BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

161. LÀM SỐNG LẠI CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI GÂY HẤN, TRUNG QUỐC ĐANG CƯỠI TRÊN LƯNG HỔ

Posted by adminbasam on 07/07/2011

Foreign Policy

LÀM SỐNG LẠI CHÍNH SÁCH

ĐỐI NGOẠI GÂY HẤN,  TRUNG QUỐC

ĐANG CƯỠI TRÊN LƯNG HỔ   

Dan Blumenthal

Đăng trên tạp chí của Viện AEI số tháng 4/2011

Vì sao 3 năm trở lại đây chính sách đối ngoại của TQ lại trở nên hung hăng hơn ? Tại sao TQ lại hủy hoại  thái độ hữu hảo với láng giềng đã thực thi một thập kỷ qua ?  Chứng cứ thì bây giờ đã quá rõ. Tại Đông Nam Á, TQ tuyên bố biển Nam Trung hoa ( biển Đông – ND ) thuộc “ lợi ích cốt lõi” của mình ( ngôn từ mà trước đây chỉ áp dụng cho Đài loan và Tibet) tức là về thực chất TQ xác định toàn bộ biển Đông là lãnh thổ Trung hoa. Một điểm cần lưu ý là TQ thường xuyên quấy rối , cướp phá các tàu đánh cá của Việt nam gần khu vực các đảo đang tranh chấp.

Ở biển  Đông- Bắc,  TQ đã không lên án đồng minh Bắc Triều tiên vì hành động ngỗ ngược gây hấn giết hại binh lính và thường dân Nam hàn trong hai vụ pháo kích năm ngoái. TQ cũng đụng độ với Nhật bản và sau khi Tokyo ngầm chấp nhận yêu cầu của Bắc kinh phóng thích viên thuyền trưởng tàu đánh cá đã đâm vào tàu của Nhật trong vùng lãnh hải có tranh chấp , TQ đã tạm đình chỉ  quan hệ ngoại giao , yêu cầu phía Nhật phải xin lỗi,  đồng thời ngưng việc xuất khẩu đất hiếm cho Tokyo. Và sau cùng là cách tiếp đón xoàng xĩnh dành cho Tổng thống  Hoa kỳ Obama năm 2009 . Phải nói rằng chưa có tổng thống Mỹ nào khi lên nhậm chức lại giang tay chào đón Bắc kinh như Obama. Ngoại trưởng Hoa kỳ lúc đó đã hạ giọng về vấn đề chỉ trích tình trạng ngược đãi nhân quyền , Obama đã lùi cuộc gặp Đức Dalai Lama  – một giao tiếp có tính chuẩn mực của ngoại giao Hoa kỳ và hoãn việc bán lô vũ khí đã được Tổng thống Bush hứa trước đó cho Đài loan. Trong chuyến thăm đầu tiên của Obama đến TQ , Bắc kinh đã bội ước về thỏa thuận phát sóng bài phát biểu của Tổng thống trên truyền hình mà không có kiểm duyệt và Tổng thống Obama trở về Washington mà không hoàn thành chương trình nghị sự của chuyến đi , từ vấn đề biến đổi khí hậu cho tới bàn thảo việc thao túng đồng nhân dân tệ của Bắc kinh.

Sự kết hợp giữa quyền lực quân sự nhiều hơn với một ban lãnh đạo yếu và chủ nghĩa dân tộc đáng lo ngại là những vấn đề mang tính hệ thống . Trong một lúc nào đó ,có lẽ chúng đã trở thành những đường nét cơ bản của bức tranh ngoại giao TQ.

 

Có thể giải thích thái độ thô bạo của TQ trên trường quốc tế bằng một công thức gồm 3 yếu tố : quyền lực của cánh quân sự nhiều hơn kết hợp với một ban lãnh đạo yếu và chủ nghĩa dân tộc bài ngoại được lãnh đạo chủ ý tạo ra ( tôi không đề cập đến quan điểm của một số người ở TQ cho rằng nước Mỹ đang trên đà suy yếu bởi lẽ những suy nghĩ đó chỉ mang tính nhất thời )  .

Quyền lực của cánh quân sự mạnh hơn

 

TQ hiện nay có một lực lượng quân sự rất mạnh, đủ để gây sức ép lên các quốc gia lân bang. Những vụ thể hiện sức mạnh hải quân trên biển Đông được tính toán nhằm thị uy các nước yếu hơn. Thực tế là khi Việt nam vừa lên tiếng phản đối những yêu sách của TQ

thì truyền thông nhà nước TQ đã lên tiếng cảnh báo các quốc gia Đông Nam Á không nên quan hệ gần gũi với Hoa kỳ hơn . Cũng giống như chiến lược hăm dọa đang áp dụng đối với Đài loan, quân giải phóng nhân dân TQ đã điều chuyển một lữ đoàn tên lửa tầm ngắn để  đưa Việt nam vào  mục tiêu . Nhớ lại lần TQ tấn công Việt nam năm 1979 vì Hà nội dám gan dạ chọc tức họ , khi đó TQ đã vung nắm đấm cho tất cả  đều biết.

Chính sách mới hiện nay của TQ là thể hiện ra cho thế giới thấy những kỹ năng quân sự thành thạo của mình  thay vì giấu giếm chúng , điều này đã được thấy rõ qua chuyến viếng thăm TQ của bộ trưởng quốc phòng Mỹ hồi đầu năm . Trước đó không lâu , quân giải  phóng nhân dân TQ đã công khai trình diễn khả năng về tên lửa đạn đạo chống hạm của mình. Tư lệnh quân đội Mỹ ở Thái bình dương , đô đốc Willard đã xác nhận rằng tên lửa đã đạt tới “ khả năng thiết kế ban đầu “ . Các nhà lãnh đạo TQ đã không che dấu ý đồ phô diễn loại máy bay chiến đấu tàng hình J- 20 nhân chuyến thăm của bộ trưởng Gate. Nói tóm lại, TQ có nhiều sức mạnh và đang sử dụng chúng để theo đuổi các quyền lợi dân tộc của mình.

 Một ban lãnh đạo yếu

Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo đã chứng tỏ là những nhà lãnh đạo yếu , không có khả năng ra các quyết định cải cách kinh tế mạnh mẽ và cũng không thể điều hành toàn thể Bộ chính trị thực hiện đúng đường lối “ ẩn mình, chờ thời” của Đặng tiêu Bình. ( nghĩa là không đánh động thiên hạ hình thành những liên minh trước một TQ ngày một  lớn mạnh ). Thế nhưng đó không chỉ là vấn đề của một vài lãnh đạo yếu mà là cả hệ thống cầm quyền yếu. Hiện nay ở TQ không còn ai có đủ cái uy của thế hệ cách mạng lão thành như Đặng tiểu Bình hoặc có đủ tư cách “ chống tay”(  theo lối chơi bóng chày – ND) như Đặng đã làm cho Giang Trạch Dân trước đây. Và do đó quốc gia độc đảng này  được lãnh đạo bởi sự đồng thuận mà trong đó không một ủy viên Bộ chính trị nào vượt trội về quyền lực và uy tín. Các quyết định do đó có vẻ như được ra đời trong sự dao động từ xu hướng hoàn toàn chống những gì bị coi là rủi ro ( chẳng hạn như bắc Triều tiên và cải cách kinh tế ) tới trào lưu bị tác động bởi chủ nghĩa dân tộc, thể hiện qua các “ cư dân cộng đồng mạng” và tầng lớp trí thức tinh túy (  qua những vụ việc  om xòm  ở biển Nam Trung hoa và Nhật bản đã được nêu ở phần trên). Do hệ thống lãnh đạo yếu nên cánh quân đội  có xu hướng diều hâu đã chiếm ưu thế trong quá trình ra quyết định trong khi các thành viên khác lại chủ yếu chỉ quan tâm tới các vấn đề cải cách kinh tế.

Chủ nghĩa dân tộc bài ngoại

 

Nhiều nhà quan sát tình hình TQ đều nhận định rằng chủ nghĩa dân tộc ( Đại Hán – ND ) thường được thể hiện bởi cộng đồng sử dụng internet và giới trí thức có vai trò quan trọng đối với chính sách ngoại giao TQ. Sẽ không sai lầm khi nhận định TQ đang ngồi trên lưng một con hổ do chính mình tạo ra . Từ sau sự kiện đàn áp đẫm máu trên quảng trường Thiên an môn năm 1989 các cơ quan của ĐCS đã triển khai một chiến dịch “giáo dục lòng yêu nước’ nhấn mạnh hai điểm cơ bản , đó là tính ưu việt của văn hóa Trung hoa và nỗi nhục do các cường quốc đế quốc  như Mỹ và Nhật gây ra. Nói chuyện với lớp người ở độ tuổi 20-30 thế nào bạn cũng nghe thấy luận điểm về kế hoạch chung của Mỹ- Nhật kiềm chế TQ và chia cắt Đài loan, Tây tạng ( Tibet – ND) và Tân cương khỏi TQ cũng như vị thế tự nhiên của TQ phải ở “ đỉnh cao nhất” trong hệ thống thứ bậc các dân tộc Châu Á. Đáng buồn đó lại chính là những người được học hành và được coi như đã “Tây hóa” mà Hoa kỳ trong tính toán của mình vẫn nghĩ rằng họ sẽ góp phần thúc đẩy quá trình dân chủ hóa nước CHND Trung hoa.  Rất nhiều người trẻ tuổi TQ chưa hề được nghe nói về cuộc đàn áp đẫm máu Thiên An môn và họ  tin  rằng chính sách của Mỹ luôn đặt mục tiêu kìm hãm TQ ( kể cả cuộc chiến ở Afganistan cũng nhằm mục đích này ! ) , và rằng nền dân chủ ở Đài loan là minh chứng cho một nền chính trị hỗn loạn , đồng thời họ bực tức về người dân Tây Tạng ( cho dù nhiều người thuộc dân tộc này bị tàn sát hoặc tù đày

trong báo cáo được thực hiện ba năm sau cuộc đàn áp) tỏ ra không biết ơn Bắc kinh đã thúc đẩy tăng trưởng kinh tế nơi đây.

Nếu tầng lớp trí thức tinh hoa TQ đang nuôi dưỡng một thế giới quan như vậy thì ai cũng có thể tưởng tượng được những người “ bị thiệt thòi” trong phát triển kinh tế sẽ tin vào những điều gì . Và nếu tính đến hàng chục triệu đàn ông dôi dư , hậu quả của chính sách một con và tập quán chỉ muốn đẻ con trai thì tình hình sẽ ra sao ?  Những người này sẽ ở đáy của cấu trúc giai tầng kinh tế- xã hội , không có hy vọng lấy vợ và sẵn sàng cho mọi hành vi bạo lực gây rối. Đúng là TQ cần phải đấu tranh nhiều hơn trước kia với dư xã hội nhưng chính TQ đã tạo ra một môi trường đáng lo ngại nuôi dưỡng chủ nghĩa dân tộc mà hiện nay đang bao trùm, nếu không phải là định hướng cho chính sách ngoại giao. Điều đó không có nghĩa là không có những lực lượng dân chủ ở TQ đặt niềm tin vào cải cách kinh tế  hoặc những ai đó còn mong đợi TQ thực hiện dân chủ đầy đủ  ngay tại đất nước mình và

tôn trọng những trật tự quốc tế . Thực tế là có những lực lượng đó nhưng tình hình hiện nay là người đi trước thì đang cúi đầu mà đi để còn kiếm sống, còn người đi sau lại không thể làm gì nhiều từ ngăn xà lim của họ.

Sự kết hợp giữa quyền lực quân sự ngày một mạnh hơn với một lãnh đạo yếu và chủ nghĩa dân tộc đáng lo ngại đang là những vấn đề mang tính hệ thống. Có vẻ như đó là một phần quan trọng đôi lúc tạo nên đường nét của chính sách ngoại giao TQ hiện nay. Nhiều thập kỷ trước TQ đã gieo hạt giống của sự gây hấn quân sự và cố trì hoãn việc cải cách chính trị cũng như “ giáo dục, tuyên truyền” cho quần chúng tư tưởng dân tộc hẹp hòi .

 Giờ đây thì thế giới đang phải thu hoạch những gì Đặng tiểu Bình đã gieo.

( Dan Blumenthal là chuyên gia của Viện AEI ( American Enterprises Institute ) một cơ quan nghiên cứu chính sách Hoa kỳ.)

Tường Minh dịch và gới thiệu

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

About these ads

11 phản hồi to “161. LÀM SỐNG LẠI CHÍNH SÁCH ĐỐI NGOẠI GÂY HẤN, TRUNG QUỐC ĐANG CƯỠI TRÊN LƯNG HỔ”

  1. [...] Nguồn:Blog Anh Basam – [...]

  2. [...] Nguồn:Blog Anh Basam [...]

  3. [...] Nguồn:Blog Anh Basam [...]

  4. [...] Blumenthal Tường Minh dịch và gới thiệu Nguồn:Blog Anh Basam [...]

  5. Le-Thien Y đã nói

    Ở TQ hiện nay, phe quân phiệt ( diều hâu ) đang lấn lướt; các lãnh đạo về chính trị tỏ ra dở hơi, thiếu quyết đoán và mất đoàn kết. Hệ quả là , DÂN-TỘC-CHỦ-NGHIÃ và tư tưởng cực- đoan ĐẠI HÁN có dịp bành trướng.
    Họ không thấy là cần nhiều thập kỷ nưã, TQ mới đuổi kịp nền văn minh cuả Mỹ hiện nay; mà sau 50 năm nưã, liệu Mỹ có “dậm chân tại chỗ” hay sẽ tiến thêm những bước dài ?
    Huống chi các quan chức Mỹ nhiều lần khẳng định Biển Đông “là lợi ích thiết thân” dính liền với quyền lợi cuả Mỹ ở ĐNÁ
    Rõ ràng họ đang đuà với lưả !

  6. F361 đã nói

    Chưa hẳn quá bi quan như vậy đâu!
    Tất nhiên chúng ta đang cố gắng thoát ra tình trạng cơ đơn hiện nay. Đáng tiếc là ĐCSVN mê lú quá sâu với ảo tưởng “16 chữ vàng” và “4 tốt. Tôi biết quỹ Đảng có chừng vài chục tỷ. Nếu dùng quỹ này sắm “đồ chơi” – chỉ đồ Nga thôi – thì Biển Đông không còn dậy sóng nữa.

    Đôi lúc tôi thấy VN cũng có hoàn cảnh như Israel: cuộc chiến vì độc lập, ko được thế giới hiểu rỏ. Giai đoạn 1979-1988 mà ông Olop Palmer còn dẩn đầu dân Thụy Điển tuần hành lên án VN xâm lược CPC.
    Còn hiện nay,Vientian và Pnompenh đang đâm sau lưng ta. Thực tình không hiểu họ ngay tình ngây thơ thiển cận hay đã nhập quốc tịch Tàu. Chỉ dân tỉnh Vân Nam tràn qua thì người Lào thành dân tộc thiểu số ngay. Không lẽ chúng ta lại phải nuôi báo đời một lần nữa cái dân tộc hiền hòa ngây thơ này nửa ư!
    Còn CPC thì cách đây khoảng 10 năm đã đuổi Cty Tam Ích (TQ) ra vì làm đường thì ít mà phá rừng chở gổ về thì nhiều. Nay thì lại rước vào để xin tiền. Vài trăm ngàn dân Tàu đã ngồi ở CPC rồi. Điệu này,Tổng Cty Cơ khí VN mình phải đi tắt đón đầu, đầu tư sớm môt xí nghiệp rèn cuốc để kiếm lời.

    Coi vậy, chứ đứng quá bi quan! Chi Lạc Việt này cuối cùng cũng thắng quân Đại Hán mà!

    F361

  7. [...] Theo Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011 [...]

  8. Hoàng Thị Gái đã nói

    Ôi kiệt tác
    Mao+Đặng+Lê+ . . . +Giang+ . . . +Zũng của+ ngu dân để trị = CNXH lên thiên đàng
    Có ai lên thiên đàng cùng không?

  9. [...] Tường Minh dịch và gới thiệu Print PDF [...]

  10. Việt Nam Trong Trái Tim Tôi đã nói

    Anh Dân Đen nói đúng! Bây giờ Trung Cộng đang vơ vét tài nguyên thiên nhiên của ta, đầu độc dân ta, ráo riết mua gạo, thực phẩm của ta với giá rẻ mạc! Những dự án lớn đều do nhà thầu Trung Cộng thi công, thử hỏi ai sẽ ghánh chịu những hậu quả do những việc làm của bọn chúng gây nên? Không ai khác đó chính là nhân dân của chúng ta! Hỡi những người lãnh đạo nhà nước kia! Các ông đang làm gì mà để cho chúng tôi lâm vào hoàn cảnh này? Hỡi đồng bào! Hãy đứng lên chống lại bọn Trung Cộng và giành lấy tất cả những gì thuộc về dân tộc ta!

  11. Dân đen đã nói

    NGOẠI GIAO CÂY TRE
    Việt Nam, Camphuchia đã ăn trái đắng do Mao xù xì vun trồng từ lâu rồi. “Bài học” của Đặng, Việt Nam cũng đã học từ lâu rồi, vậy mà tác giả kết luận “Giờ đây thì thế giới đang phải thu hoạch những gì Đặng tiểu Bình đã gieo”?

    Trong cái “thế giới đang phải thu hoạch” đó vẫn có người mong hưởng lợi kiểu cây tre, gió chiều nào theo chiều ấy. Do còn ở xa Tàu, nên mong hưởng lợi nhờ sách lược “viễn giao cận công” của Tàu, mặc ai đau khổ, tan nát, bầm dập, thậm chí bị diệt chủng vì Tàu.

    Ví dụ là Mỹ năm 1972 với thông cáo chung Thượng Hải , hoặc Thái Lan …, ngay cả Camphuchia hiện nay cũng đã quên SỰ NGHIỆP DIỆT CHỦNG KHMER của tập đoàn (Pol Pot + cố vấn Tàu) , xem đó là rủi ro định mệnh, để xin viện trợ TÀU.

    Ngày nay, chủ nghĩa dân tộc Đại Hán đang đe dọa, xâm chiếm đất liền, biển đảo Việt Nam và rồi bành trướng ra toàn vùng, cả biển Thái Bình Dương, cả châu Phi, Nam Mỹ —> gây họa cho cả thế giới và Mỹ. Chủ nghĩa dân tộc Đại Hán đã khống chế và làm suy yếu Việt Nam mọi mặt về kinh tế, văn hóa, chính quyền, quốc phòng –> Việt Nam không thể làm gì nhiều để ngăn cản nó bành trướng. Cũng chẳng ai có đủ thế lực giúp tiền của, vũ khí để nó tự bảo vệ chính mình qua đó bảo vệ toàn vùng ĐNA vì Việt Nam yếu lắm rồi, cũng có phần sợ chiến tranh, nghèo đói, xin xỏ viện trợ. Nó đang thèm muốn được như cảnh Thái Lan trước đây thập kỷ 60, 70, 80. Tiếc rằng nó nằm ngay miệng con cọp HÁN to.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: