BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1115. VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI TA NHƯ THẾ NÀO?

Posted by adminbasam on 03/07/2012

BTV: Do bài gốc được viết bằng tiếng Trung, nên chúng tôi xin giữ nguyên văn các cụm từ như “Nam Hải”, “Nam Sa”, “Tây Sa”…

——–

Baidu

VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI TA NHƯ THẾ NÀO?

Tác giả:  Thiên nam địa bắc song phi yến

Người dịch: Băng Tâm

17-04-2012

Cái gọi là vấn đề Nam Hải1, bao gồm cả vấn đề Tây Sa2 và Nam Sa3, chủ yếu chỉ vấn đề Nam Sa, rốt cuộc đã xuất hiện ra sao? Ai là người đầu tiên tuyên bố Nam Hải là lãnh thổ của Trung Quốc? Và rồi căn cứ vào cái gì? 

Nghe nói năm 1946, Lâm Tuân dẫn đầu hạm đội đi thu phục nhiều đảo, gọi là thu phục, chứ tôi thấy còn có cả việc tiếp nhận phần tài sản của người thua cuộc, có những hòn đảo thực ra không biết là của ai, người Nhật chiếm, rồi lại thua chúng ta, thế là tự nhiên chúng ta liền vui vẻ đi theo hạm đội ra biển, có một vị quan chức cấp giám đốc ở Bộ địa chất-khoáng sản (?) phóng bút vẽ một cái, dùng 9 đường chấm chấm vẽ thành một cái túi lớn, cái túi này lớn đến nhường nào? Trên bản đồ của chúng ta đành mở ra một cửa sổ mới tinh, chuyên để hiển thị nó. Khi quay trở về đưa in lên bản đồ của chính phủ Dân quốc, công bố với thiên hạ, và đường biên giới đã được tháo cũi sổ lồng như vậy đấy.      

Vốn cái bản đồ mà chúng ta vẽ cứ nói sân nhà mình đến đâu, đến đâu, hàng xóm thấy gì thì nói đi, không nói, nghĩa là các anh chẳng có ý kiến gì, nhưng mấy cha hàng xóm gần như im hơi lặng tiếng suốt hàng chục năm trời, rồi từ giữa thập kỉ 50 đến thập kỉ 70 mới thi nhau nhảy ra đòi chủ quyền, chúng ta tự nhiên đã phải lý sự cùn:  “Các ông có ý kiến gì thì sao không nói từ sớm đi? Bây giờ chúng tôi quản những ngần ấy năm rồi còn gì, hừm hừm”.    

Hội mấy cha hàng xóm ấy cũng đã rất oan ức. Thì ra năm 1946, Philippines vẫn còn chưa độc lập, Mỹ vẫn phải bảo vệ họ, cần để Mỹ thay mặt họ đứng ra. Mỹ bị dân bản địa chửi cho mất mặt, đang chuẩn bị quẳng gánh giữa đường để họ được độc lập, thì đâu còn có tâm trạng nào mà quản mấy cái chuyện đảo, cho nên đã không tỏ thái độ. Tình hình ở Malaysia và Indonesia cũng tương tự, Đảng ** vừa chui ở rừng ra, hoặc cũng có thể còn chưa chui ra khỏi được, còn chưa hiểu mô tê gì, vậy thì ai đã nhìn thấy được tấm bản đồ Trung Quốc in ra? Rồi thì đã có ai biết được sự phản đối này? Việt Nam khi ấy còn đang đánh nhau hừng hực khí thế, vua Bảo Đại mải lo giữ thân, chạy tới nước Pháp cầu cứu khắp nơi, cũng đâu có quan tâm được đến việc quản hồ sơ này.  

Nói gì thì nói, cái trò chơi chủ quyền này nhiều khi cũng giống như chuyện kết hôn kiểu Phương Tây, phải thông báo cho một thằng cha. Vị mục sư trịnh trọng tuyên bố:  “Có ý kiến gì thì đưa ra luôn bây giờ, còn không thì không bao giờ được nói nữa”. “Sao? Không ai có ý kiến gì thì cứ định như thế! Xin chúc phúc các con, amen”.   

Nhưng cái đường 9 đoạn này thực ra đã vẽ hơi quá đáng, về cơ bản đều là vẽ men theo đường bờ biển của người ta, cuộc nội chiến trong nhà người ta kết thúc, đương nhiên là cần phải đứng ra tranh luận thôi, tranh chấp Nam Sa, thế là trở nên ngày càng gay gắt.   
  
Cái đường 9 đoạn này rốt cuộc là gì? Nó không phải là đường cơ sở lãnh hải, mà cũng chẳng phải là đường lãnh hải, ý nghĩa pháp lý của nó rốt cuộc là gì? Chính trong nhà chúng ta cũng cảm thấy hết sức chột dạ, cho nên khi công bố đường cơ sở lãnh hải vào năm 1995, ta đã không hề nhắc nhỏm gì đến nội bộ giới luật học về biển, mà gọi luôn đó là 9 đường đứt đoạn, trong số các chư vị đồng bào yêu nước có ai đó đã thử đi đếm xem từ ven biển Việt Nam đến vịnh Subic, xung quanh cái túi lớn này rốt cuộc là dùng tới mấy đường?  

Về hành động cụ thể, người ta nhìn thấy các chiến sĩ đóng quân trên đảo san hô, ngư dân giả dạng đánh bắt cá, phần lớn những người trên các tàu ngư chính và tàu quân sự đi hộ tống không biết được rằng 10 năm trước, Bộ địa chất-khoáng sản, Cục biển quốc gia và Tổng công ty dầu khí hải dương đã hợp tác làm một cuộc điều tra thăm dò địa-vật lý ở vùng biển Nam Sa. Bộ ngoại giao bận bở hơi tai, cho nên phương án thực thi cuối cùng đã không dựa theo phương pháp thăm dò địa-vật lý là bắt đầu khai thác thăm dò từ một phía, mà lại làm ở chính giữa trước, rồi bay đi về một vòng ở khu vực được khẳng định là không có tranh chấp, thử xem có ai phản đối không, rồi lại lấn sang phải, sang trái một chút, lại lấn thêm một chút nữa, kết quả là sau khi khảo sát một lượt chẳng thấy hàng xóm đánh tiếng gì, thế là đắc thắng trở về. Thực sự thì sao? Xung quanh đó toàn những nước láng giềng nghèo, rất có thể là không có lực lượng giám sát không trung, nên không biết anh đang làm gì. Nếu là ở Đông Hải4 ư, vậy thì sớm soạn thảo thư trả lời hết các công hàm phản đối của hàng xóm đã rồi hãy ra biển nhé, họ đâu có phải là không nhìn thấy.   

Chín đường đứt đoạn bao quanh Nam Hải này là hạn mức tối đa mà chúng ta đã nói thách thấu trời khi giành lại quyền lợi biển ở Nam Sa, vượt quá phạm vi này, chắc chắn chúng ta sẽ không còn nêu yêu cầu gì thêm nữa, bên trong đường này thực ra là có thể thương lượng. Vấn đề nằm ở chỗ là đã không thông báo rõ với người dân.  

Đường 9 đoạn này, ý nghĩa luật pháp của nó rốt cuộc là gì? Là lãnh hải? Vùng biển quần đảo? Vùng biển mang tính lịch sử? Chẳng ai biết.

Trước hết, có phải là lãnh hải không? Không phải. Như trên đã nói, quyền lực về biển của nhà nước là dựa vào đất liền, cũng có nghĩa là dựa vào quyền lực đất liền. Muốn xác định lãnh hải, đầu tiên phải thiết lập được đường cơ sở lãnh hải, muốn vạch được đường cơ sở lãnh hải, đầu tiên phải xác định được các điểm cơ sở lãnh hải. Điểm cơ sở lãnh hải phải là các đảo hoặc đất liền không có tranh chấp chủ quyền; khoảng cách trực tuyến giữa các điểm cơ sở không được vượt quá 24 hải lý, cũng có nghĩa là lãnh hải cộng thêm khoảng cách các vùng tiếp giáp; các rạn đá san hô và bãi cạn lúc ẩn lúc hiện, chỉ nổi lên khi thủy triều rút không được tính vào đó; nói một cách chặt chẽ hơn, tốt nhất là trên đảo phải có đủ điều kiện cho con người cư trú.

Nam Sa phù hợp về điểm nào? Ngoài một phần đã bị Quốc Dân đảng chiếm giữ hồi đó ra, hầu như đều không phù hợp cho lắm. Trong sách giáo khoa của chúng ta khi nói về quần đảo Nam Sa đều chỉ nói một câu “phía nam đến bãi ngầm Tăng Mẫu5”. Bãi ngầm Nam Sa là rạn san hô ngầm không nổi lên, rạn san hô ngầm đến ngay cả đất cũng không có, nói gì đến quyền lợi biển. Cho nên câu này không thể đứng vững về mặt luật pháp. Thế nhưng từ ngày bổn triều lập quốc đến nay, chúng ta lại cứ giáo dục cho người dân như vậy, hôm nay đột nhiên lại nói câu này không đứng vững được về mặt luật pháp, người dân sẽ không chấp nhận nổi, đành phải dùng chiêu xập xí, xập ngầu, chúng ta không nêu ra liệu có được không?                                    

Bao quanh đường 9 đoạn này chắc chắn không phải là lãnh hải, vậy phải tìm lý do khác, vậy thì nhiều đảo đá ngầm có thể nói được thành là vùng biển quần đảo không? Indonesia thì được, chúng ta cũng có thể đến được đất nước nghìn đảo này mà!  

Vùng biển quần đảo là vùng biển chủ quyền được “Công ước Liên Hiệp quốc về Luật Biển” thừa nhận. Theo “Công ước Liên Hiệp quốc về Luật Biển”, sự cấu thành vùng biển quần đảo đòi hỏi phải có mấy điều kiện sau đây:

1.  Tỉ lệ giữa diện tích nước và diện tích đất liền (kể cả đảo san hô) phải nằm trong khoảng từ 1:1 đến 9:1.      

2.  Chiều dài đường cơ sở không được vượt quá 100 hải lý, cho phép vượt chuẩn 30%, phần vượt chuẩn cũng không được quá 125 hải lý.

Ở Nam Sa đảo đá ngầm lại ít, khoảng cách giữa các đảo lại xa, nên không đạt 2 tiêu chuẩn trên.

Nói một cách nhún nhường, cứ coi là chúng ta miễn cưỡng tuyên bố đường cơ sở, các nước láng giềng cũng không có ý kiến gì, thì phiền phức lại sẽ tới. Sau khi xác định được đường cơ sở, thì vùng biển bao quanh đường cơ sở sẽ trở thành nội thủy, bên trên nội thủy là không phận. Sự quản lý của nhà nước đối với nội thủy không phải chỉ chặt chẽ một cách thông thường, mà hoàn toàn phải dựa vào luật trong nước, chứ không phải là luật quốc tế. Về nguyên tắc, tàu thuyền nước ngoài, kể cả tàu quân sự, không được tự do đi qua, nếu muốn đi qua, phải thông báo và xin phép trước, phải nổi trên mặt nước, treo cờ, chạy nhanh, không được dừng lại, không được neo lại, nếu làm không tốt, sẽ yêu cầu anh phải giải giáp vũ trang. Muốn không bị phiền phức như vậy, thì phải mở đường thủy và đường hàng không ở quần đảo cho tàu thuyền và máy bay nước ngoài đi qua.  

Đường này có đôi chút khiên cưỡng, song cứ thử tranh luận xem sao. Lý do của luật sư mà! Dưới chân mà không có đất chắc, thì chỉ cần một mảnh gỗ cũng tốt rồi. Nhưng điều đó là chưa đủ, còn phải tìm thêm những lý do khác nữa.

Chúng ta có thể tuyên bố Nam Sa là “vùng biển mang tính lịch sử” của chúng ta! Nơi này là nơi chúng ta từng kinh doanh trong lịch sử, ngư dân dựa vào đó mà mưu sinh, buôn bán làm ăn dựa vào đường này, không thể rời bỏ. Lý do này xem ra cũng không tồi. Người khác cũng có kiểu vùng biển như thế, như vịnh Hudson của Canada, mọi người thử nhìn vào bản đồ Bắc Mỹ mà xem, cái túi ấy thực ra rất lớn, nếu chiếu theo chế độ lãnh hải 12 hải lý, thì ở giữa đều là vùng biển quốc tế, thế nhưng Canada lại tuyên bố đây là vùng biển mang tính lịch sử, rạch chiếc túi một cái là bên trong đều là những thứ của nước mình.  

Chủ trương này của chúng ta vừa mới thử, chưa thấy nhiều nước xung quanh có phản ứng, thì mấy nước vận chuyển hàng hải và hàng không lớn, bao gồm cả Mỹ, Nhật đều tới hỏi: “Nghe nói các anh muốn tuyên bố đây là vùng biển mang tính lịch sử? Vậy thì chẳng lẽ sau này chúng tôi có đi qua lại phải thỉnh thị, báo trước hay sao?” Thì ra đây là con đường trọng yếu của vận chuyển hàng hải quốc tế, hàng ngày tàu thuyền qua lại tấp nập.

Một khi đã tuyên bố là vùng biển mang tính lịch sử, thì sự quản lý của nhà nước đối với nó cũng gần như sự quản lý đối với nội thủy, không chỉ quản lý vùng biển, mà còn phải quản lý cả vùng trời, rồi lại còn phải quản lý theo luật pháp quốc tế. Nếu như vậy là được, thì chẳng lẽ mọi quyền sinh, quyền sát đều nằm ở ta? Muốn bắt thì bắt, muốn xét thì xét, chưa nói đến tàu quân sự đi qua, cả thương gia đi qua cũng sẽ không để yên sao? Cách làm như vậy thực chẳng khác gì tuyên bố đường cao tốc đi qua cửa nhà chúng tôi là phần đất lưu không của nhà chúng tôi, tôi muốn ngồi hóng mát thì hóng, muốn làm sân phơi thì phơi, người nào đi qua là dứt khoát sẽ có ý kiến đấy. Nếu cứ liều mạng tuyên bố, thì phần nhiều sẽ trở thành kẻ thù chung của thế giới.         

Chính vì thế mà ở phần trước đã nói, chúng ta phê chuẩn “Công ước Liên Hiệp quốc về Luật Biển” là sẽ chịu thiệt, ít ra là vấn đề Nam Hải cũng sẽ chẳng có cách gì để giữ vững được lập trường vốn có, mà chỉ có thể thương lượng được với láng giềng. Nhưng trước khi thương lượng, vẫn phải cố tìm cho được một chỗ đứng, phải mặc cả nhiều hơn một chút, lý do mà, kệ họ!

Hoạt động cưỡng chiếm của các nước xung quanh Nam Hải thực ra cũng giống như việc tháo dỡ những tòa nhà bất hợp pháp trước đây ở trong nước chúng ta. Tất nhiên là phi pháp rồi, nhà nước cũng không thừa nhận, nhưng đến khi bồi thường, thì lại vẫn được xem xét. Không chỉ hàng xóm tranh địa bàn như thế, mà tranh chỗ ngồi trên xe buýt lại càng như vậy, ném trước lên một cái bao, người khác muốn ngồi, liền kêu lên: “Có người rồi!” Câu này có căn cứ pháp luật gì? Không có, kỳ quặc là ở chỗ mọi người nhìn thấy cái bao ấy, nghe thấy câu ấy, mà phần đông đều ngoan ngoãn tránh ra, tìm một chỗ khác. Mọi người thừa nhận là được rồi, đây gọi là sức mạnh của lệ.

——-

Ghi chú:

1   Tức Biển Đông.

2   Tức Hoàng Sa.

3   Tức Trường Sa.

4  Tức Biển Hoa Đông. BTV: Không rõ ý tác giả ở đây, đang nói “Nam Hải” lại chuyển qua “Đông Hải”.

5   Tiếng Anh:  James Shoal ; tiếng Việt: Bãi ngầm James.

Nguồn: Baidu

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

Bản tiếng Việt © Băng Tâm

About these ads

17 phản hồi to “1115. VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI TA NHƯ THẾ NÀO?”

  1. No Way Out đã nói

    Người Tàu khác với Người Mỹ ở chỗ là họ làm đúng theo lương tâm , cho dù trái ngược lại với nhà nước họ vẫn làm ! Thí dụ trong chiến tranh VN , họ thấy nhà nước sai lầm khi can thiệp vào VN , họ biểu tình phản đối ngay ! Còn khi TQ chiếm Tây Tạng một cách sai trái thì dân TQ lại im lặng và cho rằng đó là yêu nước , dù nhà nước có sai , vẫn phải bênh vực !
    Trong tranh chấp lãnh hải cũng vậy. TQ sai hoàn toàn nhưng không mấy người viết bài phản đối theo đúng lương tâm của người viết sử , mà lại về hùa với sự sai trái này ! Suy diễn ra , muốn trở thành mộtt siêu cường như Mỹ , người dân TQ phải có lương tâm , phải biết điều ngay lẽ phải , chứ không mù quáng.
    Cứ nhìn cách ăn ở và xử sự của người Mỹ thì chúng ta thấy là họ xứng đáng là một siêu cường ! TQ dù có mạnh , kinh tế có vượt trội , nhưng không sao thành siêu cường được vì không ai nể phục ! Cũng như muốn làm đại ca phải được các đàn em tâm phục khẩu phục chứ chơi không đẹp mà muốn làm đàn anh thì chúng đánh cho vỡ mồm !

  2. [...] địch đổ bộ đường biển’ (Infonet). - Quan điểm của người Trung Quốc: VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI TA NHƯ… (Baidu/ Ba Sàm). - Trung Quốc đem giàn khoan tỉ đô thử độ “nóng” Biển [...]

  3. TMĐ ECOPARK đã nói

    Để chỉ hạng người giảo quyệt,tráo trở,vô đạo,ông bà mình có câu thành ngữ:BÁN TRỜI KHÔNG CHỨNG,BÁN RỪNG KHÔNG KHẾ.Đến bây giờ,qua sự việc gọi thầu khai thác 9 lô dầu ở Biển Đông
    do thằng Tàu mạo nhận ,càng thấm thía ý nghĩa lời dạy tổ tiên!Trắng trợn,rõ ràng.Chiến thuyền giặc đã lượn lờ trong lãnh hải,hỏa tiển đã đặt sát bên sườn.Thế nhưng,vẫn láng giềng vàng,vẫn đồng chí tốt.Một kiểu đối ngoại chưa từng có trong lịch sử dân tộc.Siêu đúng đắn.Siêu sáng suốt!!!

  4. dân ngu nói đã nói

    Bạn Người Yêu Nước ạ,bài viết của bạn tuy ngắn gọn nhưng xúc tích,nhưng để có được “Muốn đối xử có hiệu quả với tụi “cùn” chẳng có cách nào khác là bản thân anh phải mạnh” như lời bạn nói, theo tôi thì trước tiên VN chúng ta phải cấp thời thay đổi bộ máy điều hành đất nước hiện nay đang bị con cháu “lê chiêu thống” lũng đoạn, bằng những nhà lãnh đạo “có tâm có tầm và có năng lực”, thì may ra đất nước VN ta mới vững mạnh.Có được đội ngũ lãnh đạo “có tâm có tầm và có năng lực” thực sự thì đất nước VN ta mới có được sự “đoàn kết và tranh thủ được sự ủng hộ của thế giới”?Chứ có thế giới nào mà lại đi ủng hộ bọn con cháu “lê chiêu thống”, tối ngày cứ bày mưu tính kế dân hiến biển đảo và đất nước cho bọn ngoại bang,để mong được “chức cao quyền trọng” đè đầu cởi cổ hút máu bọn dân đen phải vậy không bạn?
    Trước hiểm họa ngoại xâm hiện nay tôi kêu gọi các nhà lãnh đạo VN đương thời, “có tâm,có tầm,có trách nhiệm với đất nước”,hãy chung tạy lại vạch mặt bọn con cháu “lê chiêu thống” đang núp bóng trong hàng ngũ lãnh đạo.Chỉ có loại bỏ được bọn con cháu “lê chiêu thống” đó, thì “16 chữ vàng , 4 tốt ” do bọn ngoại xâm ru ngủ, mà các lãnh đạo “chúng ta như bị phù thủy Tàu bắt học thuộc câu thần chú do chính họ nghĩ ra để mỗi lần đọc lên đầu óc ta lại lú lẫn, mê muội khiến họ bảo gì thì ta làm răm rắp theo vậy”,thì may ra câu than thở của bạn ” ÔI sao mà buồn và nhục nhã thế! trong lịch sử mấy ngàn năm dựng nước dân tộc Việt đã bao giờ nhục như thế này chưa ?”,mới có cơ may xóa được?

  5. [...] http://anhbasam.wordpress.com/2012/07/03/ve-duong-9-doan-den-cua-nha-hang-xom/#more-66781 Share this:TwitterFacebookLike this:LikeBe the first to like this. « Quốc tế phản đối tập đoàn Trung Quốc CNOOC khiêu khích Việt Nam [...]

  6. công dân suy tư đã nói

    Chúng nó chiếm cho lắm, làm cho giàu rồi cũng cõng nhau qua Tây lánh nạn mà thôi.
    http://gocsan.blogspot.com/2012/07/chinas-super-rich-buy-better-life.html

  7. Văn Đức đã nói

    Nhận xét ngắn

    Bài hay: Trung thực. – Nói cái lẽ ngay thẳng để giúp cho đời nhìn nhận đúng mà tránh họa; Ấy là lòng nhân của người trí.
    Chuyện so sánh với “Đông hải” (mấy nước giầu) có điểm đáng học: Cầm quyền là có trách nhiệm với quốc gia. Khi biết “Giờ thêm sông biển …” thì phải có trách nhiệm bảo vệ và “báo cáo tình hình – Đại Cáo” với Dân. Bịt thông tin, đàm phán ngầm vì lợi quyền của đảng nhóm là đại tội!

  8. Thao Nguyen đã nói

    BaSam cho xin link gốc tiếng Trung được không ạ. Để em bắn cho thằng bạn Tàu, cho nó tự đọc hay hơn là cãi nhau.

    Mod: Link nguồn luôn để trên cùng trên tít mỗi bài bác ạ. Ở đây là Baidu

  9. Rất Văn Xấu đã nói

    Nghe đồn người Trung Quốc đã tuyên bố chủ quyền sao Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ vì những hành tinh này “trùng khớp” với tên gọi mà họ đặt ra cho các yếu tố cơ bản hình thành sự sống (theo quan điểm “lịch sử” của họ)…

    Còn bộ tộc Ancuop-Lalang đang sinh sống ở TauKhua, nơi cách xa châu Phi hàng chục ngàn km cũng đang tuyên bố chủ quyền toàn bộ châu lục này với lý do tổ tiên của họ đã từng sinh sống ở đây…. và điều này đã được sự ủng hộ mạnh mẽ của một số loài sinh vật linh trưởng (tinh tinh, vượn, khỉ đầu chó…) đang sinh sống ở lục địa này vì chúng cho rằng chúng chính là tổ tiên của tổ tiên của bộ tộc Ancuop-Lalang kia, và nếu chúng có cùng nguồn gốc thì chúng có thể sang TauKhua sống chung với những hậu duệ của mình, và mở rộng lãnh thổ sang các hành tinh mà hậu duệ của chúng “kiếm” được….

    Chưa biết diễn biến tiếp theo sẽ thế nào?!?! Bà con nào thạo tin thì cung cấp nhé!

  10. Nguyen Ha đã nói

    Đông Hải mà tác giả nói tới có phải là vùng biển tiếp giáp Nhật Bản và Đài Loan đúng không? Tên tiếng Anh là East China Sea.

  11. Nam bộ song hùng đã nói

    Song Phi Yến là một cặp hành hiệp trượng nghĩa?Tay này cũng là một hảo hớn quan ngoại biết đạo nghĩa giang hồ, chơi được đấy!Trước khi gặp nhau nhậu một trận, ta với ngươi thanh lý môn hộ trước: ngươi xử mấy thằng đầu gấu hoàn cầu thời báo, ta xử cái thằng Việt gian dám ký bút hiệu Nguyễn Trung bợ đít tàu trên báo nhân dân cái đã!

  12. Chín Đờn Cò đã nói

    Người viết bài này có lẽ là một cây viết tự do với bút danh Thiên nam Địa bắc song yến. Tuy vậy vẫn hơn hẳn một đám giáo sư, tiến sĩ và nhà quân sự của Khựa từng đăng bài trên Hoàn cầu Thời báo về mặt thực tế trong vấn đề Nam Hải.
    Rõ ràng Khựa không dựa vào cái gì cả, ngoài hai chữ Lịch sử hết sức vu vơ, để công bố đường lưỡi bò đầy tính lấn chiếm để phục vụ lòng tham không đáy.
    Với Tàu Khựa thì không thể xem thường. Mọi kế hoạch “từ không thành có” đang được xúc tiến mạnh mẽ.
    Nó đã thành công bước một rồi. Nhúng mũi vào các vùng biển thuộc Hải phận láng giềng, công bố đó là vùng biển có tranh chấp đã xong. Bước hai là dùng vũ lực cưỡng chiếm
    đang tiến hành.
    Nếu Thế giới còn lại quay lưng, không lâu nữa toàn bộ biển Đông sẽ về tay Khựa với sức mạnh quân sự vượt trội.
    Tin tưởng vào sự thương hại, vào tình nghĩa Quốc tế vô sản, vào Đại cục và 16 chữ vàng, Việt Nam đang dâng cúng biển đảo và có thể là cả đất liền cho anh cả Khựa mà không cần nhang khói.

  13. [...] 1115. VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI T… 02/07/2012Tin thứ Ba, 03-07-2012 02/07/20121114. TRANH CHẤP BÃI CẠN HOÀNG NHAM/SCARBOROUGH: [...]

  14. người yêu nước đã nói

    Tác giả bài viết đã nói rõ cái tâm địa của người Tàu khi muốn chiếm đoạt một mình Biển Đông. Qua đây cũng thấy họ yếu lý quá và rất ” cùn”. Muốn đối xử có hiệu quả với tụi “cùn” chẳng có cách nào khác là bản thân anh phải mạnh, đoàn kết và tranh thủ được sự ủng hộ của thế giới.
    Cái cách mà các cơ quan và lãnh đạo nhà nước ta hiện nay là : hễ gặp phía TQ lại phải tụng niệm “16 chữ vàng , 4 tốt ” gợi lên ý nghĩ : chúng ta như bị phù thủy Tàu bắt học thuộc câu thần chú do chính họ nghĩ ra để mỗi lần đọc lên đầu óc ta lại lú lẫn, mê muội khiến họ bảo gì thì ta làm răm rắp theo vậy. ÔI sao mà buồn và nhục nhã thế! trong lịch sử mấy ngàn năm dựng nước dân tộc Việt đã bao giờ nhục như thế này chưa ?

  15. Hoàng Lan đã nói

    Gửi anh ba sàm (hay là BTV nào viết cái note số 4): Ý so sánh với biển Hoa Đông để nói Nhật và Hàn nó mạnh, lại có căn cứ Mĩ ở Okinawa nên nếu giờ trò tuyên bố nhì nhằng nhập nhèm gì kiểu 9 đoạn mười đoạn ở đó thì Nhật với Hàn, Đài nó lại chả chửi um lên chứ nó nà có chịu để yên cho như mấy nước nghèo mạt mà đảng phái mới ở rừng ra như phía Nam kia.

    ——–
    BTV: Em là người viết cái note đó (chỉ có 1 BTV thôi bác). Cám ơn bác đã giải thích để nghe cho có lý một chút. Nhưng tác giả bài này viết ở đoạn đó (“Nếu là ở Đông Hải ư…”) hơi tối nghĩa.

  16. doc gia đã nói

    Hoan ngenh tac gia bai nay, nhan dan toi lay lam kham phuc mot con nguoi co kien thuc hieu biet ,xin chan thanh cam on.

  17. [...] 1115. VỀ NAM HẢI, NĂM ẤY ĐÃ VẼ ĐƯỜNG CHÍN ĐOẠN ĐẾN TẬN CỬA NHÀ NGƯỜI T… [...]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: