BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1145. Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào?

Posted by adminbasam on 16/07/2012

The Diplomat

Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào?

Tác giả: Peter Mattis

Người dịch: Đỗ Quyên

13-7-2012

Những luận điệu nóng giận phát ra từ các nhà bình luận quân sự của Trung Quốc trong mấy tháng qua khiến một số nhà quan sát tự hỏi, có phải chăng lực lượng Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (QĐTQ) đang đóng vai trò ngày càng lớn trong chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia của Bắc Kinh? Bước ngoặt mà nhìn bề ngoài có vẻ quyết liệt hơn của Trung Quốc – dường như phù hợp với quan điểm của các học giả phái diều hâu – ngay cả có thông minh đi chăng nữa, thì cũng làm cho câu chuyện ảnh hưởng quân sự ở Trung Nam Hải trở thành một vấn đề quan trọng để có thể hiểu chính sách của Mỹ nhằm định hình Trung Quốc có thật sự hiệu quả không.

Liệu có thể giải thích ảnh hưởng có vẻ ngày càng tăng của QĐTQ ở Bắc Kinh mà không cần nhắc đến những lời lẽ thường xuyên sôi sục của phái bình luận diều hâu – những người mà quyền lực của họ trong trường hợp tốt đẹp nhất thì cũng vẫn khó hiểu – như hai nhà bình luận rất năng suất là Dương Nghị (Yang Yi) và La Nguyên (Luo Yuan)? Câu trả lời ngắn gọn là có, và số bằng chứng chứng minh điều này đang nhiều dần lên. Tuy nhiên, những hàm ý về ảnh hưởng của QĐTQ thì vẫn chưa rõ ràng.

Thứ nhất là, vào thời điểm khi mà các phe phái chính trị dường như ít gắn kết và ít đúng đắn hơn trước, thì các nhà quan sát nên lưu ý rằng PLA kiểm soát chỉ hơn 20% Ban Chấp hành Trung ương Đảng – cơ quan mà về hình thức là có quyền chọn ra Bộ Chính trị và Ban Thường vụ Bộ Chính trị. QĐTQ có thể không phải là lực lượng chi phối việc bổ nhiệm; tuy nhiên, họ có quyền phủ quyết những gương mặt được lựa chọn cho vị trí lãnh đạo cấp cao, tại Đại hội Đảng 18 mùa thu tới đây. Điều này có khả năng đặt quân đội vào vị trí có quyền ép các lực lượng khác phải nhượng bộ, hứa hẹn, và khuyến khích các tham vọng chính trị nhằm ủng hộ ưu thế của QĐTQ.

Tuy vậy, giới quan sát nên thận trọng, không nên đi quá sâu vào chuyện này – ít nhất là nếu không có những nghiên cứu xa hơn. Nghiên cứu lớn và gần đây nhất về các phe phái trong QĐTQ được xuất bản cách đây gần 20 năm, và chúng ta không biết đến sự gắn kết của Ban Chấp hành Trung ương của QĐTQ như một khối quyền lực. Hơn thế nữa, QĐTQ chỉ có hai ghế trong Bộ Chính trị, không có ghế nào trong Ban Thường vụ, do đó vai trò của quân đội trong chính trị có thể là gián tiếp và không nhất thiết là có ảnh hưởng hàng ngày.

Thứ hai là, như ông David Finkelstein thuộc Tập đoàn CNA đã nói từ đầu năm nay, QĐTQ cũng có thể lãnh đạo bằng các lựa chọn chính sách. Trong cuộc khủng hoảng eo biển Đài Loan năm 1995-1996, QĐTQ phải thừa nhận trước các lãnh đạo dân sự rằng họ hầu như không làm gì được Đài Loan, cũng không làm gì được lực lượng quân đội do Mỹ triển khai tới khu vực. Ngày nay chuyện đó không còn nữa. Cho dù là bàn về việc sơ tán công dân Trung Quốc khỏi Lybia, việc tuần tra chống cướp biển ở Vịnh Aden, hay về những năng lực mới để cưỡng chiếm (nhưng không tiếp quản) Đài Loan, QĐTQ đều đã chứng tỏ rằng họ có nhiều thứ để dâng cho Trung Quốc. Những người có thể đưa ra các lựa chọn và giải pháp thì gần như luôn luôn chiến thắng trên bàn ra quyết định, trước những người chỉ đem lại trở ngại.

Thứ ba là, QĐTQ đang ngày càng chuyên nghiệp hóa như một lực lượng chiến đấu, với một dải rất rộng khả năng tác chiến trên đất liền, biển, đường không, và tên miền không gian. Nhằm hiện đại hóa, quân đội Trung Hoa đang cố gắng phá vỡ các ứng dụng kiểu “ống khói” (stovepipe services) ở các miền (domain) này. Sự tập trung ngày càng lớn của Trung Quốc vào thao tác chính xác, bên cạnh một “hệ thống của các hệ thống có năng lực vận hành” để vượt qua những “ống khói” đó, sẽ giúp cho QĐTQ chiến đấu theo một cách khác về căn bản. QĐTQ đã liên tục làm giới quan sát ngạc nhiên vì tốc độ hiện đại hóa của họ; tuy nhiên, họ vẫn là một quân đội đang trong thời kỳ quá độ, đứng trước những thay đổi lớn về lý thuyết và công nghệ. Điều đó có nghĩa là hiểu được QĐTQ có thể làm gì là một nhiệm vụ khó khăn hơn nhiều, so với khi Trung Quốc xâm lược Việt Nam vào năm 1979, hoặc là khi họ gửi “các tình nguyện viên nhân dân” sang Hàn Quốc vào năm 1950.

Thứ tư là, lãnh đạo dân sự ngày nay hầu như không có kinh nghiệm trực tiếp nào với các vấn đề quân sự, và phải phụ thuộc hoàn toàn vào QĐTQ để có thể có được chuyên môn quân sự, và ở một mức độ thấp hơn là chuyên môn chính trị-quân sự. Không như Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào và người nhiều khả năng sẽ kế nhiệm ông – Tập Cận Bình – không có kinh nghiệm trực tiếp với việc sử dụng sức mạnh quân sự để đạt mục đích chính trị, và có lẽ sẽ phải phụ thuộc vào lực lượng khác để có được kinh nghiệm ấy. Trong một hệ thống vốn dĩ cố ý giới hạn quyền dân sự tiếp cận với quân sự, điều ấy có nghĩa là Hồ và Tập phải phụ thuộc rất nhiều vào kinh nghiệm ít ỏi về quân sự của họ mỗi khi cần đưa ra đánh giá về những hành động thích hợp nào đó. Họ có biết phải hỏi những câu gì không? QĐTQ có đưa ra các quyết định sáng suốt, không chứa biệt ngữ gì, để họ hiểu không? QĐTQ và Ban Quân sự Trung ương phản ứng nhanh tới mức nào trước các đề nghị tăng cường cung cấp thông tin?

Cũng chưa rõ liệu Hồ và Tập có thể tìm được sự ủng hộ về tri thức khi họ cần hay không. Cho dù là việc tìm kiếm các bài báo quân sự trên tờ Hạ tầng Tri thức Quốc gia Trung Hoa, hay là nghiên cứu tủ sách Trung Quốc, các tác giả của QĐTQ cũng giữ địa vị thống trị trong nghiên cứu chiến lược. Ngược với Anh hay Mỹ, Trung Quốc dường như không có một giới phân tích quốc phòng dân sự phát triển mạnh.

Chẳng hạn, nếu quan chức Nhà Trắng muốn có một bản đánh giá khác ngoài bản của Lầu Năm Góc, họ có thể đi tới bất kỳ cơ quan nào trong số một loạt viện nghiên cứu, viện tư tưởng (think tank) – ví dụ Trung tâm Đánh giá Chiến lược và Ngân sách, Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược, và Trung tâm An ninh Hoa Kỳ mới – và nhận được những bản phân tích quân sự được làm rất chuyên nghiệp. Trong khi đó, nếu Trung Nam Hải muốn rung cây, cũng chẳng biết liệu lãnh đạo Trung Quốc có thể có được bản đánh giá độc lập nào từ QĐTQ không. Điều này tạo cho QĐTQ quyền lực cực lớn – thậm chí họ không cố ý như thế – để che đậy những gì họ đang thực sự làm và ảnh hưởng đầy đủ của các hành động của họ, mà không cần xem xét kỹ lưỡng.

Giới quan sát thường nhắc đến vụ thử tên lửa chống vệ tinh hồi năm 2007, coi đó như dấu hiệu cho rằng quá trình ra quyết định ở Trung Quốc rất thiếu sự phối hợp. Một số người có ý nói là lãnh đạo dân sự cấp cao đã không được thông tin – hoặc không được thông tin đầy đủ. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu QĐTQ chỉ trình cho Hồ Cẩm Đào một mẩu giấy đề nghị “Chúng ta có nên tiếp tục cuộc thử nghiệm đã lên kế hoạch đối với chương trình X không?”. Đám công chức quan liêu có thể che giấu được rất nhiều thứ, trừ phi có ai đấy có đủ thời gian và sức lực để tìm hiểu mọi chuyện. Và vào thời điểm đó thì Hồ là vị lãnh đạo dân sự duy nhất có quyền lực đối với QĐTQ.

Ảnh hưởng của QĐTQ có lẽ đang gia tăng, nhờ một số lý do. Bất kể những người tham gia có là ai, QĐTQ có vị trí rất vững vàng để có thể áp đặt lợi ích và quan điểm của họ lên bộ máy hoạch định chính sách đối ngoại và an ninh của Trung Quốc. Tuy nhiên, vẫn còn chưa rõ liệu có tồn tại một tiếng nói có tính chất tổ chức về chính trị đảng phái và chính sách quốc gia – không chỉ là lợi ích vật chất của QĐTQ và biện pháp chiến đấu – và liệu tiếng nói đó có nhất quán ở tất cả các chi nhánh khác nhau của quân đội không?

Ngay cả khi QĐTQ có tiếng nói lớn hơn trong chính sách đối ngoại và an ninh quốc gia của Trung Quốc, những gì QĐTQ nói cũng không rõ ràng. Đương đầu với các khó khăn trong hiện đại hóa là việc nhiều khả năng sẽ khiến QĐTQ phải tập trung vào nội bộ, và có những dấu hiệu rõ ràng cho thấy QĐTQ có một nỗ lực, một quyết tâm tự đánh giá. Ủy ban Quân sự Trung ương do Chủ tịch Hồ đứng đầu đã phê chuẩn bản đánh giá quan trọng nhất, gọi là “hai điểm bất tương hợp” – năng lực của QĐTQ không phù hợp để chiến thắng trong một cuộc chiến tranh tin học hóa và không phù hợp để đáp ứng các sứ mệnh lịch sử của QĐTQ. Điều này nghe không giống giọng diều hâu, cái giọng luôn đòi lãnh đạo phải hành động. Và những ngụy biện tinh vi của các lý thuyết QĐTQ cùng các đổi mới công nghệ của họ cho thấy các tướng lĩnh không phải là những kẻ hiếu chiến, đang mong muốn một cách tiếp cận thô bạo.

Mối lo lắng thực sự nên là, liệu các lãnh đạo dân sự của Trung Quốc có kinh nghiệm tri thức hay là năng lực để tiếp cận thông tin quân sự độc lập với QĐTQ, để kiểm soát sức mạnh và ảnh hưởng ngày càng gia tăng của QĐTQ. Đảng kiểm soát súng – 1,8 triệu trong tổng số xấp xỉ 3 triệu quân nhân QĐTQ và cảnh sát có vũ trang là đảng viên – nhưng vấn đề ở đây không phải là QĐTQ có bất lương không, có quan tâm tới Trung Nam Hải không. Vấn đề là các nhà hoạch định chính sách dân sự Trung Quốc, đặc biệt Hồ và Tập, thật sự hiểu năng lực và giới hạn của QĐTQ cũng như những lựa chọn QĐTQ đưa ra đến mức nào – và sự hiểu đó ảnh hưởng tới các quyết định liên quan tới chiến tranh và hòa bình ra sao.

Tác giả: Peter Mattis là chủ bút tờ China Brief của Quỹ Jamestown.

Nguồn: The Diplomat

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

20 phản hồi to “1145. Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào?”

  1. [...]  – Báo Trung Quốc rầm rộ khoe quân đội diễu võ dương oai (PNTD).   – Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào? (Diplomat/ Ba Sàm).  – Trung Quốc tăng tàu chiến thực hiện mưu đồ ở Biển [...]

  2. LeQuocTrinh said

    Trí thức tháp ngà,

    TQ có cần phải động binh với lực lượng hùng hậu để đè bẹp VN không? Tôi không nghĩ thế, vì họ đang chiếm thế thượng phong trên tất cả mọi phương diện, họ không dại gì làm càn để mất hết thể diện với thế giới.

    VN giống như con cá đang nằm trên thớt chờ nhát dao TQ bổ xuống. Xin phép cử ra đây vài hình ảnh để dẫn chứng:

    1)- Về kinh tế: TQ đã rải hàng trăm ngàn doanh nhân Hoa kiều khắp tất cả mọi ngõ ngách từ thành phố đến thôn quê để chiếm lĩnh mọi ngành sản xuất nông lâm thuỷ sản. Khi cần chúng sẵn sàng trả giá gấp mười để thu hết hết nhu yếu phẩm. Đợi đến khi lạm phát tăng nhanh không kiểm soát, xã hội chao đảo thì chúng dở trò đầu cơ tích trữ nhằm thao túng thị trường khiến cho hàng triệu dân lao động nghèo nàn bị khốn đốn;

    2)- Về thuỷ điện: chúng chiếm lĩnh mọi nguồn sông trên thượng lưu, mặc tình xây cất đập thuỷ điện bừa phứa, nhằm mục tiêu dùng đòn “thuỷ công” trấn áp hai vựa lúa lớn nhất VN (Hồng Hà và Cửu Long). Trong mùa khô chúng khoá nước gây hạn hán và nhiễm mặn khắp đồng ruộng VN. Mùa mưa thì chúng cho mở hết các cửa đập, tạo lũ lụt gấp 10 lần lưu lượng bình thường, gây ra đại hồng thuỷ vùng hạ lưu. Ai sẽ có khả năng cứu trợ nhân dân VN đây?

    3)- Về quốc phòng: Hải Nam là một hòn đảo cực lớn nằm sát nách vịnh Bắc Bộ, không xa gì lắm nơi hiểm địa của VN (yết hầu Vinh, Thanh Hoá, chổ hẹp nhất chừng vài chục km từ bờ biển đến biên giới Lào). Đây là một căn cứ hải quân lớn nhất của TQ, từ đó chỉ cần vài trăm quả hoả tiễn đất đối không, bắn hạ tất cả mọi đường hàng không liên lạc Bắc Nam thì đương nhiên là thủ đô Hà Nội bị đe doạ trầm trọng. Các ông lãnh tụ đang run sợ cầm cập không thấy sao ?

    4)- Về xã hội: chúng đã trà trộn tay chân vào hàng ngũ BCT, vào chóp bu ĐCS VN (Nông Đức Mạnh) từ 60 năm qua, trên cao nguyên Lâm Đồng chúng đã rải quân trá hình vào hai công trình Bô Xít Tây Nguyên để yểm trợ với Bắc Kinh khi cần. Ai đã cho phép chúng leo lên mái nhà Đông Dương để trấn áp địa hình chiến lược VN?

    5)- Về tài chính: Chúng đã rải nhà thầu khắp mọi công trình xây cất hạ tầng cơ sở trọng yếu. Khi cần chúng đồng loạt rút nhân lực, thiết bị và cắt ngân sách thì hàng vạn công nhân xây dựng VN sẽ thất nghiệp dài dài.

    6)- Về văn hoá: chúng đang chiếm tỷ lệ cao về phim ảnh chương trình TV trên khắp mạng lưới viễn thông. Giới trẻ càng ngày càng bị nhiễm mùi vị “Hán hoá” mà không hay. Chỉ cần nhìn màn ảnh vĩ đại trưng bày hình tên tướng Tàu trên sân khấu ngày Đại Lễ Thăng Long là hiểu ngay ảnh hưởng “Hán hoá” đi sâu vào tiềm thức dân Hà Nội như thế nào. Có nhục nhã không?

    Còn nhiều lĩnh vực khác nữa, tôi chưa cần nói nhiều, thiết nghĩ bao nhiêu đó đã đủ để cảnh tỉnh những vị trí thức đang say sưa giấc nồng trong tháp ngà TQ không?

    Lê Quốc Trinh, Canada

  3. tam said

    Thưa ABS,
    Bản dịch lủng củng nên khó hiểu nội dung.
    Theo chỗ tôi hiểu: bài này chủ yếu nói về vai trò của QĐNDTQ (PLA) trong bộ máy cầm quyền, ảnh hưởng của họ đối với lãnh đạo chóp bu đến đâu, đồng thời bàn thêm về một số hạn chế của PLA khi đi đánh nhau.

    Năm 1979, chắc các bác có đọc trên báo Nhân Dân nhà ta bài đinh : “Trung Quốc to mà không mạnh”. Sau đó xảy ra chiến tranh Trung-Việt.
    Lần đó, TQ gây áp lực với VN từ hai đầu, gây nhiễu loạn phía nam VN từ Cam Bốt trước rồi sau đó động binh tràn vào bắc VN. Kết cục hai bên đều thiệt hại nặng nề. TQ hao binh hơn còn ta thì bị tàn phá suốt mấy tỉnh biên giới phía bắc.

    Học kỹ bài học trước, lần này TQ thập diện mai phục, này nhé:
    • Lập căn cứ quân sự dọc các tỉnh phía nam TQ (bắc VN), kể cả đại bản doanh hải quân tại đảo Hải Nam.
    • Phía tây họ đã có mặt tại Lào và Tây nguyên VN.
    • Các chốt phía đông là Hoàng Sa và Trường Sa, cọng với hạm đội Hoa Nam.
    • Phía nam thì tôi tin Cam Bốt sẵn sàng cho TQ ém quân và cho mượn đường khi TQ cần.
    • Trong nội địa VN họ có khá nhiều cơ sở kinh tế làm nội ứng, làm gián điệp.
    • Còn trong các “bộ sậu”, ai dám chắc là không có tay sai của họ?
    • Về sách lược lần trước họ rắn với VN, trước khi oánh nhau hai bên chửi nhau ra rả; còn lần này thì họ mềm mại với VN, tay khoác vai nhưng từng bước lấn sân, ăn mòn, thâm nhập rất nham hiểm. Họ chuẩn bị binh lực khí tài rất lâu, rất kỷ lưỡng. Họ sẽ chỉ mở một mặt trận, chọn một địch thủ thôi để dồn lực quyết thắng, để tránh thế lưỡng đầu thọ địch.

    Giả dụ TQ đánh VN_ ai vô can thiệp : Mỹ ư? Nga ư? Nhật ư? ASEAN ư? Quên đi, họ chả có trách nhiệm gì cả, chả có hiệp ước quân sự nào ràng buộc. Họ sẽ “Tọa Sơn Quan Hổ Đấu” cho mà coi. Còn với LHQ thì TQ có quyền phủ quyết, TQ sẽ vô hiệu hóa tất cả các biện pháp can thiệp của quốc tế.

    Đất nước ơi_ Thậm nguy! Chí nguy! Cực kỳ nguy hiểm!
    Đây không phải là lúc TỰ SƯỚNG các bác ơi.
    Em không lạc quan tí chút nào.

    • Căm giânk said

      Bạn phân tích rất hay !
      Tôi nghĩ rằng ở đây chỉ có ông Nguyễn Thế Thảo , Chủ tịch UBND thnhf phố Hà Nội là lạc quan thôi : Tàu đánh không thắng ông vẫn được làm Chủ tịch thành phố vì phát biểu đúng ý Tổng Bí thư , Tàu thắng ông vẫn có khả năng được Tàu cho làm Chủ tịch Ủy Ban Quân quản với những phát biểu ủng hộ Tàu vừa rồi .
      Chỉ có người dân Việt là lo lắng và căm giận thôi !

  4. Minh Rebel said

    Người dịch có một vài nhầm lẫn khá trầm trọng. Trong mục điểm thứ ba về PLA, dịch giả nhầm giữa domain nghĩa là “miền” hay “lãnh vực” với “tên miền”. Ở đây được hiểu là miền tác chiến của PLA trải rộng ở cả trên biển – mặt đất – trên không và không gian. Thuật ngữ stovepipe mà tác giả dùng là để chỉ một hệ thống vừa đủ khả năng vận hành một cách độc lập trong phạm vi hẹp, nhằm đạt một mục tiêu hạn chế và cố định, nhưng lại thiếu khả năng phối hợp và chia sẻ thông tin với những hệ thống khác. Câu này cần được hiểu là PLA đang cố gắng hiện đại hóa quân đội bằng cách phá bỏ những hệ thống stovepipe như trên và tăng khả năng phối hợp giữa hải lục không quân

  5. Tô Linh Hoàng said

    Trung Cộng giờ rất mạnh, không ai phủ nhận, nhưng theo lịch sử, sự trỗi dậy bao giờ cũng kèm theo đổ máu, VN sẽ phải chịu hy sinh mất mát nhiều trong giai đoạn tới đây, vẫn là đầu sóng ngọn gió, vẫn là bãi chiến trường. Nhưng Trung cộng thực sự sẽ chia năm sẻ bảy sau cuộc chiến này, tuy gây được sóng gió với các nước láng giềng, truyền thống của TQ, nhưng chính quyền TQ cũng tự mình kí vào bản án tử hình cho Cộng hòa Trung Hoa, dấu chấm hết cho ĐCS TQ và đám kiêu binh PLA. Xin được chia buồn trước với ĐCS TQ, PLA: “Sự túng quẫn đến cùng cực khi con thú hoang điên cuồng cắn xé xung quanh để cho cơ thể có nó cũng bị thương tích và rỉ máu cho đến chết”_W.Robert

  6. TA LA AI said

    Tq đang dùng ngư dân để hợp thức hóa việc chiếm đóng vùng HS_TS và rất có thể Tq sẽ đưa quân ra chiếm đóng các đảo TS khi mà cơ hội Mỹ đánh Iran. Tất cả kế hoạch tác chiến của Tq với TS đã được chuẩn bị nhuần nhuyễn qua rất nhiều các cuộc tập trận. Người dân VN hãy đón nhận sự kiện này nhé.

  7. [...] 1145. Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào? [...]

  8. Mr.gia said

    Thực tế TQ đã xâm lược VN rồi.biển đảo nó coi như cái ao,đi lại tự do khai thác,bắt bớ người việt đòi tiền chuộc vv…rất ngang nhiên trên đất liền người nó nhan nhản .tóm lại kinh tế chánh trị nó đều lũng đọan thao túng ,dân có đấu tranh phản đối nó gọi vua quan sang quở trách bảo về dẹp là về dẹp ngay ,dẹp tàn bạo. suy cho cùng mục đích mọi cuộc xâm lược cũng thế thôi :chiếm được đất ,chiếm được thị trường,dựng được một thể chế chính trị phụ thuộc , TQ Nó có cả , mọi thứ diễu võ dương oai là để đe nẹt kẻ hèn nhát ,nhìn thấy thế mà run sợ mà liệu thần hồn. Song dân tộc việtnam rồi sẽ hồi sinh ,trong tăm tối rồi xuất hiện tinh tú

  9. LeQuocTrinh said

    Vài điểm yếu của Quân Đội TQ:

    1)- Chính sách hạn chế sinh đẻ từ hơn 20 năm qua đưa xã hội TQ vào tình trạng gia đình phức tạp và mâu thuẫn. Vì tinh thần phong kiến “trọng nam khinh nữ” còn ảnh hưởng ngầm trong đầu óc người TQ, mà nhiều gia đình đã tìm cách sát hại “thai nhi nữ” khi mới sinh ra, giữ lại “hài nhi nam” để tránh tuyệt tự giòng giống. Lẽ đương nhiên con trai độc nhất sẽ được nuông chiều, nâng niu, vì thế khi gia nhập Hồng quân thì không có gia đình nào muốn mất đi đứa con trai nối giõi. Tình trạng lo sợ này chưa phổ biến nhưng sẽ âm thầm tạo nhiều phức tạp trong nội bộ quân đội TQ, khi mà lệnh xung phong bắt buộc binh sỹ phải hy sinh xương máu;

    2)- Quân đội TQ đông nhất hành tinh, thiết bị hiện đại không kém gì Nga và Mỹ, nhưng họ chưa hề được thử lửa trong chiến tranh từ 50 năm qua. Vì thiếu kinh nghiệm trận mạc, thiếu cơ hội thử sức nên họ chỉ là một đội quân đông đảo, khí thế nhưng thiếu kinh nghiệm thực tiễn. Họ không thể nào so sánh được với những đội quân thiện chiến của Hoa Kỳ, luôn luôn chiến đấu, không ngừng học tập thực tiễn, không ngừng cải thiện kỹ thuật tác chiến và vũ khí càng ngày càng tinh vi. Khi đụng trận sẽ hiểu ai sẽ có khả năng khống chế chiến trường?

    3)- Vũ khí hiện đại mà TQ đang sử dụng hãy còn tuỳ thuộc nhều vào “sự giúp đỡ ngầm” của công nghệ Âu Mỹ, ví dụ động cơ phản lực tối tân trang bị cho các chiến đấu cơ tàng hình hãy còn trông cậy vào phụ tùng và kỹ thuật của Mỹ. TQ thường sử dụng mánh khoé “cóp nhặt” từ máy móc phương Tây, điển hình là những dàn phi cơ bắt chước từ Nga (Sukhoi), nhưng còn lâu mới theo kịp đà tiến hoá của các công ty chuyên nghiệp này. Khi lâm trận mới hiểu khả năng tác chiến của phi công và tính đa năng của phi cơ trong mọi tình huống;

    4)- Quân đội TQ tập trung nhiều thành phần xã hội, trong đó dân tộc Hán chỉ là một thiểu số so với nhiều sắc dân khác (4 vùng tự trị và dân tộc thiểu số), tình trạng mất cân bằng văn hoá và ngôn ngữ sẽ là đầu dây mối nhợ tạo ra nhiều bất mãn nội bộ khi mà tình hình chiến sự căng thẳng;

    5)- Từ 30 năm qua, hưởng ứng chính sách “Bốn hiện đại hoá” của ông Đặng Tiểu Bình mà có quá nhiều tướng lãnh Quân Đội Giải Phóng tham gia vào các công ty đại gia “tư bản đỏ” để làm giàu rất nhanh. Điều này sẽ đưa đến cạnh tranh quyền lực lợi nhuận trong nội bộ tướng lãnh và chính phủ TQ;

    Trong 10 năm gần đây, quân đội Hoa Kỳ chủ trương tối tân hoá vũ khí đến mức độ họ chỉ cần ngồi từ xa ngàn dặm mà vẫn có thể gây sát thương cho những nhân vật chóp bu của đối thủ, tránh ngộ sát cho thường dân xung quanh và tránh thiệt hại cho nhân mạng trong quân đội HK. Chiến tranh ở thế kỷ hiện đại này là chiến tranh “trí tuệ và KHKT” ai nắm vững lý thuyết cao, đủ công nghiệp nặng để phát minh những vũ khí cực kỳ tối tân chính xác, là họ nắm được phần thắng trong tay.

    TQ tuy cố gắng hiện đại hoá quân đội nhưng phương thức tiến hành vẫn là trò chơi cổ điển gọi là “chiến tranh nhân dân” chủ yếu chỉ dựa vào tuyên truyền phóng đại để kích động quần chúng. Tuy nhiên hình thức chiến tranh cổ điển này đã vấp phải hàng rào thông tin quảng bá sâu rộng, chính xác, nhanh chóng của mạng lưới INTERNET hoàn cầu, dư luận thế giới bắt đầu hiểu rõ bộ mặt hiếu chiến của TQ, nhất là Liên Hiệp Quốc. Từ khi Hoa Kỳ chứng tỏ bản chất dân chủ tự do thật sự qua hình ảnh ông tổng thống da đen Obama, thì cục diện thế giới đã thay đổi khá nhiều. TQ còn lâu mới theo kịp. Từ đó viễn ảnh nội loạn trong một đất nước hơn 1.5 tỷ dân là chuyện không tránh khỏi.

    • Tô Linh Hoàng said

      Phân tích sâu sắc, hiểu biết rộng và có tầm nhìn của một chuyên gia, xin cảm phục. Nhưng tôi là một kẻ kém hiêu biết, chỉ chăm chăm đọc các comment nêu về điểm yếu của TQ nên bị thiên lệch nhiều theo thiển cận của cá nhân, rất mong được chia sẻ, xin cảm ơn.

  10. Thanh Mai said

    Tàu cộng với 1,3 tỷ dân, Đặng Tiểu Bình đang muốn giảm dân số, đỡ gánh nặng cho nền kinh tế Trung Quốc, trong hoàn cảnh kinh tế toàn cầu đang gặp khó khăn, nên chúng đang muốn mượn tay Việt Nam, Philippin và thậm chí tới tận cả nước Mỹ xa xôi để thanh lọc số dân chất lượng kém nhưng lại ăn nhiều.
    Người Trung Quốc nổi tiếng vì khả năng ăn, họ ăn khỏe hơn nhiều lần so với các dân tộc ở Đông Nam Á, thậm chí hơn cả ở các nước Châu Âu, nên rất nhanh hao tổn kho lương thực, thực phẩm đang ngày một cạn kiệt.
    Họ đang muốn dùng một mục tiêu trúng hai đích, vừa dùng quân thí mạng tranh chấp ngoài Biển Đông, để người nào chết thì cá mập liên hoan luôn, không tốn đất chôn cất, kẻ nào sống sót thì ăn cướp tài nguyên của các nước láng giềng về làm giàu cho lãnh đạo và con cháu lãnh đạo luôn ung dung tự tại ở tuyến sau của trận tuyến.
    Chính vì vậy, tuy quân đội của Trung Quốc mạnh hơn, đông hơn các nước trong khu vực nhưng họ cũng thừa hiểu rằng, nếu họ xuất quân thì cầm chắc phần thua, khi 5 đánh 1 thì Trung Quốc ”chẳng chột cũng què”.
    Chỉ cần chiến tranh nổ ra sau nửa giờ đồng hồ, cả thế giới sẽ thấy Biển Đông là một chiến trận đa phương, chứ không bao giờ song phương giữa Trung Quốc với một nước nào, mà sẽ là một Trung Quốc với ít nhất là 4 nước khác, trong đó có Mỹ là chỉ huy cao nhất cho chiến trận.
    Quân đội Trung Quốc hãy hiểu điều này, để không lao vào cuộc chiến tranh phi nghĩa, mà kết cục là LÀM MỒI CHO CÁ MẬP NGOÀI BIỂN ĐÔNG

  11. Khách said

    Cái tựa bài này bằng tiếng Anh là:
    How Much Power Does China’s ‘People’s’ Army Have?
    Lưu ý người dịch và ABS, trong tiếng Anh cái chữ “how many” [dùng cho danh tư đếm được] và “how much” [dùng cho danh từ không đếm được] có nghĩa là “bao nhiêu”.
    Cái tựa nên dịch là: Quân đội nhân dân Trung quốc có quyền lực cở nào?

    BS: Có lý! Ở chỗ chọn chữ “quyền lực” thay cho “sức mạnh”, vì đây là chuyện chính trị, đối nội. Cám ơn bác.

  12. danquyen said

    Hiển nhiên ai cũng thấy sức mạnh của Trung Cộng rất lớn so với các nước trong vùng Đông Nam Á. Thế nhưng sau nhiều lần lên án (vu khống) các nước chung quanh là lấn chiếm, cướp đoạt hải phận của chúng, tại sao chúng vẫn chỉ đánh võ miệng mà chưa thực sự dùng vũ lực ? Thực ra thì chúng không dám vọng động. Chúng tự hiểu rằng, vì những quyền lợi chồng chéo của nhiều quốc gia nên một khi chiến tranh xảy ra thì không chỉ là trận chiến riêng lẻ giữa hai quốc gia (như TC mong muốn) mà là toàn vùng, trong khi TC hiện tại hầu như không còn một đồng minh nào trong vùng, kể cả Đài Loan. Dù lực lượng vượt trội so với bất cứ nước nào trong khu vực, Trung Cộng cũng không dễ gì thao túng trong thế tứ bề thọ địch (chắc chắn Mỹ sẽ không thể khoanh tay). Mặc dù hiên tại, bề ngoài, các nước có vẻ như không thấy sự hợp tác, nhưng nếu Trung Cộng nổ súng thì chắc chắn các nước sẽ xích lại với nhau để chống lại. Lý do thứ nhất, bàn cờ Domino sẽ được bày ra nếu như để cho một nước bị Trung Cộng đánh bại. Thứ hai là vấn đề quyền lợi, một trận chiến mà được tiên đoán là Trung Cộng không mảy may hy vọng thắng (dĩ nhiên với Mỹ đóng vai trò then chốt), thì tất cả đều muốn được chia phần sau cuộc chiến. Đó là lý do “ngoại đich” khiến Trung Cộng không dám.

    Điều khiến Trung Cộng điên đầu không kém, có thể còn nguy hiểm hơn, là những cuộc nổi dậy sẽ xảy ra từ bên trong, các dân tộc Mãn, Mông, Hồi, Tạng, lâu nay vẫn luôn chờ cơ hội giành độc lập hoặc đòi tự trị và ngay cả nhân dân chính thống bao năm bị áp bức cũng sẽ vùng lên. Đài Loan, với hoài bão trở lại Trung Nguyên, có thể nhân cơ hội mà tấn công thẳng vào lục địa.

    Với những diểm bất lợi trên, quá đủ để có thể kết luận Trung Cộng không dám động binh. Nếu như vì lý do nào đó (có thể do tham lam) mà TC khai hỏa, TC sẽ rước lấy thảm họa mà mức độ khó lường

    • dân biểu tình said

      Tàu khựa nổi tiếng là thâm hiểm, dù khai hoả trước hay ko thì chúng đã dùng chính sách gặm nhấm để thôn tính dân tộc khác và xâm lược chủ quyền các nước xung quanh, chí ít thì cũng đã thấy nhiều thành công. Giả dụ bây giờ tàu khựa lấn lướt cho quân đổ bộ lên các phần còn lại của trường xa của VN Thì tình hình ra sao với bộ chính trị VN ? Sự thật là vụ 4 tàu hải giám TQ đã đuổi tàu tuần tra VN phải bỏ chạy!

  13. ngôquyên said

    bọn cẩu tàu muôń giêt hêt sach dân chung tàu đây. môt là chúng cướp được vn rôi nuôt chửng asian xong rôi xưng bá thiên hạ, hai là nếu có thua thì mượn tay vn giêt sạch bọn phàn đông để yên lòng dân trong nước thay đây là độc kế của đặng tiểu bình xuôi quân xâm lược vn 1979. mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát.. tới ngày đền tội của bọn cẩu tàu rôi, thiên hạ thái bình VIỆT NAM MUÔN NĂM, DÂN TỘC VN ANH HÙNG.

  14. Lang Sinh said

    Sức mạnh QĐNDTQ mạnh ra sao, cuộc chiến biên giới 1979 và các năm sau đó đã cho biết phần nào. Đấy là chiến tranh thật sự, còn đấu võ miệng thì hiện giờ chỉ có mấy con diều hâu trong QD CSTQ, chưa thấy VN mình có ông tướng nào trổ tài! QDND CSVN giáo dục QĐ ra sao mà chỉ đánh võ miệng thôi cũng không được một người! Tại sao không có ông “diều hâu” CSVN nào dám lên tiếng? Chửi cha tụi Đại Hán đi chứ sợ gì, Đánh bỏ mẹ tụi nó đi tội vạ đâu đã có mấy cha trên Bộ CT chịu chứ lo gi?

  15. [...] 1145. Quân đội “Nhân dân” Trung Quốc có sức mạnh như thế nào? [...]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: