BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

972. Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ bé?

Posted by adminbasam on 09/05/2012

Scribd

Đối đầu Trung – Phi: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ bé?

Tác giả: Carlyle A. Thayer

Người dịch: Dương Lệ Chi

06-05-2012

Hỏi: Philippines dưới thời Tổng thống Benigno Aquino III, đã thông qua một chính sách quyết đoán hơn, chống lại Trung Quốc, liên quan đến các tranh chấp trên biển Đông. Theo tôi, Philippines là nước đòi chủ quyền đầu tiên cố gắng đưa những vấn đề không được giải quyết trong một thời gian dài, ra trọng tài quốc tế. Trong khi đó, hầu hết các tòa án quốc tế cần sự đồng ý của cả hai phía về vụ kiện để được xét xử và rõ ràng là Trung Quốc sẽ không ủng hộ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển (UNCLOS) hoặc trọng tài quốc tế.

Những rủi ro gì cho ông Aquino khi đối mặt trực tiếp với Trung Quốc liên quan đến các tranh chấp trên biển Đông? Đó là một trận chiến giữa chàng David nhỏ bé với gã khổng lồ Goliath, các quyền lợi gì mà ông Aquino sẽ có được hay những khó khăn nào sẽ phải đương đầu khi đứng lên chống lại Bắc Kinh? Lập trường mạnh mẽ thay vì nhượng bộ hoặc thỏa hiệp, có phải là một canh bạc quá nguy hiểm cho ông Aquino? Hoặc ông ấy đi đúng đường nhưng đi trở lại con đường cũ?

Đáp: Chính phủ Aquino đang theo đuổi cách tiếp cận theo ba hướng trong tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc: ngoại giao, chính trị và pháp lý. Philippines không nhất thiết gặp rủi ro lớn qua việc theo đuổi pháp lý bởi vì điều này sẽ đặt Philippines về phía tán thành quy tắc sử dụng luật pháp quốc tế để giải quyết tranh chấp. Philippines bắt đầu đưa ra nguyên lý đạo đức, do cách tiếp cận của họ phơi bày những mâu thuẫn trong chính sách công khai của Trung Quốc. Trung Quốc khẳng định các tranh chấp nên được giải quyết theo quy định của pháp luật quốc tế, trong khi đó chính họ lại tuyên bố chủ quyền không thể tranh cãi, trên cơ sở chủ quyền lịch sử.

Rủi ro là, nếu Trung Quốc tiếp tục trâng tráo, không chịu đi theo con đường pháp lý, cho thấy họ vô căn cứ và việc khiêu khích là vô ích. Trung Quốc có khả năng chịu đựng lâu hơn Philippines ở bãi cạn Scarborough và có thể làm cho Manila bỏ chạy trước. Điều này sẽ làm giảm sự quyết đoán của Philippines trong việc bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của họ.

Rõ ràng là có sự lo lắng trong ASEAN, tránh không muốn đối đầu với Trung Quốc. Các nhà bình luận ở Malaysia và Singapore đã chỉ trích lập trường của Philippines. Philippines có nguy cơ bị tách ra trong ASEAN.

Hậu quả là gì nếu Philippines không đứng lên để chống Trung Quốc? Ngư dân Trung Quốc sẽ tiếp tục xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế của Philippines thêm nữa. Trung Quốc sẽ thiết lập sự hiện diện ở bãi cạn Scarborough để bảo vệ khu vực này bằng các tàu thực thi dân sự. Điều này sẽ quay ngược trở về thời kỳ cách đây hơn một thập kỷ khi mọi người đều biết đến các chiến thuật của Trung Quốc như là “sự quyết đoán từ từ” và “nói và lấy“.

Hỏi: Xung đột này là một thử nghiệm đối với ASEAN, Mỹ và một nước Trung Quốc đang trỗi dậy. Khả năng họ sẽ xử lý hoặc đối phó với bế tắc đầy rủi ro này như thế nào?

ĐÁP: Cuộc đối đầu hiện tại ở bãi cạn Scarborough này cả về chủ quyền và tranh chấp quyền tài phán. Nó không phải là một cuộc đối đầu quân sự, chưa bên nào sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực. Thiệt hại lớn cho Philippines là ngư dân Trung Quốc khai thác bất hợp pháp các loài động vật biển được bảo vệ và cho thấy khả năng của Philippines qua việc thực hiện chủ quyền và quyền chủ quyền trong khu vực. Về cơ bản, đây là vấn đề song phương và ASEAN không đóng vai trò trực tiếp.

Đối với Hoa Kỳ, không rõ là Hiệp ước Phòng thủ chung năm 1951 có bao gồm các bãi đá trên biển Đông hay không. Hiệp ước này đã được ký kết rất lâu trước khi các tiêu chuẩn pháp lý của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) được thương lượng. Trừ khi Trung Quốc sử dụng máy bay quân sự và tàu chiến hải quân, bế tắc hiện nay không gia tăng đến mức độ đe dọa để phải yêu cầu tham vấn các quy định trong hiệp ước. Hoa Kỳ đã nói rõ rằng họ sẽ không đứng về phía bên nào trong các tranh chấp lãnh thổ. Nhưng lập trường của Mỹ là hỗ trợ cho Philippines một cách hiệu quả, để có thể nâng cao khả năng dân sự và quân sự, nhằm bảo vệ chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Philippines. Đây không phải là một giải pháp có thể thực hiện nhanh, mà là một giải pháp sẽ mất nửa thập kỷ hoặc lâu hơn để hoàn thành.

Trung Quốc bị vướng vào trong thế tiến thoái lưỡng nan do chính họ tạo ra: chính thức tuyên bố các quyền lịch sử và đưa ra bản đồ chín vạch, cũng như gia tăng chủ nghĩa dân tộc trong nước. Mối quan tâm của Trung Quốc là khẳng định chủ quyền, tránh sử dụng vũ lực, và đợi cho đến khi Philippines nhượng bộ đối với áp lực không ngừng của họ. Philippines sẽ là một bài học cho Việt Nam, Malaysia, Brunei và Indonesia.

Hỏi: sao Trung Quốc chống lại trọng tài quốc tế hoặc chống lại việc đưa tranh chấp ra các tòa án liên quan đến UNCLOS? Phải chăng có rủi ro lớn mà họ có thể bị thua kiện hoặc nhận một phán quyết hay một sự diễn giải bất lợi và thấy rằng yêu sách đường 9 đoạn mà họ đòi sẽ bị sụp đổ hoàn toàn? Liệu sự thay đổi lãnh đạo ở Trung Quốc sẽ có bất kỳ ảnh hưởng nào đối với lập trường của Trung Quốc về sự đối đầu ở Scarborough?

Đáp: Trung Quốc phản đối trọng tài quốc tế vì nhiều lý do. Thứ nhất, họ xem trọng tài quốc tế thừa nhận rằng không có chuyện Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi. Thứ hai, mặc dù Trung Quốc đã ký và phê chuẩn UNCLOS, nhưng họ xem quy ước này là sự chiếu cố cho các nước phương Tây. Thứ ba, đưa tranh chấp lãnh thổ ra trọng tài quốc tế có thể phơi bày các tuyên bố của Trung Quốc là vô căn cứ, theo luật pháp quốc tế. Thứ tư, lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt với áp lực nội bộ rất lớn để giữ lập trường kiên định về sự khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi. Nếu tuyên bố 9 đoạn bị trọng tài quốc tế bác bỏ, Trung Quốc sẽ mất nhiều thời gian. Chuyển giao quyền lực ở Trung Quốc cho thế hệ lãnh đạo tiếp theo làm cho sự bế tắc ở bãi cạn Scarborough Shoal thành một vấn đề bị chính trị hóa.

Có khả năng các lãnh đạo mới Trung Quốc sẽ tiếp tục sự quyết đoán. Tuy nhiên, nếu Philippines có thể đạt được sức hút từ ASEAN và nếu vấn đề biển Đông bị đẩy lên tới mức như ở Diễn đàn Khu vực ASEAN năm 2010 và Thượng đỉnh Đông Á năm 2011, lãnh đạo mới của Trung Quốc có khả năng tìm kiếm một giải pháp chính trị để bù đắp sự mất mát uy tín về mặt quốc tế của họ. Rõ ràng là sự quyết đoán của một số cơ quan dân sự và chính quyền địa phương từ năm 2009 trở đi đã tạo ra một phản ứng dữ dội chống lại Trung Quốc trong khu vực. Trung Quốc đối phó bằng cách chỉ định ông Đới Bỉnh Quốc, Ủy viên Quốc Vụ viện, đứng đầu một nhóm nhỏ, làm việc theo nhóm, để khẳng định quyền hành từ trung ương đối với cái gọi là “chín con rồng” hoặc tách các bộ ra khỏi trách nhiệm về các vấn đề trên biển. Ông Đới đã gặp khó khăn trong việc kiểm soát các cơ quan này và ông sẽ rời bỏ chức vụ như là một phần trong quá trình chuyển đổi lãnh đạo.

Nguồn: Scribd

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2012


About these ads

24 phản hồi to “972. Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ bé?”

  1. [...] Quốc tế phân xử. Mời xem lại bài phân tích của GS Carl Thayer để hiểu thêm vì sao TQ sợ Tòa án Quốc tế. - CCTV “nhỡ mồm”: Philippines thuộc lãnh thổ TQ (TTXVN).  – Trung Quốc mong [...]

  2. Tôi đồng ý với phân tích của GS Cathayer về những lý do mà TQ rất ngại đưa vấn đề Biển Đông ra tòa án quốc tế: Trung Quốc phản đối trọng tài quốc tế vì nhiều lý do. Thứ nhất, họ xem trọng tài quốc tế thừa nhận rằng không có chuyện Trung Quốc có chủ quyền không thể chối cãi. Thứ hai, mặc dù Trung Quốc đã ký và phê chuẩn UNCLOS, nhưng họ xem quy ước này là sự chiếu cố cho các nước phương Tây. Thứ ba, đưa tranh chấp lãnh thổ ra trọng tài quốc tế có thể phơi bày các tuyên bố của Trung Quốc là vô căn cứ, theo luật pháp quốc tế. Thứ tư, lãnh đạo Trung Quốc phải đối mặt với áp lực nội bộ rất lớn để giữ lập trường kiên định về sự khẳng định chủ quyền không thể tranh cãi. Nếu tuyên bố 9 đoạn bị trọng tài quốc tế bác bỏ, Trung Quốc sẽ mất nhiều thời gian. Chuyển giao quyền lực ở Trung Quốc cho thế hệ lãnh đạo tiếp theo làm cho sự bế tắc ở bãi cạn Scarborough Shoal thành một vấn đề bị chính trị hóa.
    VN cũng như các nước có liên quan về Biển Đông trong khối ASEAN cần đoàn kết trong vấn đề Biển Đông, kiên quyết đấu tranh bảo vệ lợi ích của mình trên biển trên cơ sở DOC, tiến tới là COC và các tiêu chuẩn pháp lý của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS). Hết sức tránh rơi vào bẫy chia để trị của TQ và truyền thống vừa ăn cướp vừa la làng của họ.

    • chung said

      Hề hề, gần đèn thì rạng, từ khi vào anhbasam, tôi vớ được giọng cười Hề hề, nay anh lại có câu Ẳng sao hay thế.
      lại phải học thôi.

  3. Nông Dân said

    Nếu chưa bị Mỹ nện cho 1 trận thì Tàu vẫn còn diễu võ giương oai.

    Có thể Tàu đang rơi vào bẫy của Mỹ, chỉ cần Tàu nổ súng đánh Phillipin thì lập tức Mỹ khai hỏa, Tàu chạy vãi đãi cho mà xem. Từ đó về sau bố bảo dám ngông nghênh như bây giờ.

  4. Haohao said

    TẦM NHÌN PHILIPINES
    Theo lịch sử thì David (~1037 TCN – 967 TCN; tiếng Hebrew:דָּוִד|Davíd|Dāwíð, tiếng Ả Rập: داوود or داود, Dāwūd, “người được yêu quí”) là vị vua thứ hai của Vương quốc Israel thống nhất. Ông trị vì vương quốc Judah từ khoảng năm 1007 TCN đến năm 1005 TCN, trị vì cả Judah và vương quốc Israel từ năm 1005 TCN đến năm 967 TCN. Ông được miêu tả là một vị vua chính trực — tuy không phải không hề phạm sai lầm — và là một chiến binh, nhạc sĩ, và nhà thơ được tôn vinh. Xem http://vi.wikipedia.org/wiki/David

    Cuộc tranh chấp giữa người khổng lồ Goliath, TO XÁC, có khả năng siêu năng lực và sức khoẻ vật chất tương đối, có cuộc sống thọ hơn loài người, nhưng về kiến thức thì HẠN HẸP với chàng David nhỏ bé, THÔNG MINH, MƯU MẸO, đã cho kết quả là David đã đánh bại tên khổng lồ Goliath, đem lại thắng lợi cho người Israel trước quân đội Philistines.

    Carlyle A. Thayer ví von Trung cộng bành trướng là một kẻ TO XÁC, ĐẦN ĐỘN, BẮT NẠT và Philippines là chàng nhỏ bé nhưng THÔNG MINH, MƯU MẸO, CHÍNH TRỰC?

    Có thật Trung cộng đần độn không, hay đó là kẻ gian tà thượng thặng đầy rẫy mưu sâu, kế độc. Ai có tầm nhìn XA hơn ai? Goliath Tàu hay David Phi?

    Philippines, nước từng cho thuê lấy tiền 2 căn cứ khổng lồ là căn cứ hải quân Subic và căn cứ không quân Clark đã GIÀ NÉO ĐỨT DÂY, tham bát bỏ mâm, để rồi quân Mỹ “rời bỏ khỏi Biển Đông” theo đúng ý Tàu cộng. Trong khi đó hải quân Mỹ chính là lực lượng gián tiếp bảo vệ không những lãnh thổ Phi mà bảo vệ cả Biển Đông MIỄN PHÍ trước sự lăm le bành trướng Đại Hán lưỡi bò.

    Tầm nhìn của Philipines khác hẵn với tầm nhìn của Nhật Bản nơi sinh sống của một dân tộc rất tự trọng và là một cường quốc thế giới về kinh tế, khoa học. Không những Nhật không vòi vĩnh tiền cho Mỹ lập căn cứ mà họ đã chi thêm tiền để quân đội đồng minh chiến lược Mỹ đóng quân trên đất mình để bảo vệ khỏi hai thằng to xác, xấu tính, lăm le là Liên Xô và Tàu. Mặc dù Nhật bản cũng gặp lắm vấn đề rắc rối vì mối quan hệ giữa lính Mỹ xa nhà say xỉn và con gái dân địa phương và bọn cánh tả + cánh hẩu Bắc Kinh lợi dụng chuyện bé xé ra to kích động lòng hận thù dân tộc trong các dịp bầu cử.

    Philippines đã quên mất bọn tay sai Bắc Kinh là đảng cộng sản Mao-ít Philippin và đảng công nhân Cách mạng Troskit Mindanao. Cả hai tổ chức này đều có “lực lượng vũ trang”, chẳng những thế, cả cánh Mao – ít, lẫn cánh Troskit trong những năm gần đây đều chuyển hoạt động du kích lên vùng lãnh thổ phía bắc, vùng đất cư trú của các tín đồ Kitô giáo để *** hảo hảo 4 tốt và vàng vàng với chủ chi của chúng.

    Vào ngày 27 tháng 12, Tổng thống CORAZON AQUINO, người từng cố gắng trì hoãn việc rút quân để giảm bớt tình trạng yếu kém của nền kinh tế, đưa ra thông báo chính thức cho Hoa Kỳ rời khỏi căn cứ cho đến cuối năm 1992.

    Cuối cùng ngày 24 tháng 11 năm 1992, cờ Mỹ hạ xuống tại Subic lần cuối cùng và 1.416 thủy thủ và thủy quân lục chiến rời căn cứ bằng máy bay từ Mũi Cubi và bằng tàu Belleau Wood.

    Việc rút quân này đánh dấu lần đầu tiên, kể từ thế kỷ 16, không có một lực lượng quân sự ngoại quốc nào hiện diện trên đất Philippines và mở đầu thời kỳ tàu chiến Trung cộng quậy phá và hơn cả là ngang nhiên sát nhập lãnh thổ Philippines vào Tàu …

    Ngày 16 tháng 9 năm 1991 cũng chính là ngày khởi đầu cho thời kỳ Philipines bị Tàu cộng nhòm ngó và xâm chiếm lãnh thổ.

    Tổng thống Benigno AQUINO III hiện nay hãy nhớ lại ngày 27 tháng 12 và quyết định của Tổng thống Corazon AQUINO để hiểu vì sao đến lúc 33 chiếc tàu của Trung cộng vây hãm bãi đá ngầm Scarborough mà “bạn đồng minh Mỹ” chỉ viện trợ cho Philippines có 30 triệu đô và 1 chiếc tàu chiến đời cũ? Đừng khóc Aquino nhé.

    Gieo nhân nào gặt quả đó. Đời cha ăn mặn đời con khát nước chăng?

  5. [...] – Căng thẳng Biển Đông leo thang, Philippine có thêm tàu chiến mới (VnMedia). – Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ bé? (Carl Thayer/ Ba Sàm).  – Ngoại trưởng Philippines nói, UNCLOS là cách để giải [...]

  6. [...] 972. Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ&n… [...]

  7. [...] – Căng thẳng Biển Đông leo thang, Philippine có thêm tàu chiến mới (VnMedia). – Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ bé? (Carl Thayer/ Ba Sàm). – Ngoại trưởng Philippines nói, UNCLOS là cách để giải [...]

  8. Khách said

    Phi thắng, nếu biết chọn cách đánh thông minh của anh nam đánh anh Trung là chon lúc Tàu sơ hở lừa bóp dái Tàu cho 2 hột chạy lên cổ. Khi đó Tàu chỉ còn biết giẫy lên đành đạch.

  9. honamthien said

    - Cách nhận của hắn xem ra Death by China là hiện thực.
    - Thế giới dưới ách thống trị của bọn hán thì sẽ bất động, mọi sáng tạo của con người thuộc xã hội tự do sẽ chết hết.

  10. Xác To Nhưng Đầu Lại… QUÁ NHỎ!!! said

    TO CON và TIỂU NHÂN, TQCS chỉ tổ giỏi cái “ngón” bắt nạt những kẻ “yếu thế” hơn mình, nhưng “sự đời” nào có “đơn giản”, như TQCS vẫn “đang giỡn” đâu nào…
    Một anh TO CON KHÁC trượng phu hơn sẽ “xuất hiện”, và những kẻ “yếu thế”, sẽ ĐOÀN KẾT với nhau và “kết thân” với ANH CHÀNG TO CON tốt bụng này, để TỒN TẠI và PHÁT TRIỂN…
    HUNG HĂNG và ĐÊ TIỆN, hậu quả chỉ là… BỊ CÔ LẬP ĐAU ĐỚN NHẤT mà thôi…

  11. nguyen boston said

    tình trạng mới nhìn vào ,tưởng rằng TRUNG CỘNG mạnh và đang thắng ,nhưng không đơn giãn như vậy ,vấn đề ở đây tôi không tin là PHI LUẬT TÂN có đũ khã năng để tranh với TÀU ,tất cả chiến thuật chiến lược nằm trong tay người Mỹ ,họ đang đi những nước cờ cần thiết .cái cần hiện tại là thế liên kết những liên minh quân sự ,như chúng ta đang thấy liên minh HÀN NHẬT đang thành hình ,để giử mặt đông bắc .liên minh quốc phòng asean cũng phải thành hình và có thể có những bước hoạt động cụ thể ,chúng ta thấy một vòng biển từ đông bắc cho tới đông nam cũa biển đông hình thành ,đến lúc nầy TRNG CỘNG KHÔNG THỂ NÓI NGANG VÀ LÀM NGANG ,người Mỹ cũng trước sau như một họ không bênh vực ai ,họ làm trọng tài theo luật quốc tế, tuy nhiên không đơn giãn như vậy đâu ,mục đích cũa tàu là chiếm biển đông không ai có thể tin rằng họ thành công khi những liên minh quốc phòng đứng lên về một phía ,họ phải làm theo sự thúc hối cũa tình trạng bị xâm lăng ,mục đích cũa Mỹ tôi nghỉ không những biển đông mà còn là cã thị trường Á CHÂU ,cuối cùng bắt buộc Tàu phải chịu thi hành luật lệ để cùng sống còn ,nếu gây chiến tranh tôi nghĩ không có lợi chi cho Tàu ,nhưng đôi khi những gì con người không muốn vẩn xãy ra ,là chuyện cũng bình thường .

  12. Việt Gian said

    Philippine phải tuyên bố bãi cạn trên là chủ quyền lãnh thổ của mình trên cơ sở pháp lý: UNCLOS, chứng cứ lịch sử, văn hóa…và đặc biệt khối ASEAN phải ủng hộ tuyên bố chủ quyền của Philippine để tránh việc bọn bá quyền Bắc kinh từng bước chiếm các điểm vẽ nên đường hải giới chữ U – đây là điều phi lý mà cả thế giới và nhân dân Trung quốc đều thấy rõ.
    Sau đó các nước trên tập hợp lực lượng hải quân lại cùng với Philippine cho xây dựng một căn cứ trên bãi cạn làm chủ quyền, tiếp theo mới nhờ tòa án quốc tế phân xử để hợp thức hóa chủ quyền đó.
    Việt nam cũng nên đồng đơn với Philippine về chủ quyền biển đảo thì hợp lý nhất.

  13. hàng said

    Hãy xem các sản phẩm của Trung Quốc: Hoa quả ngâm chất chống thối gây ung thư, tảo Spirupina nhiểm chì, kim loại nặng, sữa pha melamin, hành quyết thành viên PLC bán nội tạng, thuốc tăng lực sản xuất từ thai nhi sấy khô, cháo bào thai người…..Để biết được rằng: Người Trung Quốc vô cùng tàn độc. 700 tờ báo quốc doanh hãy đưa tin tràn ngập trên mặt báo hàng ngày để nhắc nhở người Việt Nam ta từ nam phụ lão ấu luôn cảnh giác với hàng TQ và người TQ. (Đó cũng là cách làm có ích lợi hơn là các loại bài vở kiều như: Cướp, hiếp, lộ hàng, bỏng mắt với vòng 1 khủng, làm sao để nàng lên đỉnh, mốt phi công trẻ cưỡi máy bay bà già….quá nhảm nhí!)

    • binhidienbien said

      trong thế kỷ 21 này ngươi trung quốc vẫn ăn thịt ngươi vào những ngày tết

    • chim và chó said

      Tìm hiểu lịch sử trên 4000 nghìn năm của TQ, xem những bộ phim của TQ đều thấy rõ nhất: Anh em, cha con, thân tộc…..từ nghìn xưa ở TQ sẵn sàng ghết nhau, làm thịt nhau để tranh giàng quyền lực và tài sản. Văn hóa ăn uống cũng nhiều món vô cùng tàn độc. Cảnh chém giết máu me không ghê tay của người TQ cũng vô cùng tàn độc…..Thế thì đối với các DÂN TỘC khác bên cạnh không máu mủ thì TQ lại đối xử TỬ TẾ thì chỉ có TRÂU BÒ mới nghe, chứ CHÓ nó còn đủ thông minh để nhận biết!

  14. BND said

    Chuyện TQ chiếm biển đông là chuyện 100%, thế mà dân ta vẫn thớ ơ, chỉ thấy lề trái viết về chuyện trong nước, như 2 nhà báo, chuyện Văn Giang, chuyện Vụ bản, Chuyện tham nhũng, chuyện sửa luật v.v.v điều này cho ta câu hỏi lớn! chuyện gì quan trọng? hay chuyện biển đảo là chuyện của TQ? không dính gì tới VN? Hoàng Sa và một số đảo Trường Sa rơi vào tay giặc chắc chẳng bao giờ nhà nước và nhân dân VN nghĩ đến chuyện lấy lại, chỉ hô hào nói vài câu là “chủ quyền bất khã xâm phạm” Địch và ta đều nói “chủ quyền bất khã xâm phạm” rôi thì ta im lặng địch vẫn hung hăng tìm mọi cách để chiếm đoạt…và rồi…
    Phải chăng nhà nước ta có kế sách gì đó một đêm hô vũ hoán gió thì biển đảo lại về ta? tin nhà nước thì nào là phát triển cảnh sát biển, nào là quyết bảo vệ biên cương…nhưng cái phản ứng trước quốc tế về tàu khổng lồ đánh cá về dàn khoan khổng lồ thì lại chẵng có gì.
    Phải chăng ta im lặng chờ địch thực hiện xong ta mới nói? hay “bạn” giử và khai thác dùm ta?
    Một chút im lặng nghĩ về tương lai đất nước, một nổi đau sót không tưởng được! Con cháu chúng ta ngày sau sẽ ra sao?
    Cả nước im lặng! cả nước cuối gục đầu xuống! cả nước xem là chuyện nhỏ? …Cả nước còn là con cháu Vua Hùng hay không? …

  15. Khách said

    Nguy cơ mất bãi cạn này về tay TQ là rất lớn mà TQ không tốn 1 viên đạn. Phi đã phạm nhiều sai lầm và sẽ sai lầm tiếp? Tại sao dân Phi không tổ chức biểu tình lớn cho TQ nó sợ nhỉ?

    • BND said

      PHi bị TQ lừa qua vụ bà Clinton qua TQ, chính quyền Phi chưa kịp trở tay, Tuy nhiên Phi không để yên cho TQ làm gì thì làm. TQ Chiếm thì được giử và khai thác được hay không lại là do quyết tâm của Phi

  16. noi said

    …ngày đó không xa…

  17. mui said

    Biet banh truong ba quyen tren bien Dong la sai, khong dam ra toa an, trong tai qte, nhung long tham boc len qua manh nen da kich dong toan dan cung boc tham vong : cuop bien Dong, bon lanh dao con tham doc tung tien mua Campuchia (truoc khi hoi nghi ASEAN hop de khong ban vde bien Dong) mua va khong che nhom lanh dao … Mong David chan cung da mem giu bien dao, mong ASEAN doan ket dtranh quyet liet cung chong Goliath thanh cong. Troi se phat ke chua do ong nghe da de hang tong, nhung ke phan nuoc hai dan an ban tiep tay cho giac

  18. Chín Đờn Cò said

    Tàu Khựa không cần trọng tài trong vấn đề biển Đông, không cần luật pháp quốc tế.
    Nó chỉ dựa vào sức mạnh quân sự hùng mạnh nhất vùng và chiến thuật cổ đại nhưng rất thành công, “chiến thuật biển người” để thực hiện ý đồ đầy tham vọng.
    Bãi cạn Scarbonrgugh của Phi chiếm giữ đã chỉ rõ điều đó. Số tàu thuyền của Khựa lúc nào cũng đông gấp bội tàu Phi, sẵn sàng lấy thịt đè người.
    Ngao ngán nhìn “đại công trường” đang vơ vét tài nguyên biển Đông của Khựa với đủ loại giàn khoan khủng, Tàu khủng với lòng tham không đáy.
    Bên cạnh dân Phi còn có Mỹ làm đối trọng để làm David, còn dân Việt chỉ dựa vào cái “tình hữu nghị” không có “ba- tăng” với gã khổng lồ để hy vọng hắn buông tha.
    Bạn bè thân thiết cùng chí hướng ư ? Chỉ còn có thằng Cu với thằng Triều, nhưng tay nào cũng đang trong tình trạng suy dinh dưỡng cấp tính.
    Càng nghĩ càng chán mớ đời cho cái ưu việt bâng quơ, vớ vẩn…

  19. [...] 972. Đối đầu Trung Quốc – Philippines: Gã khổng lồ Goliath với chàng David nhỏ&n… [...]

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: