BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Archive for Tháng Ba 25th, 2009

Những cuộc tấn công vào Đế chế Mạng Trực Tuyến đang trở lại tại châu Á

Posted by adminbasam on 25/03/2009

Tạp chí Kinh tế Viễn Đông

FAR EASTERN ECONOMIC REVIEW

Những cuộc tấn công vào Đế chế-Mạng-Trực-Tuyến đang  trở lại  tại châu Á

Geoffrey Cain

Số tháng 3-2009

 

Được lôi cuốn bởi tổ chức Hiến chương 77 của Czechoslovakia, một tập hợp không thuộc về nhà nước gồm những người nhà tranh đấu xã hội vào năm 1977 chỉ trích gay gắt những vụ đàn áp nhân quyền, nhóm Hiến chương ’08 của Trung Quốc tuyên bố:

Đối với Trung Quốc, con đường dẫn dắt ra khỏi tình trạng nguy hiểm của chúng ta hiện nay là tự tước bỏ khỏi bản thân chúng ta cái ý niệm độc đoán về sự trông cậy vào một thứ “lãnh tụ tìm đường khai sáng” hay một “công chức lương thiện” nào đấy và thay vào đó là hướng tới một hệ thống tự do, dân chủ, và sự cai trị bằng luật pháp, và hướng tới cổ vũ và nuôi dưỡng sự phát triển về ý thức thành những công dân hiện đại, những công dân coi nhân quyền như là nguyên tắc cơ bản và việc tham dự (vào bảo vệ và quảng bá nhân quyền) như là một nhiệm vụ.

Hơn 8.000 người đã ký vào bản Hiến chương 08 — được công bố ngày 10-12-2008, nhân kỷ niệm lần thứ 60 ra đời bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên hiệp quốc – nhằm tận dụng một năm có sự chú ý mạnh mẽ của dư luận quốc tế hướng vào Trung Quốc. Tuy nhiên, không giống như những người đi trước ở Czechoslovakia, các học giả và nhà hoạt động Trung Quốc trong nhiều tháng đã ký tên vào bản văn kiện theo lối điện tử, tụ tập quanh những chiếc máy tính tại nơi làm việc của họ và các quán cà phê, tránh né được sự kìm kẹp chặt chẽ của chính quyền trên mạng Internet để nhanh chóng dẫn tới một hành động phản đối dữ dội trên mạng trực tuyến khắp đại lục Trung Quốc.

Làn sóng phản ứng dữ dội đã xuất hiện nhằm chống lại chính quyền Trung Quốc vì chính quyền nầy, trước thế vận hội Olympic, đã từng hứa nới lỏng các hạn chế truyền thông. Hai ngày trước khi bản Hiến chương được công bố trên mạng trực tuyến (8-12-08), công an đã bắt giữ hai nhà hoạt động, trong đó có nhân vật chỉ trích xã hội nổi tiếng Liu Xiabo, vì những nghi ngờ về việc phổ biến rộng rãi bản Hiến Chương để lấy chữ ký (ủng hộ). Họ vẫn chưa được trả tự do và nơi giam giữ cũng không được cho biết. Sau đó công an đã triệu tập ít nhất là 70 trong số 303 người ký tên ban đầu và ra lệnh cho họ phải rút lại những hành động ủng hộ của mình.

Đảng Cộng sản Trung Quốc đang phải hoảng hốt về sự bùng nổ những người sử dụng các trang Web ở nước này – đã có tới 220 triệu người sử dụng Internet vào năm 2008, một bước nhảy vọt từ mức 162 triệu năm 2007, và 22 triệu năm 2000 – Tất cả những người sử dụng internet là những độc giả tiềm tàng của những thứ tài liệu nhạy cảm như bản Hiến chương ’08. Tỉ lệ truy cập Internet của nước này, kết hợp với một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu và cú đòn suy thoái tại các quốc gia phương Tây, đang thúc đẩy cuộc đàn áp thẳng tay của chính quyền Trung Quốc giữa những nỗi lo sợ về tình trạng bất ổn ở đất nước nầy.

“Một số lượng gia tăng các quốc gia trong khu vực đang sử dụng ngày càng nhiều các biện pháp kỹ thuật tương tự để sàng lọc và kiểm soát, mặc dù không phải luôn có được trình độ công nghệ tiên tiến như Trung Quốc, những thứ mà Trung Quốc đã và đang sử dụng trong những năm qua để hạn chế quyền tự do trên mạng Internet,” đó là nhận xét của Shawn Crispin, đại diện khu vực Đông nam Á của Uỷ ban Bảo vệ các Nhà báo và là cựu trưởng văn phòng đại diện tại Bangkok. “Những quốc gia này cũng đang sử dụng cùng một thứ luật an ninh quốc gia mà Bắc Kinh triển khai để thanh minh cho những vụ bắt bớ và bỏ tù những người viết trên mạng Internet,” ông nói.

Việt Nam, với những hoạt động blog chống đối cộng sản sôi động, đã trở thành kẻ theo đuôi trước tiên. Chính phủ nước này đã chế ra một hệ thống tường lửa không giống ai tại Đông nam Á, rập khuôn theo kiểu của Trung Quốc mặc dù vẫn có thế vượt qua được. Vào tháng 12-2008, chính phủ nước này đã loan báo là họ sẽ tìm kiếm sự trợ giúp từ Google và Yahoo! để đưa ra qui định và kiểm soát cộng đồng blog đang bùng nổ tại Việt Nam, giờ đây được tính lên tới hàng trăm ngàn blog. Yahoo! 360 là một sân chơi được ưa thích cho hoạt động blog ở Việt Nam, một viễn cảnh mà các blogger Việt Nam đã và đang cảm thấy lo ngại khi công ty này giao nộp thông tin cá nhân của nhà báo Trung Quốc Shi Tao vào năm 2005, dẫn tới bản án phạt tù 10 năm đối với ông vì tội “tiết lộ bí mật quốc gia.” Những blogger khác, trong đó có ông Nguyễn Văn Hải, dưới bút danh Điếu Cày, người từng lên tiếng (công khai) chống lại những thương thảo của Việt Nam với Trung Quốc quanh vấn đề Quần đảo Trường Sa, đã bị bắt vì những tội danh đáng ngờ là trốn thuế.

Những bước đi của chính phủ đang làm sôi sục một phản ứng chống đối dữ dội. Các blogger ủng hộ cho phong trào đang bí mật gắn kết lại tại Thành phố Hồ Chí Minh. Nghề nghiệp và xuất thân của họ thì khác nhau, nhưng hầu hết là những sinh viên hiểu biết về công nghệ thông tin, những người ủng hộ cho việc lật đổ chính quyền và lớn tiếng chống lại Trung Quốc.

Hoạt động ngầm trên mạng trực tuyến ở Việt Nam đã bắt đầu vào tháng 12-2007 giữa lúc có các cuộc biểu tình chống lại việc đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc đối với Quần đảo Trường Sa.

Hàng ngàn sinh viên phản kháng cần có một chỗ để phối hợp và quảng bá cho các kế hoạch của họ. Mạng Internet, khi đó là một lĩnh vực đi đầu trong quốc gia đang công nghiệp hóa nhanh chóng này, đã chứng tỏ là một mặt trận tiền phương rất phổ biến thông qua đó các blogger đã tổ chức phối hợp những cuộc biểu tình phản đối và công bố ngay lập tức những hình ảnh về sự tàn bạo của công an Việt Nam.

Những hành động trả đũa của chính quyền đã bắt đầu vào mùa hè năm ngoái 2008 nhằm chống lại các cư dân mạng sau khi họ đã phối hợp tổ chức thêm nhiều hơn những cuộc biểu tình phản đối chống lại Tòa đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội và đã đột nhập vào một trang Web tin tức chuyên bênh vực nhà nước, trang Dân Trí, vào tháng Năm, 2008. Nỗ lực kiểm duyệt của Việt Nam tuy chưa sánh được với hệ thống kiểm duyệt thô bạo của Trung Quốc, nhưng Hà Nội hiện đang áp dụng những công nghệ giống hệt với Bắc Kinh.

Vậy mà Thái Lan, từng được trưng ra như là có hoạt động truyền thông cởi mở và phát triển mạnh mẽ, nay đã bắt đầu hệ thống trấn áp bằng kiểm duyệt có ảnh hưởng sâu rộng nhất trong lịch sử của họ nhằm chống lại những người chỉ trích chế độ quân chủ, Thái Lan đang chặn hơn 2.300 trang Web và kết án những người vi phạm lên tới 15 năm tù giam.

Chính quyền Bangkok cũng đang chơi trò phương Đông phản đối phương Tây về mặt ngoại giao để chống lại những sức ép dân chủ của phương Tây, theo một bản báo cáo của Ủy Ban bảo vệ các Nhà Báo (CPJ) cho hay.

Bộ luật về tội khi quân của nước này, từng nhắm vào những cuốn sách và bài báo được xuất bản chỉ trích nhà vua, nay đã nới rộng hiệu lực tới cả lĩnh vực Internet. Cuộc đàn áp đã bắt đầu vào năm 2007 khi các nhà chức trách chặn trang mạng YouTube vì có một đoạn phim video đả kích Vua Bhumibol Adulyadej kính yêu. Trong số những quy định ngặt nghèo về Internet của Thái Lan, các trang Web không được đăng những bức ảnh bất cứ ai nằm phía trên ảnh quốc vương. Hiện nay, theo lời những người chỉ trích, các quy định nầy đã vượt đi quá xa những câu chỉ trích mang tính thuần túy chống lại nhà vua, và qui định nầy đang chuyển hướng thành một cuộc săn đuổi được tin là mang tính chính trị mà trong đó không một ai được nói về gia đình hoàng tộc nầy. Trong lúc những cuộc căng thẳng giữa các đảng phái chính trị gia tăng, cuộc trấn áp có thể được mở rộng, theo như các báo cáo của tổ chức CPJ. Thủ tướng Abhisit Vejjajiva đã đặt lên hàng ưu tiên việc bảo vệ chế độ quân chủ chống lại những chỉ trích.

Đối với Arthit, một blogger Thái Lan nổi tiếng, người đã không cho biết họ của ông ta, những viễn cảnh phải vào nhà tù vì đưa ra nghi vấn về hoàng tộc đang làm mọi người lo sợ. “Với danh nghĩa tội khi quân, họ có thể hợp pháp hóa bất cứ hành động nào [chống lại sự chỉ trích] một cách tiện lợi,” ông nói.

Vào năm 2005, Harry Nicolaides, một giáo viên tiếng Anh người Úc ở Bangkok, đã tự xuất bản một cuốn truyện được coi là chỉ phát ra cho một nhóm người rất nhỏ. Một thông điệp ngắn gọn từ cuốn truyện đặt nghi vấn về những phẩm chất xứng đáng của vị thái tử đã giáng vào ông một bản án ba năm tù giam vào đầu năm nay; ông đã nhận được một lời tha thứ của hoàng gia vào tháng trước và đã quay trở về Úc.

Thậm chí tại Malaysia và Cambodia, những nơi từng duy trì những tiêu chuẩn dân chủ cho hoạt động trên mạng trực tuyến, hiện đang bóp chặt những tin tức nào hoạt động được xem như là có tính chất chống đối (chính quyền).

Vào tháng 12-2008, Phnom Penh đã trở thành vùng đối tượng của việc gia tăng dần dần hoạt động kiểm duyệt trên mạng sau khi chính phủ thông qua luật kiểm duyệt trên mạng đầu tiên của nước này để đối phó với trang reahu.net, một trang Web có những bức hoạ mô tả các vũ nữ truyền thống khỏa thân *, mặc dù Bộ trưởng Thông tin Khieu Kanharith đã từng hứa hẹn là luật này sẽ chỉ nhắm vào những sản phẩm khiêu dâm và “đồi bại” mà thôi. Thế rồi vào tháng 2-2008, một bản báo cáo gây tranh cãi của Global Witness, một tổ chức phi chính phủ [NGO], đề cập tình trạng tham nhũng trong khai khoáng và dầu mỏ đã được xác định là (và hiện nay vẫn) không thể truy cập vào được. Những lời kết tội đã được chĩa thẳng vào mạng AngkorNet, một nhà cung cấp dịch vụ Internet, về hành động kiểm duyệt đối với bản báo cáo, và những ý kiến kết luận về những mối quan hệ của chính phủ ở cấp cao với ban lãnh đạo của công ty này đã xuất hiện. Cho tới giờ, AngkorNet đã phủ nhận việc ngăn chặn trang Web ấy, trang nầy đã ám chỉ các viên chức chính phủ về việc che giấu hàng triệu đô la tiền lại quả.

Malaysia, nước vào năm 1996 đã hứa sẽ không kiểm duyệt Internet, thì hiện nay cũng đang tăng cường hệ thống kiểm duyệt trên mạng trực tuyến của mình, với ít nhất là ba cơ quan chính phủ giờ đây đang thực hiện việc kiểm tra các blog và trang Web nổi tiếng. Raja Petra, người sáng lập trang Web được nhiều người ưa thích Malaysia Today, đã bị bắt giữ năm 2008 theo Đạo luật An ninh Nội địa của nước này do ông viết những bài chỉ trích chính quyền.

Và hội đồng tư vấn Miến Điện, nơi đã thất bại trong việc ngăn chặn việc sử dụng Internet trong thời gian diễn ra cuộc Cách mạng Vàng năm 2007, đã gửi những nhân viên của họ tới Trung Quốc để huấn luyện về công nghệ thông tin. Chính phủ Miến cũng được cho là đã phát động những cuộc tấn công theo kiểu từ-chối-phục-vụ để chống lại các trang Web của những ngươi lưu vong vào thời điểm trùng khớp với lễ kỷ niệm Cách mạng Vàng. Đài Tiếng nói Dân chủ của Miến Điện đóng tại Na Uy đã truy dò theo những cuộc tấn công của Trung Quốc và Nga. [Những kẻ tấn công] đã sử dụng những máy tính được sắp đặt dưới dạng vô chủ … mặc dù theo tôi nghĩ rõ ràng mọi người đều thấy là chính phủ Miến Điện đó … đã có niềm khích lệ lớn nhất để tấn công vào các trang Web chỉ trích họ,” theo lời ông Crispin.

Trong khi các chính quyền phương Tây mất đi ảnh hưởng của họ trong việc chống lại ảnh hưởng đang lớn dần của Trung Quốc, hệ thống kiểm duyệt Internet trong khu vực nầy đang chuyển sang không phải là một chiều hướng lúc tiến lúc lùi mà là một hiện trạng đang phát triển. Các tay chơi cường quốc trên thế giới đã đón chào Trung Quốc đến với sân khấu nầy, và những hậu quả đang đánh vào quyền tự do ngôn luận. “Điều đó đã gửi đi một tín hiệu mạnh mẽ đối với các chính phủ trong khu vực rằng họ không còn bị bó buộc để đi theo những cuộc cải cách dân chủ mà trước đó họ từng phải chịu áp lực của phương Tây để chấp nhận,” theo nghi nhận của ông Crispin, “bao gồm sự tự do báo chí và Internet.”

Ông Cain là một tác giả của mạng Global Voices Online.

Hiệu đính: Trần Hoàng

 
 

San Francisco Chronicle

Bloggers, Những “Phiến quân” Mới ở Việt Nam

Geoffrey Cain, Ban Đối ngoại của Chronicle

Chủ nhật, ngày 14-12-2008

 

Với hệ thống Internet không dây đường truyền tốc độ cao, miễn phí hiện có sẵn tại những tiệm cà phê và các trường đại học trên khắp Việt Nam, các blogger đang ngày càng thách thức hệ thống kiểm duyệt và Đảng Cộng sản cầm quyền.

Chúng tôi sẽ không xuống đường, chúng tôi sẽ không la to lên bất cứ câu nào. Chúng tôi đang ngồi trước màn hình, gõ bài và đưa lên mạng,” đó là lời của một sinh viên đại học, người có tên trên Web là Mr. Cold. “Đó là cách mà chúng tôi chống đối.”

Mr. Cold là một phần của một lũ chiến binh blogger, những người viết bài dưới những bí danh như Blacky và Viet+die. Họ được mọi người biết đến vì những quan điểm chống đối chính quyền và họ đưa lên mạng những biến cố (những câu chuyện) không hề xuất hiện trong hệ thống truyền thông đã được kiểm duyệt của nhà nước. Những trang web của nhà nước như VietnamNet và Vietnam News đưa tin tức tiêu biểu về kinh doanh, về bộ máy quan liêu của nhà nước và những dự án phát triển được nhà nước bảo trợ.

“Họ (truyền thông nhà nước) quyết định những gì chúng tôi sẽ được nghe, những gì chúng tôi sẽ phải đọc và những gì chúng tôi sẽ trông thấy,” Mr. Cold viết. “Họ là những kẻ nô lệ của những người Cộng sản.”

Mặc dù Đảng Cộng sản đã và đang nới lỏng các hạn chế lên thị trường kinh tế trong những năm gần đây, nhưng họ lại không nới lỏng sự kìm kẹp của họ lên hầu hết báo chí, đài truyền hình và phát thanh, những hệ thống truyền thông nầy vẫn nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt của chính phủ.

Vào tháng Sáu, một phiên tòa đã kết án nhà báo Nguyễn Việt Chiến hai năm tù giam vì đã tường thuật về một vụ bê bối tham những lớn trong chính phủ năm 2006. Bốn người khác đã bị thu thẻ nhà báo vì đã phê phán (chính quyền) việc bắt giữ ông Chiến, theo tin từ hãng thông tấn Associated Press [AP].

Cho mãi tới năm 2007, sự bất đồng quan điểm chính trị hầu như không có hiện hữu ở Việt Nam, ngoại trừ cuộc phản kháng được chính quyền cho phép năm 2003 phản đối cuộc xâm chiếm của Hoa Kỳ ở Iraq. Thế nhưng các blogger và những trang Web tin tức không đăng ký đã làm cho các giới chức nhà nước tức giận bằng việc thảo luận về AIDS, ma túy và tình dục, và quan trọng nhất, là vì họ lên tiếng chỉ trích chính quyền.

Hậu quả, Hà Nội vào tháng Mười đã thành lập một cơ quan mới – Cục Quản lý Phát thanh, Truyền hình và Thông tin Điện tử – nhằm kiểm soát Internet. Cơ quan mới đã châm ngòi lửa cho những mối lo ngại rằng các nhà lãnh đạo Cộng sản ở đây sẽ thiết lập một phiên bản tiếng Việt của bức “Vạn lý Tường lửa” [Great Firewall] của Trung Quốc, một chương trình kiểm duyệt trực tuyến mạnh để chặn những trang Web phê phán chính phủ Trung Quốc. Khoảng 17,5 triệu trong 86 triệu dân chúng Việt Nam sử dụng Internet, theo các số liệu của chính phủ cho biết – một mức gia tăng mạnh mẽ chỉ từ 200.000 người dùng vào năm 2000.

Tín hiệu gửi tới các blogger

“Luật pháp còn cho các nhà chức trách công cụ pháp lý khác để đàn áp quyền tự do báo chí tại Việt Nam, nước nầy đã nằm trong số các quốc gia tồi tệ nhất trong khu vực liên quan tới sự quấy nhiễu của chính quyền đối với các nhà văn và nhà báo,” theo nhận xét của ông Shawn Crispin, đại diện khu vực Đông nam Á của Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo có trụ sở tại New York. “Các xử lý thô bạo đối với ông Nguyễn Văn Hải là có ý nghĩa  gửi đi một thông điệp tới tất cả các blogger trong cả nước.”

Vào tháng Chín, ông Nguyễn Văn Hải, người đã lập blog dưới cái tên Điếu Cày, đã bị kết án 30 tháng tù giam cho hành động trốn thuế. Trước khi bị bắt, ông Hải đã từng kêu gọi những cuộc biểu tình chống lại chuyến rước đuốc Olympic khi nó được đưa qua Thành phố Hồ Chí Minh vào tháng Tư và ông cũng đã chỉ trích Trung Quốc về hành động đàn áp dã man của họ tại Tây Tạng. Việt Nam vẫn thận trọng trước những sự việc làm mếch lòng nước láng giềng hùng mạnh của mình.

“Những quy chế kiểm duyệt mới này là không phù hợp với quyền tự do ngôn luận, một quyền đã được công nhận bởi hiến pháp và những công ước quốc tế được Việt Nam ký kết,” anh Lê Minh Phiếu, một sinh viên được học bổng ngành luật hiện đang theo học tại Pháp đã nhận xét.

Tuy nhiên, ông Đỗ Quý Doãn, thứ trưởng bộ thông tin và truyền thông, đã bảo vệ cho hành động đàn áp thẳng tay, bằng việc cho các nhà báo trong nước biết rằng Việt Nam “phải đối mặt với nhiều thông tin không chính xác” từ các blogger. Bộ này cũng cho biết có khoảng 1,1 triệu blog, hầu hết trong số đó là không được kiểm soát. Trong tương lai gần, ông Doãn nói, ông sẽ yêu cầu Google và Yahoo trợ giúp để “kiểm soát” giới blog. Cả hai gã khổng lồ ở Thung lũng Silicon đã bị chỉ trích nặng nề vì giúp chính phủ Trung Quốc trấn áp những nhà bất đồng chính kiến.

Một số blogger Việt Nam nghĩ rằng việc thách thức chính quyền là hại nhiều hơn lợi và họ đã chọn lựa cách thúc đẩy những sửa đổi theo một chiều hướng nhẹ nhàng hơn.

Blog E-Learner 2.0 của Nguyễn Anh Hùng, là một ví dụ, sẽ dạy những trẻ em nghèo cách sử dụng công nghệ chỉ một lần đưa lên và vận hành. “Tôi muốn giúp để mọi người biết về những gì đang diễn ra trong nền kỹ thuật công nghệ ở Việt Nam,” anh nói.

Trang blog Vàng Anh quảng bá cho quyền tự do ngôn luận song không phải là thúc đẩy cho một sự chấm dứt chính thể đang cai trị. Các nhà hoạt động phía sau blog được nhiều người ngưỡng mộ thường gặp gỡ nhau mỗi tuần trên các chat room, họ thảo luận về những đề tài nóng của đất nước.

Song nhiều blogger ưa thích thách thức chính quyền Cộng sản và người láng giềng lớn nhất của nó.

Tháng Mười hai năm ngoái, các blogger có hoạt động tích cực đã cùng phối hợp tổ chức một cuộc phản kháng lớn ngay trước cửa Tòa Đại sứ Trung Quốc ở Hà Nội sau khi người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Tần Cương nhắc lại chủ quyền tối cao của nước ông đối với quần đảo Trường Sa trên Biển Đông, nơi cũng được yêu sách chủ quyền bởi Việt Nam và Đài Loan. Những người biểu tình — hầu hết là sinh viên — đã hô to “Đả đảo Trung Quốc!” và “Việt Nam muôn năm!”

Trang tin tức bị đột nhập

Vào tháng Năm, các blogger đã đột nhập vào trang Dân Trí, một trang Web tin tức phổ biến được nhà nước chỉ đạo, rồi viết lên những khẩu hiệu ủng hộ dân chủ và tinh thần dân tộc ví như “Các công dân chúng ta, hãy đòi hỏi đa nguyên!” “Những người Cộng sản bịt miệng báo chí!”

Các blogger cũng đã chỉ trích cách xử lý có tính chất nặng tay của công an đối với những người nông dân phản kháng, những người nông dân đã cho rằng chính quyền đã từ chối trả cho họ những khoản bồi thường thỏa đáng về những phần đất bị nhà nước tịch thu.

Trong lúc này, hầu hết các blogger đang theo dõi việc truy cập vào chương trình Yahoo 360 của họ, một sân chơi cho việc blog hết sức phổ biến và ưa thích đối với những người Việt Nam trẻ tuổi.

“Chúng tôi gặp may là chính quyền đã không kiểm duyệt Yahoo 360, thế nhưng họ sẽ làm với những quy định mới,” Mr. Cold dự báo. “Chính quyền của chúng tôi đã chậm chạp trong việc đáp ứng với các blog.”

 

Hiệu đính: Blogger Trần Hoàng

bài tiếng Anh ở đây:

http://blog.360.yahoo.com/blog-C6To.awlc6eMWmDUvAozkYGe?l=21&u=25&mx=442&lmt=5

 

FAR EASTERN ECONOMIC REVIEW
March 2009

The Cyber-Empire Strikes Back In Asia

By Geoffrey Cain

Drawing on Czechoslovakia’s Charter 77, an informal collective of social critics who in 1977 decried human-rights abuses, China’s Charter ‘08 reads:

For China, the path that leads out of our current predicament is to divest ourselves of the authoritarian notion of reliance on an “enlightened overlord” or an “honest official” and to turn instead toward a system of liberties, democracy, and the rule of law, and toward fostering the consciousness of modern citizens who see rights as fundamental and participation as a duty.

More than 8,000 people signed the Charter — released on Dec. 10, 2008, the 60th anniversary of the United Nations Universal Declaration of Human Rights — capitalizing on a year of intense international attention on China. Yet unlike their predecessors in Czechoslovakia, Chinese scholars and activists for months dotted their signatures on the document digitally, huddled around computers in their offices and cafes, dodging the government’s tight Internet grip that quickly led to a cyber-backlash across the continent.

The backlash came against China’s promises to loosen its media restrictions before the Olympics. Two days before the Charter was released online, police detained two activists, including prominent social critic Liu Xiabo, on suspicions of spreading the Charter for signatures. They still have not been released and their whereabouts are unknown. Police later summoned at least 70 of the 303 original signatories and ordered them to detract their support.

The Chinese Communist Party is jittery over the country’s explosion in Web users — there were 220 million Internet users in 2008, a leap from 162 million in 2007 and 22 million in 2000 — who are all potential readers of sensitive documents like Charter ‘08. The country’s Internet penetration rates, combined with a global economic crisis and declining clout of Western countries, is prompting China’s crackdown amid fears of instability.

A growing number of regional countries are increasingly using the same sort of filtering and monitoring techniques, though not always as technologically advanced, that China has used for years to curb Internet freedom,” said Shawn Crispin, Southeast Asia representative for the Committee to Protect Journalists and former review Bangkok bureau chief. “They are also using the same sort of national security legislation that Beijing deploys to justify the arrests and sentencing of Internet-based writers,” he said.

Vietnam, with its vibrant anticommunist blogging movement, has been first to follow suit. The country’s government has crafted a firewall like none other in Southeast Asia, modeled after China’s though not as impenetrable. In December 2008, the government announced it would seek help from Google and Yahoo! to regulate Vietnam’s booming blogosphere, now numbering in the hundreds of thousands of blogs. Yahoo! 360 is the blogging platform of choice in Vietnam, a prospect that has bloggers worried as the company gave up Chinese journalist Shi Tao’s private information in 2005, leading to his 10-year imprisonment for “leaking state secrets.” Other bloggers, including Nguyen Van Hai, who spoke out against Vietnam’s negotiations with China over the Spratly Islands under the pen name Dieu Cay, have been arrested under questionable tax evasion charges.

The government’s moves are brewing a backlash. Militant bloggers are secretly conglomerating in Ho Chi Minh City. Their backgrounds vary, but most are tech-savvy students, who advocate overthrowing the government and speaking out against China.

Vietnam’s underground cyber-movement began in December 2007 amid protests against China’s claim to the Spratly Islands. Thousands of student protestors needed a place to co ordinate and advertise their plans. The Internet, then a frontier in the quickly industrializing country, proved a popular front through which bloggers coordinated protests and instantly published photographs of police brutality.

Government reprisals began last summer against cyber-dissidents after they coordinated more protests against the Chinese embassy in Hanoi and hacked a progovernment news Web site, Dan Tri, in May. Vietnam’s censorship push hardly matches the ruthlessness of China’s, but Hanoi is nonetheless mimicking Beijing’s techniques.

Yet Thailand, once showcasing a flourishing open media, has initiated the world’s most far-reaching censorship crackdown in history against critics of the monarchy, blocking over 2,300 Web sites and sentencing offenders to up to 15 years in prison. Bangkok, too, is playing East against West diplomatically to resist Western democracy pressures, says a report by the CPJ.

The country’s lese majeste law, once focusing on printed books and articles critical of the king, has expanded to the Internet in force. The crackdown started in 2007 when authorities blocked YouTube for a video that lampooned the beloved King Bhumibol Adulyadej. Among Thailand’s harsh Internet regulations, Web sites cannot place pictures of anyone above the monarch. Yet the regulations, say critics, have moved far beyond mere statements against him, turning into a political witch hunt wherein no one can even speak about the royal family. As tensions between political parties mount, the repression could widen, reports the CPJ. Prime Minister Abhisit Vejjajiva has already made protecting the monarchy against criticism a priority.

For Arthit, a popular Thai blogger who does not give his last name, the prospects of going to prison for raising a question about a royal are frightening. “In the name of lese majeste, you can legitimize any action [against criticism] conveniently,” he said. In 2005, Harry Nicolaides, an Australian English teacher in Bangkok, self-published a novel that allegedly reached only a handful of people. One brief passage that questioned the merits of the crown prince landed him a three-year jail sentence earlier this year; he received a royal pardon last month and returned to Australia.

Even Malaysia and Cambodia, which once maintained democratic standards online, are now clamping down on material deemed subversive. In December 2008, Phnom Penh became the subject of creeping cyber-censorship after the government passed the country’s first Internet-censorship law in response to reahu.net, a Web site featuring paintings of nude traditional dancers, although Minister of Information Khieu Kanharith promised the law would only hit pornographic and “immoral” material. Then in February 2008, a controversial report by Global Witness, an NGO, on mining and oil corruption was found to be (and remains) inaccessible. Accusations were leveled at AngkorNet, an Internet service provider, for censoring the report, and speculations about high-level government connections to the company’s leadership arose. To date, AngkorNet has denied blocking the Web site, which implicated government officials for hiding millions of dollars in kickbacks.

Malaysia, which promised not to censor the Internet in 1996, is also step ping up its cyber-censorship, with at least three government agencies now keeping tabs on popular blogs and Web sites. Raja Petra, who founded the popular Malaysia Today Web site, was detained in 2008 under the country’s Internal Security Act for his writings that criticized the government.

And the Burmese junta, which failed to keep a lid on Internet use during its 2007 Saffron Revolution, has sent officials to China for training in information technology. The government also allegedly launched denial-of-service attacks against exile Web sites on dates coinciding with the anniversary of the Saffron Revolution. The Democratic Voice of Burma based in Norway traced the attacks to China and Russia. “[The attackers] made use of compromised zombie computers . . . though I think it’s clear to all that Burma’s government . . . had the most incentive to attack these critical Web sites,” said Mr. Crispin.

As Western powers lose their clout in Asia against China’s rising influence, Internet censorship in the region is turning out not to be a back-and-forth trend but a developing status quo. The world’s power players have welcomed China to the stage, and the repercussions are hitting free online speech. “That’s sent a powerful signal to governments in the region that they are no longer obliged to follow through on the democratic reforms they had once been pressured by the West to adopt,” noted Mr. Crispin, “including press and Internet freedom.”

Mr. Cain is a Phnom Penh-based author for Global Voices Online.

* Mời xem bản dịch bài báo về vụ nầy, số 23:Họa sĩ Gây tranh cãi Phản công.

Posted in ASEAN, Chính trị, Dân chủ/Nhân Quyền | Leave a Comment »

 
%d bloggers like this: