BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1078. Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam

Posted by adminbasam on 12/06/2012

The Diplomat

Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam

Tác giả: Bridget O’Flaherty

Người dịch: Dương Lệ Chi

10-06-2012

Sự lạc quan trong thời kỳ bùng nổ kinh tế ở Việt Nam trong giai đoạn trước năm 2008 đã không còn nữa. Đảng Cộng sản biết rằng họ phải hành động. Nhưng dường như họ chẳng biết phải làm gì.

Một bên của ngôi chợ Hoà Bình kiên cố và rộng lớn ở quận 5, TP Hồ Chí Minh, là một “ngôi chợ trời”, nơi những người bán hàng lắp các bóng đèn nhỏ trên hàng hóa và thịt cá của họ, và dây điện quấn vòng qua những chiếc ô dù lớn. Trong những dịp đặc biệt như ngày lễ, cảnh sát có thể xua đuổi họ, thậm chí bắt giữ hàng chục người buôn bán này. Đôi khi, hàng hoá bị tịch thu. Nhưng đó không chỉ là vấn đề của họ hiện nay.

“Kể từ năm ngoái, thu nhập của gia đình chúng tôi đã giảm 40%, chỉ còn gần một nửa thu nhập trước đây”, cô Phan Thị Khánh nói, khi cô sắp sửa lại các bắp xà lách trong một cái rổ tre nông.

Cô Khánh làm việc 16 tiếng một ngày và nói rằng cô mang về nhà từ 100.000 – 200.000 đồng (khoảng 5 đến 10 đô la). Cô nói rằng chồng của cô giúp cô trong công việc buôn bán, trong khi các cậu con trai của họ làm việc tại các nhà máy địa phương. Cô nói, mấy đứa con trai vẫn sống chung trong nhà, bởi vì tiền thuê nhà quá mắc, chúng không đủ khả năng để ra ở riêng.

Cô nói: “Hầu hết những người mua sắm ở đây là các công nhân nhà máy hoặc những người ngoại tỉnh. Người giàu chẳng mua sắm ở đây. Giá đã tăng, nhưng mức lương của người lao động không tăng, nên họ mua sắm ít hơn“.

Không rõ con số chính thức, nhưng người dân địa phương nói rằng, các cuộc đình công tại các nhà máy ngày càng gia tăng, do mức lương thấp và điều kiện làm việc tồi tệ. Lo lắng về tiền lương càng trở nên trầm trọng hơn do lạm phát leo thang trong những năm gần đây. Lạm phát lên tới đỉnh điểm 23% hồi tháng 8 năm ngoái, trước khi giảm xuống còn 18% vào đầu năm 2012. Nhưng vẫn còn ở mức hơn 8% hồi tháng trước. Trong khi đó, tăng trưởng kinh tế một lần nữa đã giảm xuống và có vẻ như không vượt quá 5,2% trong năm nay, theo tin từ chính phủ.

Chính phủ đang đáp ứng qua kế hoạch cải cách lớn trong ba lĩnh vực chính: lĩnh vực doanh nghiệp nhà nước chậm chạp, lĩnh vực ngân hàng và đầu tư công. Doanh nghiệp nhà nước đã bị lỗ lã quá nhiều trong nhiều năm. Thật vậy, công ty vận tải biển Vinalines là doanh nghiệp nhà nước, mà các phương tiện truyền thông chính phủ cho biết, đã “lãng phí” một tỷ đô la, chỉ là ví dụ rõ ràng nhất trong nhiều doanh nghiệp nhà nước. Ba giám đốc điều hành của công ty đã bị bắt, trong một lĩnh vực kinh doanh ước tính chiếm khoảng 40% nền kinh tế.

Trong khi đó, Tập đoàn Đóng tàu Vinashin đang đùa với trò phá sản sau nhiều năm quản lý yếu kém. Một trong những vấn đề được nhận diện là, công ty này đã chuyển hướng sang các thành phần kinh doanh “không căn bản”, như quản lý khách sạn.

Báo chí trong nước cho biết, trong một báo cáo gần đây gửi tới Quốc hội, cơ quan lập pháp của đất nước, chính phủ cho biết, các doanh nghiệp nhà nước đã cắt giảm chi tiêu gần 660 triệu đô la trong 5 năm, kết thúc vào cuối năm ngoái.

Tuy nhiên, các quan chức chính phủ ngày càng quan tâm hơn đến những vụ làm ăn thua lỗ lớn của nhà nước. Chẳng hạn như, ông Đỗ Văn Dương, Đại biểu Quốc hội TP HCM, đã nói với báo Thanh Niên:Đã đến lúc phải khởi tố, điều tra những dự án làm thất thoát tài sản của đất nước, để quy trách nhiệm rõ ràng”. Ông nói rằng các trường hợp gần đây như Vinashin và Vinalines chính là sự quản lý kém của doanh nghiệp nhà nước.

Các công ty hiện đang được yêu cầu phải công bố thu nhập, nhưng kế hoạch này chỉ đang ở giai đoạn đầu. Nhưng cho dù chính phủ có tuyên bố gì đi nữa, dường như cải cách thực sự sẽ không sớm xảy ra, khi các doanh nghiệp nhà nước đang chống lại sự thay đổi, đầu tư nước ngoài hay tái cấu trúc. Ngoài ra, nhiều người (âm thầm) than phiền rằng, các quy định của chính phủ để bảo đảm một lực lượng lao động lớn trong khu vực nhà nước và các dịch vụ [công] miễn phí cho người nghèo đang gặp vấn đề khó khăn, khi cố gắng nâng cao hiệu quả – họ than thở.

Năm ngoái, một số nhà kinh tế trong nước đã đưa ra những lời đề nghị thay đổi lớn nhất kể từ thời kỳ đổi mới, một chính sách bắt đầu từ năm 1986, đã mở cửa trở lại nền kinh tế của đất nước cộng sản bị cô lập, và là một hành động được nhiều nhà phân tích ghi nhận như là một động lực thực sự đằng sau sự tăng trưởng kinh tế nhanh chóng trong hai thập niên qua.

Tuy nhiên, một số nhà quan sát hoài nghi về những điều như thế. Ông Douglas “Pete” Peterson, cựu Đại sứ Mỹ ở Hà Nội đã nói về sự so sánh với thời kỳ đổi mới trong một cuộc phỏng vấn: “Ồ, tôi rất muốn nhìn thấy điều đó“. Ông Peterson là một tù nhân chiến tranh trong cuộc chiến Việt Nam và là Đại sứ Mỹ đầu tiên thời hậu chiến ở Việt Nam, phục vụ từ năm 1997-2001. “Đổi mới là một quyết định lớn, chỉ diễn ra một lần nhưng đã có được lợi ích về mọi mặt“.

Ông nói rằng đã có một số lợi ích tức thì từ chính sách đó. Ông Peterson nói: “Người dân không còn bị đói. Nông dân được trả lại đất đai, năng suất gia tăng nhanh và mọi người được bảo đảm đủ lương thực. [Trước khi cải cách], người dân bị đói đến chết trên đường phố“.

Tuy nhiên, một phần tư thế kỷ sau đó, niềm tin của người tiêu dùng đã xuống thấp. Thật vậy, theo công ty khảo sát thị trường Cimigo, trong tháng 10 năm 2011, niềm tin của người tiêu dùng đã giảm xuống mức thấp nhất từ trước tới nay.

“[Các số liệu của tháng 10] là số liệu thấp nhất mà tôi chưa từng thấy”, ông Richard Burrage, một đối tác quản lý của công ty nói thêm rằng, sự suy giảm như thế thường xảy ra ngay sau khi giá xăng đạt tới đỉnh cao. Từ cuối tháng 4 năm ngoái đến tháng 3 năm nay, chỉ số tiêu dùng thực phẩm và chỉ số giá xăng dầu đã gia tăng đều đặn.

“Với mức lạm phát đó, người dân kiếm được ít hơn so với trước đây”, ông Burrage nói, lưu ý rằng có “nhiều lạc quan hơn” trong thời kỳ bùng nổ kinh tế trước năm 2008.

Tuy nhiên, giá xăng dầu không phải là chỉ số duy nhất mà các nhà phân tích để mắt tới – doanh số bán hàng điện thoại di động được xem như một cách không chính thức khác để đánh giá niềm tin của người tiêu dùng trên khắp cả nước. Việt Nam có số lượng lớn người sử dụng điện thoại di động, hầu hết giới trẻ sở hữu một vài cái điện thoại.

Trương Thị Ái Châu, 30 tuổi, đã từng quản lý một cửa hàng điện thoại di động ở thành phố Hồ Chí Minh trong sáu năm. Nhưng cô nói rằng mọi thứ trở nên khó khăn hơn, không phải chỉ do các siêu thị hiện đang giảm bớt những cửa hàng bán lẻ nhỏ hơn.

Cô nói: “Bây giờ khó khăn hơn nhiều. Trước đây, họ có thể mua các hiệu đắt tiền, nhưng bây giờ họ chỉ cần mua một cái để xài“.

Jonathan Pincus, một kinh tế gia của Harvard, đã giảng dạy ở Việt Nam hơn tám năm, tin rằng, mặc dù Đảng Cộng sản đã xác định đúng ba lĩnh vực thật sự cần cải cách, nhưng vấn đề cần làm thực sự thì vẫn chưa làm.

Ông nói: “Có sự thiếu đồng thuận về cách thực hiện. Tôi nghĩ rằng không có sự bất đồng về ý thức hệ” giữa các đảng viên. Ông cho rằng, đó chính là sự cạnh tranh giữa các nhóm lợi ích đặc biệt hiện đang gây sự chia rẽ.

Với nhiều người bên ngoài, cách xử lý vấn đề của đảng nằm ở tầm mức từ không rõ ràng cho tới không thể hiểu được. Tuy nhiên, trong quá khứ, những gì đã rò rỉ ra bên ngoài cho thấy, có những rạn nứt bên trong nội bộ đảng và chính phủ, giữa các nhóm bảo thủ và nhóm cải cách.

Mặc dù, lần này có thể liên quan đến sự khác biệt lợi ích thương mại giữa các doanh nghiệp nhà nước và các nhóm khác. Chắc chắn, sau các thông báo rất rõ của chính phủ hồi năm ngoái, một số tin tức báo chí đã chỉ trích “lợi ích đặc biệt” do sự chống lại những cải cách quan trọng trong lĩnh vực doanh nghiệp nhà nước.

Họ cần phải làm gì đó, nhưng họ chẳng biết làm gì“, ông Pincus nói.

Kinh tế Việt Nam đã phát triển mạnh trong một thập niên theo sau cuộc khủng hoảng tài chính châu Á cuối thập niên 1990, cuộc khủng hoảng này đã đe dọa phá hoại những sự tiến bộ trong thời kỳ đổi mới. Tuy nhiên, trong năm năm qua, nền kinh tế đã xoay chuyển giữa các chu kỳ tăng trưởng và suy thoái.

Ông Pincus nói: “Các vấn đề khó khăn hiện nay là nghiêm trọng. Chúng ta sẽ bị kẹt trong chu kỳ tăng trưởng và suy thoái này cho đến khi mọi thứ được sửa đổi. Giai đoạn phát triển dễ dàng đã qua rồi“.

Nguồn: The Diplomat

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012

About these ads

18 phản hồi to “1078. Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam”

  1. [...] - ‘Giai đoạn phát triển kinh tế dễ dàng đã qua’ (VNE). Bài này đã được dịch và đăng trên trang BS hôm 12/06: 1078. Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam [...]

  2. vu long said

    “Ngân sách là trùm khế ngọt
    quan tham trèo hái mỗi ngày”
    Ăn chán ngân sách thì lại sang ăn đất của nông dân.

  3. dân ngu nói said

    Nhân đọc bài Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam của Tác giả: Bridget O’Flaherty, tôi xin mạn phép mượn ý kiến của nhà kinh tế nghiệp dư comment VinhSon trong diễn đàn ABS như sau:
    Trích:
    VinhSon đã nói
    03/05/2012 lúc 23:28
    THỜI BAO CẤP:
    Hợp Tác Xã Báo Cáo: Năng Suất Năm sau CAO hơn Năm Trước = Thành Tích Cao => Ngân Sách (Tiền Dân nộp thuế) Chi Thưởng Xuất sắc !
    Doanh Nghiệp Nhà Nước Báo Cáo: Năng Suất Năm sau CAO hơn Năm Trước = Thành Tích Cao => Ngân Sách (Tiền Dân nộp thuế) Chi Thưởng Xuất sắc !
    ……….. Báo Cáo: Năng Suất Năm sau CAO hơn Năm Trước = Thành Tích Cao => Ngân Sách (Tiền Dân nộp thuế) Chi Thưởng Xuất sắc !
    KẾT QUẢ: DÂN ĂN ĐỘN KHOAI LANG, KHOAI MÌ, BO BO, MÌ SỢI !
    KINH TẾ THỊ TRƯỜNG “TIẾN BỘ”:
    Vinashin+Độc quyền= BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    Điện lực+Độc quyền= BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    Cấp Nước+Độc quyền= BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    Dầu Khí+Độc quyền= BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    Vàng+Độc quyền= (CŨNG SẼ) BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    Tôi xin bổ sung thêm:
    Vinalines + Độc quyền = BÁO CÁO LỖ
    ………+Độc quyền= (LUÔN LUÔN) BÁO CÁO Lỗ => Ngân Sách (Tiền của dân) BÙ LỖ
    TỔNG CỘNG KẾT QUẢ : TOÀN DÂN CHỈ CÒN CÁI … LỖ !!!
    ————————————————————-

    Bài phân tích về cách làm kinh tế của các cơ quan nhà nước của bạn VinhSon rất sâu sắc,nhưng cuối bài bạn Vinh Son lại không biết xử dụng CÁI … LỖ !!! đó để sinh “ra lãi” thì tôi thấy thật uổng phí vì vậy tôi chịu khó biến CÁI … LỖ !!! mà bạn Vinh Sơn nói đó thành “ra lãi” như sau:
    Do bị thua lỗ nhiều quá, nên chị em ta không còn kế sinh nhai, nên đành đem CÁI … LỖ !!! bán ra khắp bốn bể năm châu, đổi lấy ngoại tệ(lãi) về cho đất nước VN để bù đắp cho CÁI … LỖ !!! mà bạn Vinh Sơn đã chỉ ra ở trên.
    Ôi các chị em VN sao tài thế! lúc chiến tranh thì chị em tiên bố một cách thật hùng hồn “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” ,rồi khi đất nước VN ta hoàn toàn hòa bình độc lập.Các cơ quan nhà nước ta độc quyền kinh doanh thì toàn là “thua lỗ”, (nhưng không có bất kỳ lãnh đạo nào chịu từ chức, hay chịu trách nhiệm trước pháp luật VN vì tội gây thất thoát tiền mồ hôi nước mắt của dân nghèo), để đến nổi chi em phải một lần nữa đem CÁI … LỖ !!! đi bán lấy ngoại tệ về xây dựng đất nước VN.Thì các đấng nam nhi như bọn tôi, “muôn lần” bái phục những việc làm vô cùng cao quý của các “chị,em”,để nhân dân VN luôn ngẩn cao đầu hãnh diện là một đất nước luôn “sinh” ra những người phụ nữ VN “đảm việc nước,giỏi việc nhà” đấy các chị,em ạ.
    Vậy mà Quốc hội VN một năm cứ nhóm hợp hai lần theo định kỳ, tiêu tốn bao tiền bạc của dân nghèo,các “nghị” nhà ta bàn tới bàn lui tình hình đất nước xong rồi cùng “gật”, khen lấy khen để lãnh đạo sáng suốt tài tình, nắm bắt được thời cuộc và tình hình thế giới, vận dụng một cách sáng tạo để phát triển kinh tế.Trong khi chẳng “nghị” nào dám lên tiếng, yêu cầu ai là người phải chịu trách nhiệm và trách nhiệm của những vị đó trước nhân dân và trước pháp luật VN phải như thế nào,do các doanh nghiệp “độc quyền kinh doanh” mà các vị ấy là “lãnh đạo”,toàn làm ăn “thua lỗ”,để nhân dân VN chúng ta phải “lãnh đạn đói nghèo” do sự lãnh đạo yếu kém từ các vị ấy?
    Trong khi ở những nước tư bản giẫy chết,lãnh đạo của họ chỉ cần làm thất thoát vài trăm ngàn đô la, khi bị phát hiện là phải đứng ra xin lỗi nhân dân và xin từ chức,vậy mà vẫn phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.Theo suy nghĩ nông cạn của tôi, chắc tại vì nước CHXHCNVN ta, dân chủ gắp ngàn lần bọn tư bản giẫy chết, nên các nhà lãnh đạo VN tha hồ mà lấy “tiền mồ hôi nước mắt” của dân nghèo ra “kinh doanh” hoan phí một cách vô tôi vạ,lỗ vài tỉ đô ở cái đất nước “rừng vàng biển bạc” này là chuyện thường, vì các vị ấy đứng trên cả luật pháp thì ai dám bắt tội các vị ấy?
    Ôi! đất nước VN “rừng vàng biển bạc”, mà hôm nay “rừng vàng” thì “lâm tặc” tha hồ chặt phá, bauxite ô nhiễm tràn lan, “biển bạc” thì ngư dân đánh bắt của ta bị “anh em bốn tốt” bắt bớ đánh đập dã man,kinh doanh nhà nước độc quyền toàn thua lỗ,thì chị em ta không đem CÁI … LỖ !!! (như bạn VinhSon đã phân tích) đem bán đễ “sinh lãi” thì mới là chuyện lạ?

  4. Thu Hương said

    Trước năm 1975 miền Bắc làm gì có nền kinh tế mà tàn phá cạn kiệt tài nguyên??? từ cái quần lót, đến xe đạp, vũ khí….đều do Trung Cộng, Liên Xô cấp cho chứ có làm gì đâu. Thanh niên trai tráng hầu hết bị gọi vào quân đội lấy đâu ra người mà làm kinh tế.

    • Toàn Dân Việt Nam, Đã nói said

      Có ít đất cướp rẻ ,bán đắt giờ hêt mẹ rồi . chẳng lẽ bán nốt cái Mả ở chỗ Badinh , má có bán ,cũng chẳng thằng chó nào nó mua . Đi vay về chia nhau hêt giơ chẳng ai dốc tiền cho tui cs vn tiêu sài ( Mà tư nay trở đi thằng nào còn cho cs vay nữa thì sau này đi tìm cs mà đòi . Nếu đòi nợ Dân VN , Chính quyền mới cùng nhan dan VN sẽ ko bao giờ trả , còn đâp cho vỡ mặt vì đã tiêp tay cho bọn tham nhũng hai dân VN Noi trươc cho chinh quyen các nước biết )
      Toan tụi lơp 2, 3 có trinh độ chó gì đâu , nhưng mánh mung chôp dựt , thi là bâc thầy của may thằng cs HIV giai đoan cuối , đang ngăc ngoải

  5. Nói Thật said

    Rất dễ dàng cho các quan tham .
    Chỉ có dân đen chết thôi .

  6. binhve said

    Thời kỳ kinh tế phồn vinh giả tạo/giả tạo phồn vinh đã chấm dứt. Người Việt có dịp nhìn lại thực lực của chính mình thì rừngvàng biển bạc đã sắp do “kẻ lạ” làm chủ.

  7. qx said

    Đấy là tác giả Bridget O’Flaherty nói chữ, nói văn chương thế thôi. Sự thật trần truồng của bài là “thời kỳ săn bắt hái lượm đã làm cạn kiệt tài nguyên và phá hoại môi trường”; tất nhiên là cái bộ tộc này sính vính vì chính họ đã gây ra tình trạng khó khăn kia.

    Sau cú tàn phá ở miền Bắc cạn kiệt tài nguyên, họ quyết định “anh phải sống” nên quýnh bừa giành mảnh đất khác, gọi là cuộc du canh du cư 1975. Được non bốn chục năm thì tài nguyên vùng đất mới bị săn bắt hái lượm sách bách, lại sính vính tiếp. Họ đang chuẩn bị du canh du cư qua vùng đất khác nữa, đã gởi một toán dọ thám “triển khai nghị quyết 4 ở Bắc Mỹ” vượt Thái Bình Dương hồi tuần trước.

    qx

  8. anhnamsg said

    Các blogspot không còn comment được, hình như bị lỗi. Không biết các tổ chức quốc tế, chính quyền VN có biết tất cả các blog wordpress, blogspot đều bị chặn không. Đây là hình vi vi phạm pháp luật.

    • To mồm said

      Vi phạm thì sao? Biểu tình, chống đối chúng ông à? Chúng mày nên nhớ: Luật do chúng ông đặt ra. Làm gì có chuyện chúng ông phạm luật. Nhân với chả quyền! Chúng mày vớ vẩn, chúng ông tóm cả họ nhà chúng mày vào tù.

      • dân ngu nói said

        Bạn To mồm phát biểu câu :
        Trích:
        Luật do chúng ông đặt ra. Làm gì có chuyện chúng ông phạm luật.
        —————————————-
        Thật hay và chính xác 100% không ai phủ nhận luật pháp ở VN, hay hơn gấp ngàn lần luật pháp bọn tư bản giẫy chết, xuất phát ở câu nói của bạn To Mồm.

    • Nguời Sài Gòn thẳng thắn said

      Có ma, con ma sợ sự thật !

  9. atdeco said

    Ông Pincus nói: “Các vấn đề khó khăn hiện nay là nghiêm trọng. Chúng ta sẽ bị kẹt trong chu kỳ tăng trưởng và suy thoái này cho đến khi mọi thứ được sửa đổi.

    Cái bộ máy [mọi thứ ] mà bị rỉ sét từ con ốc vít trở lên thì không còn khả năng sửa mà chỉ đổi [thay] thôi !

  10. Hải said

    Nếu trách rời 4 nguồn tiền “dồi dào”
    1/ Nguồn tiền bán tài sản đất nước với dạng sản phẩm thô.
    2/ Nguồn kiều hối mà người Việt ở khắp nơi trên thế giới gởi về trong nước mỗi năm khoảng 20 tỉ dollars (chính thức và bán chính thức) chưa kể tiền đầu tư của Việt Kiều.
    3/ Nguồn tiền bán sức lao động ra nước ngoài gọi là “xuất khẩu lao động”
    4/ Tiền cho không của các nước trên thế giới giúp Việt Nam, và tiền vay của chính phủ thông qua các tập đoàn Quốc doanh bệnh hoạn điều hành làm thất thoát mỗi năm bởi tham nhũng.
    Nếu không có 4 “tiên ông” đã nêu trên thì “Thiên đường cộng sản” mà ông Thầy bói mù Nguyễn Phú Trọng vẫn còn bói cho dân tộc không bao giờ xảy ra với cái nền kinh tế Thị Trường Xã Hội Chũ Nghĩa chỉ là cái bô phân cho các ông lãnh đạo mà người phải hốt và đi bỏ là nhân dân Việt chúng ta.

    • Châu Phi Ngàn Dặm said

      Chào bạn !
      Lời bạn nói đúng , tôi đang làm việc tại Châu Phi , tôi mong mọi người hiểu mỗi đồng ngoại tệ mang về là biết bao sự vất vả trong lao động rồi hy sinh về tình cảm , về bệnh tật , sự thiếu thốn mọi thứ từ văn hóa vui chơi … nhìn đồng 100 USD mau xanh lam mới thật đẹp phải không bạn . Chỉ tiếc là nhiều người đã không thấy được trong đó có vị mặn …

  11. [...] 1078. Thời kỳ phát triển kinh tế dễ dàng đã không còn ở Việt Nam [...]

  12. KTS Trần Thanh Vân said

    Thế thì lấy gì để có tỷ số tăng trưởng nhỉ?

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: