BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1136. Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fulbright Việt Nam

Posted by adminbasam on 12/07/2012

Human Rights – USG

Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fulbright Việt Nam

Ngoại trưởng Hillary Rodham Clinton

Hà Nội – Việt Nam

10-07-2012

Người dịch: Dương Lệ Chi

.

Cảm ơn rất nhiều. Ôi, tôi rất vui khi có mặt tại đây trong dịp này, hai năm sau khi chồng tôi đã ở đây (cười). Và tôi nghĩ rằng, như cô Thảo nói, gia đình Clinton và Việt Nam có mối quan hệ rất thân mà tôi hy vọng [mối quan hệ này sẽ] tiếp tục thêm nhiều năm nữa trong tương lai. Có mặt ở đây, tại trường đại học lớn này, tôi thực sự rất cảm kích ông Chủ tịch, Chủ tịch Hoàng Văn Châu, cảm ơn ông rất nhiều, cảm ơn ông và sự lãnh đạo của ông, và cảm ơn tất cả các sinh viên và cựu sinh viên Fulbright, những người đang có mặt ở đây để chúng ta kỷ niệm 20 năm Chương trình Fulbright Việt Nam.

Tôi nghĩ, rất dễ dàng khi một người như tôi đến thăm, hoặc chồng tôi, hay Bộ trưởng [Quốc phòng] Leon Panetta vừa đến đây, tập trung vào các quan chức cao cấp, những người [mà chúng tôi] đến để viếng thăm. Nhưng thực sự là, mặc dù đó là mục đích quan trọng, nhưng điều này cũng quan trọng, nếu không muốn nói là quan trọng hơn, chính là mối quan hệ hàng ngày giữa những người dân của chúng ta. Có rất nhiều người Việt Nam và rất nhiều người Mỹ làm quen với nhau, những người có cơ hội cùng làm việc với nhau hay cùng học tập với nhau, hay thậm chí sống chung với nhau để tạo ra các mối quan hệ, thực sự đưa chúng ta xích lại gần nhau hơn. Cho nên tôi rất vui mừng khi có mặt ở đây, đại diện cho đất nước tôi và hàng triệu người Mỹ, những người có thiện cảm về Việt Nam và những người quan tâm sâu sắc về tương lai của đất nước này, và đặc biệt là tương lai của những người bạn trẻ như các bạn.

Một trong những cách mà chúng tôi thể hiện là hỗ trợ nghiên cứu học tập ở nước ngoài. Hoa Kỳ có một lịch sử lâu dài làm điều đó, bởi vì chúng tôi nghĩ rằng điều này sẽ giúp người Mỹ đến thăm các nước khác [có cơ hội] học hỏi và hình thành các mối quan hệ lâu dài, và chúng tôi muốn người dân từ các nước khác cũng làm tương tự ở Hoa Kỳ. Không cường điệu quá khi nói rằng, các chương trình như Chương trình Fulbright đóng vai trò quan trọng trong chính sách ngoại giao của Mỹ. Ông William J. Fulbright là người rất nổi tiếng, một thượng nghị sĩ Mỹ nổi tiếng vào thời của ông, và ông ấy đã tin tưởng mạnh mẽ rằng, điều quan trọng nhất là phá vỡ các bức tường về sự hiểu lầm và ngờ vực. Không phải chúng ta hoàn toàn đồng ý tất cả mọi điều, bởi vì không có hai người nào, nói chi tới hai đất nước, hoàn toàn đồng ý tất cả mọi thứ, nhưng chúng ta sẽ xem nhau như là những người đồng hành trong một cuộc hành trình có chung [mục đích], một cuộc hành trình mà [chúng ta] sẽ lấp đầy với tất cả mọi khả năng sẵn có cho những người dân trên khắp thế giới. Và không phải tình cờ mà chúng tôi tập trung vào việc gia tăng mối quan hệ giữa người với người của chúng ta ở đây, ở Việt Nam và ở khắp châu Á như là một cách để xây dựng nhiều và nhiều hơn nữa những mối quan hệ đó.

Vì vậy, trong hai thập niên qua, chương trình Fulbright đã giúp gia tăng các mối quan hệ giữa hai nước chúng ta và nó đã, như chúng ta vừa nghe, nghĩa là đã thay đổi cuộc sống của hơn 8.000 sinh viên, học giả, các nhà giáo dục, và thương gia Mỹ và Việt Nam. Thật vậy, chương trình này đã đào tạo một số nhà lãnh đạo xuất sắc, và tôi biết nó sẽ tiếp tục đào tạo các nhà lãnh đạo xuất sắc. Đã có các con số đáng kể về các cựu sinh viên Fulbright trong các chính sách Việt Nam – các phó thủ tướng, một bộ trưởng ngoại giao – ông [Phạm Bình] Minh, người mà tôi vừa mới gặp, là một cựu sinh viên Fulbright. Và những người khác đã có những đóng góp quan trọng trong các lĩnh vực khoa học, kinh doanh, nghệ thuật, và chắc chắn là trong giới học thuật.

Bây giờ, một số cựu sinh viên hoàn hảo nhất từ tất cả các chương trình học bổng của chúng tôi đã có mặt ở đây với chúng ta hôm nay, và những câu chuyện đáng chú ý của họ cho thấy những gì có thể khi bạn giúp đỡ những người trẻ tuổi tài năng có được những kỹ năng và những kết nối mà họ cần có để thành công. Bây giờ, tôi có thể kể cho các bạn nghe hàng trăm câu chuyện, nhưng tôi chỉ nói một ví dụ.

Đỗ Minh Thuy (?), cô Đỗ đâu rồi? Đỗ Minh Thuy có ở đây không? À, có cô đây rồi. Vâng, cô Đỗ đã sử dụng học bổng Fulbright của mình để học ngành báo chí ở trường Đại học Indiana. Và sau khi tốt nghiệp, cô đã quyết định rằng, các nhà báo đồng nghiệp của cô ở Việt Nam xứng đáng có được cơ hội tiếp cận các loại kỹ năng và kinh nghiệm mà cô đã có. Vì vậy, cô đã tuyển một số bạn bè mà cô đã gặp ở Indiana để giúp cô tạo ra một chương trình đào tạo và tư vấn các nhà báo trẻ. Và hôm nay, nhóm của cô đã điều hành các hội thảo với hơn 2.300 người tham gia ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Chỉ một người, một học bổng đã có tác động lan tỏa như thế trong một lĩnh vực đời sống Việt Nam.

Đàm Bích Thủy, Đàm Bích Thủy có ở đây không? Vâng. Một người có học bổng Fulbright khác, và là người tốt nghiệp tại Trường Kinh doanh Wharton, thuộc Đại học Pennsylvania, là một trong những người phụ nữ nổi bật nhất trong lĩnh vực tài chính ở Đông Nam Á. Là Phó Chủ tịch Ngân hàng ANZ, cô lãnh đạo hơn 10.000 nhân viên, và cô nói rằng đi du học đã giúp cô, và tôi xin trích [lời của cô]: “để tiếp cận thế giới và người dân từ các nền văn hóa khác, với cái nhìn cân bằng hơn, không thiên vị, trong khi duy trì nguồn gốc của tôi“. Đây là một cách nói rất dễ thương.

Và tôi nghĩ rằng, hai người phụ nữ này và rất nhiều người trong số các bạn, đại diện cho các chuyên gia và các học giả đã học ở Hoa Kỳ, để rồi đem kinh nghiệm đó về thực hành ở quê nhà. Và ngay cả những người trẻ tuổi đang trên đường làm công việc tương tự. Hiện có hơn 15.000 sinh viên Việt Nam đang học tại Hoa Kỳ, và tôi tin rằng thế hệ sinh viên này và các học giả có được vị trí tốt để đóng góp rất nhiều cho tương lai Việt Nam. Và không chỉ về giáo dục và kỹ năng của họ, mà còn về mối quan hệ và triển vọng mà họ có được và mang theo về nhà, sau đó sẽ được họ làm nền tảng để tạo ra cơ hội mới, cách suy nghĩ mới, đổi mới, sẽ giúp cho rất nhiều người Việt Nam khác thực hiện ước mơ của mình.

Tôi muốn nói rằng tài năng thì phổ quát, nhưng cơ hội thì không. Có nhiều người thông minh, làm việc chăm chỉ trên khắp nước Việt Nam, thật ra trên toàn thế giới, nhưng họ không có được cơ hội mà một số bạn đã có. Vì vậy, đó là nhiệm vụ của tất cả chúng ta tiếp tục mở những cánh cửa cơ hội đó, bởi vì đi ngang qua đó có thể là một thanh niên hay một thiếu nữ, người trở thành một nhà nghiên cứu y khoa, và khám phá ra một cách chữa lành một căn bệnh khủng khiếp, trở thành một doanh nhân và tạo ra một sản phẩm để Việt Nam xuất khẩu đi khắp thế giới và làm như vậy, sẽ tạo ra hàng ngàn việc làm, trở thành một giáo sư để rồi sau đó tạo ra những thế hệ kế tiếp, kế tiếp, và kế tiếp của những người đóng góp.

Cho nên chúng tôi muốn làm nhiều hơn, và Hoa Kỳ đang tìm cách làm nhiều hơn để gia tăng số lượng các trao đổi giáo dục. Tôi vừa gặp Bộ trưởng Ngoại giao, chính ông ấy là một cựu sinh viên Fulbright, để nói về những gì chúng ta có thể làm thêm, để cho các bạn trẻ Việt Nam có được cơ hội học hành, và chúng tôi sẽ nghiên cứu và tìm cách thực hiện. Nhưng tôi mời các bạn, làm ơn cho chúng tôi biết ý kiến của các bạn về những gì chúng tôi có thể làm việc với các bạn nhiều hơn nữa, làm việc với chính phủ, làm việc với xã hội dân sự, làm việc với các doanh nghiệp Việt Nam, để tạo thêm những kết nối này. Đại sứ của chúng tôi, Đại sứ David Shear có mặt ở đây, và nếu các bạn có ý tưởng nào đó, xin vui lòng cho Đại Sứ quán của chúng tôi biết.

Bởi vì một trong những điều mà tôi ngưỡng mộ nhất, điều mà Việt Nam đã đạt được trong 20 năm qua, ngoài những điều khác, đó là sự hồi phục đáng kinh ngạc và sự cống hiến để cải thiện đời sống và xã hội, và vai trò của người phụ nữ đang thực hiện ở Việt Nam – tôi đã đi nhiều nước, nhưng vẫn chưa thấy trường hợp đó xảy ra, nhưng nó đang xảy ra ngay tại đây, ở Việt Nam, phụ nữ và nam giới cùng nhau xây dựng một Việt Nam mới – tầm quan trọng của giáo dục là điều bảo đảm cho một tương lai tốt đẹp hơn, và liên tục mở cánh cửa [để đi tới] những trình độ cao hơn và cao hơn về tri thức giáo dục. Đây là cách tốt nhất mà tôi nghĩ rằng Việt Nam có thể tự chuẩn bị cho chính mình.

Người ta thường hỏi tôi: Một cá nhân có thể làm gì, một quốc gia có thể làm gì? Ôi, thế giới mà chúng ta đang sống thì không thể đoán trước. Không có cách nào chúng ta sẽ biết tất cả mọi thứ sẽ xảy ra trong tương lai. Tuy nhiên, chính sách bảo hiểm tốt nhất là giáo dục tốt tại một trường đại học lớn như Đại học Ngoại thương hoặc một trong những trường khác ở Việt Nam, hoặc ở nước ngoài. Cho nên chúng tôi muốn làm việc với các bạn và nói chuyện với các nhà lãnh đạo của các tổ chức giáo dục, cũng như chính phủ của các bạn và những người khác trong xã hội, tìm cách để chúng ta có thể trở thành đối tác tốt hơn khi nói về việc mở những cánh cửa đó cho những người bạn trẻ Việt Nam.

Vì vậy, tôi mong tất cả các bạn có được mọi điều tốt nhất khi các bạn tiếp tục sự nghiệp và nghề nghiệp của mình. Tôi hy vọng các bạn giữ liên lạc với những người mà các bạn đã gặp gỡ, đã làm việc và cùng nghiên cứu với nhau ở Hoa Kỳ. Tôi được truyền cảm hứng từ những điều mà các bạn đã đạt được trong một thời gian như thế, và tôi mong được tiếp tục mối quan hệ đối tác này giữa hai nước chúng ta. Một điều mà tôi nghĩ có thể là, như tôi đã nói trước đó, một mô hình và rằng một [mô hình] có thể càng ngày càng tốt hơn bởi vì chúng ta cùng làm việc đó với nhau. Đó không phải là Hoa Kỳ hay Việt Nam, mà đó là chúng ta cùng làm việc với nhau để tạo ra mối quan hệ kiểu mẫu và cung cấp cơ hội cho người dân hai nước chúng ta sống cuộc sống đầy đủ ý nghĩa nhất mà Thượng Đế đã ban cho. Xin cám ơn tất cả các bạn rất nhiều. (Vỗ tay).

Nguồn: Human Rights – USG

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

33 phản hồi to “1136. Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fulbright Việt Nam”

  1. [...] 1136. Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fu… [...]

  2. [...] Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012 [...]

  3. Nhiều chuyện said

    Nếu chỉ là cuộc đối đáp tầm phào thì có sai cũng không đáng nói. Ở đây là một cuộc tiếp đón ở cấp cao mà lại còn viết trên banderole to tướng và tại một trường đại học có tính quốc tế (trao đổi sinh viên) thì nên viết và dịch cho đúng. Đừng để người ta đặt câu hỏi : Sinh viên quốc tế mà thế này sao ? Cả nước mà không tìm ra được lấy một ai khá ngoại ngữ sao ? Đã một lần xảy ra khi đón chồng bà Clinton năm 2000 rồi mà vẫn không khá hơn được là sao ? !!! Đây không phải là bới lông tìm vết mà là vấn đề thể diện.
    Đến ngay chủ tịch lại còn bết hơn nữa. Nhìn vào giấy đọc mà chẳng hiểu anh ta nói gì.
    Hãy thử đọc hết cả 2 câu “anh” và “việt” xem viết và dịch có đúng không !
    “WELCOME SECRETARY OF STATE HILLARY CLINTON AND EXCHANGE ALUMNI TO FOREIGN TRADE UNIVERSITY”
    “NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG NGOẠI TRƯỞNG HOA KỲ TỚI THĂM TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGOẠI THƯƠNG”

    • Dế mèn said

      Các câu tiếng Anh và tiếng Việt trên đều “chuẩn như Lê Duẩn” ấy chứ. Cái thói trịch thượng và vô tâm đã trở thành thuộc tính của bọn quan chức nhà nước XHCN lâu rồi. Nếu không biết chắc thì nhờ những người có chuyên môn viết, hoặc xem lại kiểm tra. Dốt thì cứ biết 1 lại khoe 10. Nhưng nghĩ cho cùng, chỉ “nhục mệnh nước” chứ nhục gì chúng!

  4. LE HUU SINH said

    Dear Mrs Clinton,

    Please tranfert our best regards to your husband, the former President of the United States.

    Your speech is really moving and in details.
    The contributions of Fulbright Alumni are very great. Sincerely thank you !

    We hope in the near future, we, the not so young scholars, will have the opportunities to visit and study your culture in your own country.

    Once again thank you ( spacipo – CAM ON ) !

  5. bagan3 said

    ““WELCOME SECRETARY OF STATE HILLARY CLINTON” = “CHÀO MỪNG THƠ KÝ CỦA BANG HILLARY CLINTON”.(ráo sư anh ngữ)
    *
    Ô! thiệt chuẩn. Không cần chỉnh.
    Vì chỉnh đến sửa – mấy hồi.
    Và càng sửa thì thành tiếng đôi : Sửa…sai!
    Ôi Văn Hóa XHCN !

    • Bill said

      Nên biết rằng ở Hoa Kỳ, mỗi tiểu bang đều có một Secretary of State. Ví dụ, California Secretary of State Debra Bowen, Debra Bowen là Secretary of State của tiểu bang California. Về văn nói thì “Welcome Secretary of State Hillary Clinton” không có gì sai nếu sau khi bà được giới thiệu là US Secretary of State, nhưng văn viết như trên tấm banner chào mừng “Welcome Secretary of State Hillary Clinton” thì không đúng cả về danh xưng lẫn nghi lễ.

  6. Bu Nhai said

    Đề nghị các bác không được mơ hồ. Một là, phải xem cái việc, cái nội dung phát biểu của Mrs “Hiu” một cách biện chứng, trên cái tinh thần khách quan vô tư sản. Hai là, phải quán triệt cái đường, cái lối của đế quốc Mỹ nó là thế thế! Qua việc này, đề (xong) và nâng cao cảnh giác trong toàn đ….(còn dân nói gì, thây kệ!). Bà là, phải huy động cả hệ thống chính trị vào cuộc, nghe lại bài nói này để học và làm theo, phối kết hợp chặt với tinh thần tiến công cách mạng, giác ngộ và giáo dục quần chúng: khả năng đây là một hình thức của âm mưu diển biến hòa bình của các (nhiều, vô số và mọi) thế lực thù địch, . Riêng cái vấn đề TQ, các đồng chí ấy lại khác, không âm mưu diển biến hòa bình mà là diễn biến chiến tranh, đó là hiên tượng cá biệt, không được qui kết là phổ biền đề rồi chống này nọ, mất lòng. Các bác yên tâm, cứ yên tâm, đường lối chính sách đã có ban hành mất mấy cái Nghị quyết rồi, cứ thế cứ thế nhé! [Thiến sĩ, thiền sư: Thích Anh Giàu]

    • V.Đ. said

      Thiếu! …

      Có thuộc, nhưng vẫn thiếu; Thiếu thậm tệ.
      Kế thúc bao giờ cũng phải nhìn người nghe, hỏi:
      – Có phỏng?
      ( Dịch nôm: Có phải không hả?) :-)

  7. mait said

    Ba ngoai truong nay dung nhu nang cong chua trong chuyen co tich : mo mieng ra la phun chau nha ngoc, hoa thom co la roi ra, trai lai voi ke ac (KHUA VA BE LU BU NHIN DAU DAT DO KHUA GIAT DAY) mo mieng ra la thay coc nhai ran ret doc hai o nhiem fun ra het suc kinh tom, toan la “the luc thu dich, dien bien hoa binh”… chung nhin ai cung thanh thu dich, ke ca nguoi DAN dang nuoi duong chung = tien thue = mo hoi nuoc mat xuong mau cua minh!!!

  8. Văn Đức said

    Cảm ơn!

    Thật xấu hổ khi qua bài này tôi mới tìm hiều rõ về ông James Williams Fulbright:

    http://de.wikipedia.org/w/index.php?title=J._William_Fulbright&oldid=100826723

    http://en.wikipedia.org/w/index.php?title=J._William_Fulbright&oldid=497037673

    (Chưa có phiên bản tiếng Việt)
    Trước đây tôi cứ đinh ninh là bà Ngoại trưởng dưới thời Tổng thống Bill Cliton – :-)!

    Ông J.W. Fulbright là Chủ tịch trẻ nhất của một trường đại học Mỹ; Ông thuộc phái đối lập trong chiến tranh Việt Nam. Tổng thống Bill Cliton đã có thời gian làm việc trong văn phòng của Thượng nghị sỹ J.W. Fulbright; Cliton gọi ông là Mentor (President Bill Clinton cited him as a mentor.) – Bậc trưởng thượng có lòng quan tâm giáo dưỡng người trẻ.

    Nếu có vinh hạnh hội ngộ, tôi chỉ xin được tặng Bà Hillary Clinton một bó hoa thật đẹp mà không (thể/nên) nói gì.

    Trân trọng.
    (Cảm ơn Anh Ba Sàm luôn, Hehe!…)

  9. Giáo Sư già về hưu said

    Muốn cho dân tộc Việt Nam được dân tộc Mỹ thương và giúp đỡ, nhà cầm quyền Việt Nam cần phải cố thực hiện được những việc sau đây (lời đề nghị tâm huyết của vị giáo sư già về hưu đã từng học ở Mỹ và Âu Châu trong hơn 20 năm) :
    1. đưa nghị quyết dẹp hết những quán ăn thịt chó và làm đạo luật cấm ăn thịt chó trên toàn lãnh thổ VN
    2. tặng chìa khóa vàng cho bà Clinton (và gia đình Clinton), chìa khóa vàng dành riêng cho khách quý của thủ đô Hà Nội
    3. đưa quyết nghị cấm dân Hà Nội (thanh lịch) không được dùng hai chữ Địt Mẹ (hay chữ Đéo) mỗi khi bước chân hay đi vào Hà thành (đành rằng người Mỹ cũng hay nói FUCK you nhưng không nhiều và ghê rợn bằng hai chữ địt mẹ và chữ đéo của dân Bắc kỳ)
    4. đưa nghị quyết xử bắn những anh côn đồ xã hội đen hay công an bắt nạt dân (hay đánh dân) hay hành hung người dân như trường hợp ông Đoàn Văn Vươn hay blogger JB Nguyễn Hữu Vinh hay trường hợp cô Trịnh Kim Tiến (nhớ nhé xử bắn cho vài thằng là công an hết hó hé và nước sẽ yên ngay)
    5. dựng một tượng đài chiến sĩ quốc tế đã bỏ mình trong cuộc chiến VN trong đó có lính Mỹ, Nam Hàn, Úc v.v…
    6. cho phép trùng tu lại Nghĩa Trang Biên Hòa và gọi đó là Nghĩa Trang của quân đội VNCH
    7. ra nghị quyết không ăn mừng ngày chiến thắng 30 tháng 04 nữa và gọi ngày đó là ngày cả nước từ nay thôi không khóc nữa, ngày đoàn tụ, cho phép lập bia kỷ niệm thuyền nhân VN và đặt tại Vũng Tàu và mời ông David Shear đến cắt băng khánh thành.
    8. hăng hái và thành khẩn trong việc đào tìm xác quân nhân Mỹ chết và bỏ thây tại VN
    Làm được từng này chuyện là một bước tiến rất khả quan. Người Mỹ sẽ phục và thương mến người VN hơn trước. Thế là bố bảo Trung Cộng cũng chẳng dám bắt nạt dân mình nữa.
    Vậy nhé.
    Mong thay.

    • Thích Hán Nôm said

      Thưa bác Giáo Sư Già Về Hưu! Bác đúng là già thật rồi và đáng về HƯU. Xin lỗi bác đã sai ngay từ các đặt vấn đề: “Muốn cho dân tộc Việt Nam được dân tộc Mỹ thương và giúp đỡ”. Nói thật với bác một dân tộc chỉ có thể đi lên bằng đôi chân của chính mình với sự lao động học tập không ngừng nghỉ mà thôi. Cái lối tư duy kiểu “ăn mày” đã quá lỗi thời rồi. Bác muốn người ta “thương hại” hay người ta “tôn trọng và kính nể”? Chẳng có dân tộc nào là “đáng thương” với người Mỹ đâu. Có chăng là sự hợp tác đôi bên cùng có lợi. Miền Nam Việt Nam (VNCH) có đáng thương không? Tại sao người Mỹ vẫn bỏ rơi đó thôi. Còn nhiều ví dụ nữa, bác nên đọc nhiều vào bác GS già ạ!!! Lưu ý với bác: Không có dân tộc nào là dân tộc Việt Nam cả. Chỉ có cộng đồng các dân tộc Việt Nam (54 dân tộc, trong đó dân tộc Việt (Kinh) chiếm đa số). Không ai nói là dân tộc Mỹ cả. Nước Mỹ là Hợp chủng quốc với nhiều dân tộc và chủng tộc đến từ khắp nơi trên toàn thế giới. Bác nên dùng từ cho chuẩn nhé.

      • Giáo Sư già về hưu said

        Thôi thì cứ tiếp tục bám gót anh…Tàu phương Bắc vậy. Chúc bác học tiếng..Tàu thành công. Người Tàu họ cũng chỉ mong gặp những người như bác, vì họ luôn luôn coi Việt Nam là cộng đồng Bách Việt, một dân tộc của Trung Quốc vĩ đại. Bác đọc mà bác không hiểu bài phát biểu của bà Clinton. Đây không phải là thương hại mà là sự tôn trọng và kính nể giữa hai dân tộc. Còn những chuyện như Mỹ bỏ VNCH hay TQ đánh chiếm HS-TS thì là chuyện giữa các nhà lãnh đạo, không có gì đả động đến tình hữu nghị giữa hai dân tộc cả. Thật tội nghiệp cho trái tim từ bi của bác thích hán nôm đã bị người TQ làm cho méo mó, giống như ông TBT ĐCSVN…

        • Thích Hán Nôm said

          Cháu xin lỗi vì cháu kém tuổi bác nhiều. Cháu mới 30 tuổi thôi. Nhưng cháu nói thật bác lẩm cẩm quá rồi. Với cái lối tư duy ấu trĩ và qui chụp như bác thì chẳng ai thèm đối thoại. Ở đây cái mà cháu muốn nói là sự tự tôn tự cường dân tộc chứ đừng trông mong vào ngoại nhân (Mỹ, Trung, Nhật, Nga…). Cái lối tư duy theo kiểu chiến tranh lạnh đã lỗi thời rồi bác ạ. Kim ngạch thương mại Mỹ – Trung khoảng 500 tỷ USD, trong khi Mỹ – Việt là 25 tỷ USD. Vì vậy người Mỹ chẳng ngu gì mà tham bát bỏ mâm. Cuối cùng dân tộc nào cũng vì quyền lợi cốt lõi của dân tộc đó mà thôi. Người lãnh đạo quốc gia phải thật tỉnh táo, không thể để nước ngoài đàm phán chia quyền lợi trên lưng chúng ta. Bác biết gì mà đã nói cháu theo TQ, hay bị người ta làm méo mó. Ông cha ta đã học từ chính họ để chiến đấu và chiến thắng đó thôi. Xin lỗi cháu chống chủ nghĩa bá quyền Đại Hán hơn bác nhiều. Bác có thể vào trang http://phamvietdao2.blogspot.com/ để đọc và hiểu về cháu trước khi có kết luận.

          • Giáo Sư già về hưu said

            Nếu không có ngoại bang (12 nước có quan hệ kinh tế cao nhất với VN không có Trung Quốc trong danh sách và những quốc gia này toàn là những quốc gia theo chủ nghĩa tư bản) thì làm gì mình khá được. Tự tôn tự cường dân tộc thì lúc nào cũng là một tinh thần rất hay và tôi không chống điều đó. Nhưng không ai cấm mình có những người bạn tốt khỏe mạnh có thể giúp mình khi vài thằng khác chơi xấu và đây là lẽ thường tình trong cuộc sống. Vì cái tính tự cao tự đại của mấy ông nhà nước VN mà nước mình đang rơi vào một thế cô lập đáng sợ. Tôi không biết bác thích hán nôm có biết sức mạnh của TQ như thế nào chứ theo tôi biển Đông coi như sắp mất đến nơi. VN làm gì được bác mách tôi với, tôi sẽ nghỉ chơi với anh Mỹ ngay. Thân mến và cảm phục (sau khi xem xong blog của bác).

  10. Nhật Tuấn said

    Một bài nói tổng hòa những đặc trưng của văn minh, văn hóa Hoa Kỳ. Khác hẳn người đàn bà thép Thatcher, bà ngoại trưởng Hillary trò chuyện trên tinh thần của “ngôi thứ hai”, “tôi và bạn “, trên tinh thần “bằng hữu” mà vẫn truyền tải được những nội dung chính trị, văn hóa, giáo dục…Nghĩ tới mợ “phó Doan” nhà ta mà tủi !

    • Dế mèn said

      Mợ phó Doan còn khớ hơn mợ Mỹ Hoa, mợ Tòng Phóng, hay mợ Kim Ngân ấy chứ. Chỉ tội con dân nước Việt è cổ đóng thuế nuôi các “mợ và các cậu” mà chửa biết làm răng.

  11. [...] – Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fulbrigh… (Human Rights – USG / Ba Sàm). “Đó không phải là Hoa Kỳ hay Việt Nam, mà đó là chúng ta cùng làm việc với nhau để tạo ra mối quan hệ kiểu mẫu và cung cấp cơ hội cho người dân hai nước chúng ta sống cuộc sống đầy đủ ý nghĩa nhất mà Thượng Đế đã ban cho”. [...]

  12. Gửi bác Trần Lâm,Vì thấy bác:
    Khen bà Clinton nhả ngọc, phun châu,
    Còn mình thì phải đứng lâu mà nhìn
    Trên giấy, chữ lại khó xem,
    Nó viết lèm nhèm nên đọc dễ đâu!..
    T Đ con dê qua cầu…

  13. Nhiều chuyện said

    Bà Clinton nói thì tớ còn nghe, hiểu được, còn cái lão Hoàng Văn Châu, chủ tịch “đọc” tiếng mĩ trên giấy mà tớ đếch nghe được bố nói cái gì. Không biết bà Clinton có hiểu không !

  14. Tôi tự hỏi có gã quan chức 4/16 nào dành những lời tâm huyết với VN như thế?

  15. Nhiều chuyện said

    Có bạn nào rành tiếng anh dịch hộ cái câu trên tường “WELCOME SECRETARY OF STATE HILLARY CLINTON….”. 37 năm cách mạng , tiếp một viên chức hàng đầu ngoại giao nước ngoài mà viết tiếng anh và dịch thế này thì có bể mặt không chứ !! Thế mà cứ đòi tiến lên XHCN.

    “….hai năm sau khi chồng tôi đã ở đây (cười)” Các bạn có biết tại sao mà bà Clinton cười chỗ này không ??
    Chẳng là khi ông Clinton qua thăm VN, thì có cái biểu ngữ chào đón mà tôi nhớ là như thế này “welcome mr president and his spouse” nghĩ là “Cháo mừng (ông) tổng thống và phối ngẫu của ông”. Có lẽ khi bà ấy nhớ lại khi nói câu trên nên bật cười..
    (lẽ ra phải là “his wife” (vợ ông) thì cũng cứ tạm bỏ qua. Nhưng chẳng ai lại viết một câu ngu như thế. Thà viết mẹ nó bằng tiếng Việt không thôi cũng còn đỡ mất mặt cả nước. Đáng lý nên viết là “Welcome Mr. and Mrs. president…” (chào mừng ông bà tông thống..)

  16. Vân Hạnh said

    Không biết những người đã được đào tạo ở Mĩ theo học bổng Fulbright hay theo các cách thức khác đã hiểu rõ cái thật chất của CS VN nói riêng và CNCS nói chung hay chưa? Hay rồi họ chỉ vẫn là thứ cơ hội , vi cá nhân mình mà phục vụ mù quáng cho tập đoan CS VN đứng đầu là 14 tên trong Bộ chính trị. Rất hi vọng trong số những người được đào tạo ở Mĩ sẽ có người trở thành một anh hùng phá vỡ cơ chế hiện nay, đưa VN thành một nước thống nhất không chỉ về địa lí, mà cả về dân tộc. CSVN đã thông nhẩt đât nước về mặt địa lí . nhưng để lại hậu quả là dân tộc ta bị chia rẽ sâu sắc. Ngay cả những người từng sống trong lòng chủ nghĩa xã hội VN cũng đã phải chán chế độ hiện nay ở VN.

  17. [...] 1136. Phát biểu của Ngoại trưởng Clinton tại lễ kỷ niệm 20 năm Chương trình Fu… [...]

  18. quocviet said

    baì phát biểu của ngoại trưởng rất hay không sáo rỗng không lừa phỉnh.ngẫm thấy tủi cho ông tổng lú quá

  19. Ngoại giao hay xá giao Bà Clinton ? said

    Ngoại Trưởng ngoại giao nhưng phát biểu như bà Ngoại trưởng trên đây , tại Việt Nam thì không thể cho như là lời phát biểu xá giao được? Dường như cái tâm và cái tầm của Bà hòa quyện lẫn nhau không tách rời. Sao Bà không giảng thuyết về “chủ nghĩa toàn cầu, hay chủ nghĩa Mác…như Tổng Bí của ta tại Cu Ba nhỉ? Mong thay những ngôn ngữ không cần biện chứng của Mác được thể hiện nhiều hơn trên đất nước này.

  20. said

    Nói có bằng chứng cụ thể, đi sâu vào thực tế xuyên suốt thực tiển, không trịnh thượng không phân biệt tôn, giáo đẳng cấp” chúng ta sống cuộc sống đầy đủ ý nghĩa nhất mà Thượng Đế đã ban cho” đúng là phun châu nhả ngọc

  21. Hp said

    Đọc nửa bài và ko đọc nữa vì thấy tưng tức trong người: thương thay cho bà ngoại trưởng Mỹ và người My: lãnh đạo VN đa lừa được chính phủ Mỹ lấy tiền thuế dân Mỹ đào tạo bộ máy cai trị nd VN.

  22. TN said

    Ngắn gon, súc tích đi vào lòng người, truyền cảm hứng và nhiệt huyết cho các bạn sinh viên. Thật tuyệt với!
    Tôi hy vọng có một vài sinh viên thông minh, can đảm có thể hỏi Bà ngoại trưởng một vài câu. Anh BS có biết không thi đưa lên cho mọi người thưởng ngoạn giúp.

  23. Trần Lâm said

    Một bài phát biểu rất hay. Ngoại trưởng người ta nhả ngọc phun châu, nghe như muốn nuốt từng lời, còn các quan chức nhà mình mở miệng ra, nhằm mấy ngày ăn chay mà không nhịn được, nghe là muốn chửi.

    Cám ơn anh BS đã cho dịch bài này.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: