BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Sáu 23rd, 2011

129. Đinh Kim Phúc: Thư ngỏ gửi ngài Hồ Cẩm Đào

Posted by adminbasam on 23/06/2011

Đôi lời: Bức thư của Nhà Nghiên cứu Đinh Kim Phúc gửi Hồ Cẩm Đào được Ba Sàm đăng ngày 11-10-2009. Nhân có bài viết-thư xoay quanh ông ĐKP, liên quan tới những đóng góp không nhỏ của ông trong cuộc đấu tranh với những hành động lấn lướt, gây hấn của Trung Quốc trên Biển Đông, song lại nhận được những đối xử không tương xứng, BS xin đăng lại bức thư này và dẫn ra một số bài viết của ông để bạn đọc rõ thêm sự vụ.

———–

Thư  Sài Gòn, ngày 23-6-2011

Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc gửi Nguyễn Xuân Diện:
Nói lại cho rõ 

Trước nhất tôi xin chân thành cám ơn những tình cảm mà nhà văn Vũ Ngọc Tiến đã dành cho tôi trong “Lá thư Sài Gòn 2” và nhân đây tôi xin nói lại cho rõ một số điều về cá nhân tôi. 

-  Tôi tham gia bộ đội từ năm 1977-1980 sau đó về học ngành Sư phạm Lịch sử tại Trường Đại học Cần Thơ (1980-1984).

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông/TS-HS, Dân chủ/Nhân Quyền, Lịch sử, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: | 19 Comments »

128. Vì một trật tự trên biển Hoa Nam

Posted by adminbasam on 23/06/2011

BS: Đoạn  Xã luận này lấy từ  phần mở đầu cho bản dịch từ báo Trung Quốc: Trung Quốc phải phản ứng đối với sự khiêu khích của Việt Nam  trên trang Boxitvn. Một bài viết với thái độ nghiêm khắc, không như trên VNExpress bữa qua khi đề cập tới điều này, bằng cái tựa quá rõ thái độ yếm thế, trước một bài viết hết sức láo xược: Báo Trung Quốc đề cập khả năng dùng sức mạnh trên Biển Đông, cho tới nội dung bên trong cũng cần phải xem lại một cách nghiêm túc, như “Bài xã luận của Văn Hối chỉ rõ rằng thông qua hai cuộc diễn tập hải quân ở khu vực Biển Đông …” Nên nhớ khi nói “chỉ rõ rằng” là thường mang hàm ý tích cực.

Xã luận:

Làm gì trước thái độ không còn úp mở của Trung Quốc?

Bauxite Việt Nam

Xin bạn đọc nhớ cho, bài báo chúng tôi giới thiệu dưới đây không phải là tiếng nói của một trang mạng địa phương Trung Quốc mà ta thường thấy nhan nhản, để đinh ninh rằng đó chưa phải là lập trường chính thức của Trung Nam Hải. Cũng không phải là tiếng nói của một cá nhân để có thể mơ hồ rằng quan điểm của người viết chưa hẳn là lập trường chính thống của đảng đàn anh. Đây là một bài xã luận hẳn hoi trên Hoàn Cầu thời báo, một trang báo đối ngoại của Nhân dân nhật báo, cơ quan ngôn luận chính thức của Đảng Cộng sản Trung Hoa. Như vậy là quá rõ. Đảng và Nhà nước Trung Quốc đã gióng lên hồi chuông về quyết tâm sử dụng vũ lực đối với Việt Nam để làm sao nuốt cho trôi mọi hoạt động lấn cướp Biển Đông mà họ ra mặt tiến hành từ 1956 đến nay, lúc âm thầm, lúc lộ liễu, nhưng xu hướng ngày càng hung hãn, mà họ thừa biết chỉ có Việt Nam mới đích thực là kỳ đà cản mũi, bởi hầu hết những gì họ đã ngoạm được cũng như những gì đang lăm le muốn ngoạm tiếp, đều thuộc chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam từ ngàn đời nay.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông/TS-HS, Quan hệ quốc tế, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: , , , , , | 9 Comments »

127. CP PHÁP Ở ĐD LIÊN TỤC THỰC THI CHỦ QUYỀN CỦA VN TRÊN HS-TS

Posted by adminbasam on 23/06/2011

CHÍNH PHỦ PHÁP Ở ĐÔNG DƯƠNG

LIÊN TỤC THỰC THI CHỦ QUYỀN CỦA VIỆT NAM

TRÊN HAI QUẦN ĐẢO HOÀNG SA-TRƯỜNG SA

(1909-1933)(*)

Đinh Kim Phúc

 “Hoàng Sa là một quần đảo thuộc về An Nam”

(Les Lettres étudiantes et curieuses-Tập 3 trang 38,

nhà xuất bản văn học Panthéon, năm 1843)

————–

Bản đồ khu vực Đông Nam Á do Jean Baptiste Nolin hoàn thành năm 1687.

 (Nguồn: Bản đồ ký hiệu C.C. 1144.A lưu trữ tại Thư viện quốc gia Bồ Đào Nha)

Khu vực quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa được ghi chú là: Baixos de Chapar de Pulls Scir (tạm dịch: Bãi cát Champa là bãi đá ngầm) nằm trong Vịnh Cochin Chine (Golfe de la Cochin Chine)

Khi nhắc đến hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa, người Pháp đã nhận xét:

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông/TS-HS, Lịch sử | Tagged: , , , , , , , , , , , | 10 Comments »

126. Nguyễn Xuân Nghĩa: MỘT TẤM DƯ ĐỒ BỊ LÃNG QUÊN

Posted by adminbasam on 23/06/2011

MỘT TẤM DƯ ĐỒ BỊ LÃNG QUÊN

Đông Nam Á trên bản đồ của Hondius xuất bản năm 1606 tại Amsterdam 

Nguyễn  Xuân Nghĩa

Hoàng Sa là của ai dưới con mắt nhà địa dư học Hoà Lan?

Dainamax Magazine xin giới thiệu một tấm bản đồ Đông Nam Á xuất bản năm 1606 mà chúng tôi có bản chính từ đã lâu. Tấm bản đồ này được in lại năm 1613 trong cuốn địa đồ Atlas Mercator Hondius.

***
Gerardus Mercator và Jodocus Hondius là hai nhà địa dư học nổi tiếng của xứ Hoà Lan (Netherland) từ thế kỷ 17, vào năm 1600 trở về sau. Thời ấy, để cạnh tranh với Công ty Đông Ấn của Anh, Công ty Đông Ấn của Hoà Lan được lập ra năm 1602 và phát triển cơ sở kinh doanh ở khắp nơi nên mới tập trung lại các tài liệu tham khảo về địa hình địa thế Á Đông. Tấm bản đồ trên đây là do Jodocus Hondius (1563-1612) vẽ lại trước năm xuất bản 1606 và căn cứ trên những dữ kiện của nhà địa dư học Bồ Đào Nha (Portugal) là Bartolomeu Lasso vào đầu thế kỷ 16 – tức là trước đó khoảng trăm năm.

Đọc tiếp »

Posted in Biển Đông/TS-HS, Lịch sử, Quan hệ quốc tế | Tagged: , , , , , , , , | 11 Comments »

125. Đỗ Trung Quân: YÊU NƯỚC KHÔNG CHỈ RIÊNG AI

Posted by adminbasam on 23/06/2011

YÊU NƯỚC KHÔNG CHỈ RIÊNG AI  

Đỗ Trung Quân *

Nhân bài viết trao đổi thêm với cá nhân tôi của anh Văn Ngọc Trà …Xin có đôi lời thưa lại cùng anh. 

Các nhân vật mà tôi được hân hạnh xuất hiện cùng họ trong ngày 5 tháng 6 vừa qua vì lý do gì không xuất hiện sau đó , tôi tất nhiên không được phép trả lời thay. Phần lên tiếng hay không tùy thuộc quyền cá nhân của các vị ấy. [Ông Lê Hiếu Đằng vẫn xuất hiện trên mạng với những quan điểm đúng đắn và quyết liệt, nếu chúng ta vẫn theo dõi trên các Web và đài ngoài nước như Ba Sàm, RFI]

Riêng cá nhân tôi xin thưa lại như sau. Nhưng trước tiên phải có lời xin lỗi đã gây ngộ nhận với anh hay nhiều người khác trong entry ngắn “Tại sao Sài Gòn vắng lặng sau 3 tuần  xuống đường tôi chọn thể loại giễu nhại thông qua lời kể cũng giễu nhại của một người bạn Hà Nội. Nghĩa là như một tiểu phẩm hài hước. Nó có thể đúng, có thể thiếu lý lẽ. Có thể mở ra những cửa ngõ khác để phản biện trở lại. Nhưng dù gì, khi đã gây ngộ nhận thì  xin một lời thể tất. Tác giả đã đùa không đúng vào thời điểm cần nghiêm chỉnh.

Nhân đây cũng xin trở lại một vài chuyện đã cũ. Có móc túi trong đoàn tuần hành hay không ? Nếu chọn đoàn biểu tình để trà trộn móc túi những kẻ đấy ăn gan trời bởi lẽ công an chìm nổi đầy rẫy, kẻ gian nào dám chường mặt để thò tay vào túi ông … an ninh chìm thường phục [biết đâu trúng nhằm  túi ông ấy]. Vậy theo lô-gic là : không thể có kẻ cắp. Nhưng kẻ cắp vẫn có thể yêu nước và khi đã xuống đường cùng thể hiện lòng yêu nước, kẻ cắp ấy chắc chắn sẽ không thò tay vào túi ai cả. Kẻ cắp ấy trong trường hợp này, thật đáng kính trọng. Vậy “con ông cháu cha” có thể cùng xuống đường không ? Tại sao không ? Lòng yêu nước không độc quyền cho tầng lớp nào và cứ hễ là con ông cháu cha thì không “ lộn ruột”  trước thực trạng  giặc cướp rình rập ngoài cửa nhà mình. Có những vấn đề con cãi cha mẹ là chuyện thường tình bất kể gia cảnh. Nếu có ai đó là con ông cháu cha  không thể bước xuống lòng đường ,chỉ ngồi bên lề đường để nghiến răng nhìn bạn bè đồng lứa vung cao nắm tay cũng là điều đáng trân trọng. Tôi có mơ mộng không ? Có thể – nhưng tôi tin thế.

Phần tôi.

Tôi quan niệm biểu tình là sự bày tỏ một thái độ, nó là việc hoàn toàn tự nguyện của mỗi cá nhân . Việc chống ngoại xâm phương Bắc là chuyện nghìn  năm không chỉ một ngày một bữa. Sẽ thật ấu trĩ nếu tôi đòi hỏi  các cụ Nguyễn Đình Đầu , Nguyễn Huệ Chi  và các vị nhân sĩ , trí thức vv.. đã từng tham dự tuần hành từ nay, mỗi cuối tuần phải có mặt để xuống đường, ai vắng mặt sẽ đồng nghĩa với “ đầu hàng , thỏa hiệp hay bị định hướng “v.v.. Tôi hoàn toàn không cho rằng với những ai không xuống đường , không tuần hành, là không yêu nước bởi lẽ yêu nước có nhiều cách bày tỏ khác nhau. Như đã nói, tôi trước nay tôi vẫn  tôn trọng những người vắng mặt vì những lý do riêng của mình.

Cá nhân tôi cũng mỗi ngày lắng nghe động thái đối ngoại của nhà nước và động thái phản ứng của phía Trung Quốc trong từng hành động của họ. Nếu động thái ngoại giao nhà nước Việt Nam đã thực hiện không giống thực tế với những đáp trả Việt Nam từ phía Trung Quốc, chủ quyền, tài sản và sinh mạng ngư dân Việt nam  vẫn tiếp tục bị đe dọa . Thì khi ấy chắc chắn không riêng ai, không riêng tôi. Mọi người sẽ lại tiếp tục phản ứng  với cái gọi là hiểm họa phương Bắc.

Vài dòng chúc anh vui khỏe.

BS: Mời xem thêm:  + 94. Viết sau ngày 5-6 (bài này đã đăng ở blog cũ, có hơn trăm phản hồi, đã bị hacker xóa)  + 107. Trò chuyện với người (hoặc là) anh em (hoặc không);  +  114. Thư gửi những bạn trẻ xuống đường phản đối xâm lược.

Posted in Biển Đông/TS-HS, Dân chủ/Nhân Quyền, Quan hệ Việt-Trung | Tagged: , , , , | 28 Comments »

124. Tự do tôn giáo có ý nghĩa gì ở Việt Nam

Posted by adminbasam on 23/06/2011

 American Thinker

Tự do tôn giáo có ý nghĩa gì ở Việt Nam

Michael Benge

Ngày 12 tháng 6 năm 2011

Đối với nhiều cựu chiến binh trong cuộc chiến tại Việt Nam thì Ngày Chiến sĩ Trận vong [Memorial Day] không chỉ là dịp để tưởng nhớ những người Mỹ đã chết trong Chiến tranh Việt Nam mà còn cả những người bản xứ đứng về phía chúng ta –  những người Việt, người Lào và người Kampuchia đã chết trong khi chiến đấu vì tự do và vì tất cả những con người vẫn đang phải chịu đựng sự ngược đãi của chế độ cộng sản tàn bạo ở nước họ. 

Tưởng như sự vi phạm nhân quyền và ngược đãi tôn giáo đã lên đến đỉnh điểm tại Việt Nam với đợt bắt giữ và bỏ tù hơn 1500 nhà hoạt động vì dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo trong thời gian trước Đại hội Đảng Cộng sản, thế nhưng chế độ cộng sản tàn bạo này đã tự vượt qua chính mình bằng cuộc tàn sát được cho là hơn 75 người Hmong theo đạo Thiên Chúa hồi tháng trước. Hàng trăm người khác đã bị thương và/hoặc bị bắt rồi bị đưa tới những địa điểm không ai biết.

Khoảng 9000 người Hmong, chủ yếu là những tín đồ Công giáo và Tin Lành đã tụ tập tại huyện Mường Nhé thuộc tỉnh Điện Biên ở Bắc Việt Nam vào ngày 1 tháng 5 để bày tỏ sự vui mừng trước lễ tuyên phúc của Giáo hoàng John Paul II. Theo các nguồn tin của tín đồ Công giáo thì “Đức Giáo hoàng người Ba Lan” quá cố, người từng chống lại cả những lực lượng Đức Quốc Xã lẫn chủ nghĩa cộng sản toàn trị, là nguồn cảm hứng đối với rất nhiều người Việt Nam, Lào, Kampuchia và tín đồ Thiên chúa giáo người Hmong bởi cách sống thể hiện tinh thần can đảm của ông và bởi lời hiệu triệu mạnh mẽ “hãy đừng sợ hãi” trong khi chống lại sự bất công xã hội và những chế độ kiểu Stalin trên khắp thế giới.

Các buổi lễ tôn giáo của người Hmong để tỏ lòng tôn kính dành cho đức giáo hoàng đã biến thành các cuộc phản đối ôn hòa đòi tự do tôn giáo và chấm dứt những hành động đối xử tồi tệ đối với nhân quyền, sự tham nhũng mang tính thể chế, bất công xã hội và tình trạng chiếm đoạt đất đai. Điện Biên một trong những tình nghèo nhất của Việt Nam tại vùng núi hẻo lánh giáp với Lào và Trung Quốc.  Khoảng 170 000 người Hmong chiếm 35% dân số của tỉnh (1,24% dân số của toàn Việt Nam) với mức thu nhập hàng năm không bằng một phần mười thu nhập trung bình hàng năm của người Việt.

Giống như đối với trường hợp những cuộc phản đối của những tín đồ Thiên Chúa Giáo người Thượng ở Tây Nguyên hồi năm 2001, chính quyền cộng sản, bằng hình thức thực sự phát-xít, đã phản ứng dữ đội bằng cách triển khai hàng ngàn lính bộ binh, cảnh sát cơ động và trực thăng vũ trang “Hind” tức MI-24. Mọi liên lạc ra bên ngoài đều bị tạm ngừng, điện bị cắt, cảnh sát và quân đội đã lập hàng rào để ngăn bất cứ ai ra vào tỉnh và tất cả các phương tiện truyền thông và người nước ngoài đều bị cấm đi tới khu vực này.  Một số người Hmong biểu tình đã chạy trốn vào những dãy núi ở gần đó và trực thăng đã chở các đơn vị “đặc công” tới để săn lùng họ. Được biết nhiều người Hmong lẩn trốn đã bị hành quyết tại chỗ khi bị bắt. Ít nhất hai bản người Hmong và một số khu vực bị nghi là che giấu những người biểu tình bỏ trốn đã bị tấn công bởi những chiếc trực thăng được trang bị rốc-két, súng cỡ lớn và súng máy nhiều nòng [Gatling gun]. Không biết có bao nhiêu người đã bị giết hoặc bị thương.

Thanh trừng sắc tộc “là một chính sách có chủ định được một sắc tộc hoặc một nhóm tôn giáo xây dựng nên để loại bỏ dân thường của một sắc tộc khác hoặc một nhóm tôn giáo khác ra khỏi những khu vực địa lý nào đó bằng những phương tiện mang tính bạo lực và khuyến khích khủng bố” (Tiểu ban Chuyên gia được thành lập căn cứ theo Nghị quyết 780 của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc). Với trường hợp của những người Thượng hồi năm 2001 và hiện tại là người Hmong thì chế độ cộng sản Việt Nam đã phạm tội thanh trừng sắc tộc.

Điều 70 của Hiến pháp năm 1992 của nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam quy định rằng “công dân phải được hưởng tự do tín ngưỡng và tôn giáo; công dân có thể theo hoặc không theo bất cứ một tôn giáo nào. Mọi tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ phụng tín ngưỡng và tôn giáo được pháp luật bảo vệ. Không ai được phép vi phạm tự do tín ngưỡng và tự do tôn giáo [.]“

Tuy nhiên, Điều 70 lại có câu cảnh báo: “cũng như không ai được phép lạm dụng tín ngưỡng và tôn giáo trái với pháp luật và các chính sách của Nhà nước.” Câu cảnh báo này sau đó được định nghĩa trong Sắc lệnh Tín ngưỡng và Tôn giáo, ấy là chưa kể Hiến Pháp (Nghị định 22/2005) và Nghị định 26/1999 đều được dựa trên một chỉ thị của Đảng (Chỉ thị 37 CT/TW).

Các luật được dẫn ở trên có đầy dẫy những sự mơ hồ và mâu thuẫn và chúng không đưa ra những tiêu chí về thế nào thì bị coi là “lạm dụng”, song về cơ bản thì tất cả những luật đó đều tuyên bố rõ rằng mọi tôn giáo, hệ phái tôn giáo, nhà thờ, tăng lữ và các hoạt động tôn giáo đều phải được chấp thuận bởi chính quyền trung ương thì mới hợp pháp. Các tín đồ Thiên chúa Giáo người dân tộc thiểu số thường xuyên bị chính quyền cộng sản quấy nhiễu, đánh đập và tra tấn nhằm buộc họ phải từ bỏ niềm tin vào Chúa. Hiện nay chính phủ Việt Nam đang đề nghị sửa đổi các luật hiện hành vốn đã hà khắc để hạn chế hơn nữa tự do thờ phụng và tất cả những hoạt động liên quan đến nhà thờ.

Việt Nam luôn đòi rằng việc phong các chức tước tôn giáo (nhất là chức “Giám mục” và chức “Hồng y giáo chủ”) đều phải được chính phủ chấp thuận và chính phủ đã nhiều lần không chấp thuận những ứng cử viên do Vatican đề xuất. Các quan chức Việt Nam chắc chắn sẽ không cho phép các linh mục tới phụng vụ bốn cộng đồng Công giáo ở vùng Điện Biên trong cái được coi là “vùng trắng”, tức là nơi mà mức độ hạn chế tôn giáo là cao nhất trong cả nước.

Bất cứ ai tham gia các hoạt động tôn giáo không được chính quyền cho phép, kể cả các buổi cầu nguyện ngoài trời, các cuộc tụ tập để phản kháng hoặc biểu tình, đều là phạm tội  “phá hoại sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam,” một tội danh có thể dẫn đến bản án mười năm tù giam hoặc hơn. Ngay cả nếu như các tín đồ Thiên chúa giáo người Hmong không tổ chức các cuộc tụ tập ôn hòa thì chỉ chỉ đơn thuần việc họ tiến hành các buổi cầu nguyện ngoài trời để tỏ lòng tôn kính dành cho lễ tuyên phúc của Đức Giáo hoàng John Paul II cũng khiến họ bị bắt và bị bỏ tù.

Trong khi người Hmong tụ tập để biểu tình thì bộ máy tuyên truyền của cộng sản Việt Nam đã cho các các chuyên gia kích động, các mục sư cộng sản và công an mật giả vờ hăng hái nhằm trà trộn vào những người biểu tình. Một số chuyên gia tuyên truyền đã [giả vờ] tuyên bố rằng họ đang “chờ Chúa tới để đưa họ tới Đất Hứa,” trong lúc đó số khác lại [giả vờ] quả quyết rằng họ ủng hộ việc thành lập một vương quốc tự trị của người Hmong. Những chủ đề đưa ra để đánh lạc hướng như vậy đã giúp cho nhà chức trách của Việt Nam có cái cớ để liệt những người biểu tình vào loại “mê tín,” “đòi đất,” “cực đoan” và “phản cách mạng,” và bằng cách ấy có lý do biện minh cho việc sử dụng vũ lực chống lại những tín đồ Thiên Chúa giáo người Hmong.

Những chủ đề trên đã được lặp đi lặp lại nhiều lần bởi các phương tiện thông tin đại chúng quốc doanh của Hà Nội và đáng tiếc là nhiều phương tiện đưa tin của nước ngoài lại sẵn sàng nhắc lại như vẹt. Những người cộng sản Việt Nam đồng ý với lý thuyết của chuyên gia tuyên truyền Đức Quốc xã Joseph Goebbels là nếu anh cứ lặp đi lặp lại một điều đại dối trá thì rút cục đến một lúc nào đó người dân sẽ tin điều dối trá đó.

Các nhóm nhân quyền đã kêu gọi điều tra những hành động dã man nói trên và tòa đại sứ Mỹ ở Hà Nội cũng hứa sẽ điều tra vấn đề này. Nhưng sự thật có lẽ rồi sẽ chẳng bao giờ được biết đến. Thông tin đã rò rỉ từ Giáo hội Việt Nam và Vatican và từ một số tổ chức phi chính phủ bằng cách nào đó đã dùng mưu mẹo để vượt qua sự ngăn chặn thông tin liên lạc. Bộ máy cộng sản Việt Nam đang hạn chế tự do đi lại và kiểm soát mọi phương tiện thông tin và các quan chức cộng sản và các chức sắc nhà thờ bù nhìn của họ là những người duy nhất được phép nói chuyện với quan chức và phóng viên nước ngoài. Công an theo dõi chặt chẽ những người ở nơi khác đến. Người nước ngoài không được phép đi lại tự do ở khu vực đó [Mường Nhé] và phải luôn có người của chính quyền đi kèm bên cạnh.  

Bộ ngoại giao Mỹ chắc chắn trong Báo cáo Thường niên về Nhân quyền sẽ nhắc tới những tín đồ Thiên Chúa giáo người Hmong bị ngược đãi. Thế nhưng Bộ ngoại giao đã liên tục nhiều lần không dám làm bất cứ điều gì có thể được cho là mang tính trừng phạt, chẳng hạn như xếp Việt Nam là một Quốc gia được Quan tâm Đặc biệt về ngược đãi tôn giáo mà như thế thì mới có thể trị được cái tính dễ tự ái của chế độ cộng sản này. Khỏi cần nói, Tổng thống Obama dường như chẳng biết tí gì về tình trạng ngược đãi tôn giáo và những vụ đối xử tồi tệ đối với nhân quyền đang diễn ra.

Nói cách khác tức là ban nhạc vẫn cứ tiếp tục chơi.

Michael Benge từng làm nhân viên ngoại giao tại Việt Nam trong 11 năm và 5 năm là tù binh chiến tranh. Ông hiện là nhà nghiên cứu về chính trị của Đông Nam Á. Ông hoạt động rất tích cực trong lĩnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo và ông viết rất nhiều về các chủ đề này.

Người dịch: Hiền Ba

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2011

Posted in Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền | Tagged: , , , , , , , , , , | 6 Comments »

 
%d bloggers like this: