điều đó (chủ quyền biển Đông)” .Vâng,tiềm lực thôi,có thể mãi là tiềm lực .Ngày trước TQ cũng tin vào Mao từ trong gan ruột,còn ngày nay thì …?Ngọn lửa niềm tin ấy cũng chỉ là thứ lửa rơm mà thôi.!.
    Vấn đề ở chúng ta chứ ko phải ở đối thủ . Cứ khúm núm cúi đầu,cứ run rẩy sợ hãi,cứ són ra quần khi ông “bạn lớn” hắt hơi…thì con mèo nhà cũng trở thành con báo,con giun đất cũng hóo rồng,mươi cái tầu đánh cá của ngư dân TQ cũng thành hàng không mẫu hạm .Vấn đề là ở ta,ở Đảng cầm quyền,ngồi trên đầu dân ta để mút cu lãnh đạo TQ .Ngồi trên đầu dân thì có bao giờ vững,luôn ở thế chông chênh,đâm lo sợ nên đàn áp dân mà đâu hiểu được rằng dân ko bao giờ chịu làm nô lệ .
    Dân chỉ nhắc Đảng một điều : 100 lính Nhật áp tải 50.000 dân TQ ra pháp trường xử bắn .50 ngàn người lầm lũi đi chịu chết chư ko có phản ứng gì(dù là bỏ chạy) .TQ định làm gì với tinh thần “bất khuất” ấy .Dân chỉ muốn nắm tóc kéo mặt Đảng lên nhìn thẳng vào mặt trời,hét thật to cùng dân “Nam quốc sơn hà…”,muốn Đảng đứng cùng dân để dân che đỡ,cùng bảo vệ chủ quyền Tổ quốc

  6. Trần Đông A đã nói

    Bài viết cho tôi nhìn vấn đề tranh chấp biển đảo của TQ với VN, Phi, Nhật một cách rõ nét hơn.
    Đặc biệt, điểm thuyết phục ở bài viết cho thấy TQ coi thường Chính quyền CSVN và Phi hơn Nhật.
    Chính quyền TQ sợ Nhật hơn nên chưa manh động trong việc in bản đồ đảo tranh chấp với Nhật…

    Chính quyền TQ thực hiện nhiều biện tuyên truyền khuyến khích người dân củng cố ý thức về biển đảo, lấy tuyên truyền bền bỉ , kheo léo âm mưu bành trướng của giới diều hâu TQ vào lòng dân TQ, họ dần dần biến giả thành thật, biến phi nghĩa thành chính nghĩa, họ từng bước phát động chiến tranh từ ngay lòng dân TQ.

    Mặt khác CSTQ không ngăn cản ( hoặc giả vờ ngăn) các cuộc biểu tình của người dân TQ chống Nhật (trong tranh chấp đảo Điếu Ngư) như Chính quyền VN đã làm với người biểu tình yêu nước VN…

    Chính quyền VN chưa lâm chiến đã thua Chính quyền bành trướng TQ trên mặt trận biển đảo, mặt trận tuyên truyền, mặt trận lòng dân.

    CSVN phải chịu trách nhiệm trước lịch sử VN về sự nhục nhã về những mất mát biển đảo của quê hương!
    Hỏi ngàn năm sau VN có lấy lại được biển đảo đã mất về tay TQ?

    Đảng cộng sản Việt Nam đã mở lại một chu kỳ Bắc thuộc cho nước VN đáng thương của chúng ta…?!

    Là người Việt Nam, chúng ta phải làm gì, trước khi quá muộn?

  7. ĐảngLo đã nói

    Chúng nó lo mất đảng chứ không hề lo mất nước !

  8. Dân Sinh Saigon đã nói

    Thôi thế này thì có ngày ra ngõ là gặp chú ba. Trở về nhà không phải là nhà mình nữa mà là nhà của người nói tiếng lạ nào đó như kiểu người Chợ Lớn hay Thâm Quyến ! Đảng thì” no ” mà em thì lo lắm !

  9. Dân Đen SG đã nói

    Đọc bài này xong tự nhiên thấy căm giận trọng lú, 3d … đến tận xương tủy. Muốn chửi thề …

  10. Vũ ngày Mai đã nói

    Đảng lo,đã có đảng lo…Một lũ bị Bò liếm.

  11. bvh hanoi đã nói

    14 con cá ở VN cũng là của Trung quốc.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: