BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

1032. SỰ MẬP MỜ GIỮA “SỨC MẠNH MỀM” VÀ “SỨC MẠNH CỨNG” CỦA TRUNG QUỐC GÂY LO NGẠI CHO CÁC NƯỚC LÁNG GIỀNG

Posted by adminbasam on 26/05/2012

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM

SỰ MẬP MỜ GIỮA “SỨC MẠNH MỀM” VÀ “SỨC MẠNH CỨNG”

CỦA TRUNG QUỐC GÂY LO NGẠI CHO CÁC NƯỚC LÁNG GIỀNG

Tài liệu tham khảo đặc biệt

Thứ năm, ngày 24/5/2012

TTXVN (Niu Yoóc 22/5)

“Tạp chí Âu-Á” gần đây cho biết các nhà lãnh đạo Trung Quốc mất khá nhiều thời gian và sức lực để khẳng định với các nước khu vực cũng như cộng đồng quốc tế rằng tất cả các nước chẳng có lý do gì phải sợ “sự trỗi dậy hòa bình” và sự nổi lên nhanh chóng của Trung Quốc như một trong những đối thủ ngoại giao và kinh tế quan trọng nhất trên chính trường quốc tế. Nhưng nhiều nước nhận thấy sức mạnh kinh tế ngày càng tăng của Trung Quốc kéo theo ảnh hưởng chính trị lớn hơn và họ ít chấp nhận hình ảnh ôn hòa mà Bắc Kinh đang muốn đánh bóng với thế giới. Mặc dù chính sách hiện nay của Bắc Kinh dường như muốn thể hiện là chính sách sức mạnh “mềm”, nhưng nhiều nước vẫn coi đó là chính sách sức mạnh “cứng” của chủ nghĩa đế quốc.

Ngày càng có nhiều dấu hiệu cho thấy các nước, nhất là các nước láng giềng của Trung Quốc, không hoàn toàn tin tưởng ý đồ nhân đạo như Bắc Kinh tuyên bố. Các nước đã và đang áp dụng nhiều biện pháp tự vệ để đề phòng chủ nghĩa đế quốc “mềm” của Trung Quốc trở nên hung hãn hơn hoặc trở thành “sức mạnh cứng”, thế giới có thể thấy rõ nhiều bằng chúng về sức mạnh chính trị và kinh tế ngày càng lớn của Bắc Kinh ở tất cả các lục địa, nhưng điều đó thể hiện rõ nét nhất khắp khu vực Đông và Nam Á. Tổng thống Mỹ Barack Obama khẳng định điều đó trong tuyên bố của ông rằng các mối quan hệ kinh tế phát triển nhanh giữa Trung Quốc và Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN), Hàn Quốc và Ôxtrâylia rất quan trọng, nhưng không phải lúc nào cũng mang lại kết quả tích cực cho Mỹ. Trong thời gian đến thăm khu vực này tháng 11/2010, ông Obama sớm nhận ra rằng bất cứ đề nghị về chính sách nào của Mỹ và Hàn Quốc một đồng minh truyền thống, có thể chọc tức các nhà lãnh đạo Trung Quốc đều khiến Hàn Quốc khó chịu. Sự thận trọng của người Mỹ là đáng chú ý bất chấp Hàn Quốc tỏ ra tức giận với việc Trung Quốc từ chối áp đặt các biện pháp trừng phạt chống Bắc Triều Tiên sau khi Bình Nhưỡng bắn chìm một tàu Hải quân Hàn Quốc và bắn pháo vào một hòn đảo tranh chấp để thể hiện sức mạnh.

Ông Obama cũng bị tiếp đón lạnh nhạt tương tự ở Inđônêxia vá Ấn Độ cùng dịp công du đó. Có khả năng là các nhà lãnh đạo những nước này cho rằng sức mạnh của Trung Quốc ngày càng tăng và Mỹ đang mất dần ảnh hưởng, do đó Trung Quốc ngày càng trở nên quyết đoán về chính sách đối ngoại.

Nhưng Trung Quốc thể hiện sức mạnh rất khôn khéo trong các thỏa thuận thương mại và đầu tư khác nhau với các nước ASEAN. Các thỏa thuận như vậy mang lại lợi ích cho cả đôi bên, nhưng các điều khoản dường như nghiêng về Trung Quốc. Chẳng hạn, thỏa thuận Trung Quốc- Tátgikixtan được ký tháng 1/2011 nhằm chấm dứt bất đồng biên giới hai nước tôn tại từ thời Liên Xô, không bị Trung Quốc đơn phương áp đặt bất cứ điêu kiện nào. Nhưng trái lại thỏa thuận đã mang lại cho Trung Quốc chủ quyền hơn 1.000 km2 lãnh thổ – nơi chứa nhiều nguồn dự trữ khí đốt va dầu lửa – mà trước đó do Liên Xô và sau đó Tátgikixtan quản lý từ năm 1991. Rõ ràng, Chính phủ Tátgikixtan coi phát triển quan hệ kinh tế hơn nữa với Trung Quốc là điều kiện để chấp nhận các nhượng bộ lãnh thổ ở khu vực bất đồng giữa hai nước.

Cách tiếp cận của Bắc Kinh đối với khu vực bất đồng biên giới với Tátgikixtan là một ví dụ nổi bật về “nền ngoại giao sức mạnh mềm” có thể hoạt động hiệu qua thế nào. Nhưng các bất đồng tương tự với Ấn Độ và Nhật Bản không thể giải quyết bằng cách như vậy. Bắc Kinh tiếp tục không thỏa hiệp trong bất đồng biên giới với Ấn Độ, một chính sách dẫn đến cuộc xung đột vũ trang giữa hai nước năm 1962. Một sự kiện nhỏ nhưng quan trọng cùng xảy ra tháng 1/2011, khi Chính phủ Ấn Độ phản đối Chính phủ Trung Quốc cấp thị thực riêng cho các công dân Ấn Độ sinh sống ở bang Arunachal Pradesh mà lâu nay Trung Quốc vẫn tuyên bố chủ quyền. Bắc Kinh phớt lờ sự phản đối của Niu Đêli và tiếp tục tái khẳng định chủ quyền đối với khu vực bất đồng. Quan điểm cứng rắn của Bắc Kinh đối với các bất đồng biên giới với Nhật Bản thậm chí trắng trợn hơn vào mùa Thu năm 2010. Tháng 9/2010, một tàu cá Trung Quốc có ý định đâm vào một tàu tuần dương của Nhật Bản ở gần các hòn đảo nhỏ được Nhật Bản gọi là Senkaku và Trung Quốc gọi là Điếu Ngư. Sau đó, Hải quân Nhật Bản bắt giữ thuyền trưởng và các thủy thủ của tàu cá Trung Quốc. Mặc dù đây chỉ là một sự kiện mang tính ngoại giao không đáng kể, nhưng vấn đề trở nên nghiêm trọng khi Chính phủ Trung Quốc phản ứng bằng cách kịch liệt tố cáo việc bắt giữ và kích động các cuộc biểu tình phản đối Nhật Bản ở nhiều thành phố Trung Quốc. Trước tình hình đỏ, Tôkyô quyết định giảm bớt căng thẳng bằng cách trả tự do cho các thủy thủ, nhưng không đem lại kết quả. Bắc Kinh sử dụng lợi thế đó để đe dọa và yêu cầu Chính phủ Nhật Bản bồi thường tiền bạc và xin lỗi chính thức các công dân Trung Quốc. Cách hành xử kiểu “vừa ăn cướp vừa la làng” của Trung Quốc không phải là trường hợp duy nhất cảnh báo Nhật Bản mà cả các nước láng giềng Đông Á khác. Vấn đề đáng lo ngại là quan điểm cứng rắn của Bắc Kinh liên quan đến các vùng biển tranh chấp. Các quan chức Trung Quốc hành động cứ như là tất cả mọi tính pháp lý chẳng ý nghĩa gì đối với các yêu cầu bành trướng lãnh thổ của họ. Thái độ ngang ngược đó cũng thể hiện rõ trong các tuyên bố chủ quyền quyết đoán của Trung Quốc ở Biển Đông. Nếu xem xét kỹ, quan điểm cúa Bắc Kinh là: Trung Quốc có quyền kiểm soát các vùng biển rộng lớn hiện được coi là các vùng biển quốc tế.

Các tuyên bố hiện nay của Bắc Kinh đối với Biển Đông không những gây khó chịu cho các nước khác, đặc biệt là Việt Nam và Philippin mà cả cường quốc Hải quân lớn nhất thế giới là Mỹ. Oasinhtơn coi việc bảo vệ các tuyến đường biển ở các vùng nước đó là vấn đề sống còn đối với lợi ích quốc gia của Mỹ. Ngoại trưởng Clinton nhấn mạnh nỗi lo ngại đó trong bài diễn văn đọc trước hội nghị ASEAN được tổ chức tháng 7/2011 và nhắc lại những nỗi lo ngại như vậy trong các tuyên bố chính thức sần đây hơn của. Bộ Ngoại giao Mỹ. Các nước láng giềng của Trung Quốc và Mỹ đã áp dụng các biện pháp thận trọng trước việc Bắc Kinh sẵn sàng thể hiện sức mạnh quân sự. Rất có kha năng Xơun quyết định xóa bỏ hận thù về những bất đồng trong thời gian Nhật Bản thống trị Hàn Quốc những năm đầu thế kỷ 20, một phần được thúc, đẩy bởi thái độ bắt nạt Nhật Bản của Trung Quốc. Trong những tuần xảy ra sự kiện bắt giữ tàu cá Trung Quốc Nhật Bản và Hàn Quốc trở nên đoàn kết với nhau hơn và đạt được hàng loạt thỏa thuận hợp tác an ninh song phương. Dư luận cho rằng việc nối lại mối quan hệ hữu nghị giữa Nhật Bản và Hàn Quốc phản ánh nỗi lo ngại chung của hai nước đối với Bắc Triều Tiên. Nhân tố này có thể đóng vai trò chính trong việc thúc đẩy mối quan hệ của hai nước, nhưng sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc cũng là một thực tế buộc Tôkyô và Xơun liên kết an ninh với nhau. Một dấu hiệu nữa cho thấy các nước láng giềng của Bắc Kinh không cảm thấy yên tâm trước sự cứng rắn của Trung Quốc là các nước đang áp dụng nhiều biện pháp nhằm tăng khả năng sức mạnh quân sự của họ. Thậm chí ở Đài Loan, Tổng thống đương nhiệm Mã Anh Cửu được tái cử ngày 14/1 cũng bày tỏ nguyện vọng mua thêm các loại vũ khí hiện đại của Mỹ. Trong chiến dịch vận động tranh cử tháng 1/2012, Tổng thống Mã khẳng định lợi ích của Đài Loan là tiếp tục duy trì quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc và tiếp tục các cuộc đối thoại giữa hai bờ eo biển nhưng Đài Bắc phải tham gia đàm phán trên cơ sở sức mạnh chứ không thì yếu kém. Các nước Đông Á khác cũng đang phát triển lực lượng vũ trang để đối trọng với sức mạnh quân sự và ngoại giao ngày càng tăng của Bắc Kinh Thực tế, các kế hoạch mua sắm trang thiết bị quân sự của các nước đều tập trung vào các hệ thống vũ khí của không quân và hải quân. Hay nói chính xác, đây là các lực lượng thích hợp nhất để đối phó với mối đe dọa của Trung Quốc ở Đông Á và Đông Nam Á.

Tóm lại, cách hành xử hiện nay của Bắc Kinh không khác cách hành xứ của các cường quốc đang nổi lên trong lịch sử: sử dụng ảnh hưởng lớn hơn đôi với các nước láng giềng châu Á và bắt buộc các nước yếu hơn khuất phục và nhượng bộ. Đây là thực tế chẳng có gì ngạc nhiên trong bối cảnh địa chính trị hiện nay. Các nước láng giềng của Trung Quốc cũng thừa hiểu lịch sử và có thể tìm cách tránh né những bài học đau đớn. Điều này giải thích tại sao họ đang nỗ lực điều chỉnh để thích hợp với sức mạnh ngày càng tăng của Trung Quốc và áp dụng nhiều biện pháp chống lại sức mạnh quân sự của Bắc Kinh. Họ cũng đang làm tất cả những gì có thể để thúc đẩy khá năng bảo vệ các lợi ích quốc gia không rơi vào tay Trung Quốc, Vì vậy, vấn đề quan trọng là Bắc Kinh sẽ phản ứng thế nào trước sự chống đối của các nước láng giềng và sẽ thể hiện chủ nghĩa đế quốc “mềm” ra sao trong thời gian tới./.

 

About these ads

8 phản hồi to “1032. SỰ MẬP MỜ GIỮA “SỨC MẠNH MỀM” VÀ “SỨC MẠNH CỨNG” CỦA TRUNG QUỐC GÂY LO NGẠI CHO CÁC NƯỚC LÁNG GIỀNG”

  1. Le Hung Van said

    Giới chuyên gia tàu cộng đã nói:”Trổi dậy hòa bình không đồng nghĩa là không có chiến tranh“. Hiện TQ đang trỗi dậy hòa bình, tuy nhiên đây không đồng nghĩa với việc chúng ta treo cao biểu ngữ “không có chiến tranh”. Cái thông điệp của tàu cộng gửi đến thế giới này càng ngày càng rõ nét. Nhìn cái hành động của chúng, thì mới sực nhớ đến câu nói nổi tiếng của Tôn Tử.

    “Trung quốc chúng ta đừng bao giờ thể hiện ý đồ thực sự của mình. Ru ngủ đối thủ bằng mọi cách có thể để chờ thời cơ. Hãy giấu năng lực của mình đi, rồi sẽ có ngày chúng ta chiếm được toàn thế giới”. Chủ Tịch Mao của Trung Cộng đã từng tuyên bố rằng Trung Cộng sẵn sàng hy sinh 500 triệu người dân ở Hoa Lục để chiếm được toàn thế giới. Cái giấc mơ Đại trung quốc của người Hoa đã từng có trước thời đại của Chủ Tịch Mao qua một câu khẩu hiệu “Hán hóa toàn cầu, chiếm lĩnh kinh tế, nhất thống Ðại Trung Quốc” diễn tả đầy đủ ý nghĩa rõ ràng tham vọng bành trướng bá quyền của Trung Quốc.

    Napoléon đã nói: “Đừng bao giờ đánh thức con vật khổng lồ (the sleeping giant) đó dậy. Bởi vì khi thức dậy, nó sẽ làm rung chuyển cả thế giới”.

    Ước mơ chiếm toàn thế giới cuả tàu cộng có thể thành sư thật hay không, hay rồi cũng sẽ theo gót chân mòn của thời đại La Mã, Alexandros Đại đế, Mông Cổ, Napoleon, Hitler, và v.v mà thôi.

    Hơn 20 năm nay tàu cộng núp dưới bóng “Trổi dậy hào hình” rất giỏi và dùng chiêu bài Đài Loan, để hiện đại hóa quân sự của mình không ngừng cho mục tiêu xa hơn.

    Thời cơ vàng của tàu cộng đã đến chưa, mà sao chúng lại hung hăng như thế này với những dân tộc chỉ muốn sống trong hòa bình. Chân lý lẻ phải có phải thuộc vè kẻ mạnh hay không, mà sao chúng lại coi thường luật pháp quốc tế và luật biển, để chiếm vẹn toàn Hoàng Sa, Trường Sa và hơn 80% Biển Đông. Đối với Việt Nam và Philippen thì chúng lại hù dọa “Hợp tác biển đông hay là chiến tranh”. Con cháu của ông thầy giáo “khổng tử” này thật là hồ đồ.
    Tàu cộng nên nhớ và biết là “Nhỏ chưa phải là yếu. To lớn chưa phải là mạnh”. To lớn như tàu cộng như vậy mà đã mạnh bằng Hoa Kỳ chưa?
    Nếu thật sư chân lý lẻ phải thuộc về Tàu cộng, thì làm gì có chuyện đàm phán sông phương mà không ra tòa án quốc tế. Chỉ có kẻ đuối lý như tàu cộng trước luật pháp quốc tết, cho nên muốn dùng phương pháp đàm phán sông phương và sức mạnh quân sự để đe dọa.

    Lời Di Chúc Của Vua Trần Nhân Tông

    “Các người chớ quên, chính nước lớn mới làm những điều bậy bạ, trái đạo.
    Vì rằng họ cho mình cái quyền nói một đường làm một nẻo.
    Cho nên cái hoạ lâu đời của ta là hoạ nước Tàu.
    Chớ coi thường chuyện vụn vặt nảy ra trên biên ải và lãnh hải.
    Các việc trên, khiến ta nghĩ tới chuyện khác lớn hơn.
    Tức là họ không tôn trọng biên giới qui ước.
    Cứ luôn luôn đặt ra những cái cớ để tranh chấp.
    Không thôn tính được ta, thì gậm nhấm ta.
    Họ gậm nhấm đất đai của ta, lâu dần họ sẽ biến giang san của ta
    từ cái tổ đại bàng thành cái tổ chim chích.
    Vậy nên các người phải nhớ lời ta dặn :

    “Một tấc đất của Tiền nhân để lại,
    cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”.
    Ta cũng để lời nhắn nhủ đó như một lời di chúc cho muôn đời con cháu”.

    Nhân Dân Việt Nam hãy luôn luôn cảnh giác Bắc Triều. Một Dân Tộc yêu chuộng hòa bình và muốn có hòa bình thì lúc nào cũng phải chuẩn bị cho 1 cuộc chiến tranh tự vệ”. Tư tưởng này đã trở thành phương châm sống còn cho bất kỳ 1 quốc gia nào bị các nước lớn đe dọa dùng vũ lực tấn công xâm lược. Đối với Dân Tộc Việt Nam rất cần thiết, vì sống bên cạnh 1 anh chàng không lồ, to xác, luôn luôn hiếu chiến và đe dọa.

    Tàu cộng đã tuyên bố rằng “Trổi dậy hòa bình không đồng nghĩa là không có chiến tranh“.

    Đối với Nhân Dân Việt Nam Chúng Tôi “16 chữ vàng, 4 tốt không đồng nghĩa chúng tôi sẽ không đắp trả tự về vì toàn vẹn Lãnh thổ và Lãnh hải”.

  2. Cảnh giác said

    TQ gây hấn vơi Philippines, VN cũng cần cảnh giác, biết đâu bọn TQ đánh nhau voi Philippines và nó choảng VN bất ngờ thì trở tay không kịp. Thằng tàu chó đểu.

  3. Đoàn nam Sinh said

    Không ai hiểu TQ bằng chính những nhà lãnh đạo của họ. Mỹ nuôi dưỡng công cuộc bành trướng của TQ để chống Nga và Chư hầu, trong đó có VN. Nay thì TQ mượn gió bẻ măng, Mỹ vừa cuống vừa sướng, vừa sợ như trót bị hiếp dâm.

  4. BND said

    Trung Quốc đường lối bành trướng triệu triệu người biết, riếng chỉ có lãnh đạo Đảng CSVN giả ngơ không biết, giả riết thành thiệt, như kẻ hút thuốc phiện, hút riết rồi nghiện, ôm lấy kẻ thù, xiết chặc tay kẻ thù để sống còn, mặc kệ dân tình , mặc kệ quyền lơi đất nước, ôm láy 16 chử vàng, ai làm khác hoặc phản đối 16 chử vàng thì biết tay đảng.
    Chiêu sách TQ là vây, nhưng chiêu sách của VN thì sao?.
    Đảng CSVN và bọn nô tài thì tham nhũng, bất tài sống còn do bòn rút tài nguyên của đất nước, do bòn rút sức lao đông của nhân dân, kinh tế thì kiệt quệ, cả nước làm công cho ngoại bang, Nền kinh tế hạ tầng cơ sơ xem như sơ khai không thể cạnh tranh sản phẩm với tàu. lệ thuộc nguyên vật liệu tàu, chỉ có cái hào nhoáng rỗng tuếch bề ngoài, Bọn nô tài của nhân dân gom tài sản quốc gia thành của riêng mình, tất cả các đại công ty đều của bọn cẩu tặc nô tài cướp của dựng nên.
    Nông Lâm Ngư Nghiệp ngành nào cũng tan hoang…
    Ra biển thì giặc thù cấm,….chỉ còn có nước lạy van nó để cho ngư dân có miếng sống mà thôi, chỉ vẽ vời làm cảnh, Tàu nó chiếm gần hết biển Đông rôi. Cả nước sặc mùi văn hóa tàu…hay cái đất nước này đã là “tàu”?
    Chiêu sách TQ là vây, nhưng chiêu sách của VN thì sao?. Thắp hương lạy 4 hướng cầu xin tổ tiên Hùng Vương? cuối cùng thì sao?….ai chết ? ai mất? đất nước còn gì? ….

  5. nguyen boston said

    lâu nay viết những góp ý ,tôi thường đọc bài chủ rồi viết theo cảm tưởng cũa những thôi thúc bản thân .hôm nay đọc bài này xong ,đọc tiếp cái link anh BS đưa ,nói thật tôi rùng mình ,cái cãm giác không toát mồ hôi như khi đọc những lời vua QUANG TRUNG nói với quân thù thua trận ,nói với kẻ thù và nói với quân lính và đường lối trị quốc cũa ngài ,tuy nhiên cã một vấn đề rất rỏ đã mở ra ,họ đã tính toán loại bỏ những chiến hạm ,loại bỏ ngân sách quốc phòng ,ký kết bao nhiêu thương ước với người TÀU ,ai cũng nhìn ra thế rất yếu cũa chính phủ Mỹ,người Tàu sau bao nhiêu chịu núp ,dấu kín gươm dao ,nay xông ra chiếm ,và như các bác thấy đó ,y như trong kinh ,PHI LUẬT TÂN vui vẻ nhận những chiến hạm trống rổng về bất đầu trang bị lại vũ khí ,tiếp theo đây là VIỆT NAM cũng trang bị cho hải và không quân , ĐÀI LOAN và cã khối Asean . như vậy kho vũ khí sẽ trống rổng ,tôi nghỉ đây là một thay đổi vủ khí rất mới ,thế hệ vủ khí điều khiển bằng computer có lẽ đã bắt đầu rồi các bác ơi ,[máy bay không người lái ,xe tăng ,tàu ngầm tàu thuỷ ,không người lái ],có lẽ đang ra đời.
    đây có phải là thời gian USA gọi là giãm ngân sách quốc phòng , đem những chiến đấu cơ ,xe tăng ,tàu thuỹ cuã mình trang bị cho đồng minh .quân đội cũng giảm ,nếu tất cả là có tính toán thì có rùng mình không?tôi còn nghe văng vẳng bên tai lời cũa một người Tàu đã la lên .mày đóng kịch rất hay .quã thật một cú đá xoay ,một cú lừa rất hay ,tôi nghỉ cụ Hồ mà nghe được cũng phải lung lay . Ôi một ván cờ y như lời cựu bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch khi trên đường về VN có ghé qua Nhật và đã nói:[ người Mỹ đi một nước cờ rất cao ]

  6. Kichbu said

    Tại sao Châu Á cần Mỹ ?
    Почему Америка нужна Азии

    http://kichbu.multiply.com/journal/item/2266/2266?replies_read=5

    BS: Cám ơn bác.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: