BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1209. Biển Đông: Trung Quốc gia tăng chính sách “bên bờ vực chiến tranh” tới mức nguy hiểm

Posted by adminbasam on 17/08/2012

SAAG

Biển Đông: Trung Quốc gia tăng chính sách “bên bờ vực chiến tranh” tới mức nguy hiểm

Tác giả: TS Subhash Kapila

Người dịch: Trần Văn Minh

09-08-2012

“Nhưng về một đối thủ dùng chiến thuật ‘tích gió thành bão’ – từ từ góp nhặt những hành động nhỏ, không có hành động nào được sử dụng để biện hộ cho chiến tranh, nhưng có thể tích lũy theo thời gian thành một sự thay đổi mang tính chiến lược quan trọng thì sao? 

Mục tiêu [chiến thuật] tích gió thành bão của Bắc Kinh là tích lũy từ từ bằng những cuộc tấn công nhỏ nhưng kiên trì, chứng minh sự có mặt lâu dài trên vùng lãnh thổ mà họ đòi chủ quyền, với chủ ý rằng, việc đòi chủ quyền đó sẽ làm suy yếu các quyền lợi kinh tế được Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển công nhận và có lẽ ngay cả quyền của các tàu thuyền  và máy bay qua lại [trên Biển Đông] hiện được xem là luật lệ chung trên toàn cầu. Với ‘sự thật mới hiển nhiên’ một cách chậm rãi nhưng tích lũy dần, Trung Quốc hy vọng sẽ thiết lập việc chiếm hữu trên thực tế và hợp pháp đối với các tuyên bố chủ quyền của họ”. —– Theo Robert Haddick, báo Foreign Policy, ngày 3 tháng 8 năm 2012.   

Những quan sát khởi đầu

Tranh chấp Biển Đông đã dai dẳng kéo dài trong hàng thập niên qua giữa Trung Quốc và các nước láng giềng Đông Nam Á, đã trở lại tình trạng xung đột kể từ năm 2008-2009 sau khi Trung Quốc tuyên bố Biển Đông là ‘lợi ích cốt lõi’ và sẵn sàng đi tới chiến tranh để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ mà họ đã đơn phương tuyên bố.

Sự quyết đoán đó của Trung Quốc không làm cộng đồng quốc tế ngạc nhiên vì rất đồng điệu với những hành động trong quá khứ của Trung Quốc và xu hướng dựa vào xung đột để giải quyết các tranh chấp lãnh thổ thay vì những phương cách giải quyết ôn hòa.

Đáng chú ý là sau năm 2009, Trung Quốc đã tiến hành điều có thể được diễn tả là trong tiến trình nguy hiểm bên bờ vực chiến tranh quân sự, không những có thể làm mất cân bằng vùng châu Á –Thái Bình Dương, mà còn có thể kích động sự đối đầu và xung đột giữa quân đội Trung Quốc với Hoa Kỳ về sự phiêu lưu quân sự của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp này.

Tranh chấp Biển Đông đã được đề cập nhiều trong các bài phân tích của truyền thông báo chí, nên không cần nhấn mạnh trong bài viết này. Do chính sách đơn phương sử dụng quân sự để gây hấn và sự hiếu chiến sẽ dẫn đến nguy hiểm, có khả năng lan ra thành một cuộc tranh chấp rộng lớn hơn, nên điều cần tập trung là, vì sao Trung Quốc cảm thấy được khích lệ và thích thú với chủ nghĩa phiêu lưu quân sự trong các tranh chấp lãnh thổ với các nước làng giềng của họ, mà thông thường có thể được giải quyết ở các diễn đàn quốc tế và khu vực theo cơ chế đa phương.

Vì thế, bài viết này với mục đích xem xét những vấn đề liên quan như sau:

  • Sự gia chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông: mục tiêu nhắm tới là Hoa Kỳ.
  • Ý nghĩa của việc chọn thời điểm để gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc.
  • Thế tiến thoái lưỡng nan về chiến lược của Hoa Kỳ trong việc đáp trả một cách hiệu quả đối với chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông.
  • Lựa chọn của các nước đòi chủ quyền để tranh đấu với Trung Quốc trong việc giải quyết xung đột ở Biển Đông: ASEAN không phải là sự lựa chọn, mà lựa chọn hữu hiệu là Hoa Kỳ.
  • Phản ứng của thế giới đối với việc gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông.

Sự gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông: mục tiêu nhắm tới là Hoa Kỳ.

Sự gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông không còn giới hạn ở tham vọng kiểm soát khối nhiên liệu dầu hỏa mênh mông, không những nằm trong vùng Biển Đông mà còn ở cả khu vực Đông Hải và Hoàng Hải. Chiến lược phá hoại của Trung Quốc trong khu vực Biển Đông giờ đây đã biến thành một cuộc tranh luận chiến lược lớn hơn, đó là đánh bại Hoa Kỳ và giữ vai trò thống trị ở châu Á.

Trung Quốc có thể đối xử tàn bạo với các đối thủ tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông bằng sức mạnh quân sự bất cứ lúc nào, nhưng họ sẽ không làm thế, khi có thể đạt được kết quả sau cùng với sự lựa chọn ít tốn kém, bằng chiến lược tiến từng bước và tăng dần để giữ sự xung đột sôi động nhưng không bùng nổ. Với chiến lược như thế, Trung Quốc ra tay trước khi có sự can thiệp kịp thời của Hoa Kỳ và đạt được mục tiêu chiến lược như mô tả ở trên.

Các tuyên bố chủ quyền hung hăng [của Trung Quốc] ở Biển Đông chỉ là một tín hiệu báo trước cho sự hiếu chiến tương tự sẽ tiếp theo ở Đông Hải và Hoàng Hải, nơi mà Trung Quốc sẽ đối đầu với một đối thủ hùng mạnh hơn là Nhật Bản.

Tuy nhiên, để tiến dần lên vùng biển phía Bắc, đầu tiên Trung Quốc phải tranh thủ vượt qua Hoa Kỳ trong vùng Biển Đông, cả về mặt địa chính trị lẫn địa chiến lược.

Về địa chính trị, mục tiêu của Trung Quốc nhắm tới Hoa Kỳ là xem thường hình ảnh của Mỹ bởi Mỹ dường như bất động trong việc chống lại hành động phiêu lưu quân sự của Trung Quốc trong khu vực Biển Đông. Chủ nghĩa biểu tượng ảnh hưởng ở mức độ nào đó và hình ảnh về một nước Mỹ bất lực trong việc kiềm chế Trung Quốc có thể gây tổn hại cho Hoa Kỳ.

Về địa chiến lược, mục đích của Trung Quốc là phô bày cho các nước Đông Nam Á thấy rằng sự thiếu vắng thái độ đáp trả mạnh mẽ của Hoa Kỳ chống lại sự trỗi dậy của Trung Quốc đến từ ý chí chính trị và chiến lược yếu kém của Mỹ khi đương đầu với Trung Quốc trong các vấn đề tranh chấp. Một cách rõ ràng hơn là Trung Quốc muốn cho các nước thấy Hoa Kỳ không thể là một đối tác chiến lược tin cậy của các nước châu Á trong việc chống lại Trung Quốc.

Chiến lược ba mũi nhọn của Trung Quốc mô tả ở trên là biểu hiện của những điều tôi đã diễn tả trong bài viết I (Paper I) trước đây về chiến lược làm hao mòn mất cân đối của Trung Quốc để làm tiêu hao ảnh hưởng quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á – Thái Bình dương, để mở rộng phạm vi   cho Trung Quốc thống trị khu vực châu Á – Thái Bình Dương.

Ý nghĩa của việc chọn thời điểm để gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc

Việc chọn thời điểm để gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc trong vài tháng qua là quan trọng, nhất là nó đi ngược lại bản chất của bất cứ quy tắc chiến lược nào. Trung Quốc luôn luôn được cộng đồng thế giới tin tưởng là có sự kiên nhẫn chiến lược, có viễn kiến chiến lược và rằng Trung Quốc đang trở thành một thành viên có trách nhiệm trong các vấn đề toàn cầu. Nhưng trong tiến trình hiện nay về việc Trung Quốc gia tăng khiêu khích chiến tranh ở Biển Đông, những yếu tố này hoàn toàn vắng mặt.

Vậy thì, làm sao giải thích sự hiếu chiến quân sự hiện nay [của Trung Quốc] trong xung đột Biển Đông? Sự tính toán thời điểm trong việc gia tăng khiêu khích chiến tranh trong xung đột Biển Đông có thể dựa vào những yếu tố/ những sự tiến triển sau đây:

  • Trung Quốc hoảng sợ về việc thay đổi chiến lược và tái cân bằng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á – Thái Bình dương. Trung Quốc hy vọng, bằng cách leo thang khiêu khích chiến tranh trong xung đột Biển Đông, họ có thể đổi hướng/ phá vỡ kế hoạch tái cân bằng lực lượng quân sự của Hoa Kỳ.
  • Trung Quốc tìm cách ngăn cản sự hấp dẫn chiến lược của Hoa Kỳ đối với các nước Đông Nam Á và buộc những nước này đi đến thỏa hiệp với Trung Quốc bằng tiến trình song phương mà trong tiến trình này, sự cưỡng ép chính trị và quân sự có thể có hiệu lực hoàn toàn.
  • Trung Quốc hiểu rằng Hoa Kỳ hoàn toàn bận rộn với chính trị trong năm bầu cử tổng thống, thời điểm hiện nay là cơ hội để khai thác những mục tiêu địa chính trị và địa chiến lược nêu ra ở trên.

Trung Quốc đã từng nhúng tay vào việc gây chia rẽ giữa các nước ASEAN như một phần của sự theo đuổi chính sách tổng thể để kéo các nước ASEAN ra khỏi ảnh hưởng của Hoa Kỳ và điều này có liên hệ trực tiếp tới thái độ hiếu chiến của Trung Quốc về xung đột ở Biển Đông với các nước ASEAN. Sự mất đoàn kết của ASEAN được thấy rõ tại Hội nghị các Bộ trưởng ASEAN hồi tháng trước ở Cambodia. Với sự kích động của Trung Quốc, Cambodia đã phá hoại sự đoàn kết của ASEAN với một hành động dễ thấy, khi Cambodia thích thú trong cuộc chiến ủy nhiệm (proxy war) [cho Trung Quốc] để chống lại các thành viên ASEAN khác.

Thế tiến thoái lưỡng nan chiến lược của Hoa Kỳ trong việc đáp trả một cách hiệu quả đối với việc gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông

Hoa Kỳ không phải là nước ngoài cuộc, thụ động đối với việc gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc trong xung đột Biển Đông. Ngay cả trước khi đưa ra Học thuyết Obama về sự chuyển hướng chiến lược sang châu Á – Thái Bình dương, Mỹ đã thực hiện việc điều chỉnh quân lực Hoa Kỳ về phía nam, tới đảo Guam với mục đích đáp ứng kịp thời bất cứ sự bùng nổ xung đột nào trong khu vực Biển Đông.

Hoa Kỳ cũng đã cải tiến và tái xác định các học thuyết quân sự của họ, đặc biệt đối với bất cứ mối đe dọa quân sự nào mà Trung Quốc có thể áp đặt trong khu vực, cụ thể là học thuyết “không chiến trên biển” (Air-Sea Doctrine) nhằm vô hiệu hóa các chiến lược chống tiếp cận của Trung Quốc.

Tuy nhiên, dường như trong cách ứng phó các hành động gây hấn quân sự từng bước của Trung Quốc đối với các nước láng giềng ASEAN đang đòi chủ quyền lãnh thổ ở Biển Đông, Hoa Kỳ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan chiến lược.

Thế tiến thoái lưỡng nan của Hoa Kỳ được phản ảnh rõ nhất qua lời của tác giả [Robert Haddick] được trích dẫn ở trên, và ông nhận xét: “Nhưng các nhà hoạch định chính sách ở Washington sẽ bị kẹt khi cố gắng sử dụng sức mạnh quân sự để chống lại việc từ từ thực hiện những hành động nhỏ thành thạo của Trung Quốc. Nếu những hành động kia quá nhỏ, thì sẽ không có hành động nào đủ nghiêm trọng để biện hộ cho việc khởi sự chiến tranh”.

Ông nhận định thêm rằng: “Việc thực hiện những hành động nhỏ đó [của Trung Quốc] sẽ đặt gánh nặng lên vai các đối thủ của họ. Đối thủ đó sẽ ở vào vị thế bất ổn của những lằn ranh báo động dường như không thể xác định và bị lôi kéo vào tình thế bên bờ vực chiến tranh mà không thể cưỡng lại được. Đối với Trung Quốc có nghĩa là chỉ cần làm lơ Hạm đội Thái Bình dương của Hoa Kỳ và tiếp tục thực hiện các hành động nhỏ đó với sự tính toán hợp lý rằng, chẳng lẽ Hoa Kỳ lại đi gây hấn với một cường quốc vì một sự cố nhỏ nhặt ở một vùng biển xa xôi”.

Tuy nhiên, Hoa Kỳ cần nhận ra rằng, trong lịch sử những khiêu khích quân sự nhỏ nhặt như thế có khuynh hướng tích tụ tới mức bùng nổ lớn, mà cách tốt nhất là có thể ra tay trước và bóp chết khi còn trong trứng nước.

Hơn nữa, Hoa Kỳ không nên để cho hình ảnh chiến lược và chính trị của mình và tư thế ở châu Á – Thái Bình Dương bị hủy hoại do những khiêu khích từ từ của Trung Quốc ở khu vực Biển Đông, để bảo vệ danh dự bằng cách bảo đảm Mỹ sẽ cung cấp an ninh cần thiết cho các nước đồng minh hiện tại của họ để chống lại Trung Quốc, và cho các đối tác chiến lược mà họ đang tìm kiếm như Việt Nam.

Lựa chọn của các nước đòi chủ quyền để tranh đấu với Trung Quốc trong việc giải quyết xung đột ở Biển Đông: ASEAN không phải là sự lựa chọn, mà lựa chọn hữu hiệu là Hoa Kỳ

Đối đầu với Trung Quốc về quyền kiểm soát các đảo/ bãi đá rải rác ở Biển Đông là các nước Đông Nam Á mà tất cả các nước đều là thành viên ASEAN. ASEAN với tư cách là một tổ chức, đã từng cố gắng kéo Trung Quốc vào đối thoại về xung đột Biển Đông, nhưng không thành công. Ngay từ đầu, Trung Quốc đã chống lại chuyện đó và rằng việc đối thoại để giải quyết tranh chấp phải là các thảo luận đa phương.

Hơn nữa, hầu hết các nước ASEAN vừa mới áp dụng chiến lược rào giậu đối với Trung Quốc không chắc chắn rằng Hoa Kỳ có giải pháp để đương đầu với Trung Quốc về các tranh chấp xung đột ở Biển Đông. Bối cảnh này dường như đã thay đổi sau sự ra đời của học thuyết Obama.

Phản ứng của Trung Quốc là giáng một đòn ly gián ASEAN, bằng cách sử dụng nước đại diện là Cambodia để thoát khỏi việc đưa ra một thông cáo sau Hội nghị các Bộ trưởng ASEAN ở Cambodia, mà bản thông cáo này sẽ chỉ trích các hành động hiện nay của Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông.

ASEAN có khả năng bị chia rẽ sâu sắc hơn khi chính sách bên bờ vực chiến tranh của Trung Quốc leo thang trong các tranh chấp lãnh thổ này. Tất cả những điều này báo hiệu rằng ASEAN không thể phối hợp như một nhóm, hy vọng là nền tảng hữu hiệu để chống Trung Quốc, đại diện cho các thành viên có liên quan đến tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.

Ngay cả nếu ASEAN đoàn kết để chống lại sự áp chế của Trung Quốc, ASEAN vẫn không có đủ sức mạnh quân sự cần thiết để đối đầu với Trung Quốc. Đó là sự thật hiển nhiên.

Một sự thật hiển nhiên khác về ASEAN là Trung Quốc chống lại bất kỳ đàm phán đa phương nào với cả nhóm ASEAN và điều này được ông Haddick giải thích rõ nhất, ông phỏng đoán chính xác rằng: “Sự thất bại trong cố gắng của ASEAN trong việc thành lập bộ quy tắc ứng xử để giải quyết các tranh chấp trên biển (Biển Đông) có lợi cho chiến lược ‘tích gió thành bão’ của Trung Quốc. Một bộ quy tắc ứng xử đa phương sẽ tạo ra đòi hỏi chính đáng cho việc giải quyết tranh chấp và sẽ đặt tất cả các nước tranh chấp vào vị thế ngang nhau. Không có bộ quy tắc, Trung Quốc bây giờ có thể dùng lợi thế sức mạnh để áp đảo các tranh chấp song phương với những láng giềng nhỏ bé của họ và [Trung Quốc] làm thế mà không lãnh hậu quả chính trị nào về việc hành xử ngoài lề một bộ luật đã được thống nhất”.

Các nước ASEAN đối đầu với Trung Quốc trong tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc dựa vào Hoa Kỳ về mặt chiến lược, để có được sự che chở an ninh và sức mạnh đối trọng chống lại Trung Quốc. Để làm như thế, họ phải sẵn sàng thiết lập mối quan hệ an ninh với Hoa Kỳ.

Phản ứng của thế giới đối với việc gia tăng khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc về tranh chấp Biển Đông

Phản ứng của thế giới được mô tả tốt nhất trong các bài diễn văn phát biểu tại Đối thoại Shangri La hồi tháng 6 năm 2012 ở Singapore. Chủ đề thảo luận chung trong các bài diễn văn này là cộng đồng thế giới và các cường quốc cam kết an ninh trong “khu vực chung trên toàn cầu” và cam kết đối với “sự tự do đi lại trên biển” và không quốc gia nào có quyền tuyên bố chúng là lãnh thổ quốc gia.

Hoa Kỳ, Anh Quốc và tân ngoại trưởng Pháp nhấn mạnh rằng họ giữ vững lập trường cam kết đối với an ninh và ổn định ở Đông Nam Á. Tân chính phủ Pháp thông qua ngoại trưởng nước này đã nói rõ rằng, Pháp và các nước châu Âu có lợi ích ở Đông Nam Á và sự ổn định và an ninh của khu vực là mối quan tâm chiến lược của họ. Ông nhấn mạnh thêm rằng, Pháp sẽ hỗ trợ bất cứ nhóm an ninh khu vực nào trong vùng.

Trung Quốc sợ bị mang ra để chỉ trích về các hành động của họ ở Biển Đông, thực sự đã tránh xa sự kiện thường niên ở Singapore và chỉ gửi đại diện cấp thấp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Trung Quốc đã hành động mang tính đe dọa ở Biển Đông như một kẻ độc hành với mục đích thiết lập quyền bá chủ trên Biển Đông và tiếp theo sẽ là các hành động gây hấn tương tự như thế ở Đông Hải và Hoàng Hải.

Do lo sợ những điều nói trên, Nhật Bản, đối thủ hùng mạnh của Trung Quốc trong vùng, đã đưa ra các cảnh báo trước. Trong khi Trung Quốc dường như thoát khỏi [sự trừng phạt] qua hành động bắt nạt các nước ASEAN nhỏ hơn đang tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông, việc thoát khỏi sự trừng phạt tương tự sẽ không thể xảy ra cho Trung Quốc khi họ đối đầu với Nhật Bản trong các tranh chấp như thế ở phía bắc.

Kết luận

Gia tăng chính sách bên bờ vực chiến tranh thời gian gần đây của Trung Quốc trong tranh chấp Biển Đông với các nước nhỏ ASEAN cần được xem như một thách đố quân sự và chiến lược nhắm vào Hoa Kỳ, với bản chất như một sự thử thách, sẽ cung cấp sức mạnh đối trọng hữu hiệu cho Hoa Kỳ chống lại Trung Quốc và sự bảo đảm an ninh cho các nước Đông Nam Á, bị che đậy bằng các tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc ở Biển Đông.

Phản ứng của Hoa Kỳ đối với những kích động và khiêu khích chiến tranh của Trung Quốc đang được nghiên cứu kỹ lưỡng ở chính phủ các nước ASEAN và châu Á – Thái Bình Dương, để cuối cùng, sự thành công của thay đổi chiến lược sang châu Á – Thái Bình Dương của Mỹ hầu hết sẽ dựa vào quyết tâm của Hoa Kỳ trong việc đánh bại Trung Quốc một cách hữu hiệu và trước khi mối Họa Trung Quốc trở nên quá nóng để Hoa Kỳ không thể đối phó.

Hoa Kỳ tuyên bố trung lập trong các tranh chấp Biển Đông không còn là một sự lựa chọn khả thi cho Mỹ. Hoa Kỳ cần nhìn rõ “chiến lược tích gió thành bão” hiểm độc đang được Trung Quốc thực thi ở Biển Đông và chế ngự Trung Quốc một cách hiệu quả trước khi Trung Quốc thuyết phục Hoa kỳ thoát khỏi châu Á – Thái Bình Dương.

Tác giả là một nhà phân tích các vấn đề chiến lược và quan hệ quốc tế. Ông còn là cố vấn về các vấn đề chiến lược của Nhóm Phân tích Nam Á (South Asia Analysis Group- SAAG). Email: drsubhashkapila.007@gmail.com.

Nguồn: SAAG

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Trần Văn Minh

About these ads

25 phản hồi to “1209. Biển Đông: Trung Quốc gia tăng chính sách “bên bờ vực chiến tranh” tới mức nguy hiểm”

  1. Dan Nam đã nói

    vang, hay lam tot va hoc tap tot theo guong ten ban nuoc ho chi minh, nhan dan viet nam se phai dem mau xuong de chuoc lai nhung gi da bi be lu viet cong ban cho tau cong.

  2. Lém đã nói

    Ha Ha Ha !

  3. Culi Làng đã nói

    Vâng. Có thể tác giả nói có 1 phần “đúng”. Việt nam dường như đang bị TQ ” bắt nạt ” trong vấn đề Biển Đông. Chúng ta yêu nước, chúng ta có quyền lên tiếng, Song hãy suy nghĩ cho thật kỹ, chớ có manh động. Đừng ở nhà làm anh hùng bàn phím, trước nhất hãy thể hiện lòng yêu nước bằng cách sống và rèn luyện cho tốt, cố gắng làm cho nước Việt mạnh giàu hơn.

  4. Thanh Hien đã nói

    Trung Quốc đang ra sức sử dụng sức mạnh truyền thông để tuyên truyền bóp méo sự thật về biển Đông nhằm đầu độc dư luận. Tuy nhiên, chính do hành động chiếm đóng phi pháp bằng vũ lực, bất chấp sự thật và luật pháp quốc tế của Trung Quốc đối với quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam nên các cơ quan truyền thông nước này đã để lộ những sơ hở.
    Mới đây, trang tin Sina đăng một bài viết tuyên truyền về hoạt động của Trung Quốc tại cái gọi là “TP.Tam Sa”, được thành lập phi pháp và bao trùm cả Hoàng Sa – Trường Sa. Trong bài viết, Sina đăng lại bức ảnh của Nhân Dân nhật báo chụp bia “chủ quyền” dựng tại bãi đá Chữ Thập thuộc Trường Sa của Việt Nam. Trên bia vẽ một bản đồ Trung Quốc hoàn toàn không có Hoàng Sa và Trường Sa. Ngoài phần lãnh thổ trên đất liền, bản đồ này chỉ có 2 chấm nhỏ thể hiện đảo Hải Nam và Đài Loan. Trước đó, các học giả và bạn đọc Việt Nam cũng đã phát hiện nhiều bằng chứng từ bản đồ và trên phim ảnh cho thấy lãnh thổ phía nam của Trung Quốc chỉ kéo dài tới đảo Hải Nam. Nước này hoàn toàn không có quyền lịch sử gì đối với Hoàng Sa và Trường Sa cả.

  5. Tony Trần đã nói

    Bác Dân Việt đánh giá hơi thấp chỉ huy “phe ta” đó. Tôn Từ có câu”Xuất kỳ bất ý, công kỳ vô bị”. Đài Loan chuẩn bị mọi người dễ thấy, nhưng Việt Nam chuẩn bị đón Tầu thì kín đòn lắm, bác à. Giống như tướng Giáp chuẩn bị pháo binh để “chơi” với Pháp ở ĐBP vậy. Khi lâm trận rồi đối phương mới té ngữa ra vì không ngờ.
    Bác còn nhớ chuyện Lưu Bị ngồi nhậu với Tào Tháo không? Họ Lưu làm ra vẽ rất sợ sệt, Tào nghĩ Lưu không có ý chí chống mình, chịu quy phục rùi… sau này Lưu mới tranh hùng với Tào, làm cho Tào phải khốn đốn không kể sao cho xiết.
    Muốn “chơi” với Tàu ta phải thâm một tí. Chứ hữu dũng vô mưu không “ăn” đâu bác à. He he…

  6. nắng hạ đã nói

    Chính trên trang cũa BASAM tôi đã nói với F 361 trước khi tranh luận hảy đọc cuốn suối nguồn văn minh phương đông .
    -cám ơn đã đọc những gì tôi viết tuy nhiên những người chống cộng cực đoan họ có bán nước buôn dân không?họ là kẻ chiến bại và can đảm đi qua chiến bại ,đưa gia đình con cái sang Mỹ làm lại cuộc đời .họ không thành công nhưng con cháu cũa họ đã trở thành những người thành công trên nhiều phương diện ,thì có gì không phục .người chiến thắng vì bán nước cầu vinh làm sao so sánh , như so sánh tiểu nhân và quân tử .hơn nữa tôi viết là cá nhân cũa tôi mắc mớ gì tới ai? lại lôi cã đám bắc kỳ vào đây?tôi không là đám HO tôi không là bắc kỳ .tôi là thành phần chống cộng cực đoan và chỉ thích cầm súng ,góp ý hôm nay tôi nói về LÊ DUẪN .tôi chưa nói tới công cũa LÊ DUẪN là đứng ra chỉ huy đắp con đập tràn ngang sông THẠCH HÃN đưa nước về khắp ruộng đồng mấy làng cũa TRIỆU PHONG ,đây là công lao cũa ông ta ,chiếc cầu bắc qua sông gần làng bồ bản chưa xong ổng đã nghẽo cù đeo ,chiếc cầu bắc trơ vơ không biết bây giờ đã ra sao?dù sao cũng là công cũa ông ta cũng có phần ông tin vào phong thuỷ ,không biết ai dạy ông làm những chuyện cho làng cho xã như vậy .Trong góp ý trả lời cũa F cho tôi bị lạc đề ,nói tôi ngu cũng được ,nói tôi chống cộng cực đoan cũng được ,nhưng nói rằng biết thì thưa thốt không biết thì dựa cột mà nghe thì không được ,tôi chỉ góp ý ,đó là ý cũa tôi sai hay đúng bà con góp ý cho đúng ,không sao cả tuy nhiên F361 LÀ CHI ?
    -người miền nam không dùng chử Fvì chử này viết chử phúc thành chử FUCK
    -F 361 có nghĩa là [...]

  7. Bốn văn Xấu đã nói

    Tàu nó làm mà không nói(hay nói khác với làm), nhà nước ta thì không dám nóicũng chẳng dám làm gì ngoài biển đông.Thôi thì lên bờ dần mấy thằng dân biểu tình để xả xì trét

  8. Trần Quốc đã nói

    Thật không ngờ là một dân tộc cũng khôn ngoan và sắc sảo như VN lại kết thân với tên côn đồ , vô loại và nhan hiểm như TQ trong suốt 70 năm nay !
    ……………..
    Chỉ tính từ 1949-1950 đến nay, muốn ói gì thì ói:
    Trung Cộng nham hiểm giếng khơi
    V.C. khôn vặt như cơi đựng trầu.

  9. mạnh Linh đã nói

    Tiên trách kỷ-hậu trách nhân!

    Cũng cờ, cũng kiếm, cũng anh hùng
    Tôi Bác chung nhau nợ núi sông

    Bác phá quân nguyên thanh kiếm bạc
    Tôi trừ giặc Pháp ngọn cờ hồng.

    Bác đưa một xứ qua nô lệ
    Tôi dẫn năm châu tới đại đồng.

    Bác có anh linh cười một tiếng
    Mừng tôi cách mạng đã thành công.

    HCM

    Lê Duẫn. “Chúng tôi đánh Mỹ ,đây là đánh cho Liên Sô và Trung Hoa.”

    http://danlambaovn.blogspot.com/2012/08/nuoc-viet-hien-nay-can-co-mot-ngo-quyen.html?utm_source=BP_recent#.UC32pKD2r1I

  10. [...] Biển Đông: Trung Quốc gia tăng chính sách “bên bờ vực chiến tranh” tới mức n… (SAAG/ Ba Sàm). BTV: Một bài phân tích của TS Subhash Kapila (SAAG) rất chính xác về [...]

  11. donghailongvuong đã nói

    Lúc nào khi những người đi biểu tình bị CA bắt thì an ninh luôn leo lẻo cái mồm: “yêu nước có dám ra Hoàng Sa-Trường Sa ko?

    Hình như giáo án này thì cả CA Hà Nội và Sài Gòn và các tỉnh khác đều giống nhau

    Sao không dám tổ chức cho những người từng đi biểu tình ra HS-TS chơi. Huặc đăng kí tình nguyện ra đảo để làm việc hay phụ vụ công tác quân sự ở đó.

  12. Rất Văn Xấu đã nói

    TẠI SAO đảng và nhà nước cầm quyền ở Việt Nam không học “bạn vàng” Trung Quốc “xúi giục” những nhà hoạt động ở Việt Nam đi tàu ra Hoàng Sa và cắm cờ ở đó? Phải chăng việc đó QUÁ KHÓ, đảng và nhà nước KHÔNG THỂ LO nổi?!

    Hay lại SỢ HÃI việc người dân làm “mất lòng” anh bạn quý?! Nhưng với tài ngoại giao MỀM DẺO – KIÊN QUYẾT thì đảng và nhà nước cần gì phải SỢ đến vậy?! lúc nào đảng và nhà nước cũng có thể “đổi trắng thành đen và ngược lại” được cơ mà?!

    Bó chiếu đảng và nhà nước (…)

  13. donghailongvuong đã nói

    Sao lại không có, nhưng sợ các bác chê là của chế độ cũ mà thôi.

    CHIẾN LƯỢC CỦA VIỆT NAM TRONG VIỆC PHÒNG THỦ DUYÊN HẢI VÀ BIỂN ĐÔNG

    http://giaodiemonline.com/2008/08/chienluoc.htm

  14. HP đã nói

    Xin có một ý kiến nhỏ về dịch bài : “salami slicing” theo ý riêng có lẽ dịch thành “tầm ăn [lá] dâu” có vẻ hình tượng hơn “tích gió thành bão” trong trường hợp này (TQ gặm nhấm từ từ nên TG ít chú ý cho đến khi nuốt trọn biển Đông thì fait accompli!).

  15. F 361 đã nói

    Đọc còm này, tôi thấy nangha là thaằng ngu chưa từng thấy. Vì sao, thì đọc hết basam thì hiểu tại sao là thằng ngu!
    Hoặc là con cháu của đám Trường Chinh Bắc Kỳ, bị một (thật ra là hai) ông dân Trung Kỳ đè đầu cưởi cổ mấy chục năm, làm cái đám kêu là sĩ phu Bắc hà hết lên giong dạy đời. Hoặc là con cháu, hoặc chính cái đám HO già khú đế của chợ chiều Bolsa, bị LD oánh cho cởi quần áo, giày dép chạy hồi 30/4.

    Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe! Hiểu chưa, đồ mưa thu, nắng hạ! Đéo biết gì mà cũng bày đât sủa ra cái não trạng hận thù CCCĐ.

    F 361

  16. [...] +Biển Đông: Trung Quốc gia tăng chính sách “bên bờ vực chiến tranh” tới mức n…Mục tiêu [chiến thuật] tích gió thành bão của Bắc Kinh là tích lũy từ từ bằng những cuộc tấn công nhỏ nhưng kiên trì, chứng minh sự có mặt lâu dài trên vùng lãnh thổ mà họ đòi chủ quyền, với chủ ý rằng, việc đòi chủ quyền đó sẽ làm suy yếu các quyền lợi kinh tế được Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển công nhận [...]

  17. TMĐ ECOPARK đã nói

    Hai mươi mốt năm,anh em ruột thịt một nhà,tự huyễn hoặc mình với cái mục đích nghe có vẻ lý tưởng lắm.Anh:chống Mỹ cứu nước.Em:chống Tàu
    cộng bành trướng.Và kết cục thảm khốc.Đất nước điêu linh.Dân tộc lầm than.Triệu triệu trai tráng tài năng hai miền bị bức tử uổng oan.Lãnh đạo hai miền tài trí,anh hùng,bây giờ mới nhận ra cái sai lầm ghê gớm là đã biến đất nước này thành tiền đồn cho các thế lực hùng mạnh quốc tế?
    Bài học chua xót,cay đắng và ngu dốt đó sẽ lặp lại nếu anh em một nhà không hòa ái,không biết cái nào tối thượng để đặt lên đầu,cùng chung lo,
    chung đắp.Cứ chăm chăm vào cái trò đả kích lẫn nhau,tiêu diệt lẫn nhau,xem mình là kẻ phải thì cái họa được vinh dự chọn làm”tiền đồn”dứt khoát không tránh khỏi.Mà “tiền đồn”ở thế kỷ 21 nó dữ dội gấp trăm ngàn lần thế kỷ 20.
    Điêu linh hay hạnh phúc đều do những con người cầm nắm vận mệnh cả một dân tộc.

  18. Dan Viet đã nói

    Thằng Tầu nó chỉ chờ đang mùa bầu cử Mỹ là nó sẽ chiếm toàn bộ hay môt phân Trường Sa. Khi nó không có lý lẽ gì nó sẽ dùng sức mạnh. Nó sẽ tạo một trường hợp đã rồi (de facto) ở Trường Sa. Sắp tới, nó sẽ chiếm Ba Bình của Đài Loan. Đó là lý do tình báo Đài Loan đã biêt rõ, nên họ chuẩn bị mấy tháng nay ở Ba Bình. Viêt nam thì cứ phản đối ở Bộ Ngoại giao. Chuyên gia Holmes ở Lầu Năm Góc cho biết Tầu sẽ ra tay trước khi Việt nam có tàu ngầm vào xử dụng.

  19. người yêu nước đã nói

    Cách đây hơn 10 năm Mỹ đã bị TQ đẩy vào bãi chiến trường Trung Đông và sa lầy ở đó tới khi giết được Bin Laden ở Pakistan – một đồng minh thân cận của TQ thì giới lãnh đạo Hoa Kỳ mới tỉnh ngộ rằng Tàu dùng kế ” mượn dao Hồi giáo để giết người Mỹ ” của Tôn Tử để lừa Mỹ để suốt 10 năm đó làm ăn kinh tế, vươn lên thứ 2 thế giới và trở thành chủ nợ lớn nhất của Mỹ, đồng thời vươn ra khắp thế giới thu mua tài nguyên, xây dựng quyền lực kinh tế, quân sự.Ở Châu Á , Mỹ hầu như vắng mặt suốt hơn 10 năm qua tới mức họp APEC trợ lý Condolesa Rice còn không đến. Mỹ đã bị TQ bẫy vào thế ” điệu hổ ly sơn” là như vậy.
    Khi tỉnh ngộ rồi Mỹ mới có chiến lược ” quay lại Á Châu” để đối phó TQ. Thấy mình bị chiếu tướng nên TQ ra mặt chống Mỹ hằn học và tăng cường cuộc chiến theo lối “tích gió thành bão” ở Châu Á để không tạo cớ cho Mỹ can thiệp trực tiếp. Đồng thời phá sự đoàn kết ASEAN bằng cách ” bẻ từng chiếc đũa” và làm suy yếu các nước này buộc họ phải ngày càng lệ thuộc vào kinh tế TQ khiến Mỹ đứng ngoài tức tối mà không làm gì được.
    Tuy nhiên các chiêu Tôn Tử của TQ lộ ra hơi sớm và dù sao thì thế giới ngày nay không ai chấp nhận cái kiểu bành trướng dù thâm hiểm và tinh vi nhưng đã lỗi thời đó.
    TQ đang đi ngược xu thế thời đại và đó là nguyên nhân mà đế quốc Trung Hoa sẽ sụp đổ nếu như nó không tỉnh ngộ ra để thay đổi.

  20. Vn-Japan đã nói

    Viet Nam ơi Vn

  21. Nam Mi đã nói

    Theo nhiều nhà nghiên cứu về lịch sử thế giới thì các nhà lãnh đạo từ cổ chí kim đều có những cá tính nhan hiểm và thủ đoạn dễ sợ nhất ! Đỉnh cao của sự nhan hiểm là Chủ Tịch Mao Trạch Đông với câu nói bất hủ : ” Với 800 triệu dân , không đấu đá không được ! ”
    Chỉ cần đọc tất cả các tác phẩm từ Đông Châu Liệt Quốc , Hán Sở tranh hùng , Tam Quốc chí cho đến các tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung… chúng ta sẽ thấy toàn bộ sự nhan hiểm của các nhà lãnh đạo TQ và nói ra thật buồn là đa số người TQ đều muốn sống trong xã hội đó phải tranh dành , đấu đá và nhan hiểm , hạ độc thủ nếu cần !
    Thật không ngờ là một dân tộc cũng khôn ngoan và sắc sảo như VN lại kết thân với tên côn đồ , vô loại và nhan hiểm như TQ trong suốt 70 năm nay !
    Nếu nói theo người Pháp là ” Tôi không biết bạn là ai , nhưng hãy nói với tôi bạn chơi với người nào thì tôi sẽ biết bạn là ai ! ”
    Chính vì giao du với tên vô loại như vậy , nên chả trách những nhà lãnh đạo vn đã tiêm nhiễm được tánh thủ đoạn và nhan hiểm y hệt như thế !

  22. nắng hạ đã nói

    Cái sai cũa LÊ DUẪN là không đũ lượng và đức cũa người lãnh đạo ,không có tầm nhìn rộng .tập đoàn việt cộng kiêu ngạo ,và ngũ quên trên chiến thắng ,thật ra LÊ DUẪN không nhìn ra là không bao giờ chiến thắng ,nếu người Mỹ ác họ dội cho HÀ NỘI một trái bom nguyên tử .nga và tàu có có thật sự lâm chiến không ?hay đây là những dàn xếp vì quyền và lợi cũa mỗi bên ,người ta dàn xếp ,các đời vua trước VIỆT NAM vẫn dùng ngoại giao sau chiến tranh ,LÊ DUẪN không biết độc lập là gì ,chỉ biết dựa vào LIÊN BANG SÔ VIẾT để tồn tại vì mục đích tiến lên thiên đường cộng sản ,đánh cho NGA TÀU bất cứ giá nào .một người không có lượng bao dung cũa lãnh đạo ,không có tầm nhìn rộng và chính xác về khả năng cũa mỗi bên ,chính LÊ DUẪN đã đưa dân tộc đến khó khăn hôm nay ,
    -không dùng nhân lực miền nam ,không dựa vào miền nam để đưa miền bắc đi lên ,việt cộng đã ra tay cướp dân chúng miền nam ,cào bằng xã hội ,lấp cho sự nghèo và tụt hậu cũa miền bắc , bao nhiêu năm việt cộng nướng dân vào chiến tranh ,đốt cháy tất cả mọi gía trỊ cũa dân tộc VIỆT ,thời đó tổng thống Mỹ JIMY CATER , đưa tay ra giao hảo với việt cộng , nhưng việt cộng cứ tưởng mình thắng trận ,đòi bồi thường chiến tranh v.v…dân chúng mất đi cơ hội phục hưng sau chiến tranh ,LIÊN BANG SÔ VIẾT sụp đỗ ,thế cờ cũa Mỹ đã xoay qua trung đông ,VIỆT NAM rơi vào thế núp Tàu ,không thắng nó thì chơi với nó ,tình thế VIỆT NAM nếu không có người VIỆT ở nước ngoài trợ giúp ,không sao hơn được bắc TRIỀU TIÊN ,có lẻ thời gian làm thân CÂU TIỂN cũng đã gần qua ,khi Mỹ đã dọn dẹp mọi mặt để trở lại biển đông chơi tiếp cuộc cờ đang bỏ dở ,và người Tàu cũng đã nhìn ra con cờ VIỆT NAM họ cảnh cáo ,hăm dọa ,ngang ngược trên biển v.v… tất cả là sự lồng lộn cũa con rắn đang hoãng sợ vì bị mọi người vây đánh ,khi chiến tranh biển đông nổ ra người dân cũa các nước lân bang TRUNG CỘNG không sao bài MỸ ,tôi nghỉ họ phải cầu Mỹ để được bão vệ ,vì vậy khi Mỹ trở lại THÁI BÌNH DƯƠNG mọi việc ban đầu nhất định thuận lợi rất nhiều ,kế hoạch kinh tế xuyên thái bình dương phải được ký kết và hoàn thành .tình trạng nước Tàu nhất định thay đổi mọi mặt ngay cả trên phương diện lãnh thổ ,người Mỹ họ bỏ ÂU CHÂU qua Á CHÂU là một tính toán nhiều đời tổng thống ,rồi đây dân chúng TRUNG CỘNG phải đối diện nhiều mặt cũa tranh chấp và khi chiến tranh xãy ra lập tức họ bị cô lập .không ai theo Tàu để chết cả ,tôi nghỉ những đãng viên cao cấp họ biết chỉ tội cho bọn thôn xà không biết gì ,cứ gây oán thù với dân ,nghiệp phải trả quá nậng .ai sẻ đứng lên nắm và thay đổi cuộc cờ này?con cháu cũa đãng viên ,những người theo học ở Mỹ về nước ,họ sẻ được tin dùng và giao trách nhiệm ,tuy nhiên những kẻ phạm tội với dân không biết dân có tha thứ cho không ,hay là sẻ thành ăn mày ,mọi người xa lánh .việt kiều như là nhánh sông trôi ra biển ,trở về chỉ là những cơn mưa ,các bác đừng mong vàcũng đừng lo là họ trở về ,khó lắm .phần thì đã qua tuổi lao động ,phần trẻ thì công việc cũa họ chỉ có những nơi họ đang sống cung ứng công việv cho họ .về VIỆT NAM coi như bó tay .vì tương lai cũa những thế hệ tiếp nối dân chúng VIỆT NAM phải mạnh mẻ đứng lên dành quyền sống ,đòi cho được tự do dân chủ nhân quyền ,tam quyền phân lập ,những giá trị nầy giúp cho dân cho nước đi lên vững mạnh ,nếu không lại bị trầm luân vào vòng nô lệ .

  23. công dân thôi. đã nói

    Tại sao ở ta, không có những bài viết xuất sắc thế nhỉ ?
    Bản chất của TQ đúng như đã được nêu, chỉ có vài kẻ ngu, tham và xem nhẹ lãnh thổ quốc gia mới không nhìn thấy !!!
    ABS ơi, cái gì Đảng cũng quyết, sao zụ này im re lâu zậy ???

  24. [...] Sáu, 17-08-2012Unikey để gõ tiếng V… on Tin thứ Sáu, 17-08-2012Mr.gia on 1209. Biển Đông: Trung Quốc gi…Nguyễn Lân Thắng on 1208. Quyết định xử phạt TS Ng…Karel. on Tin thứ [...]

  25. Mr.gia đã nói

    Đúng thế , TQ muốn là bá chủ thế giớí fải tích gió mới thành bão được cảnh giác khôg thừa nhưng còn lâu mới kịp được Hoakì . Với VN nó bảo bỏ qua quá khứ hướg tới tương lai , gác tranh chấp cùng nhau khai thác … Cũng là kiểu tich gió đấy , Bây giờ chắc đã trắng mắt ra rồi ,chẳng lẽ ngu lâu quá a ! Có điều mồi ngon chót nuốt còn cái lưỡi câu có ngạnh khó gỡ đành ngậm hột thị, nó mà giật nhẹ cũng bỏ bu

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: